Áp Trại Phu Nhân
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-07-17 21:15:17 | Lượt xem: 3

Phát Uy Quyền

Đại hán râu quai nón nhìn thiếu nữ trẻ xinh đẹp trước mặt, ông thanh nói,“ Đại phu nhân, bản tọa nói trước, chút nữa đánh nhau bản tọa sẽ không thủ hạ lưu tình đâu đó, bị đánh đau thì không được khóc nha.” Đại hán râu quai nón không sợ trời không sợ đất chỉ sợ nữ tử khóc ở trước mặt hắn bản tọa.

“ Hảo, bản tọa cũng nói trước, đánh đau cậu cũng không cho khóc.” Ngao Tử Luân cảm thấy đại hán râu quai nón nói chuyện rất thú vị, liền bắt chước bộ dáng của hắn bản tọa.

“ Ân, lão phu sẽ không khóc.” Đại hán râu quai nón lại xem như không có chuyện gì lạ gật khẽ gật đầu.

Ngao Tử Luân nghẹn cười, vẻ mặt vì nhẫn nhịn mà đỏ lên, ngẩng đầu nhìn bộ dạng nghiêm túc của đại hán râu quai nón thật sự là không nín được nữa, quay đầu ôm bụng cười ha ha đứng lên,” Ha ha ha……”

“ Đại phu nhân ngài làm sao vậy ” A Hách cắn môi nhẫn cười, làm bộ dáng của một thủ hạ, bước nhanh tiến lên lo lắng hỏi.

“ Ha ha ha…… Sơn trại các đối phương không ngờ còn có kẻ dở hơi như vậy, ha ha……” Ngao Tử Luân cười đến run rẩy hết cả người.

“ Khụ…… Đại phu nhân, thỉnh chú ý hình tượng.”

Nghe vậy, tươi cười trên mặt Ngao Tử Luân chớp mắt biến mất, có thể cao hứng nhưng hình tượng Vương gia hắn lão phu vẫn phải chú ý, chỉnh lại hắn phục, nghiêm mặt nói: “Xưng tên.”

“ Vương Trí, mọi người đều gọi ta đây Đại Hồ Tử.”

“ Ngao Tử Luân. ”

Hai người báo xong danh, mọi người đều tản ra bao vây ở chung quanh, không ít người xấu mặt nghi ngờ Ngao Tử Luân.

“ Đại phu nhân, bản vương có thể nhường người một bàn tay.” Đại Hồ Tử cảm thấy toàn lực cùng một cái ‘Nữ nhân’ đánh nhau có chút như lấy mạnh h**p yếu.

“ Không cần, đến đây đi.” Ngao Tử Luân kéo váy lên nhét ở bên hông. Cứ như vậy một chút khí chất thục nữ sót lại cũng biến mất không dấu vết.

“ Lão phu không khách khí.” Đại Hồ Tử giơ quyền, bịch bịch đạp bước hướng Ngao Tử Luân chạy tới. Hắn lão phu thản nhiên đứng ở tại chỗ, khi quyền đại hồ tử đầu sắp đụng tới cái mũi hắn lão phu thì nhẹ nhàng lùi về phía sau một bước, hiểm nghèo thoáng chốc giải trừ. Đại Hồ Tử thân thể cũng rất linh hoạt, dưới chân một bước, thân thể theo sau, quyền muốn đánh đã gần ngay trước khuôn mặt xinh đẹp. Lại một lần nữa, khi mắt thấy quyền của Đại Hồ Tử sẽ đánh vào hai má Ngao Tử Luân, thì thân thể hắn lão phu lại nhẹ nhàng phiêu qua một bên…….

Cứ như vậy, hai người triền đấu gần một thời gian, Ngao Tử Luân mặt không đổi sắc tâm không động, trên trán ngay cả một chút mồ hôi cũng không có. Trong khi Đại Hồ Tử th* d*c như trâu, quần áo trên người bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, giống như mới từ trong nước đi ra.

“ Đánh tiếp hay nhận thua?” Ngao Tử Luân bay tới phía sau Đại Hồ Tử, hỏi.

“ Vù vù…… Ta đây…… Vù vù…… Ta đây nhận thua…… Về sau đại phu nhân nói gì chính là cái đó.” Đại Hồ Tử là một nam tử hán chân chất, chỉ cần làm cho tên đó thua tâm phục khẩu phục tên đó liền phục tùng.

