Bà Cô Hổ
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-08-27 08:30:37 | Lượt xem: 2

gửa đầu, không thể nhịn được lại uống một ngụm rượu, đó là rượu nổi tiếng của Dõan gia, tên là Đông Tàng, dù là mùi hương, nồng độ…đều là lọai
rượu mà Thượng San thích nhất, thích đến mức khi rời đi cũng phải mang
theo hai bình, còn làm hại cô ấy bị lộ kế họach.
“Cậu khi đó đều nghe được hết?”, không dám nhìn tên đó, Thượng San thấp giọng hỏi.

Doãn Thủy Hử không trả lời, lấy bình rượu trên tay nữ nhân ấy, yên lặng
uống một ngụ, sau đó lại trừng mắt nhìn bầu rượu trên tay, có chút không thích. Tên đó vốn không ưa nổi cái lọai rượu ngọt này, nhưng nghĩ lại, lại nhẹ nhàng thở ra, nữ nhân ấy vẫn là một cô gái a!

“Đối phương nói xem,sao lại phát sinh chuyện thái quá như vậy chứ?”,
Thựơng San khẽ thở dài, rầu rĩ ” bản tọa vốn nghĩ cô bản tọa chính là hạnh phúc của
đối phương”

“Định nghĩa hạnh phúc là như thế nào?”, Dõan Thủy Hử hỏi cô lão phu.

“……” Thượng San đáp không được.

“Bản tọa cũng đã từng nghĩ như đối phương, cưới Thi Thi cô gái là mục tiêu
lớn nhất trong đời bản tọa, là hạnh phúc”, Dõan Thủy Hử nói tiếp ” nhưng cũng giống như bệnh cảm mạo đã hết, mọi thứ cũng biết mất, tất cả những ý
nghĩ trước kia cũng không còn”

Thấy Thượng San lộ ra thần sắc khó hiểu, Dõan Thủy Hử nói ” Tiểu San, người cùng người có ở chung với nhau thì mới biết được tính tình”

Thượng San không phủ nhận điểm ấy.

“Chỉ dựa vào tưởng tượng, kết quả cuối cùng hơn phân nửa là sai lầm”, Dõan Thủy Hử thản nhiên nói.

“Nàng bản vương cho đối phương…… Tiêu tan ?” Thượng San chỉ có thể theo lời nói của hắn mà suy luận.

Dõan Thủy Hử nhẹ nhàng hắt bầu rượu lên không trung, làm cho rượu ở
trong bình vốn còn ít lóang lên, như là nghĩ tới cái gì, cuối cùng mở
miệng nói ” gần đây tiếp xúc thường xuyên, lão phu mới phát hiện ra tính cách của cô lão phu có chút lạnh lùng, không dễ thân cận”

Tuy rằng Đông Tàng nồng độ nhẹ, hương vị lại ngọt nhưng dù sao cũng
là rượu nên Dõan Thủy Hử không thể nhịn được lại uống một ngụm, sau mới nói
tiếp ” giao tiếp với cô ta đây khi đó ngòai trừ nói chuyện văn thơ thì còn có nói về cậu thì không còn đề tài nào khác, hình tượng hòan mỹ trong
lòng đã sớm tan vỡ, làm bằng hữu thì còn có thể nhưng nếu sống chung cả
đời…thật ra ta đây cũng không dám tưởng tượng tới”

Tri kỷ?

Lại là tri kỷ?

Sao hai đương sự lại đánh giá đối phương giống nhau như vậy, mà nữ nhân ấy lại không phát hiện ra?

Thượng San trong lòng rầu rĩ , không kiềm chế được lại lấy từ trong bọc
hành lý ra một bầu Đông Tàng nữa, yên lặng ngửa đầu uống một ngụm.

“Thật ra người hiểu lầm không chỉ một mình cậu”, Dõan Thủy Hử lại
tiếp tục lý giải ” bởi vì Thi Thi thiếu nữ thân mật đáp lại, hình vi
bất thường làm người bản vương hiểu lầm bản vương cùng cô ấy ấy có cơ hội thay đổi,
nhưng thật ra chỉ có bản vương với cô ấy mới hiểu được rằng càng ở chung, càng
phát hiện cả hai không thích hợp với nhau”

“Nhưng chẳng lẽ đối phương một chút cảm giác tan nát cõi lòng vì vỡ mộng
cũng không có à?, Thượng San không rõ nói ” đối phương làm sao lại có thể
bình tĩnh như vậy?”

