Ăn Tướng Công
Chương 4
Kinh Vô Tuyết thoát khỏi sự đeo bám dai dẳng của Đông Mai, nhàn rỗi dạo chơi khắp nơi, leo lên tít tận ngọn cây cao ngồi hóng mát. Một âm thanh hết sức dễ nghe theo gió thổi vào tai nàng lão phu.
Xuyên qua nhánh cây diệp phùng, xa xa về phía tam giác đình nằm giữa liên trì (Ao Sen), nàng ta đây trông thấy một đôi nam thanh nữ tú đang nói chuyện trông hết sức thân mật, nam nhân kia rõ mồn một là tướng công tương lai danh chính ngôn thuận của nàng ta đây, nữ nhân thì nàng ta đây nhận không ra, giống như không phải A Lệ. Nàng ta đây cố gắng rướn người nhìn thật kỹ lần nữa.
Bất chợt cô lão phu nhớ ra một chuyện, lúc trước hình như Mạc Kiền có nói qua Mạc phủ sắp sửa có khách quý tới chơi, Hoa Vũ các hoa khôi Liễu Ngênh Hương, chẳng lẽ chính vì mỹ nhân này nên A Lệ mới phải vội vàng rời đi? Nếu thật sự như vậy, có thể thấy được địa vị của Liễu Nghênh Hương trong lòng Mạc Lân không hề bình thường, cũng có thể chứng minh lời thiên hạ đồn đại không phải là giả, tướng công tương lai của cô lão phu đích thực là một công tử phong lưu.
”Mạc huynh, xin hãy để muội đàn một khúc cho chàng nghe nhé”.
”Hay lắm! Nhưng trước hết ….” Ánh mắt Mạc Lân thoáng nhìn về phía bóng đen lấp ló sau tàng cây, khoé miệng nhếch lên cười gian, nói với Liễu Nghênh Hương “hãy để ta đây ôm cô ấy một cái”.
“Mạc huynh, đừng có như vậy mà”. Liễu Nghênh Hương tiếng cười thanh thuý , nhu thuận ngả vào lòng Mạc Lân.
Hình ảnh hai người thân thiết làm cho Kinh Vô Tuyết cả mặt lẫn tai đều đỏ hồng, nín thở, ngồi im thin thít .
Thời gian đã qua được một lúc lâu, cô ta đây không hiểu sao bản thân dù không muốn nhưng cứ nhìn mãi, không cách nào thu hồi được tầm mắt, Mạc Lân bây giờ trông khác hẳn với Mạc Lân mà cô ta đây đã quen biết bấy lâu, bộ dạng không có chút trầm ổn nào mà thật sự trông rất chi là ph*ng đ*ng, càn rỡ… Nhưng, điều quan trọng nhất chính là, khoảng không tình cảm nồng nàn như vậy, làm cô ta đây tưởng như phương trời bây giờ chỉ còn là của hai người họ. Bất chợt qua khoảng trống, ánh mắt của cô ta đây và Mạc Lân ngẫu nhiên gặp gỡ, tim cô ta đây giật thót mất một nhịp vội vã trốn tránh, còn hắn ta đây ngay ngay lập tức quay ngoắt đi.
Hắn lão phu hoàn toàn không phát hiện ra cô ấy sao? Hay là tại mắt hắn lão phu kém, suy nghĩ một hồi cô ấy thấy là trước tiên cứ nên leo xuống đất, chứ cứ ngồi im đây càng nhìn càng thấy tức mắt.
Nữ nhân ấy thật cẩn thận tuột từ trên ngọn cây cao xuống mặt đất, trong một phút thất thần, bàn chân đặt nhầm vào khoảng không –
“A a aaaa” Cô bản vương thét lên sợ hãi, nhắm chặt hai mắt.
“Trốn ở trên cây chẳng khác nào một con chuột”.Tiếng cười vang vọng phía trên đầu nàng bản tọa. Nàng bản tọa đã nghĩ chắc chắn sẽ bị ngã thống khổ bầm dập không què chân cũng gẫy cẳng, chứ không ngờ được rằng mình lại được một vòng tay ôm chặt hết sức ấm áp, lại mềm mại thế này.
