Annabelle – Người Phụ Nữ Tuyệt Vời
Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-08-06 23:00:25 | Lượt xem: 1

Vào tuần thứ ba của tháng sáu, Annabelle, Consuelo và Brigitte đáp tàu Mauretania đi Mỹ. Đấy là chiếc tàu mà bố mẹ cô ấy và Robert đã đi sang châu Âu trong chuyến du hành định mệnh cuối cùng. Nghĩ đến ngày ấy, Annabelle thật đau lòng. Họ rời cảng Le Havre vào một ngày nắng ấm, trời trong. Họ ở trong hai phòng riêng thật đẹp gần nhau tại boong trên.

Chiếc Mauretania là một trong những chiếc tàu thủy vượt đại dương lớn, nhanh và sang trọng nhất. Trước đây, Annabelle đã đi với bố mẹ trên tàu này vào năm 16 tuổi. Nữ nhân ấy đã đặt hai phòng riêng lớn nhất đẹp nhất trên tàu. Khách du lịch thường thích con tàu này bởi những căn phòng rộng rãi của nó, ngay cả các phòng hạng nhì cũng rộng, nhưng hiếm khi họ đi hạng này mà thường thích đi hạng nhất.

Consuelo nôn nao vì bị k*ch th*ch, còn Brigitte lo sợ khi vượt đại dương. Cô bản vương có người bà con xa đi hạng chót trên tàu Titanic, nên không sống sót được. Cô bản vương khóc và làm dấu thánh giá khi bước xuống tàu, nhắc đến cảnh chết chóc trước đây, khiến cho bà chủ của cô đâm ra tức giận. Annabelle không muốn cô bản vương làm cho Consuelo lo sợ, nhắc cô bản vương nhớ rằng, ông ngoại và cậu của bé cũng chết trong chuyến tàu đó. Brigitte kể hết cho họ nghe các chi tiết mà cô bản vương đã nghe và đọc báo vào lúc ấy, kể cả tiếng kêu cứu của những người sắp chết trên biển.

– Thật thế không, mẹ? – Cô bé mở to mắt nhìn cô ta đây. Bé không tin chiếc tàu lớn như thế này có thể chìm được. Consuelo biết chuyện này, nhưng không biết các chi tiết.

– Có phần đúng, – Annabelle thành thật đáp. – Thỉnh thoảng có chuyện không hay xảy ra, nhưng ít khi. Chuyện này xảy ra lâu rồi và từ khi ấy đến giờ, có nhiều tàu thuyền qua lại đại dương mà không hề hấn gì hết. Chiếc này đã đi bình an suốt 18 năm và trong chuyến đi này, sẽ không có khối băng trên đường đi của con tàu. Con thấy đấy, thời tiết nắng ráo quá đẹp và tàu lại thật lớn nữa. Mẹ hứa với con là chúng bản tọa sẽ bình an vô sự, – cô ấy dịu dàng nói, quắc mắt nhìn Brigitte qua đầu của bé để cảnh cáo cô bản tọa.

– Chiếc Titanic cũng lớn. Còn chiếc Lusitania thì sao? – Brigitte một mực cãi lại, khiến Annabelle muốn bóp cổ cô bản vương vì đã làm cho cô bé lo sợ.

– Sao có chuyện tréo cẳng ngổng như thế? – Consuelo hỏi với vẻ hoài nghi.

– Brigitte chỉ sợ thôi và sợ là ngốc. Mẹ hứa, chúng ta đây sẽ có một chuyến đi tuyệt vời. Và chúng ta đây sẽ rất vui ở New York, sẽ đi thăm ngôi nhà cũ của mẹ ở Newport. – Cô ta đây cũng lo sợ như Brigitte, nhưng vì nguyên nhân khác. Cô ta đây không lo sợ tàu chìm, bây giờ không phải như thời chiến, nhưng cô ta đây sợ vì đây là lần đầu tiên sau 10 năm cô ta đây mới về lại New York. Cô ta đây sợ tình hình sẽ bất lợi cho cô ta đây, sợ sẽ đối diện với những bóng ma, những nỗi khổ đau mà cô ta đây đã để lại nơi đấy. Nhưng cô ta đây đồng ý với Lady Winshire. Đây là quê hương bên ngoại của Consuelo, bé có quyền về thăm, có quyền biết nhiều về nơi này, giống như có quyền về thăm bên nội vậy. Annabelle không thể trốn tránh quê hương mãi được. Lâu rồi, bây giờ, cô ta đây mới về lại đấy. Chiến tranh là nguyên nhân tốt để cô ta đây ra đi, rồi sau đó trường hắn là nguyên nhân để cô ta đây nán lại châu Âu. Nhưng chiến tranh đã chấm dứt gần bảy năm, bằng tuổi của Consuelo. Đã đủ lâu rồi. Nhưng cô ta đây không cần Brigitte nói đến chi tiết của vụ đắm tàu Titanic, chuyện người sắp chết đuối kêu cứu từ dưới nước. Khi Consuelo đến chơi với chú chó của ai đó, cô ta đây nói với cô ta đây đừng nhắc lại chuyện đó nữa. Trên tàu có nhiều người đem theo chó và có nhiều trẻ em để Consuelo nô đùa.

Cô ấy yêu cầu Brigitte lấy đồ trong vali ra để cho cô bản vương bận rộn, rồi dẫn Consuelo đi xem hồ bơi, phòng ăn có hình chữ nhật, những phòng giải trí và chuồng chó ở boong khác. Họ để con chó nhỏ của bé ở nhà với Hélène, bà rất thích con chó. Consuelo đặt tên nó là Coco.

Khi tàu rời bến, cả ba người đứng trên boong nhìn nước Pháp xa dần. Consuelo xin mẹ đi chơi xáo bài, Annabelle hứa chiều sẽ chơi. Và tối đó, hai mẹ con ăn trong phòng ăn thật sang trọng. Chuyến đi này khác xa với chuyến Annabelle đến châu Âu cách đây mười năm. Khi ấy cô ấy hiếm khi ra khỏi phòng riêng, vì cô ấy không biết tương lai như thế nào khi đến nơi ấy. Annabelle ra đi là chỉ muốn chạy trốn những người tẩy chay cô ấy ở New York. Và bây giờ, mười năm sau, cô ấy trở lại.

