Anh Hùng Vô Lệ
Chương 4: Kỳ tập
Mười bảy tháng giêng.
Trường An.
Sáng sớm, buốt lạnh.
Lúc Trác Đông Lai xuống giường, Tư Mã Siêu Quần đang đợi ở tiểu sảnh, ngồi trên cái ghế dựa bọc da chồn màu tím, uống rượu bồ đào bằng chén thủy tinh.
Chỉ có một mình Tư Mã Siêu Quần mới có thể làm như vậy. Có một ngày có một thiếu nữ trẻ tự nghĩ Trác Đông Lai không thể xa lìa mình, dám ngồi lên cái ghế đó, bị lột hết quần áo quăng thẳng vào bão tuyết ngoài cổng.
Tất cả mọi thứ của Trác Đông Lai đều tuyệt không cho phép ai xâm phạm, chỉ có Tư Mã Siêu Quần là ngoại lệ.
Nhưng Trác Đông Lai vẫn để hắn đợi bên ngoài rất lâu mới khoác áo choàng đi chân không ra khỏi ngọa phòng, câu đầu tiên hỏi Tư Mã Siêu Quần là:
– Ngươi bản tọa đến sớm như vầy có phải là vội muốn hỏi bản tọa hôm qua sao lại phóng tha Châu Mãnh ?
“Phải”. Tư Mã Siêu Quần đáp:
“Lão phu biết đối phương nhất định có rất nhiều lý do, chỉ tiếc lão phu không tưởng ra một điểm nào hết”.
Trác Đông Lai cũng đã ngồi xuống, ngồi trên một cái ghế dựa bọc da chồn màu tím kế bên. Lúc bình thời, hắn ta đây ở trước mặt họ Tư Mã, vĩnh viễn luôn luôn vận gã phục chỉnh tề, thái độ kính cẩn, chưa bao giờ ngồi ngang hàng với họ Tư Mã.
Bởi vì tên đó muốn để người bản tọa cảm thấy Tư Mã Siêu Quần vĩnh viễn đều cao cao tại thượng.
Nhưng hiện tại trong nhà chỉ có hai người chúng.
“Lão phu không thể giết Châu Mãnh”. Trác Đông Lai đáp:
“Thứ nhất là vì lão phu không muốn giết hắn lão phu, thứ hai là vì lão phu không nắm chắc”.
– Cậu sao lại không muốn giết tên đó ?
– Hắn lão phu đơn thân độc mã xâm nhập lãnh địa của bọn lão phu, thong dong huy đao chém chết đại tướng của bọn lão phu trước ngựa, vốn còn có thể thảnh thơi mà đi, chỉ vì phải bồi một tri kỷ uống rượu cho nên mới ở lại.
Tên đó điềm đạm nói tiếp:
– Lúc đó ta đây nếu giết hắn ta đây, người trong giang hồ sau này nhất định nói “Hùng Sư” Châu Mãnh quả thật không hổ là hảo hán, hy sinh vì tri kỷ, trọng nghĩa khí, có đảm khí.
Trác Đông Lai cười lạnh lùng:
– Bản tọa có giết gã không phải trái lại đã thành toàn cho gã sao ?
Tư Mã Siêu Quần ngưng thị nhìn rượu trong chén thủy tinh, qua một hồi rất lâu mới lạnh lùng nói:
– Ta đây biết ngươi ta đây nhất định có lý do, nhưng ta đây lại không nghĩ ra ngươi ta đây sao lại không nắm chắc ?
HẮN hỏi Trác Đông Lai:
– Cậu dẫn theo không ít hảo thủ, đối phó không phải chỉ có ba người sao ?
– Không phải là ba, mà là bốn người.
– Người thứ tư là ai ?
“Bản vương không nhìn thấy, nhưng bản vương có cảm giác hắn đang đứng bên ngoài một song cửa sổ sau lưng bản vương”. Trác Đông Lai đáp:
“HẮN tuy đứng xa xa ngoài song cửa, nhưng trong cảm giác của bản tọa lại chừng như sát rạt sau lưng bản tọa vậy”.