“ Còn có người không phục sao? Không phục thì đi lên, chúng lão phu so chiêu.”

“ Bản vương đến.” Một nam tử có đội mắt nhỏ như hạt đậu xanh cầm đao tiến lên, không để cho bất luận kẻ nào có thời gian phản ứng liền nâng đao bổ về phía Ngao Tử Luân, không ít người kinh hô.

“ Khương Nam, cậu gian trá.” A Hách tức giận rống to, Khương Nam rất đê tiện, chưa nói bắt đầu đã huy đao.

“ Binh bất yếm trá, hừ! ”

Nghe thấy giọng nói Khương Nam, Ngao Tử Luân xác nhận tên đó chính là một người trong đám vừa rồi nói tên đó trở về sinh hài tử hừ hừ ~~ dám chê cười tên đó, hôm nay cho đối phương mở rộng tầm nhìn về sự lợi hại của bản tọa.

Tựa như mèo giờn chuột, Ngao Tử Luân đùa giỡn Khương Nam xoay vòng. Cuối cùng vào thời điểm tên đó tở dốc, ngón tay b*n r*, đem viên đan đánh rắm đi vào trong miệng tên đó, Khương Nam ừng ực một tiếng nuốt xuống.

“ Khụ khụ……” Khương Nam vội vàng đi mốc yết hầu, “ Khụ khụ…… Cậu cho lão phu ăn cái gì? ” Viên thuốc đi vào liền tan ra, ói ra nửa ngày ngay cả một mảnh cũng không có nhổ ra.

“ Hảo dược. Ha ha……” Ngao Tử Luân cười xấu xa, buổi tối hôm nay hẳn là không ai dám cùng hắn ta đây ở một chỗ.

“ Đối phương…… Đàn bà thối…… Đem giải dược cho ta đây.” Khương Nam ác miệng nói.

“ Chỉ cần trưa hôm nay ngươi ta đây nghe lời nói ta đây, giải dược liền đưa cho ngươi ta đây.”

“…… Hảo.” Khương Nam bất đắc dĩ đáp ứng, theo tình huống trước mắt cũng chỉ có thể như thế, cường đoạt lại gặp hoạ, chỉ có thể tạm thời khuất phục dưới uy quyền của Ngao Tử Luân.

Sau đó, còn có không ít người không phục Ngao Tử Luân, đúng lúc hắn bản tọa hôm nay giận đến sôi trào, trước lấy chúng luyện tập cũng không sai. Hắn bản tọa nói chúng có thể cùng xông lên, mọi người sơn trại thấy hắn bản tọa như thế tự đại, đều cảm thấy bị vũ nhục thẹn quá thành giận vứt đi lo ngại, cùng nhau hướng Ngao Tử Luân xông tới.

“ A ~~”

“ Nha ~~”

“ Oành ~~”

“ Rầm rầm, Bịch~~”

Sân thỉnh thoảng truyền đến tiếng kêu đau, tiếng động va chạm, rất huyên náo. Vẻn vẹn một thời gian, mọi người sơn trại toàn bộ ‘Bỏ mình’.

“ A…….”

“ Đau chết được……” Có người ôm chân r*n r*, có người ôm đầu đau kêu, tiếng than đau nối liền không dứt.

“ Thế nào? Phục hay không phục?”

“ Phục…… Phục……” Mặc dù có nhiều người đối với việc phục tùng ‘Nữ nhân’ này cảm thấy uất ức, nhưng ở loại thời điểm cũng không phải là lúc nên mạnh miệng, đồng thời thét to ‘phục’.

“ Khi hành động, có nghe lão phu chỉ huy hay không?”

“ Tùy đại phu nhân sai phó.”

“ Hảo, xếp thành hàng.”

Mọi người ngọ ngoạy đứng dậy, sau khi bẩy quẹo tám xoay sếp thành hai hang, thấy thế Ngao Tử Luân thực không hài lòng, quát to: “ Đều đứng thẳng cho bản vương.” Ở trong đội ngũ đi một vòng, thấy ai không có đứng thẳng liền nhấc chân đá, thật nhiều người vì không có phòng vệ bị đá ngã thành bộ dạng như cẩu, mọi người đều nổi giận đỏ mặt tía tai.

“ Như thế nào? Không phục?” Ngao Tử Luân lạnh lùng nói, “ Không phục đi ra một mình đấu.”

