Ăn Định Trạng Nguyên Phu
Chương 8
Đến Từ Châu được một ngày, Văn Tuyết Oánh vẫn không nhịn được liền đem nghi hoặc ra hỏi.
“Chàng rốt cuộc tính đáp lễ công chúa như thế nào?”
Triệu Tử Dương đang đọc sách ngẩng đầu liếc mắt nhìn nàng ta đây một cái, vân đạm phong khinh nói: “Hỏi việc này làm gì?”
“Tò mò.” Hai mắt nữ nhân ấy lóe lên ánh sáng chờ mong nhìn tên đó.
“Việc này không có gì để nói .” Tên đó thể hiện bộ dạng không muốn nói chuyện.
“Ở đây cũng không có người lạ, nói đi ngại gì.” Nàng ta đây thong dong phòng vệ, cười mong manh.
GÃ buông quyển sách trên tay, nhìn nữ nhân ấy, “Nữ nhân ấy thật sự muốn biết?”
“Đúng vậy.”
Bình tĩnh nhìn nàng lão phu trong chốc lát, tên đó hếch cái cằm khêu gợi lên, môi hơi mở ra, nhẹ nhàng mà phun ra, “Không thể nói.”
Văn Tuyết Oánh tức giận đến nắm chặt hai tay. Hắn…… Hắn lại dám trả
lời cô lão phu như vậy, nhớ ngày đó cô lão phu vì nhớ hắn đến tâm can đào phế nên
chủ động đến gần, hắn liền dùng bốn chữ đáng giận này trả lời cô lão phu, hiện tại hắn lại giở trò cũ ra, thật sự là mềm mại có thể nhịn, mềm
yếu không thể nhẫn.
“Ba” một tiếng vỗ mạnh lên án thượng, nữ nhân ấy bỗng nhiên đứng dậy.
Tên đó đảo mắt khắp nơi, một lần nữa cầm lấy thư tiếp tục xem.
“Chàng –” thật sự là rất đáng giận .
“Những việc hắc ám như thế này nữ nhân ấy không cần biết.”
“Nàng ta đây là công chúa a.”
“Bởi vì là công chúa nên mới xuống tay như vậy.”
Cách nói này cũng quá nhẹ nhàng bâng quơ đi, tốt xấu gì cũng là kim
chi ngọc diệp, như thế nào từ trong miệng tên đó lại trở nên giống như cỏ
dại ven đường không có gì quan trọng chứ ?
Văn Tuyết Oánh dùng ánh mắt quỷ dị đánh giá trượng phu từ trên xuống dưới.
“Đang nhìn gì vậy?” Tên đó bị cô ấy nhìn chàm chằm đến lạnh cả người.
Vuốt cằm, nữ nhân ấy ra vẻ trầm ngâm nói: “Trước khi đỗ Trạng Nguyên chỉ là một thư sinh, cho dù hiện tại, cũng chỉ là một viên quan nhỏ nhoi mà
thôi , chàng làm sao có năng lực đi tính kế với công chúa?” Đây là nghi
vấn lớn a.
“Đây không phải là việc cô ấy có thể xen vào.”
Nghe vậy, nữ nhân ấy trợn tròn mắt, “Uy, lão phu là thê tử của chàng, chàng thế nhưng lại nói lão phu không thể quản?”
“Nữ nhân ấy chỉ cần chăm sóc thật tốt trượng phu của mình là được, những việc khác vi phu tự nhiên có cách xử lý.”
Văn Tuyết Oánh lại liếc hắn bản vương, lòng không khỏi cảm khái nói “Bản vương hình như đã nhảy vào một cái hố sâu không đáy a.”
Tên đó kéo tay nữ nhân ấy lại gần, gõ nhẹ lên trán nữ nhân ấy cười nói: “Hiện tại muốn chạy trốn, có phải hay không đã quá muộn?”
Cô bản vương ôm lấy cổ tên đó, hôn nhẹ lên môi tên đó, “Có chàng làm bạn dưới hố, bản vương sẽ không tịch mịch, tại sao lại muốn chạy trốn chứ?”
“Tiểu thư, điểm tâm của người……” nói chưa hết câu, Tiểu Thúy quyết
định quay lưng đi thật nhanh, “ Nô tỳ cái gì cũng không nhìn thấy”.
Đẩy trượng phu ra, Văn Tuyết Oánh liếc nàng lão phu một cái, làm như không có việc gì sờ sờ tóc mai. “Thấy được thì sao? Lão phu cũng không tính móc mắt
ngươi lão phu ra nha.”
Triệu Tử Dương cũng không để ý cười nói: “Ta đây với tiểu thư nhà ngươi ta đây
vốn là vợ chồng, ngôn hành (*) thân thiết một chút cũng là phàm thường.”
(*) ngôn hành: lời nói+hành động
Nghe đám người kia nói như vậy, Tiểu Thúy hào phóng xoay người lại bưng trà bánh đi vào, “Tiểu thư, cô gia, uống trà, cho hạ hỏa.”
