Anh Hùng Vô Lệ
Chương 19: Anh hùng bất tử

Cập nhật lúc: 2026-08-30 19:15:19 | Lượt xem: 2

Hai mươi bảy tháng hai.

Ngoài thành Trường An, hoang dã cùng sơn.

Còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc trời sáng, giữa đất trời vẫn một màn hắc ám.

Ngoài quang ảnh dưới vô số trản khổng minh đăng bắn rọi, có hai bóng người theo tiếng ca xuất hiện như u hồn, một người ôm tỳ bà, một người thổi tiêu.

Bóng người mông lung, giọng ca ai oán, giữa dư quang phản ảnh, không ngờ đã có thể nhận ra chúng chính là nhạc sư đầu bạc đã bán nghệ ở đệ nhất lâu Trường An Cư cái đêm đó, đi theo lão dĩ nhiên là cô gái mù lòa khiến cho người bản tọa vừa nhìn thấy đã muốn tan vỡ cõi lòng.

Đám người kia làm sao có thể bất chợt xuất hiện ở đây ? Có phải có người đặc biệt mời đám người kia đến hát khúc bi ca ?

“Búi tóc ngọc ngà chải vội.

Son phấn lợt lạt điểm trang.

Khói xanh sương tím vây uyển chuyển.

Đường tơ bay bổng vô định”.

Xuâm tằm chưa chết, tơ chưa tận, ngọn nến chưa tàn, lệ chưa khô.

Nhiệt huyết và hào khí của Châu Mãnh đột nhiên trong phút chốc đã hoá thành đường tơ vô định.

Bởi vì tên đó lại đã thấy một người.

Trong bóng tối đột nhiên có một người xuất hiện, giống như u linh của hồ điệp trong mộng, khinh sa che mặt, vận vũ gã bằng khinh sa mỏng như cánh ve.

Vũ hắn lất phất.

“Gặp mặt không bằng không gặp.

Hữu tình sao bằng vô tình.

Sênh ca dứt tiếng vừa tỉnh rượu.

Vườn sâu trăng tàn lặng người”.

Vũ gã phất phơ như hồ điệp, vũ giả cũng như hồ điệp.

Châu Mãnh không rơi lệ, Châu Mãnh đã không còn lệ, thậm chí cả nhiệt huyết đều đã cạn khô.

Tên đó biết cô ấy không phải là Điệp Vũ, nhưng điệu múa của cô ấy lại đã lôi tên đó nhập vào mộng cảnh hồ điệp. Thật mà không thật, ảo mà không ảo.

Thật ra là thật hay là ảo ?

Là thật thì sao ? Là ảo thì sao ? Sinh mệnh ngắn ngủi tạm bợ như vậy, cảm tình trân quý như vậy, hà tất phải nhận định có thật hay không ?

Để cho tên đó đi ! Chuyện gì đều cứ để cho tên đó đi ! Theo hồ điệp mà đi, đi là tốt nhất.

TÊN ĐÓ biết hiện tại vô luận là ai đều có thể bạt kiếm đâm chết tên đó, nhưng tên đó đã không còn để ý lo lắng nữa.

HẮN đã chuẩn bị buông thả hết tất cả.

Tư Mã Siêu Quần lại không để hắn bản tọa buông thả, ca giả vẫn đang ca, vũ giả vẫn đang múa, Tư Mã Siêu Quần đột nhiên bộc phát phóng tới như một con mèo, muốn b*p ch*t hồ điệp dưới vuốt sắc của tên đó.

Vũ giả không những không tránh né, trái lại còn nghênh đón, bằng một thứ tư thế múa may lơi dịu nghênh thẳng trước mặt, trước tiên như ánh chớp lướt qua sát cú đánh đó, đột nhiên nói nhỏ hai chữ bên tai gã.

Không ai nghe thấy nữ nhân ấy nói hai chữ gì, những mọi người đều nhìn thấy biến hóa của Tư Mã Siêu Quần.

“Đồng đồng”.

Đó là hai chữ nàng lão phu nói, hai chữ hoàn toàn không có bất cứ ý nghĩa gì.

“Đồng đồng”.

Vô luận là ai nghe thấy hai chữ đó đều không thể có bất cứ phản ứng gì, nhưng đối với Tư Mã Siêu Quần mà nói, hai chữ đó lại giống như một tia chớp đột nhiên từ trên không đánh xuống.

Giữa một giây phút đó, tất cả mọi động tác của tên đó đột nhiên đình chỉ, thân thể tứ chi cũng đột nhiên cứng ngắc, trong mắt đột nhiên ngập tràn vẻ kh*ng b* kinh sợ, không tự chủ được mình từng bước từng bước thoái lui.

“Đồng đồng”.

Hai chữ đó giống như một ma chú thần bí trong tích tắc đã nhiếp đoạt hồn phách của Tư Mã Siêu Quần.

Tại sao có thể như vậy được ?

Không có người nào biết nàng bản tọa là ai, cũng không ai biết nàng bản tọa là vũ giả từ đâu tới, hai chữ mà bất cứ người nào nghe cũng không nhận ra một ý nghĩa gì tại sao lại có thể khiến cho Tư Mã Siêu Quần biến thành bộ dạng như vậy ?

Không ai có thể giải thích chuyện đó, nhưng một chuyện khác mọi người lại đều có thể nhìn ra.

— Tư Mã Siêu Quần và Châu Mãnh đều đã xong, đầu lâu của đám người kia chỉ trong thoáng chốc tất lọt vào tay người bản tọa.

Nhạc sư đầu bạc mù lòa tuy không nhìn thấy gì, nhưng trong tiếng tiêu của lão cũng ẩn ước có nỗi niềm thê lương tang tóc.

Giữa đất trời đột nhiên tràn ngập sát cơ, cả ánh đèn cũng biến thành vừa trắng nhợt vừa thảm liệt, chiếu trên khuôn mặt trắng nhợt của Tư Mã Siêu Quần và Châu Mãnh, cũng chiếu sáng bàn tay cầm kiếm của Công Tôn Bảo Kiếm.

Bảo kiếm đã gần rút ra khỏi vỏ, đầu người đã gần rơi xuống đất.

Ánh đèn thảm liệt đột nhiên lấp lóe, trong ánh đèn chập chờn phảng phất đột nhiên lại chớp lên một tia sáng còn thảm liệt hơn cả ánh đèn.

Tia sáng vừa lóe chớp, một kiếm xuyên qua lồng ngực.

Kiếm trong tay Công Tôn Bảo Kiếm còn chưa rút ra khỏi vỏ, người đã bị một thanh kiếm đóng đinh dưới đất.

Thanh kiếm đó tịnh không phải đột nhiên từ trên trời bay xuống, là một người phi thân đâm tới.

Chỉ bất quá người và kiếm đều đến quá nhanh, người và kiếm phảng phất đã hóa thành một thể.

Thanh kiếm đó là người đó phi thân đâm tới ? Hay là người đó theo thanh kiếm đó mà bay tới ?

Không ai có thể phân biệt được, cũng không ai có thể nhìn thấy rõ.

Nhưng người đó ai ai cũng đều có thể nhìn thấy rất rõ.

Vừa thoáng nhìn, con người đó không khác gì Tư Mã Siêu Quần, anh tuấn, cao to, phong tư sáng lán, khí khái uy vũ, vận một bộ hắn phục may vá quá đỗi vừa vặn, chất liệu quá đỗi cao quý, sắc thái quá đỗi tươi tắn, trong đôi mắt sáng ngờ cũng tràn đầy vẻ tự tin.

Vừa thoáng nhìn, cơ hồ không ai có thể nhận ra chàng là vô danh kiếm khách lưu lạc giang hồ ngày xưa.

Tiếng nhạc đã ngưng, điệu múa đã dừng, vũ giả nằm phục dưới đất, phảng phất cũng không dám ngẩng đầu nhìn chuyện sát nhân lưu huyết nữa.

Tiểu Cao đã rút kiếm của chàng khỏi thân người Công Tôn Bảo Kiếm, trên trường kiếm như thu thủy không có tới một giọt máu, chỉ có một điểm lệ ngân.

Công Tôn Khất Nhi kinh hãi nhìn con người đó, nhìn thanh kiếm đó, trường thương trong tay tuy đã trưng bày tư thế đâm tới, lại không còn dũng khí để đâm ra.

Châu Mãnh và Tư Mã Siêu Quần không ngờ vẫn si si đứng đó, chừng như chuyện gì cũng không nhìn thấy hết.

Công Tôn Khất Nhi đột nhiên hét lớn:

– Người đâu ? Các cậu lẽ nào đã chết hết ? Tại sao không xông tới đây ?

Ngoài quang ảnh, một người dùng một tiếng nói rất ôn hòa thốt:

– Lần này cậu nói đúng, người của cậu đích xác đều đã chết hết, người cầm đèn đều đã đổi là người của ta đây.

Một người vận hoa gã, khoác áo hồ cừu, chắp tay sau lưng thong dong từ trong bóng tối bước ra. Tư thái bước đi vừa an tường vừa ưu nhã, không ai có thể nhìn ra tên đó là nét tàn phế trên chân tên đó.

Công Tôn Khất Nhi biến sắc:

– Trác Đông Lai, là cậu.

“Là lão phu, đương nhiên là lão phu”. Trác Đông Lai thản nhiên thốt:

“Chỉ có bản tọa mới có thể dùng phương pháp ngươi bản tọa đối phó người khác để đối phó ngươi bản tọa, thủ hạ của Châu Mãnh chết ra sao, thuộc hạ của ngươi bản tọa cũng chết như vậy. Ngươi bản tọa giết người cách nào, bản tọa cũng giết ngươi bản tọa như vậy”.

Tên đó mỉm cười:

– Đối phương đáng lẽ cũng nên biết chuyện ta đây làm đều luôn luôn rất công bình.

Thân người của Công Tôn Khất Nhi đột nhiên phóng về phía trước, trường thương như cơn gió đâm thẳng vào giữa trán Trác Đông Lai.

Lúc trường thương đâm về phía trước, thương đã rời khỏi tay, người của tên đó đã phi thân vụt về phía sau, lăng không lắc người mộ cái đã vọt ra khỏi quang ảnh, trong thoáng chốc tất sẽ biến mất trong bóng tối.

Phản ứng nhanh nhẹn, năng lực ứng biến uy mãnh, chính là tinh hoa tích lũy từ võ công và trí tuệ cả đời hắn.

Chỉ tiếc hắn vẫn còn chậm một chút.

Thân người tên đó vừa bay lên, đã nhìn thấy một đạo kiếm quang diệu mắt như cầu vồng vút lên, đột nhiên trong tích tắc đã đến trước mặt tên đó, kiếm quang đâm vụt tới trầm lạnh đến mức cả mắt tên đó cũng mở không lên.

