Âm Dương Thần Chưởng
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-08-30 13:00:56 | Lượt xem: 1

Lưu lại trong hang động hơn nửa tháng trời ôn nhuần lại các chiêu thức, Hồ Sơn lại chỉ bảo cách thức cho Doanh Doanh gia tăng nội lực. Bây giờ cô ấy đã có thể xuất chiêu được rồi, sau đó cả hai cùng lên đường trong một buổi sáng tinh sương.

Họ đã trở thành đôi chim liền cánh trên bước giang hồ.

Nắng đã lên cao, sắp rời khỏi vùng núi non hiểm trở, chợt nghe có tiếng quát tháo ở phía trước cách đó không xa.

Hồ Sơn nói mau:

− Doanh muội! Hình như có bọn người đang đánh nhau. Chúng lão phu hãy tới đó xem sao.

Chàng nắm lấy tay cô bản vương phi thân tới.

Trên sân tràng cạnh bên rừng có tám tên võ sĩ áo đen đang vây đánh một tên đó thiếu niên trẻ mặt mày tuấn tú trong tay bồng một ả thiếu nữ trẻ áo xanh đã bất tỉnh từ bao giờ.

Hắn chàng trai này đang lâm vào tình trạng nguy ngập, chưởng pháp loạn cả lên.

Khi tới gần nhìn kỹ gương mặt hắn thiếu niên lang, Hồ Sơn đã phải kêu lên:

− Ồ! Tuấn đệ …

Thì ra Tuấn Anh đang tận lực đánh nhau với tám tên võ sĩ áo đen, nhưng vì trong tay bận ôm ả thiếu nữ trẻ áo xanh nên không chống nổi bọn chúng.

Chẳng phút chậm trễ, Hồ Sơn phóng tới hét:

− Ngưng lại!

Tiếng hét xé mây của Hồ Sơn khiến cho trận đấu liền ngưng lại.

Tuấn Anh quay sang nhìn hớn hở kêu to:

− Hồ ca ca … anh tới đây thật là đúng lúc.

Hồ Sơn nhìn ả thiếu nữ áo xanh trong tay Tuấn Anh bỗng hốt hoảng:

− Oanh muội sao lại thế này?

Ả thiếu nữ áo xanh chính là Tường Oanh, em gái của Lỗ Hải Thần Tăng.

Tuấn Anh thở hổn hển:

− Hồ ca ca … Oanh muội bị bọn này đánh trọng thương đấy.

Hồ Sơn quét mắt nhìn qua tám tên võ sĩ áo đen rồi quay lại Doanh Doanh:

− Doanh muội, hãy cứu tỉnh nữ nhân ấy. Tuấn đệ, hãy nghỉ tay để mặc ngu ca.

Tuấn Anh bồng Tường Oanh lui ra ngoài. Doanh Doanh chạy tới bồng cô gái đặt nằm trên bãi cỏ tìm cách chữa trị.

Trong sân tràng, Hồ Sơn bước tới đứng trước mặt tám tên võ sĩ áo đen, hắn cất giọng sang sảng:

− Các đối phương là ai, sao lại hành hung Tuấn đệ của bản vương?

Tên võ sĩ cầm đầu cuồng vọng:

− Tặc tử! Đối phương dám chạm tới chuyện làm của đại công tử Hắc Chiêu là phải chết.

Chợt nhớ lại chuyện Thảo Sương lúc trước cũng bị Hắc Chiêu giở trò đê tiện, Hồ Sơn phừng phừng lửa giận:

− Thế ra các ngươi bản tọa là lũ thuộc hạ của Hắc Chiêu tìm bắt gái tơ đem về cho hắn hãm h**p phải không?

Tên võ sĩ cầm đầu nghênh mặt:

− Phải thì sao?

Hồ Sơn cười gằn:

− Thì tất cả các cậu nằm yên trên mộ tràng này.

Tên võ sĩ cầm đầu quát lớn:

− Chư đệ, hãy mau thu nạp tên tặc tử này, rồi bắt ả kia đem về cho công tử phát lạc.

Bảy tên võ sĩ áo đen ứng thanh xông tới vây chặt Hồ Sơn vào giữa.

Bọn chúng cùng lượt vung đao từ nhiều hướng chém vào Hồ Sơn. Ánh đao chớp rực như chiếc lưới tử thần đoạt mạng.

Hồ Sơn trầm người xuống, ngọn hữu chưởng quét ra một vòng tròn tới mười thành công lực.

Loạt tiếng loảng xoảng nổi lên, kèm theo có mấy tiếng rú thảm khốc. Ba tên võ sĩ áo đen bay bổng ra ngoài, mồm phún máu, giãy giụa ít cái rồi im đi.

Còn lại năm tên võ sĩ áo đen quá đổi kinh hoàng phóng ra khỏi vòng chiến.

Giờ đây công lực của Hồ Sơn gia tăng gấp bội, chỉ một chưởng đã đánh chết ba tên võ sĩ công lực khá cao.

Chính Hồ Sơn cũng phải sửng sốt vì nội lực của mình. Chàng không ngờ hiện giờ công phu của mình lại cao thâm đến thế.

Im đi một lúc, Hồ Sơn hét:

− Niệm chút đức hiếu sinh bản tọa tha tội chết cho các cậu. Hãy cút đi mau đừng đợi bản tọa đổi ý.

Bốn tên võ sĩ áo đen hết sức khiếp đảm, lặng lẽ nhặt lấy ba cái tử thi của đồng bọn rồi phóng đi mất dạng.

Hồ Sơn đứng nhìn theo bọn chúng cho đến khi đã khuất trong rừng, vừa day lại bỗng một bàn tay mềm mại nắm chặt lấy tay chàng, tiếp theo một giọng thỏ thẻ:

− Hồ ca ca … em đi tìm anh đây!

Tường Oanh nói tíu tít như con chim oanh vàng líu lo.

Hồ Sơn tươi cười:

− Ồ! Oanh muội … em tìm anh làm gì?

Tường Oanh trỏ Tuấn Anh:

− Tuấn ca muốn gặp Hồ ca ca, em dẫn đường đấy.

Hồ Sơn quay sang Tuấn Anh:

− Tuấn đệ! Đệ tìm ngu ca có chuyện gì không?