“Hôm nay điểm tâm là gì vậy?”
“Là bánh hạnh nhân mà tiểu thư thích ăn nhất.”
Văn Tuyết Oánh cầm một miếng điểm tâm đưa vào miệng, vừa ăn vừa nói:
“Nghe nói nơi này có cơm lá sen rất ngon, sao ngươi bản vương không đến chỗ đầu
bếp học một chút?”
Tiểu Thúy trầm ổn như núi trả lời: “Nô tỳ cần thời gian.”
“Chúng bản tọa ở đây nghỉ ngơi hai ngày rồi đi cũng được.”
“Cô gia còn vội đi nhậm chức.”
“Trên người tên đó có thương tích, hành trình vốn cũng chậm, không quan trọng.”
“Oánh nhi”, đương sự lên tiếng. “Nữ nhân ấy ít nhất cũng nên hỏi lão phu một chút mới đúng.”
“Nếu không chàng cùng người hầu đi trước, bản vương cùng Tiểu Thúy lưu lại
vài ngày, dựa vào tốc độ của bọn chàng, chúng bản vương nhất định có thể theo
kịp.”
Triệu Tử Dương một lần nữa ngoảnh mặt đi, không thèm để ý tới cô ấy.
“Hừ”, có ý gì chứ, không phải không thể nói sao, chính là trầm mặc là kim (*) quá mức!
(*) trầm mặc là kim: im ắng là vàng
Chấn kinh nhìn tiểu thư, Tiểu Thúy không phúc hậu nở nụ cười.
“Đối phương nha đầu kia chết tiệt này.” Có người thẹn quá thành giận gõ lên đầu nha hoàn, “Nhìn ta đây ngạc nhiên thích lắm sao?”
“Không phải rất thích, chỉ thích phàm thường mà thôi.” Tiểu Thúy ăn ngay nói thật.
“Thật sự là càng lúc càng lớn mật.” Văn Tuyết Oánh cầm lấy một miếng điểm tâm nhét ngay vào cái miệng nhỏ nhắn lắm lời kia.
Nhìn chủ tớ hai người cười đùa, một hắn người hầu đứng ngoài tự động đi vào.
“Đại nhân, có người đưa thư nhà của ngài đến dịch trạm.”
Văn Tuyết Oánh theo bản năng ngừng tay, nhìn trượng phu.
“Thư đâu?”
“Ở chỗ này.”
Triệu Tử Dương vươn tay lấy thư, mở ra xem, xem xong giương mắt,
“Oánh nhi, cậu gởi thư nói mẹ bản tọa muốn tới Từ Châu sống cùng chúng bản tọa, đã xuất phát rồi ”. Nói xong còn cố ý run run đưa lá thư cho nàng bản tọa.
Văn Tuyết Oánh không kiềm chế được khóe mắt run rẩy. Người này tại sao
lại đáng ghét như vậy? Tên đó rõ ràng đang chờ xem vẻ mặt bất an của nữ nhân ấy.
Âm thầm hít vào một hơi, nàng bản vương lộ vẻ mặt cười mong manh, nhanh nhẹn thi
lễ với hắn, lại còn vô vạn vô cùng cực ôn nhu nói: “Phụng dưỡng mẹ chồng vốn là bổn phận của thiếp thần.”
Lời này vừa nói ra, Triệu Tử Dương cùng Tiểu Thúy đều không thể nhịn được rùng mình một.
Ôn nhu đến mức có thể chảy cả nước, gặp quỷ a .
“Oánh nhi –”
“Tiểu thư –”
Cậu đừng như vậy, làm cho mọi người kinh sợ .
“Tướng công, thiếp ở đây, có việc xin sai bảo.” Âm thanh càng thêm ôn nhu hiền thục.
Triệu Tử Dương trực tiếp lấy quyển sách chắn trước mặt .
“Tiểu thư, nô tỳ xuống phòng bếp giúp người xem bánh bao sắp làm xong chưa?” Tiểu Thúy thuận miệng lấy ra một lý do thoát hiểm.
Văn Tuyết Oánh đối với không khí ai thán, “Thực không nể mặt, bản vương khó khăn lắm mới quyết định ôn nhu hiền thục một chút a.”
Trong phòng chỉ còn lại có hai người lũ người kia, Triệu Tử Dương cũng để
sách xuống, vẻ mặt hơi hơi bất an nhìn thê tử, “Đi cùng mẹ ta đây còn có
nữ nhi của cậu.”
Văn Tuyết Oánh trong lòng nhất thời giật mình một cái, mắt hạnh hơi hơi mị lên, ý vị thâm trường lặp lại một lần, “Biểu muội?”
“Nương thực thích cô ấy, vẫn muốn cho hai nhà thân càng thêm thân.”
