Ân Cừu Ký
Chương 1
Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận hắn phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập bước đi trước mở đường. Bốn ngọn roi da trên tay chúng chan chát vụt vào hai bên bất kể những người cư dân tò mò, háo hức xem người phạm nhân bị gông đi phía sau.
Chát…
Tiếng roi rít trong không khí, quất thẳng vào một lão nhân đang cố len về phía trong nhưng vẫn không kịp nhường đường cho bốn vị đại cao thủ Thiên giáo.
Người tù nhân bước đi chậm chạp, tưởng chừng như dưới chân tên đó có hai quả tạ nặng nghìn cân. Thấy tên đó lê bước, ai cũng có thể đoán được kẻ đó đang đi dần đến cõi chết, mà nghĩ đến cảnh sống của những oan hồn thì chẳng ai muốn bao giờ. Lưng của tên đó tù nhân như khụp hẳn xuống, đôi nhãn quang ngầu đục như thể đã thấy được cảnh diêm phủ ngay trước mắt tên đó.
Khi hắn tù nhân bước qua đám Cái bang đứng túm tụm ngay ngã rẽ, thì trong nhóm bang chúng có tiếng xì xào :
– Bạch Hoa Lan ngang dọc khắp Trung Nguyên, từ Nam chí Bắc, hành tung xuất quỷ nhập thần, có thể thâm nhập cấm cung lấy ấn soái thế mà giờ đây xem chừng không đúng như lời truyền tụng.
– Ái chà… lời đồn đãi là một lẽ, sự thực thì Bạch Hoa Lan cũng chỉ là người thường như chúng lão phu. Bình thời cũng ngang ngang dọc dọc, nhưng ra pháp trường thì chẳng còn là Bạch Hoa Lan nữa.
– Thế mới biết, anh hùng sa cơ, chí anh hùng tử.
Hàng cao thủ dẫn độ tù nhân bước qua đám Cái bang đang kháo chuyện, những lời xì xầm liền im bặt. Vốn bang chúng Cái bang thường hay nhi nhô những chuyện ngoài giang hồ mà cũng phải nể môn hạ Thiên giáo, đủ biết Thiên giáo có thực lực như thế nào đối với giang hồ rồi.
Cửa thành Kim Lăng mở ra để đoàn người áp tải tù nhân ra cửa rời thành, tiến về bãi đất trống đã dựng sẵn đài hành quyết phạm nhân.
Vây bọc quanh pháp trường là vòng bao cao thủ Thiên giáo, tất cả đều nai nịt gọn gàng, mặt lầm lì như những pho tượng vô thần vô cảm, chẳng có nét gì gọi là những thực thể sống.
Bạch Hoa Lan bị hai hắn thuộc hạ Thiên giáo xốc nách, lôi về phía pháp đài.
Tên Thiên giáo đứng bên tả gằn giọng hỏi :
– Bạch Hoa Lan, đối phương còn muốn gởi gấm gì không, bản tọa sẽ bẩm với Giáo chủ thành toàn cho đối phương?
Bạch Hoa Lan khẽ lắc đầu.
– Cậu không còn gì để nói nữa à?
– Không!
– Tốt lắm!
Tên đó đao phủ thủ dời nhãn quang tràn ngập luồng khí lạnh về phía hai tên hán tử giữ trống phát hiệu lệnh trảm thủ phạm nhân lớn giọng ra lệnh :
– Nổi trống lên!
Tiếng của tên đó đao phủ thủ đủ lớn cho tất cả mọi người nghe như muốn thị uy thầm báo chính hắn là người vinh dự cắt thủ cấp của Bạch Hoa Lan.
Hai hán thủ đứng hai bên cỗ trống vẫn phớt lờ như chẳng hề nghe mệnh lệnh nổi trống khai đao của tên đó.
Hắn đao phủ cau mày, gay gắt thét lớn :
– Nổi trống lên!
Hai hắn thủ trống vẫn đứng bất động. Quả là một điều bất thường vô ngần, khiến cho tên đao phủ phải nổi giận cáu gắt :
– Các cậu có nghe không? Nổi trống lên.
Hai hắn đó vẫn không một chút phản ứng gì trước mệnh lệnh của tên đao phủ thủ.
