Ân Nhân Của Võ Hoàng
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-08-27 03:45:21 | Lượt xem: 4

ửa nằm trên
mặt đất, Võ Hoài Thiên dần dần thanh tỉnh, trên người truyền tới đớn đau làm cho tên đó phải chau mày, kí ức dần dần hiện rõ ra, tên đó là trúng mai
phục!
Nhớ kĩ chính mình sau khi ăn vào hộ tâm đan, gắng sức một hơi cuối cùng thi triển
khinh công chạy, rồi sau đó…. Mọi thứ trước mắt nhòe đi, vượt khỏi tầm
kiểm soát, mà bỗng dưng xuất hiện trước mắt tên đó một đôi mắt trong suốt
to tròn.

Là ai?

“Đối phương tỉnh
a.” Ngồi ở cách hắn một đoạn, Trầm Thiên Hạm nhận ra cử động của hắn
liền mỉm cười. “ Đừng động đậy nhiều, đối phương bị thương, nếu để miệng vết
thương rách ra thì sẽ không tốt.”

Tiếng nói ôn nhu nhẹ nhàng cất lên làm Võ Hoài Thiên nheo lại hai mắtt.

Âm thanh này tên đó đã từng nghe qua, là người chủ sự nữ phẫn nam trang của Mạc phủ.

“Là ngươi ta đây?”
Tên đó khó khăn ngồi hẳn dậy. Đám mây trôi đi làm ánh trăng chiếu rõ ràng
người trước mắt, quả nhiên là Trầm Thiên Hạm một thân nam trang.

“Đây là đâu?”

Hắn lão phu đánh giá bốn phía, không thể nhớ chút gì.

“Bản tọa đoán là một sơn động đi.” Trầm Thiên Hạm nhún vai, dù có gạn hỏi cô bản tọa đây là đâu thì cô bản tọa cũng không có đáp án chính xác.

Lúc trước
ngã nhào trên triền núi, nữ nhân ấy tưởng chính mình chết chắc rồi, không ngờ
chỉ bị dính đầy mình bùn đất, may mắn không bị thương, còn “đại lễ” kia
cũng thực tự động rơi đến bên cạnh, chờ nữ nhân ấy ‘nhặt’ trở về.

Càng không nghĩ hai người lại trong họa có phúc, tức thì tìm được một cái sơn động có thể tạm thời trú mưa.

Cái khó là hiện giờ đã vào đêm, mà mưa thì rõ ràng không có ý ngừng lại, cứ như vậy, cô lão phu có cách nào để về Mạc gia?

Một đường chăm chăm đánh giá con đường núi trở về, cô lão phu lúc này mới nghĩ đến bên cạnh có một kẻ bị thương cần chăm sóc.

“Ngươi ta đây gặp
chuyện gì thế? Tai nạn a?” Cô ấy thật ra cũng có chút tò mò, nếu gã là
“Võ Hoàng” thanh danh hiển hách, võ công phải là không tệ a, như thế nào lại bị thương nặng như vậy?

Hay, kì thật “Võ Hoàng” chính chỉ là hư danh?

Phát hiện
đáy mắt cô bản vương xuất hiện nghi hoặc, Võ Hoài Thiên bỗng cảm thấy thương thế trên người mình đã trải qua đơn giản biết bao. Song nhắc tới đó, thâm
tâm vẫn là hỗn loạn không thôi, mặc dù không đến nỗi rơi vào âm phủ,
nhưng thoát ra cũng không hề còn sức lực dư thừa, lúc đó bị hạ độc ám
toán, dược lực vẫn đang còn tác dụng, chẳng qua là được hộ tâm đan áp
chế lại mà thôi.

“Không có gì.” TÊN ĐÓ khẩu thị tâm phi* nói.

(*khẩu: miệng, lời nói; thị: phải; tâm: lòng dạ; phi: trái —> miệng nói một đằng, tâm nghĩ một nẻo.)

“Là ngươi lão phu đã cứu lão phu?”

“Thực ra không tính cứu.” Nàng bản tọa chính là “nhặt” phải hắn bản tọa, rồi lại phải “khiêng” hắn bản tọa đến chỗ tránh mưa.

“Là ngươi bản vương dọa ngựa của bản vương chạy mất, cứ coi như là nhặt được ngươi bản vương về.”

Hơn nữa còn là nhặt phải “phiền phức” chứ không phải “đại lễ”.

“Đa tạ.” Mặc dù cô lão phu nói như thế nào thì việc cứu tên đó vẫn là sự thật.

“Không dám nhận.” Cô ấy khách khí cười cười.

Võ Hoài
Thiên không lên tiếng, vẫn âm thầm chú ý nhất cử nhất động của cô ấy. Hắn bản tọa lúc này đang trong hoàn cảnh nguy cấp, thêm một phần cảnh giác cũng có
nghĩa thêm một phần yên ổn. Mặc dù cô ấy thoạt nhìn thiện lương vô hại
nhưng ai biết liệu có phải cạm bẫy hay không?

Nhận thấy ánh mắt hắn đánh giá, Trầm Thiên Hạm không nghĩ nói gì chỉ cười.

Khi đó vừa
vào trong sơn động, cô ấy còn chưa kịp th* d*c xong liền vội vàng xem xét vết thương trên người tên đó, tuy cô ấy không phải đại phu nhưng cũng nhìn
ra được này toàn là vết thương do đao kiếm gây ra, hơn nữa kẻ xuống tay
hoàn toàn là muốn lấy mạng người, vết chém không hề có lưu tình một
chút, trên miệng vết thương còn bị thâm đen (do độc).

Nàng bản tọa mất bao công sức mới tìm lại được bọc đồ của mình. Cũng may nàng bản tọa mỗi khi ra
khỏi cửa đều luôn luôn chuẩn bị dược chữa thương mang theo, bằng không
liền sẽ rất thảm.

