Ánh Sáng Xanh – Green Light
Chương 14: Extra 1
Part I:
Khi các cô gái cởi hết đồ, Matsuno bắt đầu chảy máu mũi. Natsuki nhún vai đưa hộp khăn giấy cho thằng bạn. Matsuno cảm kích nhìn tên đó một cái, tức thì rút cả mớ khăn giấy đè cái mũi, quay đầu xem tiếp.
Trong phòng ba tên kia không thèm trêu chọc Matsuno, bởi đang bận tập trung nhìn thứ khác. Mỗi người đều ngồi ngay ngắn, mắt mở lớn, lỗ mũi thở phì phì, nắm tay siết chặt đặt trên đùi, mắt không rời màn hình tivi đang chiếu phim con heo. Natsuki có thể hiểu cảm xúc của họ, nhưng người nào người nấy đều làm vẻ mặt rất đáng khinh.
Hắn bản vương cố giữ nụ cười trên môi, giả bộ mê mẩn giống hệt mọi người. Dù sao họ chủ yếu đem phim này tới cho hắn bản vương coi.
Tất cả bắt đầu từ một tin nhắn của bạn học Kimura.
[Có một thứ hay muốn cho cậu xem nè.]
Natsuki hồi âm hỏi là cái gì, nhưng Kimura giữ kín như bưng, chỉ nhắc lại rằng.
[Thôi mà, đến nhìn một cái có mất gì đâu nào.]
Hơn nữa tin nhắn lộ ra cái gì đó rất nghiêm trọng. Vì vậy không còn chọn lựa, Natsuki đành phải hứa sẽ tới. Chiều chủ nhật tên đó tới nhà Kimura. Kimura mở cửa với nụ cười âm hiểm, mang tên đó vào phòng ngủ, miệng nói.
“Mời vào, mời vào!”
Bên trong có Matsuno và ba người khác đang thiếu kiên nhẫn vì chờ đợi lâu. Natsuki rùng mình thấy trong mắt họ lóe tia sáng kỳ dị. TÊN ĐÓ hỏi họ đang làm cái gì. Mặt Kimura biến thành rất là bỉ ổi, tiết lộ rằng sắp cho coi một phim con heo cực hay.
Natsuki nhanh chóng suy sụp. Hắn bản tọa còn tưởng rằng có chuyện nghiêm trọng gì! Hắn bản tọa bảo sẽ đi về nhà, nhưng cả đám bám cứng lấy hắn bản tọa đồng thanh nói “Thôi nào, đừng mắc cỡ.” Rồi lôi hắn bản tọa ngồi bệch xuống sàn vị trí kế bên Kimura. Vì thế hắn bản tọa bị ép tham gia.
“Thấy sao hả, Natsuki? Đẹp quá hả?” Kimura nghiêng người nói nhỏ khi tới đoạn hấp dẫn.
“Cậu thấy đẹp thì đẹp. Mặt mũi hao hao giống nhau.”
“Giống nhau có gì lạ! Có thể họ là sinh đôi thì sao? Không chừng đó là Erina Chitose!” Kimura cười như lão già b**n th**.
Natsuki lầu bầu cái gì đó rồi hướng mắt nhìn tivi. Đúng thật là cô gái đang lắc mông trên màn ảnh trông rất giống Erina Chitose, một ngôi sao thần tượng.
Trước khi cả đám coi phim thì có nói rõ với hắn ta đây nguyên do: Kimura phát hiện một tiệm cho thuê đĩa, vì diễn viên trong phim con heo trông giống hệt như Erina Chitose nên vội vàng gửi tin nhắn đến mọi người. Vì để hắn ta đây thình lình, họ gửi một tin nhắn ra vẻ có chuyện quan trọng cho Natsuki. Natsuki từng nói Erina Chitose là mẫu người hắn ta đây thích, vậy nên họ rất trông chờ, chờ mong hắn ta đây hài lòng.
Nhưng sự thật thì nó hoàn toàn không như là mơ.
Kimura để ý thấy Natsuki không thích thú mấy, bởi vì hắn đang mím môi.
“Trời ạ, sao không thấy cậu kích động gì hết vậy.” Hắn không vui hỏi.
“Thì…tôi nghĩ cô ấy dễ thương, chỉ thế thôi, chắc là tôi không hứng thú.”
Người phụ nữ trên màn hình không phải Erina Chitose, nhưng Kimura vẫn là nhảy ra kết luận. “Gì chứ, đây là ‘tôi không muốn thấy thần tượng yêu quý làm những thứ dơ bẩn như thế này’? Cậu đơn thuần hơn bọn tôi nghĩ đấy.”
Phủ nhận thì càng phiền phức hơn, vậy nên Natsuki tĩnh lặng. Đương nhiên tên đó không thể nói Erina không phải mẫu người của tên đó. Nguyên nhân duy nhất tên đó chú ý cô là vì đôi mắt gợi nhớ một người tên đó thầm yêu từ lâu.
Khi cô gái giống Erina giang chân ra, Tagawa lần đầu tiên mở miệng. “Này – cô nữ nhân ấy đúng là giống hệt Erina Chitose, nhưng mà hình như cũng hơi giống Izumi ha?”
Tim Natsuki nhảy dựng. Trong phòng chỉ một mình tên đó là kích động, mấy người khác thì nhăn mặt.
“Izumi? Ý cậu là Izumi đó?” Cả đám đồng thanh.
“Đừng có điên, Izumi là con trai!”
“Coi nào, tôi chỉ nói là hơi giống thôi, hiểu không? Ví dụ như đôi mắt ấy.”
“Phải không?” Matsuno vẫn đang dán mắt vào màn hình.
Mấy người khác cũng đi theo chăm chú nhìn diễn viên. Đang lúc họ tưởng tượng mặt Izumi cùng cô gái hợp thành một thì Natsuki lên tiếng.
“Hai người hoàn toàn không giống! Đừng có nói thế nữa!” Giọng tên đó cất cao vang vọng trong phòng, khác hẳn bộ dáng tức giận thường ngày. Đám bạn ngạc nhiên trừng mắt nhìn người đột nhiên nổi khùng.
“Làm sao vậy, Natsuki? Cậu giận vì bọn này nói Erina yêu dấu của cậu trông giống Izumi?”
“Không…không phải thế…” Hắn bản tọa tránh né ánh mắt đám bạn. Hắn bản tọa không thể nói thật, cũng không nghĩ ra được lý do nào tốt cả.
Một khoảng lặng nặng nề, rồi Kimura đột nhiên bật cười. “Ừ ha, cậu nói đúng.”
“Nếu người hâm mộ Erina ở đây lúc này cũng sẽ nói hai người chẳng giống chút nào. Cậu tưởng tượng nhiều quá rồi đấy, Tagawa.”
“Chắc…chắc vậy. Nhưng mà tôi cũng đâu nghĩ họ giống hệt nhau.”
“Dĩ nhiên là không! Nếu cậu thấy cô nữ nhân ấy mặt mũi gã hệt Izumi thì tốt nhất nên đi khám mắt.”
Kimura khoa trương run rẩy vai đồng thời từ tivi phát ra tiếng k** r*n. Hai diễn viên trên màn hình rốt cuộc đã làm tới bước mấu chốt, mọi người liền lại chú ý nhìn tivi, quên đi đoạn đối thoại vừa nãy.
Hiểm nghèo quá __Natsuki nghĩ, thầm thở phào. Không giống như đám bạn trong phòng, cảnh tượng t*nh d*c kia trong mắt hắn thì khác hẳn. HẮN đã nói là hai người hoàn toàn khác biệt, kỳ thật phải công nhận – nếu chỉ tính đôi mắt thì cô gái khá giống Izumi. Hơn nữa vẻ mặt nhăn lại vì kh*** c*m thì giống hệt. Khi hắn ngủ với Izumi, Izumi cũng cau lông mày nhìn như khổ sở. Rồi khi cậu lão phu gọi tên Natsuki bằng khuôn mặt khó chịu, đôi mắt ngập nước, ôm chặt hắn.
