Ân Nhân Của Võ Hoàng
Chương 9
“Đã hai ngày trời rồi mà người vẫn chưa
tỉnh lại, đối phương cư nhiên vẫn nói không sao!” Tiếng nói nam nhân hàn lãnh
bất mãn, như là tức giận ai.
“Chính là chỉ mệt thành ốm, đương nhiên
không sao a.” Một tiếng nói của nam nhân khác vang lên, hơn nữa còn ẩn ẩn trong đó chút ý cười. “Cô gái người ta đây mấy ngày đêm một đường bôn ba, thân mình vốn đã hư nhược, ai bảo người không biết thương hương tiếc
ngọc, dám ngay lúc đó nhanh chóng ăn người ta đây, họa vô đơn chí, đương nhiên
nguyên khí hao tổn quá nhiều, dù thế nào cũng phải nghỉ ngơi nhiều ngày
mới khôi phục lại được.”
“Nghỉ ngơi nhiều ngày đến tột cùng là
muốn mấy ngày? Đối phương hai ngày nay chỉ biết nói một câu đó, đối phương rốt
cuộc là thần hắn hay dung hắn (lang băm)!” Âm thanh nam nhân băng giá càng thêm lớn cùng tuyệt tình.
“Cho dù bản vương là thần gã hay dung gã, thứ
Trầm thiếu nữ cần căn bản không phải một đại phu mà là được nghỉ ngơi
thật tốt. Ngủ cho đủ rồi tỉnh dậy ăn thật nhiều vào, đảm bảo nàng bản vương không
bệnh không đau.”
Trầm cô gái? Người chúng đang thảo luận là cô bản tọa?
Thần trí dần dần thanh tỉnh, Trầm Thiên
Hạm đầu tiên là cảm thấy đau nhức, xương cốt toàn thân cao thấp đều như
muốn tan ra, khiến cho cô ta đây không kiềm chế được “ai” một tiếng.
Ngay tức khắc một bóng người bay tới bên giường cô bản vương, cô bản vương vừa mới mở hai mắt ra, liền nhìn thấy khuôn mặt Võ
Hoài Thiên vô cùng cực lo lắng.
Tên đó như thế nào lại ở đây?
Sau khi giật mình, kí ức trước khi ngủ cũng dần dà trở lại, hai má phút chốc liền hồng đỏ lên.
“Người xem, lão phu đều đã nói đi, chờ cô lão phu
ngủ đủ tự nhiên sẽ tỉnh, vậy mà cứ không tin, lão đại yêu quá mất khôn
rồi.” Xem thấy cô lão phu đã tỉnh, Lãnh Diệc Trần lá gan cũng to ra, triệt để
cười nhạo không bỏ sót nửa điểm sức.
Dù sao cũng còn dịp nào có thể nhìn thấy bộ dạng Võ Hoài Thiên thất thố cùng bối rối đến thế? Không nắm thật
chắc dịp này để chơi thì để đi đâu ——–
“Đối phương ra ngoài.” Võ Hoài Thiên trên
khuôn mặt có chút hồng hồng khả nghi, ngữ khí vậy nhưng vẫn là lạnh như
băng, ánh mắt bắn về hướng tên đó lộ rõ, không chấp hành nhanh sẽ có hậu
quả gì.
“Bản vương biết bản vương biết.” Lãnh Diệc Trần vẫy
vẫy tay, rất phối hợp đi hướng ra cửa. Hảo hán không chấp nhặt, hơn nữa
tên đó còn phải chờ xem đỉnh điểm vở kịch, chỉ cần có Trầm thiếu nữ ở đây,
không cần phải vội vàng! “Bản vương sẽ sai người đem dược bổ khí cường thân đến đây, Trầm thiếu nữ cậu nhớ kĩ phải uống hết.”
“Đa tạ.” Nhìn không thấy mặt mũi, Trầm Thiên Hạm chỉ nghe đến gã nhắc ra tên mình, cũng chỉ theo trực giác nói lời cảm ơn.
Võ Hoài Thiên mắt lạnh đảo tới, Lãnh Diệc Trần ngoan ngoãn câm miệng, quay người rời khỏi phòng.
Chờ tới khi người hoàn toàn biến mất,
ánh mắt Võ Hoài Thiên mới lại lần nữa quay trở lại trên giường, tinh tế
đem cả người nữ nhân ấy từ đầu đến chân xem xét một phen, chỉ sợ có gì ngoài ý muốn.
“Bản vương… Có cái gì không đúng sao?” Trầm
Thiên Hạm chớp mắt, theo ánh mắt hắn từ trên xuống dưới nhìn bản thân,
không rõ rốt cuộc là phát sinh ra chuyện gì.
“Nàng bản tọa có chỗ nào không thoải mái?” Hắn bản tọa chau chau mày, khuôn mặt đầy lo lắng chân thật.
“Chỉ là thân mình có chút đau, không cần lo lắng.” Hai má cô bản vương hồng lên, nhớ tới đối thoại lúc trước giữa hắn bản vương
với Lãnh Diệc Trần, xem ra hắn bản vương lầm tưởng cô bản vương sinh bệnh. “Bản vương không sao.”
