Annabelle – Người Phụ Nữ Tuyệt Vời
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-08-06 19:00:41 | Lượt xem: 6

Những tuần lễ tiếp theo, Consuelo hết sức bận rộn, bà phải lo tìm những người cung cấp thực phẩm và người bán hoa ở Newport, gặp mục sư, thuê nhạc công. Bà quyết định mở cửa nhà vào tháng sáu. Bố của Josiah bằng lòng đứng ra tổ chức buổi tiệc diễn tập ở nhà hàng Newport Country Club.

Consuelo lo lập danh sách những người được mời. Annabelle cần áo cưới và đồ đạc mang theo về nhà chồng. Có vô số chuyện cần phải lên kế hoạch và lo tổ chức, trong một năm trời bây giờ mới thấy bà Consuelo vui. Bà chỉ tiếc một điều là Annabelle không có bố để chứng kiến hạnh phúc này, bà muốn làm gì tốt đẹp hơn để bù đắp cho Annabelle.

Lễ đính hôn của họ được công bố trên tờ New York Herald vào ngày trước lễ sinh nhật của Annabelle và sau ngày Josiah tặng nàng bản tọa chiếc nhẫn đính hôn. Đây là chiếc nhẫn của mẹ anh, nó bằng kim cương và nặng 10 cara. Chiếc nhẫn rất đẹp trên tay Annabelle. Anh nghĩ rằng tặng chiếc nhẫn của mẹ có ý nghĩa nhiều hơn nhẫn mới mua và Annabelle rất thích chiếc nhẫn. Khi ấy nàng bản tọa và mẹ đã lo sắm áo cưới. Thật may, họ tìm được chiếc áo tuyệt đẹp ở tiệm B. Altiman vào đầu tháng sáu. Chiếc áo mảnh mai đơn giản bằng đăng ten Pháp rất đẹp, may theo kiểu Patou, đơn giản để phù hợp với lễ cưới ở trong vườn tại Newport. Áo có đuôi rất dài, duyên dáng và có mạng che mặt lớn. Mặc áo vào, trông Annabelle thật tuyệt. Khi nàng bản tọa nói với Hortie về việc nhờ cô làm phụ dâu, cô bạn cũ la làng.

– Cậu điên rồi à? Cậu không đợi mình sinh xong rồi làm đám cưới được hay sao? Nếu mẹ cậu thuê tấm bạt để che rạp thì hãy nhờ bà thuê cho mình một tấm luôn. Mình chỉ trùm tấm bạt mà thôi.

– Mình không quan tâm đến việc trông bạn ra sao hay người lão phu nói gì, – Annabelle đáp. – Mình chỉ muốn bạn có mặt với mình là đủ. – vấn đề khổ sở cho nàng lão phu và mẹ là nàng lão phu phải đi giữa lối đi một mình, nhưng nàng lão phu đã quyết định sẽ đi.

– Mình không muốn xuất hiện ngoài công chúng khi có thai như thế này. Số bạn cũ ở Newport sẽ bàn tán về mình cho mà xem. – Annabelle cũng biết thế, Hortie gần như muốn khóc.

– Ai quan tâm làm gì? Bạn như thế nào, mình cũng yêu bạn. Bọn mình không muốn đợi lâu nữa. Tháng tám rất tuyệt cho bọn mình. – Annabelle năn nỉ bạn.

– Mình ghét cậu. Có lẽ mình phải bơi nhiều cho hài nhi chào đời trước. Nhưng mình vẫn còn mập. – Khi Hortie nhận ra Annabelle không chịu nghe cô, hoãn ngày đám cưới, cô đành thua. Cô lão phu hứa dù thế nào cũng đến với nàng lão phu. Đám cưới diễn ra trước khi cô sinh một tuần và khi cô lão phu nói hy vọng ngày sinh sẽ còn trễ nữa, nàng lão phu rất mừng. Cô lão phu muốn sinh con sớm hơn, vì quá chán cảnh mang thai quá mập và xấu xí.