Mãi một lúc sau cô ấy mới cẩn thận từ từ mở hai mắt, “A, là ngươi bản vương” Làm sao hắn bản vương có thể ngay tức thì phóng tới đây cứu cô ấy nhỉ? Lúc nãy hắn bản vương còn cư nhiên đứng ở tam giác đình giữa liên trì mà.
Đột nhiên, ý thức được bản thân đang ngoan ngoãn nằm yên trong lòng ngực gã, nàng lão phu vội giãy dụa, “ mau buông lão phu ra”.
Tên đó đã thi triển hết công lực để cứu cô bản vương mà cô bản vương lại còn cao giọng với tên đó, Mạc Lân cảnh cáo “Còn lộn xộn nữa bản vương sẽ thả cô bản vương rơi xuống đất luôn”.
Uy h**p đạt hiệu quả, cô ấy giật mình ôm chặt lấy khuỷu tay hắn ta đây, khiến hắn ta đây có cảm giác bản thân như bị một dòng nước dũng mãnh tràn ngập toàn bộ đầu óc lẫn thân thể, trí nhớ của hắn ta đây ngay lập tức bỏ nhà đi hoang, rõ ràng hắn ta đây có điều gì đó rất quan trọng muốn nói, mà hắn ta đây lại không tài nào nhớ ra nổi
Nữ nhân ấy càng ngày càng không tài nào hiểu nổi suy nghĩ chân chính trong lòng Mạc Lân, mọi suy nghĩ đều đã đi vào bế tắc, trán cũng đã nhăn thành vô số đường chồng chéo lên nhau. Đúng lúc này, Đông Mai chạy vào phòng như một cơn bão mang theo một đóng trân châu kỳ bảo (báu vật quý giá).
“Tiểu thư, xem ra Mạc thiếu gia thực sự rất thương người nha”. Nếu trên đời này có một nam nhân cũng sủng ái cô bản tọa như vậy thì tốt biết bao nhiêu.
“Đông Mai, cậu cứ nói quá lên cái gì vậy, nếu để tên đó nghe được thể nào tên đó cũng dương dương tự đắc lên cho xem, tên đó có làm gì đi nữa thì cũng chẳng có tâm ý gì sâu xa đâu”. Tuy bản thân nàng ta đây không biết tên đó đối với hôn ước này có suy nghĩ gì. Nhưng nàng ta đây có thể khẳng định một điểm đó là tên đó hoàn toàn không muốn lập gia đình, tất cả mọi sự đều do cha ta đây tên đó khởi xướng nên thôi. “cậu đã tra xét được tên đó cất giấu Tiểu Bụi ở nơi nào chưa?”
“Điều đó … bản vương không tài nào biết được”. Tiểu thư thật biết nói đùa, cô ấy có điên mới đem con chuột đó về để nó dọa chết cô ấy à.
“Thật đáng ghét, chẳng biết gã có ý gì nữa, không cho phép bản tọa đi tìm A Ngưu cùng A Vượng, cầm đoán bản tọa đến phòng bếp, quy định thời gian thăm hỏi Tiểu Bụi , gã khiến bản tọa ở đây một chút tự do cũng không có”.
Cô ấy nhàm chán nhặt lên một viên trân châu to bằng ngón tay cái, óng ánh sắc vàng.
“Tiểu thư người cầm cẩn thận đừng có đánh rơi nhé”. Một viên trân châu to bự chảng như vậy thật không biết giá trị nhiều tới chừng nào nhỉ?
“Chúng ta đây ra ngoài, đã lâu chưa chơi bắn đạn châu rồi”. Kinh Vô Tuyết để cả hộp trân châu quý báu xuống đất.
Đông Mai thấy thế ngạc nhiên hét to “tiểu thư, đây là đồ Mạc thiếu gia đem tặng cho người mà”. Vạn nhất nếu để nó vỡ hỏng, nô tì có mười cái mạng cũng bồi thường không nổi.
”Tên đó đã cho lão phu rồi thì chính là của lão phu”. Cô ấy nắm lấy tay của Đông Mai, đặt vào một nửa “Mấy cái này là của cậu, chúng lão phu thi xem ai bắn trúng được nhiều nhất là người ấy thắng”.
“Tiểu thư, như vậy rất khó coi”, đường đường là thiên kim tiểu thư lại bò trên mặt đất như vậy.
“Chẳng có ai thấy đâu, lo cái gì, mau mau”. Cô ấy kéo kéo đông Mai, buộc cô ấy lão phu cũng ngồi xuống chơi cùng.