“Giống như bản tọa đã nói, gã như bệnh cảm mạo, khi hết bệnh thì cảm giác
gì cũng không còn, nếu đã không có gì để quan tâm thì sao phải đau lòng
vì vỡ mộng”, Dõan Thủy Hử như bị điều gì đó làm cho xúc động, liền đính
chính ” nhưng ngươi bản tọa đã nói sai một chuyện, tâm trạngc của bản tọa thật ra
không có bình tĩnh”

Thượng San nhìn hắn bản vương đánh giá, cố xem thử làm sao không bình tĩnh.

“Bởi vì người lão phu thật sự để ý, thậy sự đặt trong lòng thì cô ấy lại nhân lúc đêm tối mà rời đi không lời từ biệt”

Doãn Thủy Hử yên lặng nhìn nàng ta đây, hỏi:“Vì sao?”

Thượng San vốn không sợ trời không sợ đất, Thượng San vốn chỉ cho
rằng cuộc sống là dạo chơi chốn nhân gian lại lảng tránh cái nhìn chăm
chú của Dõan Thủy Hử.

Đã chết!

Thảm !

Hiện tại quay đầu bắt đầu thẩm vấn nàng bản tọa !

“Bản vương không hiểu cậu nói cái gì”, Thượng San làm bộ không có hiểu câu người trong lòng của tên đó.

“Vô phương, bởi vì lão phu ban đầu cũng không hiểu, lão phu rất thích ý cùng chia sẻ phát hiện của lão phu với ngươi lão phu”

Doãn Thủy Hử cũng là không để cho cô ấy trốn tránh, nói thẳng ” cách
xa mười năm mới gặp lại, cậu vẫn như trước đây làm cho ngườita vừa tức vừa giận, thái độ ngả ngớn cùng bộ dạng coi cuộc sống như là dạo chơi
chốn nhân gian làm người bản tọa cảm thấy rất chói mắt”

Cho nên gã mới có ấn tượng, là nữ nhân ấy nghĩ sai rồi sao?

Thượng San có chút hoang mang.

“Nhưng là quả thực chính là vận mệnh chọc ghẹo, theo thời gian ở
chung với cô lão phu trôi qua đã ghi dấu trong lòng, cảm giác đó không giống
như với bịnh cảm mạo mà càng ngày càng tăng, mỗi ngày từng chút một đem
cô lão phu gắn vào cuộc sống cho đến khi phát hiện ra thì đã cảm giác kia thấm vào tận xương tủy, không thể lọai bỏ…”

“Cậu nghĩ sai rồi, này nhất định là hiểu lầm.” Thượng San ngắt lời gã.

“Là hiểu lầm sao?” Doãn Thủy Hử cũng không phản bác, chính là bình
tĩnh nhìn nữ nhân ấy, hỏi:“Cho nên, mặc dù nữ nhân ấy điên, mặc dù nữ nhân ấy phẫn nam
trang rất không đúng quy củ cũng chỉ muốn một lòng bảo hộ nữ nhân ấy, muốn
vĩnh viễn nhìn thấy nữ nhân ấy cười, muốn nữ nhân ấy cả đời không lo nghĩ gì, chỉ
cần có nữ nhân ấy bên người liền thả lỏng tâm tình cùng cảm giác, khi phát
hiện nữ nhân ấy ra đi mà không lời từ biệt thì cảm thấy khiếp sợ vô cùng cực khó
hiểu…tất cả đều là hiểu lầm sao?”

Một lần nữa Thượng San lại lảng tránh cái nhìn chăm chú của tên đó,
trừng mắt nhìn bầu rượu trong tay nói ” là hiểu lầm mà cậu không biết”

“Như vậy, ngươi bản vương có thể nói cho bản vương biết để bản vương có thể lý giải”, Dõan Thủy Hử ung dung thỉnh giáo.

Tiến cũng chết, lui cũng chết, Thượng San quyết định một lần cắt đứt
hết những rối rắm nên không hề do dự đem tất cả băn khoăn cùng việc cha
cô ấy lấy tên đó và tương lai của Dõan gia làm tế phẩm, đem nhân duyên của
tên đó đánh bạc để đổi lấy số mệnh của cô ấy. Tất cả một lần nói hết.