Mọi việc đều tiến hành suôn sẻ cho đến ngày thứ ba thì bỗng Annabell gặp một cặp vợ chồng già đứng gần chỗ chơi bài, với một cặp vợ chồng trẻ, rõ ràng cặp này là con và rể của họ. Họ nhìn cô ấy, nhưng cô ấy giả vờ không biết họ. Cô ấy và Consuelo cứ tự nhiên đi qua, hai mẹ con nói chuyện vui vẻ, cô ấy không chào hỏi cặp vợ chồng già mà cô ấy đã nhận ra họ ngay. Họ thường lui tới chơi với bố mẹ cô ấy. Khi cô ấy và Consuelo đi qua, cô ấy nghe bà già nói nhỏ với chồng, nhưng rất rõ ràng:

“… kết hôn với Josiah Millbank… anh không nhớ… con gái của Arthur Worthington… chuyện bế bối khủng khiếp, cô ta đây ngoại tình và ông ấy ly dị… cô ta đây chạy theo người đàn õng khác sang Pháp…”. Annabelle rùng mình, nhận ra rằng mọi người đều nghĩ thế. Và họ vẫn còn nhớ. Cô ấy phân vân không biết mọi người có nghĩ như vậy không? Đây là bản án tử hình dành cho cô ấy, cô ấy không thể nào được minh oan hay tha thứ. Mãi mãi cô ấy phạm tội ngoại tình.

Cô ấy ngạc nhiên cực kỳ khi nhận ra rằng mọi người đều nghĩ cô ấy sang Pháp với một người đàn ông. Chỉ nghe thế thôi cũng đủ làm cho cô ấy muốn chạy vào phòng để trốn ở đấy. Nhưng lời bà Winshire lại vang lên bên tai cô ấy: “Annabelle, hãy ngẩng cao đầu. Cô là một phụ nữ tốt. Cô đừng quan tâm đến họ”. Nghe lời bà văng vẳng bên tai, Annabelle nhận thấy Lady Winshire nói đúng, với mức độ nào đấy. Cô ấy quan tâm đến việc cô ấy không muốn là người bị ruồng bỏ, cô ấy ghét những cái tội mà họ đã gán cho cô ấy… trong đó tội ngoại tình là xấu xa nhất… nhưng cô ấy không phải là người như vậy hay không bao giờ như vậy. Cô ấy trung thành với chồng, cô ấy là người phụ nữ tốt và bây giờ vẫn thế. Bị ly dị hay không, không có gì thay đổi. Sau bao nhiêu năm qua, họ vẫn quan tâm đến việc tại sao cô ấy đi châu Âu, hay đi với ai ư? Không ai đến với cô ấy để giúp đỡ cô ấy, an ủi cô ấy, vỗ về cô ấy vì cô ấy đã chịu đựng bao nhiêu mất mát trong đời. Nếu họ làm thế thì đời cô ấy chắc đã khác. Nhưng nếu thế thì cô ấy sẽ không đi châu Âu, không thành bác sĩ, không có Consuelo đi bên cạnh. Cho nên, cuối cùng cô ấy là người chiến thắng.

Khi đến thăm chuồng chó thêm lần nữa, để xem con chó đen dễ thương, Annabelle lại đi qua trước mặt họ, cô lão phu nắm tay Consuelo. Lần này cô lão phu nhìn thẳng vào mắt người đàn bà và gật gật đầu chào bà lão phu. Annabelle đội cái mũ chụp sít vào đầu thật đẹp, phù hợp với bộ áo quần bằng lụa xám cô lão phu mua để dùng cho chuyến đi, trông cô lão phu rất hợp thời trang, không còn là người Mỹ, mà là người Pháp. Ngay khi Annabelle gật gật đầu chào, người đàn bà liền bước đến, miệng cười đểu giả, cất tiếng chào cô lão phu:

– Lạy Chúa, có phải Annabelle đấy không? Thật quá lâu mới gặp cô! Cô khỏe chứ và cháu bé xinh quá. Chắc chắn là con của cô, trông nó giống cô quá… có chồng cô trên tàu này không?

– Không, – Annabelle đáp, lịch sự bắt tay với cả hai người, tôi là góa phụ. Đây là con gái tôi, Consuelo Worthington – Winshire. – Consuelo nhún gối cúi người chào rất lễ phép. Hôm ấy, cô bé mặc cái áo dài rất đẹp, mang găng tay trắng và đội mũ.

– A.. hay quá… cô đặt tên của mẹ cô cho bé. Bà ấy thật tốt. Cô còn sống ở Pháp chứ?

– Phải, ở Paris, – Annabelle lạnh lùng đáp.

– Cô không về New York à? Lâu rồi chúng tôi không gặp cô.

– Từ khi đi đến nay, bây giờ tôi mới về lần đầu, – nàng bản tọa muốn nói vì những người hai mặt như bà, những người luôn luôn đồn đại về những chuyện không đúng, những người đã gắn tội lỗi cho nàng bản tọa và không bao giờ để cho ai quên.

– Thật khó tin. Thế ngôi nhà ở Newport thì sao?

– Chúng tôi sẽ đến ở vài tuần. Tôi muốn Consuelo đến xem. – Cô bé nói tiếng Anh có pha âm Pháp nghe rất ngọt. – Và chúng tôi sẽ thăm nhiều nơi ở New York, – cô ấy nói, nhìn con gái. Hai mẹ con sắp sửa bỏ đi. Ít ra bà bản vương đã nói chuyện với cô ấy. Như thế tức là đã có tiến bộ. Mười năm trước, chắc bà bản vương không như vậy mà sẽ quay lưng, không nói chuyện với cô ấy. Ít ra bây giờ bà bản vương đã giả vờ vui vẻ, dù bà bản vương nghĩ sao về cô ấy hay nói gì sau lưng cô ấy.