“Khoan khoan” có người đến đấy.
“Mạc thiếu gia”. Đông Mai thở phào ra một hơi, nữ nhân ấy cảm thấy như được đặc xá, vội vã đứng dậy đem đống châu báu cất đi.
“Là đối phương à”. Phủi phủi hai tay, Kinh Vô Tuyết nhìn tên đó mà mặt xị cả ra.
“Cô bản tọa giống như không vui khi nhìn thấy bản tọa thì phải ?”. Mạc Lân vốn là đến để nhìn xem phản ứng của cô bản tọa đối với đống lễ vật mà tên đó tặng thế nào, không nghĩ lại nhìn thấy một màn này, tên đó thực sự thấy tức cười, đống trân châu đó có giá trị liên thành thế mà cô bản tọa lại đem ra bắn đạn châu (giống như chơi bắn bi vậy đó).
“Đâu có, nơi này cũng vẫn là thuộc địa bàn của ngươi bản tọa mà”. Nữ nhân ấy cúi mặt khẽ bĩu môi.
Hắn biết nữ nhân ấy giận hắn điều gì, “ Tiểu bụi bị bệnh mấy ngày nay rồi, cho nên ta đây mới không để nữ nhân ấy gặp nó”. Súc vật không nên sống chung với người, huống chi lại loài chuột bẩn thỉu như vậy.
“Có phải không vậy? cậu không gạt bản tọa đấy chứ”. Nữ nhân ấy ngước mắt nhìn hắn.
”Bản vương có bao giờ gạt cô ấy điều gì chưa?”
“Ngươi ta đây nói ngươi ta đây dẫn ta đây đi Tô Châu trà phường mà không có thực hiện”. Nàng ta đây nhanh chóng cãi lại.
“Cô ta đây cũng biết ta đây còn rất nhiều công việc phải làm mà”. Hắn đem công việc ra để ngụy biện.
“Nguyên lai bồi tiếp nữ nhân chính là công việc của ngươi bản tọa đấy hả?” Nghĩ đến những lời mà hạ nhân đồn đãi bấy lâu, không hiểu tại sao trong tâm cô ấy có một nỗi buồn phiền dấy lên không thể giải thích nổi.
“Bồi tiếp nữ nhân? Nữ nhân ấy nghe ai nói chuyện đó”. TÊN ĐÓ thực chất đúng là vì tiếp đãi Liễu Nghênh Hương nên mới bận rộn mấy ngày nay như vậy.
“Không cần người khác nói, bản vương có mắt bản vương tự nhìn”.
“Lão phu không nghĩ Tuyết nhi cũng biết ăn dấm chua đấy?” (Dấm chua = ghen)
Nữ nhân ấy nghiêm trang nói, “Dấm chua là cái gì? Lão phu đâu có ăn được dấm chua, lão phu chỉ thích ăn ngọt thôi mà”.
”Thê tử của ta đây thật là đáng yêu”. Mạc Lân vươn hai cánh tay về phía cô ta đây, ôm chặt cô ta đây vào lòng, nói “Được rồi, cần phải thu thập một chút chứ nhỉ”.
“Làm cái gì vậy?” không quen thân mật với người khác phái theo kiểu này, hai tay nữ nhân ấy khoanh chặt trước ngực, lòng bàn tay đặt nơi trái tim, lắng nghe tiếng đập phập phồng, giống như trái tim cũng bị ảnh hưởng bởi sự hồi hộp của nữ nhân ấy.
“Thôi được rồi, để tránh chuyện cô ta đây lại nói ta đây là kẻ không biết giữ lời”. Mạc Lân vừa nói, vừa kéo tay cô ta đây đi hướng về phía cửa ra vào.
“Cậu muốn dẫn lão phu đi Tô Châu trà phường hả?”. Nghe thấy lời hắn nói, ánh mắt nàng lão phu sáng rỡ lên, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở.
Biểu tình thực mê người, tên đó thuận thế cúi đầu cắn nhẹ vào đôi môi mềm mại tươi xinh thuần khiết của nữ nhân ấy, tinh tế lấy đầu lưỡi l**m l**m.