Tuấn Anh rơi nước mắt:

− Song thân tiểu đệ bị nạn, đệ muốn cậy nhờ Hồ ca ca giúp cho giải mối oan.

Hắn thuật lại mọi biến cố trong Hoàng gia trang cho Hồ Sơn nghe, rồi thiết yếu:

− Xin Hồ ca ca tìm cách nào giải oan cho cha ta đây đệ, bằng không chắc đệ phải liều mình.

Nghe xong, Hồ Sơn trầm ngâm nghĩ ngợi một lúc thật lâu, chợt khẽ thở dài:

− Tuấn đệ! Hung thủ hành động quá bí mật, lại sử dụng tuyệt chiêu của lệnh tôn quả là một chuyện khó khăn rồi.

Doanh Doanh chen vào:

− Hồ ca ca, chúng ta đây hãy bắt đầu vào pho bí kíp “Thiết sa thần chưởng” xem thế nào?

Hồ Sơn nhìn Doanh Doanh:

− Ý của Doanh muội là …

Doanh Doanh ngắt lời:

− Ý của tiểu muội muốn biết hiện nay pho bí kíp “Thiết sa thần chưởng” đang ở đâu.

Từ đó chúng lão phu sẽ truy tìm hung thủ.

Tuấn Anh nói:

− Đệ nghe mẹ ta đây nói cách đây ba năm trong lần đi thăm người bạn nơi Giang Nam, thân phụ đệ đã đánh mất pho bí kíp “Thiết sa thần chưởng” do một vụ đắm thuyền trên sông Hoàng Hà.

Doanh Doanh bật thốt:

− Ồ! Hung thủ chính là kẻ nào đã nhặt được pho bí kíp kia chứ chẳng còn nghi ngờ gì nữa. Chính kẻ đó đã luyện được chiêu thức “Thiết sa thần chưởng” gieo rắc tai họa cho giang hồ rồi trút tội cho Hoàng gia trang của Tuấn đệ đấy.

Tuấn Anh ngơ ngác:

− Tỷ tỷ, nếu quả đúng là như thế, thì hung thủ hành động với ý đồ gì?

Doanh Doanh đáp ngay:

− Có thể hung thủ hành động như thế để tạo ra cảnh thù nghịch cho các thế lực tàn sát lẫn nhau theo quỷ kế “Dực bạn tương trì ngư ông đắc lợi” cũng chưa biết chừng.

Hồ Sơn khen ngợi:

− Doanh muội quả thật cao minh. Có lẽ chuyện biến cố trong Thái Bình giáo cũng nằm trong ý đồ thâm độc của bọn chúng. Chuyện này quả là đại sự chứ không phải phàm thường, nhất định chúng bản tọa không thể nào bỏ qua được.

Chàng bảo Tuấn Anh:

− Tuấn đệ! Hãy mau đưa ngu ca trở về Hoàng gia trang, bản tọa còn có những điều cần hỏi Hoàng phu nhân.

Liền đó, bốn người cùng khẩn cấp giở khinh công đi về hướng Hoàng gia trang …

***

Trời đổ tối!

Bọn bốn người Hồ Sơn, Doanh Doanh, Tuấn Anh và Tường Oanh đang tiến nhanh trên quan đạo, bỗng Tuấn Anh lướt tới sát bên Hồ Sơn khẽ giọng:

− Hồ ca ca, sắp tới Thanh Vân động của tam vị Đạo Cô, chúng bản tọa phải nên đề phòng mới được.

Vừa trổ thuật khinh công, Hồ Sơn vừa hỏi:

− Tuấn đệ muốn nói tam vị Đạo Cô bắt đệ làm con tin có phải không?

Tuấn Anh gật gật đầu:

− Phải! Tam vị Đạo Cô này tuy phận tu đạo nhưng tính tình rất hung ác, hôm nọ nếu không nhờ Bạch Hạc Tiên Ông can thiệp chắc thân mẫu và đệ đã chết trong tay họ rồi.

Hồ Sơn bảo:

− Thế thì Tuấn đệ, Doanh muội, Oanh muội hãy chậm chân lại ở phía sau, ngu ca đi trước xem tình hình ra sao nhé.

Nói xong, Hồ Sơn tiến nhanh về phía trước, bọn Doanh Doanh lục tục đi sau.

Ẩn hiện trong chòm cây rậm rạp ở phía trước có ánh đèn lấp lánh là Thanh Vân động của tam vị Đạo Cô.

Hồ Sơn sắp đến nơi đột ngột nghe có mấy tiếng rú thảm khốc, tiếp theo có một chiếc bóng từ trong rừng phóng ra ngoài như bay.

Thân pháp của chiếc bóng này quả nhiên hết sức ảo diệu.

Cùng lúc chiếc bóng phóng đi lại có loạt tiếng thét của nữ lưu:

− Sát nhân! Ngươi bản tọa chạy đi đâu?

Ba chiếc bóng mảnh khảnh từ trong cánh rừng nhỏ phía trước Thanh Vân động phóng ra.

Chợt động linh cơ Hồ Sơn hét:

− Doanh muội, Tuấn đệ mau ngăn chặn hắn bản vương lại.

Tiếng hét của Hồ Sơn chưa dứt thì ba chiếc bóng mảnh khảnh đã rơi xuống trước mặt chàng.

Rõ lại đó là Hồng đạo cô, Bạch đạo cô và Lam đạo cô với sắc diện đầy ý định giết người.

Lam đạo cô trừng mắt nhìn Hồ Sơn thét:

− Tặc tử! Cậu giết người rồi trốn chạy đi đâu?

Hồ Sơn lúng túng:

− Ồ! Đạo cô nói gì tại hạ không rõ?

Hồng đạo cô hét:

− Im ngay! Cậu vừa sử dụng “Thiết sa thần chưởng” g**t ch*t ba vị nữ đồ đệ của bản tọa còn chối tội ư? Hãy mau đền mạng.

Hồ Sơn vội khoác tay:

− Đạo cô …

Lam đạo cô phất cánh tay áo đạo:

− Hãy mau thu nạp tên đó, đừng cho chạy thoát.