“Thiếu bảo chủ (cách gọi thiếu chủ Kình Thiên bảo), đối phương có bị lạnh?” Ban đêm trong rừng vốn đã không có chút ấm áp, mà mưa lại cứ thế không ngừng rơi, xiêm tên đó (trang phục) hai người cao thấp đều ướt sũng, buổi tối nay có thể nói là buốt giá hết sức.

Hơn thế nữa hắn lão phu bị thương nên mất máu không ít, khẳng định là càng chịu không nổi.

“Xiêm hắn
chúng lão phu đều bị ướt cả, lão phu vốn định đốt chút lửa sưởi ấm, nhưng là trong động hoàn toàn không tìm thấy một nhánh cây nào, ngoài kia mưa lại vẫn
không ngừng rơi, cho nên đành phải chịu như vậy.” Nữ nhân ấy giải thích rành
mạch, ngữ khí còn mang theo tia xin lỗi.

Ánh trăng ẩn ẩn hiện hiện, Trầm Thiên Hạm kì thật nhìn không rõ người hắn ta đây, nhưng cũng lờ mờ phát hiện ánh mắt hắn ta đây có chút kì lạ.

“Không.” Võ Hoài Thiên lạnh lùng trả lời, trong âm thanh có chút hư nhược.

“Không?”
Trầm Thiên Hạm ngốc lăng một chút mới phản ứng lại, hóa ra tên đó là trả
lời việc cô ấy hỏi tên đó có lạnh không. “Ác, vậy là tốt rồi.”

Đối thoại
được vài ba câu thì ngừng lại, xem ra hắn ta đây không phải dạng người thích
nói chuyện a? Nếu như vậy, cô ta đây cũng không cần tự biên tự diễn nói tiếp, hai con người cũng chỉ mới gặp nhau qua một lần, hiện tại cũng không có nhiều chuyện gì bàn tán, hơn nữa cô ta đây cũng quên mất ánh mắt kì dị kín
đáo của Võ Hoài Thiên hôm ấy , vẫn là không biết cách nói chuyện tử tế
chút nào.

Cô bản tọa đánh
giá cơn mưa bên ngoài kia, xem ra đêm nay phải ở lại chỗ này. Bàn tay
trắng nhỏ lấy ra bánh bao từ túi đồ, lột đi lớp bọc mỏng manh bên ngoài
đưa hướng tên đó.

Đối phương chắc
là đói rồi, ở đây có bánh bao, mặc dù có hơi bị ẩm một chút nhưng cũng
có thể tạm lấp bụng.” Bánh tuy có giấy gói bên ngoài nhưng vẫn dính phải chút nước mưa.

Thật lâu vẫn chưa thấy hắn đưa tay sang lấy, nữ nhân ấy dương mi.

“Nhìn không
thấy sao?” Mặt trăng lại bị trận mưa rào che dấu đi, cũng khó trách tên đó
không thấy được, cô ấy thực ra cũng chỉ nhìn thấy một mảnh đen ngòm, lấy
được bánh bao cũng chỉ toàn dựa vào bàn tay s* s**ng xung quanh.

Hơi hơi trầm ngâm, nghĩ đến tên đó đang là người bị trọng thương, cô lão phu đành phải nửa
quỳ vươn về hướng tên đó “đi” từng chút một, bàn tay tí hon sờ sờ dò dẫm
trên mặt đất, còn một tay kia nắm giữ cái bánh bao.

Võ Hoài
Thiên là người luyện võ, nhìn mọi vật ban đêm đối với tên đó mà nói không
phải chuyện gì đáng kể. Lạnh lùng nhìn cử động buồn cười của nàng ta đây, xem
nàng ta đây từng chút một tiến tới gần chính mình, bàn tay ôn nhuyễn chạm tới
chân tên đó…….

Đôi mày rậm
nhanh chóng cau lại, đang muốn quát bảo nàng ta đây ngừng hành động thì bỗng dưng
nàng ta đây rất nhanh chuyển qua bên cạnh tay tên đó, túm lấy bàn tay to.

Lòng bàn tay truyền tới một chút lo lắng tê dại, nhanh chóng bị một cái bánh bao lớn đặt lên trên.

“Nhanh ăn
đi, vết thương trên người ngươi lão phu không nhẹ, cần phải bổ sung nhiều thể
lực vào, mặc dù không ngon lành gì nhưng miễn cưỡng cũng ăn đi. Đợi sau
khi mưa tạnh rồi vào thành lại tính.” Thân phận của tên đó như vậy, đại
khái chắc không quen ăn mấy thứ như thế này, nhưng lúc này méo mó có hơn không.

Sau khi nói
xong, cô lão phu hơi hơi lùi xuống tạo khoảng cách, đôi má trắng nõn ẩn trong
bóng đêm có chút nhẹ hồng. Mặc dù nữ phẫn nam trang lại thường hay đi
lại bên ngoài, nhưng tiếp cận một nam nhân gần như thế vẫn là lần đầu
tiên. Hơn nữa mới vừa rồi đưa bánh bao, tay nhỏ của cô lão phu chạm tới bàn
tay to lại nóng kia, dường như lớn tới đủ có thể hoàn toàn bao lấy tay
cô lão phu, làm cô lão phu mười phần cảm nhận được nam nữ có bao nhiêu khác biệt.

Hắn bản tọa nắm lấy bánh bao, trên khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn phiếm chút sắc nhu hòa.

“Cậu thì sao?” Thấy nữ nhân ấy sau khi đưa bánh bao cho chính mình liền ngồi tại chỗ không nhúc nhích, hắn bản tọa hồ nghi hỏi.

“Bản tọa đã ăn hồi chiều rồi.” Trầm Thiên Hạm nằm co quắp trên mặt đất, trợn mắt trả lời lại.

