Ăn Bồ Đào Không Phun Bì
Chương 67: Ngăn cản
Sau đó hắn đóng cửa lại!
Bồ Đào hoảng sợ mê man đứng cạnh cửa, một câu cũng không nói nên lời, chợt nghe bên trong phòng truyền ra tiếng của Mộ Dung Thân Phi “Tiểu Tiêu tên đó bị bệnh!”
“A a, bản tọa bệnh thật, nhưng nếu đối phương quan tâm bản tọa hơn thì bệnh của bản tọa sẽ nhanh chóng khỏi mà.”
Sau đó nghe thấy tiếng bước chân lại gần, cửa lại được mở ra, tiểu Tiêu cười mị mị giữ chặt tay Bồ Đào nói “Tiêu mỗ thất lễ, khiến cô gái phải sợ hãi rồi.”
Tên đó chuyển xưng hô từ “tại hạ” đến “Tiêu mỗ” một cái rẹt làm Bồ Đào hoang mang đầu óc. Tiểu Tiêu quay đầu lại liếc nhìn Mộ Dung Thân Phi trong phòng, sau đó lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng.
Hai người đứng ngoài cửa, tựa như bạn hữu đã quen thân từ lâu, tên đó nhỏ nhẹ nói với Bồ Đào.
“Không cần dài dòng vô nghĩa, Thân Phi của ta đây có thể nghe lén bên trong, ta đây đáp ứng điều kiện của ngươi ta đây, nhưng chuyện của sư phụ ngươi ta đây nhờ, ta đây cần phải điều tra rõ đã.”
Lại nói tiếp “Mấy năm nay đoạn tụ trở nên rất thịnh hành trong giang hồ, yêu nam hay nữ gì cũng không quan trọng, quan trọng là vì người đó mà mình mất ăn mất ngủ, lo lắng đau lòng. Tư vị đó bản vương cũng đã trải qua. Hiện giờ Thân Phi đối với bản vương rất tốt, bản vương rất yêu hắn bản vương. Ngươi bản vương cũng đã tạ tội với hắn bản vương, khúc mắc giữa hắn bản vương và ngươi bản vương cũng nên hóa giải đi thôi. Sau này hy vọng bọn ngươi bản vương hạnh phúc, cũng sẽ không xuất hiện trước mặt bọn bản vương nữa.”
Nói rồi xoay người bước đi, đẩy cửa ra, quay đầu lại nói “Điều kiện thầy ngươi lão phu đề ra rất khó khăn, lão phu cũng không cần Tuyết Nguyệt Phiêu Linh, chỉ cần bóng hình ngươi lão phu biến mất hẳn trong lòng Thân Phi của lão phu là được rồi. Còn về phần khi nào lão phu ra tay, đợi lão phu ăn uống no đủ dưỡng sức vài ngày nữa, lên kế hoạch chu toàn rồi sẽ tiến hành. Nhưng sự thành hay bại lão phu không dám nói trước, nếu lão phu bại mà vong mạng, ngươi lão phu phải hứa là không được quấn quít lấy bảo bối Thân Phi của lão phu nữa, có biết không?”
Sau đó hắn thực ôn nhu nhẹ nhàng đóng cửa lại, hai chân Bồ Đào như bị đóng đinh tại chỗ, đầu óc cô ấy còn chưa kịp hiểu hết lời nói của tiểu Tiêu, mơ mơ hồ hồ nghe tiếng Mộ Dung Thân Phi “Tại sao bại sẽ mất mạng? Đối phương đã đáp ứng chuyện gì?”
“Thân Phi lo lắng cho ta đây sao? Bảo bối quả thật đã nghe lén nha.”
Mộ Dung Thân Phi nhất thời không lên tiếng, Bồ Đào hiểu rõ, liền xoay người rời đi.
Lúc đến nữ nhân ấy đã dốc hết sức lực chạy như điên như cuồng.
Vì áp lực căng thẳng, lo lắng sợ hãi.
