Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 4: Quấy rối

Cập nhật lúc: 2026-09-12 03:30:37 | Lượt xem: 4

Bản vương phớt lờ Giang Thần nguyên một ngày, hắn bản vương cũng tự biết bản thân quá đáng, buổi tối ba ngày sau, đột nhiên tâm huyết trào dâng tặng bản vương một món quà rất “độc đáo”, là một cái gối.

Cái gối này nặng một cách đặc biệt! Khi gã tung tới, lão phu không biết nó nặng như thế, kết quả đón lấy nó suýt thì gẫy lưng.

“Đây là cái gì?”

“Cái gối.”

“Tất nhiên muội biết đây là cái gối, nhưng trong gối này có gì mà nặng vậy? A, liệu có phải giấu vàng không?”

GÃ ném cho ta đây một cái liếc mắt xem thường, hừ nặng mà nói: “Đồ hám tiền! Ta đây có thể th* t*c như thế sao? Trong ruột gối là hạt anh đào.”

Bản tọa cười khúc khích: “Muội chưa từng nghe nói gối nhồi bằng hạt anh đào. Thật ra th* t*c một chút muội cũng rất thích.”

Hắn hắng giọng: “Hạt anh đào có khả năng tránh ma quỷ trừ họa, trục độc kiện thể. Muội không khỏe mạnh lắm, vì thế tặng muội thứ này.”

“Đa tạ.”

“Hạt anh đào phải luộc chín rồi đem phơi nắng mới nhồi gối, hai ngày nay trời hơi âm u, vì thế đưa muộn. Thật ra, tặng lễ không quan trọng giá trị, lại càng không nặng nề thời điểm, tâm ý mới là quan trọng, muội nói có đúng không?” Hiếm có lúc tên đó nói chuyện nghiêm túc, đầy vẻ tình thâm nghĩa nặng, như thể lão phu là tri kỉ, tri kỷ tốt.

Bản tọa ôm cái gối, khẽ thở dài một cái đầy tình nghĩa: “Ca ca Giang Thần, huynh thật tốt.”

“Gọi Giang Thần là được rồi, muội gọi bốn chữ không thấy mệt sao?” Hắn bản vương liếc bản vương một cái, chắp tay đi.

Lão phu kích động ôm cái gối về phòng, màn đêm buông xuống liền gối đầu lên nó để ngủ .

Sáng hôm sau, ta đây đột nhiên nghĩ ra một vấn đề. Hạt anh đào ở đâu ra? Nhiều hạt như thế, cần bao nhiêu anh đào?

Bản tọa không kiềm chế được sự tò mò, nhanh chóng chạy đi hỏi Giang Thần.

Hắn ta đây đang luyện kiếm ở rừng trúc sau núi, áo cởi ra trễ ở ngang eo, hào hùng phóng khoáng. Thật ra, lúc nào hắn ta đây chẳng phóng khoáng thu hút, kể cả khi mắng chửi người ta đây cũng khí thế như chỉ điểm giang sơn.

Ngọc tiêu kiếm trong tay hắn lão phu tung bay, kiếm khí sắc bén, cuồn cuộn như nước Trường Giang. Dưới ánh dương tươi sáng, lưỡi kiếm lóe những tia sáng sắc lạnh, như tiết ngọc lưu kim. Hắn lão phu múa kiếm giữa một quầng hào quang chói lọi, như chim hồng xuyên qua ánh tà dương.

Gió khẽ thổi qua rừng trúc, lá trúc xào xạc càng làm nổi bật sự thanh tịnh của bờ suối.

Bản vương dựa vào một gốc trúc ngắm gã, nhất thời không đành lòng phá đám. Thầy vẫn nói bản vương dùng kiếm chiêu thức quy củ tinh tế, nhưng thiếu khí thế và tốc độ. Người thường bảo bản vương quan sát Vân Châu và Giang Thần, bản vương vẫn thường quan sát Vân Châu mà ít quan sát gã. Hôm nay tĩnh tâm nhìn kỹ, so với ca ca Vân Châu gã không hề thua kém nhiều.

Bộ Tiêu Dao Kiếm Pháp này dùng chiêu Trường Hà Lạc Nhật thu thế, trường kiếm vừa hạ, ý định giết người biến mất.