Cuối cùng kết luận nói:“Cho nên, cảm giác hiện tại của đối phương đều là
do cha lão phu bày thế cục mới phát sinh, đó không phải là cảm giác thật sự”

Doãn Thủy Hử trầm mặc một hồi lâu, Thượng San không khỏi lo lắng hắn tức giận.

Tức giận cha nữ nhân ấy sắp đặt nhân duyên của tên đó.

Thượng San có chút hoảng loạn, không phát giác mấy ngày này chính
mình cũng có thay đổi, cô ấy vốn không sợ trời, sợ đất nhưng giờ lại để ý đến cảm giác cùng cái nhìn của Dõan Thủy Hử.

Trong lúc cô ấy đang bất an, lo lắng, Dõan Thủy Hử cuối cùng cũng mở miệng

“Bản vương có hai vấn đề.” Tên đó nói.

Thượng San chờ tên đó đặt câu hỏi.

“Như lời ngươi lão phu nói là do cha ngươi lão phu sắp đặt, lại theo lời của tên đó thì
vận mệnh con người giống như sợi tơ dệt trên khung cửi, những sợi tơ đan xen qua lại tạo thành tấm vải cũng giống như người với người giao tiếp
với nhau mà tạo thành quan hệ…”, Dõan Thủy Hử có chút dừng lại, nhìn xem cô ấy có theo kịp, biết tên đó đang nói cái gì.

Thấy cô ta đây vẫn tỏ vẻ lắng nghe, cô ta đây lại tiếp tục nói ” như vậy, làm
cho vận mệnh của ta đây và cậu giao nhau, từ đó giữ lại mạng của cậu,
điều này chứng tỏ mọi việc phát sinh, bao gồm cả chuyện ta đây có tình cảm
với cậu đều là đúng mục tiêu, đều đã dự đóan là nhất định sẽ xảy ra
sao?”

‘Cho nên lão phu mới muốn phá bỏ thế cục này a”, Thượng San than thở ” chỉ vì không hi vọng chuyện chung thân đại sự, hạnh phúc một đời của đối phương
lại chỉ đơn giản là nhất định phát sinh mà không có quyền lựa chọn”

“Phá hay không đợi một chút rồi nói sau”, Dõan Thủy Hử không vội nói
về vấn đề này ” bản vương chỉ muốn hỏi ” cảm giác nghĩ về một người, nhớ kỹ một người, hi vọng bảo vệ cô bản vương hạnh phúc, cả đời không lo không nghĩ, hi
vọng cô bản vương có thể làm bạn tâm tình bên người, đơn giản chỉ là do nhất
định phải thế, là giả cả sao?”

Thượng San đáp không được.

“Thứ hai,”, còn chưa nói xong, Dõan Thủy Hử lúc này mới bàn luận với
cô bản vương chuyện phá vỡ thế cục ” nếu ngươi bản vương muốn phá vỡ thế cục do cha ngươi bản vương
bày ra, thật rời đi mà không nói lời từ biệt, thà chết già chứ không gặp lại để chặt đứt sợi dây liên hệ, ngươi bản vương và bản vương không thể ở bên nhau, đến
lúc đó…Lão thiên gia sẽ lấy đi mạng của ngươi bản vương”

Này vấn đề, Thượng San đồng dạng đáp không được; Trên thực tế cô bản vương thật đúng là không nghĩ tới.

Doãn Thủy Hử nếu muốn chọc giận cô ấy hiểu rằng mệnh của mình thật vất vả mới có được, mà cô ấy lại lấy sinh mệnh đi đặt cược thì nên nhắc đi
nhắc lại, nhưng tên đó không có

Hắn bản tọa thần sắc bình tĩnh, ánh mắt ôn nhu…

“Đặt hạnh phúc của ta đây lên trên hết, còn hơn sinh mệnh của chính
ngươi ta đây…”, dừng lại một chút, Dõan Thủy Hử lại ôn nhu hỏi ” Tiểu San,
ngươi ta đây thật thích ta đây, có phải không?

Đối diện ánh mắt nhu tình của hắn bản vương, Thượng San đồng dạng không đáp được, nữ nhân ấy đã cật lực che giấu vẫn bị nhìn thấu.