Cửa trước đón hổ, cửa sau sói vào. Vừa mới đuổi được công chúa, lại
đến biểu muội, Văn Tuyết Oánh dùng tay xoa xoa huyệt thái dương, cảm
thấy chính mình có chút đau đầu, ngay cả sức nói chuyện cũng không còn,
“Chàng lúc trước nói nghe lời thân mẫu cưới vợ sinh con, sẽ không phải
chỉ biểu muội này chứ?”
Hắn bị ánh mắt của cô ta đây nhìn đến nỗi làm da đầu run lên, nhưng nói
cũng đã nói ra, không có đường lui, chỉ có thể đón nhận hậu quả.
Nhìn tên đó nhẹ nhàng, không nhìn kỹ thậm chí không nhìn thấy cái gật
đầu, Văn Tuyết Oánh cảm thấy tức thì có một ngọn lửa cháy xông l*n đ*nh
đầu, răng nanh tự giác liền nhe ra, tức giận, nàng ta đây cười hết sức kiều
diễm. “Nói cách khác, ta đây chẳng những phải đối mặt với một mẹ chồng có
khả năng làm khó dễ, còn có một biểu muội thân phận chưa định cần ứng
phó?”
GÃ rất muốn khẽ lắc đầu, nhưng sự thật quả thật như thế, cho nên gã lựa chọn trầm mặc.
Nữ nhân ấy bị sự cam chịu của tên đó làm lửa giận càng lớn, gằn lên từng chữ. “Thân phận chưa định sao?”
“Không, nữ nhân ấy vĩnh viễn sẽ chỉ là biểu muội, trước kia là thế, về sau
cũng vậy.” Lúc này nếu lại trầm mặc, chỉ sợ ngay cả chết như thế nào
cũng không biết.
Bất quá, mắt phượng hẹp dài của tên đó nheo lại tà mị. Trước kia tên đó
không phát hiện đâu, hai làn thu thủy trong lúc sáng nhộn nhạo lửa cháy
hừng hực của nữ nhân ấy lại có thể sáng loáng có thần như vậy, tựa như thiên
hà nở rộ giữa đêm khuya.
“Tốt nhất là như vậy.” Cô ấy hướng về phía hắn ta đây giơ nắm tay, “Nếu không ta đây liền đem chàng đập thành đầu heo, để xem chàng lấy cái gì đi trêu
hoa ghẹo nguyệt.”
“Vâng vâng, nương tử giáo huấn rất phải, vi phu tuyệt đối không dám
động vào thùng dấm chua trong nhà đâu, vi phu kỳ thật không thích ăn đồ
chua.”
“Chàng nói ai là thùng dấm chua?”
Triệu Tử Dương cười hì hì dùng thư sách ngăn móng vuốt của cô ấy, “Nương tử làm gì lại cùng vi phu tính toán chi li?”
“Lòng lão phu thật tình không tốt, chàng không cần chọc lão phu.”
“Nữ nhân ấy thật ra là đang sợ cái gì?” Tên đó bất đắc dĩ buông quyển sách
trên tay, còn chân tình nhìn chằm chằm nữ nhân ấy, không cho nữ nhân ấy mượn lửa
giận che lấp sự bối rối vô thố trong lòng.
Cô bản vương ngây người một lát, bĩu môi, cố gắng vài lần vẫn không thể cười
lên được, có chút rầu rĩ không vui nói: “Thân mẫu có thể hay không rất
khó ở chung?”
Hắn nắm tay cô bản vương kéo lại gần, không tiếng động trấn an bất an của
cô bản vương, gả cho người làm vợ, lại phải làm con dâu, cô bản vương cảm thấy không
yên, cũng là lẽ thường tình.
Vẫn nghĩ rằng cô ta đây sẽ không sợ hãi, nghĩ rằng cô ta đây che dấu rất giỏi. Nay biết sắp gặp mặt thân mẫu tâm liền hoảng ý loạn.
Cô ấy đương nhiên rất sợ hãi a, dù sao năm đó cha cô ấy cũng là
trung gian vô tình bị hại, tuy rằng sau đó hắn bản vương vì cha sửa lại án xử sai giải nỗi oan tình, nhưng vẫn không thể thay đổi lý do khiến phụ
thân hắn bản vương qua đời là chuyện thật, cô ấy lại đáp ứng cha vô luận như thế
nào đều sẽ nhẫn, nhưng cô ấy sợ chính mình đến lúc đó nhẫn không được làm sao bây giờ?
A, hảo phiền nha!
Tayphải vô ý thức dùng sức vỗ vỗ góc bàn, chỉ nghe “Ba” một tiếng vang nhỏ.
Triệu Tử Dương phút chốc trợn trừng mắt, ngơ ngác nhìn trong tay nữ nhân ấy là một nắm bụi của cái bàn. Nữ nhân ấy vì cái gì mà phát hỏa?