Chiếc lưới quái dị màu lam từ trong tay Lam đạo cô chụp trùm tới Hồ Sơn.

Không thể làm sao được vì ba vị Đạo Cô tính tình quá nóng nảy, Hồ Sơn lắc mình ngang qua một trượng tránh khỏi chiếc lưới kỳ dị đó.

Chàng la lớn:

− Ngừng lại! Chư vị nữ tiền bối đã lầm rồi.

Bạch đạo cô xê mình tới:

− Lầm à? Bắt hắn cho mau.

Tức thì ba chiếc lưới xanh, trắng, đỏ từ ba vị Đạo cô trùm tới Hồ Sơn.

Hồ Sơn nổi giận quát to một tiếng, song chưởng chấn ra hai đạo kình với mười hai thành công lực tạo thành trận cuồng phong ngăn chặn ba chiếc lưới quái dị …

Bộp … bộp …

Chưởng lực hùng mạnh của Hồ Sơn đánh bật ba chiếc lưới quái dị bay lên không.

Cả ba vị Đạo cô bị ám kình xô lại phía sau ba bốn bước mới đứng vững.

Họ khiếp đảm vì không ngờ nội lực lẫn chiêu thúc của Hồ Sơn cao thâm đến thế. Hồng đạo cô nhìn Hồ Sơn bằng đôi mắt kinh hoàng:

− Ngươi ta đây là …

Không đợi Hồng đạo cô dứt câu, Hồ Sơn hô to:

− Hãy theo tại hạ …

Chữ tại hạ chưa kịp dứt, Hồ Sơn đã vèo mình phóng trở lại phía Doanh Doanh.

Chàng trông thấy Doanh Doanh đang kịch chiến với người bịt mặt, còn Tuấn Anh đã bị trọng thương, Tường Oanh ôm hắn khóc nức nở.

Không dám chậm trễ vì sợ Doanh Doanh bị hại, Hồ Sơn bằng một động tác thần tốc bắn tới sân tràng, hét:

− Tặc tử nạp mạng!

Đạo kình nặng ngàn cân từ chưởng trung của Hồ Sơn ào tới người bịt mặt trong khi hai chân chàng chỉ vừa chấm đất.

Người bịt mặt cười gằn một tiếng, xê mình ngang tránh khỏi, rồi trả lại một chưởng màu dị rợn hồn.

Hồ Sơn ngó thấy chưởng kình la lớn:

− Ồ! “Thiết sa thần chưởng”, chính thật là đối phương đây!

Đang khi hét, Hồ Sơn vỗ ra một chưởng với mười thành công lực chống trả lại chiêu “Thiết sa thần chưởng” của người bịt mặt.

Ầm!

Một tiếng nổ chấn động, bụi cát tung bay mịt mù. Vùng khí đỏ biến mất.

Người bịt mặt tháo lui trở lại hai bước vì không chịu nổi nội kình kinh hồn của Hồ Sơn.

Từ ngày ăn nhằm Thiên niên liên hoa quả, nội lực của chàng tăng vượt hơn xưa gấp bội lần, nên chưởng lực đưa ra như sấm động.

Người bịt mặt biết rõ không thể chống nổi Hồ Sơn nên quay mình toan tẩu thoát.

Hồ Sơn hét:

− Cậu chạy đi đâu?

Nhưng chàng chưa kịp tấn công thì ba vị Đạo cô đã phóng tới. Ba chiếc lưới quái dị liền trùm xuống đầu người bịt mặt.

Hắn liền bị nhốt vào một trong ba chiếc lưới.

Bỏ mặt hung thủ cho ba vị Đạo Cô của Thanh Vân động, Hồ Sơn quay trở lại chỗ Doanh Doanh đang vạch tìm thương tích của Tuấn Anh.

Bỗng Doanh Doanh kêu lên:

− “Thiết sa thần chưởng”!

Ba vị Đạo Cô xách chiếc lưới nhốt người bịt mặt tới chỗ bọn Hồ Sơn, Doanh Doanh.

Hồng đạo cô nhìn vết thương trên ngực Tuấn Anh sửng sốt hỏi:

− HẮN ra tay đấy ư?

Doanh Doanh khẽ gật đầu:

− Chính hắn chứ còn ai nữa. Bây giờ đã rõ ràng rồi, nữ tiền bối tháo mở chiếc lưới, vạch mặt xem hắn chính thực là ai.

Hồng đạo cô chưa kịp ra tay đột ngột có một chiếc bóng từ trên cao rơi xuống yên tĩnh như bóng quỷ. Thân pháp chiếc bóng quả vô thượng giang hồ.

Hoàng phu nhân!

Thật thế, chiếc bóng mới xuất hiện chính là Hoàng phu nhân.

Vừa trông thấy Tuấn Anh nằm trong tay Doanh Doanh bà thét lớn:

− Trời … Tuấn nhi …

Hoàng phu nhân sà tới bế lấy Tuấn Anh, giọt lệ tuôn ra đầm đìa.

Con bà đã bị trọng thương vì tuyệt chiêu “Thiết sa thần chưởng” của vợ chồng bà.

Mọi người đều kinh hãi trước sự tình quá thình lình này.

Hồ Sơn bảo Hồng đạo cô:

− Nữ tiền bối hãy tháo gỡ chiếc mặt nạ xem hắn ta đây là ai.

***

Hồng đạo cô nghe theo lời Hồ Sơn điểm nhanh vào ba nơi huyệt đạo của người bịt mặt.

Chiếc lưới quái dị tháo ra. Chiếc mặt nạ rơi xuống.

Doanh Doanh kinh hoàng thét:

− Trời … Sĩ Khai …

Tất cả mọi người đều ngẩn người bởi thực tế trước mặt.

Ai nấy đều không ngờ hung thủ sử dụng chiêu “Thiết sa thần chưởng” sát hại hàng loạt cao thủ trong các dại thế lực lâu nay lại là một vị đại công tử cao sang, quyền quý đương thời.

Nhất là Doanh Doanh, cô ấy bàng hoàng như đang trong một cơn ác mộng. Suýt chút nữa cô ấy rơi vào bàn tay tên đại gian đại ác mang bộ mặt hào hoa ph*ng đ*ng mà chẳng hề hay biết.

