Ân Nhân Của Võ Hoàng
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-08-27 03:45:37 | Lượt xem: 5

Này tuyệt đối có vấn đề!

Một lần, hai lần, ba lượt…. Rồi vô
số lần sau nữa, Trầm Thiên Hạm rốt cuộc không cách nào thuyết phục chính mình này bất quá là ngẫu nhiên gặp mặt!

Chỉ cần cô ta đây vừa bước chân ra khỏi
cửa, bất luận là đi xa hay gần, mười lần thì có đến tám lần sẽ gặp gỡ Võ Hoài Thiên. Cô ta đây dù có ngây thơ, ngốc nghếch thế nào cũng biết này
tuyệt không phải đơn giản là “vừa lúc nhìn thấy đối phương nên đi chung” theo hắn ta đây nói.

Nhưng là cô ấy đã nghĩ đến nát óc vẫn không hiểu, hắn vì cái gì mà muốn đi theo cô ấy?

Cho dù nữ nhân ấy đối với chuyện giang hồ
không hiểu biết, nhưng nữ nhân ấy cũng nghe qua được năm nay chính là đại hội
võ lâm ba năm một lần, mang danh “Võ Hoàng” như tên đó sao có thể ưu nhàn
như vậy nha, suốt ngày nhàn nhã lảng vảng trên đường, trong thành, ngoài thành cùng nữ nhân ấy “thình lình chạm mặt”, rồi lại ném một câu “cùng nhau đi
thôi”, xong liền sóng vai cùng nữ nhân ấy?

Này rốt cuộc là như thế nào?

Nữ nhân ấy không tự giác nhìn Võ Hoài Thiên ngồi phía bên kia giữ lửa, mày liễu nhíu lại.

Đúng vậy, tên đó lại đang nướng gà rừng, bởi vì chúng hai người hiện tại lại dã ngoại qua đêm.

Bất quá lần này có khác, hai người cách Cẩm Tú thành đã có hai ngày lộ trình đi, tối nay trời cũng không mưa, hơn
nữa bởi sớm đoán được sẽ ở lại trong rừng qua đêm nên lần này nữ nhân ấy chuẩn bị lương thực đầy đủ, chính là hắn bản vương vẫn như cũ đi bắt gà rừng về nướng,
khiến cho nữ nhân ấy hai mắt không tự giác chiếu sáng rực rỡ lòe lòe. (chị sướng thế còn gì, hai chap trước không nhớ anh mà nhớ gà giờ liền có cả hai=)))

Còn nữa, hai người tạm trú ngụ lần này cũng không phải trong sơn động, mà là một gian sơn miếu.

Ăn ăn măm măm trước lấp đầy cái
bụng, cô ấy lúc này mới chuyển lực chú ý từ miếng gà nướng hương sắc mùi
vị hoàn mĩ sang, rốt cuộc không kiềm chế được lên tiếng hỏi.

“Ngươi bản tọa vì sao lại đi theo bản tọa như
vậy?”. Sau nhiều lần “đột ngột chạm mặt”, cô ấy đã thực thân quen mặt đối
mặt tên đó, nói chuyện tự nhiên cũng không cung kính giống hồi mới đầu. Bất quá theo như quan sát của cô ấy, vị thiếu bảo chủ này cũng không vui vẻ
khi cô ấy để ý thân phận sai biệt mà đối tên đó cung kính, có lễ.

Đại khái chắc bởi hắn là người giang hồ, mọi việc đều hào phóng không câu nệ tiểu tiết đi, nữ nhân ấy cũng chỉ có
thể thầm nghĩ như vậy.

Mắt to quay tròn chuyển chuyển động
động, cô bản tọa bắt gặp tia nhìn của tên đó rồi nhận thấy tên đó cứng ngắc liếc ánh mắt đi. “Bản tọa chỉ vừa mới ra khỏi cửa, gần như lần nào cũng đều gặp đến
cậu, hẳn không phải không có việc gì đi, nếu không cậu cũng sẽ không tần tần xuất hiện như vậy.

Thân là người thừa kế Bảo lớn nhất
phương Bắc đồng thời còn kiêm nhiệm minh chủ bắc võ lâm, tên đó phải bề bộn nhiều việc mới phải, vốn dĩ cô ấy tưởng tên đó là có chuyện ở tú phường
muốn tìm cô ấy bàn luận, nhưng sau cô ấy phát hiện tên đó cũng không phải có ý tứ kia.

Mím lại môi, Võ Hoài Thiên không
biết trả lời như thế nào, biết rõ lời nói của Lãnh Diệc Trần kia là cố
tình dọa hắn ta đây mà thôi, nhưng là hắn ta đây thật sự không muốn để cô ấy lâm vào
hiểm nghèo, cho dù chỉ có một chút khả năng cũng không.

Nếu nói cho cô lão phu biết mọi việc, cô lão phu đại khái sẽ cảm thấy hắn đãi ngộ cô lão phu ưu tiên đặc biệt đi, cho nên hắn
chính là mặt vô biểu tình ném một câu: “Không có gì.”

“Không có gì?” Trầm Thiên Hạm hỏi
lại, không tính nhận đáp án có lệ này. “Khéo léo như vậy, thời điểm
đối phương ra khỏi cửa lại giống bản tọa đến thế.”

Không cách nào tìm được câu trả lời hợp lý, Võ Hoài Thiên chỉ ậm ừ không rõ ràng.

“Là vì hắc hắn nhân?” Nghĩ đi nghĩ lại, hẳn đại khái chỉ có nguyên nhân này?