Tên đao phủ thủ trợn mắt :
– Các ngươi ta đây điếc rồi chăng.
HẮN vừa nói vừa phi thân đến hai hắn hán tử thủ cỗ trống. Tên đao phủ trố mắt ngạc nhiên nhìn hai hắn hán tử, bởi yết hầu của chúng đính một đóa hoa lan trắng, mà những cánh hoa rung rinh chẳng khác nào con bướm bạch đang đùa giỡn hắn.
Tên đao phủ thủ ngạc nhiên quá thốt thành lời :
– TÊN ĐÓ… Thế này là thế nào?
GÃ ngờ ngợ đã có đột biến xảy ra trên pháp trường này, liền trổ khinh thuật lướt đến một cao thủ Thiên giáo trong vòng bao, tên đó thuộc nhân Thiên giáo cũng đã chết từ lúc nào rồi, và tất nhiên cũng nhận một cái chết giống như tạc với hai tên hán tử giữ cỗ trống.
Tên đao phủ thủ giật thót ruột, buông luôn một câu :
– Lạ thật, chẳng lẽ Bạch Hoa Lan…
TÊN ĐÓ quay ngoắt lại pháp đài.
Tên đao phủ thủ thứ hai đứng thất thần ngay giữa pháp đài dưới ánh sáng gay gắt của vầng nhật đỏ rực, đóa bạch lan hoa lung linh ngay yết hầu tên đó.
Còn người tù nhân thì đang được hai chiếc bóng nhờn nhợt cắp lướt đi nhanh không thể tả. Khinh pháp của những kẻ cướp pháp trường nhanh hết sức, có thể ví như họ đang đằng vân lướt trên mặt đất.
TÊN ĐÓ đao phủ thủ thét lên :
– Dừng lại…
Tiếng nói của tên đó còn đọng trên hai cánh môi thì những người kia đã khuất dạng rồi.
TÊN ĐÓ tù nhân chẳng biết hai người cắp mình là ai, nhưng thân ảnh cứ phiêu diêu nhẹ tênh như đang cỡi mây gió, hai bên tai nghe tiếng rì rì, đủ biết những người này có thuật khinh công hết sức cao minh, có một không hai trong giang hồ.
Một khắc trôi qua, ba người đến một ngôi nhà tranh dựng khuất sâu trong một khu rừng trúc, hai người đó mới buông gã tù nhân ra.
Đến bây giờ người tù nhân mới định tâm và nhìn lại hai vị ân nhân vừa cứu mình. GÃ vội vã quỳ xuống sụp lạy ba lễ :
– Đa tạ nhị vị ân nhân đã cứu tiểu nhân.
Hai người cướp tử tù đều che mặt bằng vuông lụa đen, cả hai cùng vận võ phục bó chẽn màu đen chẳng để lộ hình tích.
Một người lên tiếng nói :
– Sao cậu tự nhận mình là Bạch Hoa Lan?
Tên tử tù cúi gục mặt nhìn xuống đất, trông thật là thiểu não. Một lúc lâu hắn mới dám ngẩng mặt nhìn lên nói :
– Tiểu nhân muốn nổi danh như Bạch Hoa Lan.
Người thứ hai hừ một tiếng, rồi nói :
– Vì chữ danh mà ngươi bản tọa muốn thí cái mạng mình. Bản tọa nghe chói cả lỗ tai. Ngươi bản tọa đi đi.
Tên đó tù nhận lạy tiếp ba lễ rồi mới đứng lên nói :
– Đa tạ nhị vị.
– Đối phương phải bảo trọng. Đừng vì chữ danh hão mà phí mạng mình. Đối phương không thể là Bạch Hoa Lan được đâu.
Chờ cho người kia khuất hẳn, hai người đó mới lột bỏ bộ đồ dạ hành hắc ý, thay vào hai bộ xiêm gã nữ nhân. Cả hai đã trở thành những trang giai nhân tuyệt sắc không thể tin được vừa rồi họ là những cao thủ cướp pháp đình.
Một người có vẻ đài các trâm anh, mong manh nhu mì nhưng nhãn quang lại thoát lên sự nghiêm khắc đến độ tưỏng chừng như bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nổi trận lôi đình.
– Yến Nhi… Tại sao gã không xuất hiện.
