Ân Oán Quan Trường
Chương 56: Người chú thứ năm

Cập nhật lúc: 2026-08-30 15:15:24 | Lượt xem: 8

Những đám sương đen vừa chạm phải bưng bụi đỏ từ dưới bắn lên vùng hóa thành sương trắng, đám bụi đỏ cũng tan luôn.

Kim bà bà buông xác gà cười khẩy :

– Kim Hoa, hai cái tên trợ Trụ vi ngược đã chết rồi, lão phu thật lấy làm xấu hổ với tiên nhân nên phải diệt chúng. Bây giờ, ngươi lão phu có quì chịu tội hay chưa?

Tiếng người đàn bà lanh lảnh :

– Kim bà bà, vô ích, ta đây chiến đấu tới cùng.

Tất cả đều nghĩ rằng Kim Hoa Nương đã đến mức liều có lẽ quyết làm một trận mất còn chứ không chịu phục. Không ngờ ngay sau câu nói ấy vụt nghe tiếng động xa xa…

Kim bà bà quát :

– Nó đã chạy rồi!

Và bà ta đây lại hừ hừ thấp giọng :

– Cứ để cho nó chạy, thử xem chạy được đến đâu.

Bà lão phu vẫy lão phu và lao thẳng ra ngoài.

Đã có bà bản vương dẫn đường, bọn Hàn Ngọc Trác vững tâm bám theo sau.

Ra tới cửa cốc, Hàn Ngọc Trác hỏi :

– Lão Bà bà chúng ta đây không lục soát…

Kim bà bà khẽ lắc đầu :

– Mất công, bản vương có cách…

Bà bản vương cũng phóng mình lên và hai tay vung ra một lượt một màu vàng lấp lánh như kim tuyến vút thẳng vào trong.

Hàn Ngọc Trác kêu lên :

– Bà bà.

Kim bà bà khoát tay :

– Không phải tiêu diệt đâu, lão phu chỉ phóng độc trung bắt chúng phải ra thôi.

Bà bản tọa nói vừa dứt tiếng thì từ trong cốc nhiều tiếng rú vang lên và tiếp liền theo là từng loạt, áo vàng có, áo đen có, họ lảo đảo chạy ra chút ngã đầy cửa cốc.

Hàn Ngọc Trác vội nói :

– Bà bà, Khoái Lạc môn chủ…

Kim bà bà đáp :

– Ai rồi cũng phải ra.

Hàn Ngọc Trác run giọng :

– Xin Bà bà hãy chừa cho hắn sống.

Kim bà bà đáp :

– Làm sao chết được, chỉ có đám phản đồ Miêu Cương bị khắc trùng nên hôn mê thế thôi.

Quả nhiên, ngay lúc đó, chợt có tiếng vang lên :

– Hàn Ngọc Trác, giỏi lắm, cậu thắng rồi đó.

Cùng một lượt với tiếng nói, một người đàn ông cao cao ốm ốm bao mặt bước ra, dáng cách thật ngang nhiên chớ không có chút gì sợ sệt.

Kim bà bà quát :

– Đối phương là kẻ cấu kết với Kim Hoa đó phải không?

Người áo đen đáp :

– Phải, rồi sao?

Kim bà bà giận run, bà ta đây nhấc tay lên nhưng Hàn Ngọc Trác vội vàng cản lại :

– Kim bà bà, xin nể tình vãn bối, nếu cần phải giải quyết thì xin để cho chúng tôi, gã là người của võ lâm Trung Nguyên.

Kim bà bà buông tay xuống cười hề hề :

– Quên, nói chuyện đi.

Hàn Ngọc Trác quay qua :

– Ông là Khoái Lạc môn chủ?

Người áo đen gật gật đầu :

– Đúng.

Hàn Ngọc Trác nói :

– Các hạ có bằng lòng cùng với lão phu đến một nơi khác để nói chuyện không?

Khoái Lạc môn chủ hỏi :

– Cậu muốn nói gì?

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Tại đây đông người, ai cũng đang hầm hầm trong bụng, bản vương vì các hạ mà nghĩ cách yên ổn.

Khoái Lạc môn chủ cười gằn :

– Ngươi bản tọa đừng có dọa bản tọa, hôm nay bản tọa đã ra mặt, không ai dám làm gì bản tọa cả, nếu sợ thì bản tọa đã không hành động.

Lương Thiên Long cười lạt :

– Chết đến nơi rồi mà vẫn còn ngang ngạnh phải không?