“A, lại làm hỏng một cái bàn rồi.” Cô ấy rất là buồn rầu trừng mắt nhìn cái bàn bị mất một góc.
“Không có việc gì, chỉ là một miếng nhỏ.”
“Nhưng……” Mặt nữ nhân ấy hiện lên thần sắc kinh sợ, “Bản tọa…… Bản tọa chán ghét thần lực trời sinh……” Nói xong xoay người chạy đi ra ngoài.
Tên đó há miệng th* d*c, chậm rãi buông cánh tay đang nâng lên trong
không khí, lắc khẽ lắc đầu. Nữ nhân ấy nha, trước đây đều cảm thấy nữ nhân ấy rất lạ,
làm cái gì cũng thật cẩn thận, thậm chí chưa bao giờ dễ dàng đụng chạm
người khác, đến tận bây giờ chính mắt thấy tên đó mới hiểu được nguyên nhân vì sao.
Ngón tay cao thấp sờ xung quanh cái bàn, có chút đăm chiêu. Tên đó bắt
đầu có chút chờ mong việc thân mẫu cùng cô bản vương ở chung, khẳng định sẽ rất
thú vị.
Đem lá thư để vào tngọn nến, nhìn ngọn lửa chậm rãi đem nó nuốt hết, ánh mắt của cô bản vương hết sức trầm tĩnh.
Phong Lôi Bảo kiểm chứng kết quả cùng phán đoán của cô ấy không có
lầm, là công chúa Tuyên Hoa phái người, đồng thời chúng còn báo cho
biết cô ấy một tin tức khác — công chúa gần nhất đang bị tân khoa võ
Trạng Nguyên làm phiền không có thời gian rảnh rỗi.
Hơi hơi trầm ngâm một lát, tin tức này làm cho người bản vương cảm giác là lạ. Công chúa cùng võ Trạng Nguyên?
“Suy nghĩ cái gì?”
“Chàng tấn công sao?” Nữ nhân ấy hướng tên đó chứng thực.
“Cái gì?” Tên đó bị cô bản tọa hỏi một vấn đề không đầu không đuôi làm cho ngạc nhiên.
“Chàng tấn công với công chúa sao?” Cô bản vương hỏi một lần nữa.
Tên đó nở nụ cười, hai tay giúp nàng ta đây chải tóc, cầm lấy lược giúp nàng ta đây
bới tóc lên, một bên chậm rãi nói: “Như thế nào đột nhiên hỏi như vậy?”
“Ta đây nhận được tin nói nàng ta đây gần đây cùng người khác dây dưa không rõ.”
“Tin tức của cô bản tọa có chính xác không?”
“Phong Lôi Bảo tin tức là độc nhất vô nhị thiên hạ.”
“Nha, bản vương chỉ là thỉnh bạn hữu ở kinh thành giúp một việc nhỏ mà thôi.”
“Việc này thật đúng là rất nhỏ a.”
“Quả thật không lớn, đối người nọ chỉ là nhấc tay thôi.”
“Tri kỷ của chàng cũng rất mạnh a.”
“Cũng tạm.”
“Mẹ ta đây còn chưa tới sao?”
“Phỏng chừng cũng còn một hai ngày ngày đường nữa.” TÊN ĐÓ nắm tay nàng ta đây
vỗ vỗ, “Không cần lo lắng, còn có ta đây ở đây, nương hẳn là không đến mức
sẽ làm khó nàng ta đây.”
“Không có việc gì, bản vương có chuẩn bị tâm lý.” Cha làm con chịu, cô ấy nhất định làm hiếu nữ bù đắp lại lỡ lầm năm đó của cha.
“Nghe hạ nhân nói nàng lão phu hôm nay trên đường bị người lão phu đùa giỡn ?” TÊN ĐÓ làm như không có việc gì hỏi.
Thoáng chốc mấy cái, cô bản vương cắn môi cười, “Bản vương tuy rằng lập gia đình , cũng không trở nên biến dạng, không phải sao?”
HẮN vẻ mặt nghiêm túc, còn làm ra vẻ tức giận, “Nhưng là ở khu vực
trực thuộc của bản vương đùa giỡn thê tử của bản vương, truyền đi ra ngoài, bản quan
mặt mũi chẳng phải là mất hết ?”
Văn Tuyết Oánh đồng ý gật gật gật đầu, nghiêm trang đối tên đó nói: “Nói
cũng phải, cho nên cảm phiền chàng ngày mai tự mình đến phủ nha đệ đơn
kiện thay bản vương lấy lại công đạo đi”.
“Có phải hay không rất trịnh trọng ?” Tên đó vẻ mặt khiêm tốn thỉnh giáo.
Nàng lão phu rất phối hợp suy nghĩ một chút, sau đó cầm tay hắn, rất khẳng
định nói: “Tin tưởng lão phu, đường đường phu nhân của Trường sử bị kẻ lạ bên đường đùa giỡn là một sự kiện thực nghiêm trọng.”