Mẫn Cơ vừa nói vừa chiếu nhãn quang nghiêm khắc về phía cửa gian nhà tranh.
– Muội cũng không biết. Có thể gã đã nhận ra tử tù không phải là Bạch Hoa Lan nên không ra tay.
Mẫn Cơ khẽ lắc đầu :
– Chúng bản tọa về báo với sư tôn. Nếu như tên đó không xuất hiện rõ ràng có gì đó đã xảy ra.
Yến Nhi và Mẫn Cơ rời gian nhà tranh quay lại Kim Lăng. Cả hai thả bước vào thành như những tiểu thư trâm anh dạo bước buổi sáng. Đi đến đâu hai cô bản vương đều nghe thiên hạ kháo với nhau về chuyện cướp pháp đình mà ngấm ngầm đưa mắt nhìn nhau mỉm cười.
Râm ran nhứt là bọn Cái bang, chuyện đang tán gẫu với nhau và tất cả đều khăng khăng cho là Bạch Hoa Lan đã được thuộc nhân cứu thoát khỏi pháp đình.
Tuy nhiên vẫn có một vài hảo thủ khẳng khái phản bác. Nhứt định cho rằng tên tù nhân kia không phải là Bạch Hoa Lan, bởi tất cả cao thủ Thiên giáo đều bị giết bởi tuyệt thủ của Bạch Hoa Lan trước khi gã bị đưa lên pháp đài.
Yến Nhi và Mẫn Cơ bỏ mặc ngoài tai những lời tán ngẫu đó mà tiến thẳng đến một tòa khách đ**m tọa lạc ở phía Tây thành Kim Lăng.
Hai người bước vào khách đ**m và khẽ gật đầu chào hắn tiểu nhị đang ngồi sau quầy.
HẮN tiểu nhị vừa thấy Yến Nhi và Mẫn Cơ đã toét miệng bi bô :
– Nhị vị tiểu thư hay tin gì chưa?
Yến Nhi mỉm cười nói :
– Quán chủ muốn nói đến việc cướp pháp đình hồi sáng phải không?
Tên đó tiểu nhị gật gật đầu :
– Tôi tính nói về chuyện đó đấy… Không ngờ thuộc hạ của Bạch Hoa Lan không coi Thiên giáo ra gì.
Mẫn Cơ nhún vai :
– Ậy… Bạch Hoa Lan dù sao cũng là chủ, tất phải có môn hạ chứ. Môn hạ của Bạch Hoa Lan thấy chủ của mình sắp rơi đầu đâu thể khoanh tay đứng nhìn.
– Còn nhiều chuyện ly kỳ nữa kìa. Tỷ như…
Yến Nhi khoát tay :
– Quán chủ thắc mắc làm gì… Chuyện của thiên hạ, chúng tôi không quan tâm đến.
Yến Nhi nói xong quay sang Mẫn Cơ :
– Chúng bản vương đi thôi.
Mẫn Cơ nhìn tiểu nhị :
– Quán chủ còn để tâm đến việc giang hồ, tất có lúc sẽ bị vạ lây.
– Tiểu nhân ghi nhận thịnh ý của tiểu thư.
Hai nữ nhân ấy bỏ hắn tiểu nhị, lên cầu thang tiến về phòng mình. Yến Nhi đẩy cửa cùng với Mẫn Cơ bước vào trong, rồi ngay nhanh chóng khép cửa lại.
Trong phòng, một lão nhân ngồi trầm tư ngay bên tràng kỷ, bình trà nóng đã nguội lạnh mà xem chừng lão vẫn chưa uống được ngụm nào. Điều đó chứng tỏ vị lão nhân kia đang mãi suy tư điều gì đó.
Yến Nhi và Mẫn Cơ bước lại bên lão nhân :
– Sư phụ…
Lão nhân thở dài một tiếng, ngước lên nhìn Yến Nhi và Mẫn Cơ bằng ánh mắt trìu mến. Vị lão nhân chng phải ai xa lạ, mà chính là lão già đã bị một roi của môn hạ Thiên giáo.
Mẫn Cơ nói :
– Sư tôn đã có chuyện gì xảy ra khiến sư tôn phải suy tư như vậy?
Lão nhân thở dài một tiếng nói :
– Hai con đã bị lộ hành tung rồi.