Đợi đến khi hắn có thể mở mắt nhìn, đã không còn nhìn thấy đạo kiếm quang đó nữa, chỉ nhìn thấy một đoạn cán kiếm, chừng như đột nhiên từ trong thân mình hắn lòi ra, lòi trước ngực hắn.

Đợi đến khi thân người hắn như một cục đá rớt ịch xuống đất, hắn vẫn còn đang nhìn đoạn cán kiếm đó, trong mắt ngập tràn vẻ sợ hãi kh*ng b*, chừng như vẫn còn chưa minh bạch tại sao giữa ngực hắn lại đột nhiên lòi ra đoạn cán kiếm đó.

Nhưng hắn biết lưỡi kiếm của thanh kiếm đó ở đâu.

Lưỡi kiếm đã chui tọt vào lồng ngực của tên đó.

Một kiếm thoát khỏi tay, một kiếm trí mệnh.

“Hảo khoái kiếm, ra tay nhanh giỏi !” Trác Đông Lai hướng về phía Tiểu Cao cúi mình kính nể:

“Chỉ bằng vào uy lực của một kiếm đó đã đủ để thống lãnh Đại Tiêu Cục”.

“Thống lãnh Đại Tiêu Cục ?” Châu Mãnh phảng phất đột nhiên tỉnh mộng, từ từ quay người, dùng đôi mắt mở to gần muốn tét khóe nhìn Tiểu Cao:

“Hiện tại cậu đã là thống lãnh của Đại Tiêu Cục ?”.

Tiểu Cao trầm mặc.

“Giỏi, Cao Tiệm Phi giỏi”. Châu Mãnh cười lớn:

“Hiện tại đối phương quả nhiên đã dần dần bay cao”.

Tiếng cười của tên đó sắc nhọn như mũi kiếm.

“Ngươi bản tọa nếu đến đây để lấy cái đầu này của bản tọa, ngươi bản tọa cứ việc cầm mà đem đi”.

Châu Mãnh vừa hét vừa cười:

“Bản vương đã sớm muốn giao nó cho người bản vương, giao cho cậu tốt hơn là giao cho ai khác”.

Tiểu Cao không cười, cũng không có phản ứng gì, trải qua những ngày vừa qua, chàng đã tự huấn luyện mình thành một người như nham thạch, thậm chí cả trên mặt cũng không có một chút biểu tình gì.

Châu Mãnh hét lớn:

– Đối phương tại sao còn chưa qua ? Còn đợi gì nữa ?

“Bản tọa không gấp, ngươi bản tọa hà tất phải gấp ?” Tiểu Cao điềm đạm đáp:

“Ta đây chịu đợi, ngươi ta đây cũng nên đợi”.

Chàng đột nhiên quay mình đối diện Tư Mã Siêu Quần:

– Ngươi bản tọa đương nhiên càng nên biết bản tọa đang đợi cái gì.

Qua một hồi rất lâu, họ Tư Mã mới chầm chậm ngẩng đầu, chừng như đây là lần thứ nhất nhìn thấy người ta đây vậy, chừng như mọi chuyện và mọi người trong quá khứ đều đã hoàn toàn quên hết.

Lại qua một hồi rất lâu, hắn mới dùng một thứ giọng nói rất khác thường hỏi Tiểu Cao:

– Ngươi bản tọa đang đợi cái gì ?

– Đợi thanh toán một món nợ cũ giữa ngươi lão phu và lão phu.

“Tốt, rất tốt”. Trong giọng nói của họ Tư Mã rươm rướm một nỗi bi thương khôn tả:

“Hiện tại đích xác đã đến lúc hạch toán, người thiếu bản tọa, bản tọa thiếu người, hiện tại đều nên thanh toán cho xong”.

“Bằng vào tình huống của ngươi lão phu hiện tại, lão phu vốn không nên bức ngươi lão phu ra tay”.

Cao Tiệm Phi lạnh lùng thốt:

“Nhưng lần trước lúc đối phương đánh bại ta đây, tình huống của ta đây cũng tịnh khong tốt đẹp gì hơn đối phương”.

Tư Mã Siêu Quần không người lại cười cười:

– Ta đây căn bản không trách cậu, cậu hà tất phải nói gì nhiều.

“Đợi một chút”. Châu Mãnh đột nhiên hét lớn:

“Lẽ nào đối phương bây giờ lại đã quên lời ước hẹn giữa ta đây và đối phương ?” Tư Mã Siêu Quần trầm mặt:

– Đối phương tốt hơn hết là đi cho xa, đây là chuyện giữa bản tọa và Cao Tiệm Phi, ai muốn nhúng tay vào, bản tọa duy chỉ có nước chết.

Trác Đông Lai khẽ thở dài nhè nhẹ:

– Anh hùng tuy đã mạt lộ, tất vẫn còn là anh hùng. Châu Đường chủ, ngươi ta đây cũng là nhất thế anh hùng, ngươi ta đây cũng nên biết ý tưởng của hắn, tại sao lại muốn khiến cho thanh danh cả đời hắn chôn sâu dưới lòng đất ?

Tên đó cả nhìn cũng không thèm nhìn Châu Mãnh một lần, bước qua rút thanh kiếm khỏi lồng ngực Công Tôn Khất Nhi.

Trên kiếm vẫn không có máu, chỉ có một điểm lệ ngân.

Trác Đông Lai dùng ngón cái và ngón trỏ cầm mũi kiếm, đưa cán kiếm tới trước mặt Cao Tiệm Phi:

– Đây là kiếm của ngươi bản tọa.

Tiểu Cao tịnh không giơ tay tiếp kiếm:

– Lão phu biết đó là kiếm của lão phu, nhưng lão phu cũng biết hắn không có kiếm.

– TÊN ĐÓ không có, đối phương có.

Tiểu Cao cười:

– Không sai, gã không có, lão phu có, tình huống hiện tại xem chừng là như vậy.

Trác Đông Lai điềm đạm thốt:

– Trên đại lục này nguyên lai có rất nhiều chuyện đều như vậy.

“Ta đây đã minh bạch”. Tiểu Cao thốt:

“Ý của đối phương lão phu đã hoàn toàn minh bạch”.

Chàng chung quy đã giơ tay ra.

Tay chàng chung quy đã nắm vào cán kiếm của chàng.

Giữa một tích tắc đó, nụ cười trên mặt chàng đột nhiên tiêu tán, trong mắt đột nhiên lộ xuất sát cơ.

Giữa một tích tắc đó, chàng đã đẩy thanh kiếm của mình đâm tới.

Khoảng cách từ mũi kiếm tới lồng ngực của Trác Đông Lai tuyệt không quá một thước, mũi kiếm vốn đã nhắm đúng vào tâm tạng của tên đó. Tên đó không ngờ chỉ dùng hai ngón tay nắm giữa, không ngờ lại giao cán kiếm cho người ta đây.

Không ai có thể phạm vào thứ sai lầm đó, người phạm vào thứ sai lầm đó nhất định phải chết dưới kiếm của người bản vương.

Trác Đông Lai cũng không thể là ngoại lệ.

Dưới tình huống đó, tên đó căn bản đã hoàn toàn không chừa cho tên đó một con đường tránh né nào.

Cao Tiệm Phi một mực đang đợi, chực chờ một cơ hội như vậy.

Ánh mắt chàng một mực đinh đinh ghim trên mặt Trác Đông Lai, bởi vì mỗi một chuyện chàng làm đều là vì đợi chờ một chớp mắt đó.

Một khoảnh khắc lúc lưỡi kiếm đâm phập vào tâm tạng của Trác Đông Lai.

— Giữa một chớp mắt đó, trên mặt hắn lão phu có thể có biểu tình gì ?

Trên mặt Trác Đông Lai cả một chút biểu tình cũng không có.

Bởi vì mỗi một chuyện đều nằm trong tầm dự liệu của hắn bản tọa, một kiếm đó đâm tới, thân người của hắn bản tọa đã lần theo kiếm mà lui về phía sau.

Kiếm thế không ngưng, vẫn đâm thẳng về phía trước.

Tên đó vẫn đang lui về phía sau.

Một kiếm đó đã dụng toàn lực, dư lực liên miên bất tận.

Hắn vẫn lui.

Mũi kiếm vẫn đang bị hai ngón tay của tên đó cầm giữ, vẫn bảo trì khoảng cách tới lồng ngực của tên đó như trước.

Tiểu Cao dừng tay.

Lúc chàng dừng tay, hắn phục đã ướt đẫm.

Trác Đông Lai lạnh lùng nhìn chàng, dùng một âm thanh vừa ôn hòa vừa lãnh đạm nói với chàng:

– Lần này thật khổ tâm cho cậu quá. Vì muốn đợi chờ một cơ hội như vậy, cậu đích xác đã phí rất nhiều tâm cơ, bỏ ra rất nhiều khí lực, cậu thật đã làm rất tốt, ta đây thật đáng lẽ nên để cậu giết ta đây.

Trong giọng nói của tên đó tịnh không có ý tứ chế giễu gì, bởi vì lời tên đó nói cũng chỉ bất quá là sự thật.

“Nhưng bản tọa nhất định bắt cậu biết, muốn giết một người như bản tọa tịnh không phải là chuyện dễ, bản tọa không thể để cậu dễ dàng thành công như vậy”. Trác Đông Lai thốt:

“Hà huống ngươi bản vương cho dù có giết bản vương cũng vô dụng”.

Cao Tiệm Phi đang lắng nghe.

Chàng chỉ còn nước lắng nghe.

Giờ khắc đó, mọi người đều chỉ còn nước lắng nghe một mình Trác Đông Lai nói, ngoại trừ tên đó ra, người khác có thể nói gì sao ?

Tên đó chợt nói ra một câu khiến cho mọi người đều giật mình.

“Nếu quả cậu giết bản vương, cậu cũng nhất định phải chết”. Trác Đông Lai nói với Tiểu Cao:

“Nếu quả một kiếm đó của cậu đâm phập và lồng ngực lão phu, chỉ trong tích tắc, cậu cũng nhất định phải chết, không còn nghi ngờ gì nữa, hơn nữa rất có thể cậu chết còn nhanh hơn”.

Trác Đông Lai luôn luôn là một người rất ít không nói láo, nhưng lần này lời nói của tên đó lại thật sự rất khó lòng khiến cho ai tin được.

Tiểu Cao không kiềm chế được phải hỏi:

– Ngươi ta đây có phải muốn nói nếu quả một kiếm đó của ta đây đâm chết ngươi ta đây, cái chết của ta đây trái lại còn xảy ra nhanh hơn cả ngươi ta đây ?

– Phải.

– Tại sao ?

“Bởi vì ta đây biết trên thế gian tối thiểu có năm thứ ám khí quả thật có thể kiến huyết phong hầu, có thể chỉ trong tích tắc dồn người ta đây vào tử địa”. Trác Đông Lai đáp:

“Trong giang hồ tối thiểu có ba người có thể sử dụng loại ám khí đó”.

– Ồ ?

