Áp Trại Phu Nhân
Chương 22
Thời Cơ Chín Muồi
Vương Hằng ngủ thật sự rất say, nếu như không phải chân bị co rút lợi hại, tên đó còn chưa có tỉnh đâu.
“ Tử Luân…… Tử Luân……” Gọi cả hai lần cũng chẳng có ai đáp lại, Vương Hằng lấy làm lạ, phàm thường vào lúc này Ngao Tử Luân luôn luôn dính ở bên người gã, làm sao giống như bây giờ gọi nửa ngày mà chẳng ai đáp lại.
Vừa tỉnh dậy thân mình tên đó luôn mệt mỏi kiệt sức, không muốn động, nhìn ánh tà dương nhợt nhạt, thẳng đến toàn thân đều trở nên buốt giá, mới nắm tay chậm rãi đứng lên, thân mình lộ ra có chút nặng nhọc hướng phòng trong đi đến.
Giờ Tuất Ngao Tử Luân vẫn chưa về, Vương Hằng lúc này mới phát giác có chuyện không ổn.
“ Thị.” Vương Hằng lên tiếng gọi ẩn vệ, nhưng Thị không có xuất hiện, Vương Hằng cũng không cảm thấy có cái gì không ổn, bởi vì Thị làm ẩn vệ đi theo gã chẳng qua xuất phát từ ân nghĩa mà thôi, Thị hoàn toàn tự do.
Vương Hằng cước bộ vụng về, cứ ở bên trong đi tới đi lui, không biết tại sao tim đập mạnh và loạn nhịp lợi hại. Nhìn sắc trời bên ngoài, đã muốn tới giờ hợi, hắn chịu không được loại dày vò này, phủ thêm áo choàng hướng ‘Trúc ốc giữa vách đá’ nơi Thân Đồ Viêm Ngự đi đến, đề khí bay vào trúc ốc.
“ Thân Đồ công tử, biết Tử Luân đi đâu không?” Vương Hằng mặt không chút thay đổi nhìn hai người đang ôm nhau, lãnh đạm nói.
“ Mau buông ra.” Bị người khác bắt gặp được chuyện tốt, Thân Đồ Viêm Ngự mặt nóng rần lên, hung hăng đánh cho Lê Hi hai cái làm cho hắn buông mình ra.
Thân Đồ Viêm Ngự đỉnh cái bụng chín tháng mang thai, chầm chậm tiêu sái đến trước mặt Vương Hằng, “ Mời ngồi, Lê Hi mau lấy ấm trà nóng đến.”
Lê Hi chỉnh lại quần áo, lại cấp thêm cho Thân Đồ Viêm Ngự nhất kiện áo khoác, xoay người đi đến phòng bếp.
“ Thân Đồ công tử, Tử Luân……”
“ Vương ca ca không cần khách khí, gọi bản vương Viêm Ngự được rồi.”
Vương Hằng hơi nhíu mi, đối với việc Viêm Ngự cố ý nói sang chuyện khác rất bất mãn, nhưng vẫn thuận theo kêu, “ Viêm Ngự, biết Tử Luân đi nơi nào không? Quá ngọ hôm nay đã không nhìn thấy hắn bản tọa rồi.”
Nhìn thái độ Vương Hằng cường ngạnh như thế, Viêm Ngự biết mình giấu không nổi nữa, khẽ thở dài một hơi, lúc này Lê Hi cũng đem trà nóng bưng đến, Thân Đồ Viêm Ngự nhân tiện rót giúp tên đó một chung, chuyển qua cho tên đó, “ Chuyện rất dài, Vương ca ca cậu uống trà trước, sau ta đây sẽ từ từ kể cho cậu nghe.”
Vương Hằng bưng trà, nhẹ nhàng uống một ngụm.
“Gia tộc của Tử Luân rất lớn, phe phái cũng rất phức tạp, tục ngữ nói cây to đón gió, nên vừa vặn đưa tới cơn lốc lớn. Chiều hôm nay Tử Luân nhận được thư nhà, một chi nhánh trong gia tộc tên đó cùng người của gia tộc khác cấu kết với nhau làm việc xấu, ý đồ chia cắt gia tộc tên đó, tình huống rất nguy cấp, vốn tên đó muốn mang ngươi lão phu đi cùng, nhưng tên đó lo lắng không thể bảo hộ ngươi lão phu chu toàn, cho nên mới đi trước một mình. Tử Luân trước khi đi có nói, đợi sau này tình hình ổn định lại sẽ nhanh chóng tới tìm Vương ca ca. Vương ca ca có thể an tâm ở lại chỗ này, chỉ cần một ngày còn có Viêm Ngự này thì lão phu có thể bảo đảm Vương ca ca không phải lo lắng gì cả.”