“Không sao?” Võ Hoài Thiên cũng không cảm thấy như thế. “Ngủ liên tiếp hai ngày đêm còn kêu không sao?”.
“Ta đây ngủ hết hai ngày?” Trầm Thiên Hạm
khó dấu nổi ngoài ý muốn, thảo nào nữ nhân ấy có cảm giác chính mình dường như đã ngủ rất lâu, đã lâu rồi nữ nhân ấy chưa có một giấc ngủ yên ổn cùng hương
vị ngọt ngào như thế.
Vừa nhấc đầu đối diện khuôn mặt tên đó căng thẳng, cô ta đây lộ ra một chút đạm cười, “Không sao, ta đây đại khái chỉ là quá mệt mỏi thôi.”
Mấy ngày nay nữ nhân ấy một đường chạy về phía nam, gần như không có nghỉ ngơi chút nào, cũng khó trách sẽ ngủ say đến hai ngày, hại hắn phải vì nữ nhân ấy lo lắng quá.
“Quá mệt mỏi?” GÃ thâm trầm chuyên chú
nhìn nàng lão phu, khó có thể đồng tình nói: “Có sự cố lớn gì mà khiến nàng lão phu làm
hư thân thể chính mình, không quản ngày đêm chạy đi?”
Cho dù có thật là khẩn cấp tìm hắn, cũng không cần như thế a! Cô bản vương không biết hành vi như vậy chính là càng
khiến hắn lo lắng đam tâm sao?
Trầm Thiên Hạm mân mân cánh môi, im ắng không trả lời.
“Cô ta đây thực coi cơ thể bản thân là mình
đồng da sắt sao?” Nhìn thấy cô ta đây một bộ dáng quật cường, Võ Hoài Thiên
nhẹ thán khí, không cách nào giận giữ mắng cô ta đây .
Dù sao gã cũng rất muốn được gặp nàng ta đây,
mà thực ra nhìn theo một góc độ khác, hành động này của nàng ta đây lại thỏa
mãn hư vinh cùng hy vọng xa vời nơi gã.
“Chờ dược được đem đến, nàng lão phu ngoan ngoãn uống đủ cho lão phu.” Bỏ qua chuyện kia, dù sao nàng lão phu đã tới bên cạnh hắn,
hắn muốn hảo hảo chăm sóc thân mình hư nhược của nàng lão phu tốt lên. “Mấy ngày này nàng lão phu trước hết cứ ở lại đây, chờ sau khi đại hội võ lâm kết thúc,
lão phu cùng nàng lão phu sẽ trở về Cẩm Tú thành tìm Mạc Tĩnh Viễn.”
“Tìm thiếu gia?” Cô ấy nghe có chút mơ
hồ, không rõ chủ đề đối thoại như thế nào lại chuyển tới Cẩm Tú thành
cùng thiếu gia đi. “Vì sao?”
Tên đó đưa ánh mắt chỉ trích nhìn nữ nhân ấy một cái, như là vấn đề nữ nhân ấy hỏi quá mức xuẩn (ngốc).
“Cô ấy hiện vẫn là gia phó ở Mạc gia,
đương nhiên muốn tìm tên đó để lấy khế ước bán thân của cô ấy.” Luật pháp
hoàng triều Thiên Thịnh rất chặt chẽ, hôn sự của nô bộc cũng là từ chủ
tử ban cho, mà mọi quyền làm người đều nằm trong khế ước.
“Khế ước?” Cô ấy trợn hai mắt to, không rõ vì sao lại nhắc tới việc này. “Tìm thiếu gia lấy khế ước bán thân của bản tọa làm cái gì?”
Cô ấy cẩn thận đánh giá thần sắc hắn lão phu, phát hiện hai đầu lông mày rậm kia sắp kéo lại thành một đường.
Võ Hoài Thiên nhướng cao mày, thẳng tắp nhìn nàng ta đây không vút qua.
“Nàng bản tọa tìm bản tọa, không phải là đã thay đổi
tâm ý, chuẩn bị cùng bản tọa về Kình Thiên Bảo?” Nếu không nàng bản tọa cần gì phải
một đường chạy về phía nam như vậy, chạy tới núi Nhị Tô không có chút
liên quan, dính dáng tới Mạc phủ làm gì? Lại càng chưa nói tới, trên tay nàng bản tọa vẫn đeo trạc tử lục ngọc kia!
“Ta đây…..” Cô ấy quanh co nói, nhịn không
được nhìn lén sắc mặt người kia, xem tên đó tỏ vẻ không kiên nhẫn, cô ấy rốt cuộc đành phải cố lấy dũng khí nói ra, “Ta đây không phải là tới tìm
ngươi ta đây!”
Võ Hoài Thiên đương trường ngốc lăng tại chỗ. “Vậy nữ nhân ấy ngày đêm gấp gáp chạy tới núi Nhị Tô làm cái gì?”
Trầm Thiên Hạm nhìn biểu hiện kì dị của tên đó (kì dị là do ai chớ? ==’’), bất chợt nhận ra có hiểu lầm gì, trong lòng trực giác không ổn, nhịn
không được thán trời trong đầu, xong mới bày tỏ mục đích chân chính.
“Là tìm thiên kim tiểu thư Mạc gia, Mạc Nguyên Thiến.”
.
.
.
