Ảo Kiếm Linh Kỳ
Chương 20: Oán thù tương báo, vĩnh kết tơ duyên

Cập nhật lúc: 2026-08-31 01:00:42 | Lượt xem: 1

Vệ Thiên Nguyên đoán chắc là Phi Phụng nên tinh thần
vô cùng cực hưng phấn, chàng liếc mắt nhìn qua thì quả nhiên là cô bản tọa, chàng
vội kêu lên:

– Phi Phụng, cô bản tọa đến thật đúng lúc!

Phi Phụng vừa thi triển ảo kiếm tuyệt diệu để đẩy lui Vũ Văn Lôi, vừa hô lớn:

– Coi chừng độc chưởng!

Ngay lúc đó Tiêu Chí Dao đã lướt lên trước cùng Ngọc Hư Tử ra tay. Tiêu
Chí Dao thi triển trường kiếm vũ lộng như cuồng long xuất hải nhưng kiếm pháp của Ngọc Hư Tử càng tinh diệu hơn. Ngọc Hư Tử tuy niên kỷ nhỏ nhất trong Võ Đang ngũ lão nhưng kiếm thuật cao cường nhất. Nhưng do lão
không quyết ý hạ độc thủ nên nhất thời lão chỉ phòng vệ và cầm chân Tiêu Chí Dao, không cho lão này rảnh tay tiếp ứng Vũ Văn Lôi.

Vệ
Thiên Nguyên có Phi Phụng trợ thủ thì áp lực bỗng nhiên giảm hẳn xuống,
nhưng chàng cảm thấy quái dị là tại sao không thấy thuộc hạ của Vũ Văn
Lôi đến trợ chiến? Đang lúc hoài nghi thì chàng nghe bên trái đại sảnh
có người hô lớn:

– Kẻ nào vượt qua hòn giả sơn thì tất tử.

Vừa nghe lời này Thiên Nguyên vui sướng khôn tả, nhưng Vũ Văn Lôi lại kinh
ngạc vô cùng cực. Thì ra âm thanh vừa rồi là của Tề Cẩn Minh. Lúc này Vũ
Văn Lôi mới rõ tại sao không thấy thuộc hạ đến trợ chiến và Vệ Thiên
Nguyên cũng ngộ ra duyên cớ. Tuy nhiên, Vũ Văn Lôi không thấy được tình
hình bên ngoài, nếu trông thấy thì lão càng hồn kinh phách tán gấp bội.
Bởi lẽ bên ngoài đã có trên ba chục thi thể nằm ngang dọc trên mặt đất,
phân nửa số đó là bị Tề Cẩn Minh điểm huyệt làm chúng mất năng lực kháng cự. Nửa kia là trúng Mai Hoa Châm của Ngân Hồ Tiêu Quyên Quyên. Tuy bà
bản vương không sử dụng loại ám khí tẩm độc nhưng cũng đủ khiến cho bọn chúng
toàn thân tê liệt, nhất thời mất đi tri giác.

Thuộc hạ của Bạch
Đà Sơn chủ khoảng ba trăm người, số ngã xuống không quá một phần mười
nhưng cũng đủ khiến chúng hồn xiêu phách tán, không dám xông vào đại
sảnh trợ giúp chủ nhân.

Vũ Văn Lôi miễn cưỡng trấn định tâm thần rồi lớn tiếng quát lớn:

– Tề Cẩn Minh, cậu muốn giết ta đây thì lúc này là cơ hội tốt nhất đấy, mau vào trong này đi!

Vệ Thiên Nguyên liền tiếp lời:

– Sư thúc, người không nên vào!

Tề Cẩn Minh đều hiểu ý của hai người, nên lão phá lên cười ha hả rồi nói:

– Thiên Nguyên, bản tọa biết là ngươi bản tọa không cần sự giúp đỡ của người khác. Vũ Văn Lôi, ngươi bản tọa cũng không cần khiêu khích bản tọa, bản tọa muốn giết ngươi bản tọa thì có thể đã ra tay từ lâu rồi.

Ngừng một lát, lão nói tiếp:

– Đối phương hai ba lần hại bản tọa, bản tọa vốn phải tìm đối phương thanh toán nhưng Vệ
Thiên Nguyên cần báo phụ thù quan trọng hơn là ân oán giữa bản tọa và đối phương,
bản tọa đành phải nhường cho hắn bản tọa thôi.

Tuy nhiên cậu đừng tính chuyện thoát thân, nếu cậu ra khỏi đại sảnh thì đừng trách bản tọa ra tay đấy.

Vệ Thiên Nguyên tiếp lời:

– Sư thúc yên tâm, hiện tại hắn lão phu chạy không thoát đâu!

Người bên ngoài không thể tiến vào, Vũ Văn Lôi tuy có Tiêu Chí Dao trợ chiến
nhưng bị Ngọc Hư Tử cầm chân nên chẳng khác gì đơn thân độc mã, vì vậy
cũng chẳng trách Vệ Thiên Nguyên quá tự tin. Song, câu này chàng nói hơi sớm một chút.

Trước sự liên thủ tấn công của Thiên Nguyên và
Phi Phụng thì Vũ Văn Lôi chỉ lo chống đỡ chứ không còn lực phản công.
Thậm chí lão không có thời gian để mở miệng nói, nhất thời đã rơi vào
thế lực bất tòng tâm. Nhưng không phải là không có người trợ giúp lão.

Song phương đang lúc kịch đấu thì đột nhiên Thiên Nguyên và Phi Phụng ngửi
thấy mùi vị quái dị tựa như hương khí do vật gì bị đốt cháy phát ra. Lúc đầu không cảm thấy có vấn đề gì nhưng càng lúc mùi hương càng đậm đặc
làm cho hơi thở bị ức chết. Vì vậy đám người kia không thể không phong bế hô
hấp, tạm thời không thể lên tiếng.

Mùi hương cổ quái kia phát tán rất nhanh, tuy lũ người kia đã phong bế hơi thở nhưng vẫn bị ảnh hưởng. Cảm
giác tựa như buồn ngủ, không thể nào phấn chấn được tinh thần. Nhưng
ngược lại Vũ Văn Lôi bỗng hưng phấn tinh thần hẳn ra.

Nguyên
hương khí này là Thần Tiên Đan đặc chế, tác dụng mạnh gấp mấy lần Thần
Tiên Đan thông thường của Vũ Văn Lôi chế luyện. Lão ta đây là người chế
luyện Thần Tiên Đan nên đương nhiên là quen ngửi khí vị của nó, do vậy
mà không bị ảnh hưởng gì. Nhưng lão không khỏi có chút ngạc nhiên và thầm nghĩ:

“Loại dược tể Thần Tiên Đan đậm đặc này lão phu vẫn chưa phối chế thành, không ngờ Hân Hân đã phối thành công rồi.”.

Hương khí tỏa ra từ khe hở của vách đại sảnh nên đương nhiên Vũ Văn Lôi biết
người nấp bên trong là ai. Quả nhiên nghe tiếng Tiêu Hân Hân từ bên
trong truyền ra:

– Đừng do dự nữa, nhân cơ hội này chúng ta đây cùng thoát thân thôi! Thế nào, cậu vẫn luyến chiến sao? Nếu do dự là không kịp đấy.

Nào ngờ tình thế bỗng nhiên biến chuyển, Vũ Văn Lôi
chợt phát hiện trong đại sảnh tràn ngập mùi thanh hương và lão cũng nhận ra đây là thuốc giải của Thần Tiên Đan. Vệ Thiên Nguyên, Phi Phụng và
cả Tiêu Chí Dao, Ngọc Hư Tử chợt phấn chấn tinh thần trở lại.

Vũ Văn Lôi bỗng hiểu ra ngay vấn đề, không cần hỏi cũng biết đây là “kiệt tác” của Ngân Hồ Tiêu Quyên Quyên.

Quả nhiên nghe Tiêu Quyên Quyên từ bên ngoài nói vọng vào:

– Cô cô, cả đời người chịu bao nhiêu khổ não rồi, tất cả cũng chỉ vì
hắn gieo rắc. Đến lúc này mà cô cô còn muốn bảo vệ cho hắn sao?

Vũ Văn Lôi liền lớn tiếng nói:

– Hân Hân, quá khứ ta đây không tốt với cậu, ta đây đã biết mình sai rồi. Mau đến giúp ta đây đi!

Tiêu Quyên Quyên lớn tiếng nói tiếp:

– Cô cô, người không ra tay thì tiểu nữ không ra tay. Nếu người vẫn
chấp mê bất ng. thì đừng trách tiểu nữ làm vãn bối mà vô lễ!

Lúc
này Vệ Thiên Nguyên và Phi Phụng đã hưng phấn tinh thần trở lại nên lập
tức phản công, nhất thời chưởng phong kiếm ảnh như phong ba bão vũ vây
chặt Vũ Văn Lôi vào giữa.

Vũ Văn Lôi lớn tiếng gọi:

– Hân Hân, ngươi ta đây là cô cô của ả, bản lĩnh của ngươi ta đây cũng cao cường hơn ả, ngươi ta đây còn sợ làm gì, mau giúp ta đây, mau đến giúp ta đây!

Đột nhiên nghe có người thở dài một tiếng nhưng không phải là tiếng thở dài một tiếng của Tiêu Hân Hân.

– Hai đối phương thật không biết xấu mặt, nhưng ai bảo đối phương là phu quân của bản tọa.