Bởi vì để ý, bởi vì thầm nghĩ để nàng lão phu luôn vui vẻ, không lo không
nghĩ nên Dõan Thủy Hử không muốn ép nàng lão phu, làm nàng lão phu khó xử nên trước phải cho nàng lão phu một lối đi.

“Về nhà đi.” Tên đó nói:“Mặc kệ có phải cha cậu sắp đặt hay không, cho dù cậu không muốn đối mặt cũng không sao, mặc kệ thời gian bao lâu,
lão phu đều sẽ chờ, chỉ cần cậu đừng nghĩ muốn nghịch thiên mà đi, cứng rắn làm chuyện hai người đều phải hối tiếc cả đời”

Thượng San do dự…… Bởi vì cảm thấy đề nghị của tên đó thật tốt nhưng
nữ nhân ấy lại không xác định được như vậy có tốt đối với tên đó không, cho nên
càng do dự…

Dõan Thủy Hử thấy thế trong lòng lo lắng, liền đánh cược

“Trừ phi ngươi ta đây hy vọng ta đây cứ như vậy cô lão cả đời .” Tên đó nói:“Hiện
tại bất luận là ngươi ta đây phủ nhận tình cảm nhưng căn cứ vào đạo nghĩa, là
ta đây nợ ngươi ta đây một danh phận”

Thượng San kinh hãi, thiếu chút nữa bị nước miếng làm nghẹn chết, nói tới đạo nghĩa cùng danh phận, cô bản tọa chỉ có thể liên tưởng tới một
chuyện…

“Cậu nhớ rõ?” Bật thốt lên, Thượng San không dám tin hỏi:“Điều này
sao có thể? Cậu khi đó bị thương rất nặng, đều đã muốn nửa chết nửa
sống , làm sao có thể biết?”

Ban đầu chính là đoán, phản ứng của nàng ta đây cho thấy điều hắn nghĩ là
thật. Không phải ảo giác, nàng ta đây thật sự…Từng vì tranh thủ cơ hội để hắn
sống sót, vì có thể giúp hắn sưởi ấm mà…

Dõan Thủy Hử gương mặt có chút thẹn, trong đầu xuất hiện hình ảnh hai người tr*n tr**ng giao triền.

Thượng San đối với hắn ta đây tốt đến thế.

Tuy rằng nữ nhân ấy ngày thường luôn giả bộ chưa có việc gì xảy ra, nhưng
chỉ do nữ nhân ấy nhận định chỉ có mình nữ nhân ấy biết nên mới cố tình như không có việc gì đã phát sinh.

Thế nhưng hắn bản vương lại biết.

Nhớ lại cảm giác khi da thịt tiếp xúc thân mật, mặc dù Thượng San chỉ là dạo chơi nhân gian cũng quẫn đến mức không biết nên đem tầm mắt
hướng đi đâu.

“Về nhà , được không?” Doãn Thủy Hử lại hỏi.

“Làm ơn ngươi lão phu, nhanh chút cùng tên đó trở về được không?” Trong phòng
truyền ra tiếng người, là Hoắc Tây Du không kiên nhẫn oán giận:“Ở trên
nóc nhà người khác nói chuyện phiếm cho tới khi nào? Chàng có tình thiếp cố ý, hiểu lòng nhau thì nên đi rồi, còn ở đây kéo dài là sao?Mọi người đều không cần ngủ giống các ngươi lão phu sao?”

Thượng San đại quẫn, hoàn toàn đã quên là đang ở trên nóc nhà của Hoắc Tây Du nói chuyện.

“Phu quân cậu như thế nào lại như vậy?” Kim Thố tiếng nói nghe qua
thực kinh hoảng, không nghĩ phu quân thân ái của nàng bản vương sẽ giận dữ như
vậy.

“Vô nghĩ đám người kia là bạn hữu cho nên ngay từ đầu đã nhịn, nhưng có ai ở trên nóc nhà người bản tọa nói chuyện yêu đương mà nói tới bây giờ? muốn cho mọi người không được ngủ sao?”

“Tốt lắm.” Doãn Thủy Hử cho dù thật cao hứng có Hoắc Tây Du lên tiếng ủng hộ cũng không thể biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể thực biết thư đạt
lễ đối Thượng San nói:“Tây Du tính tình không tốt cậu là hiểu được ,
đừng ầm ỹ tên đó ngủ, chúng bản vương về nhà đi!”

