Ái Vĩnh Bất Trì
Chương 5
“Đừng nóng giận quá, Tùng Kiều.”
Tử Quân đau đớn khuyên rã họng, cũng không làm dịu được lửa giận của Chương Tùng Kiều. Chương Tùng Kiều phái Hoàng Thổ đi gọi, tổng quản dọc theo đường đi đã hỏi Hoàng Thổ vì sao Vương gia vội vã triệu kiến, Hoàng Thổ thật thà nói lại ngọn nguồn, cũng nói Vương gia đang giận tím mặt.
Tên đó vừa thấy thức ăn trên bàn, mặt nhanh chóng tái đi, quản sự phòng bếp nhìn đến Vương gia an vị ở trong tiểu viên, mới biết vừa rồi Hoàng Thổ nói chính là sự thật, cũng cả người run rẩy.
Chương Tùng Kiều cầm lấy đồ ăn, ném đến trước mặt hai người. “Loại đồ ăn cho heo này, dám lấy tới cho Tử Quân ăn! Ăn phá hủy thân thể hắn bản tọa, các cậu ai đền được?”
Tổng quản quả thật không biết phòng bếp lơ là đồ ăn của Tử Quân, Tử Quân là thanh mai trúc mã của Vương gia, trước kia hắn luôn theo bên người Vương gia, cùng hưởng phú quí, ngay cả lão Vương gia biết chuyện, cũng chỉ hỏi qua rồi thôi.
Tử Quân thân phận đê tiện, chính là tiểu hài tử của thân nhân một hạ tì trong Vương phủ, nhưng là tiểu vương gia không cho tên đó làm việc, lão Vương gia cũng không nói gì giống ngầm đồng ý nên từ nhỏ đến lớn chưa từng có một ngày làm việc nặng. Tên đó thân phận tuy rằng đê tiện, nhưng lại được đối xử như thiếu gia.
Vương gia đọc sách, hắn bản vương cũng đi theo đọc, Vương gia ăn cái gì, cũng có một phần cho hắn bản vương, mà Vương gia nếu có cái gì kỳ trân dị bảo, cũng đều đem cho Tử Quân. Nếu không phải dì Tử Quân cá tính quá mức cổ quái, không chịu thu những đồ đó, Tử Quân chỉ cần tùy tiện lấy một ít kì trân đi đổi ngân lượng, cũng đủ cuộc sống dư giả.
Từng đó có thể thấy được Tử Quân ở trong lòng Vương gia quan trọng cỡ nào. Và cũng là lý do tại sao đêm qua ở trong phòng Vương gia, Tử Quân hỏi đã thỉnh thầy thuốc chưa, hắn liền lên tiếng trả lời, không dám xem thường.
Tuy rằng trong phủ đợt trước đồn đãi Tử Quân đã thất sủng, nhưng là Vương gia vì một mình tên đó, xây hẳn gian tiểu viên này, nếu là không cần, cần gì phải hao phí công sức lớn vậy.
Tên đó vẻ mặt khổ đau nói: “Vương gia, lão phu quả thật đã cấp một khoản tiền làm phí nấu đồ ăn cho riêng Tử công tử, lão phu có ghi thu chi rành mạch, tuyệt không dám có điều chậm trễ.”
“Vậy đống đồ ăn cho heo này từ đâu tới?” Chương Tùng Kiều vẻ mặt hung thần, thấy rõ đã bị chọc tức, lia ánh mắt chứa lửa giận mãnh liệt về phía quản sự phòng bếp quản sự, làm cho người nọ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Nô tài không dám dối gạt Vương gia, vườn này đã bị Vương gia nghiêm lệnh không cho tuỳ tiện thâm nhập nên ta đây không thể bước vào. Việc phòng bếp chuẩn bị đồ ăn, ta đây không thể mỗi ngày đến kiểm tra nhưng vẫn là lỗi của ta đây đã dung túng những người này. Những người này được trả công không thấp, phàm thường cũng có nhiều lộc mà vẫn còn dám bớt xén đồ ăn của Tử công tử, ta đây nhất định xử lý nghiêm khắc.”