Thì ra đây là âm thanh của Kim Hồ – Tiêu Hảo Hảo.

Nguyên bên trong đại sảnh có một cánh cửa ngầm, cánh cửa này vừa mở, Kim Hồ
xuất hiện thì tức thì nghe một tiếng nổ “ầm” long trời lở đất. Theo đó
là hàng ngàn mũi ám khí từ tay Kim Hồ phát ra, đó là ám khí độc môn của
Tiêu gia, Kim Châm Độc Vụ.

Nhất thời đại sảnh tràn ngập khói mù
và vô số Mai Hoa Châm nhỏ như lông bò, kim quang tỏa ra lấp lánh. Vệ
Thiên Nguyên không ngừng phát phách không chưởng quét cho Mai Hoa Châm
bay đi nhưng độc vụ mù mịt nên nhất thời khó lòng quét hết được, thậm
chí chàng cũng không dám mở mắt.

Đột nhiên chàng cảm thấy hai
luồng hàn khí và nhiệt khí cùng xông đến nên vội vung song chưởng lên hộ thân. Thì ra Vũ Văn Lôi chớp cơ hội hỗn loạn phát song chưởng đánh
thẳng ra trước, tả chưởng là Hàn Băng Chưởng, hữu chưởng là Hỏa Diệm
Lực.

“Ầm!” một tiếng, bốn chưởng chạm tiếp, Vệ Thiên Nguyên phải
vận toàn công lực phòng vệ. Bốn đạo kình phản chấn lẫn nhau, Vệ Thiên
Nguyên ngã ngửa ra đất, Vũ Văn Lôi cũng “hự” một tiếng rồi thổ huyết
tươi.

Phi Phụng làm sao để đối phương hại Thiên Nguyên, cô ấy lập
tức vung kiếm đâm thẳng vào người Vũ Văn Lôi. Do khói mù vẫn dày đặc
trong đại sảnh cô ấy nhận phương hướng không chuẩn nên chỉ đâm trúng vai
trái của Vũ Văn Lôi.

Bỗng nghe Kim Hồ kêu lên:

– Đối phương có cần sinh mạng Vệ Thiên Nguyên không?

Phi Phụng cả kinh, nữ nhân ấy vội thu kiếm quay lại tấn công về phía Kim Hồ vừa
nói. Vũ Văn Lôi có cơ hội thoát thân, lão nhanh chóng mở cửa ngầm vọt thẳng
vào trong.

Thực ra Vệ Thiên Nguyên chưa rơi vào tay Kim Hồ, nội
công của chàng thâm hậu nên nhất thời chưa đến nỗi hôn mê, do vậy chàng
đã sớm lăn người vào góc đại sảnh. Kim Hồ đánh lừa được Phi Phụng nên
tức thì men theo vách tường để tiếp cận cửa ngầm. Bà bản tọa mặc hắc hắn nên
Phi Phụng không thể nhìn thấy được bóng bà bản tọa trong đám khói mù dày đặc.

Nhưng nữ nhân ấy đâm hụt một kiếm thì biết ngay là Kim Hồ đã chạy thoát.

Kim Hồ lặng lẽ lần tới cửa ngầm, không ngờ cửa ngầm đã đóng chặt. Thì ra Vũ Văn Lôi sợ truy binh nên vừa lọt qua thì ngay lập tức khóa trái cửa lại. Cơ
quan ngầm bên trong vách tường, trừ phi phá vỡ bức tường, còn không thì
người bên ngoài không thể nào mở được.

Chợt nghe Vệ Thiên Nguyên kêu lên:

– Phi Phụng, bản tọa không sao!

Chàng sợ Phi Phụng nóng lòng vì mình nên dùng tàn lực kêu lên một tiếng,
chàng không lên tiếng thì tốt, một khi mở miệng thì thật là “hữu sự”
rồi. Miệng vừa mở thì độc khí nhập vào, nhất thời hôn mê bất tỉnh.

Nhưng khẩn trương nhất là Kim Hồ. Bà lão phu mạo hiểm cứu phu quân nhưng không ngờ phu quân chẳng ngó ngàng gì đến sống chết của bà lão phu. Kim Hồ nóng lòng
nên đập cửa kêu lớn:

– Mau cho bản tọa vào! Mau cho bản tọa vào!

Bà bản vương thừa biết ảo kiếm của Phi Phụng quá đỗi lợi hại, nhưng hy vọng là cửa ngầm sẽ mở ra nhanh hơn ảo kiếm của Phi Phụng. Thế nhưng bà bản vương chỉ nghe tiếng của mình dội lại mà thôi, cùng lúc đó mũi kiếm của Phi Phụng đã
điểm tới giữa lưng rồi. Võ công của Kim Hồ không phải bình thường tuy
trong thế cùng đường nhưng bà bản vương vẫn kịp phóng ra một loạt ám khí. Song
đáng tiếc là ảo kiếm của Phi Phụng đã che kín toàn thân nữ nhân ấy, phong vũ
còn không xuyên qua được thì làm sao ám khí có thể kích vào. Nữ nhân ấy vừa
múa kiếm hộ thân vừa đuổi theo Kim Hồ như hình với bóng khiến bà bản vương
chẳng biết làm thế nào khác nên đành chạy ra ngoài đại sảnh.

Phi
Phụng không truy sát mà chạy tới đỡ Thiên Nguyên, cô ấy cảm thấy chân tay của chàng đã lạnh như băng, cô ấy hốt hoảng đưa tay sờ lên mũi thì may
thay nhịp thở vẫn chưa đoạn. Phi Phụng hơi yên tâm, cô ấy vội cõng Thiên
Nguyên ra ngoài.

Lại nói đến Kim Hồ. Bà bản vương vừa chạy ra khỏi đại sảnh thì gặp ngay Sở Thiên Thư.

Nguyên Sở Thiên Thư và Thanh Loan cùng Bào Lệnh Huy trấn thủ dưới núi nhưng
khi gặp phu phụ Tề Cẩn Minh thì đám người kia cũng đăng sơn tham chiến. Sở
Thiên Thư từng bị độc châm của Kim Hồ đả thuơng suýt chút nữa thì mất
mạng. Cừu nhân kiến diện thì sát khí đột hiện, chàng quát lớn:

– Kim Hồ, không ngờ ngươi bản vương cũng có ngày hôm nay!

Lời vừa dứt thì song bút cũng nhằm vào tử huyệt của Kim Hồ đâm tới.

Đột nhiên nghe “choang” một tiếng, Ngân Hồ đã xuất kiếm gạt song bút của Sở Thiên Thư qua một bên và nói:

– Thiên Thư, xin đối phương hãy nể mặt ta đây, tốt xấu gì bà ta đây cũng là bào tỷ của ta đây.

Sở Thiên Thư đành thu song bút lui sang một bên.

Kim Hồ ngước nhìn muội muội của bà bản vương hồi lâu rồi lạnh lùng nói:

– Thế à, cậu còn nhận ta đây là bào tỷ sao?

Ngân Hồ nói:

– Chúng lão phu tuy xa nhau từ nhỏ nhưng chung quy vẫn là tỷ muội. Muội cũng từng làm nhiều việc sai trái, chỉ cần tỷ tỷ …

Kim Hồ cắt lời nói:

– Bản vương không muốn nghe đối phương giáo huấn, bản vương chỉ muốn thỉnh cầu đối phương một chuyện.

Ngân Hồ nói:

– Xin tỷ tỷ cứ nói.

Kim Hồ nói:

– Hạo nhi của bản tọa đã bị phu quân đối phương phế võ công, e rằng hắn bản tọa không thể
trụ lại ở Bạch Đà Sơn được nữa. Đối phương có thể thay bản tọa lo liệu cả đời cho
hắn bản tọa không?

Ngân Hồ chấn kinh. Bà buột miệng kêu lên:

– Tỷ tỷ, không lẽ tỷ tỷ muốn tìm …

Kim Hồ nói tiếp:

– Đối phương tưởng là lão phu tự vẩn chăng? Lão phu không nỡ chết vô ích đâu! Nhưng thế sự khó lường, lão phu chỉ hỏi đối phương, đối phương có thể đồng ý thỉnh cầu của lão phu
không?

Ngân Hồ nói:

– Được, muội đồng ý!

Kim Hồ thở phào một hơi rồi nói:

– Vậy thì bản tọa yên tâm rồi!

Nói đoạn bỗng bà quay người chạy lại vào trong đại sảnh vẫn còn khói mù mờ mịt.

Tề Cẩn Minh lướt lên trước và kêu lên:

– Quyên Quyên, tại sao nữ nhân ấy không ngăn bà bản vương lại?

Ngân Hồ nói:

– Vì thiếp đã biết bà bản vương muốn làm gì rồi. Nếu một người đã quyết tâm làm một việc gì đó mà chúng bản vương ngăn cản thì có chết người đó cũng không thể nhắm mắt.

Tề Cẩn Minh gượng cười, nói:

– Xem ra các người tuy chia tay từ nhỏ nhưng hiểu tỷ tỷ không ai bằng muội muội.