Thực ra
nguyên nhân cực kì đơn giản, cô ấy không phải kẻ giàu ra ngoài mua vặt
linh tinh, cũng không phải người hay nghĩ đến mấy chuyện ăn uống dọc
đường, vốn dĩ chỉ tính sao cho mau về nhà mà giữ nguyên tiền lương trong túi, bánh bao kia chẳng qua là lúc chiều đại nương ở tú phường sợ cô ấy
trên đường đi bị đói, cho nên trước lúc đi liền cứng rắn nhét vào hành
lí của cô ấy.

Một khắc này, nữ nhân ấy đặc biệt cảm tạ đại nương đã “tiên tri”.

Võ Hoài Thiên mím môi, không cách nào giải thích được cái đang rục rịch trong thâm tâm.

Hăn cùng
cô lão phu mặc dù đã từng gặp qua một lần, nhưng nói chuyện cũng chỉ là xã
giao, nhiều nhất tên đó cũng chỉ là khách nhân Mạc gia, cô lão phu vì cái gì lại
đối với tên đó tốt đến thế? Cứu tên đó, giúp tên đó băng bó vết thương, mà đồ ăn
duy nhất lúc này cũng đưa cho tên đó.

“Ngươi bản tọa nhanh ăn đi.” Sáng sớm đã phải rời cửa làm việc nguyên một ngày, sau lại phải khiêng tên đó đi một đoạn, Trầm Thiên Hạm thật sự mệt rã rời, mí mắt sụp
xuống trầm trọng, nặng đến nàng bản tọa muốn nâng lên cũng nâng không nổi.

Nàng bản tọa từ nãy
đều thức chính là đang đợi hắn bản tọa tỉnh lại, nếu khi người kia tỉnh cũng còn có thể nói chuyện một chút. Lúc này canh ba xem ra nhất thời cũng không chết được, nàng bản tọa trước hết phải nghỉ ngơi chút đã.

“Đối phương?” Xem cái đầu nhỏ của nàng lão phu không ngừng gật xuống gật xuống, thân mình cũng
nghiêng nghiêng ngả ngả đi, Võ Hoài Thiên thấy có điểm lạ kì.

“A?” Nàng ta đây cố gắng mở ra mí mắt, phát hiện hắn ta đây thấp giọng gọi, trong não hỗn độn
chuyển chuyển tính tính, “ác” một tiếng, miễn cưỡng lại lổm ngổm bò đứng lên, cánh tay còn rảnh sở soạng ở bên cạnh.

Sờ sờ mò mò, cuối cùng mò đến túi nước.

“Này, nước ở đây.” Tưởng tên đó bị khát, cô bản tọa chuyển túi nước cho tên đó theo cách vừa rồi đưa bánh bao, s* s**ng tìm bàn tay tên đó. “Bản tọa để nước bên cạnh tay cậu, khát có thể uống….. Cậu chắc là có thể vươn tay ra lấy đi?” Trên cánh tay tên đó cũng có một vết thương lớn, không biết có thể tự mình làm
không.

“Có thể.”
Vết thương này thực ra không đáng nói, phiền phức là không biết kẻ địch
đã hạ loại độc dược gì. HẮN tuy giỏi võ nhưng lại không biết gì về hắn
thuật, mặc dù đã ăn hộ tâm đan do Lãnh Diệc Trần đặc chế, nhưng cũng chỉ có thể tạm thời bảo vệ tâm mạch, hạn chế độc tính phát tác. Song muốn
hoàn toàn khôi phục công lực thì vẫn phải chờ Lãnh Diệc Trần cùng Huyền
Phong tìm ra hắn.

“Vậy là tốt
rồi, ngươi lão phu cứ từ từ ăn đi, có việc gì thì gọi lão phu, lão phu có chút mệt nên
nghỉ ngơi trước.” Nói xong, nàng lão phu cũng không hề tiếp tục gượng ép mí mắt
mình, ở một bên theo đuổi Chu Công vào giấc ngủ.

Võ Hoài Thiên trừng mắt nhìn nữ nhân ấy, không thể tin được nữ nhân ấy cứ như vậy ngủ được luôn.

Ở nơi hoang
vu dã lĩnh này, một cô gái trẻ như cô ấy cư nhiên cứ như vậy ngủ! Càng
không thẻ tưởng tượng được khi bên cạnh còn có một tên đó nam tử xa lạ nằm!
Vậy mà cô ấy không hề có một chút cảnh giác?! Nếu như hắn lão phu là một tên đăng đồ tử thì làm sao?!!

Đáy mắt bừng bừng lửa giận, gã cũng không hiểu chính mình vốn luôn lãnh tình mà sao lúc này chỉ vì một chuyện cỏn con như thế, cũng lại có thể nổi giận,
chỉ biết đối với hành vi của nữ nhân ấy, nữ tử ngây thơ không biết cách bảo vệ mình này, rất có ý kiến!

Qua một hồi ngắn ngủi, hắn phát hiện hơi thở của cô lão phu đã chậm rãi đều đặn, cư nhiên đã thật sự ngủ say!

Trong lòng
không thể nhịn được suy nghĩ về chuyện kì lạ vừa thấy, tên đó âm thầm tinh tế
đánh giá nàng bản vương, có dạng nữ tử nào lại giống như nàng bản vương, luôn cho rằng bản
thân cải trang nam nhi thì có thể khinh địch, không cần quan tâm nguy
hiểm chính mình?

Qua một hồi
sau, trong bóng tối, chỉ thấy cô ấy trong giấc mộng mơ cau lại đôi mày,
cả thân mình co tròn lại, cựa quậy một chút rồi lại bất an ngủ.

Hẳn là lạnh
đi. GÃ nhìn từng hạt mưa to ngoài kia vẫn không ngừng thi nhau rớt
xuống, cảm giác gió lạnh từng đợt từng đợt qua cửa động ào vào, hơn nữa
xiêm gã hai người đều đang ướt sũng, cô ấy bị lạnh cũng không phải lạ.