“Ưm…aaaaa!”
Khi nữ diễn viên mở miệng, tiếng rên nghe vào tai Natsuki thì như là của Izumi. Hắn lão phu nuốt nước miếng, tưởng tượng cảnh Izumi vặn vẹo thân thể trùng lặp với cô gái trên màn ảnh, làm hắn lão phu nóng cả người. Izumi d*m đ*ng mở rộng chân, năn nỉ Natsuki tức thì tiến vào, nhấc mông kh*** g** cùng với đôi mắt ngại ngùng e ấp.
Natsuki một tay ôm cổ họng, thở hồng hộc. Đũng quẫn ươn ướt, cảm giác như trong lò lửa. Hắn bản vương muốn giải phóng khí nóng này, rất muốn Izumi, không thể kiềm chế. Hắn bản vương muốn làm cậu khóc, nghiền nát bên trong, làm cậu kiệt sức phóng thích, cả người hỗn độn t*nh d*c.
“Nữa! Thêm nữa!”
Hình ảnh Izumi trở nên vặn vẹo, tức thì Natsuki đứng bật dậy.
“N…Natsuki?” Tagawa chấn kinh kêu nhưng Natsuki không rảnh trả lời.
Hắn bản tọa vọt ra khỏi phòng, khẩn cấp chạy trên hành lang lao vào phòng tắm, cánh cửa sau lưng đóng mạnh muốn sút bản lề.
…………………………………………………………………………………………..
Ngày hôm sau Natsuki ủ rũ lê bước đến trường, trầm trọng thở dài một tiếng ngồi vào bàn. Sáng thứ hai luôn là nỗi khủng khiếp học sinh. Natsuki, một học sinh gương mẫu, cũng không ngoại lệ, tên đó cảm thấy nhàm chán. Tuy nhiên, đó không phải nguyên nhân duy nhất làm tên đó buồn rầu. Mà là vì đêm qua mất ngủ.
Lắc mạnh đầu, gã quay đầu nhìn đằng sau, bàn của Izumi còn trống, vậy là cậu chưa tới. Đang lúc gã thả lỏng thì –
“Chào buổi sáng, Natsuki.” Một tiếng nói vang lên từ đằng trước.
Natsuki giật bắn người, tên đó xoay lại. Izumi đứng đó một tay cầm cặp, sau đầu một chùm tóc dựng đứng. Có lẽ cậu lại ngủ quên nên phải chạy gấp tới trường cho kịp giờ. Natsuki thấy thật dễ thương, trông như đuôi heo, tên đó tin chắc nếu nói như thế thì tàn đời, khôn ngoan câm miệng.
“Chào buổi sáng.” Hắn bản vương thản nhiên đáp, giấu đi cảm xúc không thoải mái.
Izumi lại phát hiện thay đổi nhỏ của tên đó. Cậu nghiêng đầu để sát vào tên đó, ánh mắt chăm chú dò xét mặt tên đó.
“Này, mặt cậu xanh quá. Cậu bệnh hay sao vậy?”
“K…không, tôi khỏe. Chắc tại đêm qua thức khuya.”
“Hở, hiếm khi thấy cậu thức khuya. Cậu làm sao vậy?”
Natsuki sao có thể trả lời câu hỏi đơn thuần này. GÃ đã đi thẳng về nhà sau khi coi xong phim heo, nhưng d*c v*ng cứ nóng rực trong cơ thể. Cả đêm gã nằm trong phòng, tự ‘an ủi’ suốt mấy tiếng đồng hồ.
Dĩ nhiên sao hắn bản tọa dám nói với Izumi rằng. “Cả đêm tôi tưởng tượng đến cậu rồi tự ‘an ủi’.” Hắn bản tọa tránh không đối diện ánh mắt Izumi, nói dối là mắc học bài.
“Trời ạ, cậu cũng quá chăm chỉ đi?”
“Không, tôi…” Ánh mắt Izumi như con dao tội lỗi đâm thẳng vào Natsuki. Tìm cách thay đổi đề tài, hắn quyết định lôi ra một kế hoạch. “Dù…dù sao thì cậu có muốn đến nhà tôi ngày chủ nhật không?”
Izumi tròn xoe mắt, bên trong ẩn chứa nghi ngờ. “Sao đột nhiên hỏi vậy?”
“Gần đây chúng bản tọa đâu có cùng nhau? Hay là cậu có chuyện khác phải làm rồi?”
“Thế thì không. Nhưng lần này cậu tới chỗ tôi nhé? Cứ tới nhà cậu hoài thì thật không công bằng với ba mẹ cậu.”
Izumi thường vô ý thức hấp dẫn như thế. Tuy nhiên Natsuki có mục đích riêng khi đưa ra lời mời, tên đó ngoắc tay bảo Izumi đến gần hơn, cậu làm theo, tên đó thì thầm vào tai cậu. “Nhưng mà chủ nhật này ba mẹ tôi không có nhà. Hiểu không?”
Cơ mặt Izumi giật giật. Natsuki nắm cổ tay cậu trước khi cậu kịp chạy trốn, tên đó mỉm cười ngọt ngào.
“Được chứ?”
Thấy nụ cười đó, mặt Izumi hơi đỏ. c** nh* giọng rít. “Ngốc. Lỡ bị ai nghe được thì sao?!”
“Đừng lo, không ai nghe thấy đâu.”
“Làm sao cậu biết?! Buông ra!” Izumi vùng vẫy cánh tay bị Natsuki giữ chặt.
Trong mắt Natsuki thì Izumi thật là quá đáng yêu, hắn lão phu cười như hắn khờ. Có lẽ hắn lão phu hơi vô sỉ nhưng không hối hận. Natsuki chỉ là người phàm thường, giờ đây biết cảm tình của mình được hồi đáp, hắn lão phu muốn phóng túng tận hưởng mật ngọt tình yêu. Hơn nữa từ lần đầu tiên qua đêm với Izumi trong kỳ nghỉ hè, tới giờ hắn lão phu còn chưa được phép hôn một cái, mà giờ đã là học kỳ hai rồi.
“Này, Izumi. Cậu ghét tôi ôm cậu sao?”
“Ngu ngốc, đang nói cái quỷ gì thế?!” Izumi giật dữ quát. Những giọt nước mắt bi thương đọng nơi khóe mắt.
Natsuki sợ hết hồn, nhưng tên đó rất muốn biết Izumi nghĩ gì.
Natsuki biết l*m t*nh không phải cách duy nhất biểu hiện tình yêu. Tuy nhiên tên đó còn đang tuổi xuân khỏe mạnh, trên hết, đối tượng là người thầm yêu đơn phương bấy lâu nay. Đòi hỏi một hắn con trai có được người yêu mà không đ*ng d*c là không chuyện thể nào. Tên đó không thèm quan tâm nếu ai đó mắng mình là chỉ biết sắc dục, tên đó chỉ muốn l*m t*nh với Izumi. Muốn chạm vào Izumi để tin tưởng cảm tình của cậu là thật sự.
Mọi người đều nghĩ Natsuki là ‘vui vẻ, tốt bụng, thành thật, hay giúp người.’ Họ đã đặt lòng tin quá nhiều, đằng sau mặt nạ chính trực của tên đó là những khao khát xấu xa đối với cậu trai đứng trước mặt. Cả đêm tên đó quay cuồng trong d*c v*ng ảo tưởng về Izumi.
“Tôi sẽ buông ra khi nào cậu nói thích hoặc ghét. Cậu không thích chuyện chúng ta đây đã làm đêm đó?”
Izumi mặt hơi đỏ, thấp mi mắt. “Tôi đã nói là không…”
Chợt một giọng nói hào hứng vang lên sau lưng tên đó, cắt ngang điều Izumi sắp nói.
