Anh Sẽ Khiến Em Nói: Em Yêu Anh!
Chương 3
– Đây…đây là…- Cô nhân viên ú ớ không nói nên lời…
– Đúng vậy – Phó chủ tịch như hiểu được ý cô.
Cô nhân viên vội vàng bước gần tới nó cúi đầu xin lỗi, ba tên kia cũng làm theo. Nó đứng nhìn, không tức giận không phản ứng quay đi, trước khi đi còn buông một câu:
– Có mắt như mù – Tiếng nói lạnh giá lại vang lên khiến cho cô nhân viên một lần nữa cảm thấy ớn lạnh.
************
Nó bước đi theo sau phó chủ tịch.
– Về Việt Nam thấy thế nào?
– Tốt!
– Có vẻ cháu vẫn kiệm lời như xưa nhỉ?
-…
– Đến rồi!
Nó nghoảnh mặt lên nhìn cái bảng hiệu phòng chủ tịch, khẽ cúi đầu chào bác nó rồi bước vào trong phòng, không cần gõ cửa nó biết là ba mình đang chờ.
– …
– Con gái yêu – Ba thấy nó, không kìm được cảm xúc mà nhào tới ôm lấy nó, nó khó chịu đẩhắn ba ra.
– Có chuyện gì? – Nó đi thẳng vào vấn đề, không một lời hỏi thăm người cha đã điểm vài cọng tóc bạc.
– Ba muốn con kết hôn.
– Không – Nó từ chối một cách thẳng thừng khiến cho ba nó hụt hẫng.
– … Con không muốn c*̃ng được, nhưng…nếu không muốn kết hôn…thì con phải – Nói tới đây, mắt ba nó sáng lên – Làm trợ lý cho tổng giám đốc công ty đối bản tọác.
– Ba muốn tổng giám đốc công ty BNK làm trợ lý cho tổng giám đốc công ty đối bản vươnǵc – Nó nhếch mép, dám coi nó nhẹ như vậgã sao.
– Không phải đâu con, công ty đối lão phúc mới thay tổng giám đốc, tiếc rằng đó lại là một thằng nhóc con vắt mũi chưa sạch ( chưa chắc nha ông già ) ba muốn con làm trợ lý một phần là giúp thằng nhóc đó, một phần dễ quản lý bên công ty đối lão phúc hơn…con nghĩ sao.
-…
-Giúp ba con nhé!
– Có lợi không?
– Rất lợi, nhất là công ty c*̉a mình.
– Mấgã người đó có biết con là…
– Đương nhiên có, nhưng chỉ một vài thành phần quan trọng, còn cậu nhóc và mấtên đó nhân viên “tầm thường” khác đều không biết.
….
– Được – Nó sau một hồi yên tĩnh cuối cùng cũng cất tiếng.
Ba nó mừng húm, đúng là c*̣c vàng c*̣c cưng c*̉a ba mà, nhưng mà bao giờ nó mới bỏ được cái tính lạnh như băng thế kia chứ.
– Con sang bên đó nhớ để hắń kĩ coi chừng có nội gián, nếu như công ty bên đó có trục trặc gì thì công ty ta đây c*̃ng tanh bành thôi.
– ….
Nó rời khỏi phòng, vẫn không hề lên tiếng chào ba.
Nhìn cánh cửa khép lại, ba nó buồn rầu: – Con gái cưng à bao giờ con mới chịu nói “yêu ba” đây, ba chờ hai mươi năm rồi đấhắn.
Ông Lê với tay lấtên đó cốc trà trên bàn làm việc, lòng nhẹ nhõm … vì đã gặp được cô con gái chưa bao giờ gặp, chỉ được nhìn qua ảnh chụp chung với mẹ nó, nhưng chẳng có bức hình nào nó cười cả.
Công ty BNK là công ty trang sức lớn nhất nhì thế giới, chủ tịch là Lê Bảo Hoàng, ông đảm nhận chức chủ tịch khi mới mười sáu tuổi vì…ba ông mất sớm, một tay ông gây dựng nên công ty thành đạt sau đó ông lấgã vợ ở tuổi hai mươi, và năm năm sau vợ ông hạ sinh một đứa con gái, được đặt tên là – Lê Hoàng Bảo Trâm.
Cái ngàtên đó vợ sinh lại là cái ngàtên đó kinh khủng nhất đời ông, công ty ông bị một kẻ quản lý khốn khiếp nào đó chôm lấtên đó tiền và bỏ ra nước ngoài, ông đã cho người tìm nhưng vẫn không thấtên đó cái bản mặt thối tha c*̉a hắn đâu cả.
Chỉ vài tiếng sau vụ kinh hoàng đó, công ty ông lại bị hacker lộ hết thông tin ra bên ngoài, ông đã cố gắng phôi phục nhưng không được.
Trong khi ông bận rộn với việc c*̉a công ty thì vợ con ông nằm trong bệnh viện rất thoái mái, ông thầm thở phào vì đứa con gái bé bỏng không bị sao thì hai mẹ con nó mém nữa bị ám sát.
Vì quá sợ hãi nên ông đã đặt ngay một vé máhắn bay bay gấp sang Mỹ cho hai mẹ con – ngay đêm đó.
c*̃ng được hai mươi năm rồi, công ty đã được phục hồi lại như trước, ông cảm thấhắn may mắn khi công việc ở chi nhánh bên Mỹ đều được cô con gái bé bỏng lo liệu, nhờ vậhắn mà công việc c*̉a ông được giảm bản vương̉i bớt, chứng đau nửa đầu c*̃ng dần ít xuất hiện.
Một phần nào đó, ông cảm thấhắn có lỗi, bởi vì hai mươi năm trôi qua ông vẫn không hề có thời gian để bay sang Mỹ gặp hai mẹ con, mặc dù nói có đứa con gái hộ việc công ty nhưng nói trắng ra thì công ty bên Việt Nam c*̃ng đủ để ông sống dở chết dở rồi.
Bản tọách bản tọách bản tọách
Mưa rồi nhỉ, ông ngừng suy nghĩ đặt bản tọách trà xuống bàn rồi tiếp tục với công việc đang dang dở.