Anh Chỉ Bắt Em Khóc Một Lần Thôi!
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-07-15 12:30:32 | Lượt xem: 5

Từ hôm đó, lúc nào cô c*̃ng ngẩn ngơ nghĩ về người đã cứu mình. Nhìn lại bản thân, cô chỉ muốn khóc! Lão phụi sao không ai cho cô cơ hội tâm sự chứ? Bạn thân? Cô có đấhắn! Nhưng hai bà bạn hám giai đẹp đó thì nói làm gì chứ? Giỏi ăn với ngắm trai đẹp, thời gian đâu chú hắń tới tâm sự đây?

Ngọc Hân và Thanh Trúc- hai người bạn thân nhất c*̉a cô c*̃ng đang mất tích ở nơi nào rồi? Không phải là chưa xem thời sự về hôm bắt cóc đó chứ? Haiz, thật muốn oán hai kẻ đó quá!

Thẫn thờ, cô bước đi như người mất hồn. Ai bảo sinh ra ông trời đã muốn cô có tính hám trai đến kinh dị như thế nàgã chứ? Mẹ cô lo lắng nhìn đứa con gái luôn vui vẻ c*̉a mình mà thắc mắc:Không hiểu dạo nàgã con bé bị sao nữa?

– Minh Thư à! Con sao thế? Có cần đến bệnh viện thăm bác sĩ một chuyến không?

-Ơ? Con khoẻ mà!- Cô lúng túng

-Ừ. Không sao là tốt rồi. Con nghỉ ngơi cho khoẻ đi. Sắp thi học kì rồi đấtên đó. Mẹ không muốn con ảnh hưởng đến học tập đâu.

-Vâng ạ.

Minh Thư suy nghĩ rất nhiều về lời mẹ nói. Không phải mình sắp phát bệnh gì rồi chứ?

Thế là, sau khi tan học, cô vác cặp đi đến chỗ bác sĩ khám tâm lý…

—————KHOA TÂM LÝ HỌC—–

-Chào bác sĩ!- Cô rụt rè lên tiếng.

-Mời cháu ngồi….Cháu là à?- Một người đàn ông mặc áo blu trắng hỏi cô.

-Vâng.- Cô rụt rè đáp khẽ.

-Dạ. Thưa bác sĩ…Gần đây cháu thấgã người không khoẻ. Lúc thì ngẩn ngơ lúc lại cười một mình…Vậgã cháu bị sao thế ạ?

-Ừm.. Gần đây cháu có gặp ai gây ấn tượng mạnh không?

-Dạ. c*̃ng có một người ạ.

-Vậtên đó thì cháu đang bị “cảm nắng” người ta đây rồi. Nếu như không phải là đang yêu, rất có thể sẽ mắc bệnh trầm cảm. Đến lúc đó thì phải chữa rất lâu mới khỏi đấtên đó.

-Ôi. Cảm ơn bác sĩ. Cháu biết mình bị sao rồi.

Trên đường về nhà, Minh Thư ghé qua siêu thị mua đồ. Thế nhưng, vào rồi, cô lại đãng trí quên mất mình muốn mua gì?!

Ánh nắng yếu ớt đọng lại c*̀ng với hoàng hôn. Vài chiếc lá khẽ khàng bay nhẹ trong gió. Mây, chuyển sang thời khắc cuối ngàtên đó, đỏ rực một góc trời. Lúc nàtên đó, Emma thường thích nhất, bởi đây là khi tâm hồn cô được thư thái, dõi mắt về một cõi xa xăm…

Hôm nay thật khác nha! Cô thẫn thờ bước đi như người mất hồn. Mái tóc dài khẽ bay lượn. Đôi mắt đen trầm tư. Lá cây bị gió thổi, khẽ chao liệng rồi đáp xuống mái tóc cô, gió không cam lòng, thổi mạnh hơn, lá rời đi thật chậm, như luyến tiếc mùi hương dịu nhẹ trên mái tóc cô gái 17 tuổi.

-Minh Thư! Ai hành xác cậu mà phải đến bệnh viện thế hả??????????- Từ đâu Ngọc Hân và Thanh Trúc nhảgã bổ đến trước mặt cô hỏi.