Lần này, tên đó cứng ngắc lặng im một hồi, mới muộn muộn bày tỏ một câu: “Ngươi bản tọa không cần lo lắng.” TÊN ĐÓ sẽ bảo hộ cô bản tọa.

“Ta đây không lo a.” Nàng ta đây tự nhiên cười cười, “Bất quá ta đây phải nói, phương pháp này của đối phương không đặc biệt tốt.”

Buông chiếc bánh bột trong tay xuống, nàng bản vương quyết định cùng hắn bản vương giải khai sự tình.

“Bản tọa hằng năm đều ra ngoài xử lý sự
vụ rất nhiều, cậu cũng không thể cứ đi theo bản tọa như vậy?”. Hắn bản tọa nhất
định cũng có công việc của chính hắn bản tọa, sao có thể cứ chạy bốn bề theo
hành trình của nữ nhân ấy? “Cậu trực tiếp nói cho bản tọa biết đối phương là ai,
muốn làm cái gì, như vậy bản tọa sẽ tự mình nghĩ biện pháp tránh bọn chúng
đi, vậy chẳng phải tốt hơn?”

“Không.” Tên đó thản nhiên phát ngôn một chữ, không chịu đồng ý.

TÊN ĐÓ đương nhiên biết, cô ấy thường xuyên ra ngoài đến như thế nào.

Cô bản vương vẫn là một thiếu nữ, cho dù có
nữ phẫn nam trang ra ngoài, cũng không nên một người đi quá khỏi thành
trấn lân cận đi. Sau khi điều tra tên đó mới phát hiện, tú phường của Mạc
phủ còn phân bố ở cả các thành trấn lớn nhỏ phía nam, Trầm Thiên Hạm
ngoài định kỳ đi kiểm tra các tú phường đó, không ít sinh ý Mạc phủ cũng đều giao cho cô bản vương.

Hành trình cũng không phải chỉ vài
ngày liềntrở về, một lần đi tới hơn mười ngày mà nàng bản tọa cư nhiên đều chỉ
một người một ngựa đi, đến cả một tùy tùng bên cạnh cũng không có.

Cô bản vương tưởng nữ phẫn nam trang liền có thể vạn sự thái bình sao? Võ Hoài Thiên nghĩ đến chỗ này, không ngoài ý
muốn khí giận đã bắt đầu dâng lên, hắn bản vương đã sớm muốn cùng cô bản vương nói cho ra
lẽ vấn đề này!

“Không?” Trầm Thiên Hạm có điểm muốn cười, nam nhân này cũng không tránh khỏi rất bá đạo đi. “Thiếu bảo chủ, chúng bản vương bất quá mới chỉ vài lần gặp mặt, cậu thật cũng không cần vì
bản vương phí công lo lắng đến thế.”

Cho dù cô ấy cứu tên đó, kia cũng chỉ là việc nhỏ thuận tay mà thôi.

Biểu tình Võ Hoài Thiên trong nháy
mắt biến lãnh, không vui với câu nói kia của cô bản tọa, “bất quá mới chỉ vài
lần gặp mặt”, cũng không đồng tình với dáng vẻ cô bản tọa vô sự thái bình.

“Có cần hay không là ta đây tự tính.”
Tên đó tăng thêm ngữ khí, lời nói thẳng làm cho cô ấy sửng sốt ngạc nhiên,
khí phách mười phần nói: “Ta đây muốn vì đối phương phí công lo lắng!”

Mà Trầm Thiên Hạm không chỉ sửng sốt, kỳ thực hai má đã hồng hồng đỏ lên.

Tên đó có biết chính mình đang nói cái
gì hay không a? Câu kia từ miệng tên đó nói nghe vào tai thực quỷ dị nha,
tên đó là suy nghĩ cái gì? Tuyệt không thể tuyên cáo đối với một “nam nhân” phí công lo lắng, thiếu bảo chủ này thật sự có tật xấu! (ngượng quá hóa hâm rồi chị ơi, chị là “nữ nhân” a~~)

Nhưng là, trong lòng nàng lão phu, trái tim thình thịch đập thật mạnh, không dám nhìn hướng hắn lão phu.

Đối với lặng im của cô bản tọa, Võ Hoài Thiên mim mím môi, không liếc mắt một cái đưa gà đã nướng xong cho cô bản tọa.

“Di?” Nàng bản vương có chút kinh hỉ, rất
thành thục cầm lấy mĩ thực, đã quên mới vừa rồi còn ngượng ngùng ra sao, cũng may còn chưa quên chút khách khí, “Nhưng này là đối phương….”

(giờ mới biết con đường tới trái tim của thiếu nữ cũng là cái dạ dày =.=! =))))

“Cầm.” Không vui nghe cô bản tọa cứ luôn
muốn cùng tên đó phân chia rành mạch, đem tên đó trở thành người dưng xa lạ,
Võ Hoài Thiên đem toàn bộ gà nướng đem tới trước mặt Trầm Thiên Hạm, còn chính mình vẫn ngồi tại chỗ, thỉnh thoảng đem củi khô ném vào đống lửa, duy trì ánh sáng ấm áp quanh mình cùng cô bản tọa.

Tên đó nội lực thâm hậu, hàn khí trong núi đối với tên đó, một điểm ảnh hưởng cũng không có, nhưng nữ nhân ấy là một thiếu nữ, ăn ngủ như vậy thế nào được!

