Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 1: Sờ Sờ, ca ca

Cập nhật lúc: 2026-09-12 03:30:25 | Lượt xem: 2

Sư phụ vẫn nói lão phu ngây thơ chậm lụt, quá mức thật thà. Thật ra không thể trách lão phu.

Lão phu có mười sáu vị sư ca, mười vị sư thúc, một vị thầy, tính cả người làm công, Tiêu Dao Môn có bảy mươi hai người đàn ông, lão phu và Tiểu Hà Bao là hai người có giới tính nữ duy nhất. Tiểu Hà Bao là nha hoàn của lão phu, nhỏ hơn lão phu hai tuổi. Lão phu trên không có nữ trưởng bối, dưới không có bạn tâm giao đồng lứa, đa số chuyện phải tự tìm hiểu, vì thế u mê chậm lụt cũng là dễ hiểu.

Bản vương lớn lên giữa các ca ca sư thúc, hình thành tính tình tùy tiện, bởi vậy, lúc đầu bản vương không nhận ra dụng tâm hiểm ác của Giang Thần tiểu gia hỏa kia, cho đến một ngày Tiểu Hà Bao nhắc nhở bản vương: “Tiểu thư, sao em thấy mỗi lần Giang công tử gọi tên cô đều có vẻ vi diệu khó tả, cậu ấy là kinh thành nhân sĩ, lẽ ra không thể có giọng địa phương kiểu đó.”

Bản vương múa kiếm như mưa, lơ là mà hỏi: “Vi diệu thế nào?”

Tiểu Hà Bao thần thần bí bí nói: “Em cảm thấy khi cậu ấy gọi tên cô, không phải gọi Mạc Mạt, mà là gọi Sờ Sờ (Mạc Mạc)!”

“Ờ?” Bản vương thu bảo kiếm, nhíu mày hồi tưởng. Nhưng trước giờ bản vương vốn qua loa, chưa từng để tâm chú ý.

Ta đây quyết định thử nghe một lần.

Bản vương cầm kiếm đến vườn anh đào, lúc này nhất định Giang Thần đang thừa dịp sư phụ gà gật bên suối mà vào đây vặt anh đào.

Bản tọa đứng trong vườn ngửa đầu tìm kiếm.

Vườn anh đào toàn cây đại thụ trăm năm, cành lá sum suê. Hương xuân tháng tư, ánh dương hắt qua tán lá, các sắc xanh xen kẽ, từ lục nhạt mông lung đến màu ngọc bích trầm lắng. Quả anh đào nhỏ nhắn tròn xinh đỏ như mã não, lung linh xinh đẹp treo đầy ngọn cây.

Bản vương nuốt nước bọt, đột nhiên nghe thấy tiếng nước sau lưng.

Lão phu quay đầu nhìn, ngẩn ngơ sững sờ.

Trong bóng râm lác đác ánh dương, Giang Thần nửa nằm trên cành cây, trong tà áo là hơn chục quả anh đào đỏ tươi. Một tay tên đó cầm bình rượu nhỏ, một tay cầm một quả anh đào, bình rượu nghiêng nghiêng, dòng nước róc rách theo quả anh đào…

Nói thật, giờ phút này bản tọa quên hẳn mục đích ban đầu, trước mắt chỉ có một bức họa: giữa tán lá xanh, xiêm gã trắng, bình rượu đen, một quả anh đào đỏ.

Bức họa này trong tĩnh có động, phối màu nổi bật, đậm nhạt phù hợp, người trong bức họa đôi mắt khép hờ, thản nhiên nhàn nhã, phong lưu phóng khoáng không nói nên lời, khiến người khác phải ngẩn ngơ.

Giang Thần đặt quả anh đào vào trong miệng, ngồi thẳng dậy nhìn bản tọa cười cười: “Sờ Sờ, ngẩn ngơ cái gì, nhìn bản tọa đến mê mẩn sao?”

“Bùm” một tiếng, cảnh đẹp, tranh đẹp, ý tốt bị hai tiếng “Sờ Sờ” của tên đó đẩy đến chín tầng mây, không còn sót lại chút gì.

Đúng là gã gọi “Sờ Sờ” !

Bản vương nhanh chóng nhãn mạo kim tinh, giận sôi lên. Nhìn kỹ tên đó lần nữa, tên đó cười đến mắt không còn là mắt, thật là mờ ám, thật là lẳng lơ!

Ta đây cắn răng hít vào, chỉ muốn dùng chiếc giày nổi tiếng nặng mùi của Trương sư phó ở nhà bếp đá vào gương mặt tuấn tú của tên đó, “bộp” một tiếng rồi lưu lại một dấu ấn hình trái cà tím.