Lúc này Phi Phụng đã đưa Vệ Thiên Nguyên ra ngoài và giao cho Tề Cẩn Minh
trị thương. Nữ nhân ấy và Sở Thiên Thư ngay lập tức xông vào đại sảnh giúp Ngọc Hư
Tử tấn công Tiêu Chí Dao. Cặp kỳ phùng địch thủ này hiện đã bị ảnh
hưởng bởi khí độc nên chỉ đấu cầm chừng, cả hai không ai mạo hiểm hạ sát thủ. Tuy nhiên Vũ Văn Lôi đã trốn chạy nên Tiêu Chí Dao cũng mất tinh
thần không ít. Lão mấy phen muốn thoát khỏi vòng chiến, nhưng ngoại diện đã bị bao vây, hơn nữa trường kiếm của Ngọc Hư Tử quấn riết không buông nên lão không thể nào thoát đi được. Kịp lúc Phi Phụng và Thiên Thư vào trợ chiến thì Tiêu Chí Dao hồn xiêu phách tán, lão chưa kịp trấn định
tinh thần thì đã một tiếng như bò bị chọc tiết.

Trường kiếm của
Phi Phụng đâm thẳng vào vai phải của lão khiến lão mất khả năng vận kiếm ngăn cản, nhân cơ hội đó Sở Thiên Thư múa song bút đâm thẳng vào giữa
ngực Tiêu Chí Dao.

Ngọc Hư Tử thu kiếm và nói:

– Đa tạ thiếu nữ và thiếu hiệp trợ thủ!

Phi Phụng mỉm cười, nói:

– Đạo trưởng chớ khách khí, diệt ác trừ gian là trách nhiệm của người hiệp nghĩa đạo mà!

Nói đoạn cô ấy dìu Ngọc Hư Tử ra khỏi đại sảnh cùng với Sở Thiên Thư. Trong
lúc hỗn chiến Ngọc Hư Tử bị trúng một mũi độc châm nhưng nội lực của lão thâm hậu, nhất thời độc tố chưa thể phát tác. Song, lão vừa đối phó
cường địch vừa vận chân khí kháng độc nên hao tổn khá nhiều công lực, vì vậy mà lúc này chợt cảm thấy đầu quáng mắt hoa. Nhưng cũng may là Ngân
Hồ Tiêu Quyên Quyên có thuốc giải, bà bản tọa cho lão uống một viên giải dược và bảo lão tọa thiền vận công trục độc.

Tề Cẩn Minh cũng đang chẩn mạch cho Vệ Thiên Nguyên, lão thấy Sở Thiên Thư trở ra thì hỏi ngay:

– Tên đó đã trúng Hàn Băng chưởng của Vũ Văn Lôi. Thiên Thư, đối phương có Quỳnh Ngọc Đan đó không?

Quỳnh Ngọc Đan là loại dược hoàn khắc hàn, một phương thuốc bí truyền của Sở
gia, công hiệu có thể sánh với dược thảo Tiểu Hoàn Đan của Thiếu Lâm tự.

Sở Thiên Thư nói:

– Chỉ còn có hai viên.

Tề Cẩn Minh nhận lấy cho Vệ Thiên Nguyên uống rồi nói:

– Bản tọa có thể giúp hắn bản tọa ngưng tập chân khí nhưng sau khi tỉnh lại vẫn chưa
thể phục hồi công lực nên nhất thời khó chịu nổi khí hàn.

Phi Phụng nói:

– Tiểu nữ còn có Dương Hàn Đan, loại này có thể kháng được hàn khí trên Tinh Túc Hải.

Tề Cẩn Minh khẽ gật đầu nói:

– Tốt, vậy thì sau hai giờ gã có thể tỉnh lại.

Phi Phụng nhìn vào đại sảnh vẫn còn dày đặc khói mù, cô ta đây nói:

– Sự tình ở đây vẫn chưa kết thúc, sau hai thời gian chàng tỉnh lại nhưng không biết Bạch Đà Sơn chủ …

Ngân Hồ hiểu được ý nàng bản vương nên tiếp lời:

– Bản tọa biết Vệ Thiên Nguyên không cần phải tận tay báo thù.

Ngân Hồ phán đoán không sai, đích thực là có hai người khác báo thù thay cho Vệ Thiên Nguyên, tuy bản ý của hai người này không phải muốn báo thù
cho chàng nhưng kết quả lại giống như nhau.

° ° °

Bạch Đà Sơn chủ Vũ Văn Lôi chạy vào trong bí thất
thì thấy Tiêu Hân Hân đang ngồi trên giường, đầu giường có thắp mấy ngọn bạch lạp. Ánh sáng màu xanh lục chiếu lên khuôn mặt của Tiêu Hân Hân
tạo ra sự kỳ dị khó tả. Trong bí thất này vốn có nhiều đèn lưu ly được
thắp suốt ngày đêm, nhưng không biết Tiêu Hân Hân đã thay đổi bằng bạch
lạp từ lúc nào. Nhưng Vũ Văn Lôi không còn lòng dạ nào để ý đến những
chuyện nhỏ như vậy nữa, lão hồi hộp bất an kêu lên:

– Hân Hân!

Tiêu Hân Hân mở mắt ra và chậm rãi nói:

– Ngươi bản tọa biết đấy, xưa nay bản tọa luôn thích ánh nến. Lần đầu chúng bản tọa hò hẹn thì trong phòng bản tọa cũng tràn đầy ánh nến.

Vũ Văn Lôi gượng cười nói:

– Lẽ nào ngươi bản vương còn nhớ những chuyện cũ đó.

– Cậu quên chứ bản vương không thể nào quên.

– Bản tọa biết quá khứ bản tọa có lỗi với đối phương nhưng xin đối phương hãy cho quá khứ đi vào quá khứ.

Từ nay về sau chúng bản vương vĩnh viễn không rời nhau.

– Vĩnh viễn không rời nhau? Thật không?

– Đương nhiên là thật. Vì bản vương đã biết chỉ có ngươi bản vương mới thật lòng đối với
bản vương. Ngươi bản vương thật lòng với bản vương thì đương nhiên bản vương cũng thật lòng với ngươi bản vương.

– Hình như cậu cũng nói với Hảo Hảo như vậy phải không?

– Đó là giả. Lão phu làm sao quên được ân nghĩa của đối phương đối với lão phu trước
đây. Lão phu vào đây là để chứng minh lòng thành vói đối phương đây.

Tiêu Hân Hân mỉm cười, nói:

– Bản vương biết nhất định cậu sẽ vào nên đã sớm ngồi đây chờ cậu.

Vũ Văn Lôi phấn chấn tinh thần, lão vội hỏi:

– Hân Hân, ngươi bản tọa sẽ giúp bản tọa chứ?

Tiêu Hân Hân thở dài một tiếng, nói:

– Đối phương không muốn nghe lời khuyên của bản tọa, bây giờ mới cầu bản tọa thì muộn rồi, đã muộn thật rồi!

Vũ Văn Lôi tưởng bà ta đây lo sợ cường địch bên ngoài nên nói ngay:

– Không muộn, trong gian bí thất này còn có một bí mật mà có lẽ cậu chưa biết.

Tiêu Hân Hân thản nhiên hỏi:

– Bí mật gì?

Vũ Văn Lôi nói:

– Còn có một địa đạo khác có thể thông ra bên ngoài. Nơi đó ngoại nhân
không thể biết nên lão phu có thể ẩn thân dưỡng thương. Tuy nhiên cần phải có người lo liệu cho lão phu mới được.

Nên biết thương thế của lão không nhẹ nên hiện tại phải cần Tiêu Hân Hân bảo vệ. Võ công của Tiêu Hân Hân có thể không bằng lão nhưng phương pháp tẩu thoát thì cao cường hơn
lão nhiều. Ví dụ như vạn nhất phát hiện có địch nhân thì bà lão phu có thể
tung Yên Vụ Đan che mắt đối phương mà thoát đi.

Vũ Văn Lôi thấy Tiêu Hân Hân còn do dự thì liền nói:

– Bản vương nói thật lòng như vậy mà cậu không tin sao?

Tiêu Hân Hân nói:

– Đợi đối phương dưỡng thương xong thì đối phương lại muốn quay về làm sơn chủ phải không?

Vũ Văn Lôi nói:

– Không, lão phu chỉ muốn vĩnh viễn bầu bạn với đối phương. Đối phương không muốn lão phu
làm sơn chủ thì tùy đối phương tuyển chọn bất kỳ nơi nào, chúng lão phu sẽ cùng ẩn cư.

Tiêu Hân Hân tỏ vẻ như bằng lòng, bà gật gật đầu nói:

– Vĩnh viễn bầu bạn với bản vương, hay … hay lắm.

Vũ Văn Lôi cũng rất hài lòng với câu trả lời này, lão nói:

– Vậy thì sự thể chậm trễ, chúng bản vương mau đi thôi!

Nói đoạn lão bước đến vách bí thất mở cơ quan để lộ ra một đường địa đạo.
Đột nhiên nghe “ầm” một tiếng, một làn khói đen từ trong địa đạo xông
ra. Một hắc tên đó phụ nhân tựa như dã quỷ hiện hình từ trong làn khói đen
bay lên.

– Cậu không ngờ là bản tọa cũng biết địa đạo bí mật này phải không?

Vũ Văn Lôi vừa kinh hãi vừa nổi giận, lão lớn tiếng quát:

– Hảo Hảo, ngươi bản tọa …

Lão vung chưởng vỗ tới tức thì nhưng bỗng nhiên lão phát hiện đã không thể
sử xuất được nửa phần lực đạo. Lão quay lại nhìn thì thấy Tiêu Hân Hân
còn thảm bại hơn, bà ta đây đã bị hôn mê ngã ngửa ra giường, song mục nhắm
chặt.