Annabelle và Hortie cùng nhau đi mua sắm, xem có thứ gì để mua đem về nhà chồng. Còn Annabelle và Josiah phải nghĩ đến chuyện họ sẽ ở đâu. Ở Newport, Josiah có ngôi nhà để nghỉ hè nho nhỏ rất đẹp do mẹ anh để lại, nhưng căn hộ ở New York thì quá nhỏ khi họ có con. Họ nhất trí khi đi hưởng tuần trăng mật ở Wyoming về sẽ mua căn hộ lớn hơn. Bây giờ quá lo về việc tìm nhà mới thì thật là điên. Tạm thời, căn hộ của Josiah cũng đủ cho hai người ở rồi. Nó lại gần nhà mẹ nàng bản tọa, nên Annabelle rất thích. Nàng bản tọa không muốn để mẹ sống một mình ở nhà. Nàng bản tọa nghĩ, sống một mình mẹ nàng bản tọa sẽ rất cô đơn.

Nhưng trước mắt, bà Consuelo rất bận rộn, không có thì giờ để cảm thấy cô đơn. Bà đi đến Newport hai chuyến để lo việc đám cưới, bảo người làm vườn làm gì theo ý bà. Họ đã thuê tấm vải bạt có kích cỡ vừa cho việc tổ chức đám cưới.

Vào cuối tháng sáu, trước sự ngạc nhiên của Josiah và Annabelle, tất cả những công việc chuẩn bị đám cưới đều hoàn tất đâu vào đó. Consuelo là mẫu người chăm lo công việc tới nơi tới chốn, bà muốn đám cưới của Annabelle được hoàn hảo. Trong thời gian chuẩn bị này, Josiah có thái độ rất đáng phục. Anh không tỏ dấu hiệu gì bồn chồn lo sợ, mặc dù đã chờ đợi ngày đám cưới rất lâu khi đã 39 tuổi và quyết định lấy vợ. Anh còn quyết tâm nhiều hơn cả vợ sắp cưới nữa.

Khi việc kết hôn của họ được công bố trên tờ Herald họ được nhiều người mời đi dự tiệc, hầu như đêm nào họ cũng đi chơi. Họ là cặp uyên ương rất đẹp, chỉ có hai người bạn của Consuelo là bất mãn, cho rằng Josiah già hơn Annabelle quá nhiều. Consuelo đáp rằng Josiah rất tốt. Người anh họ của bà là John Jacob Astor 44 tuổi đã cưới Madeleine 18 tuổi. Josiah chứng tỏ cho mọi người thấy rằng chàng là người chồng hoàn hảo cho cô ấy. Annabelle vẫn xoay xở tìm cách để tiếp tục đi làm việc từ thiện, với sự chấp thuận của chàng cho đến cuổì tháng sáu. Khi ấy cô ấy mới xin nghỉ phép cho đến mùa thu.

Điều duy nhất Consuelo mong muốn ở họ, là làm sao bà chóng có cháu ngoại. Bà thường nói như thế, khiến Annabelle nghĩ rằng nếu bà nói với nữ nhân ấy thêm một lần nữa, nữ nhân ấy sẽ la làng lên cho bà thôi.

Còn Hortie không ngớt nói rằng Annabelle làm cho cô ta đây hết sức ngạc nhiên và luôn luôn nói đến t*nh d*c. Hortie nói t*nh d*c rất thú vị. Nghe cô bạn cũ nói thế, cô ấy rất bực mình, càng ngày cô ta đây càng bự ra và càng ca ngợi t*nh d*c, khuyên cô ấy những việc cô ấy không thích. Annabelle hy vọng khi cô ấy có thai, cô ấy sẽ không quá bự như Hortie. Một hôm cô ấy nói thế với Josiah, chàng cười.

– Khi em có thai, em sẽ đẹp cho mà xem và các con bản tọa cũng sẽ rất đẹp. – Chàng nhẹ hôn cô bản tọa. Họ mong sẽ được như thế và hai tháng tiếp theo, họ có nhiều việc phải làm.

Hình như tất cả mọi người quen biết Josiah đều muốn chúc mừng họ. Đến tuổi 39 chàng mới lấy vợ. Henry Orson mở một buổi tiệc gồm những người độc thân để chiêu đãi Josiah. Cả nhóm uống say đến ba ngày sau vẫn còn lâng lâng. Josiah nói rằng bữa tiệc rất vui, mặc dù chàng không kể đầy đủ chi tiết.

