Ảo Mộng Tru Yêu
Chương 7: Quả nhiên là chủ nào thì quân thế ấy, đều là kẻ tiểu nhân vô sỉ đê tiện

Cập nhật lúc: 2026-08-12 01:30:38 | Lượt xem: 1

Bộ Lưu Tiên mỉm cười, nói:

– Buổi tối lão phu tuần thành đến Hoa Uyển, chợt thấy phía Lâm Đồng Sơn có ánh sáng quái dị, liền tới xem. Không ngờ lại có hồ điệp lớn như
vậy?

Tên đó mặc dù được gọi là “Hung hữu kinh lôi, diện nhược bình hồ”, nhưng khi gặp điệp yêu như vậy cũng không tránh khỏi ngạc nhiên.

Phong Thác Hi cười khổ nói:

– Đúng vậy, thật sự ngoài ý muốn mọi người. May mà có Thẩm huynh ở đây. Đúng rồi, để bản tọa giới thiệu hai vị với nhau.

Nói xong, giới thiệu hai người, khách sáo vài câu.

Lúc này, lửa đã yếu đi, điệp yêu đã bị tiêu diệt hết. Bốn người lại
đi tìm tòi xung quanh khu rừng một lần, cũng không có nơi nào dị thường. Phía đông đã ló rạng, trời đã sáng rồi.

Bộ Lưu Tiên đề nghị:

– Không bằng chúng bản vương về thành trước, đợi ngày mai tiểu đệ sai người tới, lại lên Lâm Đồng Sơn tỉ mỉ tra rõ.

Thẩm Hi Vi kinh hoàng nghe được tiếng nước róc rách bên tai, rõ ràng.

Cô ấy lo lắng mở mắt ra, đập vào mắt là một cánh tay trắng trẻo thon
dài, ngón tay út đeo một chiếc nhẫn ngọc bích. Chất ngọc không rãnh,
chạm trổ tinh mỹ nhẵn nhụi.

Chủ nhân của bàn tay đang v**t v* khuôn mặt mềm mại của cô lão phu, một
dòng nước ấm áp từ đầu ngón tay truyền đến, thẩm thấu tới toàn thân, một cảm giác thư thái cực kỳ làm cô lão phu không kìm được khẽ khẽ thở sâu.

Một tiếng động trầm thấp vang lên:

– Có đói bụng không? Ta đây hái quả dại rồi.

Cô ta đây mở bừng mắt, hoàn toàn tỉnh táo:

– Cậu là ai?

Ai ngờ vừa mở miệng, trên mặt đầy thống khổ, cô bản tọa thầm kinh hãi đưa tay lên sờ, lại bị bàn tay kia giữ lại ấn xuống.

Cô ấy quay đầu lại nhìn, kinh hãi kêu lên:

– Cậu là người hay quỷ?

Nam tử kia phì cười:

– Làm ngươi bản tọa sợ à? Ngại quá, bản tọa vốn xấu một chút thôi.

Dứt lời xoay người cầm lấy một chiếc gáo đi múc nước suối.

Thẩm Hi Vi thấy vóc người hắn cao gầy, tuấn tú, từ đằng sau nhìn
không thể nghĩ người này lại có khuôn mặt xấu xí dữ tợn như mãnh quỷ,
nàng lão phu lẩm bẩm: Còn nói mình xấu một chút thôi, thanh thiên bạch nhật có
thể hù chết người lão phu đó.

Tiếng nói của nữ nhân ấy dù rất nhỏ, nhưng từng câu từng chữ vẫn bay vào tai nam tử đang lấy nước suối.

Trong mắt hắn hiện lên ý cười, cầm gáo nước đưa tới trước mặt cô ấy, nói:

– Mặt của ngươi ta đây bị cây cuốn cào bị thương, ta đây vừa bôi thuốc cho ngươi ta đây.

Thẩm Hi Vi nhận lấy gáo nước, soi khuôn mặt mình, thấy bên gò má trái có hai vết thương dài nửa tấc màu tím sẫm.

Tính cách cô bản tọa phóng khoáng, đối với dung mạo xấu đẹp, nhìn xong liền đặt gáo nước sang bên cạnh, nói:

– Bản vương đói bụng quá, quả ở đâu?

Nam tử ngẩn người, không ngờ lại trên đời lại có nữ tử không quan tâm tới tướng mạo của mình, liền hỏi:

– Cậu không sao chứ?

Thẩm Hi Vi vẫn chưa biết nam tử này đã nhìn thấu thân phận nữ nhi của mình, còn tưởng là hỏi vấn đề sức khỏe của mình, liền đáp:

– Chắc là không sao rồi.

Nói xong đứng lên duỗi lưng, bên hông đột nhiên đau xót, chợt nhớ ra
lời đánh cược với Tiêu Vô Cấu. Cô ta đây ngước mắt nhìn lên bầu trời, đã là
giữa trưa rồi, vậy là đã chăc chắn thua rồi, một nỗi buồn nản và giận
hờn hiện lên trên mặt.