Hành động phóng túng bất chợt này của tên đó làm nữ nhân ấy khiếp sợ. Nữ nhân ấy thường nhìn thấy cảnh nhị tỷ khinh bạc tỳ nữ, nữ nhân ấy cũng thường được miêu miêu và đại hoàng l**m hai má, nhưng mà mấy chuyện đó với chuyện này không có giống nhau, cả người nữ nhân ấy đỏ bừng một cách khác thường, thân nhiệt tăng lên đột ngột, tim đập thật nhanh như trống trận .
”Ngươi bản vương tại sao lại làm như vậy?”
“Cô ấy không thích sao?” Tên đó cười đầy tà ý nhìn sâu vào mắt cô ấy.
”Bản tọa khống biết, bản tọa cũng vẫn hay được Đại Hoàng, Tiểu Bạch, Miêu Miêu, Bì Bì, và Phi Cường l**m vào mặt, nhưng so với đối phương l**m thì không có giống nhau”.
Nàng ta đây cư nhiên coi việc tên đó hôn nàng ta đây là l**m loạn xạ vào mặt nàng ta đây, tên đó hơi xịu mặt hỏi “Không giống nhau ở chỗ nào?” nàng ta đây là vị hôn thê của tên đó, tên gia hỏa nào dám to gan lớn mật động đến vật sở hữu của tên đó.
“Lũ người kia đều không l**m vào miệng bản tọa, như ngươi bản tọa vậy”. Thật là lạ nha, tên đó bị bệnh hay sao mà hành động lạ thế.
Hoàn hảo,” đám người kia lại là sủng vật bạn hữu của nữ nhân ấy đúng không?”. Hắn bản vương thực sự ăn dấm chua rồi, cùng một lũ súc sinh chưa gặp mặt ăn dấm chua.
“Đúng rồi, hơn nữa đám người kia cũng sẽ không ôm chặt lấy lão phu như ngươi lão phu vừa làm”. Nhìn hắn văn nhược mong manh không thể nghĩ lại có khí lực mãnh mẽ vậy. “Ngươi lão phu không được tùy tiện l**m lão phu nữa”. Bàn tay nhỏ khẽ đầy mặt hắn ra xa cô ấy một chút.
“Này không có gọi là l**m”. Hắn bản vương hôn vào đôi môi đỏ au mê hoặc của cô ấy thêm một lần nữa, dời bàn tay yếu ớt của cô ấy ra, tiếng nói nhẹ nhàng nho nhỏ, “ này gọi là hôn”, hắn bản vương lại tiếp tục ôm chặt lấy cô ấy.
Hôn là cái gì nhỉ?
“Đông Mai, ta đây muốn hôn đối phương”.
Đông mai đang sắp xếp hành lí ở một bên nghe vậy tức thì trở nên ngây ngốc, đống quần áo trong tay rớt cái bịch xuống đất, cổ cứng ngắc không xoay chuyển đi đâu được, “Tiểu … Tiểu thư à, người có biết bản thân mình đang nói cái gì không?”. Cô ta đây không thể ngờ được trên đời này có bao nhiêu điểm tốt tiểu thư không học, lại đi học cái hành động làm tổn hại ánh mắt mọi người, bôi nhọ vào lễ giáo truyền thống của nhị tiểu thư.
“Bản tọa chỉ là đang nghĩ muốn hôn thử một cái xem thế nào thôi mà”. Ngày hôm qua, sau khi bị Mạc Lân hôn, trong đầu nàng bản tọa lúc nào cũng tơ tưởng tới nụ cười gian đầy tà ý của tên đó.
“Tiểu thư, người không phải là đang muốn lấy nô tì ra là vật thí nghiệm đấy chứ?” Đông Mai thật muốn khóc, nàng lão phu dù gì cũng vẫn là hoàng hoa đại khuê nữ, có muốn hôn cũng phải hôn nam nhân.
“Không thể sao chứ?” Kinh Vô Tuyết nhìn hành động khẩn trương của Đông Mai mà thần cả người, bộ dạng Đông Mai lúc này thủ thế kín bưng như đang phải đối diện với ác lang.
“Sao tiểu thư lại muốn hôn bản tọa?”. Đông Mai rút lui từng bước, hai tay bịt chặt môi, lời theo khe hở giữa hai bàn tay toát ra ngoài “Người là thiên kim tiểu thư không thể tuỳ tiện hôn người khác, lại càng không thể hôn một cô gái, đó là không đúng, sẽ bị người bản tọa nhạo báng, còn có thể ….”