“Điểm quan trọng nhất là bản tọa cũng biết trong ba người đó đã có một người đến đây, đã chuẩn bị dùng một trong năm thứ ám khí đó phóng vào lưng cậu”. Trác Đông Lai thốt:

“Nếu quả một kiếm đó của đối phương đâm phập vào ngực lão phu, lúc đó nhất định rất cao hứng, đắc ý hết sức, vô luận là ai lúc đó đều khó tránh khỏi có sơ xuất, đối phương cũng không ngoại lệ”.

Chuyện đó, không còn nghi ngờ gì nữa, cũng là sự thật.

“Đang lúc đối phương cao hứng đắc ý nhất, đối phương có thể bất chợt phát giác sau lưng chừng như bị kiến cắn”. Trác Đông Lai nói:

“Ngươi bản tọa có thể đột nhiên ngã quỵ xuống, tới lúc ngươi bản tọa ngã xuống là tim ngươi bản tọa cũng ngừng đập, lúc đó bản tọa đại khái còn chưa chết”.

Trên lưng Tiểu Cao đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Trác Đông Lai thản nhiên thốt:

– Nhưng hiện tại đối phương có thể an tâm, bởi vì hiện tại bản vương còn chưa chết, hắn đại khái tạm thời còn chưa dám tấn công, bởi vì người đó cũng giống như bản vương, một mực không chịu làm chuyện gì không nắm chắc.

– Người đó là ai ?

– Ngươi bản vương muốn biết người đó là ai, trước tiên phải nghĩ ra ba chuyện.

– Ba chuyện gì ?

“Thứ nhất, Công Tôn huynh đệ tại sao lại có tài tiên tri bốc số, năm ngày trước đã biết trong Đại Tiêu Cục tất có phát sinh biến hóa trọng đại, kịp thời đến đây ?” Trác Đông Lai đáp:

“Thứ hai, vũ giả dùng khinh sa che mặt kia từ đâu đến ? Tư Mã Siêu Quần vốn vì Châu Mãnh mà muốn xông tới giết ả, tại sao nghe ả nói lí nhí lại thoái lui ? Hơn nữa chừng như đã biến thành một người khác”.

Tiểu Cao không nghĩ ra, hai chuyện đều không nghĩ ra.

Trác Đông Lai lại đề tỉnh chàng:

– Kỳ thật hai chuyện đó cũng có thể coi là một chuyện ! Giống như một gian nhà tuy có hai cửa, nhưng chỉ cần dùng một cái chìa khóa là có thể mở ra hết”.

Tiểu Cao cười khổ:

– Chỉ tiếc bản tọa không có cái chìa khóa đó, bản tọa cũng không biết phải đi đâu mà tìm.

“Chìa khóa thông thường đều cất trên mình người sống, người đã chết không cần mang chìa khóa nữa”. Trác Đông Lai điềm đạm đáp:

“Nhưng đối phương nếu muốn tìm cái chìa khóa đó, lại phải tìm trên mình người chết”.

– Người chết đó là ai ?

“Công Tôn huynh đệ đã không có tài tiên tri, bọn chúng có thể kịp thời đến đây, đương nhiên là có người muốn bọn chúng đến”. Trác Đông Lai hỏi:

“Nhưng có ai có thể từ năm ngày trước đã tính đúng giao tình ba mươi năm giữa ta đây và họ Tư Mã có thể hủy diệt trong tích tắc ?” Hắn ta đây tự mình giải đáp vấn đề đó:

– Chỉ có một người. Bản tọa và họ Tư Mã trở mặt là vì người đó.

– Người đó là người chết ?

“Phải, vốn đáng lẽ là người chết”. Trác Đông Lai đáp:

“TÊN ĐÓ biết sau khi tên đó chết họ Tư Mã nhất định không thể tha thứ cho bản tọa, cho nên lúc tên đó còn sống đã bày binh bố trận đầy dẫy hầm đao hố kiếm giữa bọn bản tọa”.

Trong ánh mắt của Tiểu Cao đột nhiên phát sáng, chợt hỏi Trác Đông Lai:

– Một nữ nhân lẽ nào có thể đem một nữ nhân khác đóng vai mình ? Lẽ nào có thể qua mặt được chồng mình ?

“Nếu quả ả còn sống, đương nhiên không thể qua mặt được”. Trác Đông Lai đáp:

“Nhưng nếu quả ả đã chết mấy ngày trời, tình huống lại khác biệt”.

TÊN ĐÓ nói tiếp:

– Một người đã chết mấy ngày rồi, cơ thịt đã méo mó cứng đơ, dung mạo vốn cũng có thể cải biến, nếu quả ả treo cổ chết, cải biến đương nhiên càng hơn xa, càng đáng sợ, vô luận là ai đều có thể bị ả qua mặt.

Tiểu Cao thở dài một tiếng:

– Một người lúc trở về nhà nếu quả đột nhiên phát hiện vợ con mình đều đã thảm tử, vô luận đối với chuyện gì đại khái đều không thể nhìn rõ ràng cho lắm.

Trác Đông Lai lại gằn từng tiếng:

– Nếu quả người đó đột nhiên lại phát hiện vợ của mình tịnh chưa chết, tên đó sẽ biến thành ra sao ?

“Lúc đó hắn đại khái có thể đột nhiên biến thành giống như một người khác”. Tiểu Cao lại thở dài một tiếng:

“Thật ra là vì sao ? Một nữ nhân làm sao có thể ngoan tâm như vậy ?

Làm sao có thể làm ra những chuyện như vậy ?” “Trên đại lục này vốn có hạng người chuyện gì cũng có thể làm được, không cần biết là nam hay nữ đều như nhau”. Trác Đông Lai đáp:

“Đối phương không nghĩ ra chỉ vì đối phương không phải là hạng người đó”.

“Còn cậu ?” Tiểu Cao hỏi Trác Đông Lai:

“Đối phương có phải là hạng người đó ?” – Phải.

Trên khuôn mặt trắng nhợt của Tư Mã Siêu Quần đã hoàn toàn không còn một chút huyết sắc, cả Châu Mãnh xem ra cũng khó chịu giùm tên đó muốn chết.

Vũ giả tiêu hồn đó lại vẫn phủ phục dưới đất, chừng như căn bản không nghe thấy Trác Đông Lai đang nói gì.

Trác Đông Lai lạnh lùng nhìn cô bản vương:

– Kỳ thật lão phu tịnh không trách ngươi lão phu, bởi vì bọn lão phu vốn cùng thuộc một hạng người.

Đối phương đương nhiên đã sớm nhận ra Đại Tiêu Cục có ba người luôn luôn bất hòa với bản vương, cũng chỉ có ba người đó mới có thể đối phó bản vương, cho nên đối phương đã sớm ngấm ngầm thông đồng chuyển giao tin tức cho bọn chúng, cho nên hiện tại đối phương mới có thể dẫn bọn chúng kịp thời tìm đến.

Vũ giả không nói gì.

“Đối phương làm như vậy chỉ bất quá vì để bảo vệ chính mình”. Trác Đông Lai thốt:

“Bản vương vốn tuyệt đối không thể hạ độc thủ với đối phương, chỉ tiếc đối phương đã đi sai một bước”.

Âm thanh của tên đó đột nhiên lại biến đổi, lại dùng tiếng động độc quyền gằn từng tiếng:

– Không cần biết đối phương vì cái gì, đối phương đều không nên làm như vậy đối với Tư Mã Siêu Quần.

Từ bề ngoài mà nhìn, Trác Đông Lai tịnh không phải là người hung bạo ác độc, nhưng mỗi một câu nói của tên đó vô luận là ai nghe đều cảm thấy nổi da gà, rùng lạnh thấu xương.

Người hiểu rõ hắn bản vương nhất đương nhiên vẫn là Tư Mã Siêu Quần.

Mỗi lần hắn nghe thấy hắn lão phu dùng thứ khẩu khí đó nói chuyện với ai, người đó coi như đã bị phán án tử hình.

“Đối phương không thể động đến cô ấy”. Họ Tư Mã bỗng phi thân bay đến, dùng thân người mình che trước mặt vũ giả thần bí, hét lớn:

“Không cần biết cô lão phu đã làm gì, lão phu đều không trách cô lão phu, những năm gần đây, lão phu luôn luôn đối đãi không đúng với cô lão phu, cho dù lão phu có chết trong tay cô lão phu, lão phu cũng không cho phép đối phương động đến một cọng tóc của cô lão phu”.

Sắc mặt của Trác Đông Lai đột nhiên có biến chuyển, tròng mắt đột nhiên co thắt lại, đột nhiên hét lớn:

– Coi chừng.

Lời cảnh cáo của tên đó vẫn đã chậm trễ một bước.

Vũ giả phủ phục dưới đất đã vụt dậy, hét lớn:

– Đối phương muốn chết, đối phương đi chết đi.

Giữa tiếng hét, ba điểm hàn tinh b*n r*, bắn vào lưng Tư Mã Siêu Quần.

Trác Đông Lai dụng tả cước gạt ngã họ Tư Mã, hoành hữu chưởng quật vào cùi chỏ của Tiểu Cao, Tiểu Cao uốn hông kéo cán kiếm về, Trác Đông Lai dùng tả thủ nắm chặt mũi kiếm, kéo ghị một cái, cán kiếm đã lọt vào hữu thủ của hắn bản tọa.

Bao nhiêu động tác đó cơ hồ đều hoàn thành trong một thoáng chốc, nhanh đến mức khiến cho người bản tọa không ai tưởng tượng nỗi.

Chỉ tiếc hắn lại đã chậm một bước.

Thân người của họ Tư Mã tuy bị gạt ngã, trong ba mũi ám khí tuy có hai mũi bay vào khoảng không, còn lại một mũi đã bắn ghim vào cánh tay ngay dưới vai trái của gã.

Trác Đông Lai cả đắn đo cũng không một chút đắn đo, huy thủ hất kiếm lên, kiếm quang lóe động, chặt đứt cánh tay đó của họ Tư Mã xuống liền.

Độc xà ngoạm cắn, tráng sĩ chặt tay.

Tiểu Cao cũng biết trong ám khí tất có kịch độc, muốn ngăn trở độc tính lan nhập huyết quản, muốn cứu họ Tư Mã, đó là cách duy nhất.

Nhưng chàng vẫn phải tự hỏi mình, nếu quả chàng là Trác Đông Lai, có thể nào trong tích tắc quyết đoán như vậy không ? Có thể nào hạ thủ không ?

Kiếm phong hất khinh sa che mặt của vũ giả, để lộ khuôn mặt của nàng bản vương.

Ngô Uyển.

Vũ giả thần bí đó quả nhiên là Ngô Uyển.

Cánh tay bị chặt đứt vừa rơi xuống, máu tươi phún trào, thân người của Tư Mã Siêu Quần lại như ngọn tiêu thương đứng thẳng tại đó, ưỡn người không ngã quỵ.

