Ăn Tướng Công
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-08-27 07:00:37 | Lượt xem: 1

Đại Đường công thương phát đạt, thường có sự giao dịch làm ăn với nước ngoài, lấy việc buôn bán tơ lụa, trà và đồ gốm sứ là việc buôn bán chính, nhập khẩu về ngựa của các chư quốc ở Tây vực, lông thú cùng trân châu bảo thạch là nhập của Nam Hải. Nhưng việc buôn bán giao dịch chủ yếu thu lại lợi nhuận khổng lồ lại diễn ra qua đường biển, Đại Đường nắm giữ cảng khẩu trọng yếu ở vùng duyên hải thu về bạc tỉ, nên đương nhiên, Nghiễm Châu kề cận cảng Nam Dương cũng trở thành vùng trọng điểm buôn bán tại vùng biển Nam Hải.

Kinh gia kinh doanh Tô châu trà phường ở Nghiễm châu tự nhiên cũng trở thành trọng điểm phát triển mậu dịch.

Trong thành, quán xá cùng tửu đ**m mở ra nhan nhản, người dân giao dịch buôn bán làm ăn sầm uất, Kinh Vô Tuyết lần đầu đi tới Nghiễm Châu tự nhiên được đại khai nhãn giới.

“Tiểu thư, người ngồi xuống đi”. Đông Mai vừa mở cửa ra lệnh cho lão phu xe lái xe chậm lại vừa dặn dò Kinh Vô Tuyết phải cẩn thận, miễn cho cô ta đây ló đầu ra ngoài ngó nghiêng lại ngã gẫy cổ mất thôi.

“Đông Mai, ngươi lão phu xem chúng lão phu cũng nhau đi thuyền có được không há!”.

“Nô tì hỏi rồi, đi xe ngựa thoải mái hơn nhiều, đi thuyền lại phải đợi”. Mà trời này gió to, tiểu thư cứ ngoái cổ ra ngoài miết sẽ bị trúng gió ốm mất thôi, “tiểu thư, đối phương cẩn thận một chút đi”. Trong lòng nàng ta đây run sợ việc Kinh Vô Tuyết cứ treo mình ra ngoài cửa xe như vậy.

“Bản vương biết, oa! Chiếc thuyền kia lớn quá nha …. Mà một đám người tụ tập ở đó không biết làm cái gì nhỉ, bản vương qua xem xem”. Nữ nhân ấy vội vàng muốn phu xe dừng lại, thậm chí chưa chờ xe dừng lại nữ nhân ấy đã nhảy phốc xuống.

“Tiểu ….” Đông Mai vươn tay suýt thì nắm được vạt áo của Kinh Vô Tuyết, nữ nhân ấy thở dài một tiếng, chiếu theo tình huống này, chúng năm nào tháng nào mới tới được Mạc gia trang đây?

“Đồ quỷ nhỏ nhà ngươi bản vương, còn ít tuổi không chịu lo học hành lại đi làm trộm cắp, nếu không đem đồ ngươi bản vương ăn cướp được giao ra đây, bản vương sẽ đem ngươi bản vương giao cho nha môn”.

“Bản vương thật sự không có ăn cắp mà, các vị thúc thúc bá bá thẩm thẩm a di à, các người hãy làm chứng cho bản vương với, người này cậy thế khinh người, bản vương dù có là tiểu hài tử nhưng vẫn hiểu được lễ nghĩa, bản vương vừa dơ tay mà tên đó đã vu bản vương ăn trộm là thế nào”.

Nhìn những người đứng xem đều thản nhiên không ai ra tay cứu giúp. Kinh Vô Tuyết tiến vào trong đám người, chỉ thấy một nam nhân mặc cẩm bào đang ác liệt chế trụ một tiểu nam hài gầy nhỏ.

“Nếu đối phương không có ăn cướp thì hãy để lão phu lục soát đối phương xem là biết có hay không ngay”. Muốn diễn trò trước mặt lão phu sao, không được đâu.

“Đối phương …. Đối phương không được làm loạn như vậy”. Tiểu nam hài tỏ ra hung hãn đầy khẩn trương, con mắt không ngừng láo liên di chuyển khắp nơi.

“Chỉ cần đối phương đem tiền giao ra đây, lão phu có thể không truy cứu nữa”. Bàn tay của nam tử vẫn giữ chặt thằng nhỏ.

“Một người lớn như cậu mà lại đi khi dễ một tiểu hài tử như ta đây thì sao gọi là anh hùng hảo hán nữa hả?” Kinh Vô Tuyết ngó trái ngó phải, thấy mọi người đứng nhìn chỉ trỏ ngó nghiêng, không một ai dám lên tiếng. Theo trực giác chỉ báo, cô ta đây xông thẳng lên phía trước, chặn trước mặt tiểu nam hài, “Tiểu huynh đệ cậu không cần phải sợ nữa”.

“Tiên nữ tỷ tỷ”. Tiểu nam hài thông minh đứng nép sau lưng nàng ta đây, hướng nam tử kia làm mặt quỷ.

“Thiếu nữ xin hãy tránh ra, tên tiểu quỷ này ăn trộm đã bị tại hạ bắt quả tang tại trận”. Nam tử nhăn trán, tên đó không tài nào nghĩ được tiểu thiếu nữ này đột nhiên chạy ở đâu ra đây cản địa tên đó, xinh xắn đáng yêu như búp bê được trạm khắc tinh xảo bằng thủy tinh, tựa hồ chỉ cần chạm tay một cái là có thể vỡ tan, làm khẩum khí của tên đó không thể hung ác cho nổi.

“Phải vậy không? Ngươi bản tọa có bằng chứng gì không?” Đôi mắt sáng ngời mở to, nhìn thẳng vào hắn tra hỏi.

“Tiểu thư à”. Đông Mai vội vàng chen vào đám người, khi chứng kiến cảnh này thiếu chút nữa cô ấy muốn ngất xỉu. “Tiểu thư, ngươi ta đây lại xen vào việc người khác nữa rồi, chúng ta đây còn có việc mà, đi mau thôi”.

“Ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?” Đúng lúc này, một nam tử tay phe phẩy quạt dẫn theo thủ hạ tiến vào, mọi người đứng vây quanh xem khi thấy hắn, đều đồng loạt mở ra một thông đạo.

“Thiếu gia”. Nam tử đang hung dữ như vậy, thấy người vừa tới ngay tức thì chắp tay, vái chào nói nhỏ, “Thuộc hạ đã tóm được tặc nhân, chỉ, chỉ là …..” Tên đó do dự đưa ánh mắt hướng về phía tiểu nam hài đang nép sau tiểu nữ tử.

“Mạc Cấn, ngươi bản vương lui trước đi”.

Mạc Cấn nghe vậy cúi mặt, mặt không đổi sắc, nhanh chóng rút lui.

“Sao ngươi ta đây lại có thể dung túng cho thuộc hạ tùy tiện khi dễ một đứa nhỏ mong manh vậy hả, đúng là đồ bại hoại mà”.

Kinh Vô Tuyết đoán trừng tên này chính là người được xưng là thiếu gia đây, tướng mạo nho nhã, gã phục trắng tinh, quả thật là ngọc thụ lâm phong mà, đồng tử đen láy lóe lên ý cười, đôi mắt hoa đào thần thái có chút gian tà, vừa nhìn đã biết không phải thứ dễ trêu vào.