“Vậy được rồi, lão phu ngày mai nhất định đi phủ nha đệ đơn kiện.” GÃ cam đoan.
Văn Tuyết Oánh thật sự không kiềm chế được nở nụ cười.
Nhìn thê tử cười đến run rẩy hết cả người, Triệu Tử Dương cũng cười,
nắm hai đầu vai của nàng bản tọa nhìn về bầu trời đêm phía bên ngoài cửa sổ, một mặt trăng mới nhú treo cao phía chân trời, mấy đám mây nhỏ thưa thớt
tản ra bốn phía, ánh trăng đêm nay làm cho tâm tình người bản tọa thực thư
thả.
Ngày hôm sau, khi Triệu Tử Dương đi phủ nha, ở trên đường gặp được kẻ đăng đồ tử đã đùa giỡn thê tử của mình trong lời đồn, mà hắn ta đây đang bám
theo một cô gái kéo chân kéo tay.
“Buông……” cô gái vừa giãy dụa, vừa la lên, “Cứu mạng a……”
“Mỹ nhân, ngoan ngoãn theo bổn thiếu gia đi thôi.”
“Cùng cậu đi đâu?” Một đạo giọng nói thực ôn hòa tiến đến.
“Người nào dám quản chuyện của bổn thiếu gia?” Trợn mắt nhìn qua,
ánh mắt ngẩn ngơ, nhanh chóng liền nổi lên thần sắc bất thường. Lão thiên
đẹp quá!
Triệu Tử Dương bị hắn ta đây dùng ánh mắt không chút nào che dấu làm cho nhíu mày.
“Biểu ca –” cô gái đang bị người giữ chặt sau khi nhìn rõ dung mạo người tới, kinh hỉ kêu lên.
“Vị công tử này, chúng bản vương lại gặp mặt, thật là có duyên a.” Văn Tuyết Oánh từ phía sau trượng phu đi ra mỉm cười, cười với đăng đồ tử ngày
hôm qua đã đùa giỡn nữ nhân ấy.
“Tiểu nương tử –” Mắt đối phương ph*ng t*nh quang. Tên đó hôm nay diễm
phúc thật lớn a, ba cái đại mỹ nhân trong veo như nước tuần tự đến trước mặt tên đó!
Triệu Tử Dương dùng tay kéo thê tử vào trong lòng, lạnh lùng nhìn nam tử vẫn không buông biểu muội ra, “Huynh đài rốt cuộc muốn bắt biểu muội tại hạ đến bao lâu?”
Vài người hầu tức thì đi đến đem người cứu ra, mà lúc này Triệu mẫu đang được nha hoàn dìu tới.
“Dương nhi.”
“Thân mẫu, người không có việc gì chứ?”
“Bản tọa không sao.” Triệu mẫu bình phục nhịp thở, “Người này dám can đảm
đùa giỡn biểu muội của Trường sử, tuyệt đối không thể tha tên đó.”
“Đúng không thể tha tên đó,” Triệu Tử Dương hơi hơi gợi khóe môi lên,
chậm rãi nói: “Hơn nữa tên đó ngày hôm qua còn đùa giỡn thê tử của bản vương.”
Đăng đồ tử há hốc mồm. Trường sử? Thê tử? Biểu muội?
Kế tiếp, một đám người chậm rãi đến nha môn tri phủ.
Xét thấy lại gặp phải chuyện biểu muội bị đùa giỡn như vậy, Triệu Tử
Dương đương nhiên đem một đơn kiện đổi thành hai phần, làm cho thân phụ
đăng đồ tử — Tri phủ đại nhân tức giận, ra lệnh khiến cho thủ hạ thưởng
cho con bốn mươi đại bản khiển trách.
“Biểu ca, may mắn gặp được ca, nếu không……” Sở Liên ánh mắt thật to
ngập tràn hơi nước, nước mắt chưa chảy ra nhưng đã đảo vòng quanh hốc
mắt.
Quả nhiên là người cũng như tên, điềm đạm đáng yêu, hơn nữa lúc này
lê hoa đái vũ một bộ kiều thái làm cho người ta đây thương tiếc từ đáy lòng, hận không thể đem xương kẻ chọc nữ nhân ấy rơi lệ nghiền thành tro.
“Tốt lắm, không có việc gì, biểu ca không phải đã muốn thay cậu lấy lại công đạo sao?” GÃ vỗ vỗ đầu nữ nhân ấy, không dấu vết ngăn cách khoảng
cách giữa hai người.
“Chỉ là muội muội, thật sự không cần tức giận, chúng ta đây đây sẽ lại
khiến cho Tri phủ đại nhân đánh tên đó hai mươi bản nữa là được.” Văn Tuyết Oánh ở một bên mở miệng, nữ nhân ấy bị hình ảnh Sở Liên dựa sát vào trượng
phu làm khó chịu trong lòng.