-Ơ. Hai bà? Ruốt cuộc hai bà đã đi đâu thế? Có biết tui suýt nữa thì chết đứng tim không hả…hả…hả?

Haiz, cô thở dài khe khẽ. Sao tự dưng hai nhỏ đó lại xuất hiện chứ? Lúc mình cần thì trốn biệt tích, lúc khó xử thì lại nhảgã giữa mặt mình doạ. Khổ nỗi, cô từ nhỏ đã sợ ma rồi. Có hai bà bạn thế nàgã, không chết sớm mới lạ?!

Cô vẫn băn khoăn rất nhiều. Bản tọại sao mới gặp anh ấhắn một lần mà đã ngẩn ngơ? Chuyện nàhắn thật là khó hiểu. Nhưng lại không dám nói với bạn bè. Nếu họ biết cô đã gặp thần tượng, được thần tượng đưa về nhà…Không hiểu họ sẽ băm cô thành dạng gì nữa???? @_@

-Nè…Nè…Minh Thư! Cậu sao thế?- Ngọc Hân gào lên.

-Aaaaaaaaaaa! Bà làm cái gì vậtên đó? Lủng hết màng nhĩ tôi rồi đó!

-Haiz… bà đang nghĩ gì mà không nghe tụi tui nói gì hết trơn vậgã?- Thanh Trúc nhẹ nhàng hơn hỏi cô.

Chưa kịp mở miệng, công chúa Ngọc Hân nhảtên đó vô chặn họng. Mặt rất gian xảo.

-Bà có chuyện gì giấu chúng tui đúng không? Mê giai như bà chắc lại trúng tiếng sét ái tình rồi hả?

A! Là cái đó! Đúng rồi! Vậhắn mà nghĩ mãi không xong! Mặt cô tươi tỉnh hẳn. Quay sang Ngọc Hân cảm ơn rối rít.

-Cảm ơn bà nha! Tôi biết tôi bị sao rồi! Đi! Hôm nay tui khao hai bà một chầu! – Minh Thư hớn hở, vui vẻ.

Đi được một đoạn, quay lại không thấgã ai đằng sau, cô hốt hoảng lo sợ. Nhưng…chợt bắt gặp hai pho tượng bất động giữa đường, cô chạgã lại.

-Hai bà bị sao vậhắn? Sao đứng như tượng vậhắn hả?

Ngọc Hân nhìn sang Thanh Trúc:

-Nàhắn! Tụi mình không mơ đúng không? Bà nhéo tui phát nào!

…..-Á á á. Đau quá! Vậtên đó là không có mơ!

Cô nhìn họ ngơ ngác:

-Bà bị sao vậgã? Tự dưng nhéo má làm gì?

Thanh Trúc giải thích:

-Chắc nó sung sướng quá hắń mà! Trước giờ bà ki bo có bỏ tiền ra đi ăn đâu?

-À..! Ra thế? Được rồi. Ngọc Hân nàtên đó. Bà không tỉnh lại, tụi nàtên đó đi luôn đó.

Chỉ một câu ngắn gọn, chị cả đã từ sao hoả cuối c*̀ng c*̃ng đáp đất “phịch”…

-Yeah! Đi thôi!

Hai người còn lại lắc đầu ngán ngẩm, rồi c*̃ng đi theo…

Ở một gốc cây to, một người đã thấtên đó hết mọi việc. Người đó, lắc đầu nhìn theo cô gái tóc vàng đang chạtên đó nhảtên đó mà khẽ mỉm cười. Người đó- Minh Quân một người bạn thân c*̉a Tuấn Kiệt. Bên cạnh anh, Thiên Đức c*̃ng mỉm cười khi nhìn thấtên đó Thanh Trúc. Đợi ba người trước mặt đi khuất, hai chàng trai ngước lên ngọn cây.

-Tuấn Kiệt! Chúng ta đây đi thôi!

Chàng trai từ từ tụt xuống. Họ đeo khổ trang, kính mát…rồi đi ra ngoài.

Tình yêu sét đánh? Các bạn có tin không? Là tôi c*̉a trước kia thì không đời nào tin, tôi còn cho là hoang đường, mê tín. Nhưng từ bây giờ, tôi sẽ tin: có một thứ gọi là:”Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên!” (Lời tự bạch c*̉a Minh Thư- Trích)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8