Nghe vậy, mọi người không dám nhiều lời, vừa rồi kiến thức qua võ công không phàm thường của đại phu nhân, đi ra ngoài một mình đấu?! Chỉ có kẻ đần độn mới làm như thế, đến lúc đó không phải mặt mũi bầm dập là có thể xong chuyện.

“ A Hách, cũng đứng vào hàng đi.”

“ A?! Ta đây!” A Hách chỉ vào cái mũi mình, “ Đại phu nhân, ta đây sẽ không cần đi.”

“ Đứng vào trong, đừng để bản tọa nói lần thứ ba.”

“ Bản tọa……” A Hách vẻ mặt cầu xin, cũng không biết vì cái gì A Hách cảm thấy đứng vào đội ngũ này, cảm giác như sắp bán đi chính mình.

“ Huynh đệ, vào đi.” Không ít người vừa rồi thấy A Hách khoan thai đứng ở dưới tàng cây hóng gió, thưởng thức bộ dạng thảm hại của đám người kia, hận đến ngứa răng, nghe thấy Ngao Tử Luân bảo tên đó đi vào, mọi người vui sướng, bước lên phía trước đem A Hách vào đội ngũ.

“ Huynh đệ nên cùng chịu gian khổ chung hoạn nạn đi chứ.” Một người vỗ vai A Hách nói, A Hách khóc không ra nước mắt.

“ Thế nào? Bản tọa là lão hổ ăn thịt người sao? ” Thấy mọi người phản ứng như thế, Ngao Tử Luân tức giận. Hắn bản tọa chính là làm cho lũ người kia xếp thành một cái đội mà thôi, cũng không phải tra tấn gì, không cần phản ứng như vậy chứ. Nhìn lũ người kia đột nhiên hắn bản tọa nhớ tới đám thủ hạ của mình, hình như khi hắn bản tọa huấn luyện lũ người kia xong, phản ứng cơ hồ cùng những người sơn trại này không sai biệt lắm, vì vậy không khỏi hiện lên vẻ mặt ôn hoà với lũ người kia.

“ Lấy cái này đi ngâm nước tắm, một giờ sau tập hợp tại đây.” Ngao Tử Luân đem một cái bình nhỏ ném cho mọi người, xoay người hướng phòng Vương Hằng đi đến. GÃ cấp cho đám người kia dược có công hiệu lưu thông máu tiêu trừ mệt nhọc, vừa rồi gã đánh đám người kia quyền cước độ mạnh yếu không nhỏ, nếu không có dược kia ngâm nước tấm, chút nữa khi cướp tiêu gã bảo đảm đám người kia không động đậy nổi.

________________*****________________

“ Tiểu hằng……” Nhìn người nằm trên giường, Ngao Tử Luân liền bổ nhào đến, ở da thịt nơi đầu vai lộ ra bên ngoài cắn hai cái.

Vương Hằng đối bộ dạng sắc lang này của gã đã muốn hết chỗ nói rồi, liếc mắt gã một cái tiếp tục ngủ.

“ Tiểu Hằng, chút nữa bản tọa muốn đi cướp tiêu.” Ngao Tử Luân nói ra lời doạ người.

“ Cái gì?!” Vương Hằng kinh hãi, mạnh mẽ bắn lên, thắt lưng thực không nể tình co rút đớn đau, thân mình giống như bông bóng cao su, yếu ớt xẹp xuống.

“ Tiểu hằng, đối phương làm sao vậy?” Ngao Tử Luân vội vàng kéo Vương Hằng ôm vào trong ngực.

“ Không…… Không có việc gì……” Khuôn mặt tuấn tú phớt hồng.

Ngao Tử Luân tối hôm qua làm ‘Chuyện tốt’, hắn bản vương đương nhiên biết Vương Hằng là bị làm sao, nhưng hắn bản vương chính là thích xem bộ dáng thẹn thùng của Vương Hằng. Khuôn mặt nghiêm trang xuất hiện loại vẻ mặt này, luôn làm cho hắn bản vương tâm dương khó nhịn. Thật không nghĩ tới một đại nam nhân lại cứ như thế thẹn thùng, nhặt được bảo bối rồi. “ Thật không sao chứ?”

“ Ân…… Không có việc gì…… Đúng rồi, ngươi bản tọa vừa rồi nói cái gì?”

“ Chút nữa bản vương sẽ đi cướp tiêu. ”

“ Không được.” Đao kiếm không có mắt, rất dễ bị ngộ thương.