Hồng đạo cô thò tay vào túi lấy bốn viên linh dược cho Tuấn Anh uống và đắp vào vết thương nơi ngực của hắn.

Lam đạo cô và Bạch đạo cô vận chân khí truyền vào người Tuấn Anh, giúp sức chữa thương cho tên đó.

Chẳng bao lâu Tuấn Anh hồi tỉnh lại, ôm lấy Hoàng phu nhân khóc lớn.

Hồ Sơn nhìn Sĩ Khai nằm bất động dưới đất:

− Sĩ Khai, không ngờ lại là đối phương. Tội ác của đối phương làm sao dung thứ được.

Hồng đạo cô trừng mắt:

− Sĩ Khai, đối phương dùng chiêu “Thiết sa thần chưởng” giết người với ý đồ gì, nói mau!

Sĩ Khai đưa mắt nhìn Doanh Doanh buồn bã không đáp lời.

Bạch đạo cô nổi giận nắm tay Sĩ Khai bóp mạnh nơi Mạch môn huyệt, hét:

− Hãy khai cho mau. Cậu …

Bỗng Sĩ Khai rú lên một tiếng thảm khốc gục đầu trở xuống, máu miệng trào ra.

Nơi “linh đài huyệt” của tên đó có ba chiếc lá xanh cắm ngập vào như ba mũi kiếm nhỏ.

Chuyện đột ngột xảy ra khiến cho mọi người đều kinh hãi.

Lam đạo cô thét:

− Kẻ nào sử dụng “Phi điệp đoạt hồn” đây?

Bạch đạo cô thét:

− TÊN ĐÓ chạy kìa!

Cùng theo tiếng thét, Bạch đạo cô bắn người theo chiếc bóng đen cách khoảng năm mươi trượng.

Đồng thời với Bạch đạo cô, Hồ Sơn giở khinh công htần tốc đuổi theo.

Nhưng chiếc bóng bí mật kia đã ảo mờ trong sương lạnh rồi hút dạng.

Thân pháp của tên đó quả nhiên đạt tới cõi xuất quỷ nhập thần.

Chỉ sợ rơi vào quỷ kế “Điệu hổ ly sơn” nên Hồ Sơn và Bạch đạo cô đành phải quay trở lại.

− Sát nhân diệt khẩu! Có thể kẻ bí mật kia chính là tên cầm đầu của Sĩ Khai.

Hồng đạo cô nhìn Sĩ Khai giờ chỉ còn là một cái xác không hồn, bâng khuâng:

− Bây giờ chúng bản tọa tính sao đây?

Hồ Sơn nói:

− Giờ chúng bản tọa hãy chôn cất tên Sĩ Khai rồi sau đó truy tầm hung thủ.

Hồ Sơn giơ chưởng vỗ xuống đất tạo thành một cái huyệt, đặt Sĩ Khai nằm gọn dưới đó lấp đất lại.

Bỗng một chiếc bóng từ trên rơi nhẹ nhàng xuống, đứng yên đưa mắt nhìn mọi người.

Hồ Sơn kêu lên:

− Lỗ ca ca …

Tường Oanh hét:

− Sư ca …

Cô ấy nhảy phóc vào lòng Lỗ Hải nũng nịu:

− Sư ca ơi! Suýt nữa Tuấn Anh đã chết rồi.

Lỗ Hải vuốt tóc Tường Oanh rồi dựng nàng bản vương đứng lên, nắm lấy tay Hồ Sơn:

− Hồ đệ, câu chuyện như thế nào?

Hồ Sơn kể chuyện lại cho Lỗ Hải nghe. Lỗ Hải ngẩn người la lớn:

− Thật không ngờ một vị đại công tử lại hành động tàn ác như thế.

Hồ Sơn hỏi:

− Lỗ sư ca, anh đến đây có chuyện gì không?

Lỗ Hải khẽ thở dài buồn bã:

− Ca ca đã chán cái cảnh làm nô lệ cho người nên đã từ quan đi tìm Oanh muội, may sao lại gặp Hồ đệ ở nơi này.

Hồ Sơn băn khoăn:

− Lỗ ca ca, anh đã chọn nơi nào nương tựa chưa?

Lỗ Hải khẽ lắc đầu:

− Từ trước ca ca không nhà không cửa, lúc làm quan tạm ngụ ngôi nhà như Hồ đệ đã biết, hiện nay ta đây đã giao trả rồi, giờ này chưa biết phải ở nơi đâu.

Tuấn Anh bước tới nắm tay Lỗ Hải:

− Lỗ sư ca! Hay là sư ca cùng Tường muội đến Hoàng gia trang của tiểu đệ.

Huynh đệ chúng bản tọa cùng luyện tập võ công, rồi sau đó theo Hồ ca ca hành hiệp giang hồ trừ khử bọn ác đạo.

Hoàng phu nhân ân cần:

− Lỗ đại hiệp! Hiện nay tiêu cục Phong Vân đang khuyết chúc Phó bang, nếu không tỵ hiềm, đại hiệp hãy dời gót tới Hoàng gia trang rồi chúng bản tọa cùng đàm đạo.

Hồ Sơn khuyến khích:

− Lỗ sư ca, Hoàng nữ tiền bối đã có lòng ưu ái, sư ca chớ nên từ chối, huynh đến đấy rồi sau này đệ sẽ tới thăm.

Ngẫm nghĩ giây phút, Lỗ Hải gật gật đầu, vòng tay sang phía Hoàng phu nhân:

− Phu nhân đã có lòng hạ cố, tại hạ đâu dám chối từ.

Tường Oanh reo vui:

− Hay quá. Lỗ ca ca đã chịu rồi. Hồ ca ca cùng đi nữa chứ?

Hồ Sơn lắc lắc đầu:

− Oanh muội, anh còn nhiều việc phải làm, bao giờ yên xong anh sẽ tới thăm em.

Tường Oanh nói như khóc:

− Hồ ca ca, anh không thương em nữa hay sao? Anh không sợ em buồn sao?

Hồ Sơn an ủi:

− Ngu ca coi Oanh muội như em ruột, dĩ nhiên anh phải thương em nhiều lắm, nhưng hiện giờ anh không thể tới Hoàng gia trang được.

