Ân Cừu Ký
Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-08-30 05:15:18 | Lượt xem: 1

Thiếu nữ trẻ nghiến răng ken két, mặt đằng đằng ý định giết người, ngọc thủ dựng ngược lên quyết một chưởng sau cùng lấy mạng Hoàng Thế Lãm. Chưởng kình của nữ nhân ấy chưa kịp phát ra thì tiếng hí lồng lộng của tuấn mã vang lên sau lưng. Thiếu nữ trẻ giật mình chưa kịp hiểu đã xảy ra chuyện gì khiến cho con Thiên lý hắc long câu lại hí vang nổi giận như vậy, thì đã bị hai vó trước của tuấn mã nện thẳng vào lưng.

Bình…

Nữ nhân ấy lộn luôn hai vòng, rơi thỏm xuống hố huyệt. Khi lên được trên mặt đất, thấy Thiên lý hắc long câu đứng ngay bên Thế Lãm, dùng mõm cọ vào các đại huyệt của chàng.

Cô gái cực kỳ ngạc nhiên khi thấy Thiên lý hắc long câu lại đánh mình mà bảo vệ cho Thế Lãm.

Nàng ta đây gằn giọng :

– Mã diện, đối phương dám đánh bổn cô gái?

Thiên lý hắc long câu nện bốn vó xuống đất, chiếu cặp mắt trắng dã về phía cô ấy.

Thiếu nữ trẻ dấn lên hai bộ, chưởng biến thành trảo toan thộp vào bờm tuấn mã.

Thiên lý hắc long câu dựng hai vó trước, đỡ trảo công của cô gái.

Bình… bình…

Hổ khẩu tê dại rát buốt, và bị bức lùi luôn hai bộ, thiếu nữ trẻ không thể tưởng tượng được võ công của mình lại bị một con ngựa đánh bức lùi về sau.

Trong lúc cô lão phu còn đang hoang mang, Thiên lý hắc long câu đi tới bằng hai chân, đôi vó trước của nó như hai lưỡi dao bò ngựa từ trên phầm phập bổ xuống.

Thế công của Thiên Lý hắc long câu quả là lợi hại, bắt cô gái không dám đỡ thẳng đón thẳng. Nữ nhân ấy cứ lùi dần cho đến khi chỉ còn không đầy một bộ là lại rơi xuống hố huyệt.

Đột nhiên Thiên lý hắc long câu hạ hai vó trước, đưa mắt nhìn cô ta đây.

Cô gái nổi giận hỏi :

– Tại sao ngươi lão phu lại muốn cứu tên đó kia?

Tuấn mã gục gặt chiếc đầu ý muốn nói với cô lão phu không được ra tay sát tử Thế Lãm.

Thiếu nữ trẻ cau mày.

Tuấn mã lại quay về bên Thế Lãm, dùng mõm và lưỡi l**m các đại huyệt của chàng.

Thiếu nừ đứng yên nhìn mà không biết phải hành động như thế nào.

Thiên lý hắc long câu bất chợt đảo bốn vó băng về phía nữ nhân ấy nhanh không thể tả. Chỉ chớp mắt nó đã ngoạm vào hổ khẩu hữu thủ của cô gái, kéo lại bên Thế Lãm.

Thiếu nữ chưa biết gì, Thiên lý hắc long câu lại nện vó thình thịch.

Cô gái ngước nhìn lên :

– Cậu muốn gì?

Thiên lý hắc long câu lắc lư cái đầu qua lại, rồi quỳ mọp hai vó trước xuống.

Thiếu nữ trẻ không hiểu bèn hỏi lại :

– Ngươi bản vương muốn gì?

Nó cạ mái bờm vào hông cô bản vương :

– Đối phương muốn lão phu cứu Hoàng Thế Lãm phải không?

Thiên lý hắc long câu gật gật đầu luôn.

Thiếu nữ trẻ giật âm thanh luôn :

– Không! Ta đây không cứu kẻ đã sát tử Thần Cơ Bất Tri Khách. Tên đó chết là đáng tội rồi.

Thiên lý hắc long câu cụp tai xuống, lắc lắc đầu liên tục. Nó há cái miệng toang tóac như muốn nói mà nói không được, sau cùng nó thốt ra được tiếng hí ủ ê.

Thiếu nữ trẻ lưỡng lự hết sức.

Cô lão phu còng đang lưỡng lự thì Thiên lý hắc long câu giơ một vó lên cao, cất tiếng hí đùng đục.

