Ánh Sáng Xanh – Green Light
Chương 5: Rung động mơ hồ

Cập nhật lúc: 2026-07-25 09:15:29 | Lượt xem: 2

Trên đường quay về tay tên đó vẫn nắm tay tôi.

“Này!”

“Sao?”

“Sao cái con khỉ! Buông ra!”

“Chúng lão phu cứ giữ như thế này lâu hơn chút được không?”

Đột nhiên Natsuki nắm chặt hơn, chăm chú nhìn tôi. Đôi mắt tên đó lóe tia sáng kỳ quái, ánh mắt kiên quyết. Tôi bối rối nhìn sang chỗ khác. Trái tim bỗng đập nhanh, sau lưng ướt đẫm mồ hôi dù trời đã tắt nắng.

Natsuki trầm mặc. Hắn bản tọa có thể nói “Đùa thôi mà.” vậy là coi như không có chuyện gì, nhưng thời gian trôi qua mà hắn bản tọa vẫn tĩnh lặng. Nếu cứ để vậy chắc chắn tôi sẽ điên lên chửi thề mất. Tự dưng căng thẳng làm cổ họng tôi khô khốc, không thể phát ra tiếng động.

Tại sao mình thấy bứt rứt chỉ vì ai đó nắm tay?

Một lúc lâu im ắng, Natsuki bỏ tay tôi ra. “Xin lỗi.” Tên đó nói. “Tôi đùa hơi quá hả?”

“Hở?”

“Biểu tình của cậu rất thú vị nên tôi kiềm lòng không được. Thôi nào, tôi sẽ mua nước cho cậu thay lời xin lỗi được không?”

Tôi chỉ chờ những lời này. Gật mạnh đầu, nhưng cảm nhận đầu tiên không phải được giải thoát mà là thất vọng. Nhưng tại sao tôi phải thất vọng chứ.

“Thành thật xin lỗi.” Natsuki nói, nở nụ cười khiến tôi bối rối.

Tôi hết giận ngay, có lẽ bởi vì hắn làm thế lúc tôi còn đang cao hứng. Tuy nhiên có chút buồn bực dễ dàng bị hắn lừa, trước khi nhận ra thì tôi đã nhấc chân bỏ chạy.

“I…Izumi?!”

Tôi nghe giọng Natsuki bám theo phía sau. Tôi chạy nhanh hơn, không thèm để ý tên đó lão phu. Tôi không biết mình đang ở chỗ nào và sẽ chạy tới đâu, điều đó không quan trọng. Tôi chỉ muốn thoát khỏi Natsuki, nhanh chóng.

“Izumi, chờ đã! Làm sao vậy?”

“Im đi! Đừng theo sau tôi!”

Natsuki khờ ngốc cứ chạy theo, thế là hai đứa tự dưng chơi trò rượt bắt. Tôi làm sao chạy thắng Natsuki. Tên đó ở đội điền kinh, còn tôi thì gần đây không hoạt động thể thao. Hơn nữa tôi chạy lẫn vào đám đông – mấy người mặc đồ thú bông, người qua đường – mỗi lúc như thế tôi phải chậm lại lách mình né tránh. Không lâu sau Natsuki đã đuổi kịp tôi.

“Thôi nào, tôi xin lỗi rồi mà, thật xin lỗi. Nên hãy ngừng lại đi. Cứ thế này thì chúng bản vương không thể nói chuyện!”

Tôi ngoái đầu lại, thấy tên đó chạy một cách đẹp mắt, thậm chí không hề th* d*c. Tên đó dễ dàng bắt kịp làm tôi nổi giận, vung cánh tay cố chạy nhanh hơn. Nhưng tôi hết sức rồi, chưa tới năm phút thì chân bắt đầu run, kết cuộc là vấp té. Natsuki ngừng ngay bên cạnh, tôi vừa thở vừa cố đứng dậy.

“Cậu vẫn nhanh như vậy, Izumi. Tôi sợ mình mất dấu cậu.”

Nói những lời khen ngợi trong khi cái trán đẹp tựa điêu khắc kia không đổ một giọt mồ hôi, thì không đáng tin chút nào. Ánh mắt tên đó nhìn tôi tràn đầy lo lắng và nhẹ nhõm.

“Cậu cố ý nhục mạ tôi? Cậu thậm chí còn không th* d*c nữa là!”

“Đó là bởi vì tôi luyện tập mỗi ngày, nhưng chắc chắn tôi không thể chạy nhanh hơn nữa.”

“Tôi cũng đã kiệt sức.”

Tôi ngồi phịch trên băng ghế gần đó. Natsuki ngồi xuống cạnh tôi. Tôi mặc kệ tên đó, chỉ lo ổn định hơi thở. Gió mát thổi thật dễ chịu.