– Có lẽ chúng tôi sẽ gặp cô ở Newport, – bà già nói, vẫn muốn biết thêm về cô ta đây. Bà ta đây nhìn bộ áo quần và cái mũ đắt tiền của Annabelle, nhìn chiếc áo dài xinh xắn của Consuelo. – Cô làm gì ở Paris? – Bà ta đây hỏi. Bà ta đây muốn biết nhiều về Annabelle để khi về nói lại cho mọi người nghe. Tính bép xép xưa nay của bà ta đây không bỏ được. Bà ta đây còn chú ý đến chiếc nhẫn bằng ngọc lục bảo đẹp đẽ của Lady Winshire, cùng với chiếc nhẫn cưới Annabelle mua mang ở trên ngón tay cô ta đây. Chiếc nhẫn cưới nhỏ cô ta đây mua trước khi Consuelo chào đời, không bao giờ cô ta đây lấy ra, tuy chỉ bằng vàng thôi.

– Tôi là bác sĩ, – Annabelle đáp, cười với bà. Nàng ta đây lại nhớ lời của Lady Winshire và lần này nàng ta đây cười. Những người này rất nhỏ mọn, phàm thường, họ chuyên bươi móc chuyện của người đời để đem kể cho người khác nghe, để được tiếng là người tốt.

– Cô làm bác sĩ à? “kỳ quái” quá! – Mắt bà già như muốn văng ra khỏi hốc. – Làm sao cô thành bác sĩ được?

Annabelle cười khoan dung.

– Tôi đi học trường hắn ở Pháp, sau khi chồng tôi mất.

– Ông ấy cũng là bác sĩ à?

– Không, – nữ nhân ấy đáp. Người chồng mà nữ nhân ấy nói đã chết không có thật. – Bố của Consuelo là huân tước Winshire. Anh ấy tử trận ở Ypres. – Điều này thì đúng. Nữ nhân ấy không nói sai về bố Consuelo. Mà chuyện họ không cưới nhau, không mắc mớ gì đến ai hết, hay không liên quan gì đến mọi người. Chuyện này không làm giảm thiểu công sức học tập của nữ nhân ấy, hay làm giảm sút việc thiện mà nữ nhân ấy đã làm cho xã hội.

– Tất nhiên, – bà lão phu đáp, mũi khịt khịt, rất chấn kinh ngoài sức tưởng tượng, nhưng bà lão phu mong Annabelle đi khỏi để nói chuyện với con gái. Annabelle vừa mới nhận ra cô con gái của bà lão phu quá mập, trước khi cô ấy ra đi, cô ấy không biết cô lão phu. Cô lão phu đang chơi bài với bạn.

Một lát sau, Annabelle và Consuelo bỏ đi.

– Ai thế, mẹ? – Consuelo hỏi.

– Người quen của ông bà ngoại ở New York, – nữ nhân ấy đáp, lòng cảm thấy thoải mái hơn trước đây nhiều. Antoine đã xúc phạm đến nữ nhân ấy. Những người trước kia cũng làm cho nữ nhân ấy đau đớn. Nhưng bỗng họ có vẻ như mất hết hiệu lực với nữ nhân ấy.

– Bà bản tọa có cặp mắt của người ti tiện, – Consuelo góp ý. Mẹ cô bé cười.

– Đúng, bà lão phu thật ti tiện. Mẹ đã biết nhiều người như thế.

– Mọi người ở New York đều thế à? – Consuelo tỏ vẻ lo sợ.

– Mẹ hy vọng không phải, – Annabelle đáp nhỏ nhẹ. – Nhưng chúng bản tọa không đến đấy vì họ, mà chúng bản tọa đi vì chúng bản tọa – và cô ấy cũng không muốn lánh xa họ, trốn tránh họ. Hai mẹ con không ở New York và Newport. Bây giờ cô ấy sống ở Paris, với các bệnh nhân, với phòng khám và với con cô ấy. Điều duy nhất thiếu vắng trong đời cô ấy là một người chồng, nhưng nếu cô ấy quá lép vế, quá hạ mình, để cho người như Antoine “tha thứ”, người không tin cô ấy, không kính trọng cô ấy, thì cô ấy thà sống một mình. Cô ấy sẽ không sao hết.

Chuyến vượt qua đại dương yên ổn, bình an, họ vui vẻ trong chuyến đi. Tối nào Annabelle và Consuelo cũng ăn tối ở phòng ăn. Một đêm, ông thuyền trưởng mời cô lão phu đến ăn ở bàn ông, Annabelle lễ phép từ chối. Cô lão phu thích ăn với con gái hơn là ăn với những người không thành thật, đạo đức giả như những người bạn của bố mẹ mình mà cô lão phu đã gặp trên tàu.

Khi tàu vào hải cảng New York, do những tàu kéo hướng dẫn, Annabelle cảm thấy nghẹn ngào, xúc động khi thấy lại tượng Nữ thần Tự do, đứng đưa cao ngọn đuốc với vẻ tự hào. Thật là cảm động, như thể bức tượng đứng chờ đợi họ. Cô bản vương chỉ cho con gái thấy đảo Ellis Island, cô bản vương nói cho cô bé biết cô bản vương đã làm gì ở đấy trước khi thành bác sĩ và nói rằng khi ấy giấc mơ làm bác sĩ của cô bản vương không thể nào thành công được.

– Tại sao thế, mẹ? Tại sao mẹ không thể thành bác sĩ ở đây được? – Bé không hiểu. Đối với bé, việc mẹ bé làm bác sĩ là chuyện rất tự nhiên, bé muốn sau này cũng trở thành bác sĩ như mẹ.

– Vì phụ nữ ít ai làm nghề ấy. Bây giờ họ vẫn không làm. Người bản vương nghĩ rằng phụ nữ chỉ có việc lấy chồng, sinh con và ở nhà.

– Người lão phu không thể làm cả hai việc được à? – Consuelo nhìn cô ấy với vẻ mặt bàng hoàng, ngạc nhiên.