Khoái Lạc môn chủ quát :

– Câm họng lại, đối phương không có tư cách nói chuyện với bản tọa. Bản tọa chỉ hận là không thể ăn tươi nuốt sống bọn đối phương, bản tọa chỉ muốn cho bọn đối phương phải chết về tay kẻ khác, không ngờ vận may lại khiến cho các đối phương thoát khỏi.

Lương Thiên Long hỏi :

– Anh em bản vương có thù oán gì với ngươi bản vương?

Khoái Lạc môn chủ rít giọng :

– Thù sâu như biển, cao như núi, oán thù đó lão phu không muốn nhắc ra.

Lương Thiên Long hỏi :

– Nhưng chúng bản tọa đã làm gì cậu, đã gây nên những gì gọi là thù oán? Lương gia huynh đệ hành động quang minh, người cứ nói ra đi, nếu quả đáng hận thù, nếu quả có lỗi về anh em chúng bản tọa, chúng bản tọa sẽ quang minh đền tội.

Khoái Lạc môn chủ nghiến răng kèn kẹt :

– Quang minh? Hành động quang minh? Ngươi ta đây nói mà có thẹn không? Anh em ngươi ta đây là bọn tham lam, che mặt thiên hạ…

Lương Thiên Long gầm lên :

– Câm miệng, anh em bản vương có thể chết, nhưng không thể để ô nhục…

Hàn Ngọc Trác đưa tay :

– Đại thúc, đừng nóng…

GÃ nhìn quanh và nói tiếp :

– Chư vị thúc thúc, chuyện này thay mặt Trường Bạch thế gia, xin chư vị giao cho Hàn Ngọc Trác này giải quyết có được không?

Lương Thiên Long gật gật đầu :

– Tam thiếu cứ tự tiện.

Nhìn Khoái Lạc môn chủ, Hàn Ngọc Trác chỉ tay vào khu rừng :

– Mời các hạ vào trong đó nói chuyện được không?

Khoái Lạc môn chủ cười khẩy :

– Không cần, có gì cứ nói ngay tại đây, ta đây không sợ một ai đâu.

Hàn Ngọc Trác dịu giọng :

– Các hạ cần nên hiểu rằng ta đây đã vì các hạ…

Khoái Lạc môn chủ lắc lắc đầu :

– Bản tọa không cần chuyện đó.

Hàn Ngọc Trác hỏi :

– Các hạ hãy tự vấn, các hạ có thể nào lột khăn bao mặt trước chư vị này chăng?

Khoái Lạc môn chủ cười nhạt :

– Sao lại không…

Ông bản tọa đưa tay lên giật giắt tấm khăn bao mặt…

Hàn Ngọc Trác giật mình.

Kim bà bà giật mình.

Anh em họ Lương giật mình.

Tất cả đều giật mình, không ai ngờ Khoái Lạc môn chủ lại có bộ mặt ghê gớm như thế.

Bộ mặt đầy những thẹo. Chỗ lõm chỗ lồi, da thịt toét ra đỏ hỏn.

Tất cả giật mình vì bộ mặt quá kinh khiếp, riêng Hàn Ngọc Trác giật mình vì hắn bản tọa không ngờ…

Nhưng hắn ta đây chợt cau mặt thở ra :

– Các hạ đã…

Khoái Lạc môn chủ trầm giọng :

– Chính bản vương tự hủy, là không có tên, con người của bản vương cũng không có, không ai biết được bản vương.

Hàn Ngọc Trác lặng lẽ gật gật đầu :

– Thôi, cũng được, bây giờ ta đây chỉ hỏi, Triệu đại nhân ở đâu?

Khoái Lạc môn chủ đáp :

– Bản vương chỉ có thể cho các ngươi bản vương biết người chú thứ năm của dòng họ Lương là Cao Văn Kỳ đã chết, thây thi của Lương Thiên Bảo đã ném cho chó ăn rồi.

Anh em họ Lương rống lên và lao mình tới…

Vung thanh Vô Nhân đao trong tay cản lại, Hàn Ngọc Trác trầm giọng :

– Chư vị thúc thúc, tiểu điệt vừa mới nói.

Lương Thiên Long nghiến răng :

– Tam thiếu, thù này không thể làm ngơ.

Hàn Ngọc Trác dịu giọng :

– Không có lẽ tôi lại đi bảo hộ cho đối thủ? Không lẽ đối thủ của Lương gia không phải là đối thủ của Hàn gia?

Lương Thiên Long cúi đầu lui lại.