Natsuki híp mắt nhìn lên bầu trời trong xanh. “Izumi.” Một lúc sau hắn nói. “Cậu nghỉ điền kinh bởi vì tôi, đúng không?”

Câu hỏi đột ngột làm tôi lúng túng một lúc mới lắc lắc đầu nói. “Không phải…”

Năm cấp hai, lớp bảy, tôi ở đội điền kinh. Lúc đó tôi là người chạy nhanh nhất trong số các học sinh lớp dưới. Rồi Natsuki gia nhập cùng tôi, mọi người đều chờ mong tên đó trổ tài, nhưng tôi chưa một lần thua tên đó. Chính điều đó càng làm tôi bỏ cả tâm hồn vào điền kinh. Natsuki đánh bại tôi mọi thứ, nên chạy cự ly ngắn là thứ duy nhất cho tôi tự hào.

Nhưng mà lúc sắp lên lớp tám, tôi nghỉ điền kinh. Nguyên nhân là vì đã chạy thua Natsuki nội dung một trăm mét, lần đầu tiên thua. Tôi biết rõ nếu nói ra thì người bản vương sẽ bảo nghỉ chỉ vì lý do vớ vẩn này. Nhưng với tôi đó là lý do chân chính.

-Tôi làm được rồi! Lần đầu tiên thắng được cậu, Izumi!

Khi kết thúc trận đấu định mệnh đó, Natsuki mỉm cười với tôi, một nụ cười hạnh phúc. TÊN ĐÓ không bao giờ biết nụ cười đó đánh tôi rớt xuống vực sâu thăm thẳm. Nhục nhã, cô đơn, buồn bã, thất bại chua xót. Hàng ngàn cảm xúc đè nén lồng ngực làm tôi suy sụp. Về nhà, tôi nằm vật ra giường khóc cả đêm. Ngày kế tiếp tôi đưa đơn xin nghỉ.

Nhiều năm sau, vẫn có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác thống khổ kia.

Tôi hít sâu một hơi tự nhủ phải bình tĩnh. Chạy chậm một chút có lẽ vì đã lâu rồi không luyện tập. Tôi cắn chặt khớp hàm ngăn cơn buồn nôn, bên cạnh Natsuki tỏ ra lo lắng.

“Cậu không sao chứ, Izumi? Không khỏe?”

“Im đi. Không sao hết, để tôi yên, nhìn mặt cậu làm tôi mệt thêm.”

Nghe vậy Natsuki cau đôi mày đẹp.

Mình đã chọc giận hắn ta đây ư? Ha, không đời nào. Dù mình có làm gì thì hắn ta đây sẽ chỉ mỉm cười bao dung. Hắn ta đây không giờ nổi giận dù mình nói hay làm cái gì quá đáng đi nữa. Bởi vì mình chẳng là gì với hắn ta đây cả.

Kỳ thật, tôi cảm thấy mình là đồ ngu khi hiểu rõ bản thân chẳng là gì trong lòng hắn. Tôi tự nhủ phải ngay lập tức về nhà ngay, nhưng hiện giờ sợ hãi bao phủ làm tôi muốn khóc.

Tôi thở dài một tiếng, đứng dậy bước đi mà không thèm nhìn lại. Tôi không muốn ở lâu trong công viên chết tiệt này nữa. Lúc xem chương trình Hòa thượng thì rất vui, giờ nghĩ lại mới thấy thật xấu hổ vì đã cao hứng đến quên mọi thứ.

Tôi đi nhanh như bay, nhưng Natsuki đuổi theo kéo tay tôi lại.

“Này! Cậu muốn đi đâu?”

“Về nhà.” Tôi nói nhanh che giấu tiếng nói run rẩy.

Tôi có thể cảm nhận được Natsuki do dự qua bàn tay nắm chặt tay tôi. Không khí ngày càng căng thẳng, rồi tên đó nặng nề gật gật đầu.

“Thôi được.” TÊN ĐÓ bước đi, kéo tôi theo sau.

Tôi tưởng sẽ tới cổng ra, nhưng vì một số nguyên nhân, rốt cuộc chúng tôi đến chỗ đu quay. Nó là thứ to đẹp nhất trong công viên, mỗi thùng đu quay vẽ hình bông hoa uất kim hương, hoa cúc. Công viên rất giống vương quốc cổ tích, ngồi trên thứ đáng yêu đầy màu sắc này càng tuyệt.

Khi tôi đang choáng ngợp thứ đồ sộ đó đột nhiên đập vào mắt, thì Natsuki đã đẩy tôi vào cái thùng vừa hạ xuống.

Tôi hết hồn muốn bước ra nhưng quá muộn. Cô nhân viên ngay tức thì khóa cửa, cái thùng bắt đầu chuyển động lên cao.