Consuelo đến Newport vào tháng sáu, và vào giữa tháng bảy thì Annabelle cũng đến đó với mẹ. Cuối tháng, Josiah đến, chàng ở trong nhà của mình. Henry Orson đi với chàng, để yểm trợ tinh thần cho chú rể, Josiah có vẻ khỏe mạnh vui vẻ. Khi họ đi hưởng tuần trăng mật, anh lão phu đến ở tại nhà của Josiah. Năm nay Josiah xin nghỉ thêm ba tuần nữa để đi hưởng tuần trăng mật. Ngân hàng thông cảm về việc này, nhất là khi cô dâu là Annabelle.

Annabelle đâm ra mến ông bạn Henry của Josiah. Anh ta đây thông minh, dí dỏm, tốt và hơi e lệ. Nữ nhân ấy liền tìm cách giới thiệu bạn gái cho anh ta đây. Nữ nhân ấy giới thiệu nhiều người và anh công nhận thích hai người, nhưng chưa có kết quả gì khả quan. Annabelle hy vọng anh ta đây sẽ kết duyên với ai đó trong số bạn bè của nữ nhân ấy. Khi anh ta đây và Josiah gặp nhau, họ rất vui và lém lỉnh, lời đối đáp qua lại rất sắc sảo, thông minh. Henry thường tỏ ra rất dễ thương với nữ nhân ấy. Anh ta đây đối với Josiah như Hortie đối với nữ nhân ấy. Và Annabelle rất kính phục anh ta đây.

Hortie đến ở tại Newport cả mùa hè năm ấy, cô ta đây ở tại nhà bố mẹ mình và James cũng đến với cô. Họ tin chắc thế nào cũng sinh con ở đấy và ngày nào Hortie cũng đến thăm Annabelle. Annabelle giúp mẹ cô ấy bất cứ khi nào có thể nhưng Consuelo cứ nhất quyết phải kiểm tra hết mọi việc. Annabelle đã đem theo áo cưới đến đây. Họ đi dự nhiều bữa tiệc tại Newport. Gia đình Astor tổ chức mời họ một buổi dạ vũ rất lớn. Consuelo than phiền chưa bao giờ trong đời bà thức khuya như thế này, nhưng bà thích thế.

Số khách mời đám cưới đã vượt quá con số giới hạn một trăm, lên đến xấp xỉ một trăm hai mươi khách. Mỗi lần có ai mời họ đi dự tiệc, họ lại thêm vào danh sách. Nhưng đôi uyên ương có vẻ rất vui. Trong một bữa pích ních có Henry tham dự, Josiah nói đùa với nàng ta đây rằng, nếu biết đám cưới vui như thế này chắc chàng đã lấy vợ từ lâu.

– Nếu anh làm thế thì bậy quá, – Annabelle đáp, – vì khi ấy anh sẽ không cưới em.

– Em nói đúng, – Josiah cười, vừa khi ấy Hortie đến chơi. Cô ta đây đi lạch bạch, cứ mỗi lần thấy cô ta đây là Annabelle không nín cười được. Không hiểu tháng sau cô ta đây còn bự đến chừng nào nữa. Bây giờ trông cô đã có vẻ như sắp bể bầu đến nơi. Cả Josiah và Henry liền vội đến giúp cô ta đây ngồi xuống bãi cỏ và họ còn gắng sức thêm đến gần gãy cả lưng khi giúp cô đứng lên lại.

Khi thấy cả ba người cười cô ta đây, cô ta đây bèn nói:

– Thế này không vui gì hết. Nhiều tháng nay tôi không thấy được bàn chân mình. – Cô ta đây có vẻ như một con voi và cô quả quyết mình như thế.

Annabelle lo lắng hỏi cô lão phu:

– Bạn sẽ mặc gì để đi đám cưới? – Nữ nhân ấy không biết có áo dài nào to rộng để cho cô ta đây mặc vừa không.

– Chắc tôi phải mặc vải trải giường hay khoác tấm vải bạt làm lều.

– Mình hỏi thật đấy, bạn có áo gì mặc vừa không? Bạn không thể tránh mặt được đâu.

– Đừng lo. Mình sẽ có mặt, – cô bản vương đáp, bảo đảm với cô ấy. – Mình sẽ có áo để mặc đi với mọi người. – Thực vậy, cô bản vương đã yêu cầu bà thợ may của mẹ mình may áo cho cô. Cái áo đồ sộ như cái lều màu xanh dương và đã đóng đôi giày cho vừa chân. Áo không đúng với áo của phụ dâu, nhưng cô bản vương chỉ có thể mặc được như thế thôi. Cô bản vương không thích mặc áo như thế, nhưng biết làm sao được.