Tổng quản thành khẩn nhận lỗi, lại hứa sẽ xử lý nghiêm chỉnh làm cho hỏa khí của Chương Tùng Kiều cũng giảm vài phần, hắn bản vương chỉ đưa ra chỉ thị đơn giản, “Nghiêm khắc điều tra những người tại trù phòng cho bản vương, bản vương còn muốn đối phương thỉnh thoảng kiểm tra thí điểm đám người kia cấp Tử Quân ăn cái gì, nếu lại có vấn đề, bản vương sẽ hỏi tội đối phương.”
Chương Tùng Kiều một hồi vấn tội xong, sắc mặt lại trắng bệch, Tử Quân lo sợ vỗ về ngực gã, chỉ sợ gã tức giận hại thân thể.
“Ngươi bản vương làm gì vì loại việc nhỏ này tức lên hại đến thân mình, bản vương ăn kém chút lại nghiêm trọng vậy sao?”
“Nói hưu nói vượn! Trong phủ ta đây, không ai được phép không tôn trọng đối phương, phái đám người kia mang lên một chút đồ ăn thật tốt khác, buổi chiều ta đây còn muốn cho làm điểm tâm đặc biệt. Tử Quân mấy ngày nay ăn kém như vậy, khiến cả người đối phương đều xanh xao vàng vọt, ta đây tuyệt không dung tha đám người kia như vậy đối đãi đối phương.”
“Đối phương đừng có vì việc nhỏ như ăn uống……”
Tử Quân cơ hồ như bị chọc giận sắp khóc, Chương Tùng Kiều sắc mặt tuy trắng bệch, lại thần sắc nghiêm túc hướng hắn bản tọa nói: “Chuyện của ngươi bản tọa cho tới bây giờ cũng không bao giờ là việc nhỏ, Tử Quân, bản tọa không cho phép ngươi bản tọa tự cho mình ti tiện như vậy.”
GÃ thân phận vốn là đê tiện, là Chương Tùng Kiều chưa từng đối đãi gã như nô tài khiến Tử Quân lệ nóng doanh tròng. Chương Tùng Kiều đối gã rất tốt, gã cũng không phải vô tri vô giác, như thế nào lại không cảm động? Nếu không phải dì trước khi chết nói với gã những lời kia, gã sớm cùng Chương Tùng Kiều……
Chương Tùng Kiều ôm lưng tên đó, phất tay phái hạ nhân lui ra. Vừa rồi tên đó nổi giận la rống, giờ toàn thân kiệt sức, mệt mỏi nhắm mắt dựa vào tường. Tử Quân đành phải lại giúp đỡ tên đó về giường nghỉ ngơi.
Không quá một hồi, tổng quản tự mình mang đồ ăn lại, toàn mỹ vị thơm ngon tinh xảo, mỗi món đều còn nóng hầm hập, hắn bảo Hoàng Thổ mang tới bên giường, uy Chương Tùng Kiều ăn từng miếng một. Nhưng Chương Tùng Kiều mới vừa phát giận, tâm tình ăn uống kém, vừa ăn không mấy miếng, liền lắc lắc đầu không ăn tiếp.
Sau khi hắn uy Chương Tùng Kiều uống một chén thuốc, Chương Tùng Kiều ngay lập tức lại mê man, Tử Quân an vị ở bên giường coi chừng hắn. Vài ngày trôi qua, tuy rằng giờ đã không phải mùng một, mười lăm, nhưng Chương Tùng Kiều bị thương nặng như vậy, hắn đương nhiên không thể đuổi hắn ra khỏi tiểu viên.
Chỉ có điều mấy ngày trước Chương Tùng Kiều còn ngoan ngoãn uống thuốc, ăn cơm, ngủ nghỉ nhưng tới ngày thứ bảy, tên đó đẩy chén thuốc ra, mặt lộ vẻ hờn giận nói: “Thuốc này đắng muốn chết, lão phu không muốn uống, uống đắng chết lão phu.”
“Đây là dược ngự tên đó kê cho ngươi bản tọa, rất hữu hiệu đó, mới uống mấy ngày, thân thể ngươi bản tọa đã tốt hơn rồi, cố uống xong đi, bản tọa giúp ngươi bản tọa thổi lạnh chút.”
“Ta đây nói không uống chính là không uống!”