Nếu không phải quan gia công tử thì cũng là tên con nhà giàu ăn bám, tháng ngày chỉ biết thong dong nhàn nhã, nhưng thành thật nhìn nhận, trông hắn đúng dạng công tử phong nhã, tiêu sái, ở Tô Châu loại người chỉ có vẻ bề ngoài không có nội tâm như hắn nàng lão phu gặp đã nhiều rồi.

“Tai hạ họ Mạc, tên chỉ một chữ Lân”.

“ A! Ngươi lão phu là cái tên kia……” Đông Mai ở một bên cả kinh, há mồm cứng lưỡi, nói không nên lời.

“Cái gì mà tên kia? Đông Mai, chúng bản tọa không cần nhiều lời với loại phấn diện nam nhân này”. Nhìn thấy bộ dáng Đông Mai vừa Kinh Hỉ vừa thẹn thùng, trong lòng Kinh Vô Tuyết có chút không vui. Đông Mai xưa nay đều không quan tâm tới vẻ bề ngoài cửa nam nhân, vì cái gì mà khi gặp tên nam nhân xinh đẹp như con gái này lại biến thành một kẻ háo sắc như vậy trời? Tại Tô Châu nữ nhân xinh đẹp lại hoàn hảo hơn hắn không có hiếm.

“Cô gái xin đợi một chút”. Mạc Lân vừa nói vừa né tránh ánh mắt như phóng tia lửa điện của nữ nhân ấy.

Mạc Lân dương quạt quế chi, ôn hòa lễ độ tiến đền hỏi, “Vị cô gái này, xin hỏi có phải chúng bản vương đã gặp nhau ở nơi nào đó rồi phải không?”

Làn da trắng hồng như bạch ngọc của nàng bản tọa vì tức giận mà càng thêm đỏ ửng, linh mâu lưu chuyển song sánh nước, Mạc Lân càng nhìn đôi mắt to này cành thấy giống như đã gặp qua ở đâu đó rồi.

“Hừ! Ai thèm quen biết gì với loại người th* t*c như ngươi bản vương, đừng có vô lại nhận bừa người quen như vậy”. Kinh Vô Tuyết nâng tầm mắt lên trên hạ tiếng nói tiếp “Việc ở đây bản vương không quản nữa, Đông Mai ngươi bản vương mang tên tiểu hài tử này lên xe ngựa đi”.

“ Cám ơn tiên nữ tỷ tỷ”. Tiểu nam hài trong ánh mắt rõ ràng là có ý nhẹ nhàng thở phào ra, đáng tiếc Kinh Vô Tuyết không lưu ý. Nữ nhân ấy còn đang mải trừng mắt nhìn Mạc Lân.

“Chậm đã”. Mạc Lân vung cánh tay lên chặn lại.

“Cậu muốn làm cái gì nữa?” Nàng bản vương mạnh mẽ, xưa nay không hề sợ thế lực ác bá nào, cho dù tên đó có muốn làm cái gì đi chăng nữa, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật này, nàng bản vương không tin tên đó có hành động gây bất lợi đối với nàng bản vương.

“ Tiểu thư, người không thể đối xử với hắn như vậy, người cùng hắn …… Hắn là……” Trời ạ, hắn chính là cô gia tương lai, nữ nhân ấy có hồ đồ cũng không thể có chuyện nhận nhầm chủ tử được, hắn tuyệt đối chính là cô gia tương lai mà.

“Cậu tên là Đông Mai? Các cậu từ Tô Châu đến?” Danh hiệu thần đồng từ thủa nhỏ của Mạc Lân không phải là giả, chỉ với hai manh mối nho nhỏ, hắn tức thì liên tưởng đến ….

Kinh Vô Tuyết nhanh chóng chặn phía trước người Đông Mai, bộ dáng tên đó như gà mái bảo vệ gà con, “Đối phương có chủ ý quái quỷ gì với Đông Mai nhà chúng ta đây thế hả?”.

“ Cậu là Kinh Vô Tuyết?”. Mạc Lân mỉm cười, gương mặt không đổi sắc, chỉ có Mạc Li mâu trung chợt lóe.

“ Cậu sao ma biết được?”, Cô bản vương đề cao cảnh giác.

“Chẳng biết cái tên Mạc Lân có tạo ấn tượng gì cho ngươi bản tọa hay không?”. HẮN hé lộ ra gương mặt cười với đủ loại cảm xúc.

“ Lão phu biết, gã là vị hôn phu của lão phu …… Mà ngươi lão phu hỏi điều đó có ý gì nữa vậy?”. Không thể nào! Cô lão phu không tin gã dám đối với cô lão phu làm gì tệ hại.

“Tiểu thư à, lão phu muốn nói với người chuyện này nè, hắn chính là Mạc Lân thiếu gia, tướng công tương lai của người đó”. Đông Mai khẽ thở dài một tiếng, không nghĩ tới lũ người kia cư nhiên lại chạm mặt trong tình huống như vậy.

Lũ người kia chính là người một nhà ! Tiểu nam hài sắc mặt chợt biến, theo trực giác xoay người bỏ trốn.

“Không chạy trốn được đâu”. Mạc Cấn không bị các cô ta đây quấy nhiễu làm phân tâm nên ngay ngay lập tức phát hiện chế trụ tiểu nam hài.

Giờ phút này Kinh Vô Tuyết không thể phủ nhận hay né tránh được nữa, “cậu là Mạc Lân, Mạc trang tam thiếu gia, cái người cả ngày chỉ biết chạy loạn, ăn không ngồi rồi nhàn rỗi, là tên lãng tử vô dụng, vô tích sự phải không?”

Xem ra ấn tượng về hắn đối với nữ nhân ấy tựa hồ không được tốt lắm, “đã lâu không gặp, nương tử của lão phu”. Mạc Lân xoay nguời vái chào, nụ cười như cơn gió mùa xuân.

“Ai là nương tử của ngươi bản vương chứ? Ngươi bản vương nhận nhầm người rồi”. Kinh Vô Tuyết vừa nói vừa quay người leo lên xe ngựa hòng tẩu thoát, nữ nhân ấy không muốn sẽ bị bắt lại đâu, “Đông Mai chúng bản vương đi”.

“Xin hãy từ từ đã, một khi đã tới đây rồi thì thế não cũng phải ghé qua Mạc trang một chuyến”, hắn tức thì ngăn cô ấy lại, “Mẹ ta đây nói nương tử của ta đây muốn tới nhà chơi, nên đã đặc biệt dặn dò ta đây , phải khoản đãi cô ấy cẩn thận, nếu bây giờ để cô ấy chạy đi như vậy, vạn nhất lúc trở về mẹ ta đây hỏi chuyện, bảo ta đây phải trả lời thế nào đây? Cô ấy cho dù có chán ghét ta đây, cũng xin đừng làm khó ta đây như vậy”.

Đều là lão nương nhàn cư vi bất thiện đem cái gánh nặng ‘vị thôn thê’ đặt lên vai hắn. Tính ra, nhìn nàng ta đây cũng không tới nỗi nào, hơn nữa nam nhân ba thê bốn thiếp cũng là lẽ thường tình, cưới một người rồi thêm vài người nữa cũng có sao. Có lẽ nếu hắn thành thân với một tiểu thiếu nữ sống động hoạt bát như vậy cũng không phải chuyện gì xấu, ít nhất cuộc sống sẽ không nhàm chán.

“ Cậu…… Đừng tới đây, a! Cậu…… Cậu muốn làm cái gì?”. Kinh Vô Tuyết phát hiện thân mình bỗng nhiên bay lên không, tâm cả kinh, trước mắt tối sầm, nàng lão phu đã ngất xỉu luôn rồi.