“Rồi, bây giờ chúng bản vương có thể nói chuyện.”

Tôi quay đầu nhìn hắn ta đây. Natsuki ngồi xuống ghế, thỏa mãn cười nửa miệng.

“Chết tiệt. Tôi không có gì nói với cậu hết!”

“Ngồi đi, còn một khoảng thời gian mới xuống dưới được.”

“Là lỗi của ai hả?!” Tôi vừa phát hiện ra mình rất thích hợp chất giọng cao vút, nhất là khi cái giọng bình tĩnh đáng ghét kia gọi tên tôi.

“Izumi.”

Natsuki giang chân, nhìn chăm chú vào tôi. Ánh mắt tên đó nghiêm túc làm tôi ngoan ngoãn ngồi xuống ghế đối diện. Nhưng chờ mãi không nghe tên đó nói lời nào.

Chúng tôi đang lên cao, bởi vì tôi nhìn xuống thấy vòng quay ngựa gỗ và tách trà lớn biến thành nhỏ xíu. Ở độ cao này tôi có thể thấy rõ những đóa hoa được trồng theo hình vuông. Khung cảnh thật đẹp. Nhưng tôi không nhìn vương quốc hoa chìm trong ánh nắng, mà là nhìn kính cửa sổ phản chiếu khuôn mặt Natsuki.

Không phải tôi muốn nhìn hắn, chỉ là, ánh mắt không thể dời đi. Đầu hắn hơi cúi thấp như đang suy nghĩ điều gì. Natsuki là loại người quyết đoán hành động nhanh, hiếm khi thấy hắn do dự như vậy.

Tôi nhìn khuôn mặt mơ hồ của Natsuki trong kính thật lâu mà không chán, giống như bị hút hồn. Mặt hắn luôn đẹp trai như thế. Nhìn hắn, tôi thấy mình kém xa.

“Izumi, có chán ghét khi vừa nãy tôi đụng vào cậu?”

“Không, không hề!” Tôi lớn tiếng. Tôi không thấy ghét lúc hắn lão phu đụng chạm, tôi chỉ là buồn bực bị hắn lão phu trêu chọc. Trong lòng vẫn còn khó chịu đây, tôi vô thức thở dài một tiếng. Tôi ghét bản thân tí hon như vậy, bị tổn thương chỉ vì chuyện nhỏ nhặt thế này.

“Tôi chỉ là bực mình vì cậu hành động kỳ quái. Tôi ghét trò đùa kiểu đó.”

“Vậy là nếu tôi không đùa mà nghiêm túc thì được?”

Tôi giận. Chỉ sau hai giây tôi nói mình ghét kiểu đùa đó thì hắn bản vương lại vậy nữa rồi.

“Cậu muốn đánh nhau phải không?”

Natsuki nhếch môi, vội vàng xin lỗi. Nhưng mà nụ cười đó có chút buồn, khi nó dần biến mất trên mặt thì hắn lão phu khẽ thở dài.

“Dù sao thì thành thật xin lỗi đã đùa quá đáng. Nhưng hôm nay mời cậu tới đây không phải để chọc cậu. Tôi muốn hai người chúng lão phu thẳng thắn nói chuyện, ý tôi là, tôi đã gây nhiều phiền phức cho cậu.”

“Tôi đã nói rồi, hãy quên nó đi và để tôi yên. Mọi chuyện sẽ càng rối hơn nếu cậu tham gia vào!”

“Tôi biết, nhưng tôi chán ghét như vậy. Tôi không cần biết người khác nói gì – là chính tôi muốn đi cùng cậu, là chính tôi muốn nói chuyện với cậu. Izumi à, tôi muốn giống như trước đây, được bên cạnh cậu.”

Natsuki vẻ mặt chân thành thổ lộ khiến tôi ngơ ngẩn, quên mất khả năng nói móc họng của mình. Có lẽ bởi vì chỉ có hai đứa ngồi trong thùng đu quay, tôi mới có thể bình tĩnh lắng nghe tên đó nói. Bỏ qua lòng tự trọng ghen tỵ xấu xa, tôi phấn khởi nghe tên đó nói, lòng lâng lâng.

Lúc tôi ngước lên nhìn Natsuki, hắn lão phu đang nhìn xuống mũi chân, có thể thấy yết hầu chuyển động nuốt nước bọt khan.

Nếu thấy xấu hổ thì đừng nói ra chứ, tên ngốc.

“Ưm, vậy nên, nghe như chuyện bé xé ra to, nhưng tôi thật sự nghĩ như thế. Lúc cậu nói ‘hãy hẹn hò với tôi’, tôi đã rất vui sướng. Ý tôi là, tôi tưởng cậu ghét tôi.”