Chương Tùng Kiều mặc dù đối Tử Quân ngoan ngoãn phục tùng, nhưng là tên đó từ nhỏ chính là vạn nhân tôn sư, tính tình ngang ngạnh, quyết liệt, ai cũng không thể khuyên can. Như lần trước lão Vương gia về phủ, khuyên giải tên đó việc phong lưu lãng phí, hại đến thân mình, tên đó liền phát hỏa, nhắc chuyện phong lưu xưa của lão Vương gia, khiến lão Vương gia tức giận đến không nói được gì, đành phải phất tay áo quay về biệt quán ở.
“Ta đây không uống!”
“Hảo, đợi lát nữa nguội uống.”
Tử Quân cũng biết gã tính tình cương liệt, không dám miễn cưỡng gã uống. Tới lần thứ hai gã còn không uống, Tử Quân liền khóc lên khiến Chương Tùng Kiều đành uống hết một chén đó. Nhưng đến lần sau thì gã chết cũng không chịu uống, cho dù Tử Quân như thế nào khóc, như thế nào cầu, thậm chí tức giận đến mắng gã, gã vẫn ngoảnh mặt làm ngơ.
“Đối phương đến tột cùng muốn thế nào mới uống? Muốn ta đây làm như thế nào đối phương mới có thể uống?”
Tử Quân tức giận hỏi, Chương Tùng Kiều bèn ôm lưng gã, động tác như vậy gần đây đã làm thành thói quen, Tử Quân cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Nhưng Chương Tùng Kiều đột nhiên dựa vào thật gần, gã vội vàng đem mặt nghiêng đi, giống như muốn giãy ra.
“Ngươi ta đây…… Ngươi ta đây muốn làm gì?”
“Dược đắng như vậy lão phu uống không vào.”
“Ngươi lão phu cũng không phải đứa nhỏ, nếu không lão phu thêm đường vào cho ngươi lão phu uống là được chứ gì?” Tử Quân nhẫn nhịn dỗ hắn lão phu.
“Bản vương không cần đường, bản vương muốn thứ càng ngọt hơn kìa. Tử Quân, cậu nếu hôn bản vương một chút, bản vương liền nguyện ý uống dược.”
“Không, không được……”
Tử Quân ngực thùng thùng rung động, lại vẫn cố cự tuyệt, Chương Tùng Kiều vì thân thể đau đớn, tính tình cũng chấp nhặt, trong chớp mắt lại mang chuyện xưa ra hờn mát, “Cậu nguyện ý cho Mạc Võ Thực hôn cậu, lại không chịu cho bản tọa thân cậu. Bản tọa đây cũng không muốn uống thuốc, mất đi cậu, thân thể này có ra sao cũng không quan trọng!”
“Cậu không phải đứa nhỏ, đừng làm nũng như vậy.”
Tử Quân mắng hắn lão phu, Chương Tùng Kiều liền nằm xuống ngủ, không cãi tiếp, nhưng là hắn lão phu quả nhiên không bao giờ … uống dược nữa. Mới có một ngày, bởi vì vết thương khổ đau, hắn lão phu lại hơi hơi sốt lên, khiến Tử Quân gấp đến độ như kiến bò chảo nóng. Hoàng Thổ bưng bát thuốc mới vào, còn bị Chương Tùng Kiều đánh đổ, đem khuôn mặt hồng lên vì sốt trừng hắn lão phu, làm cho Tử Quân càng thêm lòng nóng như lửa đốt, đành phải nhận thua.
“Bản tọa làm, bản tọa làm cũng được, đối phương đừng gây sức ép lên bản thân mình.”
Tử Quân lấy tay ôm hai má tên đó, thấy tên đó hai má thô ngạnh, mấy ngày nay tên đó tiều tuỵ đi nhiều, sờ cảm thấy cả xương đâm vào tay hắn lão phu. Hắn lão phu đưa mặt lại gần, ở trên môi Chương Tùng Kiều nhẹ lướt qua như chuồn chuồn lướt nước, liền đã đỏ mặt quay đi.
“Tới giờ uống thuốc rồi, ngươi bản vương nguyện ý uống chưa?”
Chương Tùng Kiều hừ một tiếng nói: “Kia không gọi là hôn, đó là để lừa tiểu hài tử.” Ngụ ý là tên đó vẫn đang không muốn uống thuốc.