– Tại sao ?
“Bởi vì ý định giết người của tên đó”. Trác Đông Lai đáp:
“Bản vương bình sinh chưa từng đụng phải ý định giết người đáng sợ như vậy”.
– Đối phương không quay đầu nhìn hắn ?
– Không, bởi vì bản tọa biết hắn một mực đang nhìn bản tọa chăm chăm, giống như đặc biệt cảnh cáo bản tọa, chỉ cần bản tọa có động, vô luận là động tác gì đi nữa, hắn đều có thể động thủ.
Trác Đông Lai lại nói:
– Lão phu tuy không nhìn thấy gã, nhưng Cao Tiệm Phi nhất định đã nhìn thấy gã.
– Sao ngươi bản tọa biết ?
– Lúc đó Cao Tiệm Phi đang ngồi đối diện bản vương, đối diện với song cửa sổ đó, lúc bản vương cảm thấy luồng luồng khí lạnh đó, sắc mặt của Cao Tiệm Phi cũng đã có biến, chừng như bỗng nhìn thấy quỷ vậy.
Trác Đông Lai nói:
– Cao Tiệm Phi tuyệt đối có thể coi là đệ nhất cao thủ trong đám kiếm khách hậu duệ mấy năm gần đây, nếu quả không có duyên cớ đặc biệt, tại sao có thể kính sợ một người lạ như vậy ?
Tư Mã Siêu Quần đột nhiên cười, cười lớn.
“Cho nên ngươi lão phu cũng đã hơi sợ !” Trong tiếng cười của gã dâng trào vẻ chế giễu:
“Không tưởng được Tử Khí Đông Lai Trác Đông Lai cũng lúc lo sợ, lại sợ một người cả nhìn cũng nhìn không thấy”.
Trác Đông Lai lạnh lùng nhìn gã, đợi cho gã cười xong mới bình tĩnh thốt:
– Bản tọa tuy không nhìn thấy gã, nhưng lại biết gã là ai.
“TÊN ĐÓ là ai ?” Tiếng cười của Tư Mã Siêu Quần đã ngừng hẳn:
“Lẽ nào đối phương nghĩ tên đó là người đã giết Dương Kiên ?” “Phải”. Trác Đông Lai đáp:
“Nhất định là vậy”.
Tên đó nói:
– Người đó nhất định rất ít khi đi lại trong giang hồ, nhất định có quan hệ đặc biệt với Châu Mãnh, nhưng lại tuyệt không phải là thủ hạ của Châu Mãnh. Vũ khí người đó dùng nhất định là thứ vũ khí hết sức đáng sợ chưa bao giờ có người nhìn thấy, có thể đồng thời phát xuất uy lực của rất nhiều thứ vũ khí bất đồng.
“Còn gì nữa ?” Tư Mã Siêu Quần hỏi.
– Không còn gì khác.
– Ngươi lão phu chỉ biết có nhiêu đó ?
“Cho đến hiện tại bản tọa chỉ biết có nhiêu đó, thậm chí thứ vũ khí đó hình dạng ra sao bản tọa cũng không tưởng tượng được”. Trác Đông Lai điềm đạm đáp:
“Nhưng bản vương tin chuyện bản vương biết về tên đó vẫn nhiều hơn so với bất kỳ một ai”.
Tư Mã Siêu Quần muốn cười, lại cười không ra.
Trác Đông Lai là bạn hữu của gã, bạn hữu từng cộng hưởng sinh tử hoạn nạn, Trác Đông Lai cũng là trợ thủ đắc lực nhất của gã.
Nhưng ai ai cũng không biết vì sao, đang lúc hai người lũ người kia đơn độc ở một chỗ, hắn luôn luôn phải đối lập tranh phong với Trác Đông Lai, chừng như phải tìm mọi phương pháp để đâm thọt hắn ta đây.