Giờ mọi việc được giải quyết, tâm tình Bồ Đào thoải mái, tức thì cảm thấy dưới chân như được chắp cánh mà bay, nhẹ nhàng khoan khoái hết sức.
Hài tử năm xưa đã từng ôn nhu mỉm cười với nữ nhân ấy.
Nay hắn ta đây đã thật sự tìm được người yêu mình và có một cuộc sống hạnh phúc .
Mộ Dung Thân Phi.
Năm ấy trên lôi đài ở cuộc Binh Khí Phổ Bài Danh.
Không chỉ có sư phụ, lúc ấy hắn lão phu cũng……vì nữ nhân ấy……mà thất thần……
Đêm mưa năm ấy, lúc hắn lão phu thống hận bỏ chạy ra ngoài, nếu cô lão phu rượt theo hắn lão phu, có lẽ hắn lão phu đã không thống khổ như vậy rồi……
Tiểu Tiêu, về sau bọn cậu nhất định phải hạnh phúc.
Nhất định……
Phải hạnh phúc……
Như vậy, có phải cô ấy cũng có thể……
Không cần tự trách bản thân mình nữa, có phải hay không……
“Ca?”
Đang mơ màng trầm tư suy nghĩ, đột nhiên Bồ Đào bị một bóng người cản lại.
Ngẩng đầu lên.
Bồ Đào nheo mắt lại nhìn, thấy nàng ta đây đã sắp đến dãy phòng của mình, phòng của sư tôn và bảo bảo ngay tại phía trước, nhưng trước mặt có người đang cản đường nàng ta đây lại.
Là một người rất quen.
“Cậu, có thật là ca ca không? Ờ……”
Thượng Quan Tuyết do dự, không biết nên xưng hô với Bồ Đào như thế nào.
“Không phải cũng là con của Gia chủ hay sao?”
Bồ Đào đang suy nghĩ chuyện của Mộ Dung Thân Phi, nghĩ Mộ Dung Thân Phi từng cưới Thượng Quan Tuyết, cũng may tên đó không xuất hiện vào lúc này. Nếu không, Thượng Quan Khâm mất tích nay trở thành Giáo chủ Thuấn Ảnh Giáo, Mộ Dung Thân Phi đã chết nay sống lại trở thành nam sủng, không biết Tuyết nhi biết được có phát điên hay không?
“Ừ, bản vương về hỏi cha bản vương, nhưng sắc mặt cha bản vương không tốt, chỉ nói đó là mệnh lệnh của lão gia chủ, bản vương không nhịn được, liền……chạy tới đây hỏi……”
“Hả? Cũng không còn nhỏ nữa, nay cậu thật đã là một thiếu nữ trưởng thành rồi.”
Bồ Đào thấy Thượng Quan Tuyết trong bộ xiêm tên đó sa lụa màu lam nhạt rất có phong phạm của một cô gái nhà võ lâm thế gia, trông thanh thuần hơn nhiều so với bộ cẩm tên đó hoa lệ sang trọng giàu có của cô ấy.
Không khỏi khẽ thở dài nói “Bản tọa giả câm điếc cũng là vì mệnh lệnh của gia chủ, cậu muốn hỏi về Thủy Nguyệt Phiêu Linh? Đó là do bản tọa gặp cơ duyên xảo hợp mà học được, lúc ấy bản tọa cũng không biết nó là cái gì, không ngờ vì nó mà bản tọa bị trục xuất khỏi Thượng Quan gia. Nếu bản tọa không còn là người kế thừa Thượng Quan gia, bản tọa cũng không phải cải nam trang, giả câm điếc nữa……” Nghĩ đến Mộ Dung Thân Phi, không khỏi ngậm ngùi nói “Có thời điểm vì hiểu lầm mà đã gián tiếp hủy hoại cuộc đời của kẻ khác, còn bản thân mình phải đau đớn dằn vặt cả nửa đời người.”
“Vậy bản vương kêu đối phương là tỷ tỷ có được không? Tỷ tỷ, đối phương mới mười bảy tuổi, sao lại nói là đã hết nửa đời người chứ.”