Consuelo có áo dài màu ngọc bích và cái mũ cùng màu. Bà định sẽ đeo nữ trang bằng ngọc bích của Arthur đã tặng bà. Màu này rất hợp với bà, Annabelle tin rằng bà sẽ rất xinh đẹp, xứng với mẹ của cô ấy dâu.

Cuối cùng ngày trọng đại đã đến. Bố Josiah với bà mẹ kế, cùng vợ chồng người em gái cùng cha khác mẹ với chàng và con của họ đã đi xe hơi từ Boston đến. Annabelle thích họ. Buổi tiệc thử rất tốt. Consuelo tiếp xúc với gia đình Josiah trước ngày đám cưới, bà mời họ ăn trưa. Cả hai gia đình đều mừng rỡ trước cặp vợ chồng xứng đôi này. Họ rất môn đăng hộ đối. Và đúng như lời Josiah đã tiên đoán, ông em trai lập dị, George, sống ở Chicago không đến dự. Thay vì thế, anh bản vương tham dự một trận đấu golf. Anh bản vương thường như thế, nên Josiah không bị chạm tự ái. Nếu anh bản vương đến, có lẽ chàng còn phiền hơn nhiều, nên anh bản vương không đến là hay cho chàng. Gia đình chàng không được phàm thường, thiếu quân bình và không gắn bó keo sơn với nhau như gia đình của Annabelle. Bà mẹ kế của Josiah thường khiến cho chàng ngao ngán. Âm thanh của bà bản vương the thé chói tai và hễ có gì bất bình là bà kêu ca đủ thứ.

Vào sáng ngày đám cưới, Consuelo ăn bữa giữa buổi sáng với bà con của Josiah mà không có cô dâu hay chú rể. Theo tục lệ, Annabelle không muốn gặp Josiah trước lễ cưới và chàng cùng với Henry nghỉ ngơi thoải mái ở nhà, cố giữ bình tĩnh. Hôm ấy trời nóng bức, Consuelo sợ hoa sẽ héo và bánh cưới sẽ chảy hết trước khi lễ cưới bắt đầu. Lễ tổ chức ở vườn dự định sẽ bắt đầu lúc bảy giờ tối và khách ngồi vào bàn tiệc lúc chín giờ. Rõ ràng mọi người đều tin rằng buổi tiệc đến khuya mới tan.

Cuối cùng có đến một trăm bốn chục người khách, hầu như một nửa là của cô dâu, một nửa của chú rể. Henry Orson làm phụ rể, dĩ nhiên như vậy.

Hortie làm phụ dâu, trông cô bản tọa như sắp sinh đến nơi. Cô nói với Annabelle rằng, – chắc chỉ dọa, – bụng cô bản tọa co thắt từ hai ngày nay, nên cô cầu sao đừng vỡ nước ối tại bàn thờ. Cô bản tọa nói tình hình rất có thể xảy ra như thế. Cô bản tọa biết mọi người sẽ hoảng hồn khi thấy cô bản tọa ở đám cưới và có lẽ họ rất sợ. Nhưng cô bản tọa không muốn làm cho người bạn thân thất vọng. Annabelle đã nói với cô bản tọa rằng nàng bản tọa rất buồn khi không có bố và anh trai dự đám cưới, nên Hortie không thể vắng mặt được.

Bà quản gia Blanche đến Newport với họ để dự đám cưới. Bà bản vương chạy quanh phòng ngủ của Annabelle suốt buổi chiều, chăm cô bản vương như chăm em bé. Khi đến giờ bà và Consuelo giúp cô bản vương mặc áo cưới, cài những hạt nút li ti. Chiếc áo dài hẹp, thắt khít hông trông rất đẹp. Consuelo nín thở đội mũ trùm lên mái tóc vàng của Annabelle, rồi gắn tấm mạng che mặt quanh mũ trùm đầu. Hai người phụ nữ đứng xa hơn để ngắm cô bản vương, nước mắt chảy xuống má. Rõ ràng Annabelle là cô dâu đẹp nhất họ chưa từng thấy.