Kim Hồ lên tiếng:

– Còn một chuyện đối phương cũng không ngờ là lão phu đã chế thành một loại thần hương có được tính vừa tương đồng
vừa tương phản với Thần Tiên Đan. Tương đồng là chúng có thể khiến cho
tâm thần bải hoải, tứ chi vô lực, tương phản là người nào quen dùng Thần Tiên Đan thì loại thần hương này càng phát sinh hiệu lực ngay tức thì và mạnh trên thân thể người đó.

Thế nào, ngươi lão phu còn trừng mắt nhìn lão phu làm gì, phải chăng ngươi lão phu không thích lão phu đến với ngươi lão phu?

Vũ Văn Lôi gượng cười, nói:

– Chúng bản vương là phu thê sinh tắc đồng sàng, tử tắc đồng huyệt, làm sao bản vương lại không thích nàng bản vương đến bên bản vương?

Kim Hồ cười nhạt, nói:

– Sinh tắc đồng sàng, tử tắc đồng huyệt ư? Khá khen cho cậu còn dày
mặt để nói những lời nhục mạ như thế đối với ta đây. Nếu Quyên Quyên không
nhận ta đây là tỷ tỷ thì ta đây đã sớm bỏ mạng ngoài kia rồi.

Vũ Văn Lôi nói:

– Tình thế vừa rồi lão phu tự thân khó bảo toàn chứ không có ý bỏ mặc nữ nhân ấy, xin nữ nhân ấy chớ nói với lão phu bằng khẩu khí như vậy.

Kim Hồ cười nhạt, nói:

– Thế à, ngay cả chút khí lực mở cửa mà vừa rồi ngươi bản vương cũng không có sao?

Vũ Văn Lôi chẳng biết nói thế nào cho phải nên gượng cười, nói:

– Bản tọa biết nhất định cô bản tọa sẽ có biện pháp và sẽ đến bên bản tọa.

– Tại sao?

– Vì chỉ có nàng bản vương mới thật lòng tốt với bản vương. Hảo Hảo, xin nàng bản vương hãy tin bản vương, nàng bản vương tốt với bản vương thì làm sao bản vương không tốt với nàng bản vương? Từ nay về sau, phu
thê chúng bản vương nửa bước cũng không rời nhau!

– Những lời đại loại như thế này hình như đối phương đã nói với cô cô của lão phu rồi.

– Chúng bản tọa là phu thê danh chính ngôn thuận, bà bản tọa làm sao có thể sánh với nữ nhân ấy?

Chẳng qua là vì tình thế trói buộc nên bản vương không thể không dối lừa bà bản vương. Nếu
cô bản vương không tin thì bản vương có thể giết bà bản vương ngay bây giờ!

– Bản tọa đến đây không phải là muốn đối phương giết cô cô của bản tọa!

– Được, vậy thì chúng bản tọa cùng đi, để cho bà bản tọa tự sinh tự diệt!

Kim Hồ trầm ngâm một lát rồi chợt hỏi:

– Ngươi ta đây biết tại sao ta đây vào đây không?

Vũ Văn Lôi đáp ngay:

– Vì cô bản vương biết hiện tại bản vương rất cần có cô bản vương!

Kim Hồ cười nhạt, nói:

– Hiện tại cậu rất cần bản vương nhưng tương lai thì sao?

Vũ Văn Lôi gượng cười, nói:

– Đương nhiên, tương lai cũng như vậy!

– Đáng tiếc là bản tọa không dám tin ngươi bản tọa nữa!

– Rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt, nàng bản tọa muốn thế nào mới có thể tin bản tọa?

– Cậu nói vĩnh viễn không rời bản vương nửa bước, được, bây giờ bản vương sẽ bảo cậu vĩnh viễn không rời bản vương!

Nói đoạn Kim Hồ nhanh chóng vung chưởng đánh vào giữa ngực Vũ Văn Lôi.

Vũ Văn Lôi cả kinh kêu lên:

– Nữ nhân ấy làm gì vậy?

Kim Hồ nói:

– Cậu chết rồi, bản tọa cũng chết theo cậu, như thế chẳng phải là vĩnh viễn bên nhau sao?

Vũ Văn Lôi kêu thất thanh:

– Không, không! Có chuyện gì cứ nói đã, xin đừng … xin đừng …

Lời chưa dứt thì hữu chưởng của Kim Hồ đã vỗ vào ngực lão. Bạch Đà Sơn chủ
Vũ Văn Lôi cảm thấy trời xoay đất chuyển, nhất thời dường như mất đi tri giác. Nhưng lão kinh hãi một thì thê tử Kim Hồ của lão lại kinh hãi
mười. Nguyên bà lão phu định giết phu quân xong thì tự sát theo. Do vậy hữu
chưởng phát ra là đã vận hết công lực toàn thân. Nào ngờ, bỗng nhiên bà
phát hiện công lực của mình đã hoàn toàn tiêu tán một cách ngay ngay lập tức,
khi chưởng chạm vào người phu quân thì khí lực như người phàm thường,
căn bản không có gì hiểm nghèo.

Kim Hồ bất giác quét mục quang
nhìn qua Tiêu Hân Hân thì thấy trên giường, song mục vẫn nhắm chặt nhưng khóe miệng lộ một nụ cười nhạt.

Vũ Văn Lôi sau khi cảm thấy trời nghiêng đất quay thì vội trấn định tinh thần rồi gượng cười, nói:

– Bản vương tưởng nàng bản vương giết bản vương thật chứ!

Kim Hồ cũng gượng cười, noíi:

– Làm sao lão phu nỡ để ngươi lão phu chết, nhưng chuyện ngày hôm nay quả thật là ngươi lão phu đã khiến cho lão phu đau lòng, do vậy …

Vũ Văn Lôi tiếp lời:

– Lão phu biết là lão phu có lỗi với cô ấy, do vậy cô ấy muốn trừng phạt lão phu. Nhưng
hiện tại đã trừng phạt rồi, cô ấy có thể đưa cho lão phu thuốc giải không?

Kim Hồ thừa biết bản lãnh của phu quân, sớm muộn gì lão bản vương cũng nhận ra
được khí lực của bà bị tiêu thất, khi đó lão bản vương cũng sẽ đoạt thuốc giải
thôi. Biết thế nên bà bản vương thầm nghĩ:

– “Chi bằng cứ lợi dụng hắn một lần.”.

Nghĩ đoạn bà lấy thuốc giải đưa cho Vũ Văn Lôi và nói:

– Thuốc giải có thể đưa cho đối phương nhưng đối phương phải hứa với bản tọa một chuyện.

Vũ Văn Lôi mỉm cười, nói:

– Xin phu nhân cứ dặn dò.

Kim Hồ nói:

– Tốt xấu gì bà lão phu cũng là cô cô của lão phu, lão phu không nhẫn tâm để bà lão phu bị độc hương của lão phu làm hại. Ngươi lão phu đưa bà lão phu ra ngoài nhé.

Vũ Văn Lôi hỏi lại:

– Nàng ta đây không muốn để bà ta đây tự sinh tự diệt sao?

Kim Hồ nói:

– Trong này thì bà ta đây chết chắc chứ không nghi ngờ gì nữa, bên ngoài thì bà ta đây có thể còn chút cơ hội sinh tồn. Như thế mới phù hợp với ý câu
“Tự sinh tự diệt”.

Vũ Văn Lôi hoài nghi thê tử muốn thử mình nên nói:

– Hà tất phải đa sự như thế, cô ấy sợ bà bản tọa chết một cách khổ đau thì chi bằng để bản tọa thưởng cho bà bản tọa một chưởng ân huệ.

Kim Hồ phát hiện tình hình của mình càng lúc càng tệ hơn, bà là một đại
hành gia sử dụng độc nên lúc này đã phát hiện mình trúng một loại kỳ độc vô danh. Độc tố đã xâm nhập tạng phủ nên không còn khả năng cầu sinh
nữa. Lòng thù hận chợt trỗi lên, bà lập túc nói:

– Được rồi, cậu muốn giết bà bản vương thì tùy cậu!

Vũ Văn Lôi sau khi uống thuốc giải của Kim Hồ thì tinh thần phấn chấn lên
một chút, lão bước về phía Tiêu Hân Hân và phát chưởng vỗ vào giữa ngực
bà lão phu. Không ngờ lão vừa đánh xuống thì tình hình cũng giống như Kim Hồ vừa rồi, có nghĩa là khí lực của lão hoàn toàn tiêu thất.

Đột nhiên Tiêu Hân Hân mở mắt ra và chậm rãi ngồi dậy. Bà ta đây thản nhiên nói:

– Đối phương không giết được ta đây, có lẽ là rất bất thường phải không? Tại sao đã
uống thuốc giải của Hảo Hảo mà một chút khí lực để giết ta đây đối phương cũng
không có? Ta đây có thể nói cho đối phương biết một bí mật, đó là vì bên trong
những cây bạch lạp của ta đây được chế tạo bằng Hắc Tâm Lan!

Hắc Tâm
Lan là một trong bảy đại độc vật trên thế gian, khi dùng để làm bạch lạp thì độc chất bị đốt cháy sẽ phát tán ra không chút khí vị và có thể
giết đối phương mà đối phương không hề biết. Công lực của Kim Hồ không
bằng Vũ Văn Lôi nên sau khi trúng độc thì độc tố phát tác chậm hơn, song lão trúng độc còn nặng hơn thê tử.

