Anh Sẽ Khiến Em Nói: Em Yêu Anh!
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-07-26 13:15:16 | Lượt xem: 2

Bỗng…

Hàng mi rung rung…

Đôi mắt từ từ mở ra nhìn thẳng vào mắt tên đó, tên đó khẽ giật mình : “đôi mắt màu tro đặc biệt”

– Em là ai? – Sau một hồi đơ như cây bơ, cuối cùng gã cũng mấp máy miếng nói được một câu.

– … – Không trả lời.

– Em tên gì?

-…..

– Em đến đây làm gì?

– …. – Hắn hỏi liên tục mấy câu mà vẫn chỉ nhận được sự tĩnh lặng.

Chợt…

Tay nó vén tóc lên rồi lấy xuống cái ear phone bluetooth nhỏ, hóa ra là nó không nghe những gì tên đó nói chứ không phải là không muốn trả lời.

– Em tên gì?

– … – Nó vẫn nhìn tên đó không trả lời, tên đó khẽ khẽ thở dài nhưng lại thấy nó ngồi dậy lục lục cái gì đó ở trong túi xách đưa cho tên đó.

Tên đó cầm tấm thẻ nhân viên của nó trên tay, hóa ra nó là trợ lý mới của tên đó, ba đúng là có mắt nhìn người, chọn cho con trai cưng người con gái đẹp như thế kia, chắc là muốn tên đó không tập trung làm việc đây mà.

– Lê Hoàng Bảo Trâm – Hắn lão phu gọi tên nó, nó khẽ nhướng mày nhìn lên hắn lão phu, ánh mắt lạnh lùng trở lại không ấm áp như lúc ngủ – Đi ăn cơm nhé!

TÊN ĐÓ cười, nó khẽ khẽ gật đầu, sau đó hai người tiến ra khỏi phòng làm việc đi thẳng xuống căn – tin.

————— Căn Tin —————

Cũng đã gần hết giờ nghỉ trưa nên ở đây ít người gã, cũng đỡ mắc công tranh nhau giành đồ ăn thì mệt nhưng mà ai dám giành đồ ăn với gã chứ, có khi còn nhường cơ.

Nó kéo ghế ngồi xuống một cái bàn gần cửa sổ, lật lật cuốn menu rồi chỉ tay vào món cơm gà rồi đẩy cái menu về phía hắn.

Hắn ta đây cười nhẹ rồi đưa cái menu cho phục vụ.

– Cho tôi hai phần cơm gà.

– Vâng, thưa tổng giám đốc.

Người phục vụ rời đi, nó ngồi nhin ra cửa sổ, buổi trưa nhưng người đi đường vẫn không có dấu hiệu giảm vẫn đông đúc như mọi khi.

Hắn ngồi nhìn vẻ mặt tựa thiên thần của nó, tay chống cầm, tự hỏi: “ Tại sao trên đời lại có người đẹp như thế này chứ?”

– Em thích nắng à? – Tên đó hỏi nó không trả lời chỉ khẽ lắc đầu – Sao anh thấy em thích ngồi gần cửa sổ thể?

Lúc nãy thì thấy nó nằm trên sofa gần cửa sổ, bây giờ cũng chọn bàn ngồi gần cửa sổ đầy nắng, không phải thích nắng chứ thích gì nữa.

-…

Tên đó khẽ thở dài, nó vẫn chưa nói gì với tên đó.

– Thích ngắm cảnh – Tiếng nói lạnh vang lên, tim tên đó lệch một nhịp, đôi mắt trân trân nhìn người con gái trước mắt.

Nó cười nhẹ, không ngạc nhiên vì có nhiều người nghe nó nói xong thì có thái độ như hắn…chắc là cảm thấy … lạnh.

Nhưng… nó đã sai.

Tên đó thẫn thờ nhìn người con gái trước mặt, tiếng động của nó thật quyến rũ, sắc xảo, lời nói đó như con dao đâm thẳng vào trái tim nhuộm đầy máu đỏ tươi của tên đó.

Người phục vụ bưng hai dĩa cơm gà ra và đặt xuống bàn nó và tên đó.

Nó từ tốn cầm cái thìa xúc từng muỗng cơm cho vào miệng.

Hắn vẫn đơ ra đó…

Vài thế kỉ sau, cuối cùng hồn gã đã nhập về với xác.

Hắn cầm cái muỗng lên chọc vào miếng thịt gà trên dĩa, khẽ nhếch mép.

“ Bảo Trâm, làm sao đây, em đem trái tim anh cất ở đâu rồi???”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8