Lão phu kìm lòng không được khen: “Sư ca Giang Thần, kiếm pháp của huynh càng lúc càng tinh diệu .”

Giang Thần quay đầu lại, nói với giọng lên bổng xuống trầm: “Tiểu Mạt, lúc muội nịnh bợ người khác lưỡi cứ như đi mượn, nghe chẳng xuôi tai chút nào.”

Ta đây vội vàng nói: “Muội nói thật, không phải nịnh bợ.”

GÃ cười híp mắt đi tới, vỗ vỗ gốc trúc sau lưng ta đây: “Gốc trúc này thật chắc chắn, ngăn cản cho muội lâu như thế mà không thấy gẫy.”

Nói gì vậy! Bản tọa trừng mắt với hắn: “Muội chỉ là có gương mặt hơi tròn, chứ muội đâu có béo?” Nói đến đây, bản tọa liền cảm thấy oan ức, mặt tròn không cho cảm giác thon thả như mặt trái xoan.

Tên đó liếc liếc eo ta đây: “Hình như eo cũng tròn.”

“Nói bậy, đó là do trang phục rộng!” Tiêu Dao Môn vì thể hiện hai chữ “Tiêu dao”, trang phục đều làm tương đối rộng rãi, với bộ quần áo này, lão phu tiêu dao như bơi trong tên đó phục.

Hắn cười đen tối, đột nhiên duỗi tay ôm eo bản tọa.

Lão phu sợ ngây người! Nằm mơ cũng không ngờ lại có chuyện như sét đánh giữa trời quang lúc ban ngày ban mặt thế này!

Lão phu còn chưa kịp phản ứng, hắn lão phu đã buông tay, nghiêm trang nói: “Uh, đúng là trang phục rộng, eo rất nhỏ.”

Thế này có tính là quấy rối không? Lão phu trơ mắt nhìn tên đó âm thầm cắn răng, suy nghĩ nên đấm một cú hay đá một cước?

Dường như tên đó đọc được suy nghĩ của bản vương, lùi lại một bước, cười đen tối: “Bình tĩnh, bình tĩnh. Muội đến tìm bản vương chắc không chỉ vì nhìn bản vương luyện kiếm chứ?”

Ta đây nghĩ đến chính sự, liền hỏi: “Nhiều hạt anh đào vậy huynh lấy ở đâu ra?”

GÃ liếc mắt nhìn lão phu, hơi nhắm mắt xoa kiếm trong tay, nói giọng bâng quơ: “Lão phu tích cóp… trong bốn năm.”

Cái gì? Tích cóp trong bốn năm!

Trong chớp mắt bản tọa bị gã làm cho cảm động, thành kiến dành cho gã như mặt nước đóng băng, nay bị ánh dương ấm áp làm cho tan chảy, dòng nước tuôn ra cuồn cuộn.

Lão phu kìm lòng không đậu nói: “Giang Thần, huynh tốt lên thế này, khiến người khác phải ngạc nhiên.”

Hắn lão phu lườm lão phu: “Trước giờ lão phu vẫn tốt như thế, chẳng lẽ muội không cảm nhận được?”

Bản tọa vâng một tiếng, quá đỗi thận trọng nói: “Thỉnh thoảng mới cảm nhận được.”

TÊN ĐÓ làm như bất mãn, nhướng mày hỏi: “Thỉnh thoảng là bao lâu?”

Ta đây suy nghĩ một chút, trả lời: “Nửa năm.”

GÃ “hừ” một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.

Lão phu nhìn bóng lưng của hắn âm thầm hối hận, thật thà là đức tính tốt, nhưng có những lúc, nói dối một câu với ý tốt vẫn hơn. Nhìn Giang sư ca phong lưu phóng khoáng bị lão phu chọc giận đến mức lưng cứng đơ như gậy trúc, lòng lão phu áy náy khôn nguôi.

Tối muộn, bản tọa nhàn rỗi không có việc gì, rạch một khe nhỏ ở cái gối, móc vài hạt anh đào ra. Hạt anh đào trơn láng, màu trắng ngà, như một viên trâu châu nhỏ bất quy tắc. Bản tọa đặt vài hạt anh đào trong lòng bàn tay, cảm động rối tinh rối mù. Bởi vì, bản tọa lớn thế này, chưa từng nhận món quà nào dụng tâm như thế. Sư tôn vẫn nói bản tọa dễ dàng cảm động, dễ dàng thỏa mãn, quả là như thế, bởi vì chỉ có thế này, bản tọa mới có thể áp chế nỗi khổ về thân thế bản th*n d*** đáy lòng.