Tường Oanh rơi giọt lệ:

− Hồ ca ca, em chờ anh …

Quay sang Doanh Doanh, Tường Oanh ngây thơ hỏi:

− Doanh tỷ tỷ, chị có buồn em không?

Doanh Doanh ôm Tường Oanh vào lòng, dịu giọng:

− Em ngoan quá, làm thế nào chị buồn em được chứ. Em hãy theo nữ tiền bối về nhà, bao giờ xong mọi việc chị và Hồ ca ca sẽ đến với em.

Mọi người nhìn qua không còn trông thấy ba vị đạo cô Thanh Vân động nữa. Họ đã đi từ lầu rồi.

Hồ Sơn vòng tay:

− Hoàng nữ tiền bối, xin tạm biệt. Lỗ ca ca, đệ xin tạm biệt.

Chàng nắmt ay Doanh Doanh cùng phóng mình đi. Tường Oanh đứng lặng nhìn theo rơi hai dòng lệ …

***

Buổi đại lễ chính thức nhận chúc tân chưởng môn nhân Thái Bình giáo của Giang Lâm diễn ra cực kỳ trọng thể.

Ngoài các vị đường chủ, đại đầu mục và trên hai trăm môn đồ, còn có hơn một trăm quan khách trong các đại thế lực, các bang, hội tới tham dự chúc mừng. Dĩ nhiên trong số người có cả công tử Đỗ Ngọc.

Hai mươi bốn bàn tiệc đủ các món sơn hào hải vị và đào tiên tửu được dọn ra. Sau phần nghi lễ, tất cả quần hùng đều ngồi vào dự tiệc.

Giang Lâm trong bộ gã phục chưởng môn nhân ngồi trên chiếc ghế bành cao nhất,b ên cạnh là Thảo Sương vận phục màu hồng xinh đẹp như cô ấy tiên nữ.

Châu Đạt, Hữu Lễ tới lui chào mời quan khách ân cần, niềm nở.

Đỗ Ngọc đứng lên vòng tay:

− Tại hạ cực kỳ hoan hỉ được thấy Thái Bình giáo nay có được một vị anh hùng tài ba lãnh đạo. Tại hạ xin kính chúc quý bang từ nay ổn định tình hình và bền vững lâu dài.

Giang Lâm đứng dậy vòng tay đáp lễ:

− Tại hạ và chúng môn đồ xin đa tạ đại công tử có lòng hạ cố đến đây dự bữa tiệc mọn này, thật là một điều hết sức vinh hạnh cho tệ bang.

Nhiều tràng pháo tay từ đám quần hùng nổ ra vang dội khắp cả đại sảnh đường.

Tiếp đó, các quan khách lần lượt đứng lên chúc mừng Giang Lâm. Phần nghi lễ đã xong, mọi người đều ngồi vào dự tiệc, chén tạc, chén thù cười nói náo nhiệt vui vẻ.

Tiệc rượu kéo dài mãi đến khuya mới tan. Mọi người từ giã ra về.

Châu Đạt rót một chén rượu đầy cung kính dâng lên Giang Lâm:

− Thuộc hạ xin kính mừng tân chưởng môn nhân chén rượu này và chúc người trường cửu.

Men rượu đã chếnh choáng vì từ nãy đã uống quá nhiều, Giang Lâm bưng chén rượu uống cạn.

Soảng!

Bỗng chàng ném chén xuống nền gạch vỡ toang, hét:

− Châu Đạt! Ngươi bản vương làm gì đây?

Châu Đạt lùi ba bước, cười ha hả:

− Làm gì à? Giang Lâm, cậu chưa biết sao?

Giang Lâm lại hét:

− Đối phương làm gì?

Châu Đạt ngạo mạn:

− Giang Lâm, đâu có thể dễ dàng như thế được. Biết điều hãy trao kiếm lệnh cho bản vương.

Giang Lâm tức giận vỗ bàn:

− Phản đồ! Ngươi bản tọa phải chết!

Chàng vận công lên toan vỗ ra một chưởng, chợt nghe nội kình không có, cơ thể rã rời, mặt mũi tối sầm lại, kinh hãi trong lòng từ từ buông thỏng ngọc chưởng xuống.

Thảo Sương xô ghế đứng dậy thét:

− Phản đồ! Cậu dám đầu độc Giang ca ca.

Nàng lão phu vỗ ra một đạo kình nhằm ngay tâm huyệt Châu Đạt.

Châu Đạt xê mình ngang một trượng, quát:

− Hạ thủ!

Tức thì một tấm lưới vĩ đại từ trên trần tòa đại sảnh chụp xuống nhốt Giang Lâm và Thảo Sương trong đó.

Đồng thời Hữu Lễ và mười tên đại đầu mục ào ra vây chặt tấm lưới như sợ Giang Lâm trốn thoát.

Châu Đạt cười khà:

− Giang Lâm! Quả báo nhãn tiền. Giờ ngươi ta đây đã biết số phận của ngươi ta đây chưa?

Cậu đã cướp chức vị chưởng môn nhân của tên tặc tử Hồ Sơn, thì có lẽ nào bản tọa không cướp lại trên tay của cậu chứ?

Giang Lâm trợn mắt suýt rách cả khóe:

− Châu Đạt! Thế ra đối phương đã chủ mưu …

− Ha ha … lão phu khen cậu cũng khá thông minh đó, nhưng giờ đây đã quá muộn rồi, có hối cũng chẳng còn kịp nữa.

Thảo Sương thét:

− Thế chính ra đối phương đã giết cha lão phu?

− Lão phu không giết. Nhưng lão già bất lực bất tài đó có sống nữa cũng chẳng ích lợi gì.

Lão chỉ là một bộ xương khô nằm trong cỗ quan tài.

Thảo Sương giận run người trong chiếc lưới:

− Cậu đã chiếm đoạt pho bí kíp Thiên nhu thần công phải không?

− Phải! Pho bí kíp “Thiên nhu thần công” hiện đang ở trong tay bản vương. Bản vương sẽ tìm pho “Thiên cuơng thần công”, luyện chiêu “Âm dương thái cực” thì … ha ha … bản vương sẽ trở thành đệ nhất nhân thiên hạ, còn ai dám chống lại bản vương.