Thượng San không phải ngốc , cô ấy biết cùng tên đó trở về, hai sẽ lại dính líu quan hệ với nhau.

“Ngươi bản tọa có vẻ cũng chưa nghĩ đến, bản tọa nói như thế nào đều là biểu cô ngươi bản tọa, còn ngươi bản tọa là cháu họ bản tọa”

Thượng San thở dài một tiếng.

“San tỷ, các đối phương bà con xa lơ xa lắc như vậy, không có gì đánh ngại”, Kim Thố la lên.

“Là muốn hù dọa ai?Cậu đi hỏi những người quen biết xem, có người
nào biết hai cậu là quan hệ cô cháu?”, Hoắc Tây Du lại lớn tiếng lý
sự, không tha cho người.

Doãn Thủy Hử nhìn về phía Thượng San, biểu tình thực rõ ràng — xem đi, này vấn đề cũng không phải vấn đề.

“San tỷ, cố lên nha!”Kim Thố ở bên dưới lại kêu lên, tiếng nói nghe
như muốn khóc, cuốn cùng còn cao tiếng nói ” bản tọa nhất định ủng hộ các
đối phương”

“Làm cái gì,sao phải khóc?”, Hoắc Tây Du hốt hỏang.

“Người bản vương…… Người bản vương cảm động thôi.” Kim Thố hấp hấp cái mũi, khó có thể tự mình.

“Những kẻ ở trên kia, các ngươi bản tọa nói xong cũng nên trở về đi, làm thê
tử người bản tọa khóc cũng đủ rồi, làm người đừng có quá đáng quá a”

Chỉ nghe được tiếng nói, Dõan Thủy Hử cũng có thể tưởng tượng được
Hoắc Tây Du cổ nổi đầy gân xanh, mặt tức giận nhưng đang ra sức dỗ dành
Kim Thố. Tuy rằng nói chuyện tình cảm lại có người nghe thấy thật có
chút khốn quẫn nhưng nghĩ lại tình huống hiện tại, hắn ta đây không khỏi cảm
thấy buồn cười.

“Đi thôi, về nhà .” hắn bản vương đứng dậy trước hướng Thượng San vươn tay.

Trừng mắt nhìn bàn tay hắn đưa đến trước mặt, Thượng San do dự. Bởi
vì hiểu được nếu nắm tay hắn chính cùng dắt tay nhau đến hết đời, giống
như bố cục mà cha cô ta đây đã sắp đặt.

Cùng nắm tay nhau sống đến già.

Chỉ cần đáp lại tức là tên đó dã nhận định nữ nhân ấy, cùng nữ nhân ấy nắm tay suốt
một đời, mà nữ nhân ấy cũng đồng dạng nhận định tên đó, nguyện ý sống bên nhau
đến già.

Điều này làm cho Thượng San có thể nào không do dự?

Nàng lão phu chưa từng nghĩ tới hai người sẽ đi đến bước này, đối hắn lão phu…kỳ thật nàng lão phu cũng không hình dung được.

Nữ nhân ấy chính là còn sống, muốn tận hưởng lạc thú trước mắt, với nữ nhân ấy, con người sống thì phải vui vẻ thôi.

Nhưng không thể giải thích , chỉ cần sự tình liên quan đến lợi ích
của hắn bản vương, nữ nhân ấy có thể không nghĩ đến cảm giác của mình, đem hạnh phúc của hắn bản vương đặt lên hàng đầu. Đối với nữ nhân ấy mà nói việc này thật tự nhiên, chỉ
cần hắn bản vương vui vẻ, nữ nhân ấy cũng sẽ vui ve, thấy hắn bản vương hạnh phúc, nữ nhân ấy cũng sẽ
vui vẻ.

Chỉ cần hắn tốt, thật sự là chỉ hi vọng hắn tốt, hắn hạnh phúc…

Ý nghĩ như vậy nhưng chưa từng nghĩ nguyên nhân là vì sao, lúc này hiểu ra, Thượng San không khỏi có chút hoang mang.

Như vậy là?

Thấy cô bản vương chần chờ, Doãn Thủy Hử nếu hoàn toàn không thèm để ý tuyệt đối là gạt người . Chính là hắn cũng không cần mở miệng thúc giục, bởi
vì……

“Thượng…… San……” Hoắc Tây Du ở bên dưới nghiến răng nghiến lợi kêu.