Xem cô ấy co
quắp cả người như con chuột nhỏ, nhìn thế nào cũng thấy ngủ không ngon
giấc, Võ Hoài Thiên không chút nghĩ ngợi vô thức đứng lên, đi tới bên
cạnh cô ấy ngồi xuống, thay cô ấy che đi gió lạnh.

Không phải
có mục đích đặc biệt gì, chính là chỉ cảm thấy phải làm như thế, mà sau
khi tới gần tên đó mới phát hiện cô ấy hơi hơi run rẩy.

Tên đó nâng mi
ngóng nhìn, bàn tay to vươn ra, bỗng dưng khựng lại trong không trung
rồi rụt lại, nhớ tới cô lão phu một thân nữ tử, nam nữ thụ thụ bất thân, chính mình không thể cứ thế chiếm tiện nghi của cô lão phu.

Liệu có nên giúp cô ấy sưởi ấm?

Mãi cho đến trước khi toàn thân mệt mỏi lâm vào trong bóng tối hôn mê, tên đó vẫn luôn cân nhắc vấn đề đó.

.

.

.

Mưa, vẫn cứ không ngừng tuôn xuống.

Giữa đêm mộng, cô lão phu bất chợt tỉnh giấc. Trầm Thiên Hạm mệt mỏi tới cực điểm, lơ mơ không rõ chính mình làm thế nào tỉnh lại đây.

Cả người
nàng bản tọa đều đau nhức, không còn phân biệt rõ là do ngã nhào trên triền núi, hay tại mệt mỏi cả buổi phải khiêng một tên đại nam nhân đi, mà hơn
phân nửa trên người nàng bản tọa đều ẩm ướt muốn đông lạnh.

Cô bản tọa nhăn nhó cau mày, lúc này mới nhận ra nguyên do khiến chính mình bất chợt tỉnh dậy.

Khẽ nâng lên mí mắt, một thân mình cao to tuấn lãng bỗng đập vào trong mắt cô ta đây, gần tới mức không thể tưởng tượng được.

Cô ấy thong
thả ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện hai người căn bản là ôm sát vào nhau như một thể, má đỏ hồng, cô ấy theo trực giác lui lại, nhưng bỗng
nhận ra, hắn lão phu mặc dù đang ngủ nhưng hai cánh tay vẫn chặt chẽ ôm lấy
cô ấy.

Nàng ta đây trong
lúc nhất thời có điểm kinh sợ, bắt đầu hoài nghi thiếu chủ Kình Thiên
bảo đại danh đỉnh đỉnh kỳ thật là một tên đăng đồ tử làm chuyện hạ lưu.
Quả nhiên không thể tùy tiện loạn cứu người, hơn nữa tại giây phút ma
hay quỷ biết này, bất kì chuyện xấu nào cũng đều có thể phát sinh.

Thật cẩn thận lay động đẩy tên đó ra, mà tên đó thì cứ như chuồn chuồn hám trụ (ý chỉ giữ chắc không buông), động đậy một li cũng không có. Đang lúc cô ta đây khổ não không biết làm thế nào
đẩy tên đó ra, bỗng nhiên một tiếng nói trầm ấm lên tiếng.

“Rất lạnh
sao?” Tiếng nói tên đó có chút khàn khàn vô lực, còn mang theo tia mơ hồ
ngái ngủ từ mộng ra, lời nói làm cho cô ấy ngẩn ngơ tại chỗ.

Lạnh? Cô ấy quả thực là rất lạnh…….

Cảm giác cánh tay hắn ta đây hơi hơi ôm mạnh vào, đem cô ta đây càng khẩn trương vùi vào trong lồng ngực rộng.

“Ngủ tiếp
đi.” Không biết hắn là an ủi nữ nhân ấy hay là tự nói cho chính tai mình nghe, trong đầu Võ Hoài Thiên một mảnh hỗn độn, một lần nữa rơi vào giấc hôn
trầm.

Hóa ra, gã
cũng không phải định làm chuyện sỗ sàng, mà là muốn sưởi ấm cho cô bản tọa a…… Cô bản tọa lúc này cũng mới chú ý tới, gã vốn nằm ở sâu trong động, cư nhiên hiện tại lại thành tấm chắn gió cho cô bản tọa.

Màu hồng đào trên khuôn mặt nhỏ nhắn càng tăng lên, so sánh với vẻ mặt mới vừa rồi
bị kinh sợ, giờ khắc này lại dâng lên chút ngọt kiều.

Mặc dù giữa
hai người có phần đối nghịch, nhưng lúc này từ hắn phảng phất ra thật
nhiều lo lắng, làm cho Trầm Thiên Hạm mềm lòng đình chỉ chiến tranh. Mặc dù bên ngoài có còn hơi lạnh, nhưng nữ nhân ấy thỏa mãn nhắm lại hai mắt, ở
trong lòng hắn buông lỏng dần rơi vào mộng.

Tư thế hai
người hiện tại kề sát vào nhau khiến người nhìn cũng phải đỏ mặt, hơn
nữa người trong cuộc cũng lại không phải không biết, song vì tình huống
đặc thù khác biệt, cũng không thể quá mức để ý. Dù sao tại nơi rừng núi
hoang vu dã lĩnh này, cho dù hai người đám người kia dựa vào nhau gần sát như
thế, cũng sẽ không thể có người nào biết được. Lại càng không nói tới
nàng ta đây lúc này thân mặc nam trang, nam nhân cùng nam nhân vì cùng gặp nạn
nơi núi rừng hẻo lánh mà giúp nhau sưởi ấm, hẳn cũng là chuyện nhỏ.

Nhịn không
được lại mở bừng hai mắt, chớp cũng không chớp nhìn nam tử xa lạ gần sát bên, trong lòng cô ta đây bỗng dâng lên một loại cảm xúc kì quái, song rốt
cuộc cô ta đây cũng không có ý miệt mài theo đuổi nó làm gì.