Đừng nói tên đó phát âm không rõ ràng, khi tên đó cãi nhau với người khác trôi chảy như nước sông liên miên không dứt, từ ngữ như châu ngọc hàm ý sâu xa, cực kỳ thâm thúy. Phải một lúc sau, bạn mới có thể nhận ra mình bị tên đó mắng.

Vì thế, tuyệt đối là hắn lão phu cố ý, bạn nhìn nụ cười kỳ tài kia mà xem. Lão phu phải đi tìm thầy tố cáo, nhân tiện cứng rắn đòi đổi tên.

Sư phụ đang nằm ngủ trên ghế mây bên bờ suối. Có điều gã chưa bao giờ thừa nhận là mình ngủ, gã vẫn cường điệu là mình đang luyện công, dưỡng khí.

Ta đây hầm hừ chạy đến, hô to một tiếng: “Thầy!”

Đúng là tên đó đang ngủ, bị bản tọa gọi một tiếng vang dội đấy, thiếu chút nữa lăn khỏi ghế mây.

GÃ ngồi dậy, tức thì khôi phục dáng vẻ đoan trang tú nhã của thầy, nhìn bản tọa bằng ánh mắt từ ái, thân thiết hỏi: “Tiểu Mạt, con bị chó cắn sao?”

Bản vương nghiến răng nghiến lợi nói: “Con bị Giang Thần cắn!”

“Không được nói như vậy, Giang Thần là sư ca của con.”

Ta đây hổn hển tố cáo: “TÊN ĐÓ gọi con là ‘Sờ Sờ’!”

Thầy trừng mắt, nghiêm trang nói: “Tên con là Mạc Mạt mà!”

Ta đây cau mày, cực kỳ bất mãn. Thầy thường xuyên đại trí giả ngu, có thể giả bộ hồ đồ quyết không thanh tỉnh, làm học trò đóng cửa của hắn, ta đây rất hiểu hắn, xem đi, hắn lại giả vờ mơ hồ, ý đồ ba phải rồi. Quên đi, ta đây nói thẳng mục đích chính thôi.

“Thầy, tại sao lại đặt cho con cái tên này, con không thích!”

“Bởi vì con là môn đồ đóng cửa của bản tọa, môn đồ cuối cùng (tối mạt).”

“Con họ gì chẳng được, tại sao lại họ Mạc?” Bản vương không phản cảm tên Mạt, nhưng đứng cùng họ “Mạc” thì bản vương hết sức phản cảm.

“Bởi vì lai lịch của con rất mạc danh kỳ diệu (bất thường, đặc biệt)! Sáng sớm hôm đó bản tọa đi tản bộ, đột nhiên phát hiện trên bãi cỏ có bọc hành lý, bản tọa còn tưởng nhặt được một túi tiền, hớn hở mở ra, con oa một tiếng, thiếu chút nữa thì sư tôn bản tọa ngất tại đấy.”

“Sư tôn, tên này rất khó đọc, còn có hài âm!” Vừa nghĩ đến bị Giang Thần gọi là “Sờ Sờ”, lòng bản vương lại kích động như kiến trong chảo nóng.

Sư phụ tỏ vẻ phấn khởi nói: “Mạc Mạt, tên này rất hay, vừa văn nhã vừa độc đáo, so với Thúy Hoa, Đào Hồng dễ nghe hơn. Sư phụ bản vương đắc ý nhất chính là đặt cho con cái tên này. Bản vương đọc không biết bao nhiêu Đường Thi Tống Từ, cuối cùng cũng có một lần dụng võ.”

Lão phu buồn bực muốn hộc máu.

“Sư phụ, dù sao con cũng muốn đổi tên.”

“Con muốn tên là gì?”

“Tên gì cũng được, chỉ có họ Mạc này là kiên quyết không.”

Sư phụ ngay lập tức hai mắt lấp lánh: “Vậy con theo họ của lão phu đi.”

Sư phụ tên Thạch Cảnh, lòng bản tọa thầm đọc, ngay lập tức phủ quyết. Thạch Ma? Còn không bằng Mạc Mạt ấy!

Sư phụ thấy bản tọa không nói gì, vì thế xoa xoa mi tâm bất đắc dĩ nói: “Vậy con tự chọn đi, dù sao con không cha không mẹ, bản tọa cũng không biết con họ gì.”

Lão phu nảy ra sáng kiến, vui vẻ nói: “Đặt tên con là Vân Mạt đi.”