Thiếu nữ gằn giọng :

– Ngươi bản tọa hăm dọa bản tọa đấy à?

Thiên lý hắc long câu lại khẽ lắc đầu.

Nó quay mặt nhìn ra ngoài lũy trúc.

Cô gái ngờ ngợ, con ngựa đang cảnh báo cô ấy. Cô gái liền hỏi :

– Ngươi bản vương muốn nói có người đang đến phải không?

Tuấn mã khẽ gật đầu.

Cô gái hỏi luôn :

– Người đang đến là địch nhân?

Tuấn mã lại gật gật đầu :

– Tại sao ngươi bản vương biết có người đang đến?

Thiên lý hắc long câu khịt mũi vài cái rồi cúi xuống dụi mỏm vào người Thế Lãm :

– Đối phương muốn lão phu đưa Thế Lãm rời khỏi đây?

Tuấn mã gật gật đầu.

Thiếu nữ trẻ khẽ thở dài một tiếng :

– Ta đây không ngờ súc vật như đối phương lại trung thành như vậy. Nể mặt đối phương bổn cô gái gia ân cho Hoàng Thế Lãm.

Nữ nhân ấy xốc Thế Lãm lên. Chàng như một xác chết chỉ còn biết thở mà thôi. Cô gái lượm luôn túi nải của Thần Cơ Bất Tri Khách rồi mới phi thân lên mình ngựa.

Thiên lý hắc long câu hí lên vang dội, nện hai vó trước rồi rùn mình xuống, phi vụt qua bờ lũy trúc chứ không đi ra bằng cửa chính.

Tuấn mã vừa h* th*n xuống, cô gái đang cúi rạp mình xuống vẫn có thể thấy được cỗ kiệu đỏ phía sau mình đang băng tới.

Cỗ kiệu đó do bốn vị Linh chủ Linh Sơn cổ tự khiêng, phía trên là một lão quái gầy choắt, trên tay cầm vật gì đen kịt. Nàng ta đây giật mình khi nhận diện lão quái ấy chính là Hắc Lâu giáo chủ.

Hình như đã nhận ra con tuấn mã Thiên lý hắc long câu nên bốn vị Linh chủ gia tăng cước tốc hướng về phía thiếu nữ trẻ.

Cô ấy nói nhỏ vào tai ngựa :

– Chạy thôi, không thì chẳng một ai sống sót đâu.

Thiên lý hắc long câu hí lên một tiếng, trổ nước đại phi luôn.

Thiếu nữ trẻ nghiêng đầu nhìn lại phía sau, thấy từ trên cỗ kiệu Hắc Lâu giáo chủ đã băng ra. Hai tay lão như bơi trong không khí, thân ảnh phiêu diêu như cơn lốc rượt theo cô ấy.

Thiếu nữ trẻ hối hả nói :

– Hắc huynh, nhanh lên, không lão quỷ đó sẽ bắt được chúng bản vương.

Thiên lý hắc long câu rướn đầu đến trước, bốn vó cứ nện thình thịch xuống mặt đất.

Cô gái nghĩ thầm, nếu không có Thiên lý hắc long câu cảnh báo, có lẽ bây giờ nàng bản tọa đã rơi vào tay Thiên giáo rồi.

Cô ấy rùng mình khi nghĩ đến những cực hình tra khảo của Tổng tài Thái Minh Công.

Phía sau, Hắc Lâu giáo chủ vẫn không hề giảm bộ pháp phi hành quán tuyệt độc nhất vô nhị của lão. Hai cánh tay của lão cứ như đôi cánh đại bàng vỗ liên tục để lướt theo Thiên lý hắc long câu.

Nếu như Thiên lý hắc long câu chỉ là chú ngựa phàm thường, có lẽ lão quỷ đã bắt kịp nó rồi. Mặc dù tuấn mã đã ra nước đại lao đi vun vút như cơn lốc đen, thế mà vẫn không bỏ rơi được lão quỷ, bấy nhiêu đó cũng đủ biết khinh công của Hắc Lâu giáo chủ cao thâm đến độ nào.

Thiên lý hắc long câu đã xuất hạn mồ hôi, mà xem chừng lão quỷ vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Khoảng cách trên năm mươi trượng không rút lại và cũng không giãn ra.

Thiếu nữ trẻ vừa ôm Thế Lãm vừa nhủ thầm :

– “Không biết lão quỷ còn rượt đến bao giờ”.