“Chào buổi sáng! Natsuki!”
Natsuki sửng sốt xoay người, thấy Matsuno đứng đó. Hắn ta đây giận trừng mắt tên phá đám không khí hòa hợp giữa hai người. Matsuno không hề phát giác bất ổn, trông thấy Izumi liền cười gian tà.
“Này, có khi nào cậu là bà con với diễn viên phim heo không?”
“Hả?”
“Ngày hôm qua đó, bọn này mướn phim heo cho Natsuki coi chung. Diễn viên trông giống Erina Chitose, nhưng Tagawa thì nói. ‘Cô ấy cũng giống Izumi’ rồi thì – ”
“Matsuno!” Natsuki vội vàng bịt miệng Matsuno.
Nhưng đã quá trễ, Izumi đôi mắt sắc bén trừng Natsuki.
“Ô, thế hả…” Cậu nghiến răng.
“Không – không phải như cậu nghĩ! Không phải thế đâu! Là Kimura không nói có chuyện gì đã gọi tôi tới!”
“Nhưng mà Natsuki, cậu cũng thích đấy thôi! Cậu là người trước nhất chạy vô phòng tắm – đau!” Natsuki đá một cái vào chân Matsuno trước khi hắn kịp tiết lộ nhiều hơn.
Mặt Izumi trắng bệch, hết nhìn chằm chằm Natsuki đến liếc nhìn chàng trai vừa vào lớp.
“Ê, Tagawa!”
Nghe tên mình, Tagawa theo bản năng vẫy tay, tới gia nhập nhóm ba người.
“Chào Izumi. Có chuyện gì à?”
“Chủ nhật có rảnh không? Tôi muốn mua quần áo, cậu đi chung không?”
“Được đấy, tôi cũng muốn mua vài món đồ.” Tagawa nhiệt tình gật gật đầu, cười tươi.
Natsuki nhấc một tay lên phát biểu. “Chủ nhật cậu và tôi đã quyết định – ” Hắn bản tọa chưa nói hết câu thì Izumi đã quay đầu mặt đối mặt.
“Sao, cậu có ý kiến gì?” Izumi hỏi.
Trước đôi mắt giết người của Izumi, Natsuki khuất phục gục đầu.
Izumi quay lưng với tên đó, hướng tới chỗ Tagawa ngồi.
Cậu ấy cười nói với Tagawa là để cho mình xem ư? Muốn hỏi rõ ngay ngay lập tức, nhưng không được vì mọi người đang vào lớp.
“Cậu lão phu làm sao vậy?” Matsuno hỏi nhỏ, gục gặc đầu. “Lẽ nào là muốn cùng chúng lão phu xem phim heo?”
Natsuki vô lực, không còn sức lực trả lời vấn đề. HẮN như u hồn phiêu tới bàn học, ủ rũ gục đầu xuống cánh tay.
Mình cá là – không, phải nói là chắc chắn – cậu bản tọa nghĩ mình thích xem phim heo. Bây giờ có nhiều chuyện cần giải quyết ngay hơn là lăng xăng xoay quanh cậu bản tọa. Nếu mình không làm rõ hiểu lầm với Izumi, tình huống tệ nhất sẽ là __ Không, ngay cả nghĩ tên đó đều không muốn. Tên đó sẽ vẫn bám riết theo Izumi cho dù bị căm ghét. Tên đó sẽ không đơn giản từ bỏ cho dù bị từ chối. Khó khăn lắm tình yêu này mới được đáp lại. __Làm sao mình có thể dễ dàng bỏ cuộc! __Tên đó siết chặt nắm tay, ngẩng cao đầu.
Makoto Natsuki phàm thường là chàng trai rất hiểu chuyện, nhưng khi có việc liên quan đến Izumi, hắn sẽ biến thành con lừa ngốc.
[còn tiếp]
…………………………………………………………………………………………….
Hắc hắc, thật là mát lòng mát dạ. Bạn Natsuki, hãy nếm mùi lo sợ bất an mà Izumi chịu khổ sở mấy tháng trước đi *cười tà ác*
.
.
Part II:
Vài ngày qua đi, Natsuki cố gắng cùng Izumi nói chuyện nhưng vô vọng. Điện thoại và tin nhắn không hồi âm, ở trường tên đó muốn bắt chuyện với Izumi thì đều chẳng thấy bóng người. Dường như Izumi cơn tức nhiều hơn tên đó tưởng, nhưng Natsuki không dễ nản lòng. Tên đó cứ đuổi theo Izumi và lặp lại câu. “Tôi muốn nói chuyện với cậu.”
Không biết là bởi vì sự ngu xuẩn đó – hoặc là ham mê – đã cảm động Izumi. Hay chỉ vì cuối cùng không muốn chơi trốn tìm nữa. Hôm thứ sáu cậu miễn cưỡng đồng ý gặp Natsuki sau giờ ăn trưa.
Vì vậy thứ bảy, Natsuki hạnh phúc tới chỗ Izumi. Phòng ngủ của cậu luôn gọn gàng ngăn nắp, mọi thứ đều đặt đúng vị trí. Nệm không cao hơn sàn nhà bao nhiêu, giá sách được làm bởi những cái kệ gỗ nhiều màu sắc, bàn thấp đặt giữa phòng. Khi còn nhỏ Natsuki từng vui đùa trong đây.
“Không nghĩ tới nơi này không chút thay đổi, nhớ hồi xưa quá.”
“Mau ngồi xuống đi.” Izumi giận dỗi nói.
Cậu đặt ly nước lên bàn cái cạch, rõ ràng là còn chưa hết giận. Từ lúc Natsuki tới đến giờ cậu không nở nụ cười. Natsuki khẽ thở dài một tiếng, ngồi đối diện Izumi.
“Izumi, cậu vẫn còn giận?”
“Giận cái gì?” Izumi cộc lốc đáp.
“Như đã nói trong tin nhắn, thật sự là quá oan uổng. Tôi không biết họ bày mưu, tôi muốn nói, nếu biết họ sẽ cho xem thứ đó thì tôi quyết không bao giờ tới.”
“Mắc gì không tới. Cậu là nam sinh thôi, xem phim heo thì có gì bất phàm thường.”
“Izumi…” Natsuki buồn bã kêu, Izumi giận trừng lại. Cậu rất dễ thương khi nổi giận, nhưng những lúc thế này lại làm Natsuki đau đầu. Bốn mắt nhìn nhau một lúc, hắn lão phu đi qua ôm vai người yêu.
“Buông…buông tôi ra! Nếu cha mẹ vào thấy thì sao hả?!”
“Không. Tôi sẽ không buông đến khi nào cậu chịu lắng nghe.”
“Tôi đang nghe!”
“Không, cậu không có. Coi nào, tôi hiểu tại sao cậu giận, tôi sẽ xin lỗi bao nhiêu lần miễn cậu vừa lòng, nhưng xin đừng trốn tránh.” Tên đó đè Izumi lại lúc cậu vùng vẫy muốn tránh, một tay nắm cằm cậu bắt buộc Izumi đối mặt mình.
Mặt Izumi phút chốc đỏ hồng. Biểu tình bối rối đó thật là đáng yêu, Natsuki muốn hôn cậu nhưng cố kiềm chế. Nếu tên đó làm vậy thì Izumi sẽ nổi điên mất.
Vậy nên tên đó chỉ là thì thầm. “Được không?” Rồi ngón tay lưu luyến rời cái cằm tiêm tế, chuyển sang xoa nhẹ gò má Izumi. Izumi vẫn đang giận nhưng khi Natsuki v**t v* mặt cậu, vẻ mặt cau có dao động, cuối cùng cậu đầu hàng.
“…nhưng cậu có thích.”
“Hả?”