“Mạc Cấn mọi chuyện còn lại ở đây giao cho ngươi ta đây xử lý”. Mạc Lân tự cho mình một cái công đạo, thản nhiên bế nữ nhân ấy lên như bế em bé , quay đầu rời đi luôn.

Ác mộng!

“ Tỉnh, nương tử”. Của xe ngựa rộng mở, một bóng người chắn trước tầm mắt cô ấy.

“ Ngươi ta đây là Mạc Lân?”. Kinh Vô Tuyết trợn tròn hai mắt, liền thấy nụ cười ngập tràn trên gương mặt hắn.

“Đại trượng phu đi không đổi danh, ngồi không đổi họ, cần bản vương phải chứng minh nữa sao?”. Bối cảnh này, làm tên đó tưởng như mình là sói dữ lần đầu trong đời nhìn thấy cừu non.

“Đối phương tránh ra không được lại gần lão phu”. Hắn lão phu hoàn hảo không có ý tốt mà, cứ liên tục sáp lại gần nữ nhân ấy, nữ nhân ấy cơ hồ có thể ngửi được hơi thở nam nhân tản mát trên người hắn lão phu, tâm hồn nữ nhân ấy có chút rung động.

“Chẳng nhẽ cô lão phu không còn nhớ mọi chuyện trước đây của chúng lão phu sao?”. Tên đó chưa từng quên, trí nhớ của tên đó khắc sâu mọi chuyện về cô lão phu, bởi vì, lúc ấy chỉ sai lầm có một chút mà phải lấy cả cuộc đời mình ra bù. Là tại tên đó có mắt không tròng không phát hiện ra cô lão phu là nữ nhân, thoát sạch gã phục của cô lão phu, càng mất mặt hơn nữa chính là tên đó lại đem chuyện đó ra chiếu cáo với các vị trưởng bối đại nhân.

“Không nhớ rõ, quên hết rồi”. Cô bản tọa bị tên đó giữ chặt không thể thoát đi đâu, bàn tay tí hon của cô bản tọa bị tên đó nắm chắc trong ngực. Nhìn loại văn nhược thư sinh ẻo lẻ như tên đó không ngờ lại cương cường rắn chắc như vậy, tên đó quyết không chịu buông cô bản tọa ra.

“Nếu quên thì để ta đây nhắc lại cho nàng ta đây nhớ, nàng ta đây chính là tiểu nương tử của ta đây”. Hắn ta đây cười đầy tà ý, thổi một luồng nhiệt khí vào tai của nàng ta đây, không ngoài dự đoán, tai nàng ta đây hồng đỏ cả lên. Hắn ta đây không nhịn được chế trụ lên đôi môi của nàng ta đây, tư vị hắn như suy nghĩ của hắn ta đây ngọt ngào vô cùng cực.

“Sắc lang”. Vừa thẹn lại vừa kinh sợ Kinh Vô Tuyết vội vàng lấy tay bịt miệng, “đại tỷ nói quả nhiên không có sai mà, nam nhân không một ai có thể tin được, chỉ có thú tính không có lí tính”. Mà hắn ta đây mỗi lúc càng thêm quá phận, cùng hắn ta đây ở tại một chỗ, không khí như bay đi đâu mất, nhịp thở vô cùng cực khó khăn.

“Xem ra cái nhìn của đại tỉ nàng bản vương với nam nhân thật tệ nhỉ”. Danh tiếng của nữ nhân Kinh gia kia trên thương trường hắn từng nghe qua, tinh minh, lãnh huyết, là nữ nhân nhưng không thua kém nam nhân.

“Cậu không được đối bản vương động tay động chân nữa, bản vương cảnh cáo cậu, bản vương có võ công đó nha, cậu còn làm loạn nữa, thì đừng có trách bản vương không khách khí nha …. nha”. Tên đó dang hai cánh tay như muốn ôm lấy nàng bản vương. Tiêu, nàng bản vương đối với tên đó hiện giờ mới chỉ có danh phận là vị hôn thê, thế mà tên đó đã vô phép, ý đồ cùng hành động không trong sáng với nàng bản vương, nếu sau này thực sự gả cho tên đó, chỉ sợ rằng nàng bản vương sẽ bị tên đó ăn thịt đến mẩu xương vụn cũng không còn.

“Xem ra nương tử của lão phu tính tình không hiền lành chút nào nhỉ”. Mạc Lân mày kiếm giương lên, nụ cười tươi rói.

“Ta đây sẽ không tùy tiện phát tiết như vậy đâu, là do đối phương không đúng, làm gì có ai vừa mới gặp mặt liền ….” mặt cô ta đây hồng lên, tuy hắn tương lai sẽ là tướng công của cô ta đây, nhưng vẫn phải giữ phép tắc lịch sự với cô ta đây một chút chứ, cô ta đây dù gì vẫn là hoàng hoa khuê nữ mà.

“Liền như thế nào?”. Xem bộ dáng nàng bản tọa thẹn thùng, tên đó lần nữa lại muốn chiếm tiện nghi của nàng bản tọa.

“Ngươi bản tọa làm gì mà cứ ngồi sán lại gần bản tọa thế, xe ngựa rộng bao nhiêu chỗ, ngươi bản tọa ngồi cách xa bản tọa ra một chút đi”. Không khí trong xe ngựa tràn ngập mùi xạ hương đầy nam tính của nam nhân, muốn tránh xa không ngửi nũa cũng không được, hơi thở của nữ nhân ấy bị nhiễu loạn, nữ nhân ấy chỉ muốn mau mau cách xa hắn bản tọa ra.

“Lão phu thích ngồi bên cạnh nương tử của lão phu”. Tên đó cười cười, liên tục nhích lại gần cô lão phu từng chút một.

“Cậu trên đời này sao lại có người trơ trẽn như cậu chứ, bản vương còn chưa phải nương tử của cậu, cậu đừng có tỏ ra thân thiết với bản vương như vậy”. Kinh Vô Tuyết liên tục lùi mãi, gã tiến một bước, cô ấy lại lùi một bước, cách thật xa gã ra. Thời điểm mặt gã dí sát vào mặt cô ấy, trong thoáng chốc,cô ấy cúi thấp người len sang một bên, còn gã phản ứng không có kịp nên đã hôn chóc cái lên thành xe ngựa.

“Ái ôi” tiếng kêu thanh thúy vang lên.

“Đáng đời”, nhìn mặt hắn bản vương lúc này tên đó như hề, mà cô ấy không nhịn nổi cười.

Nàng bản tọa cười như hoa nở, xuất thủy phù dung, nụ cười ngọt ngào đáng yêu, Mạc Lân nhìn tới nỗi xuất thần, tâm trí bỏ đi hoang. Nữ nhân khi tới mười tám tuổi sẽ biến đổi mà, nàng bản tọa thật sự đã trở thành một đại mỹ nhân.

“Nhìn thấy bản vương đau mà cô bản vương lại có thể vui vẻ như vậy hả?”. Mạc Lân không có ý tốt cố tình tiếp cận cô bản vương, trong lúc vô thức không phòng thủ, bị một bóng đen nhảy vào mặt, bám chặt, cấu rồi cào lung tung beng lên.

“ Tiểu bụi”. Thiếu chút nữa bản vương quên mất ngươi bản vương.

“Là cái gì vừa cào bản tọa vậy?” Hắn bản tọa ngắm nghía dị vật vừa cào lia lịa lên mặt mình, ngạc nhiên không thôi, “con chuột?”