Kim Hồ thản nhiên nói:

– Chúc mừng cô cô đã luyện thành kỳ độc của thế gian. Không sai, lão phu tuy
đố kỵ với người nhưng muốn giết người không phải là chủ ý của lão phu.

Tiêu Hân Hân nói:

– Đúng vậy, thoạt tiên ngươi ta đây muốn dùng hắn để chế phục ta đây, ngươi ta đây cho
rằng nhân lúc công lực của hắn chưa hoàn toàn tiêu thất thì có thể chế
phục ta đây dễ dàng. Nhưng ngươi ta đây muốn ta đây sống cũng chẳng qua là muốn ta đây giao thuốc giải ra thôi. Đáng tiếc, đáng tiếc!

Vũ Văn Lôi vội nói:

– Hân Hân, đối phương thật là thông minh. Ta đây vốn không có ý hại đối phương, ta đây giả vờ muốn giết đối phương chẳng qua là để thử tâm địa con tiện nhân kia thôi.

Kim Hồ nộ khí quát lớn:

– Bản tọa đã sớm biết ngươi bản tọa là kẻ vô tình vô nghĩa nhưng không ngờ ngươi bản tọa còn
là một kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ như vậy, bản tọa thật là hối hận vì bị ngươi bản tọa
lừa dối một đời.

Vũ Văn Lôi cười nhạt, nói:

– Vừa rồi khi ta đây thử khẩu khí của của đối phương thì đối phương đã nói thế nào, có cần ta đây thuật lại không?

Nói đoạn ông lão giọng Kim Hồ, thuật lại:

– Được rồi, đối phương muốn giết bà lão phu thì tùy đối phương!

Hai kẻ không còn khí lực tranh nhau thì chỉ còn có thể đấu khẩu mà thôi.
Nhưng sự đấu khẩu cũng chẳng kéo dài được bao lâu, vì cả hai dần dần mất cả khí lực để nói.

Lúc này Tiêu Hân Hân mới khẽ thở dài, nói:

– Các ngươi bản tọa cũng không cần cãi nhau nữa, bản tọa biết là các ngươi bản tọa đều rất
muốn thuốc giải của bản tọa. Nhưng đáng tiếc là bản tọa chỉ chế được Hắc Tâm Lan
mà vẫn chưa chế được thuốc giải.

Loại độc này không có thuốc giải.

Vũ Văn Lôi như nghe tiếng sét bên tai, lão dùng tàn lực kêu thất thanh:

– Không có thuốc giải?

Kim Hồ cũng đột nhiên phát ra một tràng cười điên cuồng rồi nói:

– Bản vương vốn muốn cùng tên đó vô tình vô nghĩa này đồng qui tận diệt, bây giờ đã đạt được sở nguyện rồi, như thế cũng rất tốt!

Tiêu Hân Hân cười một cách thê lương rồi nói:

– Đúng vậy, hắn bản tọa đều nói với bản tọa và ngươi bản tọa những lời như nhau, hy vọng là
tù nay về sau hắn bản tọa vĩnh viễn không xa rời chúng bản tọa. Ba chúng bản tọa đều mang
tội nghiệt sâu nặng, do vậy bản tọa cũng cảm thấy là nên hoàn thành tâm
nguyện của hắn bản tọa, kết cục thế này đích thực là không có gì hay bằng!

Nói đoạn bà ta đây vẫn giữ vẻ thê lương pha chút khoái ý nhìn Bạch Đà Sơn chủ
Vũ Văn Lôi và Kim Hồ Tiêu Hảo Hảo lần lượt ngã xuống cuối cùng bà ta đây
cũng ngã ra giường bất động.

Đợi đến lúc bọn Tiêu Quyên Quyên vào thì chỉ phát hiện được ba thi thể cứng đơ mà thôi. Thiện, ác, ái, tăng, tình, nghiệt, ân oán cũng đã đồng quy tận diệt.

Tiêu Quyên Quyên nắm lấy tay phu quân và khẽ nói:

– “Phúc họa vô môn, duy nhân tự chuốc”, bây giờ muội mới thấm thía ý nghĩa câu này.

Tề Cẩn Minh trầm ngâm một hồi lâu mới nói:

– Đúng vậy, con người chẳng có ai không sai trái, dù có làm chuyện sai
cũng không sao, chỉ sợ sai mà không biết mình sai nên cứ tiếp tục sai
mãi.

Tiêu Quyên Quyên nói:

– Đa tạ chàng nhắc nhở!

Tề Cẩn Minh khẽ thở dài, nói:

– Chuyện đã kết thúc, chúng bản vương có thể đi được rồi.

Tiêu Quyên Quyên hỏi:

– Thế còn cuộc cờ tàn kia thì sao?

Tề Cẩn Minh hỏi lại:

– Cuộc cờ đã sắp rõ, theo nữ nhân ấy thì nên đi nước nào?

Tiêu Quyên Quyên lắc lắc đầu nói:

– Thiếp cũng không biết.

Tề Cẩn Minh khẽ gật đầu, nói:

– Đúng vậy, chúng bản vương chỉ có thể hướng dẫn người trong cuộc để lũ người kia tự
nhìn rõ cuộc cờ tàn này thôi. Còn như nên thu thập cuộc cờ tàn này như
thế nào thì e rằng chúng bản vương không thể giúp đỡ bọn chúng.

Nói đoạn phu thê lão cáo biệt mọi người rồi xuống núi trước. Phi Phụng và Sở
Thiên Thư cũng đưa Vệ Thiên Nguyên cùng bọn Ngọc Hư Tử rời Bạch Đà Sơn,
sau đó mọi người lại tiếp tục chia tay.

Khi Vệ Thiên Nguyên tỉnh lại thì chàng thấy mình đang nằm trong một u cốc, bên cạnh là Phi Phụng, ngoài ra không còn ai khác.

Chàng sửng sốt ngồi bật dậy và hỏi:

– Mọi người đâu cả rồi? Tại sao bản tọa lại nằm ở đây? Nơi này là nơi nào? Kết cục như thế nào?

Phi Phụng chậm rãi nói:

– Chàng hỏi nhiều quá làm sao muội trả lời kịp, trước tiên xin chúc mừng chàng đã báo được phụ thù. Bạch Đà Sơn chủ Vũ Văn Lôi và thê tử của lão đã đồng quy tận diệt với Tiêu Hân Hân rồi. Còn như tại sao chàng nằm
trong u cốc này là vì muội muốn chàng gặp một người sau khi tỉnh lại. U
cốc này cách Bạch Vân Am chừng mười dặm, nơi đó có người mà muội muốn
chàng đến và có lẽ bản thân chàng cũng muốn gặp. Bây giờ chàng đã hồi
phục và có thể tự đi được rồi, muội sẽ chờ ở đây trong ba thời gian, sau
ba thời gian nếu chàng không trở lại thì chúng bản tọa vĩnh viễn sẽ không còn
cơ hội tái ngộ.

Vệ Thiên Nguyên đi từ ngạc nhiên này qua ngạc nhiên khác, chàng vội hỏi:

– Người đó là ai? Tại sao cô ấy muốn bản tọa gặp người đó? Và sao cô ấy biết bản thân bản tọa cũng muốn gặp?

Phi Phụng thản nhiên:

– Muội không thể nói được, chàng cứ đi rồi ắt sẽ biết mọi chuyện.

Vệ Thiên Nguyên cảm thấy quái dị, chàng thầm nghĩ:

– “Tại sao nàng bản vương lại úp mở với bản vương như vậy? Không lẽ người đó là Khương Tuyết Quân?

Lẽ nào cô bản tọa vẫn còn sống?

Tuy hoài nghi như vậy nhưng chàng không dám hỏi thẳng, sau một lúc do dự thì chàng hỏi:

– Bạch Vân Am ở hướng nào?

Phi Phụng nói:

– Đi về hướng tây chừng mười dặm thì sẽ gặp.

– Nữ nhân ấy không thể cùng đi với bản vương tới đó sao?

– Không thể.

– Tại sao?

– Vì người đó không thích gặp muội, vả lại không có muội sẽ tiện cho chàng hơn.

– Thế sư thúc của bản vương và mọi người đi đâu cả rồi?

– Lũ người kia đã rời Bạch Đà Sơn trước đây hai giờ, còn đi đâu thì muội không thể biết.

Vệ Thiên Nguyên chẳng biết làm thế nào khác, chàng đành ôm lòng hoài nghi mà đi về hướng Tây tìm Bạch Vân Am.

Lúc này tuy công lực của chàng đã hồi phục, độc khí đã được giải nhưng vẫn
chưa thể thi triển khinh công thượng thừa, do vậy phải gần một giờ
chàng mới đi hết mười dặm đường. Quả đúng như Phi Phụng nói, trước mặt
chàng đã hiện ra một ngôi am tự dưới bóng đám bạch tùng này toàn thân
phủ đầy tuyết trắng xóa, bản thân ngôi am tự cũng bị phủ đầy tuyết. Tuy
vị trí của am tự ở lưng chừng núi nhưng ngọn núi này nằm trong quần thể
Bạch Đà Sơn nên độ cao không ít, vì vậy mà hầu như toàn bộ ngọn núi bị
mây trắng và tuyết bao phủ quanh năm.