– Ôi lạy Chúa! – Consuelo thì thào thốt lên, cô ấy tươi cười nhìn họ. – Con tuyệt vời quá! – Bà nôn nóng mong đến lúc Josiah nhìn thấy cô ấy. Họ ước chi có mặt bố cô ấy ở đấy. Consuelo nghĩ rằng khi ông đưa cô ấy đi giữa lối đi, ông sẽ rất xúc động. Annabelle luôn luôn là niềm vui, niềm tự hào của ông.

Hai người phụ nữ giúp cô bản tọa đi xuống thang lầu, họ nâng đuôi áo lên cho cô bản tọa đi. Rồi một cô hầu đưa cho cô bản tọa bó hoa lan chuông rất lớn. Annabelle ôm hoa cùng mẹ và bà Blanche đi ra bằng cửa bên hông. Blanche đến báo cho những người hướng dẫn biết cô bản tọa đang đến. Khách đã vào chỗ, Josiah và Henry đã có mặt ở bàn thờ và Hortie đứng bên cạnh họ, trông cô bản tọa như quả bóng đồ sộ màu xanh nhạt. Khi các bà giàu có đứng tuổi thấy cô bản tọa, nhiều bà há hốc miệng ngạc nhiên. Nhưng mọi người còn nghĩ rằng đây là một đám cưới bất thường. Chú rể lớn hơn cô dâu đến gần hai mươi tuổi, chưa có vợ bao giờ và gia đình cô dâu mới gặp chuyện bi thương chưa quá một năm trời. Người bản tọa phải châm chước một vài điều.

Consuelo đứng bên vườn một lát, nhìn con gái, rồi ôm nữ nhân ấy vào lòng.

– Chúc con hạnh phúc, con yêu… Bố và mẹ rất yêu con. – Rồi nước mắt chảy xuống mặt, bà vội đi vào chỗ ngồi của mình ở hàng ghế đầu. Ghế ngồi được kê ở khu vườn chính để làm lễ cưới.

Tất cả một trăm bốn chục người đều ở đấy, ngay khi Consuelo đến chỗ ngồi, các nhạc công liền trỗi nhạc, bài Mừng cô dâu trong trường ca Lohengrin, như họ đã chơi trong đám cưới của Hortie. Giây phút trọng đại đã đến. Cô dâu xuất hiện. Consuelo nhìn lên Josiah, chàng cười với bà. Họ nhìn nhau ánh mắt chan chứa tình thương. Hơn bao giờ hết, Consuelo nghĩ chàng là người đàn ông đứng đắn. Bà tin chắc thế nào Arthur cũng nghĩ như bà.

Vị mục sư ra dấu, tất cả khách đến dự đám cưới đều đứng dậy, quay đầu nhìn. Mọi người đều yên tĩnh nhìn cô dâu tuyệt đẹp một mình đi qua khu vườn, bước đi đều đặn, từ tốn và trang nghiêm. Không có ai đi bên cạnh nữ nhân ấy, không có ai dẫn nữ nhân ấy đi, không ai bảo vệ nữ nhân ấy, giao nữ nhân ấy cho người đàn ông nữ nhân ấy lấy làm chồng. Nữ nhân ấy đi một mình đến với chàng, vẻ hãnh diện, lặng lẽ, tin tưởng và cao quí. Vì không có ai dẫn nữ nhân ấy đến giao cho Josiah, nên nữ nhân ấy tự mình đến bên chàng với sự cho phép của mẹ.

Mọi người đến dự lễ cưới, từ những người gần trên bàn thờ cho đến khách trong vườn đã từng bị vụ đắm tàu tang tóc gây chấn động, nay họ đều ngẩn người khi thấy người con gái bé nhỏ xinh đẹp đang tiến về phía bàn thờ, hai tay ôm bó hoa lan chuông lớn, mặt đeo mạng kín đáo.

Cô ấy đến đứng trước mặt Josiah và ông mục sư, Henry và Hortie bước sang một bên. Cô dâu chú rể nhìn nhau qua tấm mạng, chàng nhẹ nắm bàn tay cô ấy. Cô ấy thật can đảm.

Ông mục sư tuyên bố buổi lễ bắt đầu. Khi ông hỏi:

– Ai gả người con gái này?

Mẹ cô bản vương ngồi hàng ghế đầu bèn đứng dậy, bà đáp:

– Tôi gả.