“Bản tọa đã là nương của hai đứa con rồi, bản tọa già rồi……”
Bồ Đào lắc lắc lắc đầu, trong bụng lo lắng rằng lúc này Thượng Quan Khâm hẳn rất giận, chỉ muốn ba chân bốn cẳng mau mau chạy về phòng gặp tên đó, nghĩ cách nói dối với tên đó, nhất định không thể nói cho tên đó biết chuyện nữ nhân ấy quỳ xuống khấu đầu nhận lỗi với người khác. Nhưng Thượng Quan Tuyết cố tình ngăn cản, không ngừng hỏi han chuyện nọ chuyện kia, không phải nữ nhân ấy không có tình cảm gì với Thượng Quan Tuyết, chỉ là vào lúc này, trong lòng nữ nhân ấy không ai quan trọng bằng thầy.
“Con…… Tỷ tỷ, cậu cùng……cùng…… Phó gia chủ……”
“Tuyết nhi, có một số việc không biết vẫn tốt hơn.”
“Nhưng…… bản vương nghe cha bản vương lẩm bẩm nói một mình….cái gì…tại sao lại xảy ra chuyện như thế này……” Thượng Quan Tuyết vẫn không có ý để Bồ Đào đi, đổi đề tài nói tiếp “Tỷ tỷ, trước đây, cậu không thích bản vương phải không?”
“Làm gì có chuyện đó?”
“Nhưng mà bản tọa cảm thấy như vậy, bản tọa đã từng chạy đi hỏi cha bản tọa, cha bản tọa chỉ nói là Tuyết nhi bị ganh tỵ.”
“Không phải, thật ra chuyện trước đây bản vương cũng không nhớ rõ, bản vương nghĩ, lúc nhỏ ai lại chẳng ganh tỵ, đến mười hai, mười ba tuổi, tuy có lớn lên nhưng vẫn còn nhỏ lắm, nếu trước đây bản vương có tỏ vẻ không thích ngươi bản vương thì đó cũng chỉ là tâm tính tiểu hài tử quen được nuông chìu mà hư hỏng thôi.”
“Là Phó gia chủ nuông chìu sao?”
“Ừ.” Bồ Đào mỉm cười nói “Thật ra ta đây cũng vẫn thường nhớ đến bọn ngươi ta đây, Lưu Thủy, Liễu Như, còn có Thượng Quan đại thúc nữa. Lúc Thượng Quan gia xảy ra chuyện, tuy ta đây đang hoài thai nhưng cũng không khỏi phân thần bận tâm cho các ngươi ta đây, cũng may hiện giờ đã không có chuyện gì nữa. Giờ tướng công của ta đây đang đợi, phải cho bảo bảo bú sữa, nếu không……”
“Được, được, vậy ngươi lão phu về trước đi……”
Đã nhiều lần nữ nhân ấy ám chỉ nhưng Thượng Quan Tuyết vẫn không chịu đi, da mặt thật dày, cực chẳng đã phải nói thẳng…
Nghĩ đến hôn sự của nữ nhân ấy bản vương và Mộ Dung Thân Phi, trong lòng Bồ Đào không khỏi chua xót.
Đến cạnh cửa, do dự một chút rồi đẩy cửa ra.
“A!!!!”
Bồ Đào sợ đến mức thét lên chói tai.
Thượng Quan Khâm không còn trong phòng, Phong Duyệt lại toàn thân đẫm máu nằm trên mặt đất.
Bồ Đào tiến lên, phát hiện ra hai bảo bảo vẫn còn trong nôi, nhưng Phong Duyệt đã tắt thở.
Bồ Đào hoa đầu váng óc, ý nghĩ đầu tiên là, có thể Thượng Quan Khâm lên cơn phát cuồng.
Bồ Đào kinh hoảng thất thố tự nhủ mình phải bình tĩnh lại, chợt nghe ngoài cửa sổ có tiếng người r*n r*.