“Sẽ bị như thế nào nữa?” Kinh Vô Tuyết cực kỳ tò mò, mỗi một người ai mà chẳng có một cái miệng, vì sao khi nữ nhân ấy bị Mạc Lân l**m miệng, toàn thân nữ nhân ấy lại nóng bừng lên?
“Nước miếng không sạch sẽ, hôn sẽ bị nhiễm phải bệnh ác tính”.
“Nói bậy, nhị tỉ bản vương vẫn thường hôn người khác, mà có bị làm sao đâu”.
“Nhưng … Nhưng có muốn hôn cũng nên tìm đối tượng”. Đông Mai cơ hồ không biết nên dùng từ thế nào cho đúng.
“Cậu không phải là đối tượng để hôn sao?”. Kinh Vô Tuyết không hiểu gì hết, đối với cô lão phu mà nói, nhị tỉ cùng với Đông Mai luôn chiếu cố đến cô lão phu, dù cô lão phu có gây ra bất cứ chuyện gì cũng sẽ giúp cô lão phu thu hồi tàn cuộc, trên đời này, hai người họ là người tốt nhất đối với cô lão phu.
“Nhưng tiểu thư là một cô gái con nhà gia giáo, muốn tìm đối tượng để hôn cũng là nên tìm nam nhân”. Suy nghĩ một chút, cô bản tọa nói ngay “hãy tìm Mạc thiếu gia đi”.
“Lão phu có hôn qua hắn rồi”.
“Cái gì?” Đông Mai không kiềm chế được hét lên thất thanh. Cô gia tương lai tay chân thật là nhanh nhẹn.
“Cho nên hiện tại, ta đây muốn được hôn cậu”.
“Không thể”. Tiếng nói của Đông Mai thét vang kèm theo tiếng gầm gừ.
Cô ấy, cô ấy cư nhiên muốn hôn người khác, Mạc Lân đi nhanh vào phòng, sắc mặt tràn ngập sự nổi giận.
“Mạc thiếu gia”. Đông Mai thấy có cứu tinh đến vội chạy nhanh tới tỏ ý mừng rỡ, “ Tiểu thư, bản vương đi xuống phòng bếp chuẩn bị một ít điểm tâm”. Nói xong cô ấy hối hả trốn chạy.
“Tiểu bụi, ngươi ta đây ở đâu?” Kinh Vô Tuyết chạy lui cui ngó nghiêng khắp từng gian phòng mong muốn tìm ra con chuột của mình, bỗng nhiên có tiếng người trao đổi nói chuyện đập vào tai nữ nhân ấy.
”Đã tìm ra chưa? Hiên Viên Vô Cực có thực sẽ đem thứ đó giao cho Mạc Lân chứ?”
Giọng nói này nghe rất chi là quen tai, nữ nhân ấy không dám đứng lên, vội ngồi thụp xuống, cúi thấp đầu, ngó qua khe cửa, với số giày dép đi trên chân của mấy người họ mà nữ nhân ấy đếm được, thì bên ngoài có một nữ và bốn nam.
“Công chúa ý của người có phải là muốn chúng lão phu không từ bất cứ thủ đoạn nào cũng phải mang vật đó về, tuyệt không để nó lưu lạc vào tay người khác?”
“Đúng thế, các cậu cứ làm tên đó như vậy, lão phu cũng sẽ suy nghĩ thêm. Bây giờ các cậu hãy đi hết đi, còn Thiết Mạc hãy ở lại”.
“Dạ”. Ba nam tử ngay nhanh chóng biến mất tăm mất tích .
Bỗng đâu đó vang lên tiếng động khe khẽ, khiến cho nữ tử mơ hồ cảm thấy mình bị theo dõi, nữ nhân ấy cảnh giác hô lên “Có người lạ”.
Kinh Vô Tuyết tận mắt thấy một nam một nữ đang nhẹ nhàng chậm rãi đi về phía mình, trong lòng không khỏi run sợ, lấy tay che miệng, cúi sát người xuống đất, không dám động đậy.
“Chẳng lẽ cảm giác của bản tọa sai sao?” Bước chân của hai người dần chậm lại, cùng nhau quay người rời đi.