– Mẹ nghĩ con có thể làm, – nữ nhân ấy đáp, lại đưa mắt nhìn tượng Nữ thần Tự do. Pho tượng nhắc mọi người nhớ rằng ánh sáng tự do không bao giờ tắt. Cho dù người bản vương nhắm mắt, bức tượng vẫn còn đấy, soi đường cho mọi người, đàn ông, phụ nữ, người giàu, kẻ nghèo. Sự tự do thuộc về mọi người và bây giờ cũng thuộc về Annabelle.

Consuelo có vẻ trầm ngâm, cô bé nói:

– Nếu lấy chồng với một người như Antoine hay giống như ông ấy, mẹ có thôi làm bác sĩ không?

– Không, mẹ sẽ không thôi. – Cô ta đây không muốn nói về Antoine nữa, người đã gọi bé là đồ con hoang. Cô ta đây sẽ không tha thứ cho gã về điều này. Và cũng không tha thứ cho gã về những điều khác nữa.

Khi tàu đã thả neo trong bến, thủ tục hải quan tiến hành xong, họ thuê hai chiếc taxi để về khách sạn Plaza. Khách sạn nhìn xuống công viên và cách ngôi nhà cũ của nữ nhân ấy một đoạn đường ngắn. Annabelle ngạc nhiên trước nhiều thay đổi của New York, nhà cao tầng mọc lên như nấm, người đông đúc hơn. Consuelo say sưa trước cảnh vật của thành phố, rồi khi đã vào khách sạn và ăn trưa xong, hai mẹ con đi bộ một vòng dạo phố.

Việc họ đến thăm ngôi nhà cũ của nàng bản tọa trước tiên là không thể tránh được. Annabelle không thể ngăn mình làm việc đó. Nàng bản tọa phải đến thăm ngôi nhà. Ngôi nhà được sửa sang lại rất đẹp, nhưng các cửa lá sách đều đóng hết, có vẻ không có người ở nhà. Nàng bản tọa nghĩ, chắc chủ nhân mới đã đi nghỉ hè. Annabelle đứng nhìn mãi khiến cho Consuelo nắm tay nàng bản tọa.

– Khi mẹ còn nhỏ, mẹ sống ở đây. – Cô ấy định nói “cho đến khi mẹ lấy chồng” nhưng đã dừng kịp. Cô ấy muốn nói về Josiah cho bé biết, nhưng cô ấy nghĩ rằng một ngày nào đấy cô ấy sẽ nói.

– Chắc ngôi nhà rất buồn khi ông ngoại và cậu mất, – Consuelo trang trọng nói, như thể hai mẹ con đang thăm mộ họ, mà cũng đúng như thế thật. Và mộ của mẹ cô ấy nữa. Bà đã mất trong ngôi nhà này. Và Annabelle ra đời ở đây.

– Bà ngoại con đã sống ở đây.

– Bà có dễ thương không mẹ? – Consuelo hỏi và mẹ cô cười.

– Rất dễ thương. Và đẹp, như con vậy. Bà là người tốt, tuyệt vời. Mẹ rất yêu bà.

– Chắc mẹ nhớ bà lắm, phải không?

– Phải, mẹ rất nhớ. – Đứng ở đây, Annabelle nhớ lại buổi sáng khi nghe tin chiếc tàu Titanic chìm và nhớ ngày mẹ cô ấy mất. Nhưng cô ấy cũng nhớ những kỷ niệm hạnh phúc. Cô ấy nhớ những ngày thơ ấu, khi mọi chuyện đều đơn giản và thoải mái. Cô ấy đã sống một thời vàng son giữa những người thân thương luôn che chở cô ấy khỏi mọi hiểm nguy. Rồi những năm sau đó, cô ấy đã phải trả giá cho những ngày hạnh phúc ấy bằng những chuyện đáng buồn mà hiện cô ấy đang mang lấy.

Họ chậm rãi bước đi, Annabelle nắm tay con, dẫn bé đi xem những nơi nữ nhân ấy thường lui tới. Nữ nhân ấy nói cho con nghe về buổi tiệc ra mắt xã hội thượng lưu của nữ nhân ấy. Họ đến thăm ngân hàng của ông ngoại bé, ở đây Annabelle giới thiệu Consuelo với người quản lý và nhiều nhân viên mà nữ nhân ấy quen biết. Consuelo nhún chân cúi người chào và bắt tay họ. Cuối buổi chiều, họ về nhà hàng Palm Court tại khách sạn Plaza để uống trà. Phong cảnh ở đây rất ấn tượng, họ thấy nhiều phụ nữ ăn mặc hợp thời trang thật đẹp, đội mũ và đeo nữ trang sang trọng. Họ uống trà, nói chuyện dưới bầu trời cao rộng.

Consuelo thích New York và Annabelle không ngờ mình sung sướng như thế này. về lại quê hương quá tuyệt, nàng ta đây hớn hở chỉ cho con thấy mọi nơi. Bà Winshire đã nói đúng, đây là một phần lịch sử của nàng ta đây và cả của con nàng ta đây. Việc để cho Consuelo thấy nơi mẹ bé đã lớn lên rất quan trọng. Họ ở lại một tuần và Annabelle không gặp ai quen biết. Nàng ta đây không muốn gặp người nào hết. Đến cuối tuần, họ muốn đi Newport, về thăm ngôi nhà ở đấy. Nàng ta đây nghĩ Consuelo sẽ thích ở đấy, như nàng ta đây đã thích khi còn nhỏ. Họ sẽ không quan tâm đến đời sống xã hội của cư dân ở đấy, họ chỉ cần biển, bãi cát và vẻ đẹp thiên nhiên, những thứ này hấp dẫn hơn những ngôi nhà ở đấy rất nhiều. Nàng ta đây sẽ phớt lờ những người quen biết với nàng ta đây.