“Đa tạ.” Trầm Thiên Hạm trong lòng
có chút lo lắng, nhìn về phía hắn lão phu, ánh mắt không khỏi mềm mại ôn nhu,
ngữ khí cũng chuyển nhẹ ấm áp: “Lão phu một người ăn không hết, cùng ăn nha?”

Hai chứ “cùng ăn” khiến con cậu đen của Võ Hoài Thiên đang yên lặng liền phiếm ánh sáng lấp lánh, gật gật gật đầu. (dễ thương quá~~~~)

Trầm Thiên Hạm lộ ra nụ cười rạng
rỡ, cầm theo gà nướng đi tới bên cạnh hắn bản vương, chia cho hắn bản vương một nửa, không
chú ý tới cử động thân mật này của mình.

Gần một tháng nay, bản thân chính
nữ nhân ấy cũng không hề biết, bản thân sớm đã thành thói quen với sự tồn tại
của tên đó bên cạnh.

“Ta đây nói là thực sự.” Ngồi bên cạnh
ăn thực tự nhiên, nàng ta đây cười đến thật rạng rỡ, hài lòng, cũng không quên
nhắc lại lời lúc trước. “Ta đây thường thường đều phải ra khỏi cửa, một
chuyến đi cũng hơn chục ngày, đối phương nếu cứ đi theo bảo vệ ta đây như vậy,
chắc chắn sẽ rất mệt.”

Lúc trước vì hôn sự Mạc Nguyên Thiến, cô ấy chạy đôn chạy đáo khắp nơi trong phủ để xử lý chuỗi vật phẩm xuất
giá dài nhất kia, cho dù ra cửa cũng chỉ đi tới thành trấn bên cạnh,
trong ngày liền có thể trở về, hiện Mạc Nguyên Thiến đã xuất giá, cô ấy
cũng khôi phục về những công tác ngày thường, ngày ngày đi đi lại lại
khắp nơi, chỉ sợ đến bốn bề đều chạy hết. Tên đó muốn đi cùng cô ấy, khẳng
định hết sức mệt.

“Hơn nữa bản thân đối phương cũng có việc riêng đi. Lão phu nghe nói mùa thu năm nay ở núi Nhị Tô tổ chức đại hội võ
lâm, triệu tập nhân sĩ ở khắp nam bắc, hơn nữa còn có sự vụ ở Kình Thiên Bảo, như thế nào còn thời gian chiếu cố đến lão phu?” Lại càng chưa nói tới, tên đó bảo hộ như vậy là có thể bảo hộ đến bao lâu? TÊN ĐÓ bất quá cũng chỉ ở lại Cẩm Tú thành bàn sinh ý, chung quy xong việc là phải trở về phương
Bắc đi.

“Này không cần ngươi bản vương lo.” Tên đó nuôi
nhiều thủ hạ như vậy cũng không phải để chúng nhàn nhã ngồi chơi, đương
nhiên sẽ có người lo chu toàn. “Ngươi bản vương đã nhắc tới, bản vương cũng liền nói.
Ngươi bản vương một thân nữ tử như vậy, ra ngoài một mình, không yên ổn.” Mặc dù
hôm nay không có bọn hắc hắn nhân, hành vi của cô ấy như vậy cũng quá lớn
mật!

Nữ….. Trầm Thiên Hạm không cẩn thận sặc nước.

“Không sao chứ?” Tên đó ninh mi, tự nhiên vươn tay vòng qua cô bản tọa vỗ vỗ lưng.

“Không… Khụ…” Trầm Thiên Hạm lắc lắc
đầu, vừa quay đầu liền nhìn thấy ánh mắt lo lắng của gã, lúc này mới
chú ý tới hai người dựa sát vào nhau có bao nhiêu gần gũi.

Gần đến mức, cô lão phu có thể xem được ánh lửa lấp lóa trong con đối phương đen kia, cùng với bạc môi mỏng lạnh của tên đó.

Hai người bốn mắt chạm nhau, không khí nhất thời trở nên ái muội.

Võ Hoài Thiên không chút cấm kị nhìn
sâu thẳng vào đáy mắt nàng ta đây, trong con đối phương có vẻ hờ hững lại như ẩn ẩn
cảm xúc ôn nhu mãnh liệt, giống như đang nhìn bảo vật trân quý gì.

Hai má phút chốc lại hồng đỏ lên.

HẮN… hắn nhìn cô ấy như vậy, khiến
cho thân thể cô ấy cả người bỗng dâng lên một trận nóng nóng, má hồng tim đập! Cô ấy hoảng loạng cúi xuống mái đầu, không dám lại nhìn hướng hắn.

Thình thịch…. Bàn tay nam tính nâng
lên chiếc cằm trắng nhỏ, nàng ta đây hơi hơi nâng ánh mắt lên, lại lần nữa mắt
đối mắt nhìn tên đó.

“Ngươi bản tọa sợ bản tọa?” Hắn truy hỏi, cả người cao lớn dính sát bên cô ấy, khí tức nam tính liền mật mật bao vây quanh
cô ấy, làm cho cô ấy có cảm giác an tâm tuyệt đối trước nay chưa từng có.

Không biết bắt đầu từ khi nào, nàng ta đây đã sớm thành thói quen có tên đó làm bạn bên cạnh.

“Không.” Giống như bị tên đó làm cho
say mê, Trầm Thiên Hạm không hề trốn tránh, chính là nghe lời, dễ bảo
ngẩng đầu nhìn vào mắt tên đó, trả lời vấn đề tên đó đặt ra.

“Tốt lắm.” Một chút đạm cười, xóa đi hoàn toàn nghiêm khốc trên mặt hắn bản vương.