Nghe tiếng bước chân xa dần, Kinh Vô Tuyết lúc này mới dám xuất đầu lộ diện, nữ nhân ấy không thể ngờ rằng trong Mạc phủ lại có người xấu, không biết đám người kia sẽ đối phó với Mạc Lân như thế nào nhỉ? Nữ nhân ấy có nên nói chuyện này cho tên đó biết không? Nhưng tên đó rất đáng ghét, đã dùng Tiểu Bụi để uy h**p nữ nhân ấy, buộc nữ nhân ấy phải ở lại Mạc gia trang.
“Tiểu thư, cậu ở đâu?”. Tiếng gọi của Đông Mai làm cho suy nghĩ của nàng bản vương bị đứt đoạn, nhất thời nàng bản vương ngồi xụi lơ xuống đất.
“Ta đây ở đây”.
“Tiểu thư, người lại ngồi ở dưới đất rồi, ngộ lỡ để ai đó thấy được, sẽ bị cười đấy”. Đông Mai đẩy cửa bước vào phòng, nhăn mày nhìn Kinh Vô Tuyết.
“Hai chân của lão phu không sao cử động để đứng dậy được”. Kinh Vô Tuyết lấy tay xoa bóp bàn chân, bám vào cánh cửa cố gắng đứng dậy.
“ Tiểu thư, người có biết không, Sở trang Sở Thủy Liên đã tới Mạc phủ, giờ đang ở Nghênh Tân lâu”. Đông Mai kêu lên, trong tiếng nói có chút khó chịu lẫn bất bình.
“Thực sao? Mau đưa bản vương đi xem”. Kinh Vô Tuyết ánh mắt tỏa sáng chói lòa.
“Tiểu thư, cũng là nữ nhân như nhau thì có cái gì đáng để xem?” Nữ nhân ấy bản vương chính là tình địch của tiểu thư mà.
“Lão phu nghe nói Sở trang Sở Thủy Liên cô gái là mỹ nhân đệ nhất Giang Nam, luôn có vô số vương công quý tộc muốn mà không thể gặp được, nay nữ nhân ấy lão phu lại đích thân đến Mạc trang làm khách, lão phu sao lại không nhân cơ hội này đi nhìn ngắm nữ nhân ấy lão phu một chút chứ”.
“Tiểu thư, chẳng lẻ người một chút cũng không lo lắng Mạc thiếu gia sẽ bị nữ nhân ấy ta đây cướp đi sao?”
“Nếu thật sự là của lão phu thì sẽ là của lão phu thôi. Lão phu hiểu rõ rằng, trên đời này có một số chuyện dù cưỡng ép hay cầu xin đều vô ích”. Cô ấy nhún nhún vai, mắt lại ngó ra bốn phía “đúng rồi, mau giúp lão phu tìm Tiểu Bụi đã”.
“Lại là con chuột đó sao? Nó không phải do Mạc thiếu gia giữ sao?”. Đông Mai hốt hoảng, ngó đông ngó tây, cô ấy sợ nhất trần đời là cái con vật lông màu xám, mềm mềm như nhung, luôn chẳng thể nào biết được sẽ lao ra từ phương nào.
“Bản vương đã cầu xin với hạ nhân phụ trách trông nom Tiểu Bụi rằng cứ tùy tiện dùng một con chuột khác thay thế, còn bản vương sẽ đưa Tiểu Bụi đi. Nhưng mới rồi bản vương đã tuột tay để Tiểu Bụi chạy mất, ngươi bản vương mau giúp bản vương tìm lại đi, mà đừng nói với Mạc Lân chuyện này nhé”. Kinh Vô Tuyết tự cho mình là thông minh, đắc ý cười. Đáng tiếc một điều rằng cô bản vương quá bất cẩn không chú ý phía sau gì hết.
“Nguyên lai là như thế sao?” Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên.
“Đông Mai, sao mặt đối phương tự nhiên trông căng thẳng quá vậy, có phải là đã tìm được Tiểu Bụi rồi không?”. Mắt nữ nhân ấy ngời sáng.
“Có một con chuột đã dọa cho khách quý của lão phu hoảng sợ. Nó khiến lão phu thiếu chút nữa bị biến thành trò cười rồi, con chuột đó chạy thoát là do nữ nhân ấy thả ra sao?”