Nghe Thân Đồ Viêm Ngự nói xong, Vương Hằng tức giận trán nổi đầy gân xanh, hung hăng đặt chén trà xuống, ôm quyền nói, “ Tạ ý tốt của Thân Đồ công tử, cáo từ.”
Nhìn Vương Hằng cái dạng này, Thân Đồ Viêm Ngự có thể đoán được hắn muốn làm cái gì, hướng Lê Hi thoáng chốc một cái, Lê Hi liền nhẹ nhàng đi chuyển, ngăn chặn đường đi của Vương Hằng.
“ Tránh ra.” Mặt mày Vương Hằng lạnh xuống.
“ Vương sư ca cậu không thể đi.” Thân Đồ Viêm Ngự đối hắn lắc lắc đầu.
“ Tránh ra!” Vương Hằng vung nắm tay đánh về phía Lê Hi, Lê Hi khoát tay chặn lại, dễ dàng hóa giải quyền thuật của Vương Hằng.
Vương Hằng kinh hãi, lui về phía sau từng bước, đề phòng nhìn Thân Đồ Viêm Ngự cùng Lê Hi, sao lại thế này? Một chút nội lực hắn bản vương cũng không thể sử dụng được. Đúng rồi…… Trà, có vấn đề!
“ Dược hiệu thật là nhanh.” Thân Đồ Viêm Ngự líu lưỡi.
“ Đối phương đối bản vương kê đơn.” Sắc mặt Vương Hằng u ám hẳn.
“ Không không không.” Thân Đồ Viêm Ngự nhẹ nhàng xua tay, “ Chính xác mà nói là Tử Luân nhà ngươi lão phu bắt lão phu hạ dược ngươi lão phu.”
Nghe vậy, trong lòng Vương Hằng liền trăm chuyển ngàn hồi, ngay lập tức nghĩ ngợi lung tung lên, chẳng lẽ Tử Luân đã biết thân phận của tên đó? Chẳng lẽ muốn nhốt tên đó lại rồi vào thời điểm thiết yếu sẽ mang ra đàm điều kiện? Chẳng lẽ Tử Luân không thương tên đó? Chẳng lẽ những biểu hiện của tên đó trước kia đều là hư tình giả ý cả sao?……
Nhìn sắc mặt Viêm Ngự biết hắn đang nghĩ về sự tồn tại của mình có nên hay không, nên chạy nhanh lại khoát khoát tay trước mắt Vương Hằng đem lực chú ý của hắn hướng về chính mình, “ Nghĩ bậy cái gì vậy, Tử Luân đối với cậu hạ là dược tạm thời mất đi nội lực, không gây tổn hại với thân thể, chờ đến lúc hắn ta đây tới đón cậu sẽ cho cậu giải dược, hắn ta đây không mang cậu đi theo chính là lo lắng mình không thể bảo vệ cậu toàn diện chu đáo, toàn bộ tâm tư của hắn ta đây đều ở trên người cậu, cậu chịu một chút thương tổn thì so với lấy mạng hắn ta đây còn muốn nghiêm trọng hơn. Cậu cứ an tâm đợi ở đây, bằng bản lĩnh của Tử Luân thì cậu chờ hắn ta đây nhiều nhất cũng nữa năm thôi.”
Sau khi nghe giải thích rõ ràng, Vương Hằng hình như còn muốn hỏi lại cái gì đó, nhưng không biết mở miệng như thế nào, cáo từ ôm quyền rời đi.
Sau ngày hôm đó lúc nào Vương Hằng cũng nghĩ biện pháp làm sao rời đi Lệ Vân Giáo, nhưng tên đó một chút nội lực cũng không có, huống hồ còn đang mang thai, so ra còn kém hơn cả người phàm thường, mỗi lần bỏ chạy thì chỉ một lát sau đã thất bại mà chấm dứt. Vốn ngày hôm đó sau khi từ trong trúc ốc Viêm Ngự đi ra, Vương Hằng dự định bảo Thị mang tên đó rời đi, nhưng tên đó hô đến nửa đêm cũng không thấy Thị đi ra, nghĩ đến Thị cũng có chuyện bản thân muốn làm. Nên sau lần thất bại thứ mười, Vương Hằng bị Vân Tường an an ổn ổn đuổi về, nhìn ý cười trên mặt Vân Tường, Vương Hằng oán hận đóng cửa lại.
Rầm rầm rầm~~
Nhìn cách cửa sắp bị phá hỏng, trên mặt Vân Tường ý cười càng sâu, sờ sờ chùm râu trên cằm, rồi xoay người rời đi.
