Ảo Mộng Tru Yêu
Chương 4: Bốn phía đều là những nhánh cây xanh dây cuốn chằng chịt, vô số những con chim quái đản kết thành đàn bay qua đỉnh
Ánh trăng sáng mờ ảo từ trong đám mây đen chiếu ra, chiếu lên một
huyền gã nam tử đang phi thân nhanh như chớp trên vách đá hiểm trở – Đại
tướng quân Tiêu Vô Cấu uy chấn triều đại đương thời.
Buổi trưa hôm nay, hắn bỗng nhiên nhận được thư từ bồ câu đưa tin của sư phụ lệnh cho hắn nửa đêm lên núi gặp mặt.
Toàn Hoa Thành cách Kim Việt Sơn hàng trăm dặm, tên đó chạy gấp trên
đường không dám chậm trễ, nào ngờ dọc đường từ đâu lại nhảy ra một tiểu
thư đồng lằng nhằng lôi thôi nhưng võ công lại không hề kém. Tên đó không
muốn bị lỡ thời gian nên đành phải giả vờ chơi trò đánh cược với tên đó, ai ngờ đâu kết quả mình lại còn phải ôm tên đó chạy lên núi.
Hắn bản tọa cúi xuống nhìn thiếu niên lang bình yên ngủ say trong lòng mình, không khỏi cười khổ lắc lắc đầu. Mặc dù hắn bản tọa đang ôm theo một người nhưng thân thể vẫn nhẹ như chim yến nhanh như chớp lao l*n đ*nh núi.
Kim Việt Sơn nguy nga mênh mông hùng vĩ, rừng núi rậm rạp sâu thẳm,
xa xa thỉnh thoảng có tiếng kêu của dã thú chim quá, từ trong màn đêm
lọt vào bên tai nghe càng toát lên vẻ âm u tịch mịch đầy âm khí.
Bỗng nhiên, ánh trăng thảm đạm bị một bóng đen che lấy, bên tai nghe
tiếng gió thổi phần phật, lá cây cuốn xung quanh chấn động không ngớt.
TÊN ĐÓ ngẩng đầu lên nhìn, thấy có vô số những con chim quái kết thành
bầy bay qua đỉnh đầu, tạo nên những tiếng phần phật như cơn lốc.
– Hồ điệp?
Thẩm Hi Vi đang ở trong lòng Tiêu Vô Cấu chợt bật thốt lên tiếng kêu sợ hãi, hai mắt mở bừng ra sáng rực.
Tiêu Vô Cấu ngẩn người, tức thì cười nói:
– Ngươi bản tọa còn chưa tỉnh ngủ à? Làm gì có hồ điệp lớn như vậy?
Lúc này Thẩm Hi Vi mới phát hiện mình đang nằm trong vòng tay của người đàn ông này, liền vội vàng đánh vào đầu tên đó, quát:
– Tên khốn kiếp, mau thả bản tọa xuống!
Tiêu Vô Cấu hất nữ nhân ấy ra ngoài, cười nói:
– Thực sự là lòng tốt không được báo, ngủ no rồi lại trở mặt.
Thẩm Hi Vi lăng không một cái xoay người lại, nhanh nhẹn rơi xuống
đất, không hề cãi lại, ngẩng đầu nhìn lũ chim quái bay đi xa từ lâu,
cau mày nói:
– Bất thường, rõ ràng nhìn giống hồ điệp mà!
Tiêu Vô Cấu một lòng muốn đi thật nhanh, liền bật người lướt xa mấy trượng, cười nói:
– Đừng quên màn đánh cược của chúng bản vương là chạy l*n đ*nh núi, nếu cậu không đi, cẩn thận bị dã thú ăn thịt đấy.
Thẩm Hi Vi bị Tiêu Vô Cấu nhắc nhở vội vàng phi thân đuổi theo. Dưới
ánh trăng, chỉ thấy hai bóng người, một lớn một nhỏ, một cao một thấp
chạy như bay lên Kim Việt Sơn.