Kinh Vô Tuyết xoay người, vẻ mặt như chuẩn bị đối diện với bão táp. Trước mắt nữ nhân ấy là gương mặt đang tỏ ra khá bình tĩnh của Mạc Lân. Trên tay của hắn đang nắm một con chuột mà nữ nhân ấy đã bỏ công bỏ sức tìm nãy giờ không được. Con chuột vặn vẹo thân mình, kêu chít chít liên tục.
“Ôi trời”. Đông Mai ngã cái rầm xuống đất, hôn mê tắp lự.
“ Hay quá, ngươi lão phu tìm được nó rồi”. Kinh Vô Tuyết vô từ mỉm cười, hai bàn tay xòe ra chờ đợi tiếp nhận Tiểu bụi, đáng tiếc tên đó không cho nàng lão phu được toại nguyện.
“Tiểu nương tử thân yêu của lão phu, nữ nhân ấy nói xem lão phu nên xử trí ra sao với cái đại họa đáng chết này bây giờ” . Mạc Lân nghiêm khắc không cười chút nào.
“ Đương nhiên là ngươi ta đây phải giao nó lại cho ta đây rồi …… Ngươi ta đây là chủ tử của Mạc Phủ , ngươi ta đây sẽ không xuống tay với một con chuột bé nhỏ chứ”. Nữ nhân ấy phát hiện chính mình không có dũng khí đối diện với gương mặt tức giận của hắn.
Mạc Lân cũng phát hiện mình không thể tỏ ra tức giận lâu với cô bản tọa được, gã trầm tiếng nói “Bản tọa có thể giao nó lại cho cô bản tọa, nhưng có một điều kiện là cô bản tọa phải giam nó lại trong lồng sắt, tuyệt đối không để cho nó dọa người khác sợ”.
“Bản tọa biết, bản tọa sẽ không tùy tiện thả nó ra nữa đâu”. Tiếp nhận con chuột từ tay Mạc Lân, nàng bản tọa hoan hỉ kêu lên “Tiểu Bụi”. Khẽ vuốt bộ lông chú chuột nhỏ, gương mặt nàng bản tọa lúc này hiển lộ ra biểu hiện vô cùng cực ôn nhu.
Mạc Lân đã định bỏ đi ngay không dây dưa phí thời giờ ở lại đây nữa, nhưng trong chớp mắt xoay người, ánh mắt của gã bắt được hành động này của cô ấy, toàn thân ngay nhanh chóng khựng lại.
“Khoan đã”. Đúng lúc này, bàn tay nàng ta đây cũng vươn ra giữ tay tên đó lại, bộ dáng tỏ ra cực kỳ cẩn trọng.
Tên đó giả vờ ho khan vài tiếng, che dấu nụ cười hé lộ trên môi hỏi “Còn chuyện gì nữa sao?” .
”Đối phương mau đi theo bản vương”.
”Có chuyện gì mà thần bí quá vậy?”.
“Chuyện này chỉ có thể nói riêng với đối phương thôi, không thể để cho người thứ ba nghe thấy được”. Cô lão phu đưa mắt nhìn một đám thuộc hạ của tên đó ở đằng sau, đồng thời đưa tay lên miệng ra hiệu đây là chuyện cơ mật. Hành động của cô lão phu thập phần quái dị.
“ Được rồi”. Mạc Lân nhướng mày cười cười ra hiệu cho thủ hạ rút lui, rồi đi đến bên cạnh nàng lão phu.
Cô ta đây nhanh nhẹn kéo tay hắn đi vào một góc khuất, ngó ngó nghiêng nghiêng khắp mọi nơi, sau đó mới cố rướn người, kiễng chân ghé vào tai hắn, định nói nhỏ cho hắn nghe.
Hơi thở ấm áp từ miệng cô ấy phả vào tai tên đó, mùi hương cô gái từ người cô ấy tỏa ra k*ch th*ch mũi tên đó, tên đó căn bản không còn tỉnh táo để mà lắng nghe cô ấy đang nói cái gì nữa, d*c v*ng từ trong tâm của tên đó nóng rực thân thể.
“Đã nghe rõ chưa?” Cô ta đây hỏi lại hắn ta đây.
“ Nữ nhân ấy nói lại lần nữa đi”. Đôi mắt của hắn ngập tràn d*c v*ng, chăm chú nhìn cái miệng nhỏ đỏ au như trái anh đào của nữ nhân ấy. Nếu không vì ngần ngại ánh mắt tò mò của mọi người, hắn sẽ ngay ngay lập tức ôm chặt nữ nhân ấy, rồi hôn liên tục vào môi nữ nhân ấy.