Trầm Thiên Hạm bị tươi cười đột
nhiên của hắn lão phu mê hoặc, không khỏi cũng lộ ra nhẹ nhàng mỉm cười, rồi
ngay sau đó, cô lão phu mới phát hiện chính mình đã bị hắn lão phu ôm vào trong ngực
từ lúc nào. (;)) mê mẩn bởi nụ cười mĩ nam, có ai hem bị hem? *chớp chớp*)

“Võ…..” Nữ nhân ấy cả kinh, vừa mới định lên tiếng, môi tên đó đã ấn lên trên môi nữ nhân ấy.

Hai cánh tay cường tráng chặt chẽ
kiềm trụ thân hình mảnh mai của cô lão phu, bàn tay lớn đã đi tới đằng sau gáy cô lão phu, chiếc lưỡi linh hoạt tiến vào trong khoang miệng thơm tho, ngang
nhiên công thành chiếm đất.

Tay trắng nhỏ nhoi của nữ nhân ấy đặt trong
lồng ngực hắn ta đây rộng rãi lớn, trái tim cùng nhịp thở không tự chủ được
tăng tốc, mùi vị nam tính cùng khí tức của hắn ta đây khiến nữ nhân ấy có chút mơ
màng, lâng lâng.

Võ Hoài Thiên bỗng cảm thấy khó có
thể khắc chế, hôn m*t, quấn quýt, triền miên, tiếp xúc càng thân mật
giữa hai người, hỏa nhiệt chậm rãi dâng dần lên….. Thẳng cho đến khi
tiếng nói r*n r* dật ra từ phía cô bản tọa, nụ hôn mới ngừng lại.

Lãnh mâu nheo lại, hài lòng nhìn
cô ấy hồng đỏ toàn bộ hai má, con đối phương đen lấp lánh nước sau khi hôn
càng thêm mị thần, nếu không phải thời điểm không thích hợp, tên đó tuyệt
không tính kết thúc nụ hôn này.

“Cậu….” Trầm Thiên Hạm vẫn còn thở gấp, nàng ta đây không biết đến tột cùng mọi thứ là như thế nào, chỉ hiểu được cảm giác chính mình tuyệt không chán ghét.

Vậy ra, này chính là hôn sao? Một
người đã hạ quyết tâm cả đời không lấy chồng như cô ấy, vốn dĩ tưởng
chính mình sẽ không có khả năng cảm thụ đến loại cảm giác này, dù thế
nào cũng không ngờ đến, thiếu chủ Kình Thiên Bảo sẽ lại là người cho
cô ấy nếm trải một mặt này.

Nhưng là….. Tên đó như thế nào lại có thể đối cô lão phu như vậy!

“Cậu vừa làm cái gì?!!” Cô ấy vừa lấy lại được hơi thở, vội vàng đảy hắn ta đây ra, lui về sau tạo cự ly với hắn ta đây.

“Hôn cậu.” Võ Hoài Thiên thần
sắc tự nhiên, tuyệt không cảm thấy chuyện này có cái gì dị thường. HẮN
đã sớm nghĩ làm như thế, chính chỉ là không gặp được dịp. (à….. Raaaaa vậyyyy….;)))

“Ngươi bản tọa!” Đới với gã nói to không
biết thẹn, Trầm Thiên Hạm há hốc mồm. Vì cái gì không ai cnảh báo nàng bản tọa,
thiếu chủ Kình Thiên Bảo lại là một tên đăng đồ tử tùy ý khinh bạc nữ
tử? (đâu có… chỉ tùy ý “chạm” lung tung chị thôi *hắc hắc*;)))

Hảo cảm đối với tên đó vừa nãy kia, phút chốc nước cuốn gió bay.

“Thiếu bảo chủ.” Cô lão phu cắn răng, trong đôi mắt đẹp dấy lên ngọn lửa. “Thỉnh đối phương tự trọng!”

“Chân gà của cậu rớt.” GÃ hoàn
toàn không đem tức giận của cô bản tọa coi vào trong mắt, ánh mắt thản nhiên
dừng tại chân gà nướng vì nụ hôn mới vừa rồi mà rơi trên mặt đất. “Đổi
lấy cái này, cầm.” (hôn con gái nhà người bản tọa xong rồi mà nói năng vẫn rất kiệm lời =.=!)

Chân gà nướng là là mĩ vị như thế nào, cũng không bình ổn được khí giận sôi sùng sục của Trầm Thiên Hạm lúc này.

“Đối phương rốt cuộc suy nghĩ cái gì?!”
Phẫn bức, tức giận bỏ tay gã ra, Trầm Thiên Hạm khí giận càng tăng.
Trong mắt gã, nữ nhân ấy là loại nữ nhân tùy tiện sao? Vì cái gì trên mặt
gã, một điểm biểu tình lo sợ, áy náy cũng không có, lại còn tự nhiên
như không có gì lấy chân gà mới cho nữ nhân ấy?

Võ Hoài Thiên chia chân gà nhét vào trong tay nữ nhân ấy, lần này không đùa bỡn thật sự trả lời nữ nhân ấy.

“Suy nghĩ lúc nào tới Mạc gia nói chuyện cưới hỏi thì thích hợp.”

“Cưới hỏi?” Trầm Thiên Hạm trừng lớn mắt, vô thức nhận lấy chân gà từ tay hắn. “Ai?”

Không khí trở nên trầm trầm khó
hiểu, Võ Hoài Thiên sau một lúc lâu yên tĩnh nhìn cô lão phu mới không tình
nguyện trả lời lại.