Một thân nam trang, Trầm Thiên Hạm dạo bước qua đình viện đằng sau sơn trang lớn, có cảm xúc bất lực bó tay.
Võ Hoài Thiên kiên quyết không nhường
người, không chịu để nàng lão phu độc thân hành động, theo như tên đó nói, đợi đến
khi đại hội võ lâm kết thúc rồi sẽ đưa nàng lão phu về Cẩm Tú thành.
Vậy thì chuyện của Hương Hương phải làm
sao bây giờ? Võ Hoài Thiên mặc dù đã phái người đi tìm tiểu thư, song
nữ nhân ấy vẫn không tài nào yên tâm nổi. Vị tiểu thư của nữ nhân ấy kia tính tình
tinh quái hơn quỷ, chỉ sợ người của gã rồi sẽ quay lại truy vấn nữ nhân ấy,
“Đối phương có thấy qua vị tiểu thư nào như thế sao?”
Thời gian kéo dài càng lâu, tình cảnh
của Hương Hương lại càng nguy ngập. Nghĩ đến tin tức trước lúc đi nhận
được, cô ấy đau lòng không thôi. Rốt cuộc nên làm sao bây giờ mới tốt?
Xúc động đá đá đám lá vàng dưới chân,
đột nhiên cô ấy nghe thấy phía trước truyền đến âm thanh một nam một nữ
nói chuyện. Mà tiếng nói nữ tính kia —– thập phần thập phần quen tai!
Nữ nhân ấy tiêu sái bước nhanh tiến đến, không dám tin nhìn nữ tử trong đình. (này có thể nói là “xa ngàn vạn dặm, gần ngay trước mắt” không nhỉ?)
“Thiên Hạm?” Mạc Nguyên Thiến đứng trong đình cũng nhìn thấy nàng ta đây, kinh hỉ vội vàng tiến lên, một phen ôm chặt
lấy nàng ta đây, hoàn toàn không chú ý tới khuôn mặt sắt đá của nam nhân bên
cạnh ra sao. “Đối phương như thế nào lại ở đây?”
Xem rõ bộ dạng hưng phấn cười vui của
Mạc Nguyên Thiến, Trầm Thiên Hạm mới phản ứng lại, một phen đẩy nữ nhân ấy ra, trước biểu tình khó hiểu kì lạ của Nguyên Thiến, tặng nữ nhân ấy một cái bạt
tai.
“Thiên Hạm?” Mạc Nguyên Thiến ôm lấy bên má bị đánh, giật mình sửng sốt.
Thượng Quan Ngự Kiếm một bên biểu tình
trùng xuống, nghĩ cũng không nghĩ liền ra tay giáo huấn tiểu gia hỏa không
biết trên dưới kia, Võ Hoài Thiên bỗng dưng từ đâu hiện thân phi tới,
rất nhanh đánh hạ chiêu thức của hắn, ôm lấy Trầm Thiên Hạm lui đi ba
bước lớn về sau.
“Thượng Quan, vị này là Trầm thiếu nữ.” Võ Hoài Thiên trước khi hắn kịp ra chiêu thức thứ hai vội giải thích,
không hy vọng bạn hữu sẽ ngoại lệ ra tay với một cô gái tử không chút
võ công trên người.
“Thiếu nữ?” Thượng Quan Ngự Kiếm nhướng mi, ánh mắt lướt một vòng qua nam trang Trầm Thiên Hạm.
“Nàng bản vương có thói quen nữ phẫn nam trang.”
Võ Hoài Thiên bí mật thán trời trong lòng, đã nói cứ như vậy sẽ có ngày
gặp chuyện không may! Chờ sau khi sự kiện này xử lý hoàn tất, tên đó khẳng
định sẽ đem toàn bộ nam trang của nàng bản vương ném sạch!
“Cậu vì sao lại đánh cô ấy?” Xem tư
thái Võ Hoài Thiên bảo hộ người chặt chẽ, Thượng Quan Ngự Kiếm miễn
cưỡng thu hồi tay, không quên nói chuyện mới vừa rồi xảy đến.
Trầm Thiên Hạm không trả lời hắn ta đây, chính là chỉ một đường trừng mắt Mạc Nguyên Thiến đằng sau.
“Thiên Hạm, sao đối phương lại đánh bản tọa?” Mạc
Nguyên Thiến cũng là không hiểu, Trầm Thiên Hạm luôn luôn cử chỉ nhã
nhặn, trong công việc luôn bình ổn quy củ, giảng giải lễ pháp, như thế
nào vừa thấy mặt cô bản tọa lại tấn công ra tay?
“Chuyện bản vương đào hôn khiến ngươi bản vương tức giận như thế?” Cô ấy nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có lý do này.
“Đối phương đào hôn hay không ta đây quản không
nổi.” Tiểu thư của nữ nhân ấy này luôn không biết trời cao đất rộng, mặc kệ
thế tục lễ giáo, làm ra được cái chuyện đào hôn này nữ nhân ấy tuyệt không mấy ngạc nhiên. Chính là….. Chính là, nữ nhân ấy giận là….
“Ngươi bản vương muốn đào hôn trốn chạy, vì sao lại muốn Hương Hương thay ngươi bản vương gả?”