Cùng gặp
phải hoạn nạn, vốn cũng rất dễ dàng bị cảm động chỉ vì chút chuyện nhỏ
nha, chờ cho đến khi hai người thoát khỏi cảnh này, hẳn loại cảm xúc khó hiểu kia cũng sẽ tự động biến mất.

Nghĩ tuy là
như thế, nhưng hình bóng nam nhân trước mắt cô ấy, không biết từ lúc nào
đã thầm kín đi vào lòng Trầm Thiên Hạm, để lại những dấu vết khó phai.

Một lần nữa tĩnh lặng mở mắt ra, Võ Hoài Thiên nhận ra trời đã sáng.

Hắn hơi hơi chau mày, phát hiện trong sơn động này lại chỉ còn có một mình hắn.

Nàng ta đây đi rồi?

Đưa ánh mắt nhìn ra xa ngoài cửa động,
trận mưa rào ào ạt đêm qua giờ đã chuyển thành nhè nhẹ mưa phùn, xem ra
không lâu nữa sẽ trời trong tạnh hẳn.

Trong lòng có loại cảm giác kì cục nói
không nên lời, tên đó trừng mắt nhìn hai cánh tay bản thân, cũng không quên trước khi lâm vào giấc ngủ, nhìn cô ấy lạnh mà co rúm thân hình mảnh
mai, tên đó ngồi xuống bên cạnh đưa tay ôm lấy cô ấy vào trong lòng, dùng
nhiệt độ ấm áp của cơ thể giúp cô ấy sưởi ấm.

Tâm trí hiện lên hình ảnh nàng bản vương lặng lẽ ngủ, hắn nắm chặt đấm tay, cố gắng áp chế cảm giác không gian khó chịu.

Cảm giác được một trận tức ngực nổi lên
làm cho hắn ho khụ khụ mãnh liệt, khí tức được dược hoàn trong cơ thể
thật vất vả tụ lại đã liền loạn tán.

“A, cậu không sao chứ?” Vội vàng,
tiếng bước chân hướng về phía tên đó, đồng thời một âm thanh vang lên ngay
trước mặt, một chiếc khăn theo bàn tay trắng nõn lao tới, úp lên mặt
tên đó.

Cái đầu to vì thình lình tột độ mà tạm thời ngốc lăng, Võ Hoài Thiên bỏ xuống chiếc khăn tơ trên mặt, liền nhìn
thấy khuôn mặt lo lắng khẩn trương của cô ta đây.

“Đối phương?” Nàng bản tọa không phải đã đi sao?

“Ngươi bản tọa tỉnh rồi, thật tốt quá, bản tọa còn
đang không biết phải làm sao bây giờ, ngươi bản tọa đã mê man suốt một ngày một
đêm.” Khó có lúc thấy Trầm Thiên Hạm nói một hơi dài và nhanh như vậy,
có thể thấy cô bản tọa có biết bao lo lắng.

Đối diện với mắt hắn lão phu, Trầm Thiên Hạm lúc này mới phát hiện cự li giữa hai người thật gần, liền vội vội vàng vàng lui về sau. “Lão phu đã tẩm ướt nó, cậu lau mặt cho thoải mái.” Cô ấy chỉ
chỉ chiếc khăn trên tay hắn lão phu.

“Khăn thêu?” Hắn lão phu dương mi, chờ nàng lão phu thừa nhận thân phận nữ nhi của mình, cũng chờ một câu giải thích dành cho
hắn lão phu. Nàng lão phu mặc nam trang đi đó đây khắp nơi, trong khi lời nói rõ ràng là của nữ phận!

“Này… Là muội muội thanh mai trúc mã của lão phu thêu tặng, nàng lão phu không thể tùy ý theo lão phu ra ngoài, cũng cho rằng này
là vật tùy thân rất hữu ích.” Hai bên má có chút hồng hồng, nhận ra là
hắn có điểm hoài nghi liền vội vàng giải thích.

Cô ấy cũng là bất đắc dĩ a, không đem
khăn thêu ra chẳng lẽ muốn cô ấy xé áo ngoài để thấm nước? Chuyện đó càng không thể đi. Bất quá cô ấy cũng không phải là nói dối, chiếc khăn này
thực sự là do muội muội Hoài Hương của cô ấy ra tay thêu, đường nét thêu
tinh tế so với các tú nương ở phường thêu hoàn toàn không hề kém nha!

May mắn Võ Hoài Thiên cũng không truy
vấn lại, mặc dù sắc mặt chính là có phần cổ quái, tay đưa chiếc khăn lên lau chùi mặt, ẩm ẩm lại ấm rất thoải mái.

Ngắm góc khăn thêu có một chữ “Thiên”, hóa ra tên của cô ta đây cũng không phải là giả.

“Bản vương tưởng đối phương đi rồi.” Lau xong mặt, quả nhiên tinh thần dễ chịu tốt hẳn lên, tên đó thản nhiên nói.

“Bản vương đi ra ngoài nhìn một chút xung
quanh, thuận tiện cũng xem có thể tìm được con ngựa hôm qua chạy mất.”
Nghĩ đến đây nữ nhân ấy thực muốn ca thán thở dài một tiếng, không có ngựa, nữ nhân ấy cũng
không có cách trở lại Cẩm Tú thành, càng không nói tới đám người kia mấy ngày
trước ngã trên triền núi ven đường, mặc dù thương thế không phải nghiêm
trọng gì, nhưng là cũng không tìm ra đường trở lại.

“Bản tọa cũng thuận tay tìm được chút đồ ăn.” Cô bản tọa lấy ra một ít trái cây từ trong ống tay áo, biểu tình không cho
phép người kia có thể chọn lựa. “Chỉ tiếc bản tọa không tìm được gà làm
thịt.”

A, thịt gà rừng nướng khẳng định có phong vị tuyệt vời.