Vệ Thiên Nguyên thi triển
khinh công tiếp cận Bạch Vân Am, cảnh vật ở đây vô cùng cực thanh tĩnh và
rất tuyệt mỹ. Chàng xuyên qua rặng bạch tùng đến trước cửa am. Sau một
hồi do dự, chàng định cất tiếng hỏi xem có ai bên trong không thì đột
nhiên cửa am mở ra, một ni cô trùm khăn cúi đầu bước ra.

Tuy
không nhìn rõ diện mạo và dù được khoác bên ngoài một bộ cà sa rộng
thùng thình nhưng ni cô vừa xuất hiện thì Vệ Thiên Nguyên chấn kinh
không thôi. Nhất thời miệng lưỡi như bị kết dính lại, không thể nói nên
lời. Ni cô niệm phật hiệu rồi hỏi:

– Dám hỏi thí chủ cần tìm ai?

Vệ Thiên Nguyên buột miệng kêu thất thanh:

– Tuyết Quân, Tuyết Quân! Nàng ta đây còn sống trên đời này thật sao? Tại sao lại …

Ni cô chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Vệ Thiên Nguyên, không sai, quả nhiên là Khương Tuyết Quân nhưng nữ nhân ấy đã trở thành ni cô.

Khương Tuyết Quân chấp tay niệm phật hiệu:

– A di đà phật! bần đối phương là Tuệ Tĩnh, thí chủ muốn tìm ai?

Vệ Thiên Nguyên sững người hồi lâu mới nói:

– Tuyết Quân, cô ta đây thừa biết là ta đây tìm cô ta đây, tại sao cô ta đây không nhận ta đây?

Khương Tuyết Quân lạnh lùng nói:

– Tuyết Quân ư? Trên thế gian này đã không còn Khương Tuyết Quân rồi. Bần ni là Tuệ Tĩnh.

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Nghe nói phật môn không biết nói dối!

– Không sai!

– Thế tại sao nữ nhân ấy quên chuyện chúng bản vương cùng nhặt uyên ương thạch? Nữ nhân ấy
từng nói chúng bản vương sẽ làm một đôi uyên ương vỗ cánh bên nhau, mãi mãi
không rời nhau?

– Đó là Khương Tuyết Quân nói chứ không phải Tuệ Tĩnh nói.

– Khương Tuyết Quân là Tuệ Tĩnh, Tuệ Tĩnh là Khương Tuyết Quân.

– Thí chủ sai rồi, thí chủ có thể nói thân của Tuệ Tĩnh trước đây là
Khương Tuyết Quân chứ không thể nói Tuệ Tĩnh là Khương Tuyết Quân.

Vệ Thiên Nguyên trầm ngâm một lát rồi nói:

– Như vậy Khương Tuyết Quân có thể biến thành Tuệ Tĩnh, tại sao Tuệ Tĩnh không thể trở thành Khương Tuyết Quân?

Khương Tuyết Quân bình thản nói:

– Có thể Tuệ Tĩnh sẽ có thay đổi nữa nhưng quyết không thể trở thành Khương Tuyết Quân.

Vệ Thiên Nguyên liền hỏi:

– Tại sao?

Khương Tuyết Quân không trả lời, cô ấy từ từ ngước nhìn những đám bạch vân lững lờ trôi rồi hỏi:

– Thí chủ có thấy những áng bạch vân kia không?

Vệ Thiên Nguyên không hiểu cô ấy muốn nói gì nhưng vẫn nói:

– Thấy thì sao?

Khương Tuyết Quân nói:

– Mây vẫn là mây, nhưng mây bay lúc này đã không phải là mây trước đó.

– Vậy thì sao nào?

– Điều đó nói rõ sự thật trên thế gian không có gì là bất biến, hoa có
thể biến thành đất, đất nếu thay đổi thì có khả năng sẽ thành thạch
nham, nhưng quyết không thể biến trở lại thành hoa trên cành.

Vệ Thiên Nguyên suy nghĩ một lát rồi nói:

– Cổ ngữ có câu:

biển có thể cạn, đá có thể mòn nhưng tình không thể biến. Hoa có thể biến, mây nước có thể biến nhưng tình không thể biến.

Khương Tuyết Quân nói:

– Cổ ngũ vị tất đều đã đúng. Tình sinh ra từ “thực”, “thực” biến thì
tình cũng biến. Cái gọi là “thực” tức là trong một hoàn cảnh đặc định
nào đó, hoàn cảnh thay đổi thì cảm tình cũng sẽ thay đổi. Nghiêm Hoa
Kinh cho rằng tình có cơ sở từ hiện thực, nhưng bản thân tình là hư vô
không căn cứ. Quan hệ giữa tình và thực tựa như nước và sóng vậy.

Vệ Thiên Nguyên gượng cười, nói:

– Bản tọa không hiểu được phật pháp cao thâm, bản tọa chỉ muốn hỏi là tại sao cô ấy muốn trở thaàh Tuệ Tĩnh?

Khương Tuyết Quân nói:

– Bần ni là Tuệ Tĩnh. Tuệ Tĩnh vẫn chưa biến thì bần ni cũng chưa biến.

Vệ Thiên Nguyên khẽ lắc đầu, nói:

– Đừng nói lòng vòng nữa. Được, bản tọa thay đổi cách hỏi nhé, tại sao Khương Tuyết Quân phải biến thành Tuệ Tĩnh?

Lúc này Khương Tuyết Quân mới trả lời thật:

– Là vì cầu cho tâm được an.

Vệ Thiên Nguyên hỏi tiếp:

– Cầu cho tâm được an, phải chăng là vì Phi Phụng?

Khương Tuyết Quân đáp:

– Phi Phụng là Phi Phụng, Tuyết Quân là Tuyết Quân. Cầu cho tâm được an không phải vì bất kỳ người nào.

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Bản tọa không quản hiện tại cô bản tọa là Tuệ Tĩnh hay Tuyết Quân, bản tọa xin cô bản tọa
chớ vòng vo tam quốc nữa và hãy thật lòng nói cho bản tọa biết, sự tình ở Bí
Ma Nhai hôm đó, rốt cuộc là chuyện thế nào vậy?

Khương Tuyết Quân bình thản nói:

– Khương Tuyết Quân đã chết ngày hôm đó, lẽ nào thí chủ không biết?

– Nhưng thực sự là Khương Tuyết Quân vẫn tại thế.

– Đúng vậy, nhưng Khương Tuyết Quân đã trở thành một người khác rồi.

– Sự giả chết của nữ nhân ấy phải chăng là do sự an bày của Phi Phụng?

– Là do bần ni thỉnh cầu cô lão phu an bày cho bần ni như vậy, thí chủ không thể trách cô lão phu.

Bần ni muốn cầu cho tâm được an, cô ta đây cũng muốn cầu cho tâm được an.

Nguyên lần ác chiến ở Bí Ma Nhai hôm đó, Thượng Quang Phi Phụng đã tìm cách
giúp Khương Tuyết Quân báo thù (độc châm mà Tuyết Quân dùng đâm Từ Trung Nhạc là do Phi Phụng mượn từ Ngân Hồ cho Tuyết Quân). Nhưng sau khi
giết Từ Trung Nhạc, Tuyết Quân uống độc dược tự vẫn, viên độc dược đó là độc dược giả, uống vào thì tạm thời ngưng hơi thở trông tựa như đã chết
nhưng ba ngày sau sẽ sống lại. Viên độc dược đó cũng do nơi Phi Phụng
cho cô ta đây.

Vệ Thiên Nguyên buồn bã nói:

– Cô ấy cầu cho tâm được an, lẽ nào rời xa bản tọa thì tâm cô ấy có thể được an? Thuở thiếu thời chúng bản tọa từng là …

Khương Tuyết Quân tiếp lời:

– Không sai, thiếu thời bần ni tùng nghĩ như thế. Khi đó trong đại lục
của bần ni chỉ có thí chủ, trong đại lục của thí chủ cũng chỉ có bần
ni. Nhưng hiện tại không phải là thuở thiếu thời. Ai ngờ rằng hai nhà
chúng bản vương cùng ngộ thảm họa để mỗi người ly tán kẻ đông người tây? Thí
chủ trưởng thành từ Tề gia, bần ni theo gia phụ sống qua ngày đoạn tháng ở Lạc Dương! Bản thân bần ni cũng không ngờ suýt chút nữa thì trở thành thê tử của Từ Trung Nhạc, tuy chưa bái đường thành thân nhưng cũng đã
ngồi kiệu hoa nhà họ Từ rồi. Rất nhiều chuyện mà thuở thiếu thời tuyệt
đối không ngờ tới, thí chủ nói xem, không phải thế sao?

Vệ Thiên Nguyên thầm nghĩ:

– “Đúng vậy, khi đó làm sao bản vương ngờ rằng sẽ gặp một Thượng Quang Phi
Phụng rồi lại cùng cô bản vương kết tri kỷ đồng sanh cộng tử? Sau cùng lại
còn cầu hôn với cô bản vương!”.

Khương Tuyết Quân tiếp tục nói:

– Vì vậy thành ngữ có câu:

Sự quá tình thiên (việc đã qua thì hoàn cảnh cũng đã khác), kinh phật lại có câu:

Tình tùy thực biến. Thí chủ hãy nói thực một câu, nếu bảo thí chủ bỏ rơi
Thượng Quang thiếu nữ thì phải chăng thí chủ cũng cảm thấy tâm bất an?

Vệ Thiên Nguyên ngẩn người một lát rồi nói:

– Ta đây … ta đây không biết.