Thảo Sương phẫn hận đến nghẹn ngào, hai dòng lệ tuôn ra như suối.

Sự tình đã quá rõ, đến đây cô ta đây tự hối mình đã lầm về chuyện nghĩ oan cho Hồ Sơn và đã tin theo lời giảo hoạt của Châu Đạt, nên bây giờ phải mắc cạm bẫy.

Cô ấy trừng mắt:

− Châu Đạt! Bây giờ cậu định làm gì chúng ta đây đây?

Trỏ tay vào Giang Lâm nằm trong chiếc lưới, Châu Đạt cười khỉnh:

− Làm gì à? Trước nhất ta đây nhốt tên này vào tuyệt ngục cho hắn ta đây đói khát, chết dần mòn để hắn ta đây sám hối về cái tội phản bạn và tham quyền cố vị của hắn ta đây.

Ngưng lại rồi tên đó tiếp:

− Còn Thảo muội thì ta đây còn cần cho chuyện khác …

− Đối phương cần lão phu?

Châu Đạt khẽ gật đầu:

− Phải! Thảo muội xinh đẹp như cô bản vương tiên, bản vương nỡ lòng nào giết được. Cô bản vương sẽ làm chưởng môn phu nhân suốt đời ở bên bản vương. Bản vương sẽ coi cô bản vương như trân châu, bảo ngọc.

Thảo Sương tức giận thét:

− Ác ma! Ngươi bản tọa dám chạm tới bản tọa là bản tọa sẽ tự tử …

Châu Đạt cười hắc hắc:

− Cô bé ngu ngốc kia ơi! Làm sao nữ nhân ấy tự tử được. Bản vương sẽ điểm huyệt nữ nhân ấy, dùng “Nhất độ x**n t*nh” cho nữ nhân ấy uống. Nữ nhân ấy sẽ lồng lộn lên vì cơn d*c v*ng hoành hành.

Cô ấy sẽ quỳ lạy khẩn cầu bản vương ban bố cho cô ấy một trận ** *n, hoan lạc. Ha … ha …

ha …

Thảo Sương giận quá thét lên một tiếng ngất đi.

Giang Lâm trợn mắt rực lửa căm thù nhìn Châu Đạt:

− Ác tạc, cậu hãy giết lão phu đi.

Châu Đạt cười ha hả:

− Giang Lâm, đối phương chết vội làm gì? Rồi ta đây sẽ cho đối phương trông thấy cái cảnh ** *n giữa ta đây và Thảo muội. Đối phương sẽ thấm nhuần sự thống khổ rồi chết từ từ.

Giang Lâm hét lớn, tung song chưởng vào chiếc lưới. Nhưng hiện giờ nội lực của chàng đã tản mác vì độc tửu vừa rồi nên đành phải xuôi tay.

Đúng là cảnh anh hùng mạt lộ, hổ dữ sa hầm.

Châu Đạt trổ loạt cười tự đắc:

− Chớ có điên cuồng. Giang Lâm, đối phương hãy vào tuyệt ngục nằm đó để có đủ thời gian sám hối tội lỗi đã làm, rồi vài hôm nữa sẽ được chứng kiến bản tọa và Thảo muội ** *n.

HẮN quay sang Hữu Lễ:

− Hữu đệ, mau đưa hai người này vào tuyệt ngục, chờ bản vương.

Hữu Lễ ứng thanh, cùng mười tên đại đầu mục tháo chiếc lưới ra, áp giải Giang Lâm và Thảo Sương nhốt vào tuyệt ngục phía trái tổng đàn Thái Bình giáo.

Tuyệt ngục là một hang đá hết sức kiên cố ở sâu dưới lòng đất …

***

Chia tay Lỗ Hải, Tường Oanh, Tuấn Anh, Hồ Sơn và Doanh Doanh quay trở lại con đường cũ.

Trong lòng hai người thắc mắc về chuyện Sĩ Khai và chiếc bóng bí mật kia.

Đương nhiên chiếc bóng bí mật mới là thủ phạm chính trong vụ sử dụng chiêu “Thiết sa thần chưởng” gieo rắc tai họa cho giang hồ từ bấy nhiêu lâu nay. Sĩ Khai chỉ là tay sai của hắn bản vương nay bị bại lộ nên hắn bản vương phải giết đi để diệt khẩu.

Nhưng hắn bản vương là ai?

Bí mật hoàn toàn!

Doanh Doanh sát lại Hồ Sơn:

− Hồ ca ca, anh có nghĩ gì về tên hung thủ vừa ám sát Sĩ Khai không?

Hồ Sơn đáp:

− Cứ theo thiển ý của ngu ca thì tên hung thủ sát hại Sĩ Khai cính là kẻ đã chủ mưu sát hại nhiều người trong mấy năm qua. Doanh muội có nghĩ thế chăng?

Doanh Doanh khẽ gật đầu:

− Chính tiểu muội đã nghĩ ra như thế. Hồ ca ca, có thể chuyện rối loạn trong Thái Bình giáo cũng là do bàn tay của tên hung thủ bí mật kia nhúng vào không? Bỗng nhiên em có cái cảm giác hắn đã xúi giục Giang huynh ra tay ác độc với anh đó.

Hồ Sơn giật mình tỉnh ngộ, kéo Doanh Doanh đáp xuống bên đường. Cặp mắt chàng sáng ngời:

− Lời muội có thể không sai, Giang đệ đã lầm vào quỷ kế của người nên mới hành động mù quáng như thế. Chắc chắn đã có bàn tay nhúng vào nội bộ của Thái Bình giáo rồi.

Doanh Doanh lo lắng:

− Hồ ca ca, giờ chúng bản vương định lẽ nào?

Hồ Sơn đáp:

− Chúng bản tọa cũng nên trở về Thái Bình giáo xem tình hình thế nào rồi sau đó sẽ liệu toan.

Doanh Doanh giục:

− Vậy thì chúng bản tọa hãy đi mau.

Hai người nắm tay nhau giở khinh công hướng về phía tổng đàn Thái Bình giáo thẳng tới.

Trời mờ sáng, Hồ Sơn và Doanh Doanh đã tới thị trấn Chiêu Dương, còn cách tổng đàn Thái Bình giáo khoảng năm mươi dặm.