Môn đồ đứng đầu của sư tôn tên Vân Châu, là thần tượng của lão phu. Lão phu vẫn cảm thấy họ Vân rất dễ nghe lại có ý tứ, ngoại hình Vân sư ca như tiên nhân, cùng họ với tên đó, từ nay về sau, lão phu có thể gọi tên đó là ca ca, thân thiết biết bao. Lão phu phấn khởi đi báo tin với mỗi vị sư ca, lão phu đã đổi tên, từ nay ai còn gọi lão phu Mạc Mạt lão phu sẽ không cho tên đó yên!

Thật ra sau này lão phu rất hối hận, lão phu tên Vân Mạt thì Vân Mạt, tại sao lại gọi Vân Châu là ca ca chứ?

Nghe nói bản tọa đổi tên, Tiểu Hà Bao cũng rục rịch tới tìm bản tọa .

Cô bé nhăn nhó nhỏ tiếng nói: “Tiểu thư, em có thể đổi tên không?”

Giờ phút này lão phu bắt đầu cảm nhận được tâm trạng của thầy, bởi vì tên của Tiểu Hà Bao (túi tiền nhỏ) là lão phu đặt.

Ba năm trước, các ca ca xuống núi đi chúc thọ chưởng thế lực Võ Đang, lão phu cũng đi theo. Ở chân núi gặp Tiểu Hà Bao đang bị kẻ ác đuổi đánh. Lão phu ra tay cứu cô bé, đó là lần đầu tiên lão phu hành hiệp trượng nghĩa, thật ra là nhờ công các vị ca ca. Kẻ ác kia vừa thấy các vị ca ca uy phong lẫm liệt, không đợi lão phu rút bảo kiếm ra đã chạy biến luôn.

Tiểu Hà Bao nói cô bé không chốn dung thân, vì thế thầy làm chủ cho bản tọa nhận cô bé làm nha hoàn, thật ra là làm bạn với bản tọa.

Ta đây nhìn Tiểu Hà Bao, buồn bã nói: “Tên Tiểu Hà Bao rất hay mà! Đói bụng có trứng luộc để ăn (trứng luộc là “hà bao đản cật”), không có tiền, trong túi có bạc để tiêu. Ý nghĩa như thế, tại sao em không thích?”

Tiểu Hà Bao vô cùng cực cao hứng bị ta đây thuyết phục. Xem ra trình độ đặt tên của ta đây cao hơn sư tôn. Sư tôn ta đây Thạch Cảnh là vị chưởng môn thứ chín của Tiêu Dao Môn, khi còn trẻ giang hồ vẫn xưng tụng là Ngọc Diện Công Tử. Lần đầu tiên ta đây nghe cái tên đấy, cười đến đau bụng, Giang Thần đứng bên cạnh ta đây, cười âm hiểm: “Sờ Sờ, có phải muội nghĩ đến Ngọc Diện Hồ Ly?”

Bản vương nghiêm túc kiên quyết phủ nhận.

Thạch Cảnh thầy có tướng mạo nho nhã, da lại trắng, còn trẻ đã là chưởng môn, vì thế thường mặc quần áo màu đen cho già dặn. Nhưng màu đen càng tôn lên làn da trắng, vì thế biệt danh kia càng thêm chính xác. Haizzz, thật là vừa lợi vừa hại.

Sư phụ vừa nhậm chức chưởng môn liền thể hiện tài lãnh đạo tuyệt vời không nặng khuôn phép quyết tâm tuyển nhân tài. Tên đó không quan tâm thời gian vào cửa dài ngắn thế nào, lý lịch gia thế cũng gạt qua một bên, tất cả lần lượt đấu võ, người chiến thắng làm thủ tịch đại môn đồ. Không quan tâm tuổi tác nhiều ít thế nào, mọi người đều tôn tên đó là nhân vật số hai của Tiêu Dao Môn, nhân vật số một đương nhiên là sư phụ lão nhân gia.

Vân Châu sư ca nhờ thế trổ hết tài năng. Sau một hồi phong vân biến sắc tỉ võ toàn môn, tên đó thắng tất cả các sư ca, thành thủ tịch đại học trò của sư tôn. Mà bản tọa, thành học trò đóng cửa của sư tôn, bản tọa cảm thấy, đây là duyên phận.

Vì thế, sau khi đổi tên Vân Mạt, lão phu liền đi theo Vân Châu ca ca, bắt đầu gọi tên đó ca ca. Lúc đầu, miệng tên đó co giật một chút, quay đầu bỏ đi. Sau đó, lão phu gọi một ngày mấy chục lần, tên đó chết lặng, cam chịu. Đúng là có chí thì nên!