“Đương nhiên là cậu.”

‘Ba’ một tiếng, một cái chân gà khác tiếp tục kế nghiệp đời trước nhằm mặt đất rơi!

Trầm Thiên Hạm trừng lớn mắt, không dám tin nhìn chăm chăm nhìn hắn.

Có nghiêm trọng như thế sao? Bọn
họ bất quá là….. Bất quá là… nho nhỏ hôn một chút, phải biết cũng không
cần hắn phụ trách nhiệm cưới cô bản tọa đi?

Tình huống xem hoàn toàn trở nên điên đảo, Trầm Thiên Hạm nhất thời không biết phản ứng như thế nào.

Hắn vừa mới không phải một bộ dáng không có gì sao? Như thế nào ngay lập tức trở thành như thế…?

Cưới hỏi? Hắn bản tọa cùng cô bản tọa? Này hoàn toàn làm người bản tọa không thể nhận nha!

“Chúng bản tọa…. Không có khả năng.”
Nữ nhân ấy hoảng sợ không biết phải nói gì, theo trực giác lắc lắc đầu, không
cách nào tiếp nhận lời nói của gã, “Đó là tất yếu.”

Nàng bản vương vốn không giống nữ tử bình
thường, đối với việc nam nữ hoàn toàn không thèm để ý. Hơn nữa nàng bản vương đã
hạ quyết tâm cả đời không lấy chồng, cùng lắm cứ coi như một phút chẳng
may phát sinh chuyện, này không phải cách giải quyết tốt nhất sao?

Lại càng chưa nói hai người đám người kia, thân phận khác nhau một trời một vực, như thế nào có thể nói chuyện hôn sự?

“Qua mấy ngày nữa, bản vương sẽ tới Mạc
gia xin hỏi.” Võ Hoài Thiên không tiếp tục chờ cô ấy trả lời nữa, tự mình nói lên tính toàn của tên đó, này cũng là vấn đề tên đó gần đây luôn luôn
nghĩ.

“Khoan khoan, chờ một chút. Trầm Thiên
Hạm cảm thấy một trận trời đất đảo điên, nhìn hắn bản tọa dáng vẻ mười phần châm thật. Nhưng là nàng bản tọa chưa có chuẩn bị tâm lý a! “Ngươi bản tọa trước dừng lại
đã.”

“Cậu không mong muốn?” Hắn nhướng mày, chú ý tới đáy mắt nữ nhân ấy sau khi mất dần chấn kinh trở thành phức tạp. Gả cho hắn, là chuyện nữ nhân ấy không muốn?

Trầm Thiên Hạm hai má hồng giống như hỏa thiêu, này bảo nàng bản tọa phải nói như thế nào a! “Cậu làm thế nào biết bản tọa là nữ?”

Vấn đề này cô lão phu đã nghĩ thật lâu, cô lão phu nhớ kỹ rất rõ ràng, lúc đấu với hắc tên đó nhân ở sơn động thì hắn lão phu đã biết sự thật.

“Cậu phát hiện từ lúc nào?” Nghĩ đến
chính mình ra vẻ hào phóng cùng hắn lão phu ở trong động quá hai đêm, giờ nhớ
lại, lúc ấy nhìn hết hắn lão phu tr*n tr** thân trên, nàng lão phu đã nghĩ yên tĩnh bỏ
trốn về.

Tên đó có thể hay không nghĩ nữ nhân ấy rất ph*ng đ*ng không biết xấu hổ a?

“Từ lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, bản vương đã biết.”

“Không có khả năng!” Trầm Thiên Hạm âm thầm r*n r*, kia không phải có nghĩa là ở trước mặt tên đó, nữ nhân ấy từ đầu đến
cuối đều được nhìn là một “cô gái”, vậy mà nữ nhân ấy lại toàn có những cử
chỉ không hợp lễ giáo…… Trời ạ!

“Cậu như thế nào nhìn ra được?” Nữ nhân ấy chưa từ bỏ ý định truy vấn, không rõ chính mình nữ phẫn nam trang luôn luôn
hoàn mĩ, sao có thể có người liếc mắt một cái liền nhận ra.

“Người có mắt đều nhìn ra được.” Tên đó nhìn
nữ nhân ấy hai má hồng hồng đáng yêu, trong lòng lại bất bình với trang phục
của nữ nhân ấy, hai hàng mi bất giác rũ xuống, trong đáy mắt ngập một tầng lo
lắng không yên.

“Rất có nhiều người đều có mắt mà một người cũng nhìn không ra a!” Cô bản tọa kháng nghị thấp kêu, bộ dáng kia thực giống một nữ oa nhi đang làm nũng, so với cô bản tọa ngày thường quy củ khôn khéo
hoàn toàn khác xa. “Bản tọa từ hồi mười sáu tuổi đã bắt đầu nữ phẫn nam trang ra cửa tới các phường bàn việc làm ăn, chưa từng có người lạ nhận ra
thân thế.”

Nàng lão phu chủ ý nữ phẫn nam trang chỉ để được
bình an khi làm công chuyện cho Mạc phủ, miễn đi nhiều rắc rồi phiền
phức không đáng phát sinh, này mọi người đều biết Trầm Thiên Hạm Mạc phủ luôn nữ phẫn nam trang ra cửa, song tất cả đều chưa từng thấy qua nàng lão phu
trong trang phục nữ nhân, tự nhiên bởi vậy cũng không thể biết được thân thế khi mặc đồ nam của nàng lão phu.

