Ảo Mộng Tru Yêu
Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-08-12 03:00:36 | Lượt xem: 3

Những biến hóa liên tiếp đều là xảy ra chớp nhoáng, ba người nhất thời cũng không biết ông lão phu muốn làm gì.

Thẩm Đa Tình thấy sợi tinh hồn kia sắp sửa gần kề thân thể cô gái
trong quan tài, cũng không biết là ma quỷ gì, vội vàng cong ngón tay b*n r* một đường sáng màu đỏ lửa, thế như chẻ tre.

Bộ Khinh Trần đứng yên bất động, ngón tay thon dài dưới tay áo màu trắng khẽ giật giật.

Không khí bốn phía bỗng nhiên xuất hiện hơi lạnh thấu xương, Thẩm Hi Vi không kìm được khẽ rùng mình hai cái.

Đường ánh sáng màu đỏ lửa được Thẩm Đa Tình b*n r* tức thì khựng lại, tựa như bị một loại băng phong vô hình ngăn chặn lại, bất luận chàng
dùng lực thế nào, đường sáng đỏ lửa kia cũng không mảy may nhúc nhích.

Trong mật thất tối sẫm dường như treo một dải lụa đỏ diễm lệ, tạo
thành đường vòng cung duyên dáng vắt ngang giữa không trung, rực rỡ như
băng phách.

Tiêu Vô Cấu vung tay ra trước ngực vẽ một vòng ánh sáng lóa mắt, hét
lớn một tiếng, ra sức đẩy song chưởng đi, thân thể Bộ Khinh Trần hơi
rung động một chút, tay áo lật lên như sen trắng nở rộ, năm ngón tay mở
rộng như lá sen nổi trên mặt nước, lăng không đón đỡ.

Chưởng phong nổ lớn kích động khói đen trong mật thất phiêu tán,
tiếng gió nổi lên, ngay cả sợi tinh hồn tối tăm mờ mịt kia cũng dường
như đứng im một chút. Trong tiếng gió thổi phần phật mang theo tiêng
leng keng giòn vang liên tiếp, quan tài thủy tinh đã bị chưởng phong của Tiêu Vô Cấu đánh trúng nát bấy.

Nhanh như chớp, Thẩm Đa Tình thúc đẩy Huyền công, thần quang trong
đôi mắt sáng như ngọc, đường sáng đỏ lửa kia tức thì vĩ đại, phá tan
băng phong, nhanh như chớp bắn trúng phần đuôi của đạo bóng đen kia.

Một sợi khói đen kề sát khuôn mặt mỹ lệ trong sáng của cô gái tức thì tiêu tán không hình không bóng.

Trong chớp mắt, cô gái trong quan tài đôt nhiên già đi, vô số nếp
nhăn xuất hiện từ trán, khóe môi, đuôi lông mày của nàng bản vương, giống như một
đóa hoa tuyệt mỹ đang héo tàn.

– Không…

Bộ Khinh Trần gầm rú một tiếng như quỷ khóc thần sầu.

Tiếng rống giận đó như hùng binh bị thương, làm cho thạch bích chấn động, bụi rơi lả tả.

Ông bản tọa nhào tới ôm lấy thân thể cô gái, nước mắt như hạt châu rơi
xuống, tóe ra trong suốt dưới mặt đất, không phân biệt là lưu quang, hay là ánh lệ?

Nỗi bi thương khổng lồ từ bên trong thấu ra bên ngoài đã hoàn toàn làm
ông bản vương tê liệt, nét mặt thống khổ giống như hoa lan bất chợt bị vò nát
bấy, trán, mũi, môi tuấn nhã sáng bóng của ông bản vương đột nhiên khô héo, gãy nứt, nhỏ gầy, không có một chút biểu cảm gì.

Dòng chảy ký ức được bao bọc kín bởi hoa tuyết băng lạnh sắc bén, bất chợt cuồn cuộn trào dâng.

Đã bao nhiêu năm nay, ông trầm luân trong bi ai của số mệnh, toàn bộ
sự tịch mịch trở thành huyết dịch, ông dùng máu và nước mắt của mình,
tưới vào tinh phách, không tiếc hàng ngàn hàng vạn sinh linh để tế điện, tâm huyết tròn năm năm giờ khắc này toàn bộ lại hóa thành bọt nước.