Cô ta đây vừa nghĩ thầm vừa lo âu hết sức, bởi sợ Thiên lý hắc long câu sẽ đuối sức trước khi thoát khỏi sự truy đuổi của Hắc Lâu giáo chủ. Cuối con đường đang thoát chạy đây biết đâu lại là ngõ cụt, thì cô ta đây và Thế Lãm nhất định bỏ mạng.

Nghĩ như vậy, nhưng tâm cô lão phu vẫn tin tưởng vào linh giác của hắc mã. Nếu hắc mã không thông minh hơn những con ngựa phàm thường khác sao lại xuất hiện kịp thời cứu Thế Lãm khỏi sát thủ của thiếu nữ trẻ.

Cô gái liếc lại phía sau. Cô lão phu thở ra một cái thật khoan khoái khi thấy Hắc Lâu giáo chủ không còn đuổi theo nữa.

Cô gái nhỏ nhẻ nói vào tai ngựa :

– Hắc huynh giỏi quá đã bỏ được lão quỷ rồi.

Mặc cho nàng bản vương nói, Thiên lý hắc long câu vẫn không giảm cước tốc mà còn gượng phi nhanh hơn.

Đột nhiên Thiên lý hắc long câu đổi hướng bỏ tiểu lộ đó, phi nước kiệu băng vào khu rừng bên cạnh. Tuấn mã lòn lách phi qua những lùm cây, rồi thình lình dừng lại, quỳ hai vó trước xuống.

Thiếu nữ trẻ hỏi :

– Ngươi ta đây muốn ta đây xuống đây à?

Tuấn mã gục gặc đầu.

Cô gái đỡ Thế Lãm xuống.

Thiên lý hắc long câu lại đứng lên, rồi thình lình quay trở lại tiểu lộ. Ra đến tiểu lộ, Thiên lý hắc long câu hí vang một tiếng quay ngược trở lại.

Cô gái ngạc nhiên hết sức, vì hành động của tuấn mã.

Còn chưa hết ngạc nhiên, nàng bản vương đã nghe tiếng oang oang của các cao thủ Thiên giáo.

Đến lúc này cô gái mới hiểu ra hành động của Thiên lý hắc long câu. Con ngựa trung thành đã biết dụng kế đánh lạc hướng kẻ địch để cứu chủ.

Cô ấy quay lại Thế Lãm đang nằm thiêm thiếp bên cạnh mình, lẩm nhẩm nói :

– Không ngờ cậu lại có một con ngựa trung thành và thông minh như vậy. Nể tình hắc mã, bổn cô gái cứu cậu.

Cô ấy đỡ Thế Lãm lên, dìu đi từ từ tiến sâu vào cánh rừng đó. Cô ấy cứ đi với ý niệm càng tránh xa bọn Thiên giáo chừng nào tốt chừng nấy.

Cô gái chợt nghe Thế Lãm rên khẽ :

– Nước… nước…

Nàng lão phu thở dài một tiếng một tiếng, đặt chàng ngồi tựa vào một gốc đại thụ, rồi mở túi nải của Thần Cơ Bất Tri Khách. May mắn trong túi nải của Thần Cơ Bất Tri Khách còn một bầu nước.

Cô gái liền cho Thế Lãm uống từng ngụm nhỏ.

Chàng từ từ hé mắt.

Nhận ra khuôn mặt của cô gái :

– Cô gái à?

Thiếu nữ trẻ hậm hực nói luôn :

– Chính bổn cô gái.

– Tại hạ đang ở đâu đây?

– Trong một cánh rừng hoang.

– Tại sao tại hạ và thiếu nữ lại ở trong cánh rừng hoang này.

Thiếu nữ trẻ liền thuật lại tất cả mọi chuyện cho Thế Lãm nghe. Vừa nghe xong câu chuyện của thiếu nữ trẻ, chàng gượng ngồi bật lên.

Cô gái liền đỡ Thế Lãm :

– Hoàng tướng tính đi đâu?

Thế Lãm thều thào nói :

– Tại hạ không thể để cho Hắc huynh bị nguy ngập được.

Cô gái ghịt tay chàng :

– Hắc huynh không sao đâu. Nếu Hoàng tướng trở ra lúc này, Hắc huynh càng bất lợi hơn.

Thế Lãm như người mê sảng nhìn thiếu nữ nói :

– Hắc huynh đang bị nguy, lão phu phải cứu Hắc huynh.