Mạc Nguyên Thiến buông tay, hóa ra mọi việc là như thế.
“Ta đây nghĩ cô ta đây so với ta đây sẽ thích hợp hơn a.” Cô ta đây không hiểu chính mình lần này lầm ở đâu. “Hơn nữa ta đây cũng
không thể dẫn cô ta đây ấy ngao du giang hồ đi, cô ta đây ấy từ nhỏ theo sau ta đây
làm loạn nhiều như vậy, chịu thay ta đây không ít rắc rối lớn bé, ta đây cũng
chỉ là muốn tính kế giúp cô ta đây. Nhan Khánh Ngọc là tể tướng đương thời,
nhân phẩm cũng không tệ, phong thái cao lớn uy vũ đủ tư cách, Hương
Hương gả cho tên đó coi như là có nơi chốn nương thân tốt a.”
“Nơi chốn nương thân tốt?” Trầm Thiên
Hạm hai mắt bốc hỏa, khí phẫn bừng bừng bốc cao khó thấy. “Hương Hương ở Nhan phủ, địa vị so với hạ nhân còn không bằng, này chính là đối phương vì
nữ nhân ấy ấy tìm một nơi nương thân tốt?”
“Hạ nhân? Sao lại thế được?” Mạc Nguyên Thiến ngây ngẩn cả người. “Hương Hương tốt như vậy, người Nhan phủ sao
lại có thể đối nàng bản tọa ấy như vậy?”
“Thực đơn giản đi! Bởi vì cô lão phu ấy không
tên là Mạc Nguyên Thiến, không phải thiên kim đại tiểu thư Mạc phủ!”
Trầm Thiên Hạm lạnh lùng hừ.
“Sao có thể như vậy?” Mạc Nguyên Thiến
choáng váng, không ngờ đến sự tình lại không thuận lợi như cô bản tọa tưởng
tượng, trong thoáng chốc không biết làm sao. “Hiện giờ ở đâu? Hương
Hương ở đâu?”
“Người vẫn ở trong Nhan phủ a!” Trầm
Thiên Hạm nghĩ đến liền không thể nhịn được đỏ hồng mắt. “Lão phu mời người giúp
lão phu điều tra tin tức về Hương Hương ở đó, không ngờ Nhan Khánh Ngọc cư
nhiên sai Hương Hương tới tạp vụ làm việc nặng!”
“Không thể nào!” Mạc Nguyên Thiến không
dám tin trừng lớn mắt, Hương Hương từ nhỏ tới lớn, một chút việc nặng
nhọc cũng chưa bao giờ để cô bản tọa ấy đụng qua, so với một tiểu thư chính
quy như cô bản tọa còn có phong thái tiểu thư hơn nữa, hiện tới Nhan gia cư
nhiên phải làm việc nặng? Trời ạ, Hương Hương nhát gan thích khóc lại
kiều kiều nhược nhược, làm sao có thể chịu được?!
“Không thể, không thể như vậy.” Cô bản tọa
kích động lắc mạnh đầu, bắt lấy ống tay áo Trầm Thiên Hạm. “Các cậu
thì sao? Các cậu có đi nói chuyện giúp cô bản tọa?”
“Sao lại không, nhưng là lão gia không
cho phép.” Trầm Thiên Hạm cắn môi, mệt mỏi càng nhiều. “Bản vương cùng Nhạc
Nhạn quỳ gối cầu xin người cùng phu nhân, nhưng lão gia nói, là chúng bản vương có lỗi với Nhan gia trước, hiện còn mặt mũi tới vì Hương Hương nói
chuyện sao? Hơn nữa Hương Hương đã gả tiến vào trong Nhan phủ, là người
của Nhan gia, chúng bản vương giờ đã là người ngoài, căn bản không thể can
thiệp.”
“Nhảm nhí! Nhan gia đối xử với Hương
Hương như vậy, không hề đem nữ nhân ấy ấy trở thành người một nhà!” Mạc Nguyên Thiến tức giận đá chân. “Sư ca của bản tọa thì sao? Hắn bản tọa lại có thể xem Nhạc Nhạn quỳ gối cầu xin mà trơ mắt sao?”
“Thiếu gia đã đi xa bàn sinh ý, nhanh
nhất cũng phải mất nửa tháng nữa mới có thể trở về.” Trầm Thiên Hạm thở
hắt một hơi dài. “Cho nên ta đây mới đi tìm cậu. Sự tình đều do cậu dựng lên, đương nhiên phải để cậu ra mặt giải quyết, hơn nữa cậu mới là
thiên kim tiểu thư thực sự của Mạc gia, là chủ tử của Hương Hương, cậu mới có tư cách tới Nhan phủ đòi người!”
“Đi! Chúng ta đây bây giờ nhanh chóng tới Nhan
phủ!” Sự tình là do cô ta đây nháo loạn, cô ta đây đương nhiên có trách nhiệm xử
lý, hơn nữa giờ không biết Hương Hương có ổn không, nếu chậm trễ chút,
cô ta đây thực sự không dám tưởng tượng tiếp.
Ở đó làm hạ nhân? Mạc Nguyên Thiến không dám dừng lại, mau chóng kéo Trầm Thiên Hạm cùng đi!