Trác Đông Lai lại hoàn toàn không đề kháng, thậm chí cả một chút phản ứng cũng không có.
Lại uống thêm một chén rượu bồ đào, Tư Mã Siêu Quần đột nhiên lại hỏi Trác Đông Lai:
– Hiện tại Tôn Thông đã chết, còn Quách Trang đâu ?
– Quách Trang cũng không có ở đây.
– Sáng sớm hôm qua bản vương còn thấy tên đó, tại sao sáng sớm hôm nay lại không còn gặp nữa ?
“Bởi vì sáng sớm hôm qua ta đây đã kêu gã đến Lạc Dương”. Trác Đông Lai đáp:
“Vừa nghe tin Châu Mãnh đã đến Hồng Hoa Tập, lão phu liền sai hắn đi”.
Trác Đông Lai nói:
– Ta đây muốn hắn đổi ngựa mỗi năm trăm dặm, đang đêm cũng phải đi, nhất định phải đến Lạc Dương một ngày trước khi Châu Mãnh trở về.
Trong ánh mắt của Tư Mã Siêu Quần chợt b*n r* những tia sáng chói ngời, chợt hỏi:
– HẮN nhất định đến kịp thời ?
– Nhất định có thể.
– Nếu quả tên đó không đến kịp ?
Trác Đông Lai điềm đạm đáp:
– Vậy thì bản vương đã kêu tên đó đi chết ở Lạc Dương, bất tất phải trở về.
Tư Mã Siêu Quần tịnh không hỏi Trác Đông Lai vì sao lại phải sai Quách Trang đến Lạc Dương, đi làm gì ?
HẮN bất tất phải hỏi.
Kế hoạch và hành động của Trác Đông Lai hắn đã hoàn toàn hiểu thấu.
– Châu Mãnh khinh kỵ xuất hành đi xa, đám đại tướng thủ hạ không có ai đi theo, cũng nhất định đang trên đường tiếp ứng. Châu Mãnh bỏ đi, phòng thủ nội bộ “Hùng Sư Đường” nhất định yếu hơn nhiều so với bình thời, chính là cơ hội đột tập tốt cho chúng.
– Chỉ cần có thể nắm vững được cơ hội tốt, một trận kỳ tập còn hữu hiệu hơn xa mười lần khổ chiến.
Đó chính là chiến lược thường dùng nhất của Trác Đông Lai.
Kế hoạch lần này quả thật tinh mật, ngoan lạt, và gan dạ, cũng chính là tác phong thường ngày của Trác Đông Lai.
Tư Mã Siêu Quần chỉ hỏi Trác Đông Lai:
– Cậu chỉ phái một mình Quách Trang đi ?
“Bọn lão phu cũng có người ở Lạc Dương”. Trác Đông Lai đáp:
“Quách Trang cũng không phải đi một mình”.
– Còn có ai ?
– Còn có Mộc Kê.
“Mộc Kê ?” Tư Mã Siêu Quần động dung:
“Đối phương chưa giết tên đó ?” – Tên đó luôn luôn là người hữu dụng phi thường, đối với bọn ta đây cũng hữu dụng, ta đây tại sao lại phải giết tên đó ?
– HẮN do Châu Mãnh phái đến giết Dương Kiên, không sợ hắn bán đứng bọn bản tọa sao ?
– Hiện tại người hắn muốn giết không phải là Dương Kiên, mà là Châu Mãnh.
– Tại sao ?
“Bởi vì hắn đã biết Châu Mãnh chỉ bất quá muốn lợi dụng hắn làm nghi binh, hơn nữa còn tồn tâm muốn hắn đi tìm chết, bởi vì Châu Mãnh đã sớm biết hắn tuyệt không thể đắc thủ”. Trác Đông Lai đáp:
“HẮN không sợ bị người ta đây lợi dụng, nhưng hắn không chịu được thứ vũ nhục đó”.