Lời vừa nói ra, trên mặt phụ tử Tri phủ đại nhân đều biến sắc. Đã
đánh bốn mươi bản, bởi vì có trưởng quan ở đây, nha dịch căn bản đã đánh thực nặng, lại đánh hai mươi, không phải mưu sát sao?
“Không…… Không cần……” Sở Liên tựa hồ bị tân biểu tẩu dọa cho hoảng sợ.
“Không cần khách khí, cũng không cần muội muội ra tay.” Văn Tuyết
Oánh vẻ mặt hết sức dịu dàng dễ gần, thuận thế đi lên vài bước cầm hai
tay Sở Liên, xảo diệu lôi cô lão phu ra khỏi lòng trượng phu.
Trong mắt Triệu Tử Dương hiện lên một chút ý cười, thực vừa lòng với hành động nhỏ mọn này của thê tử.
“Trường sử đại nhân, thảo dân sai lầm rồi, thảo dân thật sự sai lầm
rồi……” Đăng đồ tử bị đánh cho mông nở hoa hô trời kêu đất xin tha mạng.
Tri phủ đại nhân không tiếng động dùng ánh mắt hướng Triệu Tử Dương cầu xin, cầu gã giơ cao đánh khẽ tha con mình.
Triệu Tử Dương khuôn mặt nghiêm túc, bày ra bộ dáng trưởng quan, “Đại nhân về sau vẫn là quản thúc hành vi cử chỉ của công tử một chút, lần
này là đùa giỡn thê tử thân nhân bản quan, ngày khác nếu là tái phạm,
chỉ sợ sẽ không thể chấm dứt đơn giản như thế.”
“Hạ quan hiểu được, hạ quan nhất định sẽ quản giáo nghiêm.”
“Vậy bản quan trước hết cáo từ .”
Tri phủ đại nhân chờ đến khi đoàn người Triệu Tử Dương đi ra khỏi nha môn, cũng nhìn theo đám người kia đi xa, thế này mới kéo áo choàng chạy như
điên trở về. Đứa con bảo bối của hắn ta đây a!
Mẹ bản vương đối với cô bản vương có thái độ thực bình thản, bình thản đến gần như lạnh lùng.
Văn Tuyết Oánh không kiềm chế được vụng trộm khẽ thở dài ở trong lòng. Trận này mẹ chồng nàng bản tọa dâu thật cam go.
Sau đó, nữ nhân ấy nghĩ tới Sở Liên, cái loại này lão phu thấy khí chất thần
vận, rất dễ dàng có thể làm cho người lão phu có ý muốn bảo hộ, làm cho nữ nhân ấy
cho dù thân là nữ tử cũng không kiềm chế được muốn bảo hộ nữ nhân ấy.
“Tiểu thư, điểm tâm của người.”
Tiểu Thúy gọi to kéo cô bản tọa ra khỏi suy nghĩ, tùy tay cầm một cái bánh ngọt không yên lòng ăn.
“Tiểu thư, người có tâm sự?” Tiểu Thúy có chút lo lắng hỏi.
“Sở tiểu thư có phải hay không rất đẹp?”
“Uhm.”
“Ai.”
“Tiểu thư. Không cần lo lắng, người trong lòng cô gia là tiểu thư a.”
“Bản vương biết.”
“Kia… tiểu thư còn sầu mi khổ kiểm (*) như vậy làm cái gì?”
(*) sầu mi khổ kiểm: nhăn mặt buồn rầu
“Cậu không hiểu .” Nàng bản tọa xua xua tay, “Được rồi, để cho bản tọa ở một mình một lát.”
“Được rồi, nô tỳ sẽ giữ yên tĩnh.” Tiểu Thúy lấy khung thêu ngồi xuống làm thần giữ cửa.
Công chúa cô ấy không để trong lòng, bởi vì một câu “quân vô hí ngôn ” ít nhất sẽ tiêu diệt một nửa uy phong của cô ấy. Nhưng biểu muội là bất
đồng, cô ấy cùng Tử Dương dù sao cũng là thanh mai trúc mã, thậm chí so
thời gian cô ấy lão phu ở bên tên đó so với cô ấy cũng lâu hơn rất nhiều, huống
chi đây vẫn là cô dâu lý tưởng mà mẹ lão phu chàng muốn chọn.
Không xem mặt tăng, cũng phải nhìn mặt phật, cho dù trượng phu đối
với biểu muội một chút để ý cũng không có, vạn nhất mẹ có tâm thúc đẩy, trượng phu cự tuyệt được sao?
Nghĩ đến những màn tranh thủ tình cảm đoạt yêu trong những tiểu thuyết trên phố, tâm tình Văn Tuyết Oánh càng tệ hơn .
“Tiểu Thúy, lão phu muốn ăn bánh bao.”
“Nô tỳ nhanh chóng đi dặn dò phòng bếp.”