Kiếm quang lại lóe lên, nhắm thẳng vào Ngô Uyển.

Họ Tư Mã không ngờ lại dùng cánh tay còn lại, tay không chặn đứng kiếm phong của Trác Đông Lai.

“Đối phương không thể động đến cô lão phu”. Âm thanh của họ Tư Mã khản dại:

“Bản vương đã có nói, không cần biết bản vương sống hay chết, ngươi bản vương không thể động đến cô bản vương”.

Tay của hắn đã đoạn, Khí lại chưa đoạn.

Một kiếm của Trác Đông Lai không ngờ đã bị Khí của tên đó bức chặn, vô phương tấn công nữa.

“Ngô Uyển, lão phu vẫn không trách cô ấy”. Họ Tư Mã thốt:

“Nàng ta đây đi đi”.

Ngô Uyển nhìn hắn, dùng một ánh mắt không ai có thể hình dung được nhìn chồng mình.

“Được, tôi phải đi”. Nàng lão phu nhẹ nhàng nói:

“Tôi vốn nên đi”.

Nhưng cô ấy không đi.

Nữ nhân ấy chợt bộc phát bay tới, ôm lấy hắn, kề mặt sát vào cánh tay đã bị chặt của hắn, dùng mặt nữ nhân ấy ngăn chặn máu huyết đang phún trào từ vết thương.

Máu rơi trên mặt nữ nhân ấy, lệ cũng lăn dài.

“Nhưng tôi cuộc đời này đã đi lầm một bước, không thể lầm nữa”. Ngô Uyển thốt:

“Lần này tôi tuyệt không thể bước lầm nữa”.

Nữ nhân ấy đã chọn con đường nữ nhân ấy phải đi.

Một con đường duy nhất.

Kiếm vẫn còn trong tay Trác Đông Lai.

Ngô Uyển đột nhiên ôm chặt lấy chồng mình, hướng về phía mũi kiếm ngã ngược tới, lưỡi kiếm ngay lập tức đâm phập vào lưng cô lão phu, xuyên qua tâm tạng cô lão phu, lại đâm xuyên vào tâm tạng của họ Tư Mã.

Thanh kiếm đó vốn là bảo kiếm bén nhọn không gì so sánh nỗi.

Một kiếm đó đã xuyên thấu hai trái tim.

“Đồng đồng”, Ngô Uyển thì thào:

“Đồng đồng, bọn bản vương cuối cùng đã chết đồng niên đồng nguyệt đồng nhật đồng thời, cuối cùng đã chết cùng một lúc”.

Đó là câu nói cuối cùng trong đời cô ấy.

“Bảo kiếm vô tình, anh hùng vô lệ”.

Tư Mã Siêu Quần còn đứng thẳng như ngọn tiêu thương, vẫn không rơi lệ.

GÃ cho tới chết cũng không ngã gục, gã cho tới chết cũng không rơi lệ.

Lệ anh hùng đã hóa thành bích huyết.

Trên kiếm lại vẫn không có máu, chỉ có một điểm lệ ngân, nhưng hiện tại cả một điểm lệ ngân thần bí đó phảng phất cũng đã bị bích huyết của anh hùng nhuộm đỏ.

Kiếm vẫn trong tay Trác Đông Lai, Trác Đông Lai đang ngưng thị nhìn lệ ngân trên kiếm.

Hắn bản tọa không nhìn họ Tư Mã, cũng không nhìn Ngô Uyển.

Trong mắt hắn bản vương càng không thể có lệ.

Nhưng hắn lão phu một mực đang si si dại dại nhìn điểm lệ ngân đó, giống như đột nhiên phát hiện trong điểm lệ ngân đó có một thứ lực lượng tà ác thần bí, tất cả mọi bất hạnh đều do nó mà tạo thành.

Cũng không biết qua bao lâu sau, tên đó bỗng nói:

– Ba người hôm nay đến, chân chính đáng sợ nhất không phải là Công Tôn huynh đệ, mà là người thứ ba.

Âm thanh của Trác Đông Lai băng lãnh:

– Người đó vốn không nên chết, bởi vì gã quá thông minh, quá lợi hại, ám khí và thuật dịch dung của gã rất ít có người có thể so sánh bằng gã, nếu quả gã hồi sớm lẳng lặng bỏ đi, bản tọa có lẽ cũng giả như không biết, bởi vì bản tọa sau này nhất định còn có thể dùng đến gã.

– HẮN còn chưa đi ?

“HẮN còn chưa đi”. Trác Đông Lai đáp:

“Bởi vì tự hắn cũng biết hắn đã làm sai một chuyện, bản vương đã không thể để cho hắn đi”.

GÃ đột nhiên quay người đối diện lão nhạc sư đầu bạc mù lòa, gằn từng tiếng:

– Kế tiên sinh, lẽ nào đối phương thật nghĩ rằng bản vương không nhận ra đối phương ?

Nhạc sư đầu bạc một mực đứng trong một phiến mông lung giữa bóng tối và ánh đèn, bóng cũng mông lung, người cũng mông lung.

Cô gái thắt tóc bím cũng một mực ôm đàn tỳ bà đứng kề bên lão, trên khuôn mặt trắng nhợt đã không còn nét bi thương, cũng không có vẻ kh*ng b* kinh hãi, cũng không biết là vì nữ nhân ấy căn bản không nhìn thấy gì hết, hay là vì nữ nhân ấy hoàn toàn ngây ngẩn.

Nhạc sư đầu bạc một tay cầm ống tiêu, một tay đặt trên vai nữ nhân ấy, trên mặt cũng không có tới một chút biểu tình gì.

“Kế tiên sinh”, Trác Đông Lai lại nói với lão:

“Tam tinh đoạt mệnh, lưỡng bộ dịch hình, nhất kế tuyệt hộ, Kế tiên sinh, thuật dịch dung của ông quả thật cao minh, thủ đoạn của ông càng cao minh hơn”.

Nhạc sư đầu bạc không ngờ đã mở miệng nói, không ngờ lại nói:

– Đa tạ đã khen tặng, đa tạ đa tạ.

“Kế tiên sinh, ông muốn Ngô Uyển giả theo điệu múa của Điệp Vũ, chỉ trong tích tắc hủy diệt hết đấu chí của Châu Đường chủ và Tư Mã Siêu Quần hai người”. Trác Đông Lai thốt:

“Kế sách ông làm thật sự quá cao”.

– Đa tạ đa tạ.

“Nhạc sư đầu bạc dẫn cháu gái mù lòa khiến cho ai ai cũng mủi lòng đi hát ca đầu đường xó chợ, ai cũng cũng không thể tử tế nhìn kỹ lão ông tóc bạc mắt mù đó, cho nên ông đã đóng vai trò của ông bản vương, dẫn cháu gái của ông bản vương đến đây dùng lời ca của người mù yểm trợ điệu múa của Điệp Vũ, dùng điệu múa của ả mà hấp dẫn sự chú ý của người khác”. Trác Đông Lai nói:

“Dung mạo của nhạc sư đầu bạc đó tuy không ai có thể phân biệt, tiếng tiêu của lão lại phóng khoáng hơn xa tiếng tiêu của ông, điều đó ai ai cũng đều có thể phân biệt được. Chỉ bất quá lúc đó, dưới tình huống gay cấn như vậy, cũng không có ai có thể chú ý đến điểm đó”.

“Cậu nói đúng”. Kế tiên sinh không ngờ đã thừa nhận:

“Ý tưởng của ta đây thật sự là như vậy”.

“Kế tiên sinh, ông thật là một nhân tài, một nhân tài vĩ đại, bản tọa luôn luôn rất bội phục ông”. Tiếng nói ôn hòa khách khí của Trác Đông Lai đột nhiên lại biến chuyển, lại dùng khẩu khí độc quyền nói:

“Nhưng ông thật không nên đem Tuyệt Hộ Châm giao cho Ngô Uyển, chuyện đó ông thật đã làm sai rồi”.

Kế tiên sinh thở dài một tiếng, dùng một âm thanh hết sức bi thương hối tiếc nói:

– Lão phu thừa nhận lão phu đã sai, tuy lão phu chưa từng nghĩ tới Ngô Uyển có thể dùng nó đi đối phó họ Tư Mã, nhưng họ Tư Mã lại vì vậy mà chết. Lão phu sớm nên nghĩ đến Trác tiên sinh nhất định có thể thanh toán món nợ đó trên người lão phu.

– Có lẽ ông đương thời chỉ nghĩ đến lấy mạng người bản tọa, lại quên đi lợi khí phòng thân hộ mệnh của chính mình.

Kế tiên sinh cũng thừa nhận.

“Không cần biết ra sao, lão phu đều không nên đem ống Tuyệt Hộ Châm đó giao cho người khác”. Lão lại thở dài một tiếng:

“Cũng may là bản tọa còn nhiều ống”.

Âm thanh của lão rất nhỏ, chừng như đang nói ra một bí mật giấu kín trong tim với một bạn hữu tri tâm.

Trác Đông Lai nhất định phải rất chú ý mới có thể nghe thấy được.

Lúc hắn đang lắng nghe, Tuyệt Hộ Châm của Kế tiên sinh đã b*n r*, từ trong hai ống tay áo và trong ống tiêu b*n r*, ba ống châm đó đã đủ đều phong bế hết tất cả mọi đường thoái của Trác Đông Lai.

Một ống ba mũi châm, đã đủ để truy hồn đoạt mệnh, hà huống gì là ba ống ?

Hà huống ống châm và cơ khí của lão đều đã trải qua quá trình thiết kế đặc biệt, tốc độ cũng hơn xa đại đa số ám khí trên thế gian.

Chỉ tiếc Trác Đông Lai lại càng nhanh. Hắn ta đây căn bản không né tránh, nhưng kiếm trên tay hắn ta đây đã hoạch ra một vòng tròn sáng loáng diệu mắt. Kiếm khí như thác trào cuồn cuộn, giống như một dòng nước xoáy đột nhiên phún trào một lực lượng khổng lồ.

Chín điểm hàn tinh trong một khoảnh khắc đã bị luồng lực lượng đó quyện kéo vào dòng xoáy, đợi đến khi kiếm quang tiêu tản, ba ống châm cũng không còn thấy nữa.

Tâm của Kế tiên sinh chìm lặn.

Cao Tiệm Phi là người học kiếm, cũng nhịn không nỗi phải la to:

– Hảo kiếm pháp !

Trác Đông Lai mỉm cười:

– Kiếm của ngươi bản vương cũng là một thanh kiếm tốt, cực kỳ tốt.

Hắn bản tọa chợt quay mặt hỏi Kế tiên sinh:

– Hồi nãy lúc lão phu nói chuyện cũng là cơ hội tốt, đối phương tại sao không thừa cơ phóng hết hai ống châm còn lại ra ?