Hồ Sơn và Doanh Doanh vào một thưc đ**m, ăn uống xong, hai người thuê một gian phòng nghỉ ngơi. Họ đã mỏi mệt vì đã trải qua một cuộc hành trình dài và suốt đêm qua không ngủ.

Ngủ đi một giấc thật dài đến chiều, Hồ Sơn và Doanh Doanh mới tỉnh.

Nhìn ngoài trời ánh nắng chiều chỉ còn thoang thoảng trên những tàng cây cổ thụ, Hồ Sơn bảo Doanh Doanh:

− Doanh muội! Chúng ta đây đi thôi.

Cả hai rời khỏi khách đ**m tiếp tục cuộc hành trình.

Hoàng hôn xuống. Hồ Sơn, Doanh Doanh vừa tới một cánh rừng chợt trông thấy một người từ xa phóng tới như bay.

Hồ Sơn nói mau:

− Doanh muội, chúng ta đây mau dừng lại xem tên đó kia là ai.

Giây lát người kia đã tới, đáp xuống đứng trước mặt Hồ Sơn và Doanh Doanh.

Chợt hắn ta đây ngẩn người rồi kêu lên:

− Hồ huynh! Anh còn sống đây sao?

Hồ Sơn bước tới nắm tay tên đó:

− Triệu Trung! Hiền đệ vẫn khỏe mạnh đấy chứ?

Triệu Trung rơi hai giọt nước mắt:

− Đệ vẫn mạnh. Hồ huynh, ngày huynh mất tích rồi bản giáo xảy ra biết bao nhiêu là biến cố.

Sắc mặt Hồ Sơn bỗng biến đổi:

− Đệ bảo sao? Bản giáo đã có những biến cố gì?

Tiếng nói của Triệu Trung như muốn bật khóc:

− Giang huynh, Thảo tỷ tỷ đã bị nhốt …

Hồ Sơn kinh hãi:

− Triệu đệ! Đệ nói sao, hãy nói lại lão phu nghe?

− Hồ huynh, đệ nói Giang huynh và Thảo tỷ tỷ đã bị nhốt mấy ngày rồi.

Thần tình Hồ Sơn rúng động, hỏi mau:

− Triệu đệ, ai đã nhốt Giang đệ và Thảo muội?

− Châu Đạt!

Chấn kinh lên một lúc, Hồ Sơn hét:

− Triệu đệ, chẳng lẽ Châu Đạt đã phản sư?

− Hồ huynh, hiện nay Châu Đạt đã tự xưng mình là chưởng môn nhân Thái Bình giáo. HẮN đã sát hại một số học trò trung thành với bản giáo nên đệ phải trốn chạy.

Trong lòng thầm kinh hãi, một lúc lâu Hồ Sơn mới lấy lại được sự bình tâm:

− Lão phu biết trước, Châu Đạt chỉ là một tên môn sinh phản bội, chỉ hiềm vì thầy quá tin vào Giang đệ với tính tình nóng nảy, thiển cận nên mới có chuyện như ngày nay.

Triệu Trung lắc mạnh bàn tay Hồ Sơn:

− Hồ huynh, chẳng lẽ huynh lại bó tay để mặc cho tên phản đồ Châu Đạt làm sụp đổ Thái Bình giáo sao? Hồ huynh là ca ca phải gánh vác chuyện này mới là phải đạo.

Hồ Sơn nghiến răng:

− Phải! Chính ngu huynh phải cứu vãn tình hình nguy ngập của Thái Bình giáo, nếu không làm sao dám ngó mặt sư phụ nơi cửu tuyền.

Ngưng lại phút giây, chàng hỏi:

− Triệu đệ, bây giờ định đi đâu?

− Đệ sẽ theo Hồ huynh, chịu sự sai khiến của huynh, dù cho nhảy vào lửa đỏ dầu sôi cũng chẳng từ.

Ngẫm nghĩ một lúc, Hồ Sơn lại hỏi:

− Triệu đệ, Giang đệ và Thảo muội hiện đang bị Châu Đạt nhốt ở nơi nào?

− Giang huynh và Thảo tỷ tỷ đang bị nhố trong tuyệt ngục. Đêm mai tên Châu Đạt tổ chức cuộc lễ động phòng hoa chúc.

− Châu Đạt động phòng hoa chúc với ai?

− Với Thảo tỷ tỷ.

Cặp mắt Hồ Sơn mở tròn:

− Trời! Thảo muội bằng lòng làm vợ tên phản sư đó sao?

Triệu Trung khẽ lắc đầu:

− Không phải vậy Hồ huynh. Thảo tỷ tỷ đã mắng chửi tên Châu Đạt thậm tệ, nhưng đêm mai hắn bản tọa đầu độc nàng bản tọa rồi hãm h**p.

− Đầu độc bằng gì?

− Nhất độ x**n t*nh.

Hồ Sơn la lớn:

− Trời! Tên khốn khiếp!

Triệu Trung giục:

− Hồ huynh, mau tìm cách cứu Thảo tỷ tỷ, nếu chậm trễ có thể cô bản tọa sẽ tự tử.

Doanh Doanh gấp lên:

− Hồ ca ca, chúng bản vương hãy đi mau!

Hồ Sơn gật mạnh đầu. Ba người, kẻ trước người sau, phóng về hướng tổng đàn Thái Bình giáo.

***

Đầu canh ba bọn Hồ Sơn đã tới chân núi Thái Bình giáo mới dừng chân lại.

Hồ Sơn móc trong túi hành trang, lấy ra ba vuông lụa trao cho Triệu Trung và Doanh Doanh, bảo:

− Chúng bản tọa hãy che mặt kẻo lộ hành tung dọc đường sẽ hư cả đại sự.

Ba người cùng trùm vuông lụa lên mặt, che kín đến tận mang tai.

Triệu Trung vượt lên trước:

− Hồ huynh, hãy để đệ dẫn đường, hiện nay tên Châu Đạt đã cho thay đổi tất cả các điểm canh từ mấy ngày qua rồi.

Hắn lão phu đi trước, Hồ Sơn dắt tay Doanh Doanh theo sau cách khoảng năm trượng, vận chân khí lên đề phòng bất trắc, ứng phó kịp thời.

