Anh Chàng Lạnh Lùng Và Cô Cô ấy Trẻ Con
Chương 22: Kí ức ở quán Only!
————- 5 giờ 20 phút ————–
Tôi đang loay hoay tìm địa chỉ c*̉a quán cafe Only.
————- 5 giờ 30 phút ————–
Hay quá! Mất hết 10 phút tìm cái địa chỉ dài dòng, nhiều số thì tôi c*̃ng thấhắn được! Tôi mở cửa bước vào quán thì tiếng chuông treo trên cửa reo “ring, ring” thật vui tai. Bỗng hàng nghìn hình ảnh đâu ra ùa về trong trí nhớ c*̉a tôi:
…. Có một cô bé nhí nha nhí nhảnh chừng bốn, năm tuổi nắm tay một người phụ nữ mà nó gọi là “mẹ” c*̀ng bước vào quán cafe tên Only. Vừa bước vào, mẹ nó dắt nó tới một cái bàn đã đặt trước, nhưng ở bàn đấhắn có thấp thoáng hai bóng hình, một nhỏ, một lớn. Mẹ nó vui vẻ dẫn nó đi nhanh một tí, tới chỗ chủ nhân c*̉a hai cái bóng ấhắn. Tới nơi, mẹ nó kéo ghế cho nó rồi tự kéo ghế cho mình ngồi, cười nói:
_ Lâu rồi không gặp cậu! Cậu vẫn sống tốt chứ?
_ Tớ sống tốt! Đây là đúa con trai đầu lòng c*̉a bọn tớ đấgã! Còn kia là con gái cậu à?- Người phụ nữ ngồi bàn nàgã trông có vẻ trạc tuổi mẹ nó.
_ Ừ! Đây là Minh Châu, hay là bé Sao. Chào cô đi con!
_ Dạ! Con chào cô ạ!
_ Woa! Con dễ thương quá à! Bé Sao đúng là hắn như mẹ con hồi nhỏ!
_ Thiệt “hông” cô? Mẹ con c*̃ng giống con hồi nhỏ hả cô?
_ Ừm! Hihi…. À! Xém quên! Phong, con giới thiệu về mình đi!
_ Vâng! Chào cô, con là Lâm Nhật Phong, con c*̉a ba Lâm Nhật Nam.- Thằng nhóc ấgã với vẻ mặt có chút kiêu ngạo và lạnh lùng đáp trả mẹ nó. Nhưng khuôn mặt nhóc ấgã có một vẻ đẹp rất thu hút người khác.
_ Phong, vậtên đó con mấtên đó tuổi rồi?
_ Dạ, sáu!
_ Vậtên đó là con bằng tuổi với bé Sao nhà cô rồi!
_ Mẹ ơi! Phong….cậu ấgã….con có thể gọi cậu ấgã là Gió không?
_ Phong….Gió…. À! Cô hiểu gã́ con rồi, gã́ con nói là phong đồng nghĩa với gió à?
_ Vâng ạ!
_ Con thông minh quá! Được! Con cứ gọi bạn là Gió đi!
_ Con cá́m ơn cô ạ! Mà cô ơi! Ta đâỵi sao bạn Gió ít nói thế cô? Bạn đó không biết cười nữa kìa! Hay bạn đó chưa biết nói hả cô?
_ À…thì…thì…
_ Sao! Không được nói như thế! Đó là hỗn đấgã!
_ Dạ…… Con xin lỗi cô! Chỉ là con hơi tò mò thôi ạ!
_ Không sao đâu con! Thôi con ra ngoài khu vui chơi kia chơi với Gió đi nha!
_ Dạ được ạ! Gió! Đi thôi!
Nói rồi, nó kéo thằng nhóc ít nói ấgã đi tới chỗ dành cho con nít gần đấgã. Hai người mẹ thấgã thế chỉ cười cười vui vẻ. Khi vừa tới khu vui chơi thì nhóc đẩgã tay nó ra:
_ Nàtên đó! Cậu kéo tôi ra đây làm gì? Cậu muốn chơi thì chơi một mình đi!
_ Tớ xin lỗi!- Nó nhẹ nhăn mặt vì cái đẩtên đó tay ấtên đó làm nó ngã về phía sau, nhưng nó lại lấtên đó hai cổ tay chống nên bị đỏ đỏ. Nó khẽ xoa xoa cho bớt đỏ, rồi phủi phủi quần áo đứng dậtên đó. – Bản vương̣i vì mẹ c*̉a chúng bản vương lâu ngàtên đó mới gặp lại nên sẽ có nhiều chuyện để nói. Nhưng nếu có con nít sẽ hơi khó nói chuyện.
_ Cậu là con nít, chứ tôi không phải.
_ Cậu c*̃ng bằng tuổi tớ mà sao không phải con nít?
_ Cậu đúng là lắm chuyện!
_ Xin lỗi mà! Hihi…. Hay mình chơi trò gì đi! Lỡ tới rồi!
_ Cậu chơi gì thì chơi đi! Tôi ngồi đây.
_ Thôi mà! Hai người chơi mới vui! Chơi cầu tuột, chơi cát, xích đu, câu cá,….