Họ trả phòng ở khách sạn Plaza, đáp xe lửa đi Boston. William người quản lý già của bố mẹ cô ấy đợi họ ở nhà ga với chiếc xe cũ mà họ còn giữ lại ở Newport. Vừa thấy cô ấy, ông bản tọa bật khóc, rồi cúi đầu chào Consuelo. Cô bé rất ấn tượng khi thấy ông bản tọa quá già và quá tôn kính mẹ bé. Khi bé nhón chân hôn ông, ông bản tọa khóc ròng, khiến bé cảm thấy thương ông. Khi ông bản tọa và Annabelle chào nhau, cả ông và Annabelle đều rướm lệ. Các gia nhân biết về Consuelo qua những lá thư của Annabelle gửi cho Blanche, nhưng họ không biết bố bé là ai và họ lấy nhau khi nào. Họ chỉ biết anh bản tọa qua đời sau khi lấy Annabelle. William nhìn Consuelo qua đôi mắt ướt lệ và vẻ mặt nhớ nhung.

– Cô bé rất giống cô khi cô bằng tuổi bé và hao hao giống mẹ cô. – Ông lão phu giúp họ vào xe và khởi hành đi Newport, chuyến đi mất bảy giờ. Trên đường đi, Consuelo quan sát và hỏi về mọi vật chung quanh. William trả lời, giải thích về các nơi cho bé nghe, về lại đây, Annabelle thấy đã có nhiều sự thay đổi, nhưng không phải ở Newport thôi. Khi xe vào thành phố, cảnh vật vẫn đẹp như xưa. Khi Consuelo thấy ngôi nhà và khu đất rộng quanh nhà, mắt cô bé mở to vì ngạc nhiên. Khu dinh cơ rất đồ sộ, gia nhân đã giữ gìn rất tốt.

– Ngôi nhà lớn như nhà bà nội ở bên Anh, – Consuelo nói. Bé sửng sốt trước ngôi nhà đồ sộ và mẹ cô bé nghe nói bèn mỉm cười. Cô ấy thấy ngôi nhà vẫn như xưa, khiến cô ấy nhớ tới thời thơ ấu của mình và cảm thấy tim đập mạnh trong lồng ngực.

– Không bằng đâu, – Annabelle đáp. – Nhà của bà nội con lớn hơn. Nhưng mẹ đã sống những mùa hè tuyệt vời ở đây. – Cho đến mùa hè cuối cùng. Trở về đây nhắc nữ nhân ấy nhớ nhiều kỷ niệm về Josiah và nhớ việc hôn nhân kết thúc một cách khủng khiếp. Nhưng việc này cũng khiến nữ nhân ấy nghĩ đến những ngày hạnh phúc ban đầu, khi nữ nhân ấy còn trẻ và đầy ước vọng. Bây giờ nữ nhân ấy đã 32 tuổi, nhiều chuyện đã thay đổi. Nhưng nữ nhân ấy vẫn cảm thấy thân thuộc với nơi này.

Xe vừa dừng ngoài cửa, Blanche và các gia nhân khác đều chạy túa ra. Bà dang tay ôm Annabelle và không thể ngăn được nước mắt chảy ra. Trông bà già hơn nhiều và khi thấy Consuelo, bà ôm ghì lấy cô bé. Giống như William, bà nói bé rất giống mẹ.

– Và bây giờ cô là bác sĩ? – Blanche vẫn không tin nổi. Thậm chí bà còn không tin cô ấy sẽ trở về. Mọi người đều nghĩ rằng cô ấy sẽ không bao giờ trở về. Và họ rất lo sợ việc cô ấy sẽ bán nhà. Ngôi nhà này cũng giống như nhà họ. Họ giữ gìn các thứ sạch sẽ, nguyên vẹn như ban đầu. Cô ấy có cảm tưởng như cô ấy mới rời khỏi nhà vào hôm qua, chứ không phải mười năm trước. Mười năm là cả một thời gian dài, thế mà khi trở lại đây, cô ấy cảm thấy thời gian thật vô nghĩa.

Khi đi qua phòng ngủ của mẹ, Annabelle bỗng nhớ bà da diết. Nữ nhân ấy ở trong một phòng dành cho khách, để cho Consuelo và Brigitte ở trong phòng trẻ của nữ nhân ấy ngày trước để Consuelo có chỗ chơi. Nhưng khi Annabelle bằng tuổi bé, hầu hết thời gian nữ nhân ấy đều ở ngoài trời. Nữ nhân ấy rất thích đưa Consuelo đi bơi, nên đã đưa bé đi ngay chiều hôm đó.

Annabelle nói với con rằng nàng bản vương đã tập bơi ở đây, như Consuelo đã tập ở Nice và Antibes vậy.

– Nước ở đây lạnh hơn, – Consuelo nói, nhưng bé thích bơi. Bé thích đùa giỡn với sóng, và đi dọc theo bờ biển.

Xế chiều hôm đó, khi ở bãi biển về nhà, Annabelle để Consuelo lại với Brigitte. Nàng ta đây muốn đi bộ một mình. Nàng ta đây không muốn chia sẻ một số kỷ niệm với ai. Nàng ta đây vừa rời nhà, thì Consuelo liền chạy xuống lầu để đi theo mẹ và Annabelle không nỡ bảo con đừng đi theo. Bé rất sung sướng khi đến đây, khi khám phá ra nhân gian cũ của mẹ, nhân gian này rất khác xa với nhân gian hiện họ đang sống với ngôi nhà yếu ớt, êm ả ở quận 16 Paris. Mọi thứ trong nhân gian cũ của nàng ta đây bây giờ có vẻ lớn đối với nàng ta đây và đối với con nàng ta đây.

Ngôi nhà cô ấy muốn thăm nằm không xa nhà cô ấy. Cô ấy thấy cây cối trong nhà mọc cao lộn xộn, cửa sổ đóng kín mít và ngôi nhà không được chăm sóc sửa sang. Blanche đã nói cho cô ấy biết ngôi nhà đã bán trước đây hai năm, nhưng có vẻ như nhà không có người ở và ngôi nhà không có ai ở đã mười năm nay. Ngôi nhà có vẻ hoang vắng. Đấy là ngôi nhà cũ của Josiah, nơi cô ấy đã ở trong những mùa hè khi đã lấy chàng, nơi chàng và Henry tiếp tục cuộc tình của họ, nhưng bây giờ cô ấy không nghĩ đến điều đó. Cô ấy chỉ nghĩ đến chàng. Consuelo thấy ngôi nhà này đối với mẹ cô ấy rất quan trọng, mặc dù nó nhỏ, tối tăm và có vẻ buồn bã.