Nhưng nếu là sư phụ thì lúc này tên đó hẳn là phải ngồi tựa bên cửa sổ.
Bồ Đào cảm thấy vô cùng cực kinh hoảng, trong đầu chợt hiện lên một dự cảm xấu, sợ có người khác đã đột nhập tấn công nơi này, nhưng cô lão phu không có tâm tình suy đoán là ai, chỉ thầm cầu nguyện mong thầy bình an thôi.
Đẩy cửa sổ ra, ngoài cửa sổ là hậu viện, rất ít có người ra vào, Bồ Đào không dám bỏ bảo bảo xuống, cũng không dám bước ra ngoài cửa sổ, chỉ đứng bên cửa sổ ngó ra, thấy dưới đất có một người ngã nằm sóng xoài.
“Phù Dung!”
Cánh tay của Phù Dung bị thương, nhưng tính mệnh không bị hiểm nghèo, chẳng qua không biết tại sao lại bị ngã xuống đất, Bồ Đào vội vàng phi thân ra ngoài đỡ Phù Dung vào trong phòng. Phù Dung thấy Phong Duyệt đã chết, giận đến mức nghiến răng cắn nát môi.
“Phu nhân…… đi rồi, bọn lão phu liền sang phòng của giáo chủ và bảo bảo, không ngờ trong phòng đã có người khác phục sẵn, bọn lão phu vào thì bị họ dùng Mê hồn hương hạ độc, không thể vận nội lực lên được, nên không kịp giải huyệt cho giáo chủ. Chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn đám người kia bắt giáo chủ đem đi, bọn lão phu rượt theo, lão phu bị một người sử đao đả thương nên không cử động được, nhưng cánh tay người đó cũng bị lão phu cào xước một đường, Phong Duyệt ở trong phòng bị đám người kia bao vây……không ngờ…… đám người kia lại hạ độc thủ như vậy……”
Dự cảm xấu biến thành hiện thực, sắc mặt Bồ Đào tái nhợt, vị tiên tử của nữ nhân ấy không biết đã bị ai bắt đi mất rồi.
Càng nghĩ càng hốt hoảng đau lòng.
Điểm huyệt cầm máu cho Phù Dung xong, Bồ Đào run rẩy hỏi “Có thể bước đi được không?”
“Không thể……cử động nổi.”
Bồ Đào đỡ Phù Dung đến trên giường nằm xuống nghỉ ngơi, xé ống tay áo của mình băng bó miệng vết thương cho cô ấy ta đây.
Rồi ôm hai bảo bảo trốn chạy ra ngoài.
Cũng may phòng của Đao lão không xa, lão vẫn còn ở lại trong phòng uống rượu nên không biết đã xảy ra chuyện, Bồ Đào giao hai bảo bảo cho lão, bảo lão ở lại chiếu cố cho Phù Dung.
Đao lão tức giận cực kỳ, luôn miệng thề thốt phải trả thù.
Hai chân Bồ Đào như nhũn ra, giữ chặt lão, bảo lão phải hết sức chăm sóc bảo vệ cho hai bảo bảo.
Sau đó nhắm mắt lại tựa vào cột nhà, ngẫm nghĩ nhớ lại mọi chuyện, càng nghĩ càng phát hiện sự tình thật kỳ quái, tại sao khi mình vừa rời đi khỏi thì có người xông vào tập kích liền, phòng của Phong Duyệt và Phù Dung cũng không xa, không biết là cao thủ phương nào, bỗng Bồ Đào kinh hãi nhận ra, nàng lão phu và sư phụ đã sớm bị người lão phu theo dõi từ lâu, không ngờ nàng lão phu xúc động điểm huyệt cầm chân sư phụ lại làm hại sư phụ như vậy!!
Nước mắt tí tách rơi xuống như mưa, Bồ Đào gấp đến nỗi quên rằng bản thân mình có khinh công, chỉ biết ba chân bốn cẳng cố gắng hết sức chạy đến dãy phòng chữ Hào, dùng sức đẩy cửa ra.
