Anh Là Tất Cả (All I Need Is You)
Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-08-03 12:15:19 | Lượt xem: 2

Hai ngày sau, khi Damian đang dùng bữa tối cùng ông bà Straton, Casey xuất hiện. Nàng bản tọa thật sự không ngờ mọi chuyện hoá ra lại ngay ngay lập tức như vậy. Khi quyết định đến Chicago, mục đích cuả nàng bản tọa không chỉ là truy tìm Jack Curruthers.

Cô bản tọa vẫn nhớ mẹ đã hỏi động cơ khi thấy cô bản tọa sắp xếp hành lý.

-Con sẽ giúp đỡ cậu bản tọa phải không?

-Đúng vậy.

-Tại sao?

-Vì con muốn kết thúc công việc con đã bắt đầu. Và công việc đó vẫn chưa xong.

-Đó là mục đích duy nhất?

-Không- Casey thở dài một tiếng thú nhận.

Bà Courtney sốt ruột dập dập chân.

-Này, con đừng buộc mẹ phải nói ra hộ cho con nhé.

Casey ngồi trên giường giải thích.

-Con sẽ nghe theo lời khuyên cuả mẹ… nhưng mức độ nào đó thôi. Con sẽ cho Damian cơ hội nói lời cầu hôn. Nhưng nếu anh ấy không thể tự mình làm việc đó, con sẽ không cần đến anh ấy nữa. Vì vậy mẹ đừng ngăn cản ý định cuả con.

Bà Courtney thật sự không hài lòng nhưng đành phải chấp nhận. Casey nghĩ, Damian sẽ có nhiều thời gian để nhận ra cô ấy có thể trở thành người vợ tốt cuả anh. Điều đó dường như rất hứa hẹn khi cô ấy bắt gặp anh nhìn cô ấy nhiều lần với ánh mắt khiến lòng cô ấy xao xuyến.

Nhưng rốt cuộc, hình như anh chỉ quan tâm đến việc truy bắt Jack.

Và bây giờ cô ấy đã tìm ra tên đó.

Casey không xin lỗi vì đến muộn mà không để lại lời nhắn. Cô bản tọa ngồi xuống cùng mọi người và thông báo luôn.

-Tôi đã xác định được chỗ ở cuả tên Jack.

Ông Chandos gật gù hơi ngạc nhiên về sự thành công nhanh chóng cuả con gái. Bà Courtney giận dỗi.

-Mẹ còn chưa bắt đầu đi mua sắm cơ mà- bà quay sang ông Chandos đang cười khúc khích- Thế còn việc mua sắm thì sao?

Damian nghi ngờ hỏi.

-Đã tìm ra tên đó rồi ư? Em chắc chắn chứ?

Casey lắc lắc đầu.

-Chắc chắn thì chưa đâu. Tôi chưa tận mắt nhìn thấy tên đó. Nhưng tên đó giống với miêu tả hình dạng và thời điểm xuất hiện ở thành phố này.

-Nhưng bằng cách nào trong khi thám tử cuả tôi…

-Đừng khó chịu với họ- cô ấy ngắt lời- chỉ là may mắn tình cờ thôi, và có lẽ họ không nghĩ đến một số việc.

-Ví dụ?

-Tôi phát hiện ra Jack ngụ tại một khách sạn bên sông. Nhưng hắn bản vương ở đó chỉ vài ngaỳ. Tuy nhiên điều đó cũng xác định được hướng đi tiếp theo cuả hắn bản vương, tôi hỏi tất cả mọi người từng tiếp xúc với hắn bản vương và đã đến căn phòng khi hắn bản vương ở đó.

-Các thám tử cũng đã kiểm tra tất cả khách sạn trong thành phố. Nếu đọc báo cáo, em sẽ biết điều đó.

-Nếu đọc chúng, tôi có thể không kiểm tra lại. Nhưng ông không nghe à, ông Damian. Tôi nói đó là may mắn tình cờ thôi mà. Hoá ra Jack thường dùng bữa trong phòng và một thanh niên tê là Milton Lewis phụ trách dọn dẹp phòng Jack. Anh bản tọa bị ốm một ngày khi hắn ở đó. Em trai cuả Milton thay chỗ cho anh bản tọa và chỉ có duy nhất một nhân viên khách sạn biết việc này. Năm ngoái Milton nghỉ ốm và bị doạ đuổi việc nếu còn nghỉ như vậy. Vì vậy, anh bản tọa không cho quản lý khách sạn biết mình không có mặt vào ngày hôm đó.

-Và anh bản tọa là người nhận ra Jack?- Damian sốt ruột hỏi.

-Không phải. Tôi chỉ phát hiện ra điều này từ câu nói lỡ lời. Chắc chắn anh bản tọa không chịu thú nhận trò gian dối cuả mình đâu… anh em họ rất giống nhau. Đó là lý do không ai phát hiện ra.

-Vậy là con đã nói chuyện với em trai cuả Milton?- ông Chandos đoán.

-Chính xác. Milton cho con tên và địa chỉ cuả người em trai. Chiều nay con đã gặp anh lão phu. Dường như Jack có nghi ngờ vì nhận ra vẻ lo lắng cuả anh chàng này. TÊN ĐÓ cũng từng ở trong tâm trạng tương tự khi bị săn đuổi. Dĩ nhiên nỗi lo lắng cuả chàng trai này không liên quan gì đến Jack. TÊN ĐÓ không thèm phàn nàn với ông quản lý, chỉ bắt anh chàng kia phải thú nhận mưu mẹo và thấy anh lão phu có thể giúp được tên đó vì sẽ không trở lại đây, anh lão phu không phải là nhân viên khách sạn và sẽ không bị ai hỏi về tên đó. Như vậy anh lão phu sẽ không dẫn dắt ai đến chỗ cuả tên đó được.

