Anh Là Tất Cả (All I Need Is You)
Chương 51
Damian quyết định quay trở lại Texas khi đã đi được nữa quãng đường đến Chicago. Tại sao anh từ bỏ mọi chuyện quá dễ dàng như vậy? Anh chưa sủ dụng hết tất cả lý do xác đáng như tội lỗi, bổn phận đạo đức và anh cũng chưa cố gắng thuyết phục Casey. Cảm giác ê chề vì bị từ chối khiến anh chùn bước. Lẽ ra lúc đó anh không cần phải lịch sự như thế.
Damian xuống ga để tìm hiểu xem phải đợi chuyển tàu sau quay lại Texas mất bao lâu… và đi ngang qua chỗ Casey đang ngồi ăn trưa. Anh chấn kinh khi thấy nữ nhân ấy, mất một lúc lâu anh mới tin vào mắt mình.
Không thể nào là Casey trong bộ váy du lịch màu vàng tươi rất hợp với cái mũ bê rê và đôi giày; chỉ là một người nào đó hơi giống nữ nhân ấy thôi. Đấy là phản ứng đầu tiên cuả anh, nhưng toàn bộ cơ thể anh chợt c**ng c*ng đã nói cho anh biết đó chính là Casey.
Nhưng như thế có nghĩa là nàng ta đây lên tàu từ Waco. Vậy mà anh không biết gì. Anh đã yêu cầu nhân viên phục vụ mang bữa ăn đến toa riêng. Anh không rời khỏi toa từ Waco, tâm trạng thất vọng khiến anh không muốn gặp một ai.
Damian từ từ bước đến bên Casey, lo sợ đó chỉ là giấc mơ. Và khi nàng lão phu liếc nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu quen thuộc hơi bối rối, không ngạc nhiên, không mỉm cười, cũng không nói “Ồ, tôi cho là chúng lão phu tình cờ gặp nhau ở đây” khiến anh không biết phải xử sự thế nào.
Vì vậy anh chỉ nói.
-Em đã đến.
-Vâng.
-Em định khi nào mới cho anh biết sự có mặt cuả em?
-Tôi không định làm thế.
Anh đứng sững.
-Tại sao không? Tôi nghĩ là trước đây chúng bản tọa làm việc cùng nhau rất ăn ý cơ mà.
-Chúng ta đây đã làm một số việc ăn ý với nhau nhưng việc truy tìm gã Jack không có trong số đó.
Câu trả lời thẳng thắn không ngờ, Damian chỉ còn biết lặng thinh. Không ít thì nhiều cô lão phu muốn ám chỉ họ đã rất ăn ý khi ở trên giường, vậy mà cô lão phu không đỏ mặt. Thái độ cuả cô lão phu khiến cơn tức giận vẫn âm ỉ trong lòng anh chợt bùng lên.
-Thật buồn cười khi em nói đến chuyện ấy, Casey ạ. Tôi không cho là em nghĩ vậy vì em đã bỏ đi giữa đêm, không thèm nói với tôi một lời tạm biệt. Hay đó chỉ là chuyện đùa?
-Tôi nghĩ là chúng bản tọa chia tay vui vẻ đấy chứ. Không nói gì có khi lại tốt hơn.
Cô bản tọa đã xử sự đúng. Đó là cách tế nhị để cắt đứng mối quan hệ… nếu cả hai đều mong muốn chia tay. Nhưng khi một trong hai người có ý nghĩ khác…
-Biết đâu một trong hai chúng bản tọa có thể muốn nói thêm điều gì đó- anh nhận xét.
-Một trong hai chúng bản tọa đã có nhiều thời gian để nói những gì cần nói rồi- nữ nhân ấy phản ứng gay gắt.
Anh nghiến chặt răng. Nữ nhân ấy lại nói đúng. Chính anh là người đã chần chừ không giữ nữ nhân ấy lại, chính anh là người không đủ can đảm đề nghị họ không nên chia tay. Xem giọng điệu cuả cả hai người, bây giờ cũng không phải là thời điểm lý tưởng đề cập đến chuyện này. Và khi nhìn thấy cha mẹ nữ nhân ấy bước vào phòng ăn yếu ớt, anh thay đổi thái độ.