Sắp lên tới tổng đàn Thái Bình giáo, trông thấy ánh đèn sáng choang trong tòa đại sảnh, có nhiều tiếng huyên náo cười vang trong đó. Hình như Châu Đạt đang mở yến tiệc với bọn thiên h* th*n tín.

Ba người vội vã ẩn mình vào bóng tối vì sợ sự phát giác của bọn môn đồ canh gác.

Hồ Sơn thì thầm bên tai Doanh Doanh và Triệu Trung:

− Bọn chúng đang ăn tiệc, chúng bản tọa hãy ẩn nhẫn chờ đến khuya sẽ tới tuyệt ngục.

Ba người thu mình vào một bụi cây rậm lá đợi chờ.

Trời dần khuya, trong tòa đại sảnh trở lại im vắng, ánh đèn cũng tắt theo bóng tối bao trùm cảnh vật âm thầm không nghe một tiếng động, ngoài những cơn gió thổi khua cành lá rì rào.

Hồ Sơn nắm tay Doanh Doanh, khẽ giọng:

− Đi!

Ba người như ba chiếc bóng ma lặng lẽ tiến về phía tuyệt ngục.

Tuyệt ngục âm thầm buốt giá như một ngôi mộ, Hồ Sơn ra hiệu cho Doanh Doanh và Triệu Trung dừng lại. Chàng bắn mình tới trước cửa tuyệt ngục.

− Ai?

Bịch … bịch …

Hai chiếc bóng ngã lăn xuống đất hôn mê vì vừa trúng nhằm chỉ lực của Hồ Sơn, khi tiếng quát của bọn chúng chưa thoát ra khỏi cửa miệng.

Doanh Doanh và Triệu Trung chạy tới. Hồ Sơn gấp rút:

− Triệu đệ hãy canh chừng phía ngoài, Doanh muội theo ngu ca.

Chàng cúi xuống lục soát trong mình hai tên môn đồ Thái Bình giáo lôi ra một chiếc chìa khóa, tiến lại mở ngay cánh cửa tuyệt ngục.

Mấy tiếng kịch kịch nổi lên, cánh cửa sắt nặng nề mở ra vừa đủ hai người lọt vào.

Hồ Sơn và Doanh Doanh phóng nhanh vào trong ngục.

Trong tuyệt ngục tối om như vùng mực, nhưng cặp mắt của Hồ Sơn trông thấy rất rõ ràng.

Hai chiếc bóng tay chân bị xiềng đang ngồi dựa lưng vào vách đá. Rõ ràng đó là Giang Lâm và Thảo Sương.

Hồ Sơn và Doanh Doanh tháo bỏ vuông lụa che trên mặt bước tới gần:

− Giang đệ, Thảo muội …

Hai người đang ngủ nghe gọi bỗng mở mắt ra. Giang Lâm kêu lên:

− Hồ ca ca …

Hồ Sơn ôm chặt lấy Giang Lâm vào lòng, cơn xúc động dâng lên đến tột cùng.

Trong khi Doanh Doanh cũng phóng tới ôm lấy Thảo Sương:

− Thảo muội, chị đến trễn nên em mới ra nỗi này …

Thảo Sương hớn hở kêu lên:

− Doanh tỷ …

Rồi giọt lệ cô gái trào ra, úp mặt vào lòng Doanh Doanh nghẹn ngào không nói thêm được lời nào nữa.

Qua cơn xúc động, Hồ Sơn bảo:

− Giang đệ, Thảo muội hãy mau theo ngu huynh rời khỏi chốn này.

Giang Lâm cất giọng run run:

− Hồ ca ca, đệ xin lỗi anh.

Hồ Sơn khẽ lắc đầu trong bóng tối:

− Chuyện đã qua rồi chớ nên nhắc lại, giờ Giang đệ và Thảo muội mau thoát khỏi nơi này kẻ chẳng còn kịp nữa.

Không đợi Giang Lâm nói thêm gì, Hồ Sơn vận công bẻ xiềng cho chàng.

Giang Lâm quỳ thụp xuống ôm lấy chân Hồ Sơn:

− Hồ sư ca, tội của ngu đệ thật đáng chết.

Hồ Sơn đỡ Giang Lâm đứng lên:

− Giang đệ đừng nói nữa, chuyện quá khẩn cấp, huynh tháo xiềng cho Thảo muội.

Chúng lão phu gấp rút rời khỏi chốn này.

Chàng bước tới vận công bẻ gãy xích xiềng cho Thảo Sương.

Thảo Sương nức nở:

− Hồ ca ca, xin anh tha lỗi cho em.

Hồ Sơn khẽ khoát tay, nói:

− Thảo muội hãy chạy cho mau, Doanh muội sẽ giúp Thảo muội.

Chàng ôm lấy ngang lưng Giang Lâm phóng ra khỏi tuyệt ngục.

Doanh Doanh dìu Thảo Sương theo sau.

Ra đến bên ngoài Triệu Trung chạy tới vui sướng:

− Giang huynh, đệ mừng huynh thoát nạn.

Hồ Sơn nói thật gấp:

− Triệu đệ, hãy tìm một nơi kín đáo ẩn mình chờ bản vương.

Triệu Trung vòng tay:

− Xin tuân lệnh Hồ sư ca.

HẮN quay mình phóng vào trong bóng tối mất dạng.

Hồ Sơn day lại:

− Chúng ta đây đi mau!

Tức thì, bốn người len lỏi trong bóng tối mịt mù tiến sang cánh rừng nhỏ bên cạnh tổng đàn Thái Bình giáo.

Chẳng bao lâu bọn Hồ Sơn lọt vào khu rừng cây cối mịt mù. Mọi người buông tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Đột ngột có một chiếc bóng từ trên ngọn cây rớt xuống cản ngay trước mặt bọn Hồ Sơn.

Hồ Sơn kinh hãi giở ngọn chưởng lên toan phát động thế công.

Doanh Doanh hớn hở kêu lên:

− Ồ! Bạch Hạc lão tiền bối.

Chiếc bóng vừa đột ngột xuất hiện chính là Bạch Hạc Tiên Ông.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8