Áp Trại Tân Nương
Chương 43
「 Mang tử tù Triển Vô Cực ra.」 Lý Hành Viễn thét ra lệnh nói.
Hai tên đó quan sai đưa Triển Vô Cực ngồi trong xe tù vào pháp trường.
「 Triển Vô Cực, đối phương biết tội chưa?」
「 Ha ha ha……」 Triển Vô Cực cuồng tiếu.「 Bản tọa có tội gì?」vẻ mặt hắn kiêu căng nhìn chằm chằm Lý Hành Viễn.
「 Hừ! Chết đến nơi còn không biết hối cải!」 Lý hành Viễn quăng bảng gỗ lên, chuẩn bị chém Triển Vô Cực.
Đột nhiên, rất xa chạy có một thân ảnh nhỏ nhắn đang chạy đến, trong long Lý Thiếu Bạch rủa thầm liên tục.
「 Vô Cực…… Vô cực……」 một tiếng gọi thê lương từ trong miệng Tô Tiểu Thoa truyền ra.
Triển Vô Cực ngay lập tức ngẩng đầu nhìn về hướng Tô Tiểu Thoa, chỉ thấy
khuôn mặt cô lão phu đầy nước mắt.「 Tiểu Thoa……」 Đời này tên đó không sợ cái gì,
chỉ sợ nhìn thấy cô lão phu rơi lệ.Vậy sẽ làm tên đó thêm đau lòng!
「 Không được qua!」 Quan sai ngăn lại Tô Tiểu Thoa, không cho nàng ta đây tới gần pháp trường.
Tô Tiểu Thoa chỉ đành yên lặng rơi nước mắt, ở trong đám người nhìn hắn lão phu.
Lúc này,Triển Vô Cực đột nhiên phát cuồng, thoát khỏi hai hắn quan sai chạy vội về hướng Tô Tiểu Thoa.
Quần chúng vây xem sợ tới mức đều chạy trốn, chỉ có Tô Tiểu Thoa đứng im tại chỗ, vươn hai cánh tay ra — chờ đợi người cô ấy yêu nhất đời này!
Kiễng mũi chân, nàng bản vương ôm chặt cổ tên đó, rúc vào cổ tên đó.「 Thực xin lỗi, bản vương vô dụng, không cứu được chàng!」 Nàng bản vương khóc nức nở nói.
「chúng bản vương hẹn kiếp sau làm vợ chồng!」 Hắn thâm tình nhìn nữ nhân ấy nói.
Nhưng ngay sau đó, một loạt quan sai tiến lên bắt Triển Vô Cực trở về!
「 Vô Cực……」 Tô Tiểu Thoa bị kéo ra nữ nhân ấy biết hai người chúng không
thể ở bên nhau cả đời, trời cao sao tàn nhẫn thế! Trước cướp đi cha mẹ
của nữ nhân ấy, đứa nhỏ, hiện giờ muốn nữ nhân ấy mất đi Vô Cực…… Trời, nữ nhân ấy sau này sống như thế nào nha?
Lúc này Lý Thiếu Bạch thấy vẻ mặt buồn bã của Tô Tiểu Thoa, cảm thấy hớn hở, tên đó cuối cùng trả thù được đôi cẩu nam nữ này!
Lý Thiếu Bạch lén đi về phía Tô Tiểu Thoa, muốn bắt cô bản vương trở về, dù
sao tên đó còn chưa nhận được gì từ cô bản vương. Tuy rằng tên đó hận cô bản vương, nhưng càng khát vọng có được cô bản vương!
Tô Tiểu Thoa thủy chung đem tầm mắt dừng lại ở trên người Triển Vô
Cực, một chút cũng không chú ý tới Lý Thiếu Bạch đến gần mình.
Ngay sau đó, Lý Thiếu Bạch đã đi đến bên người Tô Tiểu Thoa.「 Theo ta đây trở về!」 hắn bắt được cổ tay cô ấy.
Tô Tiểu Thoa cả kinh, nhanh chóng giãy giụa chạy sang bên cạnh. Cô bản tọa
không bao giờ … quay về Lý gia, lại càng không muốn làm thê tử của một
người tàn ác như Lý Thiếu Bạch, cô bản tọa hận hắn bản tọa…… Nếu báo không được huyết
hải thâm cừu, cô bản tọa chỉ có thể thoát khỏi hắn bản tọa!
Vì trốn tránh Lý Thiếu Bạch đuổi theo, nữ nhân ấy càng chạy càng mau, vội
vàng chạy không biết phương hướng, chỉ biết là đi về phía trước. Chỉ
chốc lát sau, nữ nhân ấy phát hiện nữ nhân ấy lại chạy đến sườn đồi, rốt cuộc không
đường lùi lại!