“Cái đó….” Tôi ngập ngừng. Tôi nói hẹn hò chỉ là để chọc quê hắn lão phu, nhưng bây giờ không cách nào nói ra. “Cậu nên biết, tôi không có ý bất thường gì đâu.”

“Tôi biết. Cậu muốn trêu cợt tôi thôi, đúng không? Tuy nhiên tôi vẫn thấy mừng rỡ. Bởi vì nó cho tôi cơ hội được nói chuyện với cậu.” TÊN ĐÓ cô đơn mỉm cười.

Nghe như gã biết hết tôi nghĩ gì, làm tôi có chút ngượng ngùng. Không khí rơi vào yên tĩnh, đu quay đáp xuống mặt đất. Tôi nói muốn về nhà, lần này Natsuki không phản đối. Chúng tôi ra cổng, mấy cái vé còn giữ trong bóp, lên xe buýt rồi xe điện ngầm, trở về trạm ga cũ.

Tới lúc nói tạm biệt, Natsuki cố gắng muốn đi về cùng tôi.

“Cậu có chắc là không muốn tôi đưa về nhà?”

“Đã nói là không, đừng lải nhải nữa!”

“Nhưng cậu không giỏi định phương hướng.”

“Thôi đi, đừng có nhớ mãi mấy thứ đáng xấu hổ đó! Tôi làm sao đi lạc chỗ gần nhà được chứ!”

“Vậy, được rồi, nếu cậu nói thế thì….” Natsuki khẽ gật đầu, nhếch môi.

Hừm, mới cố gắng nhiêu đó đã bỏ cuộc rồi sao….khoan, mình đang nghĩ gì vậy? Nghe như mình không muốn rời xa gã vậy.

Tôi lắc lắc đầu quăng đi suy nghĩ khủng khiếp đó, ném câu “Gặp lại sau!” liền xoay người đi.

“Này, Izumi!”

Chưa kịp cất bước thì Natsuki đã ra tiếng ngăn lại, nắm cổ tay tôi.

“Thế….ưm…sau này chúng bản vương lại nói chuyện và đi chơi như xưa….có được không?”

“Ừ thì….” Do dự trả lời, tôi vò rối tóc.

Đôi mắt Natsuki tràn đầy khẩn cầu. Nhìn mặt tên đó khẩn trương, tôi tự hỏi tại sao tên đó phải cố chấp chuyện này đến vậy. Mãi suy nghĩ bất giác tôi khẽ khẽ gật đầu.

“Cám ơn” Natsuki nói, biểu tình nhẹ nhõm, mím môi kiềm nén không toét miệng cười. Tên ngốc, khuôn mặt vui vẻ kia đã tiết lộ hết rồi, cũng làm tôi sửng sốt. Hắn bản vương buông cổ tay tôi ra, sửa sang nắm bàn tay.

Vài tiếng r*n r* thoát khỏi môi tôi, hắn bản tọa vội vàng tách ra.

Vừa nãy cách tên đó nắm tay mình thật quái dị. Không phải như bắt tay, mà dường như tên đó muốn hai bàn tay mười ngón đan vào nhau.

Tôi ngước nhìn Natsuki, gã nghiêng đầu nhìn tôi với ánh mắt dấu chấm hỏi ngây thơ vô số tội. Tuy thất vọng nhưng tôi cũng nhẹ nhõm vì biết chỉ do mình tưởng tượng vớ vẩn. Tôi trở nên nhạy cảm vì mọi chuyện xảy ra hôm nay, ý tôi là, mỗi lần nhìn gã là trái tim đập mạnh.

“Vậy hẹn gặp lại.” Natsuki nói.

“Rồi, tạm biệt.” Tôi hơi vẫy tay, Natsuki cũng vẫy tay chào.

TÊN ĐÓ cười hớn hở dường như hai đứa trở lại thời tiểu học, bất giác tôi bật cười theo. Vào lúc đó, tôi nhớ lại quãng thời gian lớp năm.

Nghĩ kỹ lại, tôi thấy mình rất ngốc. Khi đó Natsuki luôn cười với mọi người. Tôi không thích cách tên đó đối với tôi, một người bạn thân thiết, bình đẳng như với mấy người khác.

Lòng tự trọng của con nít quá khờ khạo, nhưng lúc đó thật sự là rất đau. Lúc đó tôi ngu xuẩn không biết nắm bắt cơ hội làm lành cùng hắn bản tọa. Nhưng bây giờ sau thời gian dài, lần đầu tôi nói chuyện với Natsuki. Cảm giác như tảng đá lớn nhấc khỏi lồng ngực.

Tôi khẽ thở dài nhìn trời, gió mơn man gò má tinh nghịch bay đi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8