Tử Quân bị tên đó làm tức giận đến kém chút chủy tâm đốn phế. “Cậu muốn cái gì lão phu đều làm theo, cậu đến tột cùng còn có cái gì không hài lòng?”
Chương Tùng Kiều nguyên bản đang tỏ ý không hài lòng, nhưng Tử Quân vừa thốt ra lời oán thán, tên đó ngược lại bật cười. Tử Quân tức giận đến muốn chết nói: “Cười? Ngươi lão phu còn cười! Đến tột cùng có cái gì buồn cười?”
Chương Tùng Kiều nhẹ giọng, ôm lưng tên đó thủ thỉ: “Tử Quân, ngươi lão phu vẫn thuần khiết như xưa, cho nên mới không biết hôn môi là như thế nào.”
“Lão phu không thuần khiết.” HẮN không thể nhịn được cãi lại, hắn đã ở trong mộng hưởng qua mấy lần được Chương Tùng Kiều trìu mến mà ôm hắn.
Chương Tùng Kiều đột nhiên nhẹ siết tay, kéo cả thân thể Tử Quân hơi hướng về phía trước, tức thì miệng Chương Tùng Kiều đã gần sát với môi hắn bản tọa. Tử Quân muốn tháo lui, nhưng hiện đang bị cường ôm, hắn bản tọa lại không muốn dùng sức giẫy ra vì có thể làm vết thương trên tay Chương Tùng Kiều trở nặng. Trong lúc hắn bản tọa đang do dự, Chương Tùng Kiều đã dán sát vào đôi môi đỏ mọng non nớt của hắn bản tọa.
“Không, không cần……”
Mới phun ra hai chữ, thừa dịp tên đó hé miệng, Chương Tùng Kiều đã đem đ** l*** ch** v** miệng tên đó. TÊN ĐÓ chưa kịp kinh hãi, lưỡi hai người đã quấn vào nhau, cảm giác truyền đến làm lưng tên đó ngay lập tức nhũn ra. Hương vị Chương Tùng Kiều trong miệng tên đó mãnh liệt, lưỡi tên đó quấy đảo lướt qua răng, không ngừng trêu đùa tên đó. Tử Quân vô thức đưa ra cái lưỡi thơm tho, mặc cho tên đó l**m lộng đến mức trời đất quay cuồng, cảnh vật trước mắt đều trở nên hư ảo.
“Tử Quân, hương vị của ngươi ta đây thật là thơm, phản ứng đáng yêu như vậy, được nếm qua quả thật là ngọt.”
Hắn hơi thở dồn dập, Chương Tùng Kiều hôn càng lúc càng kịch liệt, trong đầu hắn đã thành một mảnh hỗn độn. Thẳng đến lúc Chương Tùng Kiều chấm dứt nụ hôn này, mặt hắn đã đỏ ửng lan xuống tận cổ, cả người mềm nhũn, ngay cả ánh mắt cũng mông lung phủ đầy sương mù.
“Bản vương nguyện ý uống thuốc rồi.”
Những lời này làm bừng tỉnh lý trí Tử Quân, hắn lão phu vội vàng xuống giường đi lấy chén thuốc, nhưng chân lại hư nhuyễn, thành ra bộ dáng di chuyển rất khác thường. Chương Tùng Kiều ở phía sau thưởng thức bộ dáng hư nhuyễn vô lực sau khi bị hôn của hắn lão phu thì tâm tình tốt đến mức cười ra tiếng. Khi dược bưng tới, hắn lão phu quả nhiên không hề hai lời một ngụm uống cạn.
“Chén thuốc đắng như vậy, nhất định phải thưởng thức cùng nụ hôn ngọt ngào của Tử Quân mới được.”
“Đừng nói nữa! Cậu cũng đâu còn nhỏ nữa, sao nói chuyện không biết xấu hổ, cậu như vậy thật xấu lắm.”
Tử Quân mặc dù oán thán tên đó, nhưng giọng điệu dồn dập, mắt không dám nhìn thẳng tên đó, lại quẫn đến mức đỏ hồng cả mặt đến nửa ngày sau mới hết. Điều này làm cho Chương Tùng Kiều lại ha hả cười, tâm tình cả ngày tốt lên không ít.