Nam tử rửa sạch hai quả dại, thấy vẻ mặt nữ nhân ấy bất thường, an ủi:

– Đối phương đừng lo lắng, bôi thuốc này xong sẽ không để lại vết gì đâu.

Nữ nhân ấy nhìn hắn, bỗng nhiên cười nói:

– Có cậu ở đây, lão phu tuyệt đối không hề lo lắng.

Nam tử hơi sửng sốt, nhanh chóng hiểu ra, cơ mặt co giật, cũng không biết là giận hay là cười.

Thẩm Hi Vi thấy diện mạo hắn bản tọa ghê gớm nhưng con người rất hiền lành
nên không chút sợ hãi, cầm lấy một quả dại trong tay hắn bản tọa, cắn một miếng, nhồm nhoàm nói:

– Là cậu cứu lão phu từ trong rừng ra à?

Nam tử gật gật đầu.

Cô ấy lại hỏi:

– Ta đây nhớ trước khi hôn mêm có một người như âm hồn quỷ dữ giữ lấy ta đây, người đó…

Nam tử tiếp lời:

– Cũng là ta đây!

Nữ nhân ấy sửng sốt một chút, rồi ngay lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào tên đó nói:

– Vì sao đối phương làm lão phu sợ? Rốt cuộc đối phương là ai?

Nam tử cười nói:

– Người giữa núi hoang. Ha ha, bản tọa thấy ngươi bản tọa đã không sao rồi, mau
xuống núi đi, Kim Việt Sơn không thích hợp ở lâu.Theo dòng suối đi xuống dưới, thấy hai tảng đá lớn thì rẽ trái có một đường nhỏ, đó là đường
xuống núi.

Dứt lời, thân hình nhoáng lên nhún mấy cái đã mất hút trong khu rừng sâu thẳm.

Thẩm Hi Vi ngây ra, cảm thấy khu rừng này thật cổ quái, lại nghĩ mình cả đêm không về, nhất định ca ca sẽ lo lắng sốt ruột. Nghĩ đến đây,
nữ nhân ấy chỉ hận không thể tức thì xuống núi, liền phi thân theo đường suối
mà đi.

Phía sau nữ nhân ấy, nam tử đẩy cảnh cây ló đầu ra, trên mặt có hơn mười
vết sẹo đỏ tím xoắn xuýt dữ tợn đáng sợ, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ
trong trẻo ít ai có.

Thẩm Hi Vi dứng trên con đường quanh co hẹp dài giữa núi, ngẩng lên
nhìn ngọn tháp màu chì trên đỉnh núi cao chót vót trong mây mù, do dự
chốc lát, rốt cuộc xoay người xuống núi.

Trải qua một đêm, cô ấy đã sớm đem những bực bội của ngày hôm qua ném đi hết, chỉ một lòng nhanh về để gặp ca ca.

Đúng lúc này, chợt nghe đằng sau có người gọi:

– Này, tiểu huynh đệ, ngươi bản tọa đứng lại.

Cô ấy nghe tiếng gọi quay đầu lại, thấy ba bóng người chạy tới, chính là ba tùy tùng hôm qua, nhanh chóng dừng lại, nói:

– Các cậu muốn gì?

Một người đi đầu vội cười nói:

– Tiểu huynh đệ, ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, chúng ta đây không có ác ý.

Cô ấy thấy ba người đó bỗng trở nên khách khí, càng thêm nghi hoặc:

– Hừ! Có chuyện thì nói mau, đừng rắm thối nữa.

Người kia cười hắc hắc:

– XIn tiểu huynh đệ theo chúng lão phu lên núi một chuyến.

– Không rảnh.

Cô ấy hừ một tiếng, xoay người định đi.

Hai người khác lại nhảy người lên chặn lối đi của cô lão phu:

– Chúng lão phu phụng lệnh Tiêu tướng quân, đưa ngươi lão phu lên núi.

Thì ra, đêm qua Tiêu Vô Cấu không tìm được cô ấy, nhưng lại gặp được
ba thuộc hạ của mình. Tên đó thấy sắp đến giờ hẹn với sư phụ, liền bảo ba
người tiếp tục đi tìm kiếm, còn mình thì lên núi trước.

Ba người này tìm cả đêm mà không có kết quả gì, đang bất đắc dĩ định lên núi phục mệnh, bỗng nhiên thấy nàng ta đây từ đâu xuất hiện, nào đơn giản
chịu để nàng ta đây đi.

Cô bản vương chau mày, hỏi ngược lại:

– Tiêu tướng quân? Chính là cái tên đen như than kia à? Cậu nói với tên đó, tên đó không thật sự thắng, bản vương sẽ không đi làm lính cho tên đó đâu.

Người kia nói:

– Việc này không phải do ngươi lão phu quyết định.

Dứt lời, ba người phi thân đến, sáu cánh tay như chớp điểm mười hai huyệt đạo quanh thân cô ấy.

Nàng bản vương tức giận mắng to:

– Các đối phương dám đánh lén, quả nhiên là chủ nào thì quân đấy, đều là kẻ tiểu nhân đê tiện vô sỉ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8