Cấp chính mình rót một ly trà, chậm rãi phẩm, tức giận ở trong hương trà dần dần biến mất. Nâng tay phủ ở bụng dưới, sáu nguyệt rồi, nhô lên thực rõ ràng. Hôm nay trốn chạy lại thất bại, Vương Hằng cũng không muốn nghĩ đến chạy trốn nữa, chủ yếu là vì đứa nhỏ trong bụng này, nếu tiếp tục hành động nguy ngập thì rất dễ gây thương tổn tới nó. Tuy rằng cái nam nhân kia tự mình làm cho gã hoài đứa nhỏ, tuy rằng trong lòng gã rất giận người nọ, nhưng cũng sẽ không vì vậy mà đem oán khí đặt lên người đứa nhỏ này, đây là kỳ vọng của nam nhân kia, gã chắc chắn làm cho đứa nhỏ bình an đến nhân gian này.
“ Cục cưng…… Cha ngươi bản tọa là cái đồ đại phôi đản…… Về sau phải nghe lời cha thân nghe chưa……” Trong lòng Vương Hằng đối với Ngao Tử Luân rất oán giận, bởi vậy mỗi ngày rảnh rỗi đến vô sự liền đối với đứa nhỏ trong bụng tiến hành dưỡng thai. Nói xấu Ngao Tử Luân……
____________*****____________
“ Báo! Chủ soái quân địch đã bị bắn chết.” Thám tử báo lại.
Tức khắc lòng quân phấn chấn, Ngao Tử Luân giơ lên trường kiếm, vận khí hô lớn, “ Các huynh đệ! Đều phải nắm chắc cơ hội lần này, các đối phương là trụ cột vững chắc của Thánh Võ lão phu. Tiến lên! Thắng lợi đã ngay trước mắt!”
“ Úc! Giết giết~~”
“ Xông lên~~”
“ Thánh Võ vương triều vạn tuế!!” Các chiến sĩ, gào khóc đánh tiếp. Thánh Võ bên này ngạo khí đang thịnh, lòng quân phấn chấn, phản quân mất chủ soái, như rắn mất đầu loạn thành một đống, chiến sự lộ rõ nghiêng về một bên, gần thời gian nửa ngày thì hai phần ba phản quân bị g**t ch*t, một phần ba còn lại quăng kiếm đầu hàng.
“ A! Thắng rồi!”
“ Úc! Úc! Úc! Quá tuyệt vời, chúng bản tọa thắng rồi!”
“ Hoàng Thượng vạn tuế! Thần Uy tướng quân thiên tuế!”
“Thần Uy tướng quân! Thần Uy tướng quân! Thần Uy tướng quân!” Dưới sự dẫn đắt của Ngao Tử Luân, lại một lần nữa lấy được thắng lợi, chúng tướng sĩ nhất nhất reo hò.
Mặt mày Ngao Tử Luân cũng tràn đầy phấn khởi. Hạ lệnh hạ trại ngay tại chỗ, phân phó thủ hạ tướng lĩnh an bài người bị thương cùng tù binh, bắt chuyện mấy người thân tín hướng soái doanh đi đến.
Ngao Tử Luân ngồi trên chủ vị, ý bảo chúng thân tín nhập tòa, nói, “Hiện tại chúng bản vương đã muốn chặt đứt lực lượng phía sau An Nam Vương, An Nam Vương hẳn là chưa có tin tức chính xác đi. Văn Hàn đối phương ngay nhanh chóng đi xuống sắp xếp, một nửa quân sĩ bên bản vương sẽ mặc vào quần áo địch quân, dựng thẳng địch kì, hảo hảo diễn một tuồng kịch cho bản vương, cụ thể làm như thế nào không cần bản vương nói đi?”
“ Không cần, thuộc hạ cáo lui.” Văn Hàn khom người lui ra.
“ Tướng quân chúng ta đây phải làm cái gì?” Huyễn Tu vội vàng hỏi, những người khác cũng là một bộ nóng lòng muốn biết.