Kim Việt Sơn dãy núi trùng điệp, sơn đạo bí ẩn quanh co. Tiêu Vô Cấu
đã có kinh nghiệm đi lại thường xuyên, trong lòng đã thuộc lòng đường
đi, Thẩm Hi Vi lại mới vào khu rừng này, dù dốc hết công lực cũng không
theo kịp hắn bản vương, chỉ chốc lát đã rút xuống một khoảng cách, thấy sắp mất
bóng dáng của Tiêu Vô Cấu, nàng bản vương không khỏi sốt ruột, trong hoảng loạn đã đi vào một khu rừng rậm, bốn phía dây cuốn chẳng chịt, không tìm ra
được lối ra, ngay cả ánh trăng thưa thớt cũng bị tán cây um tùm rậm rạp
trên dầu che mất.
Tiêu Vô Cấu chạy đi được một quãng, vừa quay đầu lại nhìn phía sau đã không còn bóng người. Tên đó dừng lại gọi to:
– Tiểu huynh đệ.
Một lúc lâu vẫn không thấy có người trả lời, trong lòng biết là chắc chắn vị thiếu niên trẻ này bị lạc đường rồi.
Tên đó ngửa đầu nhìn có thể mơ hồ thấy được miếu cổ Hải Vân, do dự một chút, rốt cuộc lộn người lại xuống núi.
Chẳng hiểu vì sao, tuy hắn và vị thiếu niên trẻ gầy yếu kia chỉ là bèo
nước gặp nhau, nhưng không hiểu sao hắn lại rất có tình cảm với hắn. Vừa nghĩ đến việc hắn có thể gặp nạn trong rừng núi thâm u là trong lòng
cảm thấy căng thẳng, lo lắng.
Thẩm Hi Vi bị cây leo chằng chịt che mất tầm nhìn không thấy đường đi đâu nữa, bốn phía khí lạnh dày đặc âm u, lạnh thấu xương. Cô ấy luôn
luôn không sợ trời không sợ đất, nhưng lúc này bị bao vây trong khu rừng cây hoang vắng đen kịt thần bí quỷ dị không khỏi sởn hết cả gai ốc, hơn nữa vừa rồi cô ấy bị mắc mưa, quần áo chưa kịp khô nên liên tục hắt xì
mấy cái.
Nữ nhân ấy xiết chặt vạt áo, đột nhiên lại tìm được chuỗi hạt ngọc chuông
đồng, trong lòng khẽ động, ngay lập tức đem dứt đứt chuỗi vòng dùng vạt áo
bọc lấy, bắn một viên lên tán cây trên đỉnh đầu, ý đồ đánh gãy một cành
cây để ánh trăng có thể xuyên qua được.
Ai ngờ cô bản vương vừa bắn một viên chuông đồng ra liền làm kinh động hàng
trăm con chim đang trú trên cây, đàn chim rào rào vỗ cánh bay đi, tiếng
hót thê lương sắc bén nổi lên bốn phía, tụ tập thành những âm thanh to
quái dị rõ ràng lảnh lót trong khu rừng sâu tĩnh lặng.
Thẩm Hi Vi không nhìn thấy gì trong bóng tối, chỉ cảm thấy vô số bóng loang loáng bay lượn trên đỉnh đầu, những giọng nói rất lớn đập thẳng
vào tai cô ấy đau nhức, ngay sau đó từ dưới bàn chân truyền đến những âm
thanh suỵt suỵt, dường như có hàng ngàn hàng vạn độc xà đang trườn đến.
Cô ấy kinh hoàng, nhảy dựng người lên, buông tay ra làm những hạt ngọc
chuông đồng bắn tung tóe vang lên những tiếng giòn tan không dứt.
Cô bản vương đang ở giữa không trung, bỗng nhiên thấy người cứng ngắc, một
luồng khí tức buốt giá từ lưng truyền tới, cô bản vương chưa kịp phản ứng, hai
tay đã bị một vật nào đó lạnh như băng cuốn lấy, cô bản vương hét lên một tiếng
rồi ngất xỉu.