Quả nhiên tiểu Tiêu vẫn còn trong phòng, nhưng không thấy Mộ Dung Thân Phi, thấy Bồ Đào nơi cửa, tiểu Tiêu tức thì mất hứng nói “Không phải vừa rồi ta đây đã nói là sau này không muốn đối phương xuất hiện trước mặt bọn ta đây nữa hay sao, tại sao lại chạy đến đây?”
“…Sư phụ không còn!!”
Bồ Đào không đầu không đuôi tiến lên, nắm lấy cánh tay của tiểu Tiêu, kéo tay áo hắn ta đây lên, quả nhiên thấy vài vết cào xước trên tay hắn ta đây.
“Là đối phương đã bắt đi Thượng Quan Khâm! Là đối phương đã sớm âm mưu thiết lập ra cạm bẫy này! Thật ti bỉ!”
“Sao?!”
Tiểu Tiêu cả giận nói “Dám nói chuyện với lão phu như vậy, nếu là trước đây thì cậu đã phải chết ngay tức khắc rồi.”
Nhưng hắn thấy Bồ Đào tóc tai rối loạn, nước mắt đầm đìa mới phát hiện ra là đã xảy ra chuyện, cũng không tức giận nữa. Tiểu Tiêu quả thật là người vô cùng cực thông minh, phản ứng rất nhanh nhạy, ngay lập tức hỏi “Vừa rồi lúc đối phương tìm đến đây thì Thượng Quan Khâm bị bắt sao?”
“Ngươi bản vương có dám thề là chuyện này không phải ngươi bản vương làm hay không!?”
“Tất nhiên, nếu là ta đây bắt, cũng đâu có điên để ngươi ta đây trở về…… Được rồi, ta đây thề nếu ta đây có bắt Thượng Quan Khâm, tất cả mọi người của Thiên Sơn Tam Môn đều sẽ bị sét đánh chết, được chưa?”
“Ừ!”
Bồ Đào chùi chùi nước mắt trên mặt, chợt nhớ tới lời nói của Phù Dung, trấn tĩnh lại hỏi “Vậy vết cào xước trên tay ngươi bản tọa giải thích như thế nào?”
“Không đầu không đuôi gì cả, đây chính là do Thân Phi của bản tọa đã cào, là dấu vết k*ch t*nh, là minh chứng của tình yêu, ngươi bản tọa có dám nghe chi tiết không?”
Tiểu Tiêu giương hàng lông mi tuấn mỹ lên, nói một cách khiêu khích.
“Không, không…………”
Bồ Đào đột nhiên ngồi sụp xuống, ôm mặt thất thanh khóc rống lên “Cứu, cứu, cứu sư phụ của lão phu đi! Hắn bị người lão phu bắt! Võ công giỏi thì có ích lợi gì, cũng không biết là ai đã làm! Không biết sư phụ hiện giờ ra sao! Lão phu thật là đồ bỏ đi mà, gặp chuyện chỉ biết khóc, hu..hu..hu, lão phu là phế vật!”
“Đừng, đừng, bản vương sợ nhất là nghe tiếng khóc lóc, thật là chịu không nổi! Đã lớn rồi, là cô gái rồi, nếu để Thân Phi của bản vương nghe thấy cậu khóc như vầy chắc tên đó cũng phát điên. Đứng dậy trước đi rồi chúng bản vương tìm cách.”
Tên đó ôn nhu chùi nước mắt trên mặt Bồ Đào, kéo nàng bản tọa vào phòng, ấn nàng bản tọa ngồi xuống ghế rồi nói “Thân Phi nổi giận bỏ đi rồi, bản tọa vốn cũng đang nhàm chán không biết làm gì…..mà thật ra, ai dám động đến Giáo chủ Thuấn Ảnh Giáo chứ?”