Vân Châu sư ca còn tuấn tú hơn sư phụ, nhưng hắn vui buồn không ra mặt, vì thế ta đây chẳng biết trong lòng hắn nghĩ gì, Giang Thần sư ca thì vui buồn ra mặt, ta đây cũng thường chuyển thế hiểu trong lòng hắn nghĩ gì. Thế mới nói, chuyện gì cũng có chừng mực, hăng quá hóa dở.

Đảo mắt đến sinh nhật mười lăm tuổi của bản vương, bản vương chờ đợi ngày này đã một năm. Bởi vì Tiêu Dao Môn có mười sáu vị sư ca, nếu mỗi người tặng bản vương một món quà, hihi, nghĩ đến đây, bản vương cười đến mắt thành sợi chỉ.

“Tiểu Mạt, cười cái gì đấy? Mắt thành sợi chỉ rồi.”

Bản tọa nhìn lại, Giang Thần chắp tay sau lưng, nhàn nhã đi về phía này. Bản tọa cho là tên đó chắp tay sau lưng để giấu quà tặng bản tọa, không ngờ, nhìn ra sau lưng tên đó mới hay trống trơn.

Lão phu có chút thất vọng, vì thế nhắc nhở hắn lão phu: “À, hôm qua sư phụ lão nhân gia nói với mọi người chuyện kia, huynh không nghe thấy sao?”

Tên đó ngạc nhiên: “Chuyện gì?”

Giả bộ hồ đồ sao? Ngày hôm qua sư tôn cố ý thông báo với mọi người, hôm nay là ngày lão phu đến tuổi cập kê, mọi người nên tặng quà cho lão phu.

Tối hôm qua, lão phu cảm động chạy đến phòng sư phụ, tán gẫu đến tận lúc hắn lão phu ngáp ngắn ngáp dài. Lão phu thấy sư phụ mệt mỏi, định rửa chân cho hắn lão phu, kết quả dọa sư phụ mặt ngọc tái nhợt, hết hẳn buồn ngủ. So với sư phụ, Giang Thần thật là không tim không phổi, ngày quan trọng thế này, lại không có gì tặng lão phu. Lão phu và hắn lão phu có bốn năm tình đồng môn cơ mà.

Lão phu nhìn hắn lão phu chăm chú, nghiêm mặt nói: “Giang sư ca, đáng lẽ huynh phải họ Vắt mới đúng.”

“Tại sao?”

“Vắt cổ chày ra nước đấy.” Bản tọa đi theo Giang Thần đấu võ mồm vài năm, cũng học được chút bản lĩnh.

“Tiểu Mạt muội mới vắt cổ chày ra nước! Những năm trước bản tọa có tặng quà sinh nhật cho muội không, thế muội có tặng bản tọa chưa?” Từ sau khi bản tọa đổi tên Vân Mạt, hắn bản tọa không gọi bản tọa “Sờ Sờ” nữa, nhưng cũng không chịu gọi bản tọa “Vân Mạt”, bắt chước sư phụ gọi “Tiểu Mạt”.

Ta đây bất mãn: “Giang ca ca, một cái lá cây cũng gọi là quà sao?”

Tên đó trợn mắt: “Đấy là một cái lá phàm thường sao? Trên lá viết thơ Vương Duy.”

Lão phu lườm hắn lão phu xem thường: “Nhưng huynh không phải Vương Duy.”

“Tiểu Mạt, muội chẳng hiểu lãng mạn gì cả, không biết thưởng thức.” TÊN ĐÓ bĩu môi phóng khoáng bỏ đi, đi được ba bước còn quay lại liếc bản vương một cái nhìn khinh thường.

Ta đây cũng liếc mắt trả tên đó. Đúng là năm nào tên đó cũng tặng quà, nào là lá cây, hoa dại, chim sẻ, thứ đáng giá nhất là một hộp son. Ta đây phấn khởi hài lòng cầm hộp son đầu tiên trong đời đi khắp nơi khoe mọi người. Tiêu Dao Môn đều là đàn ông, lần đầu tiên ta đây thấy món đồ này, cao hứng không tả nổi.

Vân Châu liếc mắt qua, thản nhiên nói: “Hình như là đồ dùng rồi.”

Lão phu liền nhét hộp son dưới đáy hòm, mỗi lần nhớ đến Giang Thần, trong đầu lão phu chỉ có một từ, keo kiệt.

Vân Châu chưa từng tặng quà cho lão phu. Nhưng không tặng còn hơn là tặng cho có lệ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8