Từ ngày đó trở đi, mỗi lần uống thuốc, Chương Tùng Kiều nhất định đều đòi được hôn trước. Tên đó ban đầu nghĩ đơn giản, đã bị hôn một lần, hôn thêm vài lần hẳn cũng không sao, chỉ cần có thể làm cho Chương Tùng Kiều ngoan ngoãn nghe lời uống thuốc, thì cũng chỉ là một cái hy sinh nho nhỏ mà thôi.
Nhưng sự tình không đơn giản như tên đó nghĩ, nụ hôn lần đầu như vậy mà vẫn chỉ có thể coi như hôn qua mà thôi, những lần sau, Chương Tùng Kiều luôn khiêu khích đến mức tên đó cả người hư nhuyễn, thần trí tán loạn mông lung, có khi ngay cả h* th*n cũng cảm thấy hoả nhiệt lan đến, lại còn hôn tới hôn lui, quyết không buông ra.
“Tử Quân, tiếp tục hôn ta đây.”
Chương Tùng Kiều dùng tiếng nói dụ hoặc câu dẫn, đôi môi hắn biến hoá đủ mọi góc độ, không ngừng hấp duyệt cánh môi đỏ mọng của Tử Quân, giống như muốn sử dụng tất cả phương thức có thể để nhấm nháp tư vị tiêu hồn của hắn.
Hắn bản vương bị hôn đến mức mắt phủ đầy sương mù, Chương Tùng Kiều vừa ra mệnh lệnh, hắn bản vương liền vô thức làm theo, vươn lưỡi vào trong miệng Chương Tùng Kiều, mãnh liệt khiêu dẫn đầu lưỡi hắn bản vương. Trong phút chốc, hắn bản vương bị chế trụ ngược lại, khiến cả nửa người nóng lên đến mức phát ra giọng nói r*n r*.
Vừa nghe được tiếng nói kiều mị mê người của tên đó, Chương Tùng Kiều rốt cuộc ức chế không được, hơi thở trở nên dồn dập, khàn tiếng nói ra tiếng lòng.
“Tử Quân, ta đây thật giận thân thể mình giờ đang bị thương, không thể nhúc nhích, ta đây muốn ôm cậu, muốn đến sắp chịu không nổi.”
Hắn bản tọa nhích thắt lưng tới gần, Tử Quân liền cả người run run. Bộ vị ở h* th*n Chương Tùng Kiều đã trở nên phi thường lớn, cho dù cách quần áo cũng có thể thấy, cảm giác được rõ ràng. Trong đầu hắn bản tọa lại tái hiện cảnh lần trước xông vào phòng Chương Tùng Kiều, nhìn thấy Chương Tùng Kiều toàn thân tr*n tr**, lúc đó hắn bản tọa h* th*n trướng ngạnh, bộ dáng thô mãnh dọa người, nhưng cũng gợi cảm vạn phần. Tử Quân yết hầu một trận nướt bọt nảy lên, bàn tay không tự chủ đưa về phía trước.
Tên đó chỉ vừa khẽ chạm một chút, Chương Tùng Kiều vù vù th* d*c, hiển nhiên bị cảm xúc từ tay tên đó làm thần hồn điên đảo. “Ta đây muốn chết, Tử Quân, tư vị mất hồn này chắc chắn làm cho ta đây đêm nay mất ngủ.”
Tên đó cũng từng được Chương Tùng Kiều lấy tay an ủi, cũng biết ở vào tình huống như vậy h* th*n có bao nhiêu khó chịu. Giờ ngực Chương Tùng Kiều cao thấp phập phồng dồn dập, mồ hôi từ trán ứa ra thành dòng, cả người toát ra mùi vị nam tính khiến tâm tên đó chấn động.
“Nếu…… Nếu là khó chịu như vậy, bản tọa có thể…… có thể giúp…… giúp ngươi bản tọa.”
Lời vừa ra khỏi miệng, tên đó đã biết mình cần phải thu lại, tên đó không nên làm ra loại sự tình này, nhưng lại là chính tên đó cố gắng tự huyễn hoặc mình. Đây chỉ là giúp Chương Tùng Kiều, chúng sẽ không chân chính g*** h**n, Chương Tùng Kiều bị thương như vậy, tuyệt đối không thể làm loại sự tình đó, cho nên làm một lần tuyệt sẽ không có chuyện gì..