Yến Nhi cau mày :
– Con và Mẫn sư tỷ đâu để lộ hành tung của mình. Và cũng không để lộ chân diện mục lại cải thành nam nhân làm sao có thể lộ được.
Lão nhân lắc lắc đầu :
– GÃ có thể nhận biết bộ pháp của hai con xuất thân từ Du Môn. Trong giang hồ có mấy thế lực có bộ pháp du thần như Du Môn chúng lão phu.
Mẫn Cơ quay sang nhìn Yến Nhi rồi mới hướng mắt trở lại lão nhân :
– Sư tôn, nói như vậy thì tên đó đã có mặt tại pháp đình hồi sáng này à?
Lão nhân khẽ gật đầu :
– HẮN đã có mặt tại pháp đình.
– Giờ người đó đang ở đâu.
– Thế nào tên đó cũng tìm đến Du Ảnh Thần Tàn Phong thôi.
– HẮN sẽ tìm đến sư phụ?
– Nhất định hắn phải tìm đến.
Lão nhân thở dài một tiếng một tiếng :
– Nếu như Thiên giáo biết được thân phận của các con thế nào cũng sẽ cho cao thủ tìm đến bản tọa. Nếu như có bất cứ chuyện gì xảy ra, các con không được chen vào.
Yến Nhi lắc lắc đầu :
– Chúng con không thể để mặc cho sư phụ một mình chèo chống đâu.
Du Ảnh Thần Tàn Phong lắc lắc đầu :
– Sư phụ quyết định như vậy vì có nguyên nhân.
Mẫn Cơ hỏi :
– Sư phụ có thể cho con biết nguyên nhân đó được không?
Du Ảnh Thần Tàn Phong nhìn lên trần phòng khẽ thở dài :
– Sư tôn biết tên đó không phải là kẻ bình thường. Mà lúc này thì ngay cả Bạch Hoa Lan cũng không biết tên đó là người như thế nào. TÊN ĐÓ phục vụ cho ai, Bạch Hoa Lan đã cảnh báo sư tôn phải cảnh giác con người này mà thôi.
Yến Nhi nhìn Mẫn Cơ nói :
– Thầy hãy để con và Mẫn sư tỷ điều tra hắn xem sao?
– Hai con không được xen vào vụ việc này. Du Môn có mệnh hệ gì chỉ mình sư phụ chịu, hai con còn trọng trách phục hồi thế lực Du Môn.
Mẫn Cơ nghiêm mặt :
– Sư phụ, chúng con không để mặc mình sư phụ đâu. Dù cho tên đó kia có ba đầu sáu tay, thông thiên vũ trụ nhứt định cũng không thể để cho tên đó đụng đến Du Môn.
– Mẫn Cơ, con không được vọng động, ít ra lúc này thầy và Bạch Hoa Lan cũng chỉ võ đoán thôi, chứ chưa biết chắc Truy Hình Tướng nhận ra võ công của hai con.
Yến Nhi chen vào :
– Nhứt định con phải diện kiến hắn Truy Hình Tướng đó coi bản lĩnh hắn như thế nào mà sư phụ và Bạch cô cô trọng vọng như vậy.
Du Ảnh Thần Tàn Phong lắc lắc đầu :
– Yến Nhi, con không được xem thường Truy Hình Tướng. Ngay bây giờ chúng lão phu phải rời khỏi Kim Lăng.
Mẫn Cơ hỏi :
– Sao mình phải đi gấp như vậy?
– Ý của Bạch Hoa Lan, chúng bản vương càng tránh xa Truy Hình Tướng chừng nào tốt chừng ấy.
– Nói như vậy thì sư phụ đã biết mặt Truy Hình Tướng?
Du Ảnh Thần Tàn Phong khẽ lắc đầu :
– Sư phụ và Bạch Hoa Lan vẫn chưa biết mặt hắn. Nhưng Bạch Hoa Lan thì đoán chắc Truy Hình Tướng nhứt định là một hảo thủ vô tiền khoáng hậu, đang được sự trọng dụng của Giáo chủ Thiên giáo. Tốt nhất nên tránh mặt hắn mà thôi.
Yến Nhi giẫy nãy :
– Thầy và Bạch cô cô coi trọng người quá thôi.