“Phim heo.” Izumi nhăn nhó nói. “Matsuno nói cậu là người trước tiên…”
Chắc là cậu ấy đang nói việc mình vô phòng tắm lúc nửa chừng. __Natsuki không biết nên trả lời làm sao. Tên đó không làm thế vì bị phim k*ch th*ch, lại không dám thừa nhận mình ‘cương’ bởi tưởng tượng tới Izumi.
“Thì…tôi thật sự muốn đi vệ sinh…”
“Nói dối.”
“Ừ.” Natsuki thành thật thừa nhận, cái cớ quá vụng về.
Phải nói thật cho cậu ấy? __Như vậy không hợp lòng tự tôn nam nhi, hơn nữa không muốn để Izumi biết khía cạnh xấu xí của hắn bản vương, nhưng là…
Izumi gằn giọng cắt ngang tên đó đấu tranh tư tưởng.
“Coi đi, cậu có chắc là mình không thích phụ nữ?”
“Dĩ nhiên là không. Cậu đang nói gì vậy?”
“Nhưng cậu có thể cương đối với phụ nữ, đúng không? Tôi không hiểu nổi tại sao cậu muốn quen với con trai, hay là cậu quen tôi vì áy – ”
Lời nói im bặt bởi Natsuki tát Izumi một bạt tai.
“Cậu có biết đã làm tôi tức giận lắm không?” Một bàn tay khác siết chặt vai Izumi, cậu r*n r* vì đớn đau, nhưng Natsuki không nguôi giận. Mặt tên đó vặn vẹo bởi giận dữ. “Cậu không tin tình cảm tôi đối với cậu? Cậu thật sự nghĩ tôi quen cậu vì áy náy sao, Izumi?”
“Xin lỗi.” c** nh* tiếng nói. “Tôi không cố ý.”
“Tôi biết, nhưng vẫn thấy đau lòng.”
Natsuki thở dài một tiếng, Izumi lặp lại lần nữa. “Tôi xin lỗi.”
Giọt nước mắt đọng trên mi mắt Izumi, âm thầm xót xa. Trông cậu giờ đây bất lực và đáng thương, thái độ yếu đuối hoàn toàn ngược lại tính cách cứng cỏi thường khi. Nó làm Natsuki trong lòng ngứa ngáy, hắn mềm nhẹ để đầu Izumi tựa lên vai mình.
“Bỏ đi, đừng nhắc tới nó nữa. Nghe kỹ, Izumi, thỉnh thoảng cảm thấy bất an đều không sao hết, nhưng khi đó hãy cho tôi biết, được không? Tôi hứa sẽ nói hết với cậu. Lúc cả bọn xem phim heo…tôi ‘cương’ không phải vì nữ diễn viên mà bởi nghĩ đến cậu.”
“Hở?” Nghe xong thổ lộ, Izumi há hốc mồm, khuôn mặt dại ra.
Đột nhiên ngượng ngùng, Natsuki đặt môi lên đôi môi Izumi để đánh trống lảng.Tayhắn nắm cằm Izumi, tay kia s* s**ng bên hông làm cậu vùng vẫy. Khi người yêu cố gắng trốn tránh, làn da ma sát càng k*ch th*ch Natsuki truy đuổi, vậy nên tên đó càng hạ cánh tay thấp dần xuống.
“Này, ngừng lại!”
“Không được ư?”
“Có lẽ cha mẹ sắp về nhà…” Izumi khẩn trương nhìn hướng cửa phòng. Cha cậu đang đi làm, mẹ thì ra ngoài mua đồ.
“Không sao đâu, còn lâu hai người mới về mà.” Natsuki nói khẽ, tay đã sờ hướng vạt áo thun của Izumi. Lúc gã luồn vào trong, thân thể Izumi run rẩy. Natsuki chỉ muốn nhẹ nhàng v**t v*, nhưng lâu rồi mới cảm nhận được làn da người yêu tuyệt vời như vậy, tay gã vuốt lên vuốt xuống lưng cậu mạnh đến mức nghe thấy tiếng vải ma sát.
“Chờ đã, nghiêm chỉnh đi, tôi đã nói là không!”
“Không sao. Không sao đâu mà, được không?”
“Không sao cái gì, ngu ngốc! Nhìn mặt cậu làm tôi tởm muốn chết! Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đói khát đó!” Cậu cố đẩy khuôn mặt Natsuki ra xa.
Hai người trừng trừng nhìn đối phương vài phút. Mắt Natsuki đúng là hừng hực lửa tình, cuối cùng tên đó giơ tay đầu hàng.
“Được rồi, tôi sẽ không làm gì…nhưng ít nhất tôi có thể hôn cậu không?”
“Đi chết đi.” Người yêu không được tự nhiên của Natsuki nhẫn tâm đến tận đây.
“Vậy thôi, thế ngày mai tới nhà tôi đi…”
“Cũng không được, tôi đã hẹn với Tagawa.”
“Ừ ha. Nếu cậu gọi điện cho cậu bản tọa nói không thể đi thì sao nhỉ?”
“Tới phút cuối hủy hẹn thì không tốt lắm đâu.”
Natsuki than thở. Đó là điểm tốt của Izumi, nhưng cảm giác cậu thật khó nắm lấy cho dù đã là bạn trai của hắn, lòng nhói đau. Thật ra Tagawa và Izumi thân thiết làm hắn không bình tĩnh. Biết rõ họ chỉ là bạn bè, nhưng khi Izumi bên Tagawa, dường như cậu thoải mái vui cười nhiều hơn.
Cậu ấy chưa bao giờ cười như thế khi cùng mình!
Có người đàn ông nào chịu nói ra cảm giác bất an như thế?
“Vậy chủ nhật tuần tới nhất định phải cùng tôi. Được chứ?”
“Này, cậu không thể cứ áp đặt tôi làm này làm kia.”
“Chúng bản vương chỉ mới bắt đầu quen nhau. Cậu không muốn làm gì đó thân thiết hơn sao?”
“Biết, biết, biết! Tôi hiểu rồi, vậy nên lấy cái mặt tránh xa tôi ra.” Izumi xua tay, làm bộ la lên. “Dính sát quá, cút ra!” Vành tai cậu đỏ bừng, cố gắng vô vọng giữ hơi thở phàm thường. Như thế này trông cậu đáng yêu vô cùng cực, nhưng khi Natsuki cười nói cậu dễ thương thì bị đánh ngay. “Im miệng, đồ d* x*m!”
“Hừ hừ, chẳng biết hắn này có cái gì mà ai cũng sùng bái thế không biết.” Izumi nhún vai, ánh mắt nghi ngờ liếc Natsuki.
Lòng khẽ nhói, Natsuki nhếch môi cười. “Thì có hơi quá thật, bởi vì tôi chỉ là một nam sinh trung học háo sắc phàm thường.”
……………………………………………………………………….
Mãi đến ngày chủ nhật tuần sau, Natsuki bồn chồn cả ngày như con nít chờ đợi chuyến đi chơi xa. Nguyên nhân chủ nhật nhất định phải hẹn Izumi vì đó là ngày sinh nhật của Natsuki. GÃ chưa hề nói ra – gã ngượng ngùng không dám nói – nhưng tự hỏi không biết Izumi còn nhớ, cho dù lúc mời cậu thì Natsuki không hề nhắc tới.
Cả ngày bên nhau đã đủ cho mình hạnh phúc rồi.
TÊN ĐÓ nhớ lại tháng ngày yêu đơn phương, bây giờ cảm giác vô cùng cực may mắn, Izumi không còn ghét tên đó nữa. Bị người mình thích căm ghét, cảm giác rất đớn đau. Khi người đó bị bạn bè của tên đó tẩy chay, mà nguyên nhân là vì tên đó, chính bản thân không thể giúp được gì, cảm giác bất lực đó càng khổ sở hơn.
Cũng vì thế, hắn từng nghĩ chỉ có kỳ tích xảy ra mới được đáp lại tình yêu vô vọng này. Thậm chí bây giờ trong lòng hắn thường dâng trào hớn hở, đến nỗi không kiềm được ngây ngô cười.