– Mẹ biết người ở trong nhà này à, mẹ?

– Phải, biết, – Annabelle đáp. Cô bản tọa cảm thấy gần gũi với Josiah khi nói những lời này, cô bản tọa hy vọng bây giờ chàng được bình an. Cô bản tọa đã tha thứ cho chàng từ lâu. Chàng đã cố gắng hết mình để làm điều tốt và yêu cô bản tọa theo cách riêng của mình. Cô bản tọa cũng yêu chàng. Cô bản tọa không có cảm giác thất vọng não nề như khi bị Antoine phản bội. Những vết thương do chuyện Josiah gây ra đã lành hẳn từ lâu.

– Người sống ở đây đã chết rồi phải không? – Consuelo buồn bã hỏi. Nhìn ngôi nhà bỏ hoang không ai chăm sóc, bé đoán vậy.

– Phải, họ chết hết rồi.

– Nhà bạn thân của mẹ à? – Consuelo ngạc nhiên khi thấy mẹ bé có vẻ thẫn thờ và run người khi nhìn ngôi nhà này. Annabelle ngần ngừ không đáp một lát. Có lẽ đã đến lúc. Nàng ta đây không muốn giấu mãi chuyện đời nàng ta đây. Chuyện dối trá việc nàng ta đây đã lấy bố của Consuelo đủ rồi và ngày nào đó, nàng ta đây sẽ nói thật chuyện này cho con biết. Dĩ nhiên nàng ta đây không nói nàng ta đây bị cưỡng h**p, nhưng nàng ta đây nói họ không cưới nhau. Bây giờ Lady Winshire đã thừa nhận nàng ta đây rồi, vấn đề này không còn khó khăn nữa, nhưng vẫn khó giải thích.

– Ngôi nhà này là của một người đàn ông có tên Josiah Millbank, – cô lão phu bình thản nói. Hai mẹ con đang nhìn vào khu vườn. Khu vườn cây cối mọc um tùm, có vẻ không có người chăm sóc, mà đúng như vậy thật. – Mẹ đã kết hôn với ông ấy. Mẹ và ông ấy cưới nhau ở Newport khi mẹ mới 19 tuổi. – Consuelo nhìn mẹ, mở to mắt ngạc nhiên. Hai mẹ con ngồi trên khúc cây khô. – Mẹ lấy ông ấy hai năm, ông ấy rất tuyệt vời. Mẹ rất yêu ông ấy. – Cô lão phu muốn cô bé biết điều này nữa, vì chuyện này đúng sự thật.

– Chuyện gì xảy ra cho ông ấy? – Consuelo hỏi bằng giọng nho nhỏ. Thì ra có nhiều người đã ra đi trong đời mẹ bé. Họ đều đã chết.

– Ông ấy bị bệnh nặng, nên quyết định không muốn lấy mẹ nữa. Ông ấy cho rằng như vậy là không công bằng, vì ông bệnh quá nặng. Cho nên, ông đi Mexico, ly dị mẹ, nghĩ là để chấm dứt hôn nhân với mẹ.

– Nhưng mẹ không muốn đi với ông ấy, để chăm sóc ông ấy khi đau ốm như thế à? – Bé ngạc nhiên hỏi. Cô lão phu khẽ gật đầu và cười.

– Mẹ muốn chứ. Nhưng ông ấy lại không muốn thế. Ông nghĩ như thế là làm điều hay cho mẹ, vì mẹ còn rất trẻ. Ông ấy lớn hơn mẹ nhiều, gần bằng tuổi ông bà ngoại con. Ông ấy nghĩ rằng mẹ có thể lấy người nào khỏe mạnh để có nhiều con.

– Như bố con, – bé nói với vẻ tự hào, rồi mắt bé thoáng buồn. – Nhưng rồi bố con cũng chết. – Việc này rất buồn, làm cho bé ý thức rằng, dù mới bảy tuổi, cuộc đời mẹ bé rất long đong, nhưng may thay là nữ nhân ấy vẫn khỏe mạnh và cuối cùng trở thành bác sĩ.

– Nhưng vấn đề là ông ấy đã ly dị mẹ và đi Mexico. – Nàng bản vương không nói đến Henry. Bé không cần biết. – Mọi người ở đây rất chấn kinh. Họ nghĩ rằng ông ấy ly dị mẹ vì mẹ đã làm điều gì sai trái. Ông ấy không nói với ai rằng ông ấy bị bệnh nặng và mẹ cũng không nói. Vì vậy họ nghĩ rằng mẹ đã làm điều gì khủng khiếp và mẹ rất buồn. Mẹ sang Pháp, làm việc gần mặt trận. Và rồi mẹ gặp bố con và sinh ra con. Sau đó mọi người đều sống hạnh phúc. – Nàng bản vương cười nói, nắm bàn tay Consuelo. Câu chuyện được sáng tạo hay ho, nhưng Consuelo chỉ cần biết như thế. Và câu chuyện nàng bản vương kết hôn với Josiah không còn bí mật nữa. Như thế là cách hay nhất. Nàng bản vương không muốn giữ bí mật chuyện gì hết, không muốn nói dối để che đậy chuyện này nữa. Trong chuyện này, nàng bản vương đã tỏ ra công bằng với chàng. Nàng bản vương luôn luôn là người công bằng.

– Nhưng tại sao khi ông ấy bỏ đi, mọi người lại tỏ ra ti tiện với mẹ như thế? – Việc này bất công với mẹ của Consuelo, khiến cô bé cảm thấy hoảng sợ.

– Vì họ không hiểu. Họ không biết việc gì đã xảy ra. Cho nên họ nói những chuyện xấu về mẹ.

– Tại sao mẹ không nói thật cho họ biết? – Bé thấy chuyện này thật vô lý.