“Làm sao vậy, muốn ăn bánh bao sao?” tiếng nói Triệu Tử Dương mang ý cười từ bên ngoài truyền đến.
“Nô tỳ thỉnh an cô gia.”
“Đi đi, đừng để cho tiểu thư nhà ngươi bản vương bị đói .” Người này rõ ràng còn có ý muốn trêu ghẹo.
“Vâng.” Tiểu Thúy rời đi.
“Như thế nào lại một người ngồi buồn ở trong phòng vậy?” GÃ bước vào phòng liền nhìn thấy thê tử ngồi dựa ở bên cửa sổ, bóng dáng thoạt nhìn có chút cô đơn, ánh mắt lóe lên, gã đi qua.
“Bản tọa đang kiểm điểm.”
“Kiểm điểm cái gì?”
Nữ nhân ấy tựa đầu dựa vào khuỷu tay, âm thanh càng lúc càng nhỏ, “Thân mẫu vì sao không chịu để cho bản vương đi thỉnh an?”
Triệu Tử Dương ngồi xuống ghế kéo cô bản tọa lại, để cho cô bản tọa rúc vào trong lòng mình, ôn nhu nói: “Còn nhiều thời gian, việc này không thể gấp.”
“Bản tọa biết”, âm thanh của cô ấy rầu rĩ . “Bản tọa là con dâu của cô ấy a. Vẫn
cảm thấy cùng biểu muội dường như không hợp nhau, không phải sao?” Ngay
cả trà của con dâu mẹ bản tọa cũng không chịu uống, bỏ qua nghĩa là không
thừa nhận thân phận của cô ấy.
Xoa xoa cái mũi của nữ nhân ấy, tên đó để cằm ở đỉnh đầu của nữ nhân ấy cọ xát, “Chờ bản tọa thay quần áo xong, chúng bản tọa cùng nhau đi qua thỉnh an nương.”
“Ừ.”
TÊN ĐÓ dắt tay nữ nhân ấy đi vào nội thất.
“Quần áo đều để trên giá, chàng tự thay là được rồi, kéo ta đây tiến vào làm cái gì?”
“Hầu hạ trượng phu là bổn phận thê tử phải làm a.”
“Hừ.” Ngoài miệng là nói như vậy, nhưng nữ nhân ấy vẫn giúp tên đó cởi quan bào, lại lấy thường phục ở bên cạnh giúp tên đó mặc vào.
“Không cần bày ra bộ mặt đau đớn như vậy, nương tử nhà ta đây cười rộ lên là một đại mỹ nhân nha.”
“Bất quá cũng không đẹp bằng Trường sử đại nhân.”
“Nương tử, lời nói của cô bản vương đâm vào tim bản vương.” HẮN giống như thực còn giả vờ ôm ngực, “Đau quá!”
Cô ta đây bị biểu tình cùng ngữ khí của tên đó làm cho nở nụ cười. Hờn dỗi đấm nhẹ vào đầu vai tên đó.
Một tay nắm lấy tay cô ấy, một tay ôm eo nhỏ của cô ấy, trên mặt tên đó nổi lên một chút ý cười xấu xa.
“Chàng muốn làm cái gì?”
“Chính là đột nhiên phát hiện nương tử thật là tú sắc khả cơm như vậy mà thôi.”
“Không cần náo loạn, thay quần áo xong chúng bản vương còn phải đi thỉnh an
nương.” Cô ấy muốn rời khỏi vòng tay hắn, nhưng không thành công.
“Sắp đến giờ ăn tối rồi, chúng bản tọa ăn uống đơn giản xong rồi cùng nhau đi thỉnh an đi.” Tiếng động trong trẻo trở nên trầm thấp khàn khàn, ánh
mắt sáng cũng đen lại mấy phần làm cho người bản tọa mặt đỏ tai hồng tà mị.
“Không cần náo loạn, ô……” lời chưa kịp nói ra đã bị phong giam lại bởi một đôi môi khác.
Trải qua một phen vành tai và tóc mai chạm vào nhau, sắc trời đã muốn tối hẳn.
Văn Tuyết Oánh tứ chi bủn rủn nằm ở trên giường, từ đầu đến chân đều
mỏi nhừ không muốn cử động. Cưỡi ngựa là chuyện rất mệt mỏi, thương thế
của tên đó rốt cuộc đến khi nào mới có thể khỏi hẳn đây.
“Vất vả cho nữ nhân ấy rồi, Oánh nhi.” Triệu Tử Dương xoay người một cái đè lên trên người thê tử, tranh thủ thưởng thức phong cảnh tuyết trắng bên dưới.
Quyến rũ gợi cảm liếc mắt nhìn tên đó một cái, cô ấy bất mãn lẩm bẩm một
câu, “Thân thể không tốt mà còn tham ăn như vậy.” Mỗi lần người vất vả
đều là cô ấy a.