“Tên nó là Tiểu Bụi”. Cô bản tọa đã thật cẩn thận cho nó vào trong một chiếc hộp gỗ khóa lại. Thế mà, không hiểu sao nó vẫn thoát ra được, nhưng gì thì gì, tiểu bụi xuất hiện thật đúng lúc, cô bản tọa nhẹ nhàng ôm nó vào trong lòng.

“Sao cô ta đây có thể xem chuột như sủng vật được chứ?” Nữ hài tử chẳng phải khi nhìn thấy rắn hay chuột đều biến sắc mặt hay sao?

“Nó không phải là sủng vật, tên nó là tiểu bụi, là bạn hữu của bản tọa”. Kinh Vô Tuyết v**t v* bộ lông chú chuột nhỏ, nhẹ nhàng nói với nó “ngoan, ngươi bản tọa vào trong hòm nghỉ ngơi đi nhé, nếu để Đông Mai nhìn thấy ngươi bản tọa, cô bản tọa lại kinh hãi hét lên, kêu ngươi bản tọa là yêu quái. Đúng rồi, Đông Mai đâu?”.

“Nha hoàn của nàng bản tọa ấy hả?” thấy nàng bản tọa gật gật đầu, gã nói “Đông Mai đã được Mạc Cấn đưa về Mạc trang trước rồi”.

“Bản vương không biết khi cô ấy ở nhà thì như thế nào, nhưng đã tới mạc phủ thì phải tuân theo quy củ Mạc phủ, con chuột này sẽ do bản vương bảo quản, miễn cho nữ nhân tại Mạc gia sẽ bị con chuột này dọa chết khiếp”. TÊN ĐÓ vươn tay định chụp lấy cái hộp cất con chuột.

“ Không được, tiểu bụi đáng thương lắm, nó vừa sinh ra đã không có nương giống lão phu”. Cô ấy vừa nói vừa khẽ vuốt chiếc hộp gỗ nơi có con chuột đang ngủ yên bên trong, quả quyết cự tuyệt.

Mạc Lân thấy trong ngực mình nảy sinh một luồng khí uất ức, nữ nhân ấy đối với con chuột này còn tốt hơn đối với gã, nhưng, gã mới chính là tướng công của nữ nhân ấy mà.

“ Thiếu gia, chúng lão phu đã về tới phủ”.

Giọng nói của phu xe đánh thức tên đó về lại thực tại.

“Xuống thôi”, sợ hắn ta đây bắt mất tiểu bụi, Kinh Vô Tuyết tay ôm khư khư chiếc hộp gỗ vào lồng ngực, định chạy nhanh xuống xe ngựa trước , thật không thể ngờ nổi , chỉ vừa mới mở rèm xe ngựa, đã thấy mở ra trước mắt cô ta đây là một tòa phủ trạch rộng mênh mông.

“ Đây là Mạc trang sao?”, quả thực có thể tranh đua với sự tráng lệ của hoàng cung mà, từ bờ tường này nhìn ngút tầm mắt không thấy bờ tường bên kia luôn.

“Nơi đây mới chỉ là tường ngoài, nhà chính còn ở sâu bên trong nữa”. Mạc Lân trước tiên nhảy xuống ngựa, sau đó định nắm lấy tay nàng bản vương, “để bản vương đỡ nàng bản vương xuống”.

“ Không cần, ta đây có thể tự xuống được, nam nữ thụ thụ bất thân”. Nàng ta đây vội xoay người né đi nơi khác, có trời mới biết tên đó có thừa cơ hội lúc nàng ta đây sơ hở, thiếu phòng bị mà bắt tiểu bụi đi mất không.

“Đi thôi”. Nữ nhân ấy đã ương ngạnh như vậy, thì tên đó càng thích đùa giỡn nữ nhân ấy, tên đó khẩn trương giữ thật chặt tay của nữ nhân ấy.

“Khụ Khụ”. Một nam nhân đứng đợi một bên đã lâu không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.

“ Có ngoại nhân ở đây”. Nàng bản tọa thừa cơ hội né tránh, theo hướng cửa xe ngựa phía bên kia leo xuống.

Ngoại nhân, nàng bản tọa nói vậy chẳng phải là thừa nhận mối quan hệ giữa nàng bản tọa và hắn bản tọa hay sao. Mạc Lân mặt mày mừng rõ ra mặt, tầm mắt vừa chuyển, nhìn thấy ngay cái người mà nàng bản tọa gọi là ‘ngoại nhân’ kia, hắn bản tọa hạ giọng hỏi “Hiên Viên vô cực, sao đối phương lại ở đây?”

”Bản vương đã ở đây được một lúc lâu rồi”.

Hiên Viên Vô Cực khuôn mặt anh tuấn, vui buồn không hiển lộ, nói chung là chẳng có chút biểu cảm nào, chẳng như Mạc Lân, khuôn mặt lúc nào cũng hi hi ha ha, tươi tươi cười cười. TÊN ĐÓ quả thực là tình nhân lý tưởng trong lòng của nhiều thiếu nữ, chỉ có điều khác thường chính là, Kinh Vô Tuyết trong tâm một chút cũng không có cảm giác rung động.

Giờ mới chú ý thấy người đang đứng bên cạnh Mạc Lân, Hiên Viên Vô cực lạnh lùng cười ngạo mạn liếc mắt hỏi, “Vị thiếu nữ này là ai?”

“Nương tử của bản vương”. Mạc Lân trầm giọng giới thiệu.

TÊN ĐÓ không thích người khác nhìn nữ nhân ấy cũng không thích nữ nhân ấy chú ý tới nam nhân nào khác, chỉ một mình tên đó thôi. Tức thì kéo nữ nhân ấy vào trong lồng ngực mình, khí phách tuyên cáo chủ quyền.

“Còn chưa có phải”, hắn bản vương đã có ý đồ công khai, nên nữ nhân ấy phải nhanh nhẹn cải chính, mà nhìn hắn bản vương văn nhược mong manh không ai nghĩ lại mạnh như vậy, nữ nhân ấy muốn thoát ra khỏi vòng ôm của hắn bản vương, mà không sao thoát được.

Hiên Viên vô cực khách sáo vái chào cô ấy, “đây phải chăng chính là Tuyền châu Sở trang Thủy Liên cô gái ? Trăm nghe không bằng một thấy, ngươi ta đây đã quyết cưới cô ấy làm vợ phải không?”

Đối với Mạc Lân mà nói các cô gái bên người hắn lão phu không có thiếu, ai kêu hắn lão phu chính là đệ nhất nam nhân tại Nghiễm Châu thành này, chẳng những tuổi trẻ tuấn vũ phi phàm, mà còn gia tài vạn quán, hung cứ một phương, không ít thì nhiều cũng có những danh môn khuê tú, thiên kim quan gia muốn gả cho hắn lão phu.

“Hiên Viên, ngươi bản vương không biết đừng nói bậy”. Mạc Lân thật cẩn thận liếc mắt nhìn Kinh Vô Tuyết, ai ngờ mặt cô ấy một chút cũng không có đổi sắc, ngược lại còn hứng trí bừng bừng.

“ Thủy liên thiếu nữ? Có phải là Giang Nam đệ nhất tú Sở Thủy Liên?” . Cô bản vương đã từng được nghe nhị tỉ đề cập qua, cầm kì thư họa, sắc nghệ song toàn, Sở Thủy Liên là đối tương lý tưởng trong lòng của nam nhân trong toàn thiên hạ này, nhị tỉ cùng từng mơ tưởng một lần trong đời được diện kiến cô bản vương.