“Này, cậu lúc trước cũng mới chỉ ăn có một chiếc bánh bao, lúc này hẳn đã đói rồi đi.” Nữ nhân ấy tung hoa quả rừng
dã tới trước mặt tên đó. “Mặc dù có lẽ không hợp với khẩu vị của cậu,
nhưng là ở nơi rừng núi hoang vu này, cậu trước hết cứ chấp nhận ăn
tạm đã.”

Hắn lão phu nhướng mày lên, không lẽ nữ nhân ấy tưởng hắn lão phu không ăn bánh bao là bởi tại không hợp khẩu vị?

“Đối phương cứ ăn đi.” Tên đó cũng không có nhiều lời, đem bánh bao cũng quả rừng trả lại trước mặt nữ nhân ấy. “Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?”

“Mưa to ào ạt đã hai ngày, mà ngươi bản tọa thì
đột nhiên bị sốt cao, mê man không tỉnh hết một ngày một đêm, bản tọa đã lo
ngươi bản tọa cứ sốt như thế mà ‘đi’ luôn nữa!” Trầm Thiên Hạm nhớ tới tình
trạng hôm qua của hắn bản tọa, trong lòng vẫn còn phập phồng lo sợ. Hai người
đều đang bị chôn chân trong sơn động hoang vu này, cô bản tọa dù có muốn đi
cầu viện cũng không có biện pháp, chỉ có thể cầu khấn ông trời.

“Cậu đã chiếu cố ta đây cả ngày?”

Đơn giản một câu nói, lại làm cho Trầm Thiên Hạm đỏ bừng hai má lên.

“Không có gì, cũng là chuyện đương nhiên thôi.” Cô ta đây không được tự nhiên vuốt vuốt hai má, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào hắn.

Nghĩ đến hôm qua thân thể tên đó lúc nóng
lúc lạnh, nóng thì nữ nhân ấy còn có thể lấy khăn thêu ngâm nước mưa lạnh thay tên đó lau đắp, lạnh thì chịu, nữ nhân ấy trên tay không hề mang cái áo khoác
hay cái gì có thể giữ ấm được, cuối cùng cũng chỉ có thể làm theo cách
của tên đó, tự lấy thân thể mình sưởi ấm thân thể lạnh buốt kia. Nhớ lại
hình ảnh hai người ôm chặt quấn lấy nhau, làm cho hai má của nữ nhân ấy hồng
đỏ.

Võ Hoài Thiên nhìn vẻ mặt lảng tránh của cô ấy, không rõ chính mình đã nói điều gì khiến cô ấy không được thoải mái.

“Ta đây có làm ra chuyện gì thất lễ sao?”
GÃ đối với tất cả mọi việc hôm qua hoàn toàn không hề nhớ, không lẽ
giữa lúc mê man bệnh nặng, gã lại làm chuyện gì không phải với nàng ta đây?

“Không có, không có bất kì chuyện gì
phát sinh cả.” Con cậu đen đảo loạn vòng quanh, hoảng loạn, cái đầu
nhỏ liên tục lắc lắc, như là sợ tên đó mà tiếp tục truy vấn sẽ buột miệng
nói ra chuyện gì không ổn. “Bản vương đi ra phía bên ngoài một chút, phát hiện
chúng bản vương mà muốn rời khỏi chỗ này thì có chút khó khăn.”

Cô ấy căn bản bất kì “đường” nào nhìn ra
được đều đã xem qua, nhưng hai người chúng lọt vào trong rừng núi hoang sơ hiểm trở, gần như không có cách nào bước chân ra được.

“Ân.” Hắn lão phu kiệm lời đáp lại, trong đầu
còn đang mải suy tư, theo như lời nói của cô ấy thì đã qua hai ngày đêm.
Trong khoảng thời gian đó hẳn Lãnh Diệc Trần cùng Huyền Phong cũng đã mò đến gần cạnh. “Đối phương vừa nói đối phương đã đi tìm ngựa?” Hắn lão phu đột nhiên nghĩ
tới một sự kiện.

“Đúng vậy.” Nữ nhân ấy xem xét hắn, lại nhìn đến quả rừng trong tay, âu sầu nhớ đến con ngựa của mình.

“Nó hôm đó vì bị dọa sợ mà bỏ ta đây chạy
mất.” Cô ta đây thâm trầm nặng nói nhẹ nói, muốn làm cho hắn có cảm giác tội
lỗi trong thâm tâm.

“Vậy ngươi bản tọa làm thế nào để chuyển bản tọa tới đây?” HẮN nhớ rõ ràng nơi chính mình lúc trước lâm vào hôn mê là ở trong rừng cây lớn!

Trầm Thiên Hạm cắn cắn môi, trong bụng đói meo liền cầm quả rừng cắn một miếng, không hề có ý định trả lời tên đó vấn đề này.

Dù sao nam nữ thụ thụ bất thân, tuy là
vì cứu người, nhưng chuyện hắn ta đây cả người “đè” lên trên người cô ấy là sự
thật, cô ấy rất sợ nam nhân trước mắt khi biết hết mọi chuyện, sau lại
biết cô ấy là thân phận nữ nhi sẽ nhẫn nại muốn chịu trách nhiệm, cưới
cô ấy về làm vợ. Hơn nữa, hắn ta đây thật sự là rất nặng nha, đoạn kí ức vất vả
khiêng hắn ta đây đáng sợ như vậy, cô ấy không có ý định hồi tưởng lại.

“Ngươi bản tọa nhanh ăn đi, trên người còn đang bị thương, không nên suy nghĩ nhiều.” Nữ nhân ấy nói phải nói trái cố đổi chủ đề.

Võ Hoài Thiên mím môi, cảm nhận được
cô bản tọa cố ý lảng tránh, một bộ dáng không muốn trả lời, ngực bởi vậy mà có chút nhoi nhói, làm cho hắn bản tọa cả người khó chịu.

“Không chết được!” GÃ lạnh lùng quay đầu, cự tuyệt đồ ăn.