“Gọi hồn a!” Thượng San tức giận.

Làm cho Hoắc Tây Du không kiên nhẫn la lên, nữ nhân ấy cũng không còn thời
gian để tự hỏi, tay liền đưa về phía Dõan Thủy Hử, đây là lời đáp của
nữ nhân ấy, cũng là mượn lực của hắn mà đứng dậy.

Không nghĩ nữa về nhà, trở về nhà đi!

Đồng Thành Tứ Thiếu Dõan Thủy Hử thiếu gia thành thân nhưng tân nương lại không phải là Đồng Thành Đệ nhất tài nữ là đề tài mọi người bàn tán xôn xao không thôi.

Sau đó không lâu, Đệ Nhất tài nữ vì không chịu nổi đau thương vì thất tình nên đã xuất gia cũng làm cho Đồng Thành rúng động, làm cho nhiều
tài tử vốn ôm ấp mộng tình cảm với giai nhân đều tan nát cõi lòng.

Đều là những sự kiện lớn, mỗi sự kiện đều làm Đồng Thành xôn xao
không thôi, nhưng thời gian trôi qua, cũng không còn ai nhớ tới, dường
như cái gì cũng chưa xảy ra.

Cuộc sống vẫn tiếp tục, Viện trẻ mồ côi Đình Lan cuối cùng cũng họat động.

“San tỷ, đối phương làm ơn làm gương cho bọn nhỏ được không?”, một thiếu niên trẻ tuấn tú thái độ tức giận nhưng ngữ khí vẫn ẩn nhẫn nói.

Đang dựa vào lan can hưởng thụ ánh nắng mặt trời cùng rượu ngon,
người nọ dừng lại một chút, không tình nguyện nhìn về chàng trai đang
lải nhải như bà già kia

“Lại làm sao vậy?” Thực không nghĩ, nhưng ngữ khí chính là không kiềm chế được ai oán.

“San tỷ, đối phương là người đã làm mẹ nha”, Đông Bảo hổn hển nói ” còn ăn mặc như vậy, còn không làm xấu mặt Dõan Văn, Dõan Võ sao?”

“Có như vậy nghiêm trọng sao?” Thượng San hoàn toàn không rõ gã giận điểm gì.

“Chính là có như vậy nghiêm trọng!” Đông Bảo hết sức thống khổ nha, vội vàng chỉ ra chỗ sai của cô ta đây “Làm nương người ta đây thì phải có thái độ
làm nương nha, huống chi người ngòai nhìn vào sẽ đàm tiếu sau lưng, nếu
Dõan Văn, Dõan Võ nghe được, lũ người kia sẽ nghĩ thế nào?”

“Chúng mới một tuổi.” Thượng San không thể không nhắc nhở.“Hơn nữa
hôm nay theo chân gia gia, bà bà ra ngòai đi chơi, sao còn có thể nghe
người khác đàm tiếu? Còn có, hai tiểu gia hỏa này được cưng chiều hết mực, có nhiều người quây quanh nên không có cơ hội nghe người khác nói sau lưng a. Là người nào không có mắt dám ở trước mặt gia gia, bà bà của bọn tên đó mà nói xấu, cậu nói đi”

“Nói không thể nói như vậy.” Đông Bảo như bà già nhắc đi nhắc lại
những lời như đã thuộc lòng ” cho dù không vì bọn nhỏ, ngươi lão phu cũng nên vì người lớn, cho lũ người kia một chút mặt mũi. Tuy rằng ngươi lão phu đã thuận lợi trở thành Dõan thiếu phu nhân, còn sinh được hai tiểu nam hài song sinh,
địa vị càng vững nhưng để là con dâu tốt thì còn phải cố gắng hơn nữa,
chỉ nhìn cách ngồi hiện tại của ngươi lão phu thôi làm sao người khác có thể xem trongmắt? Ngươi lão phu nha…”

Thượng San làm bộ như không nghe những lời Đông Bảo lải nhải nhưng gã vẫn không ngừng

“Còn có!, cho dù là Doãn Văn, Doãn Võ đi ra ngòai chơi ngươi bản vương cũng
không thể mặc nam trang ở trong viện trẻ mồi côi mà uống rượu, để cho
bọn nhỏ nhìn thấy thì còn ra thể thống gì?”