Trác Đông Lai lại nói:
– Hà huống ta đây còn ra giá cao hơn xa cái giá Châu Mãnh trả.
Tư Mã Siêu Quần nhìn hắn, trong mắt lại lộ xuất vẻ chế giễu:
– Hiện tại bản vương mới biết tại sao đối phương không giết Châu Mãnh. Đối phương muốn tên đó sống sót trở về, đối phương muốn tên đó tận mắt nhìn thấy bài học thảm thống mà đối phương cấp cho hắn bản vương, muốn hắn bản vương biết đối phương lợi hại cỡ nào.
HẮN mỉm cười nhìn Trác Đông Lai:
– Đối phương luôn luôn như vậy, luôn luôn muốn để người bản vương vừa hận đối phương, lại vừa sợ đối phương.
“Không sai, bản vương muốn Châu Mãnh sợ hãi, muốn hắn sợ mà làm những chuyện sai lầm ngu ngốc không thể tha thứ được”. Trác Đông Lai đáp:
“Chỉ bất quá bản vương tịnh không muốn tên đó sợ bản vương, mà muốn tên đó sợ đối phương”.
Giọng nói của hắn lão phu càng nhu hòa:
– Ngoại trừ bọn bản vương ra, không ai biết hành động lần này do ai chủ trì.
Tư Mã Siêu Quần lại nhảy dựng, gân xanh trên trán vồng lên.
“Nhưng bản vương biết”. GÃ hét lớn:
“Muốn làm đại sự gì, cậu tại sao không hỏi bản vương tới một tiếng ? Tại sao phải đợi đến lúc cậu làm rồi mới nói cho bản vương biết ?” Thái độ của Trác Đông Lai vẫn rất bình tĩnh, dùng ánh mắt vừa bình tĩnh vừa ôn nhu ngưng thị nhìn Tư Mã Siêu Quần.
“Bởi vì chuyện lão phu muốn cậu làm không phải là mấy chuyện đó”. TÊN ĐÓ đáp:
“Chuyện lão phu muốn cậu làm là đại sự, muốn cậu trở thành một anh hùng không tiền khoáng hậu trong giang hồ, hoàn thành bá nghiệp không tiền khoáng hậu trong võ lâm”.
Tư Mã Siêu Quần nắm chặt song quyền, trừng trừng nhìn hắn một hồi rất lâu, đột nhiên thở dài một tiếng một hơi, song quyền đang nắm chặt cũng buông thõng.
Nhưng người của tên đó đã đứng lên, chầm chậm bước ra ngoài.
Trác Đông Lai đột nhiên lại hỏi gã:
– Cao Tiệm Phi còn đang ở vùng phụ cận Trường An, đợi cậu hồi âm, cậu chuẩn bị lúc nào giao thủ với hắn ?
Tư Mã Siêu Quần không quay đầu lại:
– Tùy đối phương.
Tiếng nói của hắn đột nhiên biến thành rất lãnh đạm:
– Mấy chuyện đó, ngươi lão phu nhất định đã có kế hoạch từ sớm, không cần biết giao thủ lúc nào, hắn đều không có tới một cơ hội, bởi vì ngươi lão phu tuyệt không cho hắn một chút cơ hội.
Tư Mã Siêu Quần hững hờ nói:
– Cho nên mấy chuyện đó sau này đối phương cũng bất tất phải đi hỏi lão phu.
oo Lúc Cao Tiệm Phi tỉnh dậy, chân tay đã lạnh ngắc tê cứng.
Trong gian phòng của khách sạn rẻ tiền đó, vốn còn có một lò lửa nho nhỏ, nhưng hiện tại than trong lò lửa đã cháy rụi.
Chàng nhảy nhổm lên, đứng trên giường làm sáu bảy chục thứ tư thế khác thường, thân thể chàng chừng như một cọng bún có thể uốn éo tùy theo bất kỳ tư tưởng ý muốn gì của chàng. Lúc làm đến tư thế thứ mười một, trên dưới toàn thân chàng đã bắt đầu ấm áp, đợi đến khi chàng dừng tay, đã cảm thấy tinh thần phấn chấn, tươi tỉnh sinh động, tâm tình cũng cực kỳ khoan khoái.