Tay của Kế tiên sinh nắm chặt, nắm chặt mồ hôi lạnh:

– Đối phương làm sao biết được bản vương còn hai ống châm ? Sao đối phương biết được bản vương có bao nhiêu ống châm ?

“Chuyện của đối phương ta đây đại khái biết chút ít”. Trác Đông Lai đáp:

“Đại khái nhiều hơn chút ít so với trong tưởng tượng của cậu”.

Kế tiên sinh lại bắt đầu thở dài một tiếng.

“Trác tiên sinh, đối phương thật sự mạnh hơn ta đây, mạnh hơn tất cả mọi người, đối phương thật sự nên thành công”. Lão buồn bả nói:

“Từ nay về sau, bản tọa tuyệt không phản lại đối phương”.

“Từ nay về sau ?” Trác Đông Lai phảng phất hơi ngạc nhiên:

“Lẽ nào cậu thật nghĩ cậu còn có về saú ?” Sắc mặt của Kế tiên sinh không có biến chuyển, bộ mặt một người sau khi đã dịch dung tuyệt không thể có biến chuyển.

Nhưng toàn thân của lão bộ dạng đã có biến chuyển, giống như một con độc xà đang đối diện với tiên hạc, biến thành uốn khúc khẩn trương.

“Cậu muốn bản vương làm sao ?” Lão hỏi Trác Đông Lai:

“Tùy tiện ngươi bản vương muốn bản vương làm gì cũng được”.

Trác Đông Lai gật gật gật đầu.

“Bản vương cũng không muốn cậu làm gì, chỉ bất quá muốn cậu làm một chuyện đơn giản nhất”. Hắn bản vương đáp:

“Chuyện đó ai ai đều có thể làm”.

Kế tiên sinh không ngờ không phát hiện tròng mắt của tên đó đã co thắt lại, không ngờ còn hỏi tên đó:

– Đối phương muốn ta đây đi làm chuyện gì ?

Trác Đông Lai gằn từng tiếng:

– Lão phu muốn ngươi lão phu đi chết.

Chết, có lúc đích xác là chuyện rất đơn giản.

Kế tiên sinh chết rất tức thì, lúc kiếm quang trong tay Trác Đông Lai lại bắt đầu phát ra những tia sáng chói ngời, lão đã chết.

Kiếm quang chỉ lóe lên một cái, đã đâm thẳng vào yết hầu của lão.

Cao Tiệm Phi lại không khỏi hả miệng tán thưởng:

– Hảo kiếm pháp, một kiếm đó quá nhanh.

Trác Đông Lai lại mỉm cười:

– Kiếm của ngươi ta đây là kiếm tốt, hơn xa so với trong tưởng tượng của ta đây, ta đây xem chừng coi bộ không muốn trả lại cho ngươi ta đây.

Châu Mãnh một mực bất động, hơn nữa một mực rất trầm mặc.

HẮN vốn tuyệt không phải là dạng người như vậy, cái chết của họ Tư Mã vốn nhất định có thể khiến cho hắn nhiệt huyết đằng đằng, cuồng nộ hét to.

Hắn bản tọa bất động, bởi vì cái chết của họ Tư Mã đột nhiên khiến cho hắn bản tọa nghĩ đến rất nhiều chuyện, mỗi một chuyện đều như một mũi trường thương đâm sâu vào tim hắn bản tọa.

— Ngô Uyển tại sao phải làm như vậy ? Là vì báo thù ? Hay là vì tự bảo vệ lấy mình ?

Một người tự mình làm sai, lại đem nguyên nhân của sự sai lầm phát sinh mà quy đổ lên người người khác, trong tâm mình không những không hối hận, trái lại còn ngập tràn thù hận, trái lại còn muốn đi báo thù đối với người khác. Hành vi đó vốn là một nhược điểm nguyên thủy của nhân loại.

Một người vì chuyện mình làm sai mà đi làm thương làm hại đến người khác để bảo vệ chính mình, trong tâm cũng một dạng như vậy.

Ích kỷ, cả thánh hiền tiên phật cũng rất khó vượt qua cửa ải đó, hà huống gì là phàm nhân.

Nhưng ý tưởng của Châu Mãnh lại khác biệt.

Tên đó chợt nghĩ đến chuyện Ngô Uyển làm rất có thể chỉ bất quá vì yêu họ Tư Mã quá sâu đậm, đã yêu đến mức thân không còn thuộc về mình, không còn con đường nào khác.

Yêu đến mức độ đó, yêu theo phương thức đó, lúc yêu đến chung cực tận cùng là hủy diệt.

Cho nên nàng bản tọa đã tự hủy mình, không những tự hủy mình, cũng phải hủy cả tình yêu của mình.

Họ Tư Mã có thể đã hiểu thấu điểm đó, cho nên cho đến chết cũng không oán trách nàng lão phu.

Còn Điệp Vũ ?

Lúc Trác Đông Lai ra lệnh cho thuộc hạ của tên đó dạ tập Hùng Sư Đường, Điệp Vũ tại sao lại phải bỏ trốn ? Thà bị Trác Đông Lai lợi dụng cũng phải bỏ trốn ?

Nàng bản tọa có phải vì “yêu” mà đi ? Hay là vì “không yêu” mà đi ?

Nếu quả cô ấy cũng yêu Châu Mãnh sâu đậm như Ngô Uyển yêu họ Tư Mã, lại nghĩ Châu Mãnh không thèm để ý đến cô ấy, cô ấy đương nhiên phải đi.

Nếu quả nữ nhân ấy căn bản không yêu Châu Mãnh, đương nhiên càng phải đi.

Nhưng cô bản vương nếu quả thật sự không yêu, tại sao lại phải để ý lo lắng cho Châu Mãnh như vậy ? Tại sao phải chết ?

Không yêu là hận, yêu quá mức cũng có thể biến thành hận, giữa yêu và hận vốn chỉ bất quá là một đường tơ chia cách.

Thật ra là yêu hay là hận ? Có ai có thể phân biệt rõ ràng ? Chuyện đó còn có ai nghĩ ra ?

Châu Mãnh đột nhiên cười cuồng dại.

“Tư Mã Siêu Quần, cậu chết rất hay, chết quá đỗi hay”. Tiếng cười của tên đó chẳng khác gì tiếng dã nhân gào rú:

Đối phương vốn nên chết, bởi vì đối phương vốn là một ngốc tử không có cách nào cứu vãn được”.

Đợi cho tiếng cười của tên đó đã dứt, Trác Đông Lai mới lạnh lùng hỏi:

– Còn đối phương ?

“Lão phu so với gã càng đáng chết hơn”. Châu Mãnh đáp:

“Bản tọa đã sớm muốn dâng cái đầu của bản tọa cho người khác, chỉ tiếc người khác lại không cần, lại muốn bản tọa chết trong tay cậu, bản tọa chết thật không cam tâm”.

Tiểu Cao đột nhiên hét lớn:

– Đối phương không được chết.

Chàng phóng tới, vai kề vai với Châu Mãnh, dụng lực nắm chặt tay Châu Mãnh:

– Ai động đến đối phương, trước hết phải giết ta đây đã.

Trác Đông Lai nhìn Tiểu Cao, chừng như đang nhìn một đứa bé được cưng chìu quá mà hư hỏng, tuy có chút tức giận, lại có vẻ tội nghiệp hơn.

“Khong cần biết cậu có làm gì đối với lão phu, lão phu luôn luôn không động đến cậu, cậu có muốn lão phu chết, lão phu cũng không động đến cậu”. Trác Đông Lai thốt:

“Bản tọa tin rằng cậu đáng lẽ đã minh bạch ý tứ của bản tọa”.

Tiểu Cao không thể phủ nhận !

“Ta đây đương nhiên minh bạch”. Chàng nói:

“Đối phương muốn đem bản tọa tạo thành một Tư Mã Siêu Quần thứ hai”.

Trác Đông Lai buồn bã thở dài một tiếng:

– TÊN ĐÓ là bạn hữu duy nhất trong đời bản tọa, không cần biết tên đó làm gì đối với bản tọa, tình cảm của bản tọa đối với tên đó đều bất biến.

– Bản tọa tin.

– Cậu có tin bản tọa lúc nào cũng đều có thể giết cậu không ?

“Võ công và kiếm pháp của đối phương quá cao cường, bản tọa quả thật không thể so bì với đối phương, tâm kế của đối phương thiên hạ lại càng không có ai có thể so bì”. Cao Tiệm Phi đáp:

“Đối phương hồi nãy nói vị Kế tiên sinh đó là một nhân tài vĩ đại, kỳ thật người chân chính vĩ đại không phải là lão, mà là đối phương, ai ai cũng không thể không bội phục”.

Chàng nhìn Trác Đông Lai chằm chằm, đột nhiên cũng dùng khẩu khí độc quyền của Trác Đông Lai mà gằn từng tiếng:

– Nhưng đối phương cho dù có giết ta đây cũng vô dụng, ta đây cho dù có chết cũng không thể để đối phương động đến Châu Mãnh. Hà huống ta đây còn có Khí, chỉ cần Khí của ta đây còn đó, đối phương vị tất đã có thể thắng được ta đây.

Khí ?

Khí đó là luồng khí gì ? Là chính khí ? Là hiệp khí ? Là dũng khí ? Là nghĩa khí ?

Hay là đem bao nhiêu thứ khí đó dùng huyết tính của nam nhi mà hỗn hợp hòa trộn thành một luồng huyết khí ?

Tròng mắt của Trác Đông Lai lại dần dần bắt đầu co thắt lại.

“Lão phu cũng không thể không thừa nhận cậu quả thật còn có Khí”. Hắn lão phu hỏi Tiểu Cao:

“Nhưng kiếm của cậu đang ở đâu ?” – Đang ở trong tay cậu.

“Đang ở trong tay bản vương, là của bản vương”. Trác Đông Lai lại hỏi:

“Ngươi ta đây còn có kiếm hay không còn ?” – Không còn.

Trác Đông Lai cười:

– Đối phương không có, lão phu có.

Có kiếm trong tay, kiếm đã rút ra khỏi vỏ.

Kiếm là một lợi khí thổi một cọng tóc qua là đứt đôi làm hai ngay, tay cũng là một đôi bàn tay đáng sợ, thậm chí còn đáng sợ hơn cả kiếm.

Đôi tay đó sau khi sát nhân, không những không nhìn thấy máu, cả một dấu lệ ngân cũng không có.

“Nếu quả ngươi bản tọa nhất định phải làm như vậy, ngươi bản tọa cứ việc làm”. Trác Đông Lai thốt:

“Có lẽ đó là mệnh vận của ngươi ta đây, mệnh vận của một người cũng không có cách nào cải biến được”.

Con người của hắn ta đây, đôi tay của hắn ta đây, thanh kiếm của hắn ta đây, quả thật có thể trong phút chốc quyết định mệnh vận và sinh tử của một người.

Châu Mãnh đột nhiên ngửa mặt lên cười.