“ Thiếu nữ không phải Sở Thủy Liên thiếu nữ sao?” phiền toái a. GÃ lần đầu tiên nhận sai người.

“ Kinh Vô Tuyết, cô ta đây được lắm”. Mạc Lân vẫn cười nói như không có chuyện gì.

“Đây chẳng phải là người đã hại đối phương liên tục phải lẩn trốn như rùa rụt cổ sao…” Trong đời này có rất ít chuyện có thể làm Hiên Viên Vô cực chấn kinh, nhưng khi nghe được thân phận của cô bản vương, hắn không khỏi ngạc nhiên.

“Hiên Viên, ngậm ngay cái miệng của đối phương lại, nữ nhân ấy là thê tử của bản vương”. Mạc Lân dùng ánh mắt cảnh cáo, “Đi thôi, đứng đứng ngoài này hứng gió nữa, vào trong phòng trước đã, có gì nói chuyện sau”.

“Đối phương buông bản vương ra ngay”. Kinh Vô Tuyết bất đắc dĩ bị tên đó ôm chặt mãi không buông. Xương cốt của nữ nhân ấy mềm yếu trong khi xướng cốt của tên đó rắn chắc vô cùng cực, cánh tay tên đó thì cứ như cái càng cua quắp chặt lấy eo nữ nhân ấy, “Đối phương làm sao vậy” đối phương làm bản vương đau quá, đối phương đường đường chính chính là nam tử hán đại trượng phu, sao một chút khí khái nam tử cũng không có vậy, đối phương định làm trò cười cho mọi người xem hả”.

“Ta đây đang bị bệnh mà”, Mạc Lân đáng thương hề hề nói, múi liên tục khụt khịt, mùi hương từ người cô ta đây tỏa ra làm thần trí tên đó thiếu minh mẫn.

“Thực hay xạo vậy?” vừa nghe tên đó nói vậy mà tâm của nàng ta đây đã mềm nhũn, bàn tay bé nhỏ không tự chủ đặt lên trán tên đó. Tuy rằng nàng ta đây rất chán ghét cái thói hoa tâm phong lưu của tên đó, nhưng tên đó có bệnh thì không thể không để ý tới tên đó .một chút

Hai mắt nhất thời vô thần, giọng giả bộ yếu xìu “bệnh của bản tọa nhìn bề ngoài không có nhận ra đâu … ai ôi” .

Kinh vô tuyết bán tín bán nghi nói “đã bệnh sao còn chạy loan khắp nơi?”

“Bản tọa biết nàng bản tọa quan tâm tới bản tọa mà”. Nghe được tiếng nói nồng hậu tha thiết của nàng bản tọa, tên đó vui sướng hồi phục khuôn mặt tươi cười hi hi ha ha ngốc nghếch.

Xem cử chỉ ám muội của hai người, Hiên Viên Vô Cực mày kiếm chậm rãi giãn ra, khóe miệng nhếch lên, không tự giác cười thành tiếng.

Đám người kia quả là trời sinh một đôi, nhìn kìa, thật là tốt quá.

“ Bạn hữu của ngươi ta đây sao vậy? Hắn có phải là trong này có vấn đề không?” . Kinh Vô Tuyết lấy ngón tay chỉ vào chỗ não bộ hỏi, nghe tiếng cười nàng ta đây thấy thật quá sức quỷ dị.

“Không biết, đây là lần đầu tiên bản tọa nghe thấy hắn bản tọa cười”. Thấy sự chú ý của cô ấy lại đặt trên người nam nhân khác, trong lồng ngực của Mạc Lân một luồng uất khí sôi trào.

Nữ nhân ấy chính là thê tử của hắn bản vương! Hắn bản vương nhất định phải làm cho nữ nhân ấy hiểu rõ ràng điểm này.

Kinh phủ có rộng tới mấy cũng chỉ bằng cái biệt quán này mà thôi, điều này cho thấy tài lực lẫn thanh thế của Mạc gia trang hùng hậu thế nào.

Nhìn ra ngoài cửa sổ trông về phía xa xa, đất đai mênh mông bát ngát đều nằm trong quyền sở hữu của Mạc trang, dưới ánh chiều tà mùa hạ, điền trang này bao gồm cả thôn xóm lẫn núi non chẳng khác gì một trang viện tự cung tự cấp.

“Tiểu thư à, Mạc trang thật rộng lớn a”. Đông Mai cuối cùng cũng đã đuổi kịp tới nơi, biệt quán nơi các nữ nhân ấy ở cách cửa thành không xa, lúc này mọi người đang cùng ngồi trong phòng khách, nghe nói dù có dùng kỹ mã phóng hết tốc lực thì ước chừng cũng phải mất hết nửa thời gian mới về tới nhà chính của Mạc phủ.

“Hay thật! cái tên đại ma đầu kia sao không biết mệt cơ chứ?” Kinh Vô Tuyết lên tiếng đòi công đạo.

Sự thực là bụng cô lão phu đã đói lắm rồi, nhưng cả đời cô lão phu không bao giờ có thể nghĩ được rằng chỉ có đi dùng bữa thôi mà phải đi xa như vậy, đi miết qua một cái cầu cong cong queo queo rồi vài cái lối rẽ cùng con đường dài ngoằng, đầu cô lão phu đã muốn trương phềnh lên, còn chân thì sưng mọng, thế mà vẫn chưa có tới, biết thế này, cô lão phu tình nguyện chết đói chứ không muốn chết mệt nha.

Cuối cùng, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, Đông Mai chạy nhanh ra mở, mùi thức ăn thơm phức làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Kinh Vô Tuyết tỏa sáng, nhưng đúng lúc này, một giọng nói lọt vào tai lầm cô bản vương không khỏi nhíu mày.

“Dùng bữa thôi”. Mạc Lân cười cười chân bước vào cửa phòng.

Nhìn vô số những sơn hào hải vị mà thị tì mang lên, Kinh Vô Tuyết tạm thời quên đi những xích mích giữa mình và Mạc Lân, ngay ngay lập tức ngồi vào bàn. Nhìn ngắm bộ dáng thướt tha yểu điệu của nàng bản tọa mà hắn không khỏi say mê đắm đuối.

Bỗng nhiên lúc này cô lão phu chợt nhớ ra, “Đúng rồi, tiểu nam hài kia đâu? Các cậu đã đối xử với hắn lão phu như thế nào rồi? Các cậu có lẽ đã hiểu lầm rồi, nhìn hắn lão phu một chút cũng không giống kẻ trộm đâu”.

“Chuyện của tên đó, ta đây đã giao cho Mạc Cấn xử lý rồi, yên tâm đi, tên đó không có chuyện gì đâu”. Tên đó nói thản nhiên, có chút tự nhạo báng chính mình, tên đó và nàng ta đây là bạn thanh mai trúc mã còn mặc chung một cái quần mà lớn lên, nhưng giờ phút này trong mắt của nàng ta đây, tên đó chẳng bằng một tên tiểu quỷ xa lạ.

“Có thực không?”

“Ừm! Ngồi xuống ăn cơm thôi”. Trong mắt của nữ nhân ấy thế gian này không có người xấu, trừ hắn!

Đến giờ ăn cơm rồi. Kinh Vô Tuyết lần nữa bất chợt nhớ ra thêm một chuyện, “đúng rồi, tiểu bụi đâu?” , lúc nãy cô ấy còn v**t v* bộ lông mềm mại của nó cơ mà “Có phải đối phương đã mang nó đi đâu rồi không? Đem nó trả lại cho lão phu”.