Thiếu nữ trẻ lắc lắc đầu :

– Hoàng tướng hãy nghe tôi. Hắc huynh một mình tự lo liệu được mà. Lão phu nghĩ, bọn Thiên giáo không làm gì được Hắc huynh đâu.

Nữ nhân ấy nắm tay Thế Lãm :

– Chúng ta đây đi tiếp đi. Càng xa nơi này chừng nào càng tốt chừng nấy. Nếu như lão quỷ kia biết được Hắc huynh không mang theo ta đây và Hoàng tướng, nhất định sẽ cho thuộc nhân lùng sục khắp chốn này, lúc đó ta đây và Hoàng tướng không còn đường tháo thân đâu, với lại lúc này Hoàng tướng đang bị…

Cô ấy bỏ lửng câu nói ở đó.

Cô gái thở ra nói tiếp :

– Để xem trong túi nải của Thần Cơ tiên sinh có thuốc trị thương không.

Nữ nhân ấy mở túi nải của Thần Cơ Bất Tri Khách, mà nghĩ thầm, tại sao mình trở nên thân thiện với Thế Lãm như vậy, hay chính sự trung thành của Thiên lý hắc long câu khiến cho nữ nhân ấy quên cái chết của Thần Cơ Bất Tri Khách.

Thiếu nữ trẻ lục tìm trong túi nải, lấy ra một chiếc tịnh bình. Nàng bản tọa mở nắp ngửi :

– Hay quá! Có rồi! Tiên sinh rất cẩn thận nên khi rời kinh thành có mang theo thuốc trị thương.

Cô bản tọa trút ra hai viên nhét vào tay Thế Lãm :

– Hoàng tướng uống thuốc đi.

Thế Lãm lưỡng lự.

Thiếu nữ trẻ hối thúc chàng :

– Hoàng tướng hãy dùng thuốc đi. May ra phục hồi lại phần nào công lực mà đi tiếp.

Thế Lãm nhận hai hoàn thuốc, cho vào miệng. Chàng dùng xong hai hoàn thuốc đó, mới bùi ngùi nói với cô gái.

– Quả thật tại hạ không sát tử Thần Cơ Bất Tri Khách. Người bức tử Thần Cơ Bất Tri Khách chính là Vân Minh cư sĩ và Thần tăng Kim Chung Trí Giả. Tại hạ đã đến muộn.

Chàng nhìn cô gái :

– Tại sao Hắc huynh lại đưa tại hạ đến gặp Thần Cơ Bất Tri Khách. Phải chăng Hắc huynh biết Thần Cơ Bất Tri Khách và thiếu nữ có quan hệ với nhau.

Thiếu nữ vuốt mái tóc mai nhìn Thế Lãm bằng ánh mắt xét nét :

– Tôi cũng không biết.

– Cô gái muốn giấu tại hạ. Dù cô gái không nói ra, tại hạ vẫn có thể đoán được, Thần Cơ tiên sinh có quan hệ với vị công tử kia và cô gái là người tâm phúc của hắn.

Chàng nhìn thẳng vào đáy mắt cô gái :

– Vị công tử kia phải chăng chính là Đông Giang quận chúa giả trang.

Cô gái nửa khẽ lắc đầu, nửa khẽ gật đầu :

– Tùy Hoàng tướng nghĩ sao cũng được. Lúc này không nên suy luận làm gì, mà trước hết Hoàng tướng và bản tọa phải thoát khỏi sự truy đuổi của cao thủ Thiên giáo.

Thế Lãm thở ra :

– Chúng lão phu đi! Tại hạ cảm thấy đỡ phần nào rồi.

Chàng dứt lời, rùng mình một cái, theo cái rùng mình đó ói luôn một ngụm máu bầm.

Cô gái đỡ lấy Thế Lãm :

– Hoàng tướng thấy trong người ra sao?

Thế Lãm mỉm cười :

– Không sao đâu! Nhất thời tại hạ không thể dụng đến võ công được.

– Chúng ta đây tìm một chỗ nào yên ổn hơn để Hoàng tướng vận công điều tức trị thương.

Thế Lãm gật gật đầu :

– Vậy cũng được.

Chàng nói xong lời này thì chợt nghe ngay bên cạnh mình có người đáp lời :

– Bản vương có một chỗ rất yên ổn, công tử có thể yên tâm dưỡng thương.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8