“ Ha ha……” Ngao Tử Luân bật cười, “ Huyễn Tu chọn ra ba vạn tinh binh, ngay lập tức cùng ta đây vào kinh, những người còn lại phối hợp với Văn Hàn tác chiến [ diễn trò?], làm cho ta đây ‘Thua’ có trình độ chút. Sau đem tin tức.‘Thua’ đưa đến kinh thành, làm cho An Nam Vương an tâm làm phản. Còn chúng ta đây tiếp tục sắm vai tướng sĩ địch quân, đem tướng sĩ bị bắt giữ xen lẫn vào quân ta đây, làm xáo trộn tai mắt của thám tử, còn ngươi ta đây thì chờ mà quang minh chính đại tiến về kinh thành, chúng tướng sĩ nghe theo sự an bài của Nhạc Trạch. Thiên Huyền ngươi ta đây mang theo một nửa tướng sĩ còn thừa lại lặng lẽ tiến đến tây thùy, tốc độ hành quân phải nhanh, tới đất phong của An Nam Vương, ngay lập tức đem thành phong tỏa chặt chẽ, tịch thu nhà cửa An Nam Vương, nhớ kỹ một con ruồi cũng không được bay loạt! Ngộ nhỡ có chuyện xảy ra ngươi ta đây chờ Thương Nghị đến. Nếu như ngoại tộc từ đó mà làm khó, thì hung hăng đánh cho ta đây! Hướng làng mạc mà đánh!”
“ Vâng, thuộc hạ cáo lui.” Chúng tướng sĩ lĩnh mệnh, ôm quyền cáo lui.
“ Ngươi bản tọa nhớ phải chú ý bình an, không thể l* m*ng.”
“ Vâng, tướng quân bảo trọng.”
Ngao Tử Luân sau khi an bài xong chúng tướng sĩ, mang theo ba vạn thân binh, ngày đêm thần tốc chạy tới kinh thành. Kinh thành vẫn như trước phồn hoa như cũ, dân chúng an cư lạc nghiệp, giống như không khí khẩn trương của chiến sự một chút cũng không có lan tràn đến kinh thành. Lệnh thân binh giả làm dân chúng phàm thường vào thành, Ngao Tử Luân cùng Huyễn Tu sắm vai thương nhân, quang minh chính đại tiến vào kinh thành.
_____________*****____________
“ Vương gia, Cát tướng quân cùng binh lính đã hạ trại ở ngoài thành cách ba mươi đặm, còn cấm vệ quân trong cung thì hết hai phần ba đã phục tùng bên bản tọa, thời cơ khởi nghĩa bây giờ là tốt nhất.”
“ Hảo hảo hảo!” An Nam Vương vỗ tay hô lớn ba tiếng hảo, phủi phủi gã bào, nói, “ Nghe nói hoàng đế gần đây thân thể khiếm an, ngươi bản vương cùng bản vương vào cung thỉnh an.”
“ Vâng.”
_____________*****____________
“ Hoàng Thượng, An Nam Vương mang theo hầu cận hướng tẩm cung đi tới.” An công công nhỏ giọng báo lại.
“ Hừ!” Hoàng Thượng đập bàn hừ một tiếng, có chút vụng về khi nâng người dậy từ tọa ỷ, nói, “ Lấy bội kiếm đến.”
“ Hoàng Thượng, thân thể của người……” Nhìn Hoàng Thượng đang mang thai, An công công có chút lo lắng nói.
“Thân thể Trẫm rất tốt, lấy kiếm đến đây.” Ngao Tử Thiên nhăn mày.
“ Hoàng Thượng bớt giận.” Thân mình An công công run lên, chạy nhanh đến ngự thư phòng từ trên tường lấy bội kiếm của Ngao Tử Thiên ra. Vừa nhận được kiếm, đứa nhỏ trong bụng liền động lên dữ dội, hung hăng đá Ngao Tử Thiên một cước, đau đến loan hạ thắt lưng, “ Ngô……”
“ Hoàng Thượng ngài thế nào rồi?” An công công lo lắng đỡ Hoàng Thượng.
“ Không…… Không có việc gì……” Trên trán Ngao Tử Thiên đã phủ đầy mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cậy mạnh nói.
“ Hoàng Thượng, nên lấy đại cục làm trọng, người nên cùng lão nô trốn đi trước.” An công công khuyên bảo.
“ Trẫm là thiên tử, sao có thể…… Sao có thể…… Ngô……” Thai nhi trong bụng động càng thêm lợi hại hơn.
“ Hoàng Thượng!” An công công gấp đến dặm chân.
Ngao Tử Thiên ăn hai viên thuốc an thai, thai nhi trong bụng cũng an ổn hơn rất nhiều. Cố ngăn cản đi ra đại điện, cũng ngay lập tức cùng An Nam Vương giằng co. An Nam Vương không muốn đêm dài lắm mộng, cũng không nghĩ cùng Ngao Tử Thiên nói nhiều lời vô ích, hạ lệnh lùng bắt Hoàng Thượng, nếu có người phản kháng thì giết không cần hỏi. Một phần ba cấm vệ quân còn lại gắng sức bảo vệ Ngao Tử Thiên, tử thương vô số, có thể là bị mùi huyết tinh ảnh hưởng, thai nhi trong bụng Ngao Tử Thiên lại không an phận động lên, Ngao Tử Thiên đau đến trắng bệch ra mặt.