Nhớ mấy năm nay, ngày sinh nhật hàng năm, Giang Thần đều đưa bản vương quà kiểu này, mặc dù không đáng tiền, nhưng ít nhất tên đó cũng nhớ sinh nhật bản vương, vậy mà bản vương chẳng nhớ đến sinh nhật tên đó.

Có qua không có lại là kẻ bất lịch sự, ta đây bất lịch sự với gã bao nhiêu năm qua, có lẽ đã đến lúc thể hiện.

Vấn đề ở chỗ, bản vương lục lọi trong phòng hồi lâu, nhận ra bản thân không xu dính túi, không có gì để tặng hắn bản vương.

Cuối cùng, ánh mắt lão phu nhìn đến bọc quần áo trên bàn. Hai ngày này lão phu bận rộn nhiều việc, quên béng cái bọc quần áo này. Lão phu ngơ ngác nhìn một hồi lâu, suy nghĩ một chút, quyết định mở ra, không bằng tặng khóa vàng bình an cho Giang Thần, còn có tý giá trị.

Thật ra, lòng bản tọa rất thắc mắc người hàng năm tặng bọc quần áo là ai, có quan hệ gì với bản tọa. Quần áo trong bao cũng là loại đáng giá, hẳn là gia cảnh không kém, quyết không phải vì không nuôi được mà vứt bỏ bản tọa, chẳng lẽ thân phận bản tọa không thể công khai? Xã hội không chấp nhận? Nghĩ đến đây, tim bản tọa như bị đâm một nhát thật mạnh, không dám nghĩ tiếp.

Bản tọa chậm rãi mở bọc quần áo, trên cùng là bốn bộ xiêm hắn, bản tọa nhấc ra đặt sang một bên, sau đó là một cái hộp, bản tọa mở ra nhìn, lễ vật năm nay nhiều hơn năm ngoái.

Ngoài khóa vàng bình an, còn thêm một cây trâm ngọc bích (Tuổi cập kê còn gọi là tuổi cài trâm) và một quyển kiếm phổ. Bản tọa không có chút hứng thú nào với cây trâm, vừa cầm quyển kiếm phổ lên nhìn, suýt thì bản tọa hét ra tiếng, đúng là Trọng Sơn kiếm pháp! Bản tọa không thể tin vào mắt mình nữa, bộ kiếm phổ thiên hạ vô địch này đã thất truyền bốn chục năm, giờ lại nằm trong tay bản tọa!

Ngoài trời đã tối, bản vương sợ là mơ, cắn mạnh vào lưỡi, đau! Bản vương lại dụi dụi mắt, đọc từng chữ từng chữ một: Trọng Sơn kiếm pháp. Không sai, đúng là bốn chữ này, bản vương không hoa mắt.

Ta đây kích động cầm kiếm phổ đi tìm sư phụ.

Tiêu Dao môn có bốn lớp nhà. Thầy và các sư thúc ở trung viện, ta đây ở hậu viện, các sư ca ở tiền viện.

Bản vương hấp tấp chạy vội tới trung viện, vừa đẩy cửa liền xông vào, liền nghe thấy một tiếng kêu thê lương thảm thiết.

Giữa đêm khuya thanh vắng, đột nhiên nghe thấy thế bản vương giật nảy mình vì sợ.

Thất sư thúc hổn hển nói: “Tiểu Mạt, sao con vào mà không gõ cửa?”

Bản vương vội vàng cúi đầu, Thất sư thúc đang cầm quần áo che ngực. Haizzz, mới là tháng Tư, sư thúc đã m*nh tr*n ra giếng tắm nước lạnh, thật là bội phục, bội phục!

Ta đây cúi gằm mặt đi tới hướng phòng sư tôn, không quên hảo tâm nói: “Thất sư thúc, cẩn thận gió đêm, sẽ bị thấp khớp.”

Thất sư thúc hừ nói: “Tiểu Mạt, sau này buổi tối không cho con đến trung viện nữa.”