Hơn nữa lúc tên đó và Izumi chính thức quen nhau, chỉ thấy cậu ngày càng đáng yêu, ngay cả khi hờn dỗi hoặc vui cười. Lúc trước tên đó không thể nào nhìn thấy được, giờ đây mọi biểu tình của cậu đều làm tên đó nâng niu gìn giữ. Dĩ nhiên khi tên đó nóng đầu nói điều này cho Izumi biết, cậu bạn trai sẽ bối rối loạn cả lên, khiến tên đó hối hận đã lỡ miệng.
Có lẽ mình làm cậu ấy sợ.
Natsuki biết cảm xúc của mình quá mạnh mẽ, thiêu đốt. Có lẽ vì thế mà Izumi không cho phép dù chỉ một nụ hôn kể từ khi đó. Trong lúc gã nhấm nháp khổ sở thì thời gian trôi qua, chậm chạp tới rồi chủ nhật. Lúc Izumi đồng ý gặp nhau, Natsuki hớn hở chạy từ trong phòng ra tới ngoài cửa, cứ liên tục nhìn đồng hồ. GÃ biết Izumi luôn đúng giờ, nhưng không làm sao để bản thân bình tĩnh lại.
Mình giống như con cún hăm hở chờ bữa tối.
Không được, hôm nay mình phải giữ phong độ, phải là Hoàng Tử Đào Hoa __hắn lão phu thầm quyết tâm, siết chặt nắm tay, và rồi –
“Oa!!!”
Dường như để châm biếm hắn bản vương ngốc như thế nào, điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Natsuki vội vàng lấy đến xem. Là Izumi. Hắn bản vương ngây ra một lúc mới mở máy.
“Là cậu hả, Natsuki?” Tiếng nói phát ra từ loa phóng đại.
“Izumi à? Sao vậy?”
“Xin lỗi. Tôi biết là đã hẹn trưa nay sẽ gặp cậu rồi, nhưng đổi thành buổi tối được không?”
“Hả?” Trong vài giây, Natsuki đầu óc đình chỉ suy nghĩ. “Tại…tại sao?” TÊN ĐÓ ngây ngốc buột miệng.
“Thì…là…Tagawa nói có chuyện nhất định phải tâm sự cùng một người.”
“Nhất định phải hôm nay sao? Nhưng tôi đã hẹn với cậu trước! Cậu ta đây không thể tìm ai khác?”
“Rất xin lỗi, nhưng nghe như cậu ấy có chuyện buồn.” Izumi cầu xin.
Đương nhiên một người bạn đang có chuyện cần chia sẻ thì nên được ưu tiên. Nếu là phàm thường, chắc chắn Natsuki sẽ thông cảm thậm chí cổ vũ. Nhưng hôm nay là sinh nhật của hắn lão phu. Izumi không chỉ quên ngày đặc biệt này, bây giờ còn định cùng người khác.
“Tùy.” Hắn bản vương đáp ngắn gọn, âm điệu lạnh lùng làm chính hắn bản vương cũng ngạc nhiên. “Nếu Tagawa quan trọng nhất trong lòng cậu thì sao không quên tôi đi, thay vì thế hãy đi cùng cậu bản vương cả ngày? Dù sao cậu bản vương quan trọng với cậu hơn tôi chứ gì?”
“Natsuki…”
“Nếu đã như vậy, tôi thà rằng ngay từ đầu cậu đừng đồng ý với tôi. Một người hủy hẹn vào phút chót thật tệ hại.”
Nói xong một hơi Natsuki cúp máy, không thèm nghe Izumi la lớn nói cái gì ở đầu dây bên kia. Ném điện thoại đập vào vách tường, rớt xuống sàn nhà một cái rầm. Bụi sa như đi theo cơn nóng giận của hắn từ trần nhà rớt xuống, cảnh sắc biến u ám.
“Vì cái gì biến thành như vậy?” Tên đó thở dài một tiếng.
Natsuki cảm thấy mình như đồ ngốc. Khờ dại mong chờ Izumi sẽ tổ chức sinh nhật cho mình, trong khi người ta đây hoàn toàn quên mất nó là ngày gì. Kỳ thật mấy năm nay hai người không có gì liên hệ, đó là tự nhiên cậu sẽ không nhớ. Natsuki vẫn là không kiềm được tức giận.
Lý trí biết thế, nhưng Izumi không phải là người duy nhất cảm giác bất an. Tuần trước Izumi đa nghi, ngờ vực Natsuki thích con gái nhiều hơn. Natsuki cũng có cảm giác tương tự. Thỉnh thoảng tên đó không thể ngăn bản thân đừng nghĩ rằng Izumi có thật yêu mình? Hay cậu chỉ nhầm lẫn cảm giác tình bạn thân nay được hàn gắn?
Izumi dĩ nhiên không thể hôn và l*m t*nh với hắn bản vương chỉ vì tình bạn, nhưng từ lần đầu tiên cậu nói ‘Tôi thích cậu.’ thì không bao giờ nhắc lại nữa, khiến Natsuki cứ bấp bênh bất định.
“Khốn kiếp, mình đúng là đồ nhát gan!”
Diễn biến như thế này là bởi vì mình không đủ tự tin, cũng bởi thế mới luôn bất an về Izumi.
Natsuki chậm rãi đứng dậy, nhặt lấy điện thoại nằm ở chân tường. HẮN rõ ràng nghe tiếng kêu rất lớn, nhưng hình như không bị hư.
Không biết giờ này Izumi và Tagawa ở đâu? __Tên đó không thể ngừng toát ra những suy nghĩ khiến lòng khó chịu. Hít sâu một hơn, thẳng sống lưng, tên đó nhấn số của Izumi, ấn nút ‘gọi’, rồi ngồi quỳ chờ đợi.
Nhạc chuông không ngừng vang bào mòn tính kiên nhẫn của hắn lão phu, cuối cùng vẫn không ai nhấc máy.
Có lẽ cậu ấy không nghe điện thoại vì đang bận nói chuyện với Tagawa? __Natsuki khẳng định nghĩ, lát sau lại phủ định. Một lần nữa gọi điện vẫn không ai bắt máy.
Vì sao lâu như vậy, cho dù Tagawa có chuyện gì đi nữa cũng không thể nói dài đến thế này.__ Natsuki hơi do dự, cuối cùng không thể chịu đựng thêm nữa, chuyển sang gọi cho Tagawa.
“Alô?”
“Là Tagawa hả? Xin lỗi đã làm phiền cậu.”
“A, chào Natsuki. Có gì không?”
“Izumi…đang ở chỗ cậu phải không?”
“Hả? Izumi á? Đâu có…” Anh bạn chấn kinh đáp.
“Sao?” Natsuki cũng giật mình.
“Có phải cậu lầm lẫn gì không? Tôi không có hẹn gì với cậu ta đây. Quan trọng là hôm nay tôi đang cùng bạn gái đi chơi.”
“A, thế à, hiểu rồi, xin lỗi đã làm phiền.” Natsuki chào xong liền cúp máy. HẮN không hiểu nổi chuyện gì nữa.
Tagawa không giống như có gì phải giấu diếm. Nghĩa là Izumi đang nói dối. Nhưng Natsuki không hiểu tại sao Izumi phải làm vậy. Nếu Izumi không muốn gặp hắn, cậu có thể hủy cuộc hẹn mà không phải chỉ là dời lại thời gian.
“Cái quái gì đây?” Natsuki phiền não la lên, nghiêng đầu.
Nghĩ mãi không ra đáp án. Tên đó không thể buông tha cho đến khi biết cảm giác thật sự của Izumi. Natsuki đút điện thoại vào túi quần, đứng dậy lao ra ngoài hướng tới nhà Izumi.
[còn tiếp]
……………………………………………………………………………….
