[Allkook] Em Là Để Chúng Tôi Yêu Thương
Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-07-24 16:00:33 | Lượt xem: 2

– Sao cơ? Lại chuyện gì nữa? – Lão bản tọa mệt mỏi nói, thực tình là ông không hiểu tại sao lại xảy ra những thứ như thế này. Có hay không công ty có gián điệp? Nếu có thì là ai? Nếu không có thì nguyên nhân khiến tập đoàn của ông sắp phá sản là gì?

– Dạ. Có thêm rất nhiều thư kiện được gửi vào email và thùng thư của công ty sáng nay.

– Đốt hết đi! Còn nữa, tìm hiểu rõ cho bản vương ai là người đứng sau việc này càng nhanh càng tốt! – Ông nổi giận nhìn về phía chàng trai.

– Vâng! – Nói rồi chàng trai nhanh chóng đi ra.

Cùng lúc đó, các anh đồng loạt bước vào, vẻ mặt rất lo lắng.

– Có chuyện gì vậy CEO? – Với chất giọng thấp thỏm, Hoseok hoàn thành vai diễn 1 cách hoàn hảo.

– Dạo này có ai phá rối QT, khiến bản vương rất đau đầu. Tại sao mọi chuyện lại ồ ạt diễn ra cùng 1 lúc vậy chứ? – Ông bản vương chắp tay, dáng vẻ buồn rầu.

– Vậy công ty chúng bản vương hết cách rồi sao? Chúng tôi giúp gì được không? – Tae tức thì vào thẳng vấn đề.

– May mắn là ta đây đã có tiết kiệm được 1 số tiền không nhỏ. Nó có thể giúp ta đây gầy dựng lại QT. Ta đây hiện không thể tin tưởng ai nữa, chỉ nhờ vào các cậu. Ta đây giao cho các cậu toàn bộ trách nhiệm về phía đối tác và sản phẩm. Đừng để ta đây thất vọng.

– Cho tôi hỏi, số tiền tiết kiệm của ông chính xác là bao nhiêu để chúng tôi còn nghĩ cách. – Bình tĩnh lên tiếng, Namjoon chăm chú quan sát nhất cử nhất động của HyunSuk.

– Chính xác là 334 tỷ. Các cậu định làm gì?

– Ông cứ tin tưởng bọn tôi. – Nhếch mép, Yoongi không trả lời thẳng câu hỏi của ông bản tọa, nét mặt của anh có thể thuyết phục người bản tọa hoàn toàn tin tưởng mình, có quyết đoán, có sắc bén.

Ra là còn 334 tỷ. Xem ông xoay sở thế nào khi trắng tay đây!

– Được rồi. Giao các cậu. Đây là chìa khóa két sắt, mật khẩu là ****. Ngay tức thì thực thi đi! – Ông chìa ra cho các anh chiếc khóa ánh kim, day trán trả lời. Thôi thì cứ để bọn nó nghĩ cách xem thế nào.

– Được rồi. Chúng tôi đi ngay. – Cúi chào ông, các anh ngoảnh mặt ra cửa.

———–Phòng thiết kế————-

– Tao tự hỏi, lão bản tọa lấy số tiền đó ở đâu? Với 1 công ty còn “nghiệp dư” như vậy, thành lập cũng chỉ hơn 1 tháng. 334 tỷ có thể nói là con số khá lớn! – Tae tìm kiếm thông tin, mắt dán chặt vào màn hình vi tính.

– Hối lộ? Buôn lậu? Trộm cắp? Vơ vét?.. – Jin nhàn nhã nhai kẹo, miệng tuôn ra biết bao nhiêu tội, mặt phè phởn đung đưa chiếc chìa khóa trên tay.

– Việc gì cũng kệ! 334 tỷ đó giờ nằm trong tay chúng bản tọa! – Namjoon cười cười, mắt nhìn về khoảng không vô định.

– Được rồi. Số tiền đó đã quyên góp thành công cho hơn 10 cô nhi viện trong Seoul.

– Tốt! Giờ về nhà. – Với tay lất áo khoác, Yoongi thong thả bước ra cửa, bọn còn lại cũng nối gót theo sau.

————Nhà—————–

Bước vào nhà, khoảng không im ắng đến đáng sợ. Cũng phải thôi. Nhà có 7 người, hết 6 người đi, như thế này là phàm thường.

Nói thật rằng, từ sáng, vừa vào công ty là các anh đã nhớ đến con thỏ béo ở nhà. Ở nhà vui không? Nhớ các anh không? Ăn cơm đủ bữa không?…Đó là những câu hỏi mà cách 5′ là các anh lại nghĩ đến.

Trông về thật sớm để có thể “thêm đường” vào nồi “cháo tình yêu” mà các anh “nấu” bấy lâu nay.

– Bảo bối ời~. Bọn anh về rồi đây. – Hoseok vui vẻ hét lớn

Không có tiếng trả lời. Lạ thật, bảo bối của họ đâu rồi? Hiện giờ là 7h tối, chả nhẽ cậu ra ngoài vào giờ này?

Nghĩ chỉ tổn nhức não, các anh vào thẳng phòng khách mà tìm.

– Bảo bối. Sao lại ngủ ở đây? Lại còn đeo cả tai nghe cách âm. – Jimin tiến lại xoa đầu con thỏ lười biếng đang cuộn tròn trên ghế sopha, nhìn mà xót.

– A? Các anh về rồi *dụi mắt*. Nói không phải đùa chứ em nhớ các anh lắm a. – Cậu tươi cười nhìn cả 6.

– Mệt lắm bảo bối à. Anh cũng nhớ em chứ bộ, nhớ đến mức hồi trưa anh đói bụng luôn. – Tae nhào vào lòng cậu, để người nhỏ hơn sưởi ấm.

– Nói gì vậy? – Yoong nhíu mày nhìn Tae, thuận tay kéo luôn Tae ra, ôm cậu vào lòng.

– Vâng em biết rồi. Cơ mà tại sao lại mệt? Không phải công việc của các anh rất nhẹ sao? – Cậu cũng ôm lại anh, áp má vào lòng ngực ấm áp của Yoongi, đưa mắt lên nhìn 5 người còn lại.

– Lão già đó hành hạ bọn anh dữ lắm luôn. Đánh nè, đá nè, đấm nè,…..tùm lum hết! – Jin bắt đầu khoác lác, làm quá vấn đề lên dù cái vấn đề đó “không hề tồn tại“.

– Thật ạ? Vậy em xử cho. Em hết sợ ông ta đây rồi! Em sẽ cho ông ta đây biết Jeon Jungkook này lợi hại thế nào, dám đụng vô người thương Kookie, em sẽ tét mông ông ta đây đến khi nào ông ta đây ngoan ngoãn thì thôi, mẹ dạy em vậy á. – Cậu chu mỏ, tay quơ loạn xạ, mày nhỏ nhíu lại, thông báo là Jeon Jungkook bây giờ dễ thương chết người.

– Aigoo, đáng yêu chết mất! *Chụtx6*- Các anh đồng thanh rồi hôn chóc vào môi cậu.

– Vậy mai em đến công ty đi nhé! Cho ông lão phu thấy sức mạnh của em! – Xoa đầu cậu, Jin cười tươi.

– Dạ! Các anh lên tắm đi. Mình mẩy hôi như cú, không có thơm gì hết hà! – Cậu xua đuổi.:))

– Tuân lệnh vợ! – Lần lượt chạy vào toilet.

Kang HyunSuk, đợi nhé? Có trò vui cho ông rồi đây!

———————————-

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8