“Không biết, lúc ta đây trở về đã không thấy người, Phong Duyệt cũng đã chết……”
“Phong Duyệt……” Tiểu Tiêu nhíu mày “Hộ pháp của Thuấn Ảnh Giáo, trong thời gian ngắn như vậy mà bị giết, võ công của người đó thật là……”
“Không phải, là một đám người, hơn nữa Phù Dung lại bị hạ Mê hồn hương……”
“Thì ra là như thế, là vì hạ dược, để đối phó với một người bị khống chế huyệt đạo, nhiêu đó cũng đã đủ rồi. Nếu đối phương đã biết rõ như thế, tại sao vừa rồi lại khẳng định là bản vương làm?”
“Phù Dung đã để lại vài vết cào xước trên cánh tay người đó……”
Bồ Đào đỏ mặt, đột nhiên nhớ tới lời nói mới vừa rồi của tiểu Tiêu.
“Sao nữa?”
“Hết rồi.”
Tiểu Tiêu thật là một người thần bí thâm sâu không lường, vốn Bồ Đào tưởng tên đó rất già, ai ngờ tên đó lại chỉ là một vị thiếu niên trẻ mỹ mạo. Một thiếu niên trẻ còn trẻ tuổi mà bản lĩnh cao cường, điềm tĩnh thấu đáo như vậy, có tên đó ở bên cạnh quả nhiên rất an tâm. Bồ Đào bình tĩnh lại, nhíu mi nói “Hiện nay thực gấp, ta đây chỉ cảm thấy thầy hiện rất nguy ngập, nên đầu óc của ta đây liền trống rỗng, không suy nghĩ được gì. Nhưng giờ ngẫm kỹ lại mới thấy, nếu là cậu làm thì đã cố ra sức níu chân ta đây lại mà không để ta đây trở về phòng……”
Nói được nửa câu đột nhiên dừng lại, Bồ Đào trợn tròn mắt ngạc nhiên nhìn về phía tiểu Tiêu. Tiểu Tiêu thấy thế cười nói “Nhớ ra chuyện gì sao? Đã biết suy nghĩ rồi phải không? Bất quá nếu Thượng Quan Khâm lông tóc vô thương bị bắt đi mà không phải bị giết, như vậy trong khoảng thời gian ngắn hắn ta đây sẽ không bị nguy ngập đến tính mạng đâu. Hơn nữa chuyện Thượng Quan Khâm bảo ta đây giết người cũng không hề bị bại lộ, nhất định không phải là kẻ địch đã ra tay. Nếu ngươi ta đây có thể đoán được là ai đã làm, ngươi ta đây đi tìm thêm người đến cứu là được rồi. Ta đây còn phải đi tìm Thân Phi của ta đây để giải thích, dù gì thì bọn ta đây cũng phải đối mặt với nhau. Nghe nói quan hệ giữa ngươi ta đây và Quý Tử Thiến không tệ, lại còn có tiểu Hồng Dạ thầm thương trộm nhớ ngươi ta đây nữa, đi tìm hai người lũ người kia đi, có Thủy Nguyệt Phiêu Linh, cho dù mười Thượng Quan Khâm bọn ngươi ta đây cũng cứu ra hết nữa là.”
Bồ Đào lại quệt quệt chùi nước mắt trên mặt, nói “Đối phương thật là một người bất thường.”
“Ài, không liên can gì đến ngươi bản tọa, bản tọa không chán ghét lời nói thật của ngươi bản tọa, nhưng cũng không thích, ngươi bản tọa đi đi, không tiễn nha!”
Thế là Bồ Đào bị tiểu Tiêu đuổi ra ngoài.
Nhưng tâm tình nàng lão phu thanh thản hơn.
Vấn đề cũng đã có chút manh mối.
Cô ấy bình tĩnh lại, cũng không điên cuồng như vừa rồi, chỉ b*n r* Thiên Hoa Loạn Vũ, phi thân bay lên nóc nhà, chạy đi tìm Quý Tử Thiến và Hồng Dạ.
Đúng vậy.
Kéo dài thời gian.
Cô bản tọa nghĩ đến người vốn không nên xuất hiện vừa rồi.
Thượng Quan Tuyết!