Khương Tuyết Quân khẽ thở dài, nói:

– Tình của chúng bản tọa ngày xưa tựa như dòng nước chảy, rút dao chém xuống
nước tuy không thể cắt đứt được nhưng dòng nước đã thay đổi phương hướng rồi. Thí chủ có biết niềm vui lớn nhất của một người là gì không?

Cô ấy tự hỏi rồi tự trả lời:

– Đó là cõi lòng được im ắng. Do vậy mới xin thí chủ chớ bức bần ni
tái biến trở về Khương Tuyết Quân. Nếu bần ni biến trở thành Khương
Tuyết Quân thì không những bần ni bất an mà thí chủ và Thượng Quan cô
nương e rằng cũng phải khổ não cả đời!

Nói đoạn, cô lão phu bế mục ngồi xuống tựa như lão ni nhập định, không để ý đến Vệ Thiên Nguyên nữa.

Vệ Thiên Nguyên thầm nghĩ:

– “Đúng vậy, tình của Phi Phụng đối với ta đây cũng sâu không kém Tuyết Quân ngày xưa và tình cảm của ta đây đối với Phi Phụng cũng chẳng kém đối với
Tuyết Quân trước đây. Nếu ta đây cứ tiếp tục vương vấn thì nhất định ba bên
sẽ gặp nhiều khổ não, Tuyết Quân vì lòng cao thượng đã hy sinh bản thân
mình để thành toàn cho ta đây và Phi Phụng, lẽ nào ta đây lại làm trái ý nàng ta đây?”.

Nghĩ đoạn chàng chẳng biết làm thế nào khác nên đành chắp tay nói lời đa tạ
rồi cáo biệt rời Bạch Vân Am một cách lặng lẽ. Tuy vẫn còn chút tiếc
nuối nhưng lòng đã cảm thấy nhẹ đi phần nào, bởi lẽ giờ đây dòng chảy
tình cảm đã được định hướng rõ ràng. Nhờ vậy mà cước trình của chàng
nhanh hơn lúc đi, chỉ mất nửa thời gian thì chàng đã trở lại u cốc.

Tổng cộng thời gian đi, ở, về không quá ba giờ, điều dó có nghĩa là Phi Phụng vẫn còn ngồi đợi trong u cốc.

Phi Phụng vừa thấy chàng bước vào thì liền hỏi:

– Tại sao chàng quay lại tìm muội?

Vệ Thiên Nguyên thản nhiên đáp:

– Ta đây muốn đánh với cô ta đây một ván cờ, nhưng đối thủ chỉ có thể là cô ta đây và ta đây thôi.

Phi Phụng hỏi tiếp:

– Thế Khương tỷ tỷ đâu?

Thế Nguyên nói:

– Cô lão phu đã là người ngoại cuộc rồi.

Phi Phụng trầm ngâm một lúc rồi nói:

– Thế này thì không được công bằng lắm chăng?

Thế Nguyên nói:

– Cô lão phu cầu cho tâm cô lão phu được an, lão phu cũng cầu cho tâm của lão phu được an.

– Nhưng còn muội …

– Nàng bản vương cùng không cần phiền não, vì cuộc cờ tàn này đã được giải khai rồi.

– Giải khai thế nào?

– Tuyết Quân đã giúp ta đây giải khai, chính vì cô ta đây đã giúp ta đây giải khai cuộc cờ này nên cô ta đây phải làm người ngoại cuộc.

Ngừng một lát chàng nói tiếp:

– Mới đó mà đã gần một năm, bây giờ cuộc cờ đã được giải, chúng ta đây cũng nên trở lại Mạc Sầu Hồ để thưởng thức kỳ phong dị cảnh.

Phi Phụng nói:

– Hãy khoan đi Mạc Sầu Hồ …

Vệ Thiên Nguyên liền hỏi:

– Vậy nữ nhân ấy muốn đi đâu trước?

Phi Phụng nói:

– Đi Hoa Sơn xem hồng diệp. Trên Hoa Sơn cũng có “Mạc Sầu” cần người an ủi đấy.

Vệ Thiên Nguyên chợt ngộ ra, chàng nói:

– Sợ rằng chỉ có Sở Thiên Thư mới an ủi được “Mạc Sầu” đó thôi.

Phi Phụng mỉm cười, nói:

– Nhưng chúng lão phu cũng không nên làm người ngoại cuộc, tự thủ quan kỳ.

° ° °

Lại một mùa thu đến, lá vàng rơi khắp Hoa Sơn. Người
bản tọa thường nói, mùa thu là mùa dễ làm cho con người đa cảm đa sầu, điều
này xem ra rất ứng nghiệm với tâm trạng của Tề Tấu Ngọc hiện tại. Sau
khi được Dao Quang Tán Nhân tận tâm chữa trị thì thương thế của nàng bản tọa đã
sớm bình phục như thường. Lúc này nàng bản tọa đang mạn bước trong cánh rừng
trước Quần Tiên Quán của phái Hoa Sơn.

Nàng bản vương đang hoài niệm đến viễn nhân:

– Tại sao Thiên Thư vẫn chưa trở lại thăm ta đây? Phải chăng thương thế của
chàng cũng đã bình phục? Dao Quang Tán Nhân nói rằng bản lĩnh trị độc
dưỡng thương của Thanh Loan tỷ tỷ không kém bà ta đây, ôi, lẽ nào …

Thì ra Dao Quang Tán Nhân tuy chữa trị lành thương thế cho cô ấy nhưng bà ta đây lại gieo vào lòng cô ấy một nỗi ám ảnh. Bà ta đây từng nói với cô ấy rằng:

– “Nam nhân thì đã có chín trong mười người không thể tin cậy được, dù
hắn bản vương từng thệ hải minh sơn với ngươi bản vương nhưng chỉ cần hắn bản vương gần gũi lâu ngày
với một nữ tử khác thì khó bảo đảm rằng hắn bản vương không thay lòng đổi dạ.”.

Những lời như vậy Dao Quang Tán Nhân đã nói với nữ nhân ấy không biết bao nhiêu lần mà kể. Thanh Loan trị thương cho Sở Thiên Thư rồi lại cùng vạn lý đồng
hành, “sớm tối bên nhau” đã gần nửa năm rồi. Liệu chàng có thay lòng đổi dạ không?

Đương nhiên chuyện “sớm tối bên nhau” cũng chỉ do Tề Tấu Ngọc tưởng tượng mà thôi.

Nhưng làm sao trách nàng bản vương có cách nghĩ như vậy?

Thiếu thời cô bản vương và Vệ Thiên Nguyên sớm tối bên nhau và chẳng phải cô bản vương đã yêu Vệ Thiên Nguyên đó sao? “Lâu ngày sinh tình”, câu nói này cô bản vương đã có
thừa thể nghiệm.

Cô ấy lại thầm nghĩ:

– “Nhưng Thiên Thư
không phải là tiểu hài tử và Thanh Loan cũng không phai là tiểu cô
nương, nếu lũ người kia lâu ngày sinh tình thật sự thì sợ rằng không thể nào
thay đổi được nữa.

Nhưng khi Thiên Thư yêu ta đây thì chàng cũng không phải là tiểu hài tử.”.

Cô ấy vừa mạn bước trong rừng vừa suy nghĩ lung tung, bỗng nhiên cô ấy
phát hiện thấy Dao Quang Tán Nhân đang ngồi vẽ tranh, cảnh trong tranh
chính là Quần Tiên Quán. Cô ấy bước đến gần rồi lên tiếng tán thưởng:

– A, Dao Quang đạo cô vẽ đẹp thế này mà tiểu nữ không biết. Chữ viết trên tranh cũng tuyệt đẹp.

Dao Quang Tán Nhân nói:

– Chớ có tâng bốc bản tọa!

Miệng nói nhưng mắt vẫn không rời bức họa.

Bà ta đây dùng bút pháp như thảo thư viết trên bức họa trông mờ mờ như sương,
nhẹ nhàng như khói, lầu đài ẩn hiện giống như đang phiêu du trong biển
mây. Sự nhẹ nhàng cuối nét bút gợi nhớ niềm xưa và cũng gợi lên tâm sự
buồn bã.

Họa nghệ của bà lão phu là học từ Ngọc Hư Tử, khi hai người
đều chưa xuất gia. Ngọc Hư Tử còn là một thế gia công tử nổi tiếng phong lưu trên giang hồ. Trước đây Ngọc Hư Tử có vẽ một bức cổ họa Tiên Sơn
Lầu Các Đồ, lầu các trong tranh được lấy cảm hứng từ thực cảnh Quần Tiên Quán trong tranh của Dao Quang Tán Nhân của Hoa Sơn. Hiện tại, Quần
Tiên Quán trong tranh của Dao Quang Tán Nhân được mô phỏng từ bức tranh
của Ngọc Hư Tử.

Trên tranh có đề một thi phẩm của thi nhân nổi tiếng đời Đường là Lý Thương Ẩn.

“Bạch Thạch Nham Phi Bích tiễn ti.

Thạch Thanh luân trích đắc quy trì.

Nhất xuân mộng vỡ thường phiêu ngõa.

Tận nhật linh phong bất mãn kỳ Ngạc Lục Hoa lai vô định sở Đỗ Lan Hương khứ vi di thì Ngọc Lang thử hội thông tiên tịch Ức hướng thiên gia vấn cử
chi.”.