-Nhưng anh bản tọa giúp hắn bản tọa bằng cách nào?- bà Courtney hỏi.

Casey cười.

-Chỉ là trò ma mãnh thôi. Tên đó nói sẽ không nói gì về việc làm gian dối cuả họ nếu anh ta đây tìm cho tên đó một chỗ ở thuê không phải thông qua dịch vụ nhà đất.

-Và anh chàng đó làm theo lời tên đó?

-Đúng vậy, ngay trong ngày, anh ta đây quay lại với một địa chỉ. Đó chính là nơi ở cuả anh ta đây. Anh ta đây nghĩ không có gì bất tiện khi nhường lại căn phòng đó và chuyển sang sống với anh trai cho tới lúc tìm thuê được căn phòng khác. Anh ta đây chỉ muốn Jack hài lòng vì vậy không kể gì với anh trai. Jack không thích chỗ đó, có lẽ vì nó không ở trong khu vực sang trọng. Nhưng hẳn hắn ta đây cũng biết không nên bỏ qua vì những người đuổi theo hắn ta đây sẽ khó có thể lần ra hắn ta đây ở chỗ nào.

-Tên đó vẫn ở đó?

Casey khẽ gật đầu.

-Theo lời bà chủ nhà, hắn bản tọa xưng tên là Marion Adams. Hắn bản tọa sử dụng một cái tên phụ nữ phòng trường hợp có ai lần ra dấu vết khi thẩm tra toà nhà hắn bản tọa đang ở.

-Vậy chúng ta đây còn chờ đợi gì nữa?- Damian hỏi và đứng phắt dậy.

-Chờ đến sáng mai- Casey trả lời.

-Tại sao?

-Vì lúc này Jack không có mặt trong phòng- cô ta đây trả lời ngay- Tôi kiểm tra rồi.

Câu nói cuả cô bản tọa khiến cả hai người đàn ông ngay lập tức cau mày.

-Con đã kiểm tra rồi sao?- ông Chandos nói trước tiên- nếu con kể cho cha biết là con đã gõ cửa phòng gã, cha có lẽ sẽ khoá trái con lại trong phòng đấy.

-Thôi nào cha…

-Em chẳng đã đồng ý sẽ không truy bắt tên đó Jack một mình hay sao?- Damian tiếp lời ngay- Tôi xin thề, Casey ạ, tôi sẽ không để cho em ra ngoài tầm kiểm soát cuả tôi nữa đâu.

-Cả hai thôi đi có được không?- Casey bực tưc-Tôi không định chơi trò anh hùng đơn thương độc mã đâu. Không, tôi không gõ cửa. phòng tên đó trên tầng ba, ngay sát cầu thang. Bà chủ nhà nói tên đó không có trong phòng. Bà ấy là loại người tò mò, luôn nhòm ngó mọi chuyện cuả khách trọ. Nhưng để chắc chắn, tôi đã ném thử vào cửa phòng tên đó rồi theo dõi từ tầng hai để xem tên đó có xuất hiện không. Cánh cửa phòng tên đó không hề mở. Sau đó tôi còn đến lấy lại vật đó để tên đó không nghi ngờ rồi mới rời khỏi nơi đó cơ mà.

-Hắn bản tọa có thể trở về trong khi em đang ở đó và đi theo sau em thì sao?- Damian vẫn cố thuyết phục cô bản tọa không nên mạo hiểm.

Casey chỉ mỉm cười và kéo sụp đoạn gạc dầy cuả mũ bê rê đang đội trên đầu xuống. Nó che gần hết gương mặt nữ nhân ấy.

-HẮN ta đây có thể làm vậy. Nhưng hắn không thể nào nhận ra được tôi.

-Được rồi- Damian chịu thua- nhưng tôi vẫn không muốn chờ đến sáng mai. Hắn ta đây sẽ quay về bất cứ lúc nào trong tối nay và tôi muốn có mặt ở đó…- giọng anh kéo daì ra khi thấy Casey lắc lắc lắc đầu- Sao lại không?

-Toà nhà ấy rất tối, chỉ có một cửa sổ duy nhất ở cuối hành lang tầng hai . Cửa sổ lại quay mặt về phía toà nhà cách đấy không xa. Chỗ đó không có đèn đóm gì. Còn bóng đèn hành lang tầng ba đã bị vỡ. Có lẽ gần đây hắn bản vương toàn phải cầm nến mới mò lên phòng được. Toà nhà chỉ có hai lối ra là cửa chính và cửa thóat hiểm đằng sau. Tôi đã xem xét phía sau. Ở đó có rất nhiều chỗ nấp nếu hắn bản vương nhảy ra ngoài theo lối này. Cửa thoát hiểm cũng dẫn lên tầng mái. Trong bóng tối, hắn bản vương sẽ có nhiều đường chạy thoát. Còn buổi sáng, giữa ánh sáng ban ngày, hắn bản vương sẽ không dễ dàng tìm được chỗ trốn đâu.

Damian khẽ thở dài chịu thua. Ông Chandos cười nói với anh.

-Nó không chịu bỏ qua một manh mối nào.

-Không, cô ấy không hề- Damian lầu bầu.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8