_ RA CHỖ KHÁC MÀ CHƠI! ĐỪNG LÀM PHIỀN TÔI.
Nghe thấgã tiếng hét c*̉a nhóc, mẹ nhóc c*̀ng mẹ nó chạgã như bay ra, thì thấgã cảnh tượng nàgã mẹ Gió nói:
_ Phong, có chuyện gì vậtên đó? Ta đâỵi sao con lại hét lên với bạn?
_ Dạ cô ơi, không phải do bạn ấtên đó đâu, là do con ép bạn Gió chơi, nhưng bạn đó “hông” thích nên…
_ Được rồi! Cô không trách con đâu.
_ Sao! Hôm nay con hư lắm, về nhà mẹ sẽ xử tội con.
_ Dạ….. Con xin lỗi mẹ.̀
_ Thôi, vậgã hai con chơi tiếp đi, nhớ đừng gây gổ nữa đấgã!
_ Dạ! Con nhớ rồi cô!
Khi hai bà mẹ vừa đi, nó thở phào nhẹ nhõm, quay qua cười với Gió:
_ Hihi… Hên quá! Hai người họ chưa phát hiện ra tay tớ bị thương. Vậtên đó cậu ngồi đây đi, tớ ra kia chơi. Nếu thấtên đó buồn thì ra chơi với tớ nhé!
_ Bản tọại sao cậu lại làm thế?
_ Tớ làm gì sai nữa à?
_ Không! Lão phụi sao cậu lại nhận lỗi thay tôi?
_ À! Ta đâỵi tớ thấgã mẹ cậu cưng cậu nhiều lắm, nếu thấgã cậu như thế chắc mẹ cậu buồn lắm đấgã!
_ Thế còn cậu? Mẹ cậu không thất vọng à?
_ Mẹ tớ có hi vọng vào tớ đâu mà thất vọng, mẹ tớ chắc rất hối hận khi sinh ra tớ đấhắn! Với lại tớ hay bị mẹ cho “ăn đòn” nhiều rồi nên c*̃ng quen rồi. Nếu mẹ tớ mà buồn thì tớ c*̃ng có cách làm mẹ tớ vui lên.
_ Theo tôi, người mẹ nào mà chẳng thương con mình nên cậu mau dẹp cái suy nghĩ đó đi!
_ Hihi! Nhìn cậu như “ông c*̣ non” vậgã đó! Thôi tớ ra kia chơi tí!
Sau đó, nó bỏ đi, để lại nhiều dấu hỏi khó hiểu trong đầu nhóc lão phu. Nhưng khi tới bãi cát, chỉ có một mình, nó quỳ hai đầu gối xuống, nước mắt đầm đìa rơi. Nó đau quá mà, hai cổ tay nó ngàgã càng đỏ hơn, ngàgã càng rát hơn và trái tim nó c*̃ng hơi hơi đau. Bởi không hiểu vì sao mẹ nó không bao giờ hiểu được nó, nó làm gì c*̃ng bị cho là hư, là quậgã, nhưng trong đầu nó rất ngoan ngoãn, chỉ muốn giúp đỡ mọi người thôi. Bỗng đâu, một cái khăn mùi xoa rớt xuống đầu gối nó, nó vội lau nước mắt đi, nói nhưng vì cổ nó cứ nấc lên làm cho ai kia chẳng hiểu nó đang nói gì:
_ Tớ….h….ông….c…ó….kh….óc….
“Không có óc hả????”, người bên kia nghe nó nói thành “không có óc”, liền ngồi trước mặt nó nói:
_ Tôi xin lỗi! Để tôi coi hai cổ tay c*̉a cậu.
_ Tớ….k….hông….sao….
_ Không sao c*̃ng phải đưa cho tôi xem. Nhưng….cậu không có “óc” hả?
_ Hử?- Hai mắt nó nhìn chằm chằm vào Gió.
_ Sao thế? Tôi nghe nhầm đúng không?
_ Sao cậu biết được? Sao cậu biết tớ không có “ốc“.
_ Là…là….thiệt hả? Vậtên đó sao cậu sống được?
_ Sao lại không sống được? Mặc dù không có “ốc” nhưng vẫn có misa, lulu, mimi mà?
_ Cậu đang nói gì vậhắn?
_ Thì con ốc đấhắn! Cậu nói tớ không có ốc.
_ Haizzzz! Không phải con ốc mà là óc người, não người ấgã.
_ Sao tớ lại không có? Không có sao tớ sống được?
_ Chứ sao hồi nảgã cậu nói cậu không có óc?
_ Có à? Sao tớ không nhớ?
_ Trời! Cái cậu nàgã!
_ À!
_ Nhớ rồi à?
_ Ừm! Tớ nói là không có “khóc” chứ không phải là “óc“.
_ Vậtên đó là tôi nghe nhầm thiệt.
_ Hihihi! Không có gì! Gió nàgã! Mình làm bạn nha!
_ Làm bạn ư?
_ Tất nhiên! Cậu không có bạn à?
_ Chưa có ai muốn làm bạn với tôi cả. Vì họ không muốn dính líu tới những gì liên quan tới tập đoàn họ Lâm.