Thượng San hoàn hồn, vẻ mặt bất đắc dĩ.“ ta đây nhắc cho ngươi ta đây nhớ một
chút, mấy đứa nhỏ trong việc hôm nay đều theo sư phó đi leo núi, không
có ai thấy a. Ta đây nhịn đã hai năm rồi, từ khi mang thai đứa nhỏ, Hoắc Tây Du liền bắt ta đây không được uống rượu, cho dù là sinh xong cũng đều cả
ngày lo cho con, thật vất vả đến hôm nay mới có dịp thả lỏng một chút,
uống một hai chén thì có gì là quá đáng chứ”

Đông Bảo trừng mắt nhìn hai bầu rượu dưới chân cô ấy, không tin rằng hôm nay cô ấy chỉ uống một, hai chén là xong.

Thượng San không phục trừng lại, cô bản vương đã trốn mọi người đến đây để
uống, dọc đường còn vì không muốn mọi người để ý mà thay nam trang,
tưởng rằng có thể tránh được phiền tóai mà uống cho sướng, nguyện vọng
bé nhỏ như vậy thôi, có gì sai?

Từ bên ngòai trở về, Dõan Thủy Hử mệt mỏi lại nhìn thấy nhà vắng tanh liền đến Dục Nhi viên tìm người, không nghĩ được lại thấy cảnh hai
người đang trừng mắt nhìn nhau như hai con gà chọi.

Có chút muốn cười, nhưng Doãn Thủy Hử nhịn xuống , nghiêm mặt hỏi:“Làm sao vậy?”

“Tỷ phu, ngươi bản vương xem nữ nhân ấy !” Đông Bảo việc nhân đức không nhường ai, ngay lập tức kể tội Thượng San.

Thượng San để mặc hắn nói, chỉ liếc mắt xem thường, ngay cả hừ lại một tiếng cũng lười.

Dõan Thủy Hử sau khi nghe hắn bản tọa cáo trạng một hồi, liền nói” tốt lắm, để bản tọa xử lý, cậu cũng đừng giận San tỷ”

“Tỷ phu ngươi bản vương đừng chiều cô bản vương”, Đông Bảo nói ” có cái gọi lại được
đằng chân lân đằng đầu, ngươi bản vương chiều cô bản vương quá, cô bản vương sẽ không biết đúng
mực”

Doãn Thủy Hử càng muốn nở nụ cười, như thế nào cũng không nghĩ tới, thế nhưng ngay cả tên đó cũng bị niệm đi vào?

Gật gật đầu cam đoan, cuối cùng mới làm cho chàng trai dài dòng kia cam lòng rời đi, Dõan Thủy Hử liền cười sảng khóai.

“Cậu còn cười.” Thượng San lườm tên đó một cái, mặc dù có chút bất
mãn, vẫn là theo bản năng nhường chỗ cho tên đó, lại không kiềm chế được mà óan giận nói ” Đứa nhỏ này là xảy ra chuyện gì? so với cha bản tọa còn nhiều lời hơn một trăm lần, đại thẩm trong nhà bếp cũng không lải nhải nhiều như
tên đó”

Doãn Thủy Hử thuận thế để cho nữ nhân ấy ngồi xuống trên đùi, mỉm cười ôm nữ nhân ấy vào lòng ” bởi vì đứa nhỏ này rất thích ngươi bản tọa”

Bởi vì biết được Đông Bảo mấy năm nay rất cố gắng, biết tên đó vì Thượng San mà lo lắng đến thế nào, Dõan Thủy Hử hiểu biết nói ” tên đó chỉ sợ vị
trí thiếu phu nhân của cậu bị thất sủng cho nên mới lo đông lo tây như vậy’

“Thực chịu không nổi.”, nghĩ tới một tràng dài Đông Bảo lải nhải,
Thượng San lại thấy đau đầu, ôm lấy vò rượu nàng bản vương ngày đêm mong nhớ lại
hơn dựa vào người phía sau, không kiềm chế được khẽ gắt ” một nam hài tử còn dài dòng lôi thôi hơn một bà già”

Cũng không phải không rõ tâm tính của Đông Bảo, nhưng người bị mắng là nàng bản tọa, nàng bản tọa không kiềm chế được ai óan.