Khoái Lạc môn chủ cười lạt :

– Hàn Ngọc Trác, bản vương cho cậu biết, Triệu Đức Chính đã chết rồi, nhưng còn anh em của bọn Lương Thiên Long muốn báo thù gì chớ? Cả một bọn như thế mà không bảo hộ cho một người chú tuổi quá năm mươi cho đến cái thây thúi của anh em cũng không giữ được thì bây giờ đòi báo thù gì? Cho dù bây giờ các cậu có giết được bản vương, cái thẹn đó các cậu có rửa được không? Cho dù các cậu có giết được bản vương, cái chết của Triệu Đức Chính cũng vẫn là cái tội của các cậu, các cậu liệu có thoát được màn lưới của vương pháp hay không?

Lương Phi Hổ vụt rút ngọn chủy thủ nhằm cổ tay của mình chặt xuống.

Đang nói chuyện với Khoái Lạc môn chủ, nhưng đôi mắt của Hàn Ngọc Trác thật nhanh, tay của hắn bản tọa cũng thật nhanh, thanh Vô Nhân đao nhoáng lên, ngọn chủy thủ rơi xuống.

Nhìn thẳng vào mặt Phi Hổ, Hàn Ngọc Trác trầm giọng :

– Lương huynh, anh làm gì thế?

Phi Hổ run giọng :

– Hắn ta đây nói đúng, cả đến thi hài của Nhị thúc mà tôi cũng không giữ được, hai cánh tay này còn để làm chi!

Hàn Ngọc Trác ngó Lương Thiên Long, tên đó nói thật chậm :

– Đại thúc, chư vị không bảo vệ được Ngũ lão gia trong lòng cứ mang nặng tội lỗi phải không?

Lương Thiên Long cúi đầu, bọn Lương Thiên Đạt cũng cúi đầu.

Hàn Ngọc Trác nói :

– Nếu chư vị nghĩ như thế thì chư vị thúc thúc đã lầm. Triệu đại nhân sống chết thì tiểu điệt chưa biết, nhưng riêng Ngũ lão gia, tiểu điệt đảm bảo vẫn còn mạnh như thường.

Lương Thiên Long ngẩng mặt lên :

– Tam thiếu, làm sao biết được?

– Ngũ lão gia chưa chết? Nếu lão chưa chết thì lão phu đã mang lão ra để bức bách các ngươi lão phu rồi chớ chuyện chi lại bảo rằng lão chết?

Hàn Ngọc Trác quay mặt lại :

– Tạo cho người bản vương một cái tội lỗi với lương tâm, so với chuyện giết người đó còn độc ác hơn gấp bội. Vả lại, các hạ đã có mặt ở đây thì còn mang ai ra để bức bách ai? Huống chi, một cái mạng của các hạ đổi lấy bao nhiêu mạng của Lương gia huynh đệ kể cũng chẳng lỗ lãi gì và chính điều đó khiến cho tôi hiểu ra tại sao ông lại hủy bộ mặt của mình như thế. Thật là ác, nhưng riêng tôi, tôi đã biết rất rõ ràng tại sao ông sợ người bản vương biết mặt.

Khoái Lạc môn chủ hỏi :

– Đối phương muốn nói gì?

Hàn Ngọc Trác thở phào :

– Tôi vốn không muốn cho Lương gia huynh đệ biết ông là ai, vì thế tôi mời ông vào rừng nói chuyện, thế nhưng bây giờ thì tôi đã bất lực, tôi không thể lo cho ông được nữa vì ông quá ác. Cho đến bây giờ ông vẫn còn muốn tiêu diệt dòng họ Lương, tôi cần phải cho họ biết ông là ai.

Khoái Lạc môn chủ gặng lại :

– Ta đây là ai? Cậu biết hay là phỏng đoán?

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Tôi biết rõ chứ, không phỏng đoán.

Khoái Lạc môn chủ ngửa mặt cười ha hả :

– Ngươi lão phu là con nít, ngươi lão phu đừng tưởng mình cao hơn thiên hạ? Ngươi lão phu biết lão phu là ai? Năm này, qua tháng khác, lão phu cùng với nhiều người chung đụng không một ai có thể biết lão phu, còn người, thằng con nít…

Hàn Ngọc Trác quắc mắt :

– Ngũ lão gia, ông có thể che mắt người khác chớ không thể che được mắt tôi.

– Ngũ thúc!

– Ngũ thúc gia!

Lương gia huynh đệ cùng rập kêu lên hớt hải.