Cuối cùng toàn bộ cấm vệ quân bảo vệ Ngao Tử Thiên đều ngã xuống, Ngao Tử Thiên bị bắt. An Nam Vương cao hứng cười to, phản quân quỳ xuống hô to: Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!! Mặt mày An Nam Vương càng hân hoan.
Đúng lúc này Ngao Tử Luân đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mọi người, vung roi một cái thì đã đem Ngao Tử Thiên bị bắt cứu ra. Phi hai cái tới khu vực bình an, dương tay hướng lên trời bắn tín hiệu. Tín hiệu vừa bay tới phía chân trời, thì cửa cung liền được mở rộng, tam vạn thân binh Ngao Tử Luân gào thét tiến vào, gặp người liền giết, tàn nhẫn đến cực điểm, không bao lâu máu tươi đã nhiễm khắp nơi, xưa nay Ngao Tử Luân hành binh đã có danh xưng ‘Ngạ lang’ là thế.
Tình thế bị xoay chuyển quá mức nhanh chống, chờ ngịch tặc An Nam Vương phản ứng lại, thì đã tử tử, thương thương, vô phương cứu vãn, không thể xoay chuyển.
Nhìn cấm cung bị vây tứ phía, thần trí Ngao Tử Thiên cũng trầm tĩnh lại, bụng tức thì khổ đau lợi hại lên, Ngao Tử Thiên bị đau thiếu chút nữa ngất đi. Phát hiện hắn quái dị, Ngao Tử Luân lệnh Huyễn Tu sắp xếp lại mọi chuyện cho thích họp, ôm Ngao Tử Thiên hướng Vĩnh Phúc Cung bay đi.
Bắt mạch cho Ngao Tử Thiên, Ngao Tử Thiên liền biết gã động thai, vội vàng viết một phương thuốc an thai, lệnh An công công nhanh chóng tới Thái gã viện bốc thuốc. Mà lúc này Vương Hằng cũng bị vây trong nước sôi lửa bỏng……
_____________*****____________
Ngao Tử Luân rời đi Lệ Vân Giáo đã có hơn năm tháng, Vương Hằng mang thai mười nguyệt, đúng là thời cơ hết sức chín muồi.
“ A ~~” Thai nhi trong bụng Vương Hằng nhanh nghịch ngợm, nhích tới nhích lui chính là không ra. Vương Hằng đau đến muốn cắn người, mà cái người tên đó muốn cắn lại không ở bên cạnh, trong lòng Vương Hằng cái kia khí a.
“ Ngao Tử Luân cậu đồ chết tiệt…… A ~~ đau chết được…… Ngao Tử Luân bản vương hận cậu…… A! Tất cả là cậu sai……” Vương Hằng tức giận, không để ý hình tượng kêu to.
“ Sản đạo đã muốn mở ra, nước ối cũng phá rồi, đừng nhẫn nữa, tiểu hài tử mau ra đây.” Bởi vì Lê Hi từng giúp Viêm Ngự đỡ đẻ qua hai lần, cho nên rất có kinh nghiệm.
“ Ách…… Ngô……” Vương Hằng cắn răng, đột nhiên vật trong bụng trượt xuống dưới, kiểu sinh sôi xé rách thống khổ truyền khắp tứ chi xưng cốt, Vương Hằng đau nhức trừng lớn mắt, loại thống khổ này quả rất khó chịu được, hắn muốn từ loại thống khổ này giải thoát, cắn răng dùng sức, một vật thể theo g*** h** ch*n hắn trượt xuống. Lúc này Vương Hằng đã không còn khí lực nhìn đứa nhỏ như thế nào, nữa hôn mê ở trên giường.
“ Nha! Còn có một đứa, Vương ca ca đã muốn ngất đi rồi, mau, canh nhân sâm.” Viêm Ngự kinh hô.
Không nghe rõ người bên cạnh đang nói cái gì còn có một cái, cái gì bát súp, vựng vựng hồ hồ không rõ gì cả. Qua ước chừng nửa giờ sau, bụng lại đau lên, nhưng những chuyện xảy ra lần này Vương Hằng một chút ấn tượng cũng không có. Dù thế nào thì sau khi đánh một giấc sâu, khi tên đó tỉnh lại đã thấy hai tiểu bảo báo giống nhau như đúc nằm cạnh bên.
Hết đệ nhị thập nhị chương
Áp Trại Phu Nhân