Nàng bản tọa phụng phịu nói tiếp :
– Chưa thấy người mà đã cuống lên rồi. Con ngỡ thầy và Bạch cô cô xem gã Truy Hình Tướng kia là rồng là phụng đến lúc diện ngộ thì lại hóa thành quạ thành tôm.
Du Ảnh Thần Tàn Phong nạt ngang :
– Yến Nhi, con không được vô lễ. Con nói như vậy hóa ra xem thường Bạch Hoa Lan cô cô của mình. Trước giờ có bao giờ Bạch Hoa Lan hành xử thiếu cẩn trọng đâu. Hôm nay Bạch Hoa Lan cảnh báo về nhân vật Truy Hình Tướng, thì dù biết tên đó đó không bình thường rồi, sự khinh thị của con sẽ gây họa không chỉ cho Du Môn mà còn liên lụy đến Bạch Hoa Lan.
Yến Nhi nghe Du Ảnh Thần Tàn Phong quở trách, cúi gầm mặt xuống lí nhí nói :
– Con vọng ngôn, sư phụ bỏ qua cho con.
Du Ảnh Thần Tàn Phong mỉm cười :
– Bản tọa chỉ muốn cảnh báo cho hai con mà thôi. Đừng xem thường người mà chuốc họa vào thân. Với lại đây là một con người mà Bạch Hoa Lan cô cô đã cảnh báo trước.
Du Ảnh Thần Tàn Phong khẽ thở dài lần nữa :
– Hai con mau thu xếp lên đường đến Giang Tô.
Yến Nhi nói :
– Sư phụ không đi cùng với chúng con.
Du Ảnh Thần Tàn Phong cau mày :
– Con chưa có kinh nghiệm giang hồ. Nhất thời chúng ta đây chia làm hai đường. Mẫn Cơ và con đi chung, hai con hỗ trợ cho nhau, còn thầy sẽ đến Giang Tô sau. Ta đây và hai con sẽ gặp nhau tại Tụ Nghĩa đường.
Du Ảnh Thần Tàn Phong đứng lên :
– Hai con mau thu xếp lên đường.
Mẫn Cơ bặm môi.
Yến Nhi vừa toan mở miệng thì Du Ảnh Thần Tàn Phong nheo mày nói luôn :
– Mau lên đường đi. Kim Lăng là cấm địa của Thiên giáo, chúng bản vương ở đây không tiện đâu.
Mẫn Cơ mở lời :
– Hai con sẽ đi trước, sư phụ bảo trọng…
Nữ nhân ấy nhìn qua Yến Nhi, rồi cả hai cùng bái sư ba lễ quay bước trở ra cửa về phòng mình.
Vừa bước vào phòng, Yến Nhi gay gắt nói với Mẫn Cơ :
– Tỷ tỷ, không biết tên đó Truy Hình Tướng đó là người như thế nào mà xem chừng lại được thầy và cô cô trọng vọng quá. Thầy càng tâng bốc tên đó chừng nào muội càng muốn gặp mặt tên đó chừng nấy.
– Nếu thật sự Truy Hình Tướng có bản lĩnh như sư tôn và cô cô nhận định thì thế nào hắn cũng sẽ tìm đến chúng lão phu, nếu như hắn không tìm đến tỷ muội mình thì Truy Hình Tướng chẳng qua chỉ là kẻ hữu danh vô thực.
Nàng bản tọa mỉm cười nói tiếp :
– Âu cũng là điều may mắn để sư tôn và cô cô khỏi phải lo lắng nữa.
Yến Nhi khúc khích cười :
– Muội đoán chắc tên đó đó là con tôm đội lốt rồng. Nhưng nếu tên đó là người có bản lĩnh như sư tôn nói thì sao?
– Nếu vậy thì tỷ tỷ sẽ cản chân hắn, còn muội đào thoát ngay nhanh chóng. Chúng bản vương cũng có lợi và biết được chân diện mục của hắn mà báo lại cho sư tôn biết.
Yến Nhi vỗ tay :
– Tỷ tỷ còn bản lĩnh hơn Truy Hình Tướng bội phần…
– Muội lúc nào cũng khen tỷ tỷ, sau này sẽ thất vọng đấy…