Thế là buổi lễ tiến hành. Đúng thời gian đã ấn định, Josiah nhẹ nâng tấm mạng trên mặt nữ nhân ấy lên, nhìn vào mắt nữ nhân ấy. Họ trao lời thề cho nhau, chàng đeo vào tay nữ nhân ấy chiếc nhẫn kim cương, còn nữ nhân ấy đeo vào tay chàng chiếc nhẫn vàng. Họ được tuyên bố là vợ chồng, hôn nhau, rồi tươi cười quay lại lối đi ở giữa. Consuelo nhìn họ, mắt đẫm lệ. Con gái bà cũng khóc, bà đi một mình phía sau Henry và Hortie. Hortie sung sướng khoác tay Henry cùng đi lạch bạch bên anh bản tọa. Chưa bao giờ anh bản tọa thấy có người phụ nữ nào có mang lớn như thế này xuất hiện giữa mọi người, mà cũng chưa ai từng thấy. Nhưng cô bản tọa rất vui khi được dự đám cưới, sung sướng khi được có mặt ở đây. Cô bản tọa vội tìm James trong đám đông, rồi Consuelo, Annabelle và Josiah đứng thành một hàng để tiếp khách.

Nửa giờ sau, mọi người chen lấn nhau, họ nói chuyện và thưởng thức rượu sâm banh. Đây là một đám cưới tuyệt vời khiến mọi người cảm động. Khi Henry đến hôn cô dâu, chúc vợ chồng hạnh phúc, Annabelle âu yếm nhìn Josiah.

– Cô đã làm một việc rất tốt, – Henry cười nói, – cô đã giáo hóa được anh ấy. Người lão phu nói, làm cho anh ấy chịu lấy vợ là việc rất khó.

Annabelle hôn anh bản tọa và đáp: – Tiếp theo đến phiên anh đấy. Chúng tôi phải tìm vợ cho anh mới được. – Nghe nữ nhân ấy nói, anh có vẻ lo sợ và giả vờ run:

– Tôi không có ý định lấy vợ, – anh bản tọa đáp. – Tôi thích đi theo anh chị, vui chung với hôn nhân của anh chị. Chị không ngại việc tôi đi theo anh chị chứ? – Anh bản tọa hỏi đùa và cô ấy đáp họ sẵn sàng đón tiếp anh bất cứ lúc nào. Cô ấy biết anh bản tọa rất thân với Josiah, như cô ấy thân với Hortie vậy. Trong cuộc sống mới của họ, họ sẵn sàng vui vẻ cùng với bạn bè cũ.

Annabelle và Josiah chào mừng tất cả khách đến dự. Rồi sau chín giờ, họ mời khách an tọa. Annabelle và Josiah hết sức cẩn thận khi sắp xếp chỗ ngồi, họ để cho những nhân vật quan trọng ở Newport ngồi ở những chỗ thích hợp. Consuelo ngồi với gia đình của Josiah và ngồi cùng bàn với cô dâu chú rể là Henry, một cô bạn gái của Annabelle, James và Hortie với ba cặp trẻ tuổi mà họ thích. Hầu hết khách được mời đều là những người họ thích. Họ mời rất ít khách vì bị bắt buộc phải mời, chỉ vài người đàn ông làm việc ở ngân hàng của Arthur, bạn đồng nghiệp cùng Josiah. Họ nghĩ có bổn phận phải mời những người này.

Josiah và Annabelle mở màn cuộc khiêu vũ, bản van êm dịu, họ nhảy rất tuyệt. Đấy là bản nhạc mà hai người thích và thường nhảy luôn. Hai người đều khiêu vũ giỏi, trông họ trên sàn nhảy mọi người đều tấm tắc khen ngợi. Rồi bố Josiah nhảy với cô dâu, Josiah với Consuelo, và sau đó mọi người đều đưa nhau ra sàn nhảy. Gần mười giờ, mọi người bắt đầu ăn bữa tiệc sang trọng do Consuelo đặt món. Họ nhảy giữa các bàn ăn, cười nói vui vẻ với nhau, tuyên bố thức ăn rất ngon, ít có đám cưới nào có thức ăn ngon bằng. Cặp vợ chồng mới cưới cắt bánh cưới vào lúc nửa đêm, rồi họ nhảy thêm vài bản nữa và khách lần lượt ra về cho đến hai giờ sáng. Đám cưới thành công rực rỡ và khi họ ra xe Hispano Suiza của Arthur để về khách sạn New Cliff nghỉ đêm, Josiah hôn cô bản tọa.