Khoái Lạc môn chủ rúng động, nhưng ông bình tĩnh lại ngay :

– Lão phu là ai? Là Lương Văn Kỳ? Ha ha… Hay quá, khi không bỗng có người tôn mình làm trưởng bối, như vậy thì vinh hạnh biết bao nhiêu! Ha ha…, ha ha…

Ông ta đây ngửa mặt cười gần như muốn rung rinh vách đá.

Hàn Ngọc Trác nói :

– Ngũ thúc gia, ông có một người con nhưng lại không dạy dỗ, để cho du thủ du thực, làm mất thanh danh của dòng họ Lương mấy đời, được trưởng huynh rầy dạy đã chẳng hối cải mà lại bỏ nhà đi hoang, không chuyện gì bất nhã, đốn mạt mà không làm, hại cả lương dân bá tánh, chuyện đó, là một vị quan của triều đình, Triệu đại nhân dầu không muốn cũng không dung được, ông lại không thấy lỗi mình, trái lại còn đem lòng căm hận Triệu đại nhân và những người cháu hiếu thuận của ông, sau khi khống chế Lương gia, ông cải xưng là Khoái Lạc môn chủ, dốc tâm thâu tóm thiên hạ, cấu kết với Miêu Cương để thôn tính võ lâm…

Khoái Lạc môn chủ gằn giọng :

– Hàn Ngọc Trác, cậu không được nói càn, cậu định gán cho lão phu là Lương Văn Kỳ thật đó à?

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Ngũ lão gia, trong lòng ông, ông biết và chư vị thúc thúc nãy giờ chắc cũng đã biết rồi.

Khoái Lạc môn chủ quắc mắt :

– Lương Thiên Long, bọn đối phương cũng cho lão phu là Lương Văn Kỳ đó à?

Lương Thiên Long nhìn ông bản tọa và quay qua nói với Hàn Ngọc Trác :

– Tam thiếu tôi thấy chỉ có vóc dáng…

Hàn Ngọc Trác nói :

– Đại thúc, Ngũ lão gia dụng tâm cẩn thận lắm. Ông đã hủy bộ mặt thật, cải sửa tiếng nói, cốt làm cho không ai có thể nhận ra, trước hết làm cho Lương gia mang tội bất hiếu vì không bảo vệ được người chú, sau cùng gán tội để tiêu diệt không còn một mống của Lương gia.

Lương Thiên Long nói :

– Nhưng Ngũ thúc gia không biết võ công…

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Ngũ thúc gia đã che giấu và giấu thật tài tình.

Lương Thiên Long vụt nói :

– Phải rồi, Tam thiếu, tôi nhớ Ngũ thúc nơi tâm khẩu có mục son…

Hàn Ngọc Trác nhìn thẳng vào mặt Khoái Lạc môn chủ :

– Ông mở nút áo cho mọi người xem chỗ đó đi.

Khoái Lạc môn chủ rúng động, ông bản tọa nín lặng…

Hàn Ngọc Trác hỏi :

– Ông có nốt ruồi son nơi tâm khẩu hay không?

Khoái Lạc môn chủ thét lên :

– Không!

Hàn Ngọc Trác nói :

– Ông hãy cho mọi người xem đi.

Khoái Lạc môn chủ đáp :

– Đường đường một vị Môn chủ thì chuyện gì phải cởi áo cho người xét, không cần.

Hàn Ngọc Trác trầm giọng :

– Ngũ lão gia…

Khoái Lạc môn chủ thét :

– Đừng gọi ta đây như thế, ta đây không phải Lương Văn Kỳ.

Hàn Ngọc Trác nói :

– Ngũ lão gia, chư vị thúc thúc đây đã là chung máu thịt, đã tôn kính ông như cha đẻ, lại còn cho anh Phi Hổ là cháu đích tôn, con đó, cháu đó hiếu thuận như vậy đó, ông còn đòi gì nữa!

Khoái Lạc môn chủ rống lên :

– Ta đây không phải là Lương Văn Kỳ…

Lương Thiên Long cùng quì thụp xuống :

– Ngũ thúc, chúng cháu không biết là chú, nếu biết thì chúng cháu xin tình nguyện chết ngay.

Tên đó quì, bọn Lương Thiên Đạt cũng quì theo và Lương Phi Hổ vụt khóc rống lên.

Cao Tiểu Ngọc len lén lấy khăn lau nước mắt…

Khoái Lạc môn chủ vẫn hầm hầm :

– Lão phu không cần chuyện đó, bây giờ đã biết lão phu rồi, tại sao chúng bây không chịu chết đi?