Cho nên dù là ở tửu lâu lớn nhất Cẩm Tú
thành, tiểu nhị ca nhìn thấy nữ nhân ấy vẫn không một chút chần chừ gọi nữ nhân ấy
một tiếng “công tử” a, mà đâu thể nói dân chúng trong thành đều chỉ có
một con mắt?!

Mạc Nguyên Thiến bởi vì nàng bản tọa mỗi khi thay
đồ đều rất giống nam nhân, cho nên mỗi lần cần đến đều để nàng bản tọa mặc nam
trang dẫn ra ngoài.

Vỏ bọc năm nào cũng thành công, cư nhiên
lại bị một nam tử lạ lẫm từ nơi xa đến dễ dàng đánh vỡ, vậy chẳng khác
gì nói kĩ thuật phẫn nam trang của nữ nhân ấy quá kém cỏi đi!

“Mười sáu tuổi?” GÃ chau lại đôi mày, lặng lẽ nhìn cô ấy thay đổi biểu tình trên mặt. Bị gã phát hiện thân phận nữ nhi, thực sự khó chấp nhận đến thế sao?

Nhưng là vừa nghĩ đến nữ nhân ấy mới mười sáu tuổi đã một người bốn bề đông tây nam bắc chạy, hắn liền không kiềm chế được mím chặt môi.

“Mạc phủ đều không có ai sao?” Cư nhiên để một thiếu nữ như vậy bôn ba khắp chốn.

“Cậu có ý gì?” Trầm Thiên Hạm hếch mặt
lên, không hề tránh né ánh mắt gã, đã quên hai người lúc trước ái muội
như thế nào, chỉ còn bất mãn với lời nói của gã.

Như thế nào? Một cô gái thì không thể tự mình xử lý công việc sao?

“Một thiếu nữ như ngươi bản tọa một thân một mình ở bên ngoài lo mọi việc như vậy, không yên ổn.” Hiện tại mặc dù là thời
thái bình thịnh thế, nhưng diện mạo của nàng bản tọa không phàm thường, người
thường độc thân độc vãng đi đã còn là gặp nhiều phiền toái.

“Bản vương làm việc cẩn thận, nào có cái gì không
yên ổn .” Cô ấy không phục cãi lại, không vui khi mọi người bởi vì cô ấy
khác biệt mà bỏ qua cố gắng của cô ấy.

Cô ấy hồi đó cũng là mất bao công sức lý lẽ, lại được Mạc Nguyên Thiến cùng Hoài Hương bên ngoài trợ giúp, mới
thuyết phục thành công lão gia cùng tổng quản cho phép cô ấy ra ngoài
cửa, mà hơn nửa nguyên nhân khiến lão gia đồng ý, kỳ thật chính là vì
thiếu gia duy trì yêu cầu trợ lực của cô ấy.

Mà trong cái “duy trì” của thiếu gia, đương nhiên không thể thiếu lời lẽ từ Nhạc Nhạn. (thế là tất cả đều nhảy vào thuyết phục rồi còn gì=.=!!)

Này một năm trôi qua, mọi người cũng dần
dần hiểu rõ chân tình của nàng bản vương, năng lực của nàng bản vương, nhưng ở trong mắt
người ngoài không rõ, vẫn là như cũ chỉ biết hoài nghi.

“Bản tọa nói không yên ổn chính là không an
toàn, lần này sau khi trở về Mạc phủ, cậu liền ngoan ngoãn ở lại bên
trong đừng chạy loạn, chờ đến khi đại hội võ lâm kết thúc, bản tọa liền đưa
cậu tới Kình Thiên Bảo.” Võ Hoài Thiên nói chắc như đinh đóng cột, vài ngày nữa tên đó phải tới núi Nhị Tô, để cho nữ nhân ấy một thân bên ngoài chạy
loạn, gặp phải tặc nhân thì làm sao bây giờ?

Trầm Thiên Hạm trừng lớn mắt, xem như nhìn rõ được tên đó bá đạo như thế nào.

“Thiếu bảo chủ.” Cô bản vương cố ý cường điệu tiếng nói, phân định rõ ràng quan hệ hai người. “Mặc dù ngài là thiếu bảo chủ cao quý của Kình Thiên Bảo, nhưng lương bản vương lĩnh là của Mạc phủ, phải
biết là không cần nghe theo lệnh của ngài!”

Võ Hoài Thiên nhíu lại hai mắt, như là không chấp nhận phản kháng của nàng lão phu.

“Bản tọa cưới cậu, cậu liền phải nghe theo bản tọa nói.”

“Bản vương lại chưa bao giờ đáp ứng gả cho ngươi bản vương!” Người này, tên đó tưởng hết thảy đều nằm trong tầm tay bản thân sao? Nữ nhân ấy
căn bản chưa từng nói sẽ gả cho tên đó a!

“Đối phương sẽ gả.” Hắn ta đây có mười phần chắc chắn.

Trầm Thiên Hạm sung khí, tên đó sao lại có thể tự tin lớn đến thế a?

“Cho nên nghe theo lời lão phu, ngoan ngoãn ở
lại trong Mạc phủ, tránh lo xử lý sinh ý tú phường, chờ lão phu trở về tiếp
cậu.” Võ Hoài Thiên đột nhiên dừng lại, như là nhớ tới nàng lão phu hiện tại
chưa phải là người của chính mình, vẫn còn một chủ tử khác, “Lão phu rồi sẽ
cùng Mạc Tĩnh Viễn bàn chuyện tốt.”