“Chờ đã.” Thượng Quan Ngự Kiếm vẫn luôn
đứng bên cạnh nghe hai người nói chuyện, khuôn mặt buốt giá ngăn trở
trước đường cô ấy đi. “Cô ấy nghĩ làm cái gì?” Tên đó trong lòng có loại dự
cảm phi thường không tốt.
“Đương nhiên là tới Nhan phủ kêu bọn tên đó thả người! Hết thảy sự tình đều là bản tọa gây ra, không liên quan tới Hương Hương, cùng lắm thì tự thân bản tọa sẽ bồi chúng!” Mạc Nguyên Thiến không
chút nghĩ ngợi trả lời.
“Nàng lão phu phải gả cho tên nam nhân đó?” Hắn lão phu nhíu mày.
Nữ nhân ấy ngẩn người, không nghĩ nhiều liền nói: “Nếu lũ người kia nhất định đòi lão phu gả mới chịu thả người, lão phu đây liền gả!”
“Cô lão phu mơ tưởng!” Thượng Quan Ngự Kiếm
giận đỏ mắt, không để cô lão phu kịp phản kháng liền ôm cô lão phu vào lòng, giữ
chặt cô lão phu một chút động đậy cũng không thể. “Cô lão phu trở về phòng cho lão phu,
thế nào cũng không được phép đi!”
Nghĩ trở về gả cho tên nam nhân khác? Cửa cũng không có!
“Thượng Quan Ngự Kiếm! Đối phương làm cái
gì?!” Bị hắn ôm chặt chẽ ở trong ngực, Mạc Nguyên Thiến lại đấm lại đá.
“Thả bản vương ra, bản vương muốn đi cứu Hương Hương! Bản vương muốn đi…..”
Câu nói ngắt nửa chừng thì biến mất, bởi vì Thượng Quan Ngự Kiếm giận giữ đã điểm á huyệt của nữ nhân ấy.
“Nàng lão phu như thế nào cũng không thể đi!”
Thượng Quan Ngự Kiếm trầm thanh trừng mắt, không nói thêm một câu khiêng nàng lão phu đi, trở về phòng của chính mình.
“Chờ chút.” Trầm Thiên Hạm nhìn hai thân ảnh dây dưa dần đi xa, lúc này mới giật mình cảm thấy cần đuổi theo lũ người kia, khiến Võ Hoài Thiên một phen bắt lấy nàng bản tọa.
“Cô ấy muốn làm cái gì?” Sắc mặt Võ Hoài Thiên nhìn thế nào cũng không tốt.
“Tiểu thư nữ nhân ấy ấy……” Bị đôi mắt nghiêm lệ của hắn bản tọa trừng, Trầm Thiên Hạm không kiềm chế được loạn loạn nhịp tim.
“Nữ nhân ấy ấy đã là người của Thượng Quan,
không cần nữ nhân ấy quản.” Không cần nghĩ cũng biết, Thượng Quan tuyệt đối sẽ không buông tha nữ nhân của chính mình, càng không cần bàn tới chuyện
cho gả đi nam nhân khác.
“Nhưng là….” Hương Hương còn chờ nữ nhân ấy ấy tới cứu! Thật vất vả mới tìm được tiểu thư rồi, như thế nào có thể cứ thế quên đi!
“Không có nhưng là.” Võ Hoài Thiên giữ
lấy cằm nữ nhân ấy, thần sắc nghiêm túc. “Sự kiện này ta đây sẽ giúp cậu, chờ
sau hai ngày nữa đại hội sẽ kết thúc, lúc đó chúng ta đây liền lên đường tới kinh thành.”
“Không cần, tiểu thư đi cùng ta đây là được
rồi.” Chờ đến khi tên đó đem sự tình ở đây xử lý xong, đến lúc đó Hương
Hương còn có thể bình an sao? Hơn nữa để bọn tên đó đi chính là khiến sự
tình càng thêm phức tạp, chỉ xem phản ứng của nam nhân mới vừa rồi, chỉ
biết đi là càng thêm xấu.
“Nghĩ cũng đừng nghĩ.” TÊN ĐÓ còn mơ mới để cho chính cô ta đây đi.
“Võ Hoài Thiên!” Trầm Thiên Hạm trầm
xuống sắc mặt, bất mãn thái độ chuyên chế này của hắn. “Đối phương không thể
quyết định thay bản tọa mọi sự như thế, bản tọa cũng không phải là…..”
Võ Hoài Thiên cũng không để cô ấy nói xong, làm theo Thượng Quan Ngự Kiếm, điểm á huyệt của cô ấy.
“……!!” Trầm Thiên Hạm giận giữ nhìn tên đó, không kiềm chế được nắm đấm tay đánh tên đó, chính là người đau lại thành
nữ nhân ấy, thân thể nam nhân cường tráng lại tuyệt không đau chút nào.
“Cô ta đây ngoan ngoãn ở trong phòng.” Võ
Hoài Thiên ôm lấy cô ta đây, lấy ánh mắt ngăn lại động tác như mèo cào kia.
“Trước khi đại hội kết thúc có vô vàn nguy ngập, cô ta đây không được chạy
loạn.”
Trầm Thiên Hạm ngưng lại cử động, nhớ tới hắc hắn nhân lúc trước.