Nỗi đớn đau này không lời nào có thể diễn tả được.

Trong yên lặng trường cửu, sự tuyệt vọng cùng với sự bi ai cùng cực
thấu xương đã kích phát máu điên cuồng bạo loạn, có một giọng nói tại
linh hồn ông đang kêu gào: hãy phá hủy phương trời này, mọi người phải chôn cùng.

Ông ngước mắt lên, mái tóc trắng dài như tơ rối tung tại hai gò má đỏ rực, trong hốc mắt trũng xuống đột ngột hiện ra vô số tia máu, hung
tàn chiếu thẳng vào Tiêu Vô Cấu.

Tiêu Vô Cấu chưa từng thấy sư phụ có bộ dạng điên cuồng như vậy,
trong lòng nảy sinh sự khiếp sợ, không kìm được lui về sau hai bước.

Thẩm Hi Vi vụt tới cầm tay tên đó, quát lên:

– Ngươi lão phu định làm gì?

Bộ Khinh Trần nhìn nữ nhân ấy một chút, bỗng nhiên ngửa đầu cười to điên cuồng.

Khoảnh khắc, ông ngừng tiếng cười, ánh mắt điên cuồng đỏ như máu xẹt qua từng mặt mỗi người:

– Thái Tang đã chết, tất cả các ngươi lão phu đều phải chôn cùng, người nào ở đây, đừng ai mong có thể sống rời khỏi.

Nghe vậy, đôi mắt băng kín như hồ nước của Bộ Lưu Tiên chợt hơi co rút lại.

Thẩm Hi Vi cười nhạt:

– Chúng bản tọa trước hết hãy giết kẻ điên như ngươi bản tọa đã!

Nói xong, bắn hai hạt châu về phía hai mắt ông ta đây.

Tiêu Vô Cấu quát to:

– Không nên!

Còn chưa dứt lời, hạt châu đã quay ngược bắn về phía hai mắt cô ấy.

Tiêu Vô Cấu vội vàng vung chưởng đẩy cô ấy ra, hai hạt châu bắn xuyên
qua vai tên đó, mang theo máu tưới khảm nhập vào trong thạch bích phía sau.

TÊN ĐÓ chán nản quỳ xuống, cố nén sự thống khổ:

– Sư tôn, mạng của Vô Cấu là do sư tôn ban cho, giờ xin trả lại sư
phụ, chỉ cầu mong sư tôn hãy giao ra thuốc giải “Hủ thi hóa cốt phấn”…

Bộ Khinh Trần nhấc chân đá hắn ngã lăn ra:

– Thuốc giải? Ha ha…Thuốc giải đã sớm bị bản vương thiêu hủy rồi, cậu rất
yêu cô bản vương đúng không? Vậy thì hãy từ từ mà chờ, tận mắt thấy cô bản vương hóa
thành một bãi nước đen như thế nào đi.

Thẩm Đa Tình nghe vậy toàn thân run lên, thất thanh:

– Tiểu Dung, muội trúng độc?

Thẩm Hi vi như không nghe thấy, vội vàng điểm bảy tám huyệt vị trên hai vai của Tiêu Vô Cấu, ôm lấy tên đó nước mắt tuôn như mưa.

Bộ Lưu Tiên bỗng nhiên ngẩng đầu lên, cười:

– Cô bản vương trúng “Hủ thi hóa cốt phấn”, chỉ còn sống hai thời gian nữa thôi.

Thẩm Đa Tình ngây người.

Bộ Khinh Trần vung hai tay áo lên, kình phong trong mật thất xoay
quanh mình, hàn khí dày đặc nổi lên, mấy người đều cảm thấy như hầm băng giá lạnh nhập vào giữa mùa hè nóng bức khiến ai cũng rùng mình.

Thẩm Đa Tình như ở trong mộng bừng tỉnh, một nỗi bi phẫn xông lên
ngực, nổi giận gầm lên một tiếng, vung đao đâm thẳng vào yết hầu ông bản tọa. Bộ Khinh Trần cười nhạt, song chưởng lật lại lòng bàn tay, chưởng tâm
phá vỡ lực, hết sức sắc bén.