Đem người đặt ở trên giường, giúp Vương Hằng nằm ngửa, Ngao Tử Luân cúi người ghé vào ***g ngực tên đó, nói: “ Cứ tưởng dễ những lại không thể hiểu được?”

“ Cái gì?” Đẩy ra thân người trên người mình, Ngao Tử Luân một chút cũng không động, đẩy không được cũng chỉ có thể mặc kệ tên đó.

“ Bản vương nói, bản vương đi cướp tiêu chính là muốn báo cho cậu biết một tiếng, chứ không phải xin chỉ thị. ”

“ Cậu……” Vương Hằng sinh khí, vừa rồi tên đó cư nhiên còn lo lắng an nguy của người này, đầu óc thật sự là bị lừa đá.

“ Đi đi, có chết cũng đáng đời. ”

Ngao Tử Luân đang nâng khuôn mặt Vương Hằng, hơi thở nóng rực phả trên mặt gã, Vương Hằng hai má nhiễm hồng, “ Tiểu hằng giận dỗi sao?”

“ Hừ…… Nói bậy bạ gì đó! Mắt đối phương thế nào thấy bản vương giận dỗi, muốn cướp tiêu thì nhanh đi đào mồ đi.” Vương Hằng đuổi người.

“ Ha ha…… Tiểu hằng hảo đáng yêu.”

Ba ~~

Ba ~~

Dùng sức ở trên môi Vương Hằng cắn hai cái mới cười lớn rời đi.

Thấy Ngao Tử Luân rời đi, Vương Hằng xoa nơi môi có hơi đau đớn, cảm giác đôi môi Ngao Tử Luân lưu lại vẫn còn, vô thức đưa lưỡi l**m môi một chút, khi l**m xong mới phát giác mình đang làm cái gì, chán nản đấm mạnh xuống giường. Như bị bệnh thần kinh……

________________*****________________

“ Vương Nhị, Đại Hắc đi nghiên cứu địa hình. ” A Hách nói.

“ Mọi người mai phục ở đây được rồi.” Ngao Tử Luân nhắc nhở, những người này đều là huynh đệ Vương Hằng, tên đó tuy rằng không cần mạng người, nhưng tên đó không thể không lo lắng Vương Hằng. Tên đó muốn những người theo tên đó đi ra, đều phải bình an trở về.

Xa xa truyền đến tiếng còi.

“ Tới rồi, mọi người chú ý, đánh không lại có thể trốn chạy.” Theo như Vương Hằng thì trước giờ đều cố gắng thi hành kế sách bảo tồn lực lượng, lưu lại núi xanh hà tất sợ không có củi đốt?

Nửa nén hương sau, thương đội xuất hiện ở trước mắt. Ngao Tử Luân hạ lệnh, mọi người đồng loạt xông ra. Thương đội hiển nhiên là có chuẩn bị trước, mặc dù hoảng nhưng không loạn. Rất nhanh bài binh bố trận, hai bên triền đấu cùng một chỗ.

Ngao tử luân nhíu mi nhìn ‘Trò hề’phía dưới, đúng vậy, trận chiến phía dưới trong mắt gã chỉ là một trò cười của hài tử, nhất là người sơn trại, đánh nhau không hề có quy tắc, một chút chiến lược cũng không có, có không ít người đã đánh không lại còn hợp nhau lại liều chết đem địch quân đả thương, hoàn toàn đem câu kia của gã ‘Đánh không lại trốn chạy’ vứt qua sau đầu. Thấy lũ người kia không nghe lời như thế, Ngao Tử Luân quyết định cấp lũ người kia một cái giáo huấn, giáo huấn bằng máu thường thường làm cho người lão phu khắc sâu hơn. Ngao tử luân dù bận vẫn ung dung ôm cánh tay quan sát.

Oành –.

Người thương đội thả ra tín hiệu, triệu tập cứu binh.

“ Tập họp, rút lui! ” Ngao Tử Luân hạ lệnh rút quân, khi mọi người sơn trại rút lui, rất nhiều người lưu luyến tài vật thương đội, mưu tính đoạt nhiều một chút, bởi vậy không ít người liều chết.

Ngao Tử Luân khẽ lắc đầu, Lòng tham! Lòng tham sẽ như một mãng xà vậy, cho nên có chết vì nó cũng là đáng đời!

Hết đệ bát chương

Áp Trại Phu Nhân

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8