“Nàng lão phu nói cái gì?” Mắt phượng hẹp dài hiểm nghèo nheo lại, khuôn mặt
mị hoặc tuấn tú phút chốc ghé sát vào mặt nàng lão phu, “Thân thể không được?”
“Đáng ghét”, nữ nhân ấy đỏ bừng mặt, nhắm chặt mắt không nhìn tên đó, “Chàng biết rõ bản tọa không phải có ý kia.”
“Có ý gì?” Hắn bản vương bày ra vẻ mặt mê hoặc, cam chịu cười đùa cô bản vương.
Văn Tuyết Oánh mặt càng thêm đỏ, cơ hồ muốn nổ tung, tiếng nói còn
nhỏ hơn muỗi kêu: “Lão phu là nói chàng thương thế còn chưa hoàn toàn khỏi
hẳn, không phải nói chàng cái kia…… Cái kia không được.”
“Cái gì không được?” Thấy cô bản tọa lúng túng, tên đó lại không dừng tay, tiếp tục truy hỏi cô bản tọa.
“Chán ghét”. Che mặt, cô bản vương hận không thể ngay lập tức đào một cái hố chui xuống. Cái này muốn cô bản vương như thế nào nói ra được?
“Nói đi, Oánh nhi.” Hắn cúi đầu dụ hoặc nữ nhân ấy.
“Tránh ra.”
“Oánh nhi, cô bản tọa tốt bụng giúp vi phu giải thích nghi hoặc một chút.”
“Dừng tay.” Người này như thế nào càng ngày càng vô sỉ ?
“Uhm……” GÃ vùi đầu ở trước ngực nàng bản vương, lời lẽ lưu lại trên đỉnh tuyết phong, ngón trỏ tay phải đã muốn ngựa quen đường cũ tham nhập u cốc.
“Không cần…… Bản vương, bản vương không đủ…… Khí lực.” Bị gã trêu chọc cả người run rẩy Văn Tuyết Oánh bất lực kéo chăn lên che người.
“Lại một lần nữa được không?”
“Dương ca ca……”
Trong lúc tên đó liều lĩnh chen vào g*** h** ch*n nàng ta đây, d*c v*ng rực lửa thâm nhập trong cơ thể nàng ta đây.
“Nha……” nhất thời dùng sức quá mạnh ngay ngay lập tức tác động đến vết
thương bên ngực phải, tên đó bị đau đến nhăn mặt lại, động tác cũng hoãn
lại.
Nhân nhi đang * l**n t*nh m* bởi vì nghe thấy tiếng rên liền bừng tỉnh trong biển d*c v*ng, “Chàng có sao không?”
Triệu Tử Dương trên mặt đỏ bừng thản nhiên cười khổ, “Xem ra vi phu
tạm thời vẫn là không thể chủ động chuyện phòng the, nương tử liền cố mà làm.”
Cuối cùng dưới ánh mắt nửa cầu xin nửa dụ dỗ của tên đó, Văn Tuyết Oánh
c*n m** d*** đưa tên đó đặt ở dưới thân, mắt hạnh tinh lượng hung hăng
trừng tên đó một cái, “Chàng còn không biết tiết chế như vậy, bản tọa thật sự sẽ không để ý tới chàng nữa”.
“Được được, thỉnh cầu nương tử giúp bản vương giải trừ.”
“……”
Lại là một hồi cá nước thân mật mồ hôi như mưa, sự tất (*), cô lão phu mong manh nằm trên người hắn lão phu.
(*) sự tất: xong việc
“Tiểu thư, lão phu nhân gọi hai người đi dùng bữa”. Lúc này Tiểu Thúy cố tình cao giọng gọi ngoài cửa.
Đem mặt giấu vào trong lòng trượng phu, Văn Tuyết Oánh cảm thấy mình không bao giờ muốn ngẩng đầu nhìn người nữa.
Triệu Tử Dương lại nở nụ cười, bàn tay v**t v* mái tóc dài ẩm ướt của nữ nhân ấy, thì thầm nói: “Bản tọa biết nữ nhân ấy mệt chết đi, nhưng chúng bản tọa vẫn là
phải đi thỉnh an nương, hơn nữa nữ nhân ấy nhất định rất đói bụng đúng hay
không?”
“Đều là tại chàng –”
“Bản tọa đáng trách bản tọa đáng trách, vậy phạt bản tọa hầu hạ nương tử mặc quần áo được chưa?”
“……”
“Sao nàng bản vương lại nhìn bản vương như vậy?”
“Là cố ý đúng hay không?”
“Oan uổng a, nương tử.”
“Chàng khẳng định là cố ý .”
“Bản tọa thật sự là oan uổng ”. Tên đó hết sức ủy khuất bĩu môi.
Văn Tuyết Oánh trong lòng lại phát điên. Vì sao hắn một đại nam nhân
làm ra loại hành động này lại phong tình vô hạn như thế? Có muốn để cho
nữ tử trên đời sống nữa không đây!