-Em đi cùng cha mẹ sao?
Cô ấy nhìn theo ánh mắt anh và mỉm cười với cha mẹ đang tiến lại gần.
-Dường như chúng lão phu chỉ đi cùng hướng giống nhau thôi- cô lão phu nói với Damian- mẹ tôi cho là bà thích đi mua sắp ở Chicago. Còn cha tôi thì không muốn phải rời xa bà khi cuộc biệt ly cuối cùng vừa kết thúc. Dĩ nhiên, họ cam đoan là quyết định đến Chicago cuả tôi vào lúc này cũng trùng với chuyến đi cuả họ.
Casey nhướn mắt tỏ vẻ nữ nhân ấy rất tin vào chuyện này. Anh yêu cầu sự giúp đỡ cucả nữ nhân ấy chứ không phải cuả cả gia đình nữ nhân ấy.
Damian khẽ thở dài. Vào lúc này anh muốn phản đối nhiều điều nhưng anh không có cơ hội giữa bao nhiêu người thế này. Tốt hơn anh nên im ắng ngoại trừ một vấn đề…
-Em sẽ đi tìm tên Jack?
-Đó chính là dự định cuả tôi- Casey trả lời.
-Nhưng em không cần đến sự giúp đỡ cuả tôi sao? Em muốn xem báo cáo cuả thám tử không?
-Ông cho ràng tên đó đã biến mất giữa một thành phố rộng lớn. Dường như đối với tôi, cách duy nhất tìm tên đó là phải nghĩ theo suy nghĩ cuả tên đó. Còn báo cáo điều tra sẽ không giúp được gì nên tôi không cần phải xem.
-Tôi nhớ là sự giúp đỡ cuả tôi đôi khi cũng có ích trong vụ tên Jack đấy. Tôi không yêu cầu em dính vào vụ này lần nữa nếu em không chấp nhận sự hỗ trợ cuả tôi.
Casey khẽ thở dài. Cha nàng lão phu bước đến đúng lúc và nghe được câu nhận xét cuả Damian.
-Nếu cha biết chắc cậu bản vương sẽ yểm trở được cho con thì cha đã nói với mẹ con đi mua sắm gần nhà rồi.
Và giọng điệu cuả bà Courtney cũng hắn như vậy.
-Xin chào cậu Rutledge. Cuối cùng cậu cũng tìm ra Casey. Có lẽ bây giờ cậu có thể mời chúng tôi cùng hưởng sự thoải mái trong toa tàu riêng cuả cậu nốt quãng đường còn lại.
Damian quá sửng sốt, anh lặng thinh không nói được câu nào. Họ muốn đi cùng anh trong khi Casey không muốn? Cha nàng bản tọa cũng tin tưởng là anh sẽ bảo vệ được nàng bản tọa sao? Cái quái gì xay ra khiến họ thay đổi hoàn toàn thái độ đối với anh kể từ khi anh rời khỏi Waco?
Rồi anh cũng thốt nên lời tuy hơi do dự vì anh vẫn chưa tin vào những gì anh vừa nghe.
-Chắc chắn rồi, thưa bà. Tôi rất vui lòng được chia sẻ toa tàu đó cùng ba người.
Casey mím môi khó chịu. Đây rõ ràng không phải là ý cuả cô ấy. Bà Courtney mỉm cười tán thành. Còn biểu hiện cuả ông Chandos có vẻ trung lập. Ông nói với Casey là ông tin tưởng Damian bảo vệ được cô ấy nhưng chắc chắn ông không nói thế vì lợi ích cuả Damian.
Có lẽ quan điểm cuả họ đối với anh vẫn chẳng thay đổi. Anh dần đoán ra ý cuả họ. Chẳng lẽ anh sẽ phải nhốt mình trong cùng một toa tàu với cha mẹ Casey suốt vài ngày nữa? Anh thật sự thấy mất bình