“Đại trượng phu sinh có gì đáng vui, chết có gì đáng sợ ? Ý tứ của hai câu nói đó Châu Mãnh lão phu cho đến hôm nay mới hiểu thấu được”. Tiếng cười của gã thấp dần:

“Cao Tiệm Phi, Châu Mãnh bản tọa có thể giao hảo một bạn hữu như cậu, chết không oan tiếc gì, nhưng cậu còn trẻ, cậu không nên vì bản tọa mà liều mạng”.

Nói đến đó, tên đó đột nhiên dùng chân đá vít thanh kiếm của Công Tôn Bảo Kiếm rơi dưới đất lên, một tay chụp lấy, cong tay kề kiếm sát cổ, chỉ cần tay tên đó vận lực, đầu tên đó rơi liền xuống đất.

Nhưng tay hắn đã bị Tiểu Cao nắm chặt, bàn tay kia của Tiểu Cao lại nắm lấy lưỡi kiếm, “keng” một tiếng, lưỡi kiếm đã bị chàng bẻ gãy mất một đoạn.

Châu Mãnh nhìn chàng hét lớn:

– Tại sao cậu không để lão phu chết ?

– Đối phương tại sao lại muốn chết ?

“Bởi vì bản tọa muốn đối phương sống”. Châu Mãnh đáp:

“Bản vương vốn nên chết từ sớm, sau khi bản vương chết, ngươi bản vương không cần đi liều mạng với Trác Đông Lai nữa, bản vương cũng đã đến lúc chết, chết không hối tiếc, có sống cũng vô ích”.

“Cậu sai rồi”. Cao Tiệm Phi thốt:

“Hiện tại cậu có chết hay sống cũng hoàn toàn không quan hệ gì đến trận chiến hôm nay giữa bản vương và Trác Đông Lai, không cần biết là cậu sống hay chết, trận chiến đó tất không thể tránh khỏi”.

– Tại sao ?

“Bởi vì hiện tại Trác Đông Lai đã không thể phóng tha lão phu”. Cao Tiệm Phi đáp:

“Lão phu nếu chưa chết, hắn phải chết trong tay lão phu, nếu lão phu còn có thể g**t ch*t hắn, tuyệt không để cho hắn sống yên qua một ngày”.

Chàng dụng lực nắm chặt tay Châu Mãnh:

– Hai câu nói của cậu hồi nãy cũng sai rồi, đại trượng phu đã sinh ra trên đời này, nếu sống phải sống khoái khoái lạc lạc, nếu chết cũng phải chết có giá trị. Hiện tại nếu cậu chết, chỉ bất quá là dâng mạng cho người lão phu một cách rỗng tuếch phù phiếm, chết thật không đáng một đồng xu.

Trác Đông Lai chợt cười cười:

– Hắn nói đúng, đợi hắn chết rồi, đối phương có chết cũng chưa muộn, tại sao lại phải vội vàng tống khứ mạng mình đi ? Lẽ nào đối phương chết để tạ ơn lão phu ?

Châu Mãnh buông tay, Tiểu Cao lại càng nắm tay tên đó chặt hơn.

“Hôm nay bản vương nếu không chết, bản vương không những phù trợ ngươi bản vương trùng chấn Hùng Sư Đường, hơn nữa còn chỉnh đốn lại Đại Tiêu Cục”. Tiểu Cao thốt:

“Bọn bản vương còn nhiều thời gian để làm những chuyện đó, cũng còn có vô số anh tài, một khi bọn bản vương còn sống, ngàn vạn lần không nên coi nhẹ chữ chết ”.

Trác Đông Lai lại thở dài một tiếng:

– Câu nói đó tên đó cũng nói đúng, người sống tại sao lại muốn chết ? Tại sao lại muốn đem tính mạng mình coi rẻ coi khinh như vậy ? Chỉ tiếc đã đến lúc không thể không chết, ai ai cũng đều khó tránh khỏi cái chết, vô luận là ai cũng không ngoại lệ.

Hắn bản vương nhìn Tiểu Cao, tròng mắt co thắt lại.

“Hiện tại cậu đã đến lúc không thể không chết”. Trác Đông Lai thốt:

“Bởi vì ngươi lão phu đã làm sai một chuyện”.

– Chuyện gì ?

“Cậu không nên bẻ gãy thanh kiếm đó”. Trác Đông Lai đáp:

“Nếu quả có kiếm trong tay, ngươi lão phu đại khái còn có thể ngăn cản được ba mươi chiêu, nhưng hiện tại lão phu nội trong mười chiêu đã có thể lấy mạng ngươi lão phu”.

Câu nói đó hắn bản tọa vừa nói xong, đã nghe thấy có một người dùng một âm thanh vừa lãnh đạm vừa cao ngạo nói:

– Lần này sai lầm chỉ sợ là ngươi bản vương.

Bình minh đã gần rạng, khiến cho ánh đèn càng ảm đạm, giữa hoang sơn có một màn sương sớm trắng nhợt bốc bay.

Trong sương mù mê mông đột nhiên xuất hiện một người còn lẩn khuất hơn cả sương mù, trong tay vẫn khiêng cái hòm thần bí còn hơn cả con người gã.

– Tiêu Lệ Huyết, là đối phương.

“Là lão phu”. Tiêu Lệ Huyết lãnh lãnh đạm đạm đáp:

“Cậu đại khái nghĩ bản vương không thể đến đây, bởi vì cậu nhất định rất tin chắc đối với Quân Tử Hương của cậu. Kỳ thật cậu cũng nên biết, thứ quân tử như vậy thông thường đều không đáng tin cậy lắm”.

Trác Đông Lai thở dài một tiếng:

– Tiêu Lệ Huyết, Tiêu tiên sinh, cậu tại sao luôn luôn xuất hiện lúc không nên xuất hiện vậy ?

– Đại khái bởi vì bản vương trời sinh là thứ người đó.

“Bản vương không thích thứ người đó, rất là không thích”. Âm thanh của Trác Đông Lai đã khôi phục lại vẻ lãnh tĩnh:

“Trước đây ta đây cũng từng đụng phải thứ người đó”.

– Hiện tại đám người kia có phải đều đã chết trong tay ngươi bản vương ?

– Phải.

– Cậu có phải muốn chọc ta đây ra tay ?

– Phải.

Trác Đông Lai đối diện bóng người thần bí đó, không ngờ hoàn toàn không có một chút ý tứ kinh sợ.

“Ta đây đã có nói, nếu quả đã đến lúc không thể không chết, ai ai cũng không thể đào thoát”. Tiếng nói của tên đó nghe không ngờ cũng giống hệt Tiêu Lệ Huyết, vừa lãnh đạm, vừa cao ngạo:

“Nhưng bản tọa cũng tin rằng, cả đối phương chỉ sợ cũng vị tất đã có thể đoán định nắm chắc hôm nay thật ra ai phải chết trong tay ai”.

Châu Mãnh thất kinh nhìn tên đó, chừng như chưa từng gặp một người như vậy.

Bởi vì tên đó chưa từng nghĩ Trác Đông Lai là một người lãnh tĩnh như vậy, kiêu ngạo như vậy.

Bởi vì tên đó cũng không biết nội tâm của một người nếu quả tràn đầy tự ti, thông thường có thể biến thành một người kiêu ngạo nhất.

Hà huống Trác Đông Lai trong tay còn có Lệ Ngân.

Có người tin vào mệnh vận, có người không tin.

Nhưng đại đa số người đều thừa nhận, cõi u minh quả thật có một lực lượng thần bí lãnh khốc vô tình, trên đại lục này quả thật có những chuyện vô phương giải thích được là vì lực lượng đó mà phát sinh.

— Bảo kiếm vừa ra khỏi lò, quỷ thần đều đố kỵ, bắt người rèn kiếm phải đem thân nhân của mình làm vật tế lễ cho thanh kiếm đó, nhất định phải dùng máu tươi của người đó mới có thể tẩy rửa vết lệ ngân mà người rèn kiếm đã nhỏ trên lưỡi kiếm, mới có thể nấu chảy đi bạo khí lệ khí hung khí sát khí của thanh kiếm đó.

Tiêu Đại Sư rèn kiếm, không còn nghi ngờ gì nữa, là người tin vào mệnh vận, cho nên ông bản vương mới có thể lưu lại một điểm lệ ngân trên kiếm.

Còn Tiêu Lệ Huyết ?

GÃ tin hay không tin ?

Người trong sương vẫn không thể nào tróc truy như sương, ai cũng đoán không ra tâm sự của hắn.

Nhưng gã lại hỏi Tiểu Cao:

– Cao Tiệm Phi, kiếm của cậu còn hay không ?

“Không còn, ta đây không có kiếm”. Tiểu Cao đáp:

“Ta đây không có, tên đó có”.

“Đó là linh cơ của đối phương”. Tiêu Lệ Huyết thốt:

“Đối phương đánh mất chính là kiếm của người, là vận khí của đối phương, đối phương bẻ gãy thanh kiếm kia lại là linh cơ của đối phương”.

“Linh cơ ? Tại sao lại là linh cơ của bản vương ?” Cao Tiệm Phi hỏi:

“Bản tọa không hiểu”.

“Bởi vì ta đây chỉ chịu đem Phá Kiếm Thuật của ta đây truyền cho người không có kiếm”.

Tiêu Lệ Huyết đáp:

“Trong tay ngươi ta đây nếu quả còn có kiếm, nếu quả ngươi ta đây không bẻ gãy thanh kiếm kia, ta đây cũng không chịu truyền cho ngươi ta đây”.

“Truyền cho lão phu cái gì ? Phá Kiếm Thuật ?” Tiểu Cao vẫn không hiểu:

“Cái gì gọi là Phá Kiếm Thuật ?” “Thiên hạ không có kiếm pháp nào không phá được, cũng không có kiếm này không gãy được, càng không có kiếm khách bất bại”. Tiêu Lệ Huyết đáp:

“Nếu quả binh khí và chiêu thức cậu dùng xứng hợp, chỉ cần gặp người sử kiếm, cậu có thể phá kỳ pháp, bẻ kỳ kiếm, giết kỳ nhân, đó gọi là Phá Kiếm Thuật”.

Âm thanh của tên đó phảng phất cũng ngập tràn một thứ lực lượng thần bí.

“Hai mươi năm trước, ta đây coi danh gia sử kiếm trong thiên hạ như rắn rít mãnh thú, nhưng hiện tại, tại lại coi đám người kia như đất cát”. Tiêu Lệ Huyết thốt:

“Hiện tại lũ người kia trong mắt lão phu mà nhìn đều không kham nỗi một chiêu”.

TÊN ĐÓ đột nhiên lại hỏi Tiểu Cao:

– Cao Tiệm Phi, linh cơ của ngươi bản tọa còn hay không còn ?

– Hình như vẫn còn.

– Vậy ngươi lão phu qua đây.

– Còn Trác Đông Lai ?