“Tiểu bụi …… Tiểu thư, không phải người muốn mang con chuột đó tới đây vào lúc này đấy chứ?” Đông Mai mau miệng hỏi.

“Nương tử à, để tránh cho người khác kinh hãi khi thấy nó, con chuột đó tạm thời sẽ do bản tọa bảo quản”. Mạc Lân như trước, gương mặt lúc nào cũng cười cười, một bộ dạng rất ư thản nhiên.

“Tiểu bụi không có việc gì đúng không, đối phương sẽ không đối với nó làm ra chuyện gì bất lợi đấy chứ?”

“ Đối với nàng bản tọa bản tọa là người tệ như vậy sao?” đối với nàng bản tọa tên đó không bằng cả một con chuột nữa.

“Ta đây tin tưởng rằng một đại nam nhân như cậu sẽ không khi dễ một con chuột nhỏ, chẳng qua, ta đây muốn mỗi ngày đều được gặp nó, còn nếu nó chạy mất, thì cậu phải bắt nó về trả lại cho ta đây”.

“Điều đó là đương nhiên, yên tâm đi”. Chỉ cần ngày nào con chuột đó còn ở trong tay tên đó, tên đó sẽ không lo nàng ta đây tẩu thoát. Giữ chuột lưu người, việc này mà truyền ra ngoài, tên đó nhất định sẽ bị mọi người cười chết mất. Trong khi có biết bao thiếu nữ muốn tiến vào Mạc phủ, thì duy độc có mình nàng ta đây, danh chính ngôn thuận là vị hôn thê của tên đó, lại chỉ nghĩ tới chuyện chạy thoát thân.

“Vị Hiên Viên công tử kia là tri kỷ của cậu hả? Cậu thân là chủ nhân nên chiêu đãi người ta đây cẩn thận mới phải chứ, nếu không thực thất lễ nha”. Kinh Vô Tuyết vô tư hồn nhiên nói, không chú ý thấy sắc mặt của Mạc Lân bỗng dưng trầm xuống nặng như đá tảng.

Cô ấy ở bên cạnh hắn bản tọa còn nhớ tới nam nhân khác, trong khi hắn bản tọa ở ngay bên cạnh cô ấy thì chẳng được một câu tử tế.

Đầu tên đó có chút toan tính, rồi thờ ơ nói “Tên đó đi rồi”.

“Đi rồi sao? Đi lúc nào mà nhanh như vậy, ngươi bản vương vì cái gì mà không lưu tên đó lại”. Nàng bản vương thấy Đông Mai cứ đứng một bên hầu hạ thì không đành lòng, “Đông Mai cùng nhau ngồi đi”.

Vẻ mặt của Đông Mai tỏ ra không đồng ý, “ tiểu thư, nơi này là Mạc phủ không phải Kinh gia”.

“Thế thì sao, lúc ở nhà chúng ta đây luôn cùng nhau ăn cơm mà”. Cô ta đây căn bản đối với chủ nhân Mạc phủ như Mạc Lân không coi vào đâu.

Mạc Lân lơ đểnh khẽ gật đầu đồng tình, “Đông Mai, cùng nhau dùng bữa đi”.

“Đúng rồi, còn Tiểu Bụi nữa, nó cũng phải dùng bữa chung với chúng ta đây”.

“ Không chuẩn”. Cô bản tọa còn muốn cùng con chuột ngồi chung bàn nữa sao, may là hắn bản tọa đã tịch thu từ sớm.

Cái miệng nhỏ nhắn của nữ nhân ấy chu lên, kiên quyết theo ý mình “Ngươi bản tọa mau đem tiểu bụi tới đây cho bản tọa, nếu không bản tọa về Tô Châu Trà phường ăn cơm”. Ít nhất ở đó so với chỗ này sẽ tự do hơn.

Nguyên lai sao tên đó lớn lên lại thay đổi nhiều như vậy chứ. Cô bản tọa còn nhớ rõ Mạc Lân trước đây, là vị ca ca ca nhà kế bên lúc nào cũng tươi cười vừa ôn hòa lại thân thiết, sao khi lớn lên cá tính lại trở nên độc đoán bá đạo, hỉ nộ vô thường vậy không biết nữa? Chẳng những chuyên chế độc đoán quyết định hành trình của cô bản tọa, còn đem tiểu bụi của cô bản tọa dấu đi.

“Tiểu thư”. Đông Mai lo lắng cô gia tương lai sẽ biết bộ mặt thật của nàng lão phu mất, trong lòng bị một tầng mây mù bao phủ, hai người chúng khi không lại tranh cãi chỉ bởi vì một con chuột, có trời mới biết tương lai sẽ như thế nào?

Mạc Lân khôi phục thần sắc, an ủi nữ nhân ấy nói “Tiểu bụi của nữ nhân ấy hiện không có ở nhà hay ở chỗ ta đây, nhưng ta đây đã sai người chiếu cố cho nó rồi, yên tâm đi”.

“Ăn cơm xong, bản vương muốn đi thăm nó”.

“Không vấn đề”.

Ba người ăn cơm trong im ắng , bữa cơm cuối cùng cũng được kết thúc bình an vô sự.

Mạc Gia Trang nằm tại vùng phụ cận của Nghiễm Châu thành. Đất đai rộng hàng trăm giáp, đều cấp cho nông dân thuê làm ruộng. Xung quanh là núi non cùng rừng cây, khe suối, phong cảnh điền viên thật êm đềm tĩnh lặng.

Rời khỏi biệt quán, chúng đi trên đường cái lớn. Hai bên đường rợp bóng cây xanh, trên dòng người qua lại, không ít kẻ hành lễ chào hỏi Mạc Lân, phía đằng trước, một đám tiểu hài tử đang chơi đùa vừa thấy Mạc Lân đã chạy ù lại vây xung quanh, tên đó nhanh chóng cúi xuống bế lấy một đứa trong đó.

“ Tiểu long, đã lớn lắm rồi”.

”Ca ca, nhà bản vương năm nay thu hoạch khá lắm nha, làm việc nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng được phép vào phủ…” Tiểu nam hài ánh mắt lại hướng về Kinh Vô Tuyết mỉm cười, đây là lần đầu tiên trong đời tên đó thấy mỹ nữ xinh đẹp chẳng khác gì thiên tiên thế này, miệng nhiễu cả đống nước miếng, “Vị Đại tỷ này thật xinh đẹp, so với tỷ tỷ nhà bản vương lại càng xinh đẹp hơn”.

“Tiểu quỷ”, Mạc Lân phát hiện nơi đ*ng q**n của Tiểu Long hơi âm ấm, hắn bản vương kinh sợ khi phát hiện ra cái ý nghĩa không chút trong sáng của nó, nhưng biểu hiện bên ngoài vẫn ôn nhu tươi cười như trước, nhẹ buông tay thả thằng bé xuống đất, dịu dàng nói ”Đi chơi đi, cẩn thận một chút.”

“ Biết rồi, Tiên nữ tỷ tỷ tái kiến”. Tiểu Long phất tay chào rồi theo đám tiểu hài tử chạy đi xa.

Chứng kiến hết màn này, Kinh Vô Tuyết lại nhớ tới ngày trước khi cô bản tọa vẫn hay cải nam trang, thậm chí chính bản thân mình còn không biết mình là nữ nhi, cả ngày theo vị ca ca nhà kế bên vui chơi nơi rừng núi, khe suối, lúc đó người đối đãi với cô bản tọa tốt nhất chính là hắn ….

