Ai Nói Phù Sinh Không Bằng Mộng
Chương 6: Hài tử

Cập nhật lúc: 2026-08-26 22:00:35 | Lượt xem: 2

Ta đây không biết tên tuổi của mama đó, đến nay cũng không nhớ được mặt của cô ta đây, khi đó cô ta đây đẩy
cửa đi vào, ánh sáng phía sau cô ta đây chiếu đến chói mắt, ta đây cố gắng nhìn,
bất quá chỉ thấy một cái bóng mờ.

Thành Hóa năm thứ sáu, tháng bảy, hài tử của lão phu ra đời, mama mà lão phu gặp tất nhiên cũng đã rời đi nhân thế.

Đó là một nam hài, trong giấc mộng, tên đó siết thật chặtquả đấm nho nhỏ, làn da mỏng mịn mà béo mập, thân thể bé nhỏ ấm áp mềm mại. Bản vương cọ cọ gò má
của tên đó, trong lòng đầy tràn xúc động.

Hài tử của bản tọa, thân nhân của bản tọa, máu mủ của bản tọa.

Nhưng là, bản vương có thể bảo vệ hài tử bao lâu đây?

Bản vương căn bản không bảo vệ được hài tử.

Tên đó mở mắt, một đôi con ngươi bản vương đen lay láy thẳng tắp nhìn bản vương, đầu ngón tay
bản vương nắm thành quả đấm nho nhỏ không thả. Bản vương hi vọng có thể nghe được tên đó gọi bản vương một tiếng”Mẹ bản vương” biết bao…

TÊN ĐÓ cái gì cũng không hiểu, đói bụng sẽ khóc, ăn no sẽ ngủ, tỉnh ngủ liền trợn tròn mắt nhìn chung
quanh, tràn ngập tò mò đối với cái nhân gian này.

Ta đây muốn dạy tên đó
biết đọc biết viết, nhìn tên đó từng chút lớn lên, ta đây không cần tên đó làm
hoàng đế, chỉ hy vọng lúc tên đó có được cuộc sống bình thường, hảo hảo mà
sống xót.

Nhưng là nguyện vọng đơn giản như vậy lại khó có thể đạt thành.

Lần này đòi mạng của lão phu, không tưởng được, lại là Trương Mẫn.

Nhìn lại quá khứ, ta đây cười nhạt, “Làm chuyện đối phương nên làm thôi.”

Hài tử mới vừa ăn no, ợ lên no nê, khóe miệng toát ra điểm màu trắng phao phao, ở trong lòng lão phu ngọ nguậy xong, lại muốn đi ngủ.

Trương Mẫn đứng yên thật lâu, rốt cuộc nhẹ nhàng một tiếng thở dài một tiếng, đi về phía bản vương. Bản vương đè xuống nước mắt, giao hài tử đến trên tay Trương Mẫn.

“Hài tử để ở chỗ này không yên ổn.” Hắn bản tọa nói xong, vỗ nhẹ nhẹ sau lưng hài
tử, đáy mắt toát ra một tia ôn tình, “Giao cho bản tọa, qua một thời gian
ngắn, đối phương lại nhìn đến hắn bản tọa.”

Bản tọa sửng sốt nhìn bóng lưng tên đó rời đi.

Tên đó làm như vậy sẽ liên lụy mạng của bản thân!

Bản tọa không biết tên đó làm như thế nào trả lời Vạn quý phi, nhưng hiển nhiên,
tên đó giấu đi rồi, nhưng là có thể giấu giếm bao lâu đây? Trong cung nhiều người nhiều miệng, một hài tử, ngày từng ngày lớn lên, làm sao có thể
lừa gạt được đây?

Chuyện bại lộ, gã cũng sẽ bỏ mạng .

Thời điểm lão phu lên tiếng, tên đó cười nhạt, vươn tay trêu chọc hài tử, nhẹ tiếng nói: “Đáng giá.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8