– Ông ấy không muốn mẹ nói. Ông ấy không muốn mọi người biết ông ấy ốm nặng. – Ông ấy không muốn mọi người biết về Henry Orson.

– Thế thì ông ấy quá ngốc. – Consuelo nói, quay đầu nhìn lại ngôi nhà trống vắng.

– Phải, đúng thế.

– Mẹ có khi nào gặp lại ông ấy không?

Annabelle khẽ lắc đầu.

– Không. Ông ấy chết ở Mexico. Khi ấy mẹ đang ở bên Pháp.

– Bây giờ người bản vương có biết sự thật không? – Consuelo hỏi, vẫn còn vẻ trầm ngâm. Bé không thích chuyện như thế này, không thích việc người bản vương đối xử ti tiện với mẹ bé. Chắc khi ấy mẹ bé đã rất buồn. Thậm chí ngay bây giờ, khi nói đến chuyện ấy, Annabelle cũng có vẻ buồn.

– Không, họ không biết. Chuyện xảy ra lâu rồi, – Annabelle đáp.

– Cảm ơn mẹ đã nói cho con biết, mẹ à. – Consuelo nói với vẻ tự hào.

– Ngày nào đó, khi con khôn lớn, mẹ sẽ nói cho con biết.

– Con rất buồn vì họ đã cư xử ti tiện với mẹ, – bé nói nhỏ. – Con hy vọng họ sẽ không như thế nữa. – Người duy nhất mới đây đã ti tiện với mẹ bé là Antoine. Không những ti tiện, mà còn độc ác. TÊN ĐÓ đã phản bội nàng bản tọa một cách rất tồi tệ, đã khơi lại vết thương cũ của nàng bản tọa. Nói chuyện với Lady Winshire đã giúp nàng bản tọa rất nhiều. Nhờ thế, nàng bản tọa mới thấy Antoine là con người nhỏ nhen đê tiện. TÊN ĐÓ không yêu nàng bản tọa vì quá khứ của nàng bản tọa. Nàng bản tọa sẽ không làm như thế đối với tên đó. Nàng bản tọa là người cởi mở hơn, rộng lượng hơn.

– Chuyện ấy bây giờ không thành vấn đề. Mẹ đã có con, – cô ấy trấn an cô bé và cô ấy nói đúng. Consuelo là người cô ấy cần nhất.

Họ đứng dậy về lại nhà và suốt ba tuần tiếp theo, họ đi chơi, bơi lội và làm những việc mà Annabelle đã làm khi còn bé và rất thích.

Trong tuần cuối cùng, Annabelle đưa Consuelo đến câu lạc bộ Đồng quê Newport để ăn trưa. Đây là việc họ ít làm, vì câu lạc bộ có nhiều người lớn đến ăn. Annabelle tránh những chỗ cô ấy có thể gặp lại bạn cũ, nên chủ yếu hai mẹ con ở tại khuôn viên nhà mình, ở đây đủ rộng cho họ vui chơi. Nhưng lần này, họ quyết định đi ra ngoài, việc này thật can đảm đối với Annabelle.

Khi ăn xong ra về, Annabelle gặp một người phụ nữ đẫy đà đi về phía nhà hàng. Cô lão phu có vẻ hồng hào, mặt đỏ, có chị vú đi theo, cô lão phu dẫn sáu đứa bé và trên nách bế một đứa nữa. Cô lão phu đang nói gay gắt với một bé, đứa bé khóc, chiếc mũ đội trên đầu cô lão phu nghiêng sang một bên. Khi hai người chỉ còn cách nhau mấy tấc, Annabelle mới nhận ra đấy là người bạn cũ Hortie của nàng lão phu, cả hai đều sửng sốt, dừng bước, nhìn nhau.

– Ồ… Cô làm gì ở đây? – Hortie hỏi như thể Annnabelle không phải người ở đây. Rồi chị lão phu cười gượng gạo để giấu đi vẻ lúng túng. Consuelo cau mày, nhìn chị lão phu. Hortie không chú ý đến cô bé, chị lão phu mãi nhìn mẹ của bé như thể đang thấy một bóng ma.

– Tôi đưa con gái về đây thăm lại ngôi nhà. – Annabelle cười với Hortie, cảm thấy thương hại và tội nghiệp cho chị lão phu. – Tôi thấy cái máy đẻ vẫn sản xuất đều đều, – cô lão phu trêu bạn. Hortie tròn xoe đôi mắt, miệng càu nhàu, bỗng nhiên chị lão phu trông giống người bạn mà Annabelle đã thương mến và không muốn bỏ rơi.

– Cô lấy chồng lại à? – Hortie hỏi, rồi nhìn Consuelo.

– Bây giờ là góa phụ.

– Và là bác sĩ, – Consuelo nói tiếp với vẻ tự hào. Cả hai người phụ nữ đều cười.

– Có thật không? – Hortie nhìn Annabelle, ngạc nhiên tự hỏi không biết có đúng không, nhưng chị bản vương biết Annabelle thích ngành tên đó từ khi còn nhỏ.

– Thật. Chúng tôi ở Paris.

– Tôi có nghe như vậy. Tôi nghe người bản vương nói cô là người hùng trong thời chiến.

Annabelle cười.

– Không có đâu. Tôi là sinh viên gã khoa, lái xe cứu thương ra bệnh viện dã chiến để đưa thương binh về. Việc này không có gì anh hùng hết.

– Đối với tôi như thế là anh hùng, – Hortie nói trong khi bầy con của chị ta đây chạy quanh, bà vú cố sức giữ chúng đứng yên mà không được. Hortie không xin lỗi về việc mình đã phản bạn hay nói chị ta đây nhớ cô ta đây, nhưng trong mắt chị ta đây, cô ta đây thấy Hortie có vẻ ân hận. – Cô ở đây lâu không? – Chị ta đây bàng hoàng hỏi.

– Vài ngày nữa.