“Nói cho cùng, ngươi ta đây chính là cảm thấy nữ
nhân phải biết cố thủ trong nhà, cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước.”
Cô ta đây sầu muộn, trong tâm đau nhói.

Vốn tưởng chính mình sớm đã thành thói quen với định kiến của người ngoài, thật không nghĩ tới từ miệng gã nói ra
điều kia, cô ấy vẫn như cũ tự đâm vào chính mình một vết thương.

Nhìn khuôn mặt nàng ta đây cúi xuống yên tĩnh, khác hẳn thần thái ngày thường, Võ Hoài Thiên mím môi, nghiêm khốc trên
khuôn mặt chậm rãi tan đi, thay thế trên đó một chút sắc nhu hòa.

Cô ấy giống như một đứa nhỏ kỳ vọng được
khen, trong sáng đơn thuần chứ không như người người tưởng tượng, hắn bản tọa
đương nhiên nhìn ra được cô ấy là một nữ tử phàm thường, không tự giác
ngày càng quan tâm.

Một lần nữa vẫn nghe thấy gã không nói câu nào, tưởng rằng gã là cam chịu, Trầm Thiên Hạm tò mò nâng đầu lên,
nghĩ đến sẽ gặp khuôn mặt không tán đồng với quan điểm của cô ta đây, không
ngờ lại nhìn thấy vẻ mặt ôn nhu, dịu dàng của gã, khiến trái tim yếu ớt không khỏi đập thực nhanh.

Nàng ta đây ngẩn ra, cảm giác chính mình sa vào trong đôi mắt đó, mặc hắn nhẹ nhàng ôm nàng ta đây vào trong lồng ngực rộng.

Tiếng nói trầm thấp nhu hòa, có một chút
khác lạ trong trẻo mà lạnh lùng, ở trên đỉnh đầu nữ nhân ấy vang lên: “Cậu
có thể làm bất kỳ điều gì cậu muốn, chỉ là không được một người ra
khỏi cửa.” Dừng lại một chút, hắn rốt cuộc thừa nhận tâm ý chân chính
của mình, “Bản tọa sẽ rất lo lắng.”

Đáy lòng bất bình bởi vì tên đó “lo lắng” mà
trôi đi biến mất, vòng tay tên đó ôm chặt thực ấm áp bình yên, mà lời tên đó
nói làm người ta đây vô cùng cực cảm động.

Hắn không phải nghĩ trói buộc cô lão phu bằng lễ giáo, cũng không phải không nhìn nhận cố gắng của cô lão phu, hắn chính là …….. lo lắng.

Nhất thời mãnh liệt tâm động, nàng bản tọa duỗi hai cánh tay ôm lấy thân mình tên đó, lắng nghe trái tim tên đó đập, cảm giác
chính mình tất cả đều bình tĩnh, một chút khí giận vừa nãy cũng đều
không có.

Khóe môi gợi lên nụ cười tươi, trong lòng không ngừng nhắc đi nhắc lại lời tên đó nói —–

Lão phu sẽ rất lo lắng.

Trong tâm không ngừng di động bất chợt hiện lên mất mát, những đêm này trong rừng rét lạnh, hắn lão phu ôn nhu ôm chặt cô lão phu trong lòng, làm cho cô lão phu trở nên lưu luyến, nhưng ngày sau hắn lão phu phải rời đi….

Cùng đi thôi? Tên đó luôn như thế đối với nữ nhân ấy nói, rồi mới tự chủ động tiêu sái bước ở phía trước nữ nhân ấy.

Nữ nhân ấy đột nhiên cảm thấy, nếu có thể với hắn “cùng nhau đi” như vậy mãi, kỳ thật cũng không phải chuyện xấu gì.

.

.

“Này không công bằng.” Lãnh Diệc Trần bắn
ánh mắt bất bình về phía Võ Hoài Thiên ngồi ở không xa, lại cường điệu
thêm một câu. “Này một điểm đều không công bằng!”

Võ Hoài Thiên bị chỉ trách không chút nào
bị ảnh hưởng, vẫn từ tốn nhấm nháp chén trà, hoàn toàn không thèm ngó
ngàng tới Lãnh Diệc Trần giống một oán phụ trừng trừng hắn kêu thán.

“Huyền Phong! Cậu nói đi!” Sớm dự đoán được sẽ phản ứng như vậy, Lãnh Diệc Trần chán nản quay đầu tìm bạn hữu tốt.

“Đường đường là thiếu chủ Kình Thiên Bảo,
cư nhiên đem mọi công sự đều ném tới đổ lên đầu chúng lão phu, bản thân thì
chạy đến bên Trầm cô gái tình nồng ý mật, có thể như vậy sao? Rất
không công bằng! Hơn nữa lúc trước còn nói cái gì, “tạm lưu lại nửa
tháng”!, kết quả càng lưu lại càng lâu, một tháng đều đã nhanh trôi
qua!”

Huyền Phong không thèm ngó ngàng tới, coi gã như vịt gà cục tác kêu to, mặt không biểu tình đối Võ Hoài Thiên báo cáo.

“Mọi chuyện ở Kình Thiên Bảo đã xử lý hoàn
tất, các tài liệu quan trọng lão phu trước đã trở về Bảo đưa cho Vương tổng
quản, năm nay đã bắt đầu đi lệ tuần các thế lực, trước là tới núi Nhị
Tô.” Huyền Phong không giống Lãnh Diệc Trần đi quản chuyện nhàm chán như vậy, cũng không nghĩ đi tìm hiểu tiến triển cảm tình giữa Võ Hoài Thiên cùng Trầm Thiên Hạm. Cái việc tư nam nữ kia, biết thêm chỉ thêm phiền
phức, hắn lão phu chỉ cần phụ trách thật tốt công chuyện Võ Hoài Thiên giao phó
là được rồi.