Tên đó muốn bính Chương Tùng Kiều, nhiều nữ tử khác đều được chạm qua, vì sao tên đó yêu Chương Tùng Kiều như vậy lại không thể có một chút kỷ niệm ngọt ngào nho nhỏ chứ.
Cho dù về sau tên đó phải rời xa Chương Tùng Kiều, ít nhất còn có một đoạn hồi tưởng này làm ấm lòng.
“Tử Quân……”
Chương Tùng Kiều thô thanh thở hào hển, bởi vì Tử Quân đã bạo dạn cởi khố kết, chậm rãi kéo quần hắn bản tọa xuống để bộ vị nóng như lửa của hắn bản tọa nhảy vọt ra, trên đỉnh đã dấp dính mật dịch. Chương Tùng Kiều nằm xuống, để Tử Quân cầm nắm bộ vị đang sinh long hoạt hổ của mình. Phần eo Chương Tùng Kiều run lên, bộ vị ở trong tay Tử Quân cũng rung động không ngớt, như khát cầu được hắn bản tọa yêu thương ve vuốt.
“Bản vương…… bản vương nên làm như thế nào? Giống lúc như trước ngươi bản vương giúp bản vương làm có ổn không?”
Hai tay chỉ vừa xoa xoa nhẹ, lửa nóng đồ sộ trong lòng bàn tay cũng đã làm cho toàn thân Tử Quân nhiệt hồng. Chương Tùng Kiều cắn răng gật gật đầu, bàn tay mềm mại tí hon của Tử Quân mới bính một chút đã làm cho tên đó thiếu chút nữa tiết ra.
“Ân!”
HẮN tràn ngập tình yêu nhu lộng, Chương Tùng Kiều đ*ng t*nh th* d*c càng nghiêm trọng, dần đánh mất lý trí, ở trong tay hắn đã chảy ra một chút chất lỏng có mùi xạ hương đầy nam tính. Dương cương Chương Tùng Kiều dưới sự v**t v* không ngừng tăng vọt, cuối cùng hắn gầm nhẹ một tiếng, mạnh mẽ b*n r*, dính đầy quần áo chính hắn. Nhưng trên mặt Chương Tùng Kiều chỉ hiển lộ ra biểu tình thư sướng mỹ mãn.
“Tử Quân, rất thư thái, bản tọa chưa từng thoải mái như vậy.”
Tử Quân cầm khăn mặt đã dấp nước, ôn nhu chà lau cho Chương Tùng Kiều, lại giúp hắn buộc lại khố thằng. Chương Tùng Kiều nâng tay lên nhẹ nhàng vuốt tóc hắn, hắn hiện tại cả người khó hoạt động, hai tay có vết thương thấu xương, căn bản chuyện gì cũng làm không được. Nhưng nhiệt tình trong thân thể tuy vừa phát tiết, cũng vẫn chưa làm giảm bớt nhiệt tình rực cháy trong lòng.
“Chờ lúc lão phu hồi phục, lão phu cũng muốn cho đối phương phi thường thoải mái. Tử Quân, cám ơn đối phương, lão phu về sau nhất định bồi thường đối phương gấp bội.”
“Đừng nói nữa, mau ngủ đi, đừng làm cho ta đây càng khó xử.” Tử Quân nhẹ giọng, lũ người kia không thể có tương lai, cũng sẽ không có lần sau nữa.
“Tử Quân, đừng ngủ ở mép giường nưa, lại ngủ bên cạnh lão phu.” Hắn lão phu nằm ở mép giường ngủ, Chương Tùng Kiều liền gọi hắn lão phu xích vào.
“Không cần, hai tay đối phương đều bị trọng thương, bản vương không muốn bất cẩn động miệng vết thương của đối phương.”
“Mau tới đây, Tử Quân, cậu sẽ không làm ảnh hưởng tới vết thương của ta đây đâu, ta đây muốn cậu ngủ trong lòng ta đây.”
“Ngươi ta đây đừng nháo nữa, cũng ngủ đi.”
“Không cần, Tử Quân, đối phương lại đây nhanh lên, lão phu đêm nay muốn ôm đối phương ngủ, hai tay của lão phu tuyệt không đau, là thật đó. Vừa rồi đối phương an ủi khiến thể xác và tinh thần lão phu sảng khoái, thống khổ đã sớm bay đến chân trời góc bể, tuyệt không đau.”