– Cám ơn em đã đem đến cho anh một đêm tuyệt vời nhất đời, – Josiah nói trong khi người ta đây ném cánh hoa hồng vào họ. Chàng nhẹ đẩy cô ta đây vào xe. Họ đã cám ơn mẹ cô ta đây rất nhiều vì bà đã tổ chức đám cưới hoàn hảo và hứa sáng mai sẽ ghé thăm bà trước khi lái xe vào thành phố để đáp tàu hỏa đi Wyoming. Hành lý của họ đã chuẩn bị sẵn ở khách sạn. Sáng mai khi ra đi, Annabelle sẽ mặc bộ đồ lanh có màu xanh nhạt, đội chiếc mũ rơm rộng vành có đính hoa màu xanh dương với đôi găng tay cùng màu.

Khi xe rời bánh để đưa hai vợ chồng đến khách sạn, họ vẫy tay chào những người đứng tiễn. Bỗng Annabelle tự hỏi những hình bóng nào đáng cho cô bản tọa ghi nhớ nhất. Hình ảnh cuối cùng cô bản tọa thấy là Hortie vẫy tay chào họ, cô bản tọa vĩ đại hơn hết. Annabelle cười, vẫy tay chào lại, cô bản tọa hy vọng nếu có thai, cô bản tọa sẽ không bự như Hortie bây giờ. Henry là người cuối cùng hôn cô bản tọa và bắt tay Josiah. Hai người đàn ông nhìn vào mắt nhau và cười. Henry chúc hai người hạnh phúc. Annabelle nghĩ anh bản tọa là người tốt, đối với Josiah, anh bản tọa như người em trai, thân thiết hơn cả người em ruột của chàng.

Họ ngồi trong phòng khách của căn hộ khách sạn một lát, nữ nhân ấy vẫn mặc chiếc áo cưới và chàng vẫn mặc áo vét đuôi tôm thắt nơ trắng. Họ nói chuyện về đám cưới, bạn bè, về việc Consuelo đã tổ chức lễ cưới tuyệt vời. Sự thiếu vắng của bố và anh trai là nỗi thống khổ cho Annabelle, nhưng lễ cưới đã bù đắp tất cả lại cho nữ nhân ấy. Bây giờ nữ nhân ấy đã có Josiah, chàng là chỗ dựa cho nữ nhân ấy, chàng sẽ che chở nữ nhân ấy, thương yêu nữ nhân ấy. Và chàng đã có Annabelle để cùng sống với nhau suốt đời. Họ không còn đòi hỏi gì nhiều hơn nữa.

Khi họ đi tắm tại những phòng tắm riêng và xuất hiện trở lại thì đã ba giờ sáng. Chàng mặc bộ pijama lụa trắng của ai đấy tặng làm quà cưới, còn cô ấy mặc áo ngủ bằng sa trắng trang nhã, trên cổ có viền những hạt ngọc nhỏ li ti, bên ngoài khoác áo dài ngủ cùng màu. Khi vào giường nằm bên cạnh chàng, cô ấy cười khúc khích như một cô gái nhỏ. Josiah nằm đợi cô ấy, chàng ôm cô ấy vào lòng, chàng nghĩ cô ấy lo sợ, hồi hộp và cả hai đều mệt sau một đêm dài.

– Đừng lo, em yêu, – chàng nói nhỏ. – Chúng bản tọa có nhiều thì giờ. – Rồi chàng nhẹ ôm cô bản tọa vào lòng, khiến cô bản tọa ngạc nhiên sung sướng cho đến khi cô bản tọa ngủ, mơ thấy cảnh đời đẹp biết bao. Trong giấc mơ, cô bản tọa thấy họ đang đứng trước bàn thờ, trao nhau lời thề và lần này có cả bố lẫn anh trai cô bản tọa đứng đấy, đưa mắt nhìn họ. Cô bản tọa nghĩ bố và anh cô bản tọa sẽ ở bên cô bản tọa mãi mãi, rồi cô bản tọa du vào giấc ngủ trong vòng tay của Josiah. Chàng ôm cô bản tọa như ôm vật gì quí giá nhất trên đời vậy.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8