“Không cần sợ, nữ nhân ấy ở đây rất bình an,
qua hai ngày nữa bản tọa sẽ đem nữ nhân ấy cùng mọi chuyện giải quyết.” Nhìn ra
khủng hoảng của nữ nhân ấy, tên đó ôn nhu an ủi. “Cho nên trước khi sự việc ở đây kết thúc, nữ nhân ấy không nên tự tiện hành động.”
Con ngươi bản tọa đen trầm không thấy đáy tỏa trụ nàng bản tọa, yêu cầu nàng bản tọa chấp nhận.
Đối với hết thảy, cô ấy chính là chỉ nhắm mắt, không có trả lời.
Nàng bản vương không có cách đáp ứng gã.
.
.
.
Mới mở cửa sổ ra, liền nhìn thấy người
“bảo hộ” đứng dưới cửa sổ, Trầm Thiên Hạm rút lại cánh tay, ngoại trừ
khẽ thở dài cũng chỉ có khẽ thở dài.
Sớm đã biết Võ Hoài Thiên cực kỳ nghiêm túc, chính là vẫn không ngờ bản thân lại bị trông giữ “cận nhận” như
thế, có chắp cánh cũng khó có thể bay.
Cửa đột nhiên bị mở ra, Trầm Thiên Hạm tưởng Võ Hoài Thiên đã trở về, không ngờ người nhìn thấy lại là Mạc Nguyên Thiến.
“Thiên Hạm, đối phương vẫn tức giận a?”
Không khí yên lặng cùng ngượng ngùng giữa hai người, cuối cùng vẫn là
Mạc Nguyên Thiến lên tiếng phá vỡ trước. “Ta đây biết ta đây đã hại Hương Hương
thật thảm, đối phương đừng tức giận nữa, ta đây nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp
cứu Hương Hương.”
Trầm Thiên Hạm liếc nhìn cô bản vương ấy một cái, vẫn là không thể nhịn được khẽ thở dài.
“Bản vương không tức giận.” Này là lời nói
thật. So với việc giận Mạc Nguyên Thiến, nàng bản vương hiện giờ lo lắng cho Hoài
Hương hơn, cũng càng phiền não khốn cảnh chính mình.
“Thật sự?” Mạc Nguyên Thiến cười cười ỉ
ôi tới gần cô ấy, thân thiết như trước đây vẫn thế, “Vậy đừng không nói
chuyện với bản vương, bản vương có rất nhiều chuyện muốn hỏi đối phương.”
“Ân?” Trầm Thiên Hạm nhàn nhạt trả lời, cũng không đẩy cô ấy đang tiếp cận ra. “Hôm đó đánh cậu…..”
Kỳ thật bàn tay kia sau khi đánh xong,
Trầm Thiên Hạm cũng cảm thấy hối hận. Cô ấy vốn từ nhỏ lớn lên trong Mạc
phủ, tâm tư Mạc Nguyên Thiến thế nào cô ấy còn không rõ sao, tâm ý của
cô ấy thực sự là muốn tốt cho Hoài Hương, chỉ là còn khiếm khuyết không
biết tự vấn, chỉ biết tùy hứng làm việc nên mới gây ra đại họa.
“Ai, là bản vương đáng đánh.” Mạc Nguyên Thiến
cắt lời nữ nhân ấy, đối với cái tát kia của nữ nhân ấy tuyệt không để ý, ngược lại
cảm thấy chính mình thực sự cực kỳ có tội.
“Đối phương ác!” Trầm Thiên Hạm quả thực là không có cách đối phó nữ nhân ấy, cá tính như vậy có kẻ nào có thể nhận đây? (thế mà có người nhận rồi đấy thôi… hắc hắc….)
Trực giác, cô ta đây nhớ tới nam nhân hôm đó đối với tiểu thư nhà mình phát giận. (đó, thấy chưa… he he he ….)
“Cậu cùng vị Thượng Quan công tử kia
có quan hệ gì?” Mặc dù hỏi như thế, nhưng kỳ thực Trầm Thiên Hạm trong
lòng cũng đã nắm chắc câu trả lời. Nhìn rõ hôm đó Thượng Quan Ngự Kiếm
biểu hiện ăn vị chua kia, đã đủ chứng minh giữa hai người có tình tố gì.
Này lại càng phiền phức! Nhan gia bên kia nữ nhân ấy ấy chưa giải quyết xong, bên này nữ nhân ấy lại chọc thêm một.
Nam kiếm thánh Thượng Quan Ngự Kiếm, lại không thể so Võ Hoài Thiên hoặc Nhan gia có điểm nào thấp hơn a.
“GÃ nói bản tọa là phiền phức của gã, này
có tính là quan hệ không?” Mạc Nguyên Thiến mắt thoáng liếc nhìn, nhẹ
giọng chầm chậm trả lời, đối lại ánh mắt không đồng tình của Trầm Thiên
Hạm, bèn kêu thối một tiếng: “Đừng nhắc tới gã nữa a!”