Natsuki dám…dám tát Izumi!!!!!!!! *điên cuồng đóng đinh hình nhân*
Dành cho những ai không biết kiểu ‘ngồi quỳ’: khi quỳ gối thì hai đầu gối chạm đất, bắp đùi thẳng tắp với thân thể, tư thế kiểu như chữ L. Ngồi quỳ nghĩa là ngồi trên ống quyển, cái mông chạm vào gót chân. Để biết thêm chi tiết hãy tìm phim nhật, nhất là phim cổ trang để dễ hình dung.
.
.
.
Part III:
Tới chỗ Izumi, Natsuki nhanh chóng đi vào hành lang, nhưng thang máy hiện bảng điện tử đã dừng ở tầng bảy, tên đó không chút nào do dự leo thang lầu lên tầng năm.
Hắn vừa đi vừa kiểm tra lại hộp thư thoại và tin nhắn lần cuối, Izumi vẫn không có hồi âm. Hắn bình ổn nhịp thở, nhấn chuông cửa.
Một lúc sau có người lên tiếng. “Xin hỏi ai đó?”
Khỏi đoán – âm điệu tuy âm trầm nhưng chắc chắn là Izumi.
“Izumi?” Tên đó mở miệng. “Là Natsuki đây.”
Dường như có tiếng động lớn.
“Izumi, lúc nãy thật có lỗi. Tôi xin lỗi đã nói nhiều câu quá đáng trong khi chưa nghe cậu giải thích.”
Không ai đáp lời.
“Izumi, làm ơn để tôi vào.” Natsuki năn nỉ, giọng mềm nhẹ mà cương quyết.
Thời gian đi qua, không ai trả lời. Hắn lão phu siết chặt nắm tay, kiềm chế nóng giận. Hắn lão phu có đủ kiên nhẫn chờ đợi Izumi bước ra.
Cửa hé mở, hắn thò tay vào giật mạnh cửa, bên trong phát ra tiếng la sửng sốt, Izumi nhảy ra sau. Natsuki bắt lấy cơ hội lách vào nhà. Tất cả diễn biến nhanh đến nỗi Izumi chỉ có thể đứng há hốc mồm, trợn tròn mắt.
Natsuki bỗng phát hiện đôi mắt của bạn trai hơi ửng đỏ. __Hửm?
“Này, cậu có biết đây là xâm nhập gia cư bất hợp pháp không!” Izumi vẻ mặt chấn kinh ngước nhìn hắn lão phu.
“Xin lỗi, tôi còn cách nào khác? Tôi gọi điện bao nhiêu lần cậu đều không bắt máy.”
“Cái đó…”
“Nói đi, tại sao hôm nay cậu nói dối? Tôi vừa hỏi Tagawa rồi, cậu bản tọa nói không hề hẹn gì với cậu.”
Natsuki vốn muốn bình tĩnh nói chuyện, nhưng hắn ta đây không kiềm chế được thương tâm đã lớn giọng với cậu trai. Izumi ngẩng đầu, rủ xuống mi mắt ra vẻ hối lỗi. Cậu do dự một hồi rồi cũng thành thật trả lời.
“Tôi không muốn cho cậu biết sự thật.” Izumi nói.
“Tại sao không? Sự thật về cái gì?”
Izumi tĩnh lặng, thay vì trả lời cậu ủ rũ xoay người đi vào trong. Natsuki vội vàng theo. Izumi đứng trước cửa phòng ngủ, mở cửa mời Natsuki vào.
“Có chuyện gì vậy, Izumi?”
“Đừng nói gì hết, chỉ đi vào thôi.” Izumi nhỏ giọng quát.
Natsuki nghi hoặc nghe theo. Giây phút thấy cái bàn đặt giữa phòng, tên đó ngạc nhiên khẽ kêu. Hoàn toàn không tin được – bánh kem dâu, thứ tên đó thích. Còn có thịt gà, salad, ly cà phê đá, tất cả đều sắp đặt gọn gàng như trong bữa tiệc. Natsuki choáng váng không nói nên lời.
“Đây…đây là vì sao?”
“Nhìn mà không biết sao?”
“Không! Tôi không hiểu!” Natsuki lắc lắc đầu nguầy nguậy.
Izumi tặc lưỡi.
“Xì, nó là….thật là, làm sao có người nào chậm hiểu đến vậy? Hay cậu cố ý hả? Cậu đùa giỡn tôi?!”
“Cái…cái gì? Tự dưng trút giận lên tôi? Vô lý quá đó.” Natsuki ra vẻ đáng thương than vãn.
Izumi thản nhiên đáp. “Ai kêu cậu chậm hiểu.” Mặt cậu đỏ như cà chua, bất mãn mím môi, khi xấu hổ Izumi luôn làm thế.
Taychân luống cuống, Natsuki lần nữa quan sát khắp phòng. Lần này hắn lão phu thấy một cái hộp nhỏ đặt gần giường.
“Khoan…”
Một ý nghĩ hiện ra trong đầu, nhưng lý do đó tuyệt vời đến mức hắn không dám tin. Tuy nhiên nhìn tới nhìn lui cũng chỉ có nó là thích hợp cho tất cả. Natsuki thầm tăng thêm dũng khí, nói ra.
“Đây là…cho tôi…”
“Ừ, tiệc sinh nhật cho cậu.” Izumi đáp.
Mắt Natsuki trợn to, miệng khép mở như muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ngào niềm ngạc nhiên mừng rỡ. Rốt cuộc khi có thể nói phàm thường thì tên đó lại bật thốt mỗi một từ đơn ngu ngốc.
“Sao…sao cậu không nói với tôi?” HẮN nói sau khi lấy lại bình tĩnh. “Nếu cậu nói ra thì tôi đã không nghĩ lung tung rồi.”
Cậu hùng hổ trả lời. “Sao nói được, cậu mắng tôi té tát vì hủy cuộc hẹn mà. Ngoài ra, tuy ý nghĩ hơi trẻ con và xấu hổ thật…nhưng…nhưng tôi định sẽ xin lỗi, nói hết tất cả cho cậu sau khi chuẩn bị xong mọi thứ.”
Natsuki lại hỏi vì sao cậu thay đổi thời gian, còn nói dối nữa, thì cậu bạn trai trả lời là bánh chưa xong kịp lúc. Tưởng tượng Izumi cẩn thận tỉ mỉ chuẩn bị sinh nhật cho mình, Natsuki trong lòng tràn ngập cảm động.
“Cám ơn cậu. Tôi không ngờ cậu nhớ rõ sinh nhật của tôi.”
“Sao quên được chứ, ngu ngốc. Tôi đâu phải loại người vô tâm – a!” Không chờ cậu nói hết đã bị Natsuki ôm vào lòng. Do dùng sức quá mức nên theo đà hai người ngã xuống giường.
“Cậu làm gì hả?!” Izumi gào, giãy dụa ngồi dậy. Nhưng Natsuki nhanh chóng đè lại không chịu đứng lên.
“Này, Izumi. Mỗi năm chỉ có một ngày sinh nhật, thế nên tôi muốn cậu là món quà tặng tôi.”
“Cậu tưởng mình là nam diễn viên chính trong sách đen sao?! Tôi đã mua quà, cũng làm thức ăn cho cậu!” Cậu hất cằm hướng bàn ăn.
Không buông ra Izumi, hắn lấy một trái dâu đặt trên ổ bánh bỏ vào miệng. Vị ngọt tan trong miệng, mùi hương quanh quẩn chóp mũi. Nó tươi ngon như xuất phát từ nhà hàng cao cấp.
“Đúng là ngon thật. Rồi, chúng bản vương sẽ ăn nó sau.”
“Này!”
“Đừng lo, tôi sẽ ăn hết.” Natsuki lại lấy một trái đặt trên môi Izumi, mỉm cười. “Cậu cũng muốn?”
Izumi ngoan ngoãn mở miệng ngậm trái dâu, gò má phồng lên như con chuột nhỏ, trông rất đáng yêu.