Thấy tên đó nói đến, Tử Quân đỏ hết cả mặt. “Đừng nhắc lại chuyện vừa rồi.”
“Ngươi bản vương không lại, bản vương còn muốn nói, bàn tay yếu ớt của Tử Quân thật mềm mại, thật ôn nhu, khi cầm cái đó của bản vương còn hơi run rẩy……”
“Cậu sao lại giống tiểu hài tử như vậy.”
“Ta đây còn muốn nói thêm nhiều nữa kìa, Tử Quân, cậu rốt cuộc có lại hay không?” Chương Tùng Kiều thấy nói có hiệu quả nên càng lúc càng làm càn, định dùng lời nói ăn luôn hắn.
Sợ hắn nói tiếp chỉ khiến mình càng thêm xấu hổ, Tử Quân đành dịch vào nằm bên cạnh hắn. Chương Tùng Kiều cố gắng di động cánh tay phải, làm cho hắn ngủ trong vòng tay ôm ấp của mình.
Nhiệt độ của cả hai tiếp xúc với nhau, cơ thể nóng rực của Chương Tùng Kiều khiến cả người tên đó nóng lên, ửng hồng. Dù sao tên đó cũng không phải đứa nhỏ, lại nằm trong lòng Chương Tùng Kiều ngay sau khi hai người vừa có những giây phút nồng nhiệt như thế, tên đó làm sao có thể bình tĩnh.
h* th*n hắn bản tọa nhiệt liệt đứng lên, hắn bản tọa cố hít thật sâu ý muốn khiến mình bình tĩnh lại. Nhưng khứu giác của hắn bản tọa lại hít vào hương vị nam tính của Chương Tùng Kiều, cùng với dư vị mang mùi xạ hương của lần phát tiết vừa rồi, chỉ càng làm cho hắn bản tọa khó có thể ngủ.
TÊN ĐÓ di chuyển thân mình, tránh cho Chương Tùng Kiều phát hiện sự bất thường của cơ thể mình, nhưng tên đó lắc qua lắc lại lại làm cho Chương Tùng Kiều ôm tên đó càng chặt.
Vừa bị ôm siết lại, h* th*n gã đụng vào bắp đùi cường tráng của Chương Tùng Kiều, khiến gã không nhịn được run lên, phát ra một tiếng r*n r* nho nhỏ yêu kiều. Chương Tùng Kiều mở to mắt nhìn gã, gã nghĩ mặt gã giờ này chắc phải hồng như bị đặt trong lò lửa vậy.
“Tử Quân, ngươi bản vương khó chịu sao?”
“Không…… Không có việc gì, đối phương mau ngủ đi.”
Ánh mắt Chương Tùng Kiều đích không hề giấu diếm đưa xuống nhìn phản ứng g*** h** ch*n gã. GÃ xấu hổ, đẩy người mình ra khỏi ngực Chương Tùng Kiều, cả giận nói: “Đã nói ta đây nên ngủ ở mép giường, ngươi ta đây lại cứ ép ta đây lại đây!”
Hắn bản vương vừa mắng vừa định đứng dậy muốn xuống giường, lại bị Chương Tùng Kiều ôm lại. Tử Quân không dám cường lực giãy dụa, sợ làm đau vết thương của hắn bản vương, khiến chính mình tiến thoái lưỡng nan, càng có vẻ xấu hổ vạn phần.
“Thật sự là đáng giận, hai tay bản tọa không thể nhúc nhích, bằng không bản tọa cũng muốn bính của cậu.”
Hắn bản vương một bên lầu bầu, một bên lại hé ra nụ cười không đứng đắn khiến mặt Tử Quân tức thì đen sì. Chương Tùng Kiều ghé vào lỗ tai hắn bản vương nói nhỏ: “Tử Quân, ngươi bản vương c** q**n ra, đưa đến trước mặt bản vương.”
“Cái gì?”
Tử Quân cả người cứng ngắc, Chương Tùng Kiều chỉ vào quần hắn bản tọa, nói: “Cởi ra, bản tọa giúp ngươi bản tọa tiêu hỏa.”
“Ngươi bản vương đang nói cái gì, bản vương nghe không hiểu!”
“Nghe không hiểu không sao cả, cứ làm theo lời ta đây.”