Thái độ như vậy khiến Trầm Thiên Hạm thu hồi tươi cười.

Đây là cái tình huống gì? Đại thiếu gia này quá cao ngạo đi, thật sự là cố tình không hiểu tình trạng mình lúc này!

“Tùy đối phương.” Khẩu khí Trầm Thiên Hạm
cũng lạnh nhạt trầm đi, dù sao tên đó cũng là một đại nhân vật, cùng nàng bản tọa
gặp phải hoạn nạn cũng không có nghĩa cùng chung phương trời, tính tình
không tốt cũng không liên quan tới nàng bản tọa, đợi cho tới khi rời khỏi nơi
đây, hai người liền đường ai nấy đi, mỗi người một ngả, cho dù sau này
Kình Thiên bảo thật sự cùng Mạc gia hợp tác, cũng sẽ là thiếu gia cùng
làm việc với tên đó chu toàn.

Hai tên quái nhân, nói không chừng tán gẫu thực hợp ý, nàng lão phu không cần phải nhiều chuyện xen vào.

“Để tới thành trấn gần nhất cũng phải
vượt qua hai, ba lộ trình khó khăn.” Này cũng chỉ là cô ta đây ước lược đánh
giá, sự thật cô ta đây hoài nghi đường đi không chỉ có hai, ba chỗ gập ghềnh
nguy ngập. “Nhưng trên người ngươi ta đây có thương, chỉ sợ không chịu nổi đi
bộ đường trường như thế, mà ngươi ta đây một người ở lại cũng rất nguy ngập….”

“Không cần phải hao tâm tổn tứ, hộ vệ
của bản vương sẽ tìm được đến đây.” TÊN ĐÓ lạnh lùng ngắt lời cô bản vương, đối với suy
nghĩ của cô bản vương thực không thể chấp nhận. “Cậu muốn rời khỏi, cứ việc
làm theo ý mình.”

Võ Hoài Thiên làm bất kì việc gì trước
đám đông, cũng chưa bao giờ bị người ta đây khinh thường như thế. Hơn nữa, gã hoàn toàn nhớ kĩ vẻ mặt quan tâm chân thành mới vừa nãy của nữ nhân ấy, như
thế nào liền đã nhanh chóng trở thành chiến tranh với gã?!

Trầm Thiên Hạm trừng lớn hai con mắt,
người này cũng quá vô lễ đi! Tốt xấu gì nữ nhân ấy cũng đã cứu tên đó một mạng a, không lẽ tên đó không biết thái độ cần có đối với ân nhân?

“Được thôi.” Cô ấy áp chế khí giận, trong lòng tự nói với chính mình, thân thế tên đó không nhỏ, hơn nữa phải rất
tài ba mới có thể làm đối tác tối trọng yếu của Mạc gia, chính mình
nhường tên đó một điểm, đúng vậy, cùng lắm thì cứ coi tên đó là một Tĩnh Viễn
thiếu gia thứ hai.

“Mới vừa rồi lúc đi ra ngoài dò đường,
ta đây nhìn ngó xung quanh thì thấy có mấy người lục soát trong từng lùm
cây, như là đang tìm kiếm cái gì…..”

“Ngươi lão phu không để cho bọn chúng nhìn thấy
chứ?” Đột nhiên cắt ngang lời nói của cô ấy, Võ Hoài Thiên quay phắt đầu
lại, đánh giá cô ấy toàn thân cao thấp. “Ngươi lão phu không có để lộ dạng?”

Trầm Thiên Hạm tự dưng bị tên đó rống, ngạc nhiên há miệng không nói được câu nào, tên đó bỗng nhiên thay đổi cũng quá lớn đi! Mới vừa rồi còn là một bộ dáng lạnh như băng, hiện tại đã trở
thành quan tâm tới cô ấy.

“Bản vương mới ngó ngó xem rồi liền tránh đi
luôn nha.” Cô bản vương cũng không phải đứa trẻ con không biết phân biệt tốt
xấu, hình dáng đám người kia nhìn qua liền tuyệt không phải loại tốt
lành gì, cô bản vương tự nhiên là tránh đi càng xa càng tốt. Mà nhìn phản ứng kẻ đối diện cô bản vương, rõ ràng biểu thị mục tiêu nhóm người này là tên đó, cô bản vương
suýt nữa đã quên, vết thương trên người tên đó là do đao kiếm gây ra.

Chính là, quan tâm của gã vẫn khiến cho nữ nhân ấy lộ ra tươi cười. “Bất quá ta đây nghĩ chỗ đó cách đây không bao xa,
những người đó rất nhanh sẽ tìm tới đây được. Mà theo tình huống của
chúng ta đây hiện nay thì cũng không thể đi xa được, phải làm như thế nào
đây?”

Luôn luôn muốn biết tên đó tột cùng là
ngoài ý muốn gặp phải chuyện gì, cư nhiên là vì trọng thương mà phải
chạy, nhưng việc giang hồ cô ấy luôn là không biết rõ ràng lắm, cũng
không thật mang nhiều thắc mắc trong lòng.

Võ Hoài Thiên trầm tư, Huyền Phong cùng
Lãnh Diệc Trần hiện nhất định đã tới gần đây tìm gã, chính là không
biết làm thế nào để họ biết được nơi này.

“Đối phương nghĩ chúng ta đây có khả năng thoát không?” Ngoại lệ, hắn ta đây dò hỏi ý kiến nữ tử.

Bởi vì sự kiện này cũng dính líu đến
cô bản vương, đương nhiên cũng bao hàm cả vận mệnh cô bản vương sống chết. Còn nữa, tên đó
nhận thấy đầu óc cô bản vương rất linh hoạt, sau khi ra ngoài thấy mấy kẻ lạ
mặt, mọi sự việc đáng chú ý có thể gây lâm nguy đều không thoát khỏi mắt cô bản vương, trước sự tình ngày càng xấu đi cũng không hề vô dụng ngồi khóc
lóc.