“Tôi cũng ăn cái đó.” Natsuki lên tiếng, hôn lên gò má phình ra.
“Từ khi nào cậu biến thành lão già dê thế này?”
“Có tên con trai nào cả ngày đầu óc không nghĩ mấy thứ t*nh d*c? Hay là cậu không muốn làm chuyện đó với tôi?” Natsuki nghiêm giọng hỏi.
Izumi bực mình trầm mặc. Natsuki đang bất an không biết người yêu có giận mình thì Izumi ra tiếng.
“Tôi vô dụng lắm ha?”
“Hở?”
Izumi xấu hổ lay động hai chân. “Thì là…lúc chúng ta đây, chúng ta đây làm chuyện đó…tôi không biết làm cái gì hết, tôi thấy mình vô dụng quá.”
Nói cách khác, lý do Natsuki không được phép dù là hôn một cái bởi vì Izumi không tự tin sẽ làm tốt. Vẻ mặt ngượng ngùng của cậu quá hấp dẫn, làm Natsuki ngây ngất vì xúc động.
“Izumi, tôi phải làm sao đây…lúc này cậu dễ thương quá đi, chắc tôi chảy máu mũi mất.”
“Hử?”
Izumi hé miệng định hỏi rõ thì Natsuki đã đặt môi lên chặn lại. Nụ hôn có vị ngọt của dâu, khi Natsuki thử chạm vào lưỡi cậu thì hương vị đó càng nồng nàn hơn. Nghe tiếng nước phát ra trong khi hôn môi, Izumi đôi tay run rẩy cố đẩy vai Natsuki ra. Nhưng Natsuki bắt lấy tay cậu, bàn tay đan nhau. Lưỡi Izumi mềm và ấm, cảm xúc quá tuyệt vời.
Natsuki dịu dàng hôn cằm Izumi, một đường xuống cổ rồi đến xương quai xanh.Tayhắn chạm tới nút cổ áo sơ mi của Izumi, cởi từng cái một. Áo mở rộng lộ ra làn da trắng quyến rũ. Bàn tay nắm cổ tay Izumi thì dịu dàng, trái ngược với thái độ cuồng dã của Natsuki hiện giờ.
“Izumi.” HẮN thở nhẹ ngậm một bên nụ hoa. HẮN yêu cảm giác nó cứng rắn khi hắn khẽ cắn. Izumi lớn tiếng r*n r* ôm chặt hắn. “Cảm giác sướng không?”
“Tôi…tôi không biết…”
“Tôi cần học kỹ thuật cao siêu hơn?”
“Nói gì chứ, ngu ngốc!!!”
Natsuki hỏi thật sự nghiêm túc, tuy nhiên nhận lấy đáp lại là tiếng mắng, không chừng Izumi nghĩ đó là trò đùa.
Thôi được __hắn ta đây tưởng. __nếu vậy thì mình sẽ dồn sức cho nơi khác__Rồi môi hắn ta đây trượt xuống phần bụng của Izumi, bị cậu kháng cự kịch liệt. “Nhột quá!” Tới khi hôn rún cậu thì nghe tiếng hét. “Khó chịu quá đi!”
Natsuki là loại người bình tĩnh, thế nhưng trường hợp này thì ai cũng sẽ nổi giận. GÃ im hơi lặng tiếng tuột quần jean – tính cả q**n l*t – xuống tới đầu gối.
“N…này!”
“Im miệng một lúc thôi!” Natsuki sẵng giọng, vùi mặt vào bắp đùi cậu. d**ng v*t của Izumi đã hơi cương. Lúc gã phê bình kích cỡ nó nhỏ xinh thì Izumi r*n r* ra tiếng, đấm thùm thụp vai gã.
Hừm, đó là lời khen mà.
Natsuki nghiêng đầu ngậm thứ nhỏ xinh đó vào miệng. Lúc hắn ta đây l**m nó, nó tức thì biến lớn, nóng hầm hập. Hắn ta đây l**m từ dưới lên trên đỉnh, chất lỏng rỉ ra từ lỗ nhỏ.
“A! Không…mà…đã nói không!”
“Izumi, cậu nói ‘không’ nhiều lần rồi.”
“Không, không cho nói…a!!!”
Izumi trông như sắp khóc, vẻ mặt ấy đáng yêu không chịu được, làm Natsuki kiềm lòng không nổi. Tên đó cảm giác cái của mình cũng đang ướt, khao khát Izumi. Đột nhiên có ý xấu, tên đó cọ th* c*ng r*n lên chân Izumi.
“Cái…cái…gì vậy?!”
“Lúc nãy cậu đã hỏi tôi rằng có phải mình rất vô dụng?”
“Ừ thì sao?!” Izumi vùng vẫy.
“Cậu hoàn toàn không vô dụng.” Natsuki thì thầm mê hoặc, nhìn thẳng Izumi. “Đúng hơn là cậu hết sức đáng yêu, làm cả người tôi khô nóng. Nóng đến mức tôi b*n r* chỉ bởi tưởng tượng khuôn mặt cậu.”
Izumi hóa đá – ngoại trừ đôi tay che mặt.
“Tôi không muốn dính dáng gì đến cậu nữa.” Cuối cùng cậu bật thốt.
“Lại là mấy từ ‘không’ nữa?” Natsuki chứa ý cười trêu tức hỏi.
“Im đi!” Izumi quát.
Tuy nhiên lần này khi Natsuki xoa đùi và mông Izumi thì cậu không chống cự. Nhưng cậu không cách nào thả lỏng lúc Natsuki đút một ngón tay vào trong.
Natsuki mềm nhẹ hôn lên gò má cậu. “Anh yêu em, Izumi.”
Izumi không đáp lại, tầm mắt nhìn xa xăm, lỗ tai càng lúc càng đỏ bừng.
Không biết Izumi có giận nếu mình nói cậu ấy như thế này cũng siêu đáng yêu.
Natsuki vô cùng cực muốn trêu Izumi, nhưng cuối cùng gã ngậm miệng. GÃ có cảm giác, nếu bức nóng nảy người yêu dễ mắc cỡ thì sẽ chọc người ấy khóc mất.
“Ngoan, hãy thư giãn cơ thể.”
Izumi im ắng một lúc sau nhẹ khẽ gật đầu.
Natsuki thở ra một hơi, tuột quần jean xuống tận đầu gối, không khí tràn vào d**ng v*t đã c**ng c*ng làm gã rùng mình. Cổ họng khô khốc, hưng phấn chạy khắp cơ thể, mắt gã long lên như dã thú đói khát.
“Izumi…”
Hắn bản tọa vứt quần dài và quần đùi của Izumi ra xa, thô bạo mở rộng chân cậu, chen một chân vào. Izumi giật mình cong người, có lẽ cậu khát, Natsuki nghe thấy cậu không ngừng nuốt nước miếng. Hắn bản tọa nhẹ nhàng g*m c*n hầu kết của cậu, và rồi tiến vào thân thể người yêu. Khi phần đầu mới vào được một chút, Izumi hét lớn, kịch liệt chống cự.
“Không…đau quá!” Izumi khóc.
Mặt cậu vặn vẹo như thể rất thống khổ, hai chân vung vẫy đá vào sau lưng và hông Natsuki.
Hình như mình chưa làm chẩn bị đầy đủ, cơ thể cậu ấy còn chưa sẵn sàng.
Nghĩ thế làm Natsuki tự trách, hắn ta đây dịu dàng v**t v* Izumi, kiềm chế d*c v*ng. “Izumi, thư giãn cơ thể, như thế sẽ không đau! Ừ, đúng rồi, ngoan, làm tốt lắm.”
“Im đi, ngu ngốc! Đương nhiên ông thì thoải mái rồi, đâu có biết nó khủng….a!!!”
“Anh biết. Đợi làm xong em muốn gì anh cũng chiều, được không? Cố gắng thêm chút nữa thôi.”