Chàng tin rằng mình hôm nay nhất định có thể gặp người mang cái hòm đó.
Hôm qua sau khi rời khỏi trà quán, chàng lại gặp người đó ba lần, một lần bên cạnh một con sông nhỏ đã đóng băng, một lần dưới chân núi, một lần trong một con hẻm trong thành Trường An.
Chàng nhìn rất rõ.
Tuy chàng cho đến hiện tại vẫn chưa nhìn rõ mặt người đó, nhưng cái áo choàng độn bông màu xám xịt và cái hòm da bò màu nâu đậm đều tuyệt đối không thể nhìn lầm được.
Chỉ tiếc mỗi lần chàng đi đến, người đó đã như đột nhiên tan biến trong không khí.
Chàng quyết định không tiếp tục truy đuổi nữa, quyết định trước hết trở về làm một giấc cho khỏe.
Bởi vì chàng đã phát hiện người đó tịnh không phải là không muốn gặp chàng, nếu cũng cũng đã không thể cố ý xuất hiện ba lần trước mặt chàng.
GÃ nhất định đang thăm dò chàng, thăm dò võ công của chàng, thăm dò xem chàng có ác ý gì đối với gã không.
Tiểu Cao tin rằng nếu quả mình không đi tìm gã nữa, gã sớm muộn gì cũng xuất đầu lộ diện.
Tuyết tuy đã ngừng rơi, khí trời lại càng lạnh, Tiểu Cao quyết định đi ra ngoài ăn một chén mì nóng nghi ngút cho ấm bụng.
Vừa vào đến cái quán nhỏ mà chàng thường đến, Tiểu Cao quả nhiên lại nhìn thấy người đó, và cái hòm của gã.
Hiện tại còn chưa đến giờ ăn trưa, khách nhân trong quán còn chưa đông lắm.
Người đó đang ngồi ở cái góc mà Tiểu Cao thường ngồi, lẳng lặng ăn một chén mì, cũng ăn thứ mì củ cải trắng mà Tiểu Cao thường ăn.
Cái hòm của gã đặt bên cạnh tay gã. Một cái hòm dẹp dẹp, rộng cỡ hơn một thước, dài hơn hai thước.
– Trong cái hòm đó thật ra giấu vật gì ? Một cái hòm bình phàm như vậy làm sao có thể là vũ khí đáng sợ nhất trong thiên hạ ?
Tiểu Cao thật sự rất muốn xông tới, giật lấy cái hòm mở ra xem.
Nhưng chàng nhẫn nhịn không xung động.
Không cần biết ra sao, lần này chàng đã nhìn rõ khuôn mặt của người đó.
Một khuôn mặt vàng khè, một đôi mắt vô thần ảm đạm, bộ dạng hữu khí vô lực, giống như một người đã mang trọng bệnh mười sáu mười bảy năm, bệnh sắp chết đến nơi.
Quán tuy còn rất nhiều ghế trống, Tiểu Cao lại mặt dày bước tới ngồi xuống đối diện người đó, trước hết kêu một chén mì, sau đó nhanh chóng nói với người đó:
– Lão phu họ Cao, “cao” trong cao sơn lưu thủy. Lão phu tên là Cao Tiệm Phi, nghĩa là dần dần bay cao.
Người đó hoàn toàn không có phản ứng gì, chừng như căn bản không nhìn thấy đối diện có một người ngồi xuống.
Cái hòm da bò màu nâu sậm đặt trên bàn, Tiểu Cao chỉ cần thò tay ra là nắm được.
Nếu quả chàng thò lão phu nắm lấy cái hòm đó rồi quay mình bỏ đi, có thể phát sinh ra hậu quả gì ?
Tiểu Cao không dám thử.