Lần đầu tiên, hắn bản vương chú ý tới một nữ nhân, ngoại trừ tính danh (tên) cùng lai lịch của cô ấy, này hết thảy hắn bản vương đều không biết rõ, đều là do trực giác tín nhiệm cô ấy.

“Bản tọa nhưng là vận khí không tốt lắm.” Nữ nhân ấy cười khổ. “Ngươi bản tọa định làm gì?”

“Trên người bản tọa có mang bom khói đặc chế, nhưng không biết lúc này phóng ra sẽ đánh động hộ vệ của bản tọa hay địch
nhân.” GÃ vân đạm phong khinh nói (nói nhạt như mây, nhẹ nhàng như gió, coi mọi thứ như quá mức phàm thường), nhưng Trầm Thiên Hạm có thể cảm nhận thấy nguy ngập ẩn chứa bên trong.

Cô bản tọa không khỏi lại một lần nữa thầm
thán, chính mình là gặp phải cái vận ma xui quỷ khiến gì?! Như thế nào
lại có thể mạc danh kì diệu (không thể tưởng tượng nổi) lâm vào trong hiểm nghèo hết người đầy thâm cơ?

“Địch thủ… là có thâm cừu đại hận gì với đối phương? Là muốn bắt người đòi tiền chuộc, hay vừa thấy đối phương liền sẽ
giết?” Trước khi làm việc gì, cô ấy vẫn là hỏi rõ ràng một chút. Thân
phận nam nhân trước mắt này quá phức tạp, nếu kẻ địch là tham vàng bạc
ngân lượng, của báu vật quý ở Kình Thiên bảo thì dễ hơn rồi, nhưng nếu
là vì danh hiệu “Võ Hoàng” mà tới đây, không biết có thể hay không sẽ là đại khai sát giới?

“Bọn chúng chỉ sợ là không mong bản tọa sống
thêm một giây.” Võ Hoài Thiên đạm nói. Đối phương nếu không ngu ngốc,
liền sẽ thừa dịp công lực tên đó hoàn toàn biến mất mà toàn lực truy sát
tên đó, bằng không chờ đến khi tên đó trừ bỏ được độc tính trên người rồi, bọn chúng muốn lại đi giết tên đó là chuyện không thể.

Trầm Thiên Hạm rốt cuộc không kiềm chế được
trừng mắt hắn một cái. Hắn cũng quá bình tĩnh thảnh thơi đi, còn có thể
vân đạm phong khinh như vậy, hiện hai người là đang nói chuyện sinh tử
nha!

Hơn nữa, cô bản vương vừa mới nói gặp mấy kẻ mặc đồ đen xa lạ, xem phản ứng khẩn trương lúc nãy của tên đó, nhìn cũng biết
hẳn là “kẻ địch”! Như vậy với tình cảnh này, không có ngựa làm thế nào
tránh được đây?

Chính là dù có im ắng không gây động tĩnh, chỉ sợ bọn chúng vẫn sẽ mau chóng đuổi tới nơi này.

“Quyết định như thế nào?” Hắn lấy ra bom khói đặc chế từ trong giày ra, tính đem toàn bộ cái mạng của mình giao
cho cô ấy quyết định.

Trầm Thiên Hạm ngửa đầu, không tiếng
động hỏi trời thán trời a! Cô ấy bất quá cũng chỉ đơn thuần là chủ sự
phường thêu, có cần phải khảo nghiệm cô ấy như vậy không?!

“Hộ vệ của cậu sẽ mau chóng tìm tới đây chứ?” Ngày hôm đó gặp mặt, cô bản tọa cũng không có đặc biệt chú ý.

“Sẽ mau.”

“Được rồi.” Nhận mệnh tiếp lấy bom khói, cô lão phu ném.

Nhìn khói thi nhay lần lượt tuôn ra,
đứng ở trước cửa động nữ nhân ấy quay đầu, một nụ cười nở ra trên khuôn mặt
trắng nõn, đứng trước cánh cửa sinh tử, bản tính nho nhỏ hiển lộ ra,
tiểu nhân vừa nói vừa cười, không hề coi tên đó là thân phận khách nhân cao quý.

“Theo như lời nói vừa rồi, nếu như chẳng may bất hạnh rơi xuống địa phủ, đối phương nên thay bản vương hướng diêm vương nói
lời công đạo một chút, kể rõ nguyên căn hậu quả, nếu không bản vương thật không biết chính mình phải làm sao.”

Ai…. Quả nhiên không nên làm người tốt,
xem nàng bản vương nhiều chuyện giờ gặp hậu quả này, hảo tâm cứu người mà có thể
sẽ mất một mạng, nói ra mình bị ai giết cũng không biết, thế gian này
quả là rất “công bằng” đi!

Võ Hoài Thiên nhìn nữ nhân ấy tươi cười thanh
nhã, khuôn mặt luôn cứng rắn lạnh nhạt cũng không tự giác hóa mềm, nở nụ cười theo nữ nhân.

“Bản vương sẽ không để ngươi bản vương phải chết.” Giờ
phút này, trong tâm hắn bỗng mãnh liệt nổi lên ý muốn bảo hộ cô bản vương, cho
dù công lực chính mình chưa hoàn toàn khôi phục, hắn cũng muốn toàn sức
bảo vệ cô bản vương.

“Bản vương đây trước hết phải nói lời cảm tạ
thiếu bảo chủ rồi.” Nàng bản vương chắp tay hành lễ, chỉ mới nghĩ nói vài ba câu
vui đùa, khóe mắt bỗng phát hiện vài cái bóng di chuyển ở không xa, vội
vàng lui vào bên trong động.

“Chính là xem ra, diêm vương dường như rất muốn gặp mặt ta đây nha.”

Phía trước, quả nhiên là hắc tên đó nhân.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8