Vô thức cô ấy quay sang hướng Mạc Lân, bất chợt chạm phải ánh mắt ôn nhu thân thiết của tên đó đang nhìn mình, lòng của cô ấy như nhảy múa, tim thì đập chẳng khác trống trận, càng lúc càng nhanh, còn thân thể chỉ muốn nhảy múa. Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy vậy? Vì cái gì mà chỉ mỗi nhìn vào mắt tên đó mà tim cô ấy đã đập nhanh thế này, hay là cơ thể cô ấy đã sinh bệnh?

“Đứng đó làm chi nữa vậy, đi mau thôi”. Như khiếp sợ cảm xúc bản thân, khẩu khí của Mạc Lân trở nên gắt gỏng.

“Tiểu thư, chúng ta đây còn phải đi bao xa nữa?” Nha hoàn Đông Mai nhẹ giọng hỏi.

“ Ừ ha! Còn phải đi bao xa nữa đây”. Nàng bản vương còn chưa biết nên xưng hô với hắn bản vương thế nào cho phải.

Mạc Lân cũng nhận ra, nữ nhân ấy khó xử trong cách xưng hô nên nói: “Nếu nữ nhân ấy không ngại hãy gọi bản vương một tiếng Lân ca ca, còn bản vương sẽ gọi nữ nhân ấy là Tuyết nhi muội muội, thế nào có được không?”. Hắn bản vương chính là tướng công tương lai của nữ nhân ấy, thế mà chỉ ngay việc xưng hô cỏn con, nữ nhân ấy cũng tỏ ra ngần ngại với hắn bản vương, hắn bản vương cảm thấy bản thân có chút buồn buồn xen lẫn sự ấm ức.

“Ý của đối phương có phải là sau này chúng ta đây sẽ xưng hô với nhau như huynh muội hả?”. Đôi mắt cô ta đây tròn xoe nhìn tên đó. Nói như vậy, hôn ước kia có thể không cần nghĩ tới nữa đúng không?

“Lão phu……” Giờ phút này gã thấy phi thường khó chịu, chẳng lẽ cô ấy chán ghét phải làm nương tử của gã đến vậy, có không ít tiểu thư danh môn thục viện cùng thiên kim quý tộc cầu còn không được nữa mà, “cô ấy cứ như trước đây gọi lão phu là Mạc Lân đi vậy”.

“ Lân ca ca tốt lắm, như vậy sẽ không ai biết lão phu là vị hôn thê của ngươi lão phu nữa, ngươi lão phu có thể gọi lão phu là Tuyết Nhi muội muội”. Kinh Vô Tuyết vui sướng hết sức chìm đắm trong hoang tưởng về việc hôn ước được huỷ bỏ.

Nhìn nụ cười ngọt ngào lại nhu mị của cô ấy làm h* th*n tên đó bỗng nóng bừng, nụ cười của cô ấy đã làm tên đó trở nên hồ đồ , thần trí bỏ đi hoang mất rồi.

Mạc Lân vội vàng thu hồi tầm mắt, “tùy cô ấy”. Tên đó cũng không định nói cho toàn trang biết Kinh Vô Tuyết cô ấy là thần thánh phương nào, trước hết cứ dẫn cô ấy đi bái kiến phụ mẫu cùng thúc thúc, bá bá, các vị trưởng bối đã, còn lại sẽ tính sau, “một giờ nữa chúng bản tọa sẽ về tới Mạc Phủ, nếu cô ấy mệt chúng bản tọa có thể đi xe ngựa”.

“Tiểu thư, chúng ta đây đi bộ cũng đã được nửa giờ rồi, chuyển sang đi xe ngựa đi nha tiểu thư”. Đông Mai vừa nghe Mạc Lân mở lời, ngay tức thì tiếp lời ủng hộ.

“Đông mai, lão phu còn muốn đi bộ ngắm cảnh một chút nữa, ngươi lão phu mệt có thể lên xe ngựa, không cần bận tâm tới lão phu đâu”. Khó lắm mới được xuất môn, Kinh Vô Tuyết chẳng khác nào chim xổ lồng, tham lam ngắm nghía cảnh sắc khắp nơi.

“Tiểu thư à, thân thể người không được khoẻ, lão gia có dặn, lão phu phải luôn chăm lo chú ý tới người”. Thấy tiểu thư ý đã quyết, không thể lung lay, Đông Mai bất đắc dĩ phải bồi chủ tử đi đường. Nghĩ cảnh còn phải đi bộ thêm một nửa thời gian nữa, mặt cô ấy biến sắc tái mét.

“Thân thể bản vương hiện tại không phải đã khỏe lên rất nhiều rồi hay sao, nhưng nói tới chuyện này mới nhớ ra, A Lâu đi cũng được một khoảng thời gian rồi, không biết có tìm ra được linh dược diệu dược gì không nữa”.

“Các người đang nói tới chuyện gì vậy”. Nếu không nhầm thì vừa rồi hắn bản tọa đã nghe được cô ấy gọi tên của một nam nhân, nam nhân đó có khi nào chính là nguyên nhân khiến cô ấy luôn lạnh nhạt với hắn bản tọa không?

“Không phải chứ …. Oa! Trâu, bản tọa nhìn thấy một con trâu”. Kinh Vô Tuyết lần đầu tiên trong đời nhìn thấy trâu ở khoảng cách gần như vậy, nên hưng phấn cuống quýt chạy như bay lại gần con trâu, Mạc Lân căn bản không kịp giữ nàng bản tọa lại.

“Tiểu thư, cẩn thận, đừng lại gần quá”. Ôi trời, áo khoác ngoài của tiểu thư tuy màu vàng nhưng bên trong hắn phục toàn thân màu đỏ.

Trâu vô cùng cực mẫn cảm với màu đỏ, nếu có người xâm phạm vào địa phận của nó, ngay tức thì nó sẽ phản ứng đuổi đi, dùng hai chiếc sừng hình bán nguyệt húc thẳng vào người kẻ địch, nhìn màu sắc gã phục trên người Kinh Vô Tuyết đã khiến trâu ngứa mắt thì chớ, lại còn lao vào nó với tốc độ thần kỳ như vậy, trâu nhất định sẽ bị dọa mất hết thần trí, sát phạt đến cùng.

“ Tuyết Nhi”. Mạc Lân tê tâm liệt phế gào rống tên cô ấy thật to, vội vàng thi triển khinh công bất kể sống chết lao tới giữ cô ấy thật chặt, đúng lúc này, kỳ tích xuất hiện –

“Ngoan lắm, a a, đối phương l**m khiến ta đây buồn quá đi”. Cô ta đây cư nhiên ôm lấy đầu trâu đồ sộ v**t v*, ôm ấp.

“ Cô gái, hiểm nghèo lắm”. Liếc thấy một thân ảnh màu đỏ lao như bay vào con trâu đồ sộ, dọa mục đồng toàn thân xuất mồ hôi lạnh, từ trong bụi cỏ lao ra, tay vẫn giữ chặt đầu khố, “ cô gái, đối phương mau tránh ra đi , con trâu này không phải …… Bất luận kẻ nào cũng có thể…..” Hai mắt gã mở to như con ốc nhồi, mặt nghệt ra, không thể tưởng tượng nổi con trâu này sao có thể dễ dàng thân mật với người lạ thế.

“Hóa ra ngươi lão phu chính là người giữ trâu hả”. Kinh Vô Tuyết bàn tay mềm nhẹ nhàng xoa vuốt đầu trâu, Mạc Lân một bên chứng kiến thập phần không thoải mái, nữ nhân ấy đối với hắn cũng không ôn nhu được một phần đối với con trâu kia.