“Đối phương nghĩ biện pháp tìm nhiều việc cho tên đó làm, đừng để tên đó ở không lại tìm lão phu phiền tóai”, Thượng San suy nghĩ một hồi đưa ra giải pháp

“Hắn đã giúp lão phu rất nhiều việc .” Doãn Thủy Hử ôm lấy nàng lão phu, ngang
hàng luận nói:“từ sau khi đối phương mang thai, Dục Nhi viên nhiều việc đều
do hắn thu xếp”

“Chắc là do còn chưa đủ nhiều việc”, Thượng San vẫn cố tìm ra mấu chốt vấn đề.

“Ta đây đang tính cho hắn ta đây đến tửu trang học việc, về sau có thể giúp đỡ cho ta đây”

Việc này Doãn Thủy Hử đã có dự tính.

“Phi thường tốt!” Thượng San thực hài lòng với an bài này, không kiềm chế được dùng cái ót hích hích vào ngực tên đó ” cậu dạo này lo việc nên gầy đi nhiều”

“Ngươi bản tọa mới là.” Doãn Thủy Hử vòng tay ôm lấy nữ nhân ấy, trong lòng thấy hơi đau.

Dù không nói ra nhưng Dõan Thủy Hử vẫn luôn để ý. Hắn bản vương chưa từng yêu
cầu cô bản vương điều gì, chỉ cần có thể lưu cô bản vương ở lậai, bảo vệ cô bản vương hắn bản vương đã cảm thấy hài lòng. Nhưng cô bản vương từ sau khi thành thân liền cố gắng thay đổi,
chuyên tâm chiếu cố đám cô nhi,chẳng những không uống rượu cũng không
mặc nam trang dạo chơi khắp nơi. Rất nhiều việc, chính là vì muốn giữ
thể diện cho hắn bản vương.

Thậm chí, vì sợ tên đó bị tuyệt hậu lại mang tội bất hiếu, nàng bản vương dù rất
sợ đau vẫn mạo hiểm sinh cho Dõan gia hai hài tử đáng yêu, khỏe mạnh lại còn cẩn thận chăm sóc.

“Hai năm qua thật vất vả cho ngươi bản tọa” Doãn Thủy Hử ôn nhu nói.

“Cậu mới biết được.” Thượng San đương nhiên hừ tên đó.

“Lão phu vẩn biết chỉ là không nói”, hôn lên gáy nàng lão phu, Dõan Thủy Hử thấy lòng ấm áp, vì nàng lão phu mà hạnh phúc.

“Ngày nào đó nếu bản tọa bị thất sủng, cậu nhớ nói rõ với bản tọa một tiếng
để bản tọa có thể ngay nhanh chóng đóng gói chạy lấy người a”, Thượng San nhớ tới
lời Đông Bảo nói, không thể nhịn được hừ hừ.

Doãn Thủy Hử cười ha ha, bởi vì lời nói của cô bản vương. Rõ ràng hai người
đềi biết hắn bản vương tuyệt đối sẽ không để cô bản vương rời khỏi hắn bản vương, tuyệt đối không.

Có lẽ kết cục như vậy khi còn trẻ tên đó không nghĩ tới, nhưng bây giờ tên đó thật sự cảm thấy rất tốt.

Có lẽ có chút ngoài ý muốn, nhưng là hắn thích, thích sinh mệnh có
nàng lão phu làm bạn, cũng thỏa mãn rằng mình có thể bảo vệ cho nàng lão phu, nhìn nàng lão phu
có khi làm cho người lão phu giận nhưng hành vi, cử chỉ cũng làm cho người lão phu bật cười không ít, là nàng lão phu đã làm cho cuộc sống của hắn thêm phong phú.

Về việc có phải tất cả đều do người có ý an bài mà tạo thành, Doãn
Thủy Hử cũng không để ý. Cho nên tên đó không quan tâm có phải bị sắp đặt
hay không, tên đó có phải là một con cờ hay không. Tên đó không cần.

Cảm giác hạnh phúc này là có thật, tình cảm kiên định trong lòng là có thật. GÃ biết tất cả đều là thật.

Quan trọng hạnh phúc là thật, tình cảm là thật. Đó mới là chuyện quan trọng nhất.

[ toàn thư hoàn ]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8