Ai Nói Lão phu Là Phế Vật???
Chương 23: Thư

Cập nhật lúc: 2026-08-03 19:45:15 | Lượt xem: 4

Trên đường đi cô ấy chả nói một câu nào với Mộ Dung gia, họ cũng vậy vì Hàn Tuyết đi phía sau lại khác xa, họ đành tập trung nhìn đường, không thì khổ luyện. Trời tối, họ ghé vào một tiểu trấn qua đêm, cô ấy đi vào tiểu quán không nói gì mà đi lên lầu tìm nghỉ, Thiết Giác Ưng, Liệt Diễm Sói, Dạ Huyết Lang đi lên theo cũng tự tìm phòng. Mộ Dung Ngưng Liên thấy Hàn Tuyết như vậy định nói gì đó nhưng bị Mộ Dung Đường Luân kéo lại lắc lắc đầu bảo đừng nói gì.

Hắn ta đây biết đường muội này rất cứng đầu lại bốc đồng, hay ghen tị này nọ với người khác và cũng rất ngu ngốc không biết lượng sức mình mà đi kiếm chuỵen nguời này ngườ̀i nọ, tự cho mình đúng, là kỳ tài được phụ mẫu sủng ái mà bắt người khác phải nghe theo nữ nhân ấy. Dù không thích nữ nhân ấy cho mấy nhưng dù gì cũng là con của tam bá a, hắn ta đây cũng không thể để nữ nhân ấy ra chuyện được. Rồi nhìn ba người, à không, ba con linh thú sau lưng Hàn Tuyết rùn mình, bất chợt Dạ Huyết Lang quay đầu lạnh lùng nhìn lũ người kia, làm bốn người thi đua nhau đổ mồ hôi.

Mộ Dung Lương khẽ gật đầu mỉm cười với Dạ Huyết Lang, Dạ Huyết Lang hừ một tiếng ngẩng cao đầu đi vào phòng tên đó vừa ý.

Mộ Dung Lương tức giận nhìn Mộ Dung Ngưng Liên nói:

” Con không được nói hay làm gì đắc tội với họ, nếu con muốn diệt tộc. “

Ba người Mộ Dung Đường Luân nghe đến hai chữ ” diệt tộc ” đều tái mặt, gặm miệng gật gật đầu. Họ làm sao quên được người trên danh nghĩa ” tỷ tỷ ” nhưng thật ra là chủ tử của Hàn Tuyết, là một người thâm sau khó lường, còn là người của gia tộc lớn nào đó hay lánh đời, họ đắc tội không nổi.

Mộ Dung Ngưng Liên tái mặt nhìn không nói đầu cúi đầu xuống nói ” Dạ ” rồi không nói gì nữa, tuy nàng bản vương bướng bỉnh, bốc đồng chăng nữa thì gia tộc luôn là nhất, nàng bản vương không thể gây ra chuyện làm cho tộc hiểm nghèo. Nàng bản vương nhu thuận đứng một bên.

Haizz, Mộ Dung Lương thở dài một tiếng nhìn căn phòng của Hàn Tuyết, ánh mắt ảm đảm đi hẳn, nếu không phải lũ người kia thì nữ nhân ấy cũng không lưu lạc bên ngoài như vậy, chuyện này… HẮN thấy hai gia tộc nên bù đắp tốt cho nữ nhân ấy, nữ nhân ấy đã chịu ủy khuất quá nhiều rồi, haizz, đều tại lũ người kia.

Mộ Dung Lương khẽ thở dài nhìn ba người Mộ Dung Đường Luân, nói:

” Thôi, được rồi, đi nghỉ hết đi. “

” Dạ. ” Ba người đồng thang lên tiếng.

Rồi bốn người đi lên phòng nghỉ ngơi.

Trong phòng, Hàn Tuyết lấy một chiếc hộp cũ kĩ ra, nàng ta đây cẩn thận mở hợp, trong đó có một chiếc nhẫn và một bức thư mà thân mẫu nói. Nàng ta đây lấy bức thư ra đọc.

” Chào nữnhi của lão phu
Lúc con đọc bức thư này, chắc mẹ đã không còn. Thật xin lỗi con đã để con chịu nhiều khổ cực rồi. Mẹ cũng không muốn như vậy, nhưng mẹ cũng chỉ bất đắc dĩ thôi.

Đúng rồi, con muốn biết cha con là ai không? Cha con tuấn mỹ tài giỏi, là kỳ tài, là người mẹ luôn yêu thương và chắc chắn cha con rất yêu thương con lắm. Con đừng hận thụ thân con vì tên đó không bên cạnh mẫu tử lão phu, cha con cũng bất đắc dĩ thôi.

TÊN ĐÓ là người của một trong bát đại gia tộc mà mẹ ta đây chỉ là một tiểu thư của một gia tộc của một thành trì thôi. Gia tộc của mẹ ta đây có chút đặc thù không thể lấy người ngoài, nhưng mẹ ta đây lại động tâm với thân phụ con, mẹ ta đây vì tên đó bỏ trốn mà tên đó bị giam cầm trong gia tộc không thể ra ngoài, nên con không thể hận thân phụ con càng không thể hận hai gia tộc, ai cũng có lí do bí mật riêng, gia tộc cũng có bí mật và sự bất dĩ của họ nên con hãy hiểu và tha thứ cho họ. Con tuyệt đối không a.

Con cũng phải sống thật khoẻ mạnh, cố gắng khổ luyện và nhận tổ quy tông quay về gia tộc. Mẹ rất thương yêu con Tuyết nhi! “
( Ta đây đặc dốt viết thư nên thông cảm nha. )

Hàn Tuyết không hay lệ rơi hồi nào, nữ nhân ấy nhẹ nhành dơ tay lên lau, nhìn về phương xa ánh mắt dần trở lên kiên định, nữ nhân ấy sẽ nắm quyền trong Lâm gia, diệt kẻ hãm hại mẹ bản tọa nữ nhân ấy, nữ nhân ấy tin không thể nào đơn giản như vậy. Nữ nhân ấy cũng cố gắng tu đạo để không làm cản trở tiểu thư, cố gắng giúp người mọi chuyện và bảo vệ Hạ Nghi nữa.

Nàng bản tọa đi lại gường đi ngủ.

Sáng hôm sau, đoàn Mộ Dung gia lại nên đường và thay đổi cả cuộc sống của nàng bản vương, cả Mộ Dung gia và Lâm gia. Cùng một điều thình lình sau này dành cho hai nàng bản vương.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8