Đảm khí của chàng không nhỏ, trong thiên hạ chừng như không có nhiều chuyện chàng không dám làm.
Nhưng con người nhìn giống như b*nh h**n gần chết đó lại chừng như có một thứ lực lượng thần bí mà ai ai cũng không thể giải thích được, hơn nữa cũng không thể tưởng tượng được, đủ để khiến cho bất kỳ một ai đều không dám sinh xuất một chút ý tứ mạo phạm đối với hắn.
Tiểu Cao lại nhìn tên đó chằm chằm cả nửa ngày, chợt hạ giọng chỉ đủ để một mình tên đó nghe:
– Ta đây biết là đối phương. Ta đây biết người giết Dương Kiên là đối phương.
Người đó chung quy đã ngẩng đầu nhìn chàng một cái, trong đôi mắt vô thần ảm đạm chợt lấp lóe ánh hàn quang, giống như giữa không trung u ám đột nhiên có một lằn chớp nhóa lên.
Nhưng sau tia chớp tịnh không có tiếng sấm.
Người đó ngay lập tức lại khôi phục bộ dạng hữu khí vô lực, lẳng lặng quăng vài đồng tiền trên mặt bàn, lẳng lặng khiêng cái hòm lên, lẳng lặng bước ra ngoài.
Tiểu Cao tức thì đuổi theo.
Lần này người đó không ngờ không giống như ba lần trước, không còn đột nhiên biến mất trong không khí.
GÃ một mực bước về phía trước, hơn nữa còn đi rất chậm, chừng như sợ Tiểu Cao đuổi không kịp gã.
Đi được nửa thời gian, Tiểu Cao chợt phát hiện hắn lại đi vào con hẻm mà hôm qua chàng đã gặp hắn một lần.
Trong hẻm không có người, là một hẻm cụt không có đường ra.
Tim Tiểu Cao đập mạnh.
– HẮN có phải vì bản tọa đã biết bí mật của hắn cho nên mới dẫn bản tọa vào đây, muốn dùng cái hòm thần bí đó giết bản tọa giệt khẩu ?
Tiểu Cao căn bản không biết cái hòm đó thật ra là thứ vũ khí gì, cũng không biết mình có thể dùng kiếm chiêu quyền chưởng để đối phó không ?
Bởi vì không biết, cho nên trong tâm chàng đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi kh*ng b* chưa từng có.
Nhưng người đó xem ra lại không giống bộ dạng muốn lấy mạng người bản tọa, cũng không giống như bộ dạng có thể lấy mạng người bản tọa.
Hiện tại tên đó đã quay mình lại, đối diện với Tiểu Cao, qua một hồi rất lâu mới dùng một âm thanh khàn khàn bình hòa hỏi Tiểu Cao:
– Cậu có biết lão phu là ai không ?
– Không biết.
– Trước rằm tháng giêng cậu có từng gặp ta đây chưa ?
– Không.
– Lão phu nhìn có giống kẻ sát nhân không ?
– Không giống.
– Cậu có nhìn thấy ta đây giết người không ?
– Không.
– Vậy đối phương tại sao lại nói ta đây đã giết Dương Kiên ?
“Bởi vì cái hòm của đối phương”. Tiểu Cao đáp:
“Ta đây biết cái hòm đó là một thứ vũ khí thần bí phi thường, hơn nữa đáng sợ phi thường”.
Người đó ngưng thị nhìn Tiểu Cao.
Ánh mắt, thần thái, tư thế đứng, nhịp độ nhịp thở, chất liệu gã phục và cái bao bố thô lậu trong tay Tiểu Cao, toàn thân trên dưới mỗi một chỗ gã đều không bỏ sót.
HẮN nhìn có vẻ còn kỹ càng hơn cả Trác Đông Lai, trong đôi mắt vô thần ảm đạm của hắn chừng như ẩn tàng một thứ ám khí tinh mật đặc biệt chế tạo để b*n r* quan sát người ta đây.