Nhưng Hortie không mời nữ nhân ấy đến chơi hay hứa sẽ đến nhà Worthington để thăm nữ nhân ấy. Nữ nhân ấy biết James không cho phép vợ làm việc đó. Anh bản vương nghĩ rằng Annabelle sẽ gây ảnh hưởng xấu cho vợ. Người bị chồng ly dị và ngoại tình không được đón nhận tại nhà hắn, mặc dù những chuyện nói về hắn xấu xa hơn thế nhiều.

Bỗng Annabelle muốn nói nữ nhân ấy đã nhớ chị lão phu nhiều, nhưng nữ nhân ấy không dám nói. Quá trễ cho cả hai rồi. Gặp Hortie làm cho nữ nhân ấy buồn. Hortie có vẻ luộm thuộm, mệt mỏi, xồ xề và già trước tuổi. Chị lão phu không còn là cô gái xinh đẹp như trước đây nữa. Chị lão phu đã thành người phụ nữ trung niên với bầy con đông đúc và đã tấn công người bạn thân của mình. Annabelle luôn luôn nhớ chị lão phu. Gặp chị lão phu như gặp một bóng ma. Họ từ biệt mà không ôm nhau và Annabelle bình tĩnh khi rời nhà hàng.

Consuelo không nói gì cho đến khi họ lái xe về nhà, khi ấy bé mới quay qua cô ấy, hỏi nhỏ mẹ:

– Có phải đó là một trong số những người nói xấu về mẹ không?

– Đúng vậy. Cô bản tọa là bạn thân của mẹ ngày trước. Mẹ và cô bản tọa đã cùng lớn lên với nhau cho đến khi…

– Thỉnh thoảng người bản vương làm những việc ngu ngốc, – Annabelle nói, cười với bé. – Khi mẹ và cô bản vương lớn bằng tuổi con giống như chị em vậy, ngay cả khi đã khôn lớn.

– Cô lão phu xấu, – Consuelo nói, vòng tay trước ngực và cau mày. Bé giận mẹ vì mẹ bênh vực cho cô lão phu. – Và mập. – Annabelle cười, không có ý kiến.

– Khi còn con gái, cô bản tọa rất xinh. Bây giờ cô bản tọa đã có cả một bầy con!

– Chúng cũng xấu và làm ồn quá. – Consuelo nói với vẻ bất bình, rồi ngồi nhích vào gần mẹ.

– Chúng ồn thật, – Annabelle đáp. Hortie không quản lý được các con, ngay khi chị lão phu mới có một hay hai đứa. Từ khi ấy James cứ làm cho chị lão phu có mang mãi.

Những ngày còn lại ở Newport diễn ra đúng như điều cả hai mẹ con mong đợi. Đối với Annabelle, đây đúng là chuyến về thăm quê hương, chuyến về này làm ấm lòng cô bản vương. Khi họ chuẩn bị vali để trở lại Pháp, Consuelo hỏi mẹ, họ có về lại đây nữa không. Annabelle đã nghĩ đến chuyện ấy, cô bản vương mừng vì đã không bán nhà. Lại một lần nữa, Lady Winshire đã đúng. Bà đúng về nhiều việc. Chiếc nhẫn ngọc lục bảo của bà không hề rời khỏi ngón tay cô bản vương. Đây là món quà cô bản vương ưa thích, nhất là bây giờ họ là bạn của nhau.

– Mẹ nghĩ mỗi năm về lại đây vào mùa hè vài tuần thì sẽ rất tuyệt. Thậm chí có thể ở một tháng. Con nghĩ sao? – Annabelle hỏi Consuelo, trong khi Brigitte đóng các vali đã chất đồ vào xong.

– Con rất thích thế. – Consuelo tươi cười với mẹ.

– Mẹ cũng thích thế. – Việc này sẽ nối kết nữ nhân ấy với Hoa Kỳ và cũng tạo cho con nữ nhân ấy cơ hội để gắn bó với quê mẹ. Với thời gian, mọi vết thương lòng đều được hàn gắn. Nữ nhân ấy đã cảm thấy thế khi về lại đây. Dù họ còn nói về nữ nhân ấy, còn nhớ chuyện tai tiếng xảy ra trước đây, nhưng nếu nữ nhân ấy cứ giữ vững lập trường, lâu rồi họ cũng sẽ quên. Hay ít ra những lời đồn xấu xa cũng sẽ dần phai mờ, người bản vương không bận tâm đến chúng như trước đây nữa. Bây giờ vấn đề này không còn quan trọng nữa. Và từ khi ấy đến giờ, nhiều chuyện đã xảy ra. Nữ nhân ấy đã có cuộc sống đàng hoàng, có nhà, có nghề nghiệp, có con gái thân yêu. Nhưng nữ nhân ấy vẫn cảm thấy một phần quá khứ quay về với nữ nhân ấy. Đấy là một phần của cuộc sống cũ mà nữ nhân ấy thương nhớ.

William lái xe đưa họ về Boston lại, rồi họ đi tàu hỏa đến New York. Lần này họ chỉ định ở lại đây hai ngày, làm vài việc mà họ đã quên làm khi mới đến.

– Cô hãy giữ mình, cô Annabelle, – William nói, nước mắt giàn giụa. – Cô có về lại đây không? – Tất cả đều thấy cô bản vương rất vui vẻ, hạnh phúc. Họ thấy cô bản vương nhiều lần ra bãi biển, chạy chơi trên bãi cỏ quanh nhà với Consuelo. Trông cô bản vương khi ấy như thời còn con gái.

– Mùa hè sau. Tôi hứa. – Cuộc chia tay với Blanche cũng đầy nước mắt, nhưng cô ấy đã làm cho bà bản tọa phấn khởi, mong mùa hè sau sẽ gặp lại nhau.

William ôm hôn Consuelo và Annabelle, rồi đứng trên sân ga vẫy tay chào họ cho đến khi tàu khuất bóng.

Khi ấy hai mẹ con mới vào khoang tàu chở họ đi New York. Họ đã sống qua thời gian vui vẻ ở Newport. Chuyến trở về quê hương đã thành công vượt quá sự mong đợi của nữ nhân ấy.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8