「 Hắc hắc! Không đường đi! Để xem cô lão phu trốn chỗ nào!」 Lý Thiếu Bạch nhìn cô lão phu nhe răng cười, từng bước một đi lên……
Về phương diện khác, đang muốn trảm Triển Vô Cực thì đột ngột xuất
hiện một hắc hắn nhân bịt mặt cứu đi, người tới võ công rất cao, chỉ cần
một lát liền điểm huyệt tất cả quan binh, sau đó bình tĩnh cướp đi Triển Vô Cực.
Chúng quan binh cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn theo lũ người kia rời đi, không thể nhúc nhích chia ra.
Cứu Triển Vô Cực là hai hắc hắn nhân, đúng là Đỗ Quan Nguyệt và Mộ Dung Ký.
Nhưng mà sau khi Triển Vô Cực được cứu ra,rời khỏi đám quan binh, tên đó lấy tốc độ cực nhanh chạy về phía trước.
「 Sư ca, đối phương đi chỗ nào?」 Mộ Dung Ký đuổi theo phía trước khỏi.
「 Cứu Tiểu Thoa!」 Triển Vô Cực chạy thẳng về phía trước, vừa đi vừa
nói chuyện Lý Thiếu Bạch bắt Tiểu Thoa. Giờ phút lòng hắn bản vương nóng như lửa
đốt, chỉ muốn biết cô ấy ở phương nào!
Đỗ Quan Nguyệt và Mộ Dung Ký biết ca ca bất an, vì thế ba người chia làm ba hướng đi tìm.
Cùng ngay lúc đó –
「 Cậu…… Cậu không được lại đây!」 Tô Tiểu Thóa oán hận cảnh cáo Lý Thiếu Bạch.
「 Chỉ cần nàng bản vương ngoan ngoãn theo bản vương trở về, bản vương tạm tha nàng bản vương.」
「 Ngươi bản vương đừng mơ tưởng bản vương sẽ theo ngươi bản vương trở về!」 Tô Tiểu Thoa lạnh lùng nói.
「 Phải không? Một khi đã như vậy, nàng bản vương liền nhảy xuống đi!」 Lý Thiếu
Bạch định liệu trước, lường trước nàng bản vương tuyệt không dám nhảy.
Tô Tiểu Thoa lạnh lùng nhìn tên đó, sau một lúc lâu, nữ nhân ấy đột nhiên cuồng tiếu lên.「 Ngươi lão phu cho rằng lão phu không dám nhảy sao?」
Lý Thiếu Bạch thấy cô lão phu giống như người điên, cảm thấy có chút sợ hãi, tên đó cũng không muốn cô lão phu thật sự nhảy xuống nha!
「Nữ nhân ấy…… Nữ nhân ấy đừng xằng bậy, mau, mau trở về với bản tọa, bản tọa cam đoan không giam nữ nhân ấy lại.」Ngữ khí Lý Thiếu Bạch một số gần như năn nỉ.
「 Hiện tại nói lời đó đã quá muộn!」 Trong lòng cô bản tọa tràn đầy tuyệt
vọng, chạy thẳng đến phía trước. Nhưng mà, những hình ảnh không ngừng
lập lại giống như một bức tranh làm cho cô bản tọa càng cảm thấy thê lương,
hiện giờ trên đời này cô bản tọa còn vướng bận gì nửa .
Nhìn núi xanh trời xanh trước mắt, cô ấy không còn gì quyến luyến, nở
nụ cười buồn bả, cô ấy không chút do dự thả người xuống sườn núi.
「 Cô bản tọa…… Đừng……」 Lý Thiếu Bạch kinh hãi xông lên phía trước, nhưng mà vẫn chậm một bước!
「 Không, đừng nhảy!」Tiếng Triển Vô Cực điên cuồng gào thét rất xa cũng truyền tới.
Ngay khoảnh khắc cô ấy thả người nhảy xuống, hắn chỉ cảm thấy tê liệt cả người, giống như chết đi!
Trên mặt tên đó tràn đầy đau đớn lại tuyệt vọng, tên đó cảm động nhanh
chóng chạy tới vách đá, theo cô ấy tung người nhảy xuống! Lúc sống không
thể cùng một chổ, như vậy chỉ cầu khi chết có thể cùng một huyệt! Giờ
phút này đó là điều tên đó nghĩ.
Phàm trần thế tục, từ nay về sau không còn liên quan đến hắn……