Sau đó gã lại dùng thứ giọng nói bình hòa như hồi nãy hỏi Tiểu Cao:
– Đối phương nói tên đối phương là Cao Tiệm Phi ?
– Phải.
– Cậu từ đâu đến ?
– Từ trên núi.
“Có phải là một ngọn núi rất cao ?” HẮN hỏi Tiểu Cao:
“Nơi đối phương trú ngụ có phải có một dòng suối, một cây cổ tùng ? HẮN phục trên người đối phương có phải dùng thứ bông trồng sau núi mà dệt thành ?” Tiểu Cao đã bắt đầu cảm thấy rất sửng sốt, chuyện người đó biết về chàng còn nhiều hơn nhiều so với bất cứ người nào khác.
“Trên ngọn núi đó có phải có một lão nhân rất thích uống trà ?” GÃ lại hỏi Tiểu Cao:
“Lão có phải thường ngồi dưới tàng cây cổ tùng dùng nước suối pha trà ?” “Phải”. Tiểu Cao đáp:
“Chuyện có liên quan đến cái hòm của đối phương là ông bản tọa kể cho bản tọa biết”.
– Ông bản tọa có kể với đối phương chuyện liên quan đến con người của bản tọa không ?
– Không.
Người đó chằm chằm nhìn Tiểu Cao, đôi mắt ảm đạm lóe hàn quang, lại hỏi:
– Ông bản tọa chưa bao giờ nhắc đến bản tọa ? Cả một chút chuyện liên quan đến bản tọa cũng chưa bao giờ nhắc đến ?
“Tuyệt đối không”. Tiểu Cao đáp:
“Lão nhân gia chỉ bất quá kể cho ta đây biết thứ vũ khí đáng sợ nhất trên thế gian là một cái hòm”.
– Cậu có nói cho người khác biết không ?
– Không.
– Có ai biết lai lịch của đối phương không ?
“Không”. Tiểu Cao đáp:
“Trác Đông Lai từng kiểm tra qua gã phục của lão phu, muốn từ gã phục của lão phu mà điều tra ra coi lão phu đến từ đâu, chỉ tiếc gã không nhìn ra”.
Thứ bông đó là chàng tự trồng, vải bố là chàng tự dệt, hắn phục là chàng tự may, ngọn núi đó lại là ngọn núi không biết tên, ngoại trừ chúng ra, còn có gót chân của người phàm nào từng đi qua ?
Tiểu Cao mỉm cười:
– Trác Đông Lai cho dù có tính toán ngàn vạn lần cũng đừng hòng điều tra ra lai lịch của bản tọa.
“Còn kiếm của cậu ?” Người đó hỏi:
“Có ai từng nhìn thấy kiếm của cậu chưa ?
– Có.
– Người nào ?
“Mấy người chết”. Tiểu Cao đáp:
“Người từng nhìn thấy kiếm của ta đây đều đã chết dưới kiếm của ta đây”.
– Thanh kiếm của ngươi lão phu có chỗ đặc biệt gì không ?
– Có.
– Có gì đặc biệt ?
– Trên lưỡi kiếm có một vết tích rất quái dị, nhìn giống như lệ ngân vậy.
Người mang hòm trong mắt đột nhiên lộ xuất một thứ biển tình không ai có thể giải thích được, phảng phất rất bi thương, lại phảng phất rất hớn hở.
“Lệ ngân, lệ ngân, nguyên lai trên thế gian quả thật có một thanh kiếm như vậy”.
GÃ lẩm bẩm:
“Trên kiếm sát nhân tại sao có thể có lệ ngân ? Trên thế gian tại sao lại có một thanh kiếm như vậy ?” Tiểu Cao vô phương hồi đáp.
Đó vốn là một câu hỏi rất kỳ diệu, có lẽ căn bản không ai có thể hồi đáp.