– GÃ có thể đợi, ta đây không để gã đợi lâu đâu.

Trác Đông Lai nhìn Tiểu Cao đi qua, không những không ngăn trở, cả một chút phản ứng cũng không có, chừng như tên đó rất muốn đợi, đợi Tiểu Cao luyện thành Phá Kiếm Thuật đó.

“Chỉ tiếc hắn nhất định luyện không thành”. Trác Đông Lai tự nhủ:

“Cho dù Tiêu Lệ Huyết thật có Phá Kiếm Thuật, cũng tuyệt không thể trong một khoảng thời gian ngắn có thể luyện thành”.

Nhưng giữa hai người chúng có lẽ quả thật có một quan hệ thần bí không thể giải thích được tồn tại, có thể đủ để tâm linh của chúng câu thông.

Có lẽ Tiểu Cao thật có thể dùng một chút linh cơ lãnh hội được chỗ ảo bí của Phá Kiếm Thuật đó.

Trác Đông Lai tuy một mực tự an ủi mình, trong tâm lại vẫn cảm thấy một áp lực đồ sộ đè nặng.

Bởi vì tên đó đối với con người của Tiêu Lệ Huyết luôn luôn có một nỗi kinh sợ vô phương giải thích, luôn cảm thấy con người đó chừng như trời sinh đã có một thứ năng lực có thể khắc chế tên đó — một thứ năng lực thần bí đã được chư thần chúc phước ma quỷ trù ếm, một thứ năng lực vừa huyền diệu, vừa tà ác.

Tiêu Lệ Huyết đã mở nắp hòm.

Lúc đó trời đã sáng, mặt trời vừa nhú lên, cụm mây nơi chân trời phương đông vừa tiến cấp ra một tuyến dương quang.

Giữa tích tắc đó, chỉ nghe thấy, “cách cách cách cách” bốn tiếng, trong tay Tiêu Lệ Huyết đã xuất hiện một kiện vũ khí thần kỳ.

Tuyến dương quang b*n r* từ đông phương cũng trong tích tắc đó rọi chiếu trên kiện vũ khí đó, khiến cho nó bất chợt bốc ngời một thứ ánh sáng vừa huyền diệu, vừa tà ác.

Chưa có ai từng thấy qua thứ vũ khí đó, cũng không có ai biết nó thật ra có chỗ xảo diệu gì.

Nhưng mỗi một người khi nhìn thấy nó đều cảm thấy được lực lượng vừa kỳ diệu vừa tà ác của nó.

Trong ánh mắt của Trác Đông Lai chợt cũng phát sáng.

Cũng trong tích tắc đó, trong tâm tên đó đột nhiên cũng có một điểm linh cơ phát khởi, đột nhiên giữa tích tắc đó đã nghĩ ra một phương pháp chín phần mười chắc chắn, tuyệt đối có thể trong một vút qua dồn Tiểu Cao vào tử địa.

Trong thân người tên đó bất chợt tràn đầy lực lượng, tràn đầy tín tâm, một thứ lực lượng đồ sộ mà tên đó chưa từng có qua, toàn thân tên đó đều đang chấn động.

Thứ cảm giác đó giống như đột nhiên có phù chú của thần linh đối với sinh mệnh của tên đó giáng lâm trên thân người tên đó, muốn mượn tay tên đó triệt để tiêu diệt một người trên nhân gian này.

Trong cái hòm đó vốn chừng như nhốt một ác quỷ câu hồn đoạt mệnh, một khi cái hòm đó mở ra, nhất định có tính mệnh của một người bị cướp đoạt mang đi, cũng bị nhốt vào cái hòm đó, vạn kiếp không hồi sinh.

Trác Đông Lai một mực không tin thần quỷ tiên phật, nhưng hắn tin chuyện đó, chính như hắn tin trên phương trời này quả thật có một thứ lực lượng mà nhân loại vô phương giải thích được tồn tại.

Bởi vì hiện tại chính hắn cũng đã cảm thấy được thứ lực lượng đó.

Tiêu Lệ Huyết đưa vũ khí trong tay mình cho Tiểu Cao.

“Hiện tại đối phương phải đi, đi lấy mạng Trác tiên sinh mang về đây”. HẮN nói:

“Kiện vũ khí này cho tới nay chưa từng xuất hiện trên thế gian này, sau này chỉ sợ cũng không thể xuất hiện nữa”.

Giọng nói của Tiêu Lệ Huyết cũng giống như lời trù ếm tai ác:

– Bởi vì ông trời muốn ta đây sáng xuất ra kiện vũ khí này, là vì muốn ta đây dùng để đối phó Trác tiên sinh, lúc nó xuất hiện, là lúc Trác tiên sinh phải chết, không cần biết nó đang trong tay ai cũng vậy, đều có thể lấy mạng Trác tiên sinh.

Cụm mây dày đặc lại che phủ dương quang, cả ánh đèn cũng đã tắt ngóm, sắc trời âm trầm, sát cơ đã động, quỷ thần đều vô phương vãn hồi tình thế.

Cao Tiệm Phi như phi điểu bay qua.

Ánh mắt của Trác Đông Lai chằm chằm nhìn kiện vũ khí trong tay Cao Tiệm Phi, đột nhiên quăng Lệ Ngân trong tay hắn về phía Cao Tiệm Phi:

– Đây là kiếm của đối phương, bản vương trả lại cho đối phương.

Không ai có thể tưởng được hành động của tên đó, Tiểu Cao cũng không tưởng được.

Thanh kiếm đó đã theo chàng nhiều năm, thủy chung đều bên người chàng, đã biến thành một bộ phận hết sức quan trọng trong sinh mệnh của chàng, thậm chí có thể nói đã biến thành một bộ phân của thân thể chàng, đã hòa vào cốt nhục dòng máu của chàng thành một thể.

Cho nên chàng cả nghĩ ngợi cũng không nghĩ ngợi, chụp lấy thanh kiếm đó, dùng bàn tay cầm kiếm của mình chụp lấy thanh kiếm đó, xem chừng đã hoàn toàn quên đi trong tay mình vốn đang nắm giữ một kiện vũ khí phá kiếm.

Giữa một tích tắc đó, chàng chừng như hoàn toàn không có tư tưởng, hoàn toàn không thể khống chế lấy mình.

Bởi vì một người có lý tính chỉ có dưới tình huống đó mới có thể làm chuyện ngu xuẩn như vậy.

Trác Đông Lai cười.

Hiện tại Tiểu Cao lại có kiếm, nhưng vũ khí phá kiếm lại đã bị hắn bản vương đoạt trong tay.

TÊN ĐÓ là người trí tuệ cực cao, nhãn thần cũng bén nhọn hơn người ta đây, Tiêu Lệ Huyết nói hơi dông dài một chút, để cho tên đó có đủ thời gian nhìn rõ ràng kiện vũ khí hình thức cấu tạo đều đặc biệt kỳ diệu đó, hơn nữa còn nhìn ra kiện vũ khí đó quả thật có rất nhiều chỗ có thể chế trụ kiếm của đối phương, thậm chí đã nhìn ra phương pháp vận dụng nó.

Vô luận đối thủ của hắn là ai cũng vậy.

Chỉ có người như Tiêu Lệ Huyết mới có thể sáng xuất ra thứ vũ khí đó, chỉ có người như Trác Đông Lai mới có thể làm một chuyện tuyệt đến như vậy.

Hai người xem ra là người hoàn toàn bất đồng, trên phương diện ý kiến lại hoàn toàn tương đồng, cả tư tưởng cũng phảng phất có thể hỗ tương câu thông.

Sắc mặt của Châu Mãnh thảm biến.

Tên đó không tưởng được Tiểu Cao có thể làm chuyện khờ khạo như vậy, biến hóa sau đó lại càng khiến cho tên đó không tưởng nổi.

Cao Tiệm Phi đột nhiên lại như phi điểu bay lên, phẩy ra một vùng kiếm hoa, nhắm Trác Đông Lai đâm tới.

Chàng vốn không nên tấn công trước, nhưng chàng nhất định phải tấn công chiếm lấy tiên cơ đang lúc Trác Đông Lai còn chưa lần mò ra hết cấu tạo và hiệu dụng của kiện vũ khí đó.

Chàng, không còn nghi ngờ gì nữa, đã đánh giá quá thấp trí tuệ và mục lực của Trác Đông Lai.

Giữa vùng kiếm quang đẹp mắt phất lên vô số đạo kiếm ảnh thiểm động, nhưng kiếm chỉ có một thanh.

Giữa vô số đạo kiếm ảnh, đương nhiên chỉ có một chiêu là thực.

Trác Đông Lai vừa nhìn đã nhìn ra một chiêu đó là thực, đối với kỹ thuật oanh tạc hư chiêu yểm hộ thực chiêu, hắn lão phu hiểu rõ hơn xa so với đại đa số người trên thế gian này.

Tên đó cũng nhìn ra kiện vũ khí đó tối thiểu có kết cấu của bốn năm bộ phận, đều có thể phong tỏa kiếm thế của đối phương, thậm chí còn có thể thừa thế đoạt lấy kiếm của đối phương, sau đó lúc tiến đánh trở lại chính là một chiêu trí mệnh.

Nhưng tên đó tịnh không muốn làm tận tuyệt như vậy.

Đối với kỹ xảo dùng kiện vũ khí đó, tên đó còn chưa thuần thục, tại sao không trước hết mượn kiếm của Tiểu Cao để luyện tập ?

TÊN ĐÓ đã có tin chắc tuyệt đối lúc nào cũng có thể lấy mạng Tiểu Cao.

Cho nên tên đó không vội vã gấp gáp chút nào.

Kiếm của Tiểu Cao đâm tới, hắn bản vương cũng giơ kiện vũ khí trong tay nghênh đón, thăm dò dùng một vòng câu phong tỏa kẹp giữ kiếm của Tiểu Cao.

“Đinh” một tiếng, kiếm và câu tương kích, kiện vũ khí đó đột nhiên phát xuất diệu dụng mà bất kỳ ai cũng đều không tưởng nổi, đột nhiên có một kết cấu bộ phận b*n r*, phối hợp với vòng câu đó, giống như một cái kềm kẹp chặt kiếm của Tiểu Cao.

Trác Đông Lai vừa sợ vừa mừng, hắn thật sự cũng không tưởng nổi kiện vũ khí đó có uy lực đồ sộ như vậy.

Khiến cho hắn ta đây càng không tưởng nổi là thanh kiếm của Tiểu Cao không ngờ lại đâm xuyên qua từ trong vòng kềm kẹp của kiện vũ khí đó.

Đó vốn là chuyện tuyệt đối không thể có.

Vũ khí cấu tạo phức tạp xảo diệu như vậy, làm sao có thể để cho kiếm có đối phương đâm xuyên qua ?