Trả lời là tiếng thét như heo chọc tiết của Izumi. Rồi thì nước mắt ướt đẫm mặt cậu, đôi tay ôm chặt lưng Natsuki. Natsuki thấy tội lỗi nhưng đồng thời có cảm xúc mâu thuẫn trong lòng, muốn làm Izumi khóc nhiều hơn nữa, h*m m**n dâng trào trong tên đó.
Để kiềm chế xúc động mãnh liệt này, tên đó thở hắt ra vùi đầu vào ngực người yêu. Nhịp tim đập của Izumi đem đến cảm giác bình yên. Hít vào thở ra, những ngón tay của Natsuki bao quanh d**ng v*t cậu, dịu dàng x** n*n. Từ bờ môi Izumi phát ra âm thanh ngọt ngào quyến rũ, cơ thể cậu thả lỏng.
Natsuki tiếp tục không ngừng v**t v*. Thật thống khổ cực cùng khi cố kiềm nén d*c v*ng, nhưng nhìn Izumi gò má ửng hồng, hai chân như vuốt mèo cọ người hắn bản tọa, cảm giác dòng nước ấm hạnh phúc lan khắp thân thể áp đi h*m m**n.
“Izumi…anh yêu em.” GÃ nhỏ giọng thì thầm, rồi đột nhiên đâm mạnh vào.
Izumi hét lên một tiếng khiến người nghe toàn thân xương cốt nhũn ra, bên dưới kẹp chặt Natsuki. Cậu khóc mắng Natsuki như thường lệ ‘ngu ngốc’ và ‘không’ – có lẽ nó vẫn hơi đau chút – nhưng bên trong cậu vui sướng ôm lấy thứ của Natsuki.
“Izumi…em tuyệt quá…”
Kiềm chế không quá sớm xuất tinh, tên đó không ngừng đoạt lấy Izumi. Cảm giác quá tuyệt vời. Tên đó muốn chiếm đoạt Izumi nhiều hơn, mạnh hơn nữa. Tên đó biết mình nên dịu dàng cẩn thận để không làm tổn thương người yêu, nhưng khao khát chiếm lĩnh lý trí của tên đó.
Tiếng r*n r* thoát phá rồi bỗng một tiếng hét cao vút. Natsuki không thể kiềm chế d*c v*ng bắn vào sâu trong cậu, một giây phút hắn ta đây thậm chí không thể thở. Hai người run rẩy nằm xuống, chất nước trắng đục chảy ra bên dưới cơ thể.
Natsuki hít vào một hơi, loáng thoáng nghe thấy âm thanh. “Em cũng yêu anh, ngốc ạ.”
GÃ khẽ gật đầu, hai tay bao quanh thân thể Izumi kéo vào ngực mình. Giờ đây gã hạnh phúc cực kỳ, không dám tin là thật. Quá phấn khởi, hạnh phúc tràn ngập đến mức muốn khóc.
Sau đó một khoảng thời gian, hai người vẫn trong trạng thái kiệt sức.
“Em cư xử cứ như trẻ con nhỉ?” Izumi đột nhiên lầm bầm, nằm trên giường quay mặt hướng bức tường. “Bình thường vào cấp 3 rồi không ai tổ chức sinh nhật nữa. Em đã rất ngượng…”
“A? Anh nghĩ nếu em thật sự là con nít thì chúng bản tọa không thể làm chuyện này được.” Natsuki trả lời, bàn tay mập mờ xoa mông Izumi. Tức thì bị Izumi cốc đầu.
“Này, em đang nghiêm túc nha!” Izumi nói.
“Thì anh cũng trả lời nghiêm túc mà.”
“Có lẽ đi. Nhưng em nghe thì không phải thế, ngu ngốc.” Izumi nhăn mặt, hậu quả sau khi phóng túng.
Natsuki vội vàng xin lỗi, vuốt tóc Izumi, tên đó cố gắng đổi đề tài.
“Dù sao anh rất ngạc nhiên thấy em làm những thứ này vì anh, Izumi! Anh rất hạnh phúc!” Tên đó nói thêm.
Izumi thì lặng im có vẻ khó chịu
Chết, chẳng lẽ nói thế cũng phạm cấm kỵ?
Natsuki hơi hoảng, nhưng thấy môi Izumi mím lại và vẻ mặt nhăn nhó thì hắn bản tọa cười gian.
Hay là em ấy xấu hổ khi nhắc tới nó?
“Không biết tại sao, tuy nhiên em muốn làm. Có lẽ bởi vì ghen tỵ.”
“Ghen?”
“Chẳng phải anh luôn luôn được mời dự các buổi tiệc sinh nhật? Lúc em nghe thấy thì luôn nghĩ ‘chắc tuyệt lắm’ rồi em cũng muốn làm thế vì anh…” Giọng Izumi ra vẻ thờ ơ nhưng có thể nghe ra chỉ là giả vờ.
Đúng vậy, mấy năm nay Natsuki được mời tham dự rất nhiều sự kiện, hắn lão phu thường không từ chối bữa tiệc nào. Hắn lão phu đột nhiên hiểu cảm giác lúc đó của Izumi. Lặng yên nhìn cuộc sống Natsuki tràn đầy muôn màu có nhiều người vây quanh, trong khi Izumi là bạn thân nhất của hắn lão phu.
Giờ đây nghe Izumi nói vậy, trái tim tên đó co rút thống khổ.
“Nói này, Izumi, em chịu hẹn hò với anh có phải vì…” Không, đừng nói ra. Nhưng nếu không nói hắn bản vương sẽ vẫn bất an.
Natsuki cố gắng biểu đạt suy nghĩ thì bị Izumi trừng mắt, cậu gắt giọng. “Đương nhiên không phải bởi vì tôi mơ hồ không rõ. Tôi làm chuyện đó cùng Natsuki là vì biết chính xác mình muốn gì. Hơn nữa làm thế quái nào tôi sẽ để một tên con trai làm này làm nọ với mình chỉ vì tình bạn. Ngu ngốc!”
Những lời nói cộc cằn, gắt gỏng che giấu đi sự e thẹn và thâm tình, nghe không được tự nhiên. Quả nhiên là cách nói kiểu Izumi. Mặt Natsuki giãn ra, biết Izumi hiểu rõ và trân trọng tình cảm này làm gã mừng như điên.
“Hiểu…hiểu rồi, cám ơn em.” Hắn bản tọa khẽ nói, cho Izumi một nụ cười hạnh phúc sáng lạn làm cậu đỏ mặt.
Giây phút ngắn ngủi đó thật kỳ diệu. Nụ cười của hoàng tử bỗng nhiên biến thành ngây ngô cười giống tên ngốc.
“May quá, vậy là em cũng thấy sướng khi chúng ta đây l*m t*nh ha?”
“Đừng…đừng có đề cập tới nó, háo sắc!”
“Nhưng mà trong lúc làm em luôn có vẻ rất đớn đau, làm hại anh cứ lo kỹ thuật của mình không tốt. Nhưng giờ nghe em nói thích nó khiến anh mừng lắm.” Natsuki siết tay đấm vào bàn tay kia đang xòe ra, hùng hồn tuyên bố. “Anh thề sẽ cố gắng giỏi kỹ xảo hơn nữa!”
Natsuki rất muốn nói cho Izumi – lần này thì mới đầu tiến triển trơn tru, tuy nhiên tới giữa đường tên đó đã làm đau Izumi. Thế nên lần tới Natsuki muốn cho cậu không hề cảm giác thống khổ dù chỉ một chút.
Izumi mặt đỏ bừng một cước đạp tên đó văng vô tường, hét.
“Đầu óc nhồi thứ gì thế này, anh đúng là hoàng tử háo sắc!!!”
Natsuki té xuống giường với tư thế bất nhã. Toàn thân tr*n tr** nằm trên mặt đất, trông hắn bản tọa không hề giống hoàng tử mà như ông chú b**n th** hơn.