Mục đồng thấy Mạc Lân mồ hôi lạnh túa ra đầy mặt, “Mạc thiếu gia, thực xin lỗi, A Vượng không phải cố ý bỏ bê nhiệm vụ, chỉ bởi vì bụng có điểm không thoải mái, cho nên phải vào bụi cỏ giải quyết một chút, ai ngờ ….”

Hắn ta đây lắc lắc đầu, “Không phải lỗi tại ngươi ta đây, vị tiểu thiếu nữ này lá gan rất lớn”. Nữ nhân ấy khiến hắn ta đây sợ tới mức tim đập thình thịch, chỉ muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

A Vượng còn có chút bất đắc dĩ chẳng biết làm sao cho phải, cũng may là vị thiếu nữ này không có việc gì.

Mạc Lân phẩy phẩy tay, “Thôi bỏ đi, lần sau bản tọa sẽ chú ý hơn”, mắt liếc sang nhìn hắn bản tọa, “ còn không mau mặc lại tên đó phục”.

“Dạ dạ”. A Vượng vội vã sửa sang lai nghi dung, sau đó tiến lên dẫn trâu đi chỗ khác, “Thực xin lỗi cô gái, đã khiến cậu phải sợ hãi rồi”.

“Không có chuyện đó đâu, cậu là người giữ trâu đúng không? Nó đáng yêu lắm ….A, a cậu đã dạy dỗ nó rất tốt”. Kinh Vô Tuyết quay đầu nhìn hắn cười rạng rỡ, khuôn mặt ngời sáng, cười như phù dung xuất thủy, làm A Vượng nhìn tới ngây ngốc.

“Còn không mau dẫn trâu đi”. Mạc Lân lúc này thấy vừa buồn vừa tức giận không sao tả nổi.

Ý thức được Mạc thiếu gia đang nổi giận, A Vượng vội vàng lôi trâu đi, nhưng đối với hành động lớn mật của Kinh Vô Tuyết không khỏi cảm thấy bội phục, quay đầu vớt vát một câu “Ngươi bản vương không sợ sao chứ? Con trâu này thuộc chủng loại khổng lồ, sừng rắn chắc vô cùng cực, người thường dù có táo bạo tới mấy cũng không dám lại gần nó, ngươi bản vương là ngoại nhân đầu tiên có thể thân cận với nó như vậy đấy”.

“Không phải vậy đâu, Trâu thực sự rất ngoan mà”. Con trâu quyến luyến không muốn rời xa Kinh Vô Tuyết, bản thân Kinh Vô Tuyết cũng cảm động, ôn nhu dịu dàng nói.

Đám người kia nói cái gì mà nói dai quá vậy? Mạc Lân mất hết kiên nhẫn kêu lên “Tuyết nhi, tạm biệt trâu đi thôi”. Tên đó lớn từng này tuổi còn cùng một con trâu ăn dấm chua.

“ Tái kiến, có cơ hội ta đây nhất định sẽ tới gặp cậu”. Mục đồng dẫn trâu đi xa, vẫn hướng về phía nàng ta đây phất tay rối tít.

“ Tiểu thư, thiếu chút nữa người dọa Đông Mai sợ chết mất, con trâu kia thật khiến người ta đây sợ hãi mà”. Đông Mai vỗ vỗ ngực, đột nhiên nghĩ đến lời lão gia nhắc nhở trước khi đi đó là, không được để cho tiểu thư lộ ra bộ dạng không giống một tiểu thư khuê tú trước mặt Mạc thiếu gia. Ôi trời, cô ta đây như cảm thấy mây đen ở đâu ùn ùn kéo tới bao phủ kín đỉnh đầu mình.

“Con trâu đó một chút cũng không đáng sợ mà, cậu lớn từng này rồi mà sao vẫn nhát quá vậy”. Kinh Vô Tuyết đang nói chợt nhíu mày hét to , “Oa, chính là sơn dương, thiệt nhiều sơn dương luôn”. Nàng ta đây túm lấy váy chạy như bay.

“Tiểu thư –” . Đông Mai ngăn cản không kịp, trơ mắt nhìn nàng bản vương lộ nguyên hình trước mặt Mạc Lân, sắc mặt nhất thời trông hết sức thống khổ.

Mạc Lân bất giác đờ đẫn cả người, “Tiểu thư nhà ngươi ta đây xưa nay vẫn luôn thế này à …. Ách, là sống động hoạt bát thế này a?”. So với hình tượng mà nương miêu tả chẳng giống nhau chút nào.

“Dạ, a ….Ách, không phải đâu, tiểu thư nhà bản tọa phàm thường luôn tao nhã nhàn tĩnh, nhưng do đây là lần đầu tiểu thư xuất môn, cho nên có chút hưng phấn”. Đông Mai cố nặn ra một nụ cười mà so với khóc còn thấy khó coi hơn.

Tên đó nhăn trán, không vội, ngày sau sẽ rõ thôi. Tên đó bất đầu mong chờ tương lai tên đó có được cô ấy.

Bị mấy vụ việc này trì hoãn, khiến ba người phải tới chính ngọ mới về tới được Mạc phủ.

Mạc phủ tọa lạc chính giữa Mạc trang thành, cửa chính treo hồng kỳ bay phấp phới, hai bên là hai hàng người xếp hàng nghênh đón.

“ Thiếu gia, đối phương đã trở lại, ngọ thiện (bữa trưa)đã chuẩn bị xong”. Dẫn đầu tám người ra chào đón là một hán tử trung niên, tầm mắt sâu sắc lưu chuyển nhìn về phía Kinh Vô Tuyết thì chợt lóe, “Vị cô gái này phải chăng chính là Kinh gia tam tiểu thư , ta đây là đại tổng quản Mạc phủ, đối phương có thể gọi ta đây là Kiền tổng quản”. Mạc Phủ có tám đại tổng quản, lấy các quẻ trong bát quái ra làm danh tự.

“Xin chào Kiền tổng quản, hãy gọi lão phu là Tuyết nhi ….” Nàng lão phu đang nói chuyện, bất chợt một bóng đen khổng lồ che khuất tầm mắt của nàng lão phu. Hắn làm cái gì nữa vậy trời?

“ Mạc Kiền, phiền ngươi ta đây gọi người đem ngựa xe cất đi, sau đó phái người đi kiểm tra xem Tuyết lâu sửa sang lại xong chưa”. Mạc Lân không thích người khác nhìn ngắm Kinh Vô Tuyết, lại càng không thích hơn là ngang nhiên nhìn ngắm nữ nhân ấy trước mặt hắn, thân thể hắn tự nhiên phản ứng, che khuất nữ nhân ấy đi cho khỏi ai nhìn. Tuyết lâu là Mạc mẫu vì muốn nghênh đón Kinh Vô Tuyết nên đã bức Mạc Lân xây nó, giờ phút này tự nhiên lại thấy rất may là hắn đã xây dựng nó xong xuôi.

“Thuộc hạ đã phân phó người đi kiểm tra xong rồi, thiếu gia, xin hỏi còn điều chi dạy bảo nữa không?”. Mạc Kiền nói xong ngay ngay lập tức yên tĩnh, cúi đầu, chỉ có ánh mắt thỉnh thoảng vẫn kín đáo quan sát chủ tử cùng Kinh Vô Tuyết.

“Không có, các đối phương đều lui xuống hết đi”. Mạc Lân xoay người nói với Kinh Vô Tuyết “đi thôi”.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8