Tiểu Cao chung quy không thể nhịn được phải hỏi hắn:
– Hiện tại cậu có thể nói cho bản vương biết cậu thật ra là ai không ? Chuyện của bản vương sao cậu biết nhiều vậy ?
Người đó ngậm miệng, không nói gì hết, lại đột nhiên búng tay đánh “chóc” một tiếng.
Tiểu Cao tức thì nghe thấy tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe lăn lộc cộc.
Lúc chàng quay đầu lại nhìn, đã có một cỗ xe ngựa đen bóng dừng lại ngoài ngõ hẻm.
Người khiêng hòm đã khiêng hòm bước qua mặt chàng, mở rộng cửa xe, leo vào thùng xe, sau đó mới hỏi Tiểu Cao:
– Đối phương có lên xe không ?
– Cỗ xe ngựa đó từ đâu đến ?
Tiểu Cao không biết ?
– Cỗ xe ngựa đó đi đâu ?
Tiểu Cao cũng không biết.
Nhưng chàng đã lên xe, cho dù chàng có biết rõ cỗ xe ngựa đó là từ địa ngục đến, muốn chở chàng về địa ngục, chàng cũng phải lên xe.
oo Trong thùng rộng rãi vừa thoải mái vừa hoa lệ, xe chạy rất nhanh, lại quá đỗi êm ái, bốn thớt ngựa kéo xe và tên xa phu, không còn nghi ngờ gì nữa, đều đã trải qua sự huấn luyện kỹ càng, càng xe, bánh xe, và thùng xe cũng đặc biệt thiết kế, cho dù trong nhà xe và chuồng ngựa của đấng vương tôn cự phú cũng vị tất tìm được một cỗ xe ngựa ngon lành như vậy.
Con người dung mạo bình phàm mặc áo vải bố đó làm sao lại có một cỗ xe hoa quý như vầy ?
Tiểu Cao có rất nhiều vấn đề muốn hỏi tên đó, nhưng tên đó lại nhất nhất nhắm mắt dựa lưng vào thành xe, nhất nhất nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cái hòm thần bí đó đang đặt trên ghế gần bên người gã.
Tâm Tiểu Cao lại động.
– Nếu quả ta đây lén mở ra mà xem, không biết tên đó sẽ làm gì ? Ta đây chỉ bất quá xem một chút, cho dù có bị tên đó phát hiện, đại khái cũng không quan hệ gì.
Thứ dụ hoặc đó thật quá lớn, đại đa số người khó lòng kháng cự.
Tiểu Cao chung quy không kiềm chế được đã thò tay ra.
Thủ pháp của chàng cực kỳ linh xảo, hơn nữa đã trải qua sự huấn luyện nghiêm cẩn, trong một lần thí nghiệm đã từng liên tục mở hết ba mươi ống khóa do mười một tay thợ thủ công danh tiếng đúc thành.
Mấy ống khóa đó người khác cho dù có chìa khóa cũng rất khó lòng mở ra được, chàng lại chỉ bất quá dùng một cọng dây sắt.
Cơ quan trên hòm chàng rất mau chóng tìm ra, chỉ nghe “cách” một tiếng nhẹ, cơ quan đã bị mở ra.
Chủ nhân của cái hòm vẫn đang ngủ say.
– Trong hòm thật ra có những vật gì ? Tại sao có thể là vũ khí đáng sợ nhất trên thế gian ?
Bí mật đó chung quy sắp được phơi bày, tim Tiểu Cao đập càng nhanh.
Chàng nhẹ nhàng chầm chậm nhấc nắp hòm lên, trong hòm chừng như chỉ bất quá là những ống sắt và khối sắt hình trạng kỳ dị. Đại khái có mười ba mười bốn thứ, mỗi một thứ hình thức và kích cỡ đều khác biệt nhau.
Chỉ tiếc Tiểu Cao tịnh không nhìn rõ.
Hòm vừa mở ra, chàng chợt ngửi thấy một hương khí lợt lạt.
Sau đó chàng hôn mê bất tỉnh.