Lẽ nào kết cấu của kiện vũ khí này vốn đã cố ý để lại một khoảng không để kiếm có thể đâm xuyên qua ? Tiểu Cao cố ý nhường cho kiếm của mình bị kềm kẹp là vì muốn lợi dụng một điểm trí mệnh đó ?

Trác Đông Lai đã không còn có thể nghĩ tới chuyện gì nữa.

Giữa một khoảnh khắc như đá lửa chạm xẹt, kiếm của Tiểu Cao đã đâm phập vào ngực của hắn, chỉ đâm vào một tấc bảy phân, bởi vì thanh kiếm đó chỉ xuyên qua được bao nhiêu đó.

Nhưng dài bao nhiêu đó đã đủ, một tấc bảy phân đã đủ để đạt đến độ sâu trí mệnh, đâm thẳng vào tim Trác Đông Lai.

— Kiện vũ khí đó vốn đặc biệt sáng xuất để đối phó Trác Đông Lai.

— Bởi vì chỉ có Trác Đông Lai mới có thể trong tích tắc nhìn ra cấu tạo của kiện vũ khí đó, chỉ có Trác Đông Lai mới có thể dùng kiếm trong tay mình đi hoán đổi với kiện vũ khí đó, người khác không những không làm được, cả nghĩ cũng không nghĩ được.

— Bất hạnh là Trác Đông Lai có thể nghĩ được, Tiêu Lệ Huyết cũng đã trước tiên nghĩ giùm cho gã, hơn nữa đã sớm tính đúng gã có thể làm như vậy.

— Kiện vũ khí đó vốn là bẫy rập Tiêu Lệ Huyết đã đặc biệt bố trí, đợi Trác Đông Lai tự mình bước chân tiến vào.

Hiện tại Trác Đông Lai chung quy đã minh bạch.

“Tiêu Lệ Huyết, Tiêu tiên sinh, bản tọa quả nhiên không nhìn lầm, ngươi bản tọa quả nhiên là hung sát của bản tọa, bản tọa đã sớm suy tính bản tọa sớm muộn gì cũng phải chết trong tay ngươi bản tọa”. GÃ buồn bã nói:

“Nếu không bản tọa làm sao có thể lọt vào cái bẫy của đối phương ?” Tiêu Lệ Huyết lạnh lùng nhìn hắn bản tọa:

– Ngươi bản tọa có nhớ bản tọa đã từng nói qua, vô luận kiện vũ khí đó trong tay ai đều có thể dồn ngươi bản tọa vào tử địa, cho dù trong tay của chính ngươi bản tọa cũng vậy !

Giọng nói của hắn càng lãnh đạm:

– Ngươi bản tọa nên biết lời nói của bản tọa luôn luôn là lời nói thật.

Trác Đông Lai cười thảm.

Tiếng cười của hắn ta đây chấn động đến tâm mạch của hắn ta đây, cũng chấn động đến lưỡi kiếm, hắn ta đây đột nhiên cảm thấy tim mình khổ đau, bởi vì lưỡi kiếm lại đâm sâu thêm một phân, sinh mệnh của hắn ta đây cũng chỉ còn cách xa bến bờ mất mạng một đường tơ.

Tiểu Cao nhẹ nhàng rút kiếm ra, kiện vũ khí đó cũng nhẹ nhàng từ trên kiếm rơi xuống.

Cụm mây chợt lại trôi đi, dương quang lại xuyên qua tầng mây chói lọi, chiếu rọi trên thanh kiếm đó.

Trác Đông Lai nhìn thanh kiếm đó, trên mặt đột nhiên lộ xuất biểu tình vô cùng cực kh*ng b*.

“Lệ ngân ?” TÊN ĐÓ rít giọng:

“Lệ ngân trên kiếm sao lại đã biến mất ? Lẽ nào bản tọa …” Hắn không nói ra vấn đề đã khiến hắn chết cũng không thể minh bạch.

— Lẽ nào hắn cũng là thân nhân của Tiêu Đại Sư, lẽ nào Tiêu Đại Sư là cha mà hắn chưa từng gặp mặt ? Cho nên hắn vừa chết dưới kiếm, lệ ngân cũng đồng thời tiêu tán ?

— Hay là lời nói của quỷ thần không thể tin được, một điểm lệ ngân trên kiếm đột nhiên tan biến chỉ bất quá vì giờ phút này đã đến lúc nó nên biến mất ?

Không ai có thể trả lời vấn đề đó, có lẽ lão nhân trong đình vốn có thể trả lời, chỉ tiếc lão nhân đã chết trong tay Trác Đông Lai.

Tiêu Lệ Huyết muốn đi hỏi lão nhân có lẽ cũng là chuyện đó, nếu quả lão nhân đem đáp án nói cho tên đó biết, tên đó có lẽ không thể dồn Trác Đông Lai vào tử địa.

Chỉ tiếc hiện tại mọi chuyện đều đã quá trễ.

Tâm mạch của Trác Đông Lai đã đoạn, cho tới chết cũng không minh bạch chuyện đó thật ra là sao.

Kết cục như vậy lẽ nào cũng do chính tên đó tạo thành ?

Dưới ánh dương mà nhìn, sắc kiếm xanh trong như thu thủy, lệ ngân trên kiếm quả nhiên đã tan biến không còn thấy nữa.

Cao Tiệm Phi si si dại dại nhìn thanh kiếm đó, trong tâm cũng đang nghĩ về những chuyện đó.

Chàng cũng không hiểu thấu.

Cũng không biết qua bao lâu, chàng mới nghĩ đến muốn đi hỏi Tiêu Lệ Huyết.

Tiêu Lệ Huyết lại không còn ở đó, thi thể của Trác Đông Lai và kiện vũ khí đó cũng không còn.

Châu Mãnh nói với Tiểu Cao:

– Tiêu tiên sinh đã đi rồi, mang Trác Đông Lai theo.

Tâm lý của hắn cũng tràn đầy nỗi nghi hoặc kinh hãi:

– Thật ra là sao đây ?

Tiểu Cao khẽ lắc đầu nhìn xa xăm, xa xăm là một khoảng trời trong lành.

“Không cần biết chuyện này là sao, hiện tại đều không quan hệ gì nữa”. Tiểu Cao thốt:

“Từ nay về sau, bọn bản tọa đại khái cũng không còn tái kiến được Tiêu tiên sinh nữa”.

Ánh đèn đã tắt, người cầm đèn cũng đã tản mác, chỉ còn lại cô gái mù lòa còn ôm đàn tỳ bà đứng đó.

Dương quang tuy đã chiếu rọi khắp mặt đất, nhưng trước mắt cô lão phu vẫn còn là một màn hắc ám.

Trong tâm Cao Tiệm Phi đột nhiên lại cảm thấy một nỗi thương cảm khó tả, không nhịn được bước qua hỏi thiếu nữ:

– Gia gia của nàng lão phu đâu ? Gia gia của nàng lão phu có còn không ?

– Tôi không biết !

Trên khuôn mặt trắng tái của nữ nhân ấy hoàn toàn là một màn khoảng không trống vắng, cái gì cũng không có, cả bi thương cũng không.

Nhưng vô luận là ai đều nhìn thấy trong tâm nữ nhân ấy đang đau xót vô ngần.

“Nhà nàng ta đây ở đâu ?” Tiểu Cao lại không kiềm chế được phải hỏi:

“Nữ nhân ấy có nhà không ?

Trong nhà còn có thân nhân nào khác không ?” Thiếu nữa không nói gì, lại ôm chặt cây đàn tỳ bà của nàng bản tọa, giống như một người sắp chết đuối đang ôm ghị lấy một khúc gỗ trôi dạt.

— Lẽ nào cả đời cô ấy thứ duy nhất thuộc về sở hữu của cô ấy là cây đàn tỳ bà đó ?

“Hiện tại cô bản vương muốn đi đâu ?” Tiểu Cao hỏi:

“Sau này cô ấy muốn làm gì ?” Hỏi xong câu đó, chàng đã hối hận.

Câu hỏi đó chàng thật không nên hỏi, một thiếu nữ trẻ không người thân không bạn bè không nhà không cửa đơn độc lạc loài như vậy, làm sao có thể nghĩ đến chuyện sau này ?

Cô ấy làm sao có thể nghĩ được ? Làm sao dám nghĩ được ? Mình làm sao khiến cho cô ấy trả lời được ?

Không tưởng được cô gái vĩnh viễn chỉ sống trong bóng tối đó lại đột nhiên dùng một tiếng nói trong veo đáp:

– Sau này tôi vẫn phải ca. Tôi phải luôn luôn ca hát, ca cho đến khi tôi chết mới ngưng.

Lẳng lặng nhìn thiếu nữ trẻ ôm đàn tỳ bà được đám người kia dẫn đi bước vào Trường An Cư, trong tâm Tiểu Cao và Châu Mãnh cũng không biết có tư vị gì ?

“Ta đây tin rằng cô ấy nhất định sẽ ca”. Châu Mãnh thốt:

“Một khi nàng bản tọa chưa chết, nhất định sẽ ca”.

“Bản vương cũng tin”. Tiểu Cao nói:

“Bản tọa cũng tin nếu quả có người không để nữ nhân ấy ca, nữ nhân ấy có thể sẽ chết”.

Bởi vì cô bản tọa là ca giả, cho nên cô bản tọa phải ca, ca cho người khác nghe. Cho dù lời ca của cô bản tọa luôn luôn bi thương làm sao, luôn luôn khiến cho người bản tọa rơi nước mắt, nhưng một người nếu quả không biết tư vị của bi thương, làm sao có thể hiểu thấu được chân ý nghĩa của hoan lạc ? Làm sao có thể trân quý sinh mệnh cho được ?

Cho nên nữ nhân ấy tuy cái gì cũng không có, vẫn có thể sống còn.

Nếu quả cô lão phu không thể ca, sinh mệnh của cô lão phu có thể biến thành vô ý nghĩa.

“Còn bọn bản vương ?” Châu Mãnh đột nhiên hỏi Tiểu Cao:

“Bọn bản vương sau này nên làm gì ?” Tiểu Cao không trả lời câu hỏi đó, bởi vì chàng vẫn chưa nghĩ ra nên trả lời làm sao.

Nhưng chàng bỗng nhìn thấy sự sáng lạn của ánh dương, sự huy hoàng của mặt đất.

“Bọn ta đây đương nhiên cũng phải ca”. Cao Tiệm Phi chợt ưỡn ngực nói lớn:

“Tuy lời ca của bọn ta đây khác biệt với nàng ta đây, nhưng bọn ta đây nhất định cũng phải ca, một mực ca cho đến chết”.

Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút của văn nhân, đấu chí của anh hùng, đều là dạng đó, một khi chưa chết, không thể buông tay.

Triều dương vừa thăng khởi, tuyết xuân tan chảy, một người khiêng một cái hòm lẳng lặng rời khỏi cổ thành Trường An.

Một người bình phàm trầm mặc, một cái hòm cũ kỷ bình phàm.

Hết

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8