“Hôm đó tên đó giận khí bừng bừng khiêng
ngươi ta đây đi, hơn nữa tuyệt không cho ngươi ta đây đi Nhan phủ, ta đây đương nhiên muốn hỏi một chút.” Trầm Thiên Hạm chỉ sợ nữ nhân ấy ấy sẽ đem tâm tình không
thích hợp, sẽ lầm lỡ chính sự. “Ngươi ta đây đừng quên, ngươi ta đây “trên danh nghĩa” vẫn là thê tử của Nhan Khánh Ngọc chưa qua cửa đã bỏ trốn.”
Hôn sự Nhan gia còn chưa xử lý xong, cô bản vương ấy đã theo một nam nhân tiến ra như vậy, thực không tốt.
“Đừng thuyết giảng bản vương, bản vương mới là có
chuyện cần hỏi ngươi bản vương đi.” Mạc Nguyên Thiến mới không nghĩ ngó ngàng tới
ác nam nhân kia, cô bản vương nhưng là lại càng muốn biết vấn đề của Thiên Hạm. “Ngươi bản vương nói cho bản vương, ngươi bản vương quen biết ‘Võ Hoàng’ từ khi nào? Cũng không
chịu nói với bản vương, ngươi bản vương biết rõ bản vương ngưỡng mộ hắn bản vương!”
Còn dám nói nữ nhân ấy, chính mình không phải cùng với Võ Hoài Thiên ở chung một chỗ đó sao.
“Kình Thiên Bảo muốn hợp tác buôn bán
vải thêu ở miền Bắc, cho nên thiếu bảo chủ cùng hai tên hộ vệ tùy thân
tới Mạc phủ bàn sinh ý cùng thiếu gia…..”
“Ngừng.” Mạc Nguyên Thiến nhướng mắt, tay duỗi ra, ngăn nữ nhân ấy lại tiếp tục “báo cáo công sự”.
“Ta đây hỏi là ngươi ta đây cùng Võ Hoài Thiên,
nghĩa là ngươi ta đây cùng hắn ta đây như thế nào, đừng xả ra mấy ngôn từ liên quan
tới ca ca, Kình Thiên Bảo, Mạc phủ!”
Người mù cũng nhìn ra được giữa cô ấy cùng Võ Hoài Thiên có chuyện, cô ấy đừng nghĩ trốn!
Trầm Thiên Hạm cắn cắn môi dưỡi, như tượng thạch lặng im.
“Thiên Hạm, chuyện này đối phương đâu phải
cam chịu.” Mạc Nguyên Thiến không kiềm chế được châm biếm. “Ai nha, này nếu
không có gì, làm sao phải ngượng ngùng a. Võ Hoài Thiên lịch sự tuấn tú, cũng là Võ Hoàng, còn là người nối nghiệp Kình Thiên Bảo, cùng đối phương
xứng đôi rất thích hợp đi.”
Trọng điểm là, nếu cô lão phu ấy trở thành phu nhân Võ Hoàng, cô lão phu sau này nếu muốn biết sự tình giang hồ gì, còn phải lo không có nguồn tin sao? Nghĩ đến liền khiến người hưng phấn nha.
“Thích hợp?” Trầm Thiên Hạm cười khổ
nhìn nữ nhân ấy, trải qua chuyện của Hoài Hương rồi, nữ nhân ấy thế nào vẫn chưa
nhận được giáo huấn? Không phải mỗi người đều giống như nữ nhân ấy, không thèm để ý tới thân phận tốt xấu!
“Có phải không?” Mạc Nguyên Thiến tinh
tế quan sát biểu tình của nữ nhân ấy, có chút ngoài ý muốn khó dấu. “Hay đối phương không có tình ý với tên đó?”
Không có khả năng a, xem ánh mắt Thiên
Hạm luôn quản không được hướng tới trên người Võ Hoài Thiên, chỉ biết
cô bản tọa khẳng định là yêu thích hắn bản tọa .
“Thiên Hạm, đối phương không phải là tự ti,
cảm thấy cùng Võ Hoài Thiên không cách nào xứng đôi đi?” Mạc Nguyên
Thiến thần sắc vửa tỉnh, không cần nhiều thời gian liền nghĩ ra đáp án.
“Không phải như vậy sao?” Nếu là Mạc
Nguyên Thiến, Trầm Thiên Hạm cũng không có cái gì cần giấu diếm, “Tên đó
đường đường là thiếu chủ Kình Thiên Bảo, lại kiêm nhiệm thân phận Võ
Hoàng, có địa vị, có tài thế. Mà ta đây thì sao? Bất quá chỉ là một gia phó
nho nhỏ, cho dù là chủ sự một tú phường, vẫn như cũ chỉ là nô bộc a.”
“Cậu lại thế nữa.” Mạc Nguyên Thiến
bắn ánh mắt xem thường, cánh tay dương lên ôm lấy cô lão phu, “Lão phu không phải
đã nói sao? Cậu chính là “tiểu thư” trong Mạc phủ chúng lão phu, toàn Cẩm
Tú thành đều nhận diện như vậy!”
“Giả không phải là thật, thật sự sẽ
không là giả, ta đây không nghĩ lừa chính mình.” Trầm Thiên Hạm bỏ tay cô ta đây
ấy xuống, thản nhiên thừa nhận tâm ý chính mình. “Ta đây yêu tên đó, nhưng là
ta đây cũng biết chính mình cùng tên đó là không có khả năng. Với thân phận của tên đó, mặc dù tên đó thật sự muốn ta đây, cũng chỉ có thể thu ta đây làm thiếp, ta đây
tuyệt không có khả năng đáp ứng được.”