“Lệ tuần?” Lãnh Diệc Trần hừ xuy, châm biếm không chút nào lưu tình.

“Tên đó nếu có thể rời xa Trầm thiếu nữ, liền
cũng đã không ở lại trong Cẩm Tú thành, đối Trầm thiếu nữ đều trước sau
dính sát bảo hộ, cũng đã không đem mọi chuyện công tác ném lên người
chúng bản vương!”

Nếu không phải sự tình thật sự đã và đang
phát sinh, Lãnh Diệc Trần hoàn toàn không thể tin được, Võ Hoài Thiên
luôn luôn ngoan cố mang trên mình tầng tầng trách nhiệm cư nhiên có thể
đưa ra loại quyết định chờ đợi kia, đem tất cả công chuyện của Kình
Thiên Bảo giao cho bọn hắn đi xử lí, có lẽ chờ lát nữa hắn sẽ đem luôn
công việc Võ Hoàng lệ tuần cũng ném cho hai tên trợ thủ này!

Rõ ràng dư đảng Thừa Thiên phái đã sớm bị
đè bẹp ở mười ngày trước, hắn lão phu vậy nhưng vẫn đối với Trầm thiếu nữ trước
sau sáp lại, chỉ sợ người lão phu không biết tâm ý hắn lão phu không bằng.

“Nếu không rời khỏi đây, sẽ không tới kịp đại hội võ lâm.” Huyền Phong thản nhiên nhắc nhở.

Võ Hoài Thiên nhíu mày yên tĩnh, không có đáp lời.

“Gia nếu là lo lắng cho Trầm cô gái, bản tọa
đã an bài người tới canh gác bảo vệ, tuyệt đối có thể chu toàn an nguy
của Trầm cô gái.” Huyền Phong biết tên đó là do dự cái gì, cũng đã sớm
chuẩn bị tốt lắm.

Võ Hoài Thiên nhìn trợ thủ đắc lực của
chính mình, hiểu rõ Huyền Phong luôn luôn xử lý công việc ổn định, nếu
đã nói ra miệng tức là cũng đã xong xuôi hoàn tất. Hơn nữa nếu gã còn
đi theo Trầm Thiên Hạm, chỉ sợ càng gây thêm hiểm nghèo cho cô bản vương, dù sao
mỗi dịp trước đại hội, đặc biệt nhiều người muốn mạng gã.

Chính là….. Tâm tư cứ không yên.

HẮN muốn nhìn thấy cô lão phu, muốn ở bên cạnh kề bên cô lão phu, cho nên mới cố tình lấy lý do bảo hộ đi theo cô lão phu như vậy.

“Bản vương biết.” GÃ chính là không mong muốn.

“Nếu còn chờ thêm, sẽ hỏng sự.” Huyền Phong nói ngắn gọn, trực tiếp mà không lưu tình.

“Lão phu nói gia a, người sẽ không vì Trầm cô
nương mà quyết định ở đại hội võ lâm lần này, để cho Kiếm Thánh một
người chủ trì đi?” Thấy hắn lão phu tĩnh lặng hồi lâu, Lãnh Diệc Trần cùng nhịn
không được.

Do dự không quyết như vậy, thực không giống Võ Hoàng tên đó từng biết.

“Không có khả năng.” Lạnh lùng liếc tên đó một cái, Võ Hoài Thiên rất nhanh sửa sang lại tâm tình chính mình, tương tư trong lòng tạm nhét đi chỗ khác.

GÃ đã vì Trầm Thiên Hạm phá lệ, ở lại Cẩm Tú thành thật lâu, lúc này cần phải rời khỏi.

“Kẻ sẽ đi bảo vệ cô ấy là ai?” Hắn bản tọa hỏi, vẫn là không yên lòng. Hơn nữa hắn bản tọa suýt nữa đã quên cuộc nói chuyện lần
trước trong rừng, mãi cho đến khi trở lại Cẩm Tú thành rồi nhưng cô ấy
vẫn chưa có đáp ứng, chuyện cô ấy sẽ ngoan ngoãn ở trong Mạc phủ.

Thật sự là khiến người không yên lòng!

“Ta đây đã điều trình Tam Khúc, Đại Hòa, ngày
mai liền đến.” Để cho Võ Hoài Thiên an tâm, Huyền Phong đã truyền thư
nhanh, điều hai người trong ngũ đại môn sinh tới giúp.

“Ân.” Võ Hoài Thiên nhẹ khẽ gật đầu, tìm lại lý trí chính mình. “Phát thư thông tri tới các thế lực, mười ngày nữa lệ tuần!”

Mặc dù lo lắng an nguy Trầm Thiên Hạm, song hắn cũng không thể trốn tránh trách nhiệm chính mình. Đợi cho đến khi
mọi công chuyện của đại hội võ lâm xử lý xong xuôi, sẽ trở lại Cẩm Tú
thành, tới Mạc phủ xin hỏi cưới.

Phải đợi hơn một tháng, sẽ được gặp lại cô ta đây…….

Lại càng chưa nói tới Trầm Thiên Hạm luôn nữ phẫn nam trang, có thể khiến cho tình địch của gã không biết mà xuất hiện ảo giác. (=))) ha ha ha….. chịu anh luôn!)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8