“Bản tọa nói là bản tọa nghe được có một nhóm người muốn gây bất lợi đối với Mạc phủ”. Nữ nhân ấy cố ý hạ thấp tiếng nói thật nhỏ.
“Gây bất lợi đối với Mạc phủ sao?” HẮN nhướng mi.
“Ối! đừng có nói lớn tiếng, có người nghe thấy bây giờ”. Nữ nhân ấy nhanh nhẹn lấy tay che miệng hắn lại, nhìn ngó xung quanh một hồi, mới tiếp tục nói “Đây là ta đây trong lúc đi tìm Tiểu Bụi vô tình nghe thấy, vốn là không định nói cho ngươi ta đây biết đâu, sau ta đây ngẫm lại thấy trong trang viện có rất nhiều người vô tội, không thể để họ chịu khổ được, nên quyết định nói cho ngươi ta đây nghe để ngươi ta đây biết mà có biện pháp đề phòng”.
“Cô ấy quan tâm tới ta đây hả?” Mạc Lân nắm lấy bàn tay cô ấy đang che miệng tên đó.
“Ai quan tâm gì đối phương. Người bản vương chỉ là không hy vọng đại nương và đại bá phụ đã già rồi mà vẫn còn phải lo lắng bất an thôi”. Nữ nhân ấy cố dằng tay mình ra khỏi tay hắn “Đối phương mau buông tay bản vương ra đi, ngộ lỡ để ai đó nhìn thấy sẽ không hay đâu”.
Sự thật là từ nãy tới giờ đã có rất nhiều người đi qua nhìn thấy rồi mà.
“Có sao đâu, cô lão phu chính là thê tử chưa cưới của lão phu”.
“Còn chưa phải mà, bản thân ta đây cũng không muốn gả cho ngươi ta đây đâu”. Cô ấy trợn mắt lên nhìn gã, hai bên má ửng hồng. “Hơn nữa, ngươi ta đây vẫn còn Liễu thiếu nữ cùng Sở thiếu nữ đấy thôi”.
“Sở cô gái đến đây là vì có công việc, cô bản tọa lại ăn dấm chua hả?”
“Ngươi lão phu nói chuyện đứng đắn một chút đi”. Cô lão phu huých khủy tay vào ngực hắn lão phu, ngay tức khắc đã bị hắn lão phu bắt được.
“Thì bản vương vẫn nói chuyện đứng đắn đấy thôi”. Ánh mắt tên đó vẫn chăm chú nhìn nàng bản vương “Hôn ước của bản vương và nàng bản vương không thể thay đổi, hãy thử ngẫm lại xem, nếu bản vương nói cho mẹ của bản vương nghe hôn ước bị hủy, chắc chắn mẹ bản vương sẽ rất thương tâm, mà mẹ bản vương thì thích nàng bản vương như vậy”.
Kinh Vô Tuyết ngạc nhiên, “ bản vương không nghĩ tới điểm này”.
“Nếu thực sự nàng ta đây chán ghét ta đây không muốn có quan hệ gì với ta đây như vậy, ta đây có thể để cho nàng ta đây đi, nhưng nàng ta đây có bao giờ thử nghĩ tới suy nghĩ trong lòng mẹ của ta đây lúc đó không? Mẹ ta đây nhất định sẽ cho rằng ta đây khi dễ nàng ta đây, khiến cho nàng ta đây thương tâm rời đi”. GÃ nói xong thì buông tay nàng ta đây ta đây.
Bộ điệu ai oán của tên đó khiến cho cô ấy không đành lòng.
“Đối phương đừng như vậy nữa, không ai nhìn thấy lại tưởng bản tọa khi dễ đối phương”. Kinh Vô Tuyết thành tâm an ủi hắn bản tọa “được rồi mà, bản tọa không nói tới chuyện từ hôn nữa là được rồi chứ gì”.
Thật là khác thường, bên người hắn lão phu chẳng thiếu gì hồng phấn giai lệ (mỹ nhân), vì cái gì mà hắn lão phu cứ nhất thiết muốn giữ cô ấy như vậy nhỉ? Một điều khó hiểu đầy bí ẩn nảy sinh rồi ngưng tụ trong lòng cô ấy.