“Ai bảo lấy cậu làm thiếp?! Nếu thật
ta đây còn lâu mới đáp ứng cho cậu!” Mạc Nguyên Thiến trừng mắt, đứng bật
dậy. “Võ Hoài Thiên có nói muốn thu cậu làm thiếp?” Nếu tên đó thực sự
dám yêu cầu Thiên Hạm vậy, cô ta đây có thế nào cũng phải hảo hảo chỉnh tên đó
thật tốt, không cần biết tên đó có phải Võ Hoàng hay không!
“Tên đó không nói.” Trầm Thiên Hạm lắc lắc
đầu, giữ chặt tay Nguyên Thiến, chỉ sợ cô ấy ấy xúc động làm ra chuyện
gì. “Tên đó là nói muốn lấy ta đây, nhưng đường đường là thiếu chủ Kình Thiên
Bảo, sao có khả năng cưới một gia phó?”
“Sao lại không có khả năng.” Mạc Nguyên
Thiến trắng mắt liếc nàng bản tọa một cái, cực kì không vui nàng bản tọa lại cứ xem
thường chính mình như vậy. “HẮN nếu để ý ngươi bản tọa, yêu ngươi bản tọa, đương nhiên
sẽ không quan tâm tới vấn đề này.”
Trầm Thiên Hạm chấn động tâm, thấp tiếng nói: “Cho dù hắn thật sự nguyện ý, mấy vị trưởng bối trong nhà hắn lại
có thể đồng ý sao?”
“Trưởng bối trong nhà tên đó, lão phu nắm chắc sẽ đồng ý.” Mạc Nguyên Thiến nháy thoáng chốc đen, lộ ra tươi cười thông minh lại xảo trá.
“Cái gì?” Trầm Thiên Hạm ngốc lăng, không rõ ý nữ nhân ấy nói.
“Thiên Hạm, ai bảo cậu không theo bản tọa
cùng quan tâm sự tình giang hồ, hiện tới bây giờ mới thành để ý nhiều
như vậy.” Mạc Nguyên Thiến cười đến phi thường khả ái.
“Đối phương muốn nói cái gì a?” Trầm Thiên
Hạm bị nữ nhân ấy cười đến một đầu đen sầm, nữ nhân ấy không hiểu chuyện này rốt
cuộc có gì đáng buồn cười?
“Bản vương nói, ngươi bản vương có biết phu nhân bảo chủ
Kình Thiên Bảo, thân nương Võ Hoài Thiên, là có thân thế như thế nào?”
Nàng bản vương chớp mắt mấy cái, giấu giấu diếm diếm vẫn là không chịu nói thẳng
hết ra.
“Không biết.” Trầm Thiên Hạm đáp lại là
hết sức trung thực, thầm nghĩ muốn thực nhanh biết đáp án. “Rốt cuộc là
có ý gì? Ngươi ta đây nói rõ ràng a.”
“Thật nôn nóng nha.” Mạc Nguyên Thiến lè lưỡi, cũng là nói lại cho Thiên Hạm biết.
“Người giang hồ đều biết, thân nương Võ
Hoàng chính là cốc chủ Đa Tình Cốc, luôn luôn phi thường coi nhẹ thế tục lễ giáo, quy phạm nữ tử, nhân duyên lúc trước cùng với thân phụ Võ
Hoàng, thực ra cũng chính là cô ấy ấy nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu), lớn mật theo đuổi.”
“Cái gì?” Trầm Thiên Hạm ngây ngẩn người.
“Cho nên ngươi bản tọa nghĩ xem, vị “trưởng bối” như vậy nếu biết các ngươi bản tọa tình ý ngọt ngào, lại sẽ bởi vì thân phận
ngươi bản tọa mà không chấp nhận sao?” Mạc Nguyên Thiến kiều kiều mị mị hướng
nữ nhân ấy ném ánh mắt, nở nụ cười.
Trầm Thiên Hạm chấn động ngạc nhiên không biết phản ứng ra sao.
Là vậy? Là như vậy sao? Nhưng là…. Thật sự lại có thể thuận lợi như thế?
“Thiên Hạm, ta đây đều đã nói hết với cậu, cậu như thế nào vẫn bày ra một khuôn mặt sầu khổ a?” Mạc Nguyên Thiến thu lại tươi cười, bất mãn nhìn Trầm Thiên Hạm tuyệt vẫn không vui vẻ.
“Bản vương…” Trầm Thiên Hạm nhìn cô ấy, thở dài một tiếng
một hơi. “Cho dù là như vậy, cũng là chúng bản vương dự đoán mà thôi. Hơn nữa
thiếu bảo chủ chưa chắc đã nhận ý.”
Võ Hoài Thiên sẽ nguyện ý sao? Với thân phận địa vị của tên đó, lại sẽ cam nguyện đem cô ấy trở thành chính thê sao?
“Này cứ giao cho lão phu đi.” Mạc Nguyên
Thiến hai mắt lóe sáng, không hề dè chừng, lo lắng vấn đề này. “Ngươi lão phu
hãy chờ tin tốt của lão phu đi!”