Tạm dịch:

“Cửa hang đá trắng đẫm rêu phong Đày mãi
chưa về chốn Thượng Thanh Ngói cứ dầm mưa xuân cõi mộng Cờ không lộng
gió buổi ngày hanh.

Ngạc Hoa về ở nơi vô định Đôỗ Hương đi chưa kịp đổi canh Ngọc Lang tiên sổ mong được lọt Tử chi xin nhớ hỏi trời xanh.”.

Nguyên đề bài thơ này là “Trùng quế Thánh Nữ Từ” (lại qua đền Thánh Nữ), nói
trong Thánh Nữ từ có một nữ đạo sĩ vốn là ý trung nhân của Lý Thương Ẩn. Năm xưa khi vẽ bức Tiên Sơn Lầu Các Đồ thì Ngọc Hư Tử cũng đề bài thơ
này vào tranh.

Ôi, năm xưa Ngọc Hư Tử đề thi phẩm này của Lý Thương Ẩn vào trong tranh của mình, không ngờ bây giờ trở thành “thi sấm”!

“Cựu sự trần phong hưu tái khải Thử tâm như thủy chỉ đông lưu.”.

Tạm dịch:

“Chuyện xưa phong kín không nhắc lại Lòng này như nước chảy về đông.”.

Từ ngày bà bản vương giũ áo phong trần làm đạo sĩ thì bà bản vương đã quyết tâm “Cựu sự trần phong”.

rồi, nhưng đáng tiếc là rốt cuộc “trần căn” của bà ta đây vẫn chưa thể thanh
tịnh nên thường sớm hôm hoài mộng … Mãi đến ngày nay, đã qua hai mươi
năm, song chữ “tình” vẫn làm khổ bà ta đây. Vì thế Dao Quang Tán Nhân mới
đem khối tâm sự ấp ủ trong lòng bấy lâu nay ký thác vào trong thi họa.

Nhưng tâm sự của bà bản vương há có thể đem nói cho Tề Tấu Ngọc nghe? Tề Tấu Ngọc thấy bà bản vương có vẻ suy tư nên liền hỏi:

– Đạo cô, người đang nghĩ gì vậy?

Dao Quang Tán Nhân nói:

– Không có gì, ta đây đang nghĩ đến Thanh Loan.

Nói đoạn bà hỏi Tề Tấu Ngọc:

– Còn đối phương thì sao? Phải chăng đối phương đang có tâm sự muốn nói với bản vương?

Tề Tấu Ngọc nói:

– Tiểu nữ cũng không có gì. Nhưng đạo cô nhắc đến Thanh Loan tỷ tỷ khiến tiểu nữ nhớ đến Thiên Thư, không biết cô bản vương đã chữa trị thương thế cho
chàng bình phục hay chưa?

Dao Quang Tán Nhân nói:

– Bản vương
biết đối phương đang nhớ nhung nhưng thế sự khó lường, không chừng tên đó sẽ trở về với một người khác, khiến cho đối phương thất vọng đấy.

Đương nhiên Tề Tấu Ngọc thừa hiểu bà ta đây nói “một người khác” là chỉ đồ đệ Thanh Loan của bà ta đây.

Bỗng nhiên nghe có người kêu lên”.

– Sư phụ! Tấu Ngọc muội tử!

Dao Quang Tán Nhân và Tề Tấu Ngọc cùng nhìn lên, chẳng phải Thanh Loan trở
về đó sao? Không những thế mà cô bản vương còn trở về với một thiếu niên lang. Nhưng người thất vọng không phải là Tề Tấu Ngọc mà là Dao Quang Tán Nhân.

Thì ra thiếu niên lang cùng trở về với Thanh Loan là Bào Lệnh Huynh, đồ đệ của Võ Đang lão nhân Ngọc Hư Tử.

Dao Quang Tán Nhân ngạc nhiên hỏi:

– Tại sao chỉ có các đối phương trở về, Sở Thiên Thư đâu?

Câu này lẽ ra do Tề Tấu Ngọc hỏi mới phải, nhưng Dao Quang Tán Nhân vừa
ngạc nhiên vừa lo lắng nên không nhịn được mà đành hỏi trước.

Thanh Loan hai má ửng hồng, nàng bản vương nói:

– Đệ … môn sinh không biết, sau khi môn sinh trị thương cho tên đó bình phục thì mọi người chia tay. Thầy, môn sinh … môn sinh có …

Dao Quang Tán Nhân đã đoán được mấy phần nên chau mày nói:

– Có gì cứ nói!

Chợt nghe có người cười ha ha một tràng rồi nói:

– Cô bản tọa thẹn thùng không nói thì bản tọa nói thay vậy!

Lời đến tất người đến, thoáng chốc Ngọc Hư Tử đã xuất hiện trước mắt Dao Quang Tán Nhân. Lão nói tiếp:

– Cô bản vương và Lệnh Huynh đang thỉnh cầu đạo hữu đồng ý cho hôn sự của chúng đấy.

Nhất thời Dao Quang Tán Nhân không biết phải nói thế nào nên chỉ im ắng làm mặt lạnh. Ngọc Hư Tử mỉm cười nói tiếp:

– Lẽ nào đồ đệ của bản tọa không xứng với đồ đệ của đạo hữu? Chúng bản tọa không thể dẫm vào vết xe đổ!

“Tình biến” của chúng năm xưa là vì gia trưởng của hai nhà phản đối và thêm
vào đó là sự hiểu lầm của Dao Quang nên tạo thành bi kịch ngày nau.

Dao Quang Tán Nhân chợt rùng mình, bà thầm nghĩ:

– “Không sai, kỹ sở bất dục, vậtthi ư nhân (việc gì mình không muốn thì đừng làm cho người khác).”.

Ngay lúc này bỗng nhiên có một người phi tới như bay, Tề Tấu Ngọc cũng vội chạy lên trước nghênh đón và kêu lên:

– Thư ca, muội tưởng rằng …

Hai người ôm chầm lấy nhau, dường như chúng không thấy gì xung quanh, toàn nhân gian chỉ có hai người tồn tại.

Dường như Dao Quang cũng không nhìn thấy đám người kia, sắc diện của bà lão phu dần dần trở nên ôn hòa, cuối cùng bà lão phu nói với đồ đệ rằng:

– Các đối phương đã tương tình hợp ý thì ta đây tác thành cho các đối phương vậy!

Ngọc Hư Tử kéo Dao Quang qua một bên rồi nói nhỏ:

– Cô ta đây hoàn tục bao giờ vậy?

Dao Quang sửng sốt hỏi lại:

– Cái gì, ai nói bản vương muốn hoàn tục?

Ngọc Hư Tử mỉm cười, nói:

– Cô ấy có dũng khí cho đồ đệ hoàn tục, vậy tại sao cô ấy không dám hoàn tục? Bản vương và cô ấy cùng hoàn tục nhé?

Sắc diện của Dao Quang đột nhiên đỏ bừng còn hơn đồ đệ của bà bản vương vừa rồi, bà nói:

– Đừng để bọn hậu bối chúng nó cười cho đấy!

Ngọc Hư Tử nói:

– Lão phu nói nghiêm túc đấy chứ! Tuy lão phu đến muộn hai mươi năm, nhưng thu cúc trải qua sương gió há không thể ngạo thị xuân hoa?

Phía bên kia Sở Thiên Thư cũng đang nói:

– Cô bản vương tưởng thế nào?

Tề Tấu Ngọc nói:

– Muội tưởng là chàng sẽ không trở về một mình.

Sở Thiên Thư nói:

– Thế à, cô bản tọa muốn hỏi Vệ Thiên Nguyên phải không? Cuộc cờ tàn của gã …

Thực ra không phải Tề Tấu Ngọc muốn hỏi Vệ Thiên Nguyên, nhưng Sở Thiên Thư
đã về bên cô lão phu nên cô lão phu không muốn nói lại những đièu cô lão phu từng lo nghĩ. Vì thế cô lão phu bèn hỏi:

– Cuộc cờ tàn nào?

Bỗng nhiên có hai người cùng cao tiếng nói:

– Cuộc cờ tàn của bọn ta đây đã được giải rồi.

Lời vừa dứt thì Vệ Thiên Nguyên và Thượng Quang Phi Phụng cùng xuất hiện
trước mặt mọi người. Lúc này Tề Tấu Ngọc mới hiểu thâm ý của ba chữ
“cuộc cờ tàn”.

Sở Thiên Thư liền nói:

– Vậy thì chúng lão phu
cùng về Dương Châu thôi. Có một chuyện tại hạ muốn nói với các vị, Tề
lão tiền bối và Thượng Quan tiền bối đã chuẩn bị đưa nhau đi du ngoạn
Dương Châu.

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Được, nhưng tốt nhất là du ngọa Tây Hồ trước đã.

Tề Tấu Ngọc ngạc nhiên hỏi:

– Tại sao?

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Vì bên Tây Hồ có nguyệt lão tử, bên nguyệt lão tử có bức đối liễu, lão phu muốn cùng các vị đến đó xem!

Nói đoạn chàng cao giọng ngâm hai câu đối:

“Nguyện thiên hạ hữu tình nhân đô thành liễu quyến thuộc.

Thị tiền sinh chủ định sự mạc thác quá nhân duyên.”.

Tạm dịch:

“Mong cho người hữu tình trong thiên hạ đều trở thành quyến thuộc.

Là chuyện có chủ định từ kiếp trước chớ gượng ép nhân duyên.”.

HẾT

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8