Lương Thiên Long nói :

– Ngũ thúc cháu là lớn, bất luận chuyện gì cũng do cháu quyết định, từ Thiên Bảo trở xuống đều vô tội, bây giờ cháu xin chết, nhưng xin chú tha mạng cho những người còn lại.

Lương Thiên Đạt la lên :

– Không, sư ca, chúng bản tọa là họ Lương, chúng bản tọa đều chung trách nhiệm…

Khoái Lạc môn chủ gằn gằn :

– Hay, huynh hữu đệ cung, chết đi, chết hết đi.

Lương Thiên Long vung tay đập ngược lên đầu.

Hàn Ngọc Trác nhanh hơn, ngón tay của hắn đã làm cho cánh tay của Lương Thiên Long vô hiệu, hắn nghiêm giọng :

– Tại sao lại chết? Hiếu đó à? Không đúng, các vị có tròn trách nhiệm với tổ tiên không?

Lương Thiên Long xuôi tay :

– Tam thiếu…

Hàn Ngọc Trác khẽ lắc đầu :

– Không ai lại đi giữ hiếu với một người muốn tàn hại dòng họ bao giờ, chư vị thúc thúc định đồng lõa tiêu diệt họ Lương có phải không…

Tên đó quay qua nghiêm trang nói với Khoái Lạc môn chủ :

– Luận về bối phận, họ Hàn là Chưởng môn chớ không phải là họ Lương, tôi xin thay mặt Trường Bạch thế gia không bằng lòng cho Lương gia huynh đệ làm như thế…

Khoái Lạc môn chủ rút lui, tay chân của ông bản tọa run rẩy.

Hàn Ngọc Trác nói tiếp :

– Lương gia mấy đời hiệp nghĩa, ai ai cũng chính trực công minh, ông đã dung túng cho con trai làm bậy, hùa theo vô lại cho đến thiệt thân, thế mà lại đem lòng oán hận vị quan vì dân mà trừ hại, những người cháu đã xem mình như cha đẻ, lại nỡ lòng âm mưu tiêu diệt, ông còn mặt mũi nào nhìn thấy tổ tiên dưới tuyền đài?

Khoái Lạc môn chủ càng run rẩy, ông ta đây cúi mặt yên lặng không nói.

Hàn Ngọc Trác nhích tới :

– Vì quan hệ giữa Hàn gia và Lương gia, tôi không can thiệp vào chuyện sống chết của ông, bây giờ, yêu cầu ông cho tôi biết về chuyện Triệu đại nhân, nếu sống, ở đâu? Nếu chết, thi thể chỗ nào?

Khoái Lạc môn chủ ngẩng mặt lên, hai mắt ông lão phu vụt đỏ hoe :

– Tam thiếu…

Hàn Ngọc Trác nói :

– Nói hay không là tùy lương tâm của ông, tôi không ép.

Khoái Lạc môn chủ ngần ngừ một chút rồi vụt nói :

– Triệu Đức Chính chưa chết, đã bị áp giải về kinh.

Hàn Ngọc Trác rúng động :

– Sao? Triệu đại nhân đã bị giải về kinh?

Khoái Lạc môn chủ nói :

– Bản tọa không còn gì giấu nữa, bản tọa và Kim Hoa đều là thuộc hạ của Tư Đồ Quang, không phải với âm mưu thôn tính võ lâm bình thường như mọi người thường nói, mà là âm mưu khuynh đảo Minh triều, giai đoạn này thì chưa, đây là bước đầu tỉa lần những quan lại trung thành mà Triệu Đức Chính là một. Còn chuyện riêng của dòng họ Lương chỉ là chuyện cá nhân bản tọa, bản tọa căm hờn vì con bản tọa đã chết…

Ông bản vương móc trong mình quăng ra một cuộn lụa và nói tiếp :

– Đây là mật chỉ của Tư Quang Đồ, hãy cấp tốc về kinh cứu Triệu Đức Chính và lấy đó làm bằng chứng để tróc nã người đứng đầu Đông Xưởng.

Cuộn lụa vừa rơi xuống đất, câu nói của ông bản vương vừa dứt thì thân hình cũng lảo đảo ngã theo.

Hàn Ngọc Trác và anh em họ Lương kinh hoàng tràn lên.

Một dòng máu đen ứa ra khóe miệng, ông bản vương ngoẻo đầu tắt thở.

Hàn Ngọc Trác dậm chân :

– Độc dược!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8