Chàng bị chưởng phong hùng hậu đánh bay ra mấy trượng, va vào thạch bích, miệng hộc máu tươi.

Trong lòng chàng kinh hãi, biết công lực của Bộ Khinh Trần đã đạt đến trình độ siêu phàm, binh khí sắc bén khó có thể làm ông bản tọa bị thương,
bén quăng bảo đao đi, cắn hai ngón giữa, tay trái điểm thành quyết giữa
ngực, ngón tay phải điểm nhẹ tại mi tâm, chậm rãi vẽ một đường vòng tròn trên trán.

Thẩm Hi Vi thấy động tác tay của ca ca, đó là Ngục ấn quyết cấm dùng của Mật Tông, nhanh chóng cả kinh hồn bay phách lạc.

Ngục Ấn quyết này khổ luyện bởi máu để tế linh hồn người chết, uy lực
đương nhiên cương mãnh độc nhất vô nhị, nhưng nếu không thể đả thương địch thủ,
thì sẽ phản ngược lại bản thân.

Nàng ta đây không kịp ngăn cản, đã nghe một tiếng nổ ầm ầm, kéo dài trong
mật thất mãi không thôi, gió lạnh tiêu điều như cuồng, mắt không thể
nhìn thấy gì, chỉ bằng trực giác cảm nhận được vách tường bốn phía vô số đá rơi xuống, quanh người bỗng nhiên lạnh băng khốc liệt như băng thiên tuyết địa, mặt đầu tay chân như đông cứng thành băng, rồi đột nhiên lại như rơi vào trong lửa cháy nóng rực, da cháy thịt đau, cứ như vậy vòng
đi vòng lại, nàng ta đây cảm thấy ngực lúc nóng lúc lạnh, đớn đau không chịu
nổi, gần như muốn khóc gào lên.

Bỗng nhiên, trong tiếng vang ầm ầm không dứt, ẩn chứa một tiếng xé
gió khác nổi lên, giọng nói ngắn ngủi mà bén nhọn, chỉ vang lên một
tiếng, kình lực của đạo băng hàn kia chợt giảm dần rồi mất hẳn.

Thẩm Hi Vi mở mắt ra nhìn, thấy ngực Bộ Khinh Trần cắm một đoạn tên
ngắn màu đen tuyền, khóe miệng có vết máu đỏ, khuôn mặt được che phủ một tầng sương lạnh nhàn nhạt. Lại nhìn thấy mặt Thẩm Đa Tình trắng nhợt
như tờ giấy, đường tròn đỏ giữa trán dần dần yếu đi rồi biến mất, là
dấu hiệu huyết chú đã trở về vị trí cũ.

Lúc này cô ấy mới yên lòng thở phào một hơi.

Bộ Khinh Trần chậm rãi xoay người, trong ánh mắt dài nhỏ sáng quắc thô bạo bức thẳng Bộ Lưu Tiên.

Bộ Lưu Tiên vẫn đứng thẳng, ánh mắt như hàn đàm nhìn thẳng ông ta đây.
Lần đầu tiên, hắn không hề sợ hãi đón nhận ánh mắt của nghĩa phụ, thần
tình trong ánh mắt cực kỳ phức tạp, tựa như có lời đối thoại mà chỉ có
hai người họ mới có thể hiểu được.

Ánh sáng trong mắt Bộ Khinh Trần dần dần yếu đi, thay vào đó là một
sự bi thương lẫn sự thất bại thất vọng tàn khốc. Ông bỗng nhiên hét lớn
một tiếng, dùng tay vỗ mạnh vào ngực mình, một dòng máu tươi dâng lên,
giống như cuồng phong cuốn sạch tất cả.

Còn mũi tên ngắn kia xuyên qua c*m v** phần đuôi của quái thú giữa thạch bích.

Mọi người chỉ nghe được một tiếng kêu thê lương như núi lở, nham
thạch trên thạch bích rơi xuống như mưa, rung chấn khiến trong ngực bụng mọi người nhào lộn, nội lực của Thẩm Hi Vi yếu hơn, bị chấn động đến
ngất đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8