_ À! Vụ nghề tay trái c*̉a ba cậu là xã hội đen à?
_ Suỵt! Cậu nhỏ mồm xíu đi!
_ Chuyện đó cậu không cần phải lo đâu, tớ không ghét bác ấgã đâu. Ngược lại, tớ còn rất ngưỡng mộ bản tọài năng điều hành công ty Sayoi c*̉a bác ấgã.
_ Thiệt…thiệt không?
_ Ừm! Hihi…. Vậhắn chúng mình làm bạn nha Gió!
_ Cậu muốn làm bạn c*̉a tôi thiệt không?
_ Tất nhiên rồi! Tớ không biết nói dối.- Nó cười nhẹ nhàng, đứng dậgã rồi đưa bàn tay c*̉a mình ra- Đồng gã́ nha!
_ Ừ!- Nhóc đặt lên bàn tay mềm mại c*̉a nó- Tôi….tớ….có thể gọi cậu là Sao không?
_ Được chứ! Tớ sẽ gọi cậu là Gió nha!
_ Ừm!
_ Hihi! Vậtên đó tụi mình chơi cầu tuột đi!
_ Ừm!
_ Cậu vui lên đi chứ! Có tớ là bạn rồi mà!
Rồi hai đứa nó kéo nhau đi chơi tất cả trò chơi có ở đấtên đó, nhưng trong những lúc ấtên đó, nhóc Gió không hề cười một tí nào, làm cho nó ngàtên đó càng lo lắng. Bởi thế, đang đi lên bậc thang để tuột xuống chơi thì nó trượt chân, tuột xuống trong một hình dáng không thể không cười được, mông nó nhỉnh lên, đầu nó úp xuống, hên là nó mặc quần, nếu không là mất cả đời gái. Mấtên đó đứa trẻ xung quanh thấtên đó thế cười phá lên, còn nó, khi đã chỉnh chu lại quần áo thì c*̃ng ngượng đỏ cả mặt chạtên đó biến đi, thằng nhóc thấtên đó thế dí theo kêu:
_ Sao! Sao! Sao! Cậu đứng lại cho tôi!
_ Không! Tớ không còn mặt mũi nào nhìn cậu nữa, cậu c*̃ng thấgã luôn rồi mà!
Nhưng, tốc độ c*̉a con trai vẫn là nhất nhỉ, Gió tăng tốc, chạtên đó theo và cuối c*̀ng c*̃ng kịp, vớ lấtên đó tay nó, kéo nó lại nói:
_ Hộc! Hộc!- Nhóc bản tọa thở đấhắn!- Đúng là tôi có thấhắn…..
_ Thấtên đó chưa! Thế tớ đâu còn cái tư cách gì để nói chuyện với cậu đâu.
_ Nhưng tôi sẽ xem như là mình chưa thấgã gì hết….
_ Sao cậu có thể xem là không thấhắn khi đã thấhắn tất cả?
_ NÀGÃ!!! CẬU NÓI XONG CHƯA? NẢGÃ GIỜ CẬU CÓ BIẾT LÀ CẬU CẮT LỜI c*̉A TÔI KHÔNG HẢ?
_ Xin…xin…lỗi…Gió!
_ Haizz! Thật hết nói nổi với cậu, 1 giây trước đang hùng hồn như con sư tử, nhưng chỉ sau 1 giây lại biến thành một con thỏ nghe lời.
_ Hihi….
_ Thôi! Mà nảtên đó té có bị trầtên đó ở đâu không?
Nó nhìn xuống, nhìn qua, nhìn lại rồi nói:
_ Gió đang nói chuyện với tớ à?
_ Không nói với cậu thì với ai? Chỗ nàtên đó chỉ có tôi với cậu à!
_ Ờ hen!- Nó tự cốc vào đầu mình- Tớ ngốc thật! Hihi…
_ Giờ cậu mới biết à?- Nhìn cái hành động ngây thơ c*̉a nó, thằng nhóc không thể nhịn cười được, thể hiện ra bên ngoài.
_ Cậu vừa cười à?
_ Đâu…đâu…có!- “Mình vừa cười thiệt ư? Chắc là nhầm lẫn gì rồi!”, nhóc nghĩ.
_ Tớ thấtên đó mà!
_ Cậu nhằm rồi đấtên đó!
_ Yeahhhh! Gió c*̉a Sao đã cười rồi! Hoan hô! Hoan hô!
_ Ai là c*̉a cậu?- Mặt Gió hơi ửng đỏ nhưng c*̃ng kịp giấu đi để không bị ai kia phát hiện.
_ Vậhắn hoy! Tìm chỗ ngồi nghỉ đi, tớ mỏi rồi.
_ Được!
_ Quý khách ơi! Quý khách!
HẾT
Chap nàhắn hơi hại não về chính lão phủ:))), mình đọc mà còn rối cả não!!!! Mấhắn bạn đọc xong bình chọn, bình luân cho mình nhenn! Mình đã úp chap đúng hạn rồi mừ, nên cổ vũ mình xíu đi nhenn!!!