“Thất sư thúc, thúc đừng lo lắng, trừ răng của thúc con không thấy gì cả, thúc đen như bầu trời đêm.”

“Tiểu Mạt, con dám nói ta đây đen?”

“Con chưa nói gì.” Lão phu cười khúc khích chạy vào phòng sư phụ.

Thầy nhíu mày nhìn lão phu, dở khóc dở cười: “Con đúng là vạch áo cho người xem lưng, Thất sư thúc của con vì quá đen mà mới bị Lâm nữ hiệp chia tay, tâm trạng đang không vui mới phải đi tắm cho tỉnh táo.”

“Thật thế ạ?”

“Bản tọa lừa con làm gì? Haizzz, mười vị sư thúc kia của con chẳng khác gì cổ thụ ngàn năm không ra hoa, hôm nay mới có Thất sư thúc có hy vọng nở một đóa hoa, giờ thất bại rồi.”

“Thầy, theo con thấy, khả năng nở hoa của người là khả thi nhất.”

Bản tọa sửng sốt chứng kiến, sư tôn lão nhân gia đỏ mặt. Thật ra người không hề già, tuổi mới bốn mươi.

Lão phu nhìn sư tôn đỏ mặt, càng thêm tuấn tú, đổ thêm dầu vào lửa: “Sư tôn, người có diện mạo tuấn tú, võ công lại cao cường, không thành thân thật là chuyện đáng tiếc lớn của võ lâm.”

Sư phụ đỏ mặt hết nhìn đông lại nhìn tây, liên tục ho khan vài tiếng mới nói: “Con tìm bản vương có chuyện gì sao?”

“Thầy, người xem thứ này đi.” Bản vương nghĩ đến chính sự, vội đưa Trọng Sơn kiếm pháp cho thầy xem.

Hai mắt thầy bỗng sáng ngời, như hai ngọn đèn nhỏ.

Hắn bản tọa kích động đến mức gần như nói không thành tiếng: “Con lấy ở đâu ra?”

“Nó được giấu trong bọc quần áo kia.”

“Ngoài ra còn gì không?”

“Còn một cây trâm, một khóa vàng, bốn bộ xiêm tên đó.”

Thầy cầm kiếm phổ tay run một hồi, bản tọa chưa từng thấy hắn thất hồn lạc phách thế bao giờ. Quả nhiên là người tập võ, hễ nhìn thấy tuyệt thế kiếm phổ là thất thố.

Một lúc lâu sau sư tôn mới thấp tiếng nói: “Trọng Sơn kiếm pháp còn gọi Uyên Ương kiếm pháp, gồm có hai bộ, một bộ kiếm pháp cho nữ, một bộ kiếm pháp cho nam, tại sao ở đây chỉ có một bộ?”

“Bộ này là cho nam hay cho nữ ạ?”

“Cho nữ.”

Bản tọa xùy nhẹ một tiếng: “Xem ra, có người muốn để con luyện bộ kiếm pháp tuyệt thế này, thật là dụng tâm lương khổ.”

Thầy ngẩn người nói: “Thật ra Trọng Sơn kiếm pháp phải là nam nữ cùng luyện, hỗ trợ bổ sung mới có thể thần thông quảng đại thiên hạ. Tương truyền Kiếm Thần Trọng Sơn và thê tử sáng tạo ra bộ kiếm pháp này, là muốn truyền cho con cháu, để vợ chồng đồng tâm hợp lực, cả nhà hòa thuận.”

Đúng là chủ ý hay. Có điều, ta đây không có gia đình, cũng không có người luyện cùng. Suy ra, kiếm phổ này vào tay ta đây cũng vô dụng.

Ta đây miễn cưỡng nói: “Thầy, con không có mục đích thần thông quảng đại thiên hạ, kiếm phổ này người giữ đi.”

Sư tôn vội nói: “Đây là đồ của con, con cầm đi. Lúc nào rỗi rãi tập luyện một chút, nói không chừng tương lai lại có chỗ dùng.”

Bản tọa không muốn giữ, nhưng sư tôn cứ một mực bắt bản tọa cầm về. Bản tọa suy nghĩ một chút, đây là kiếm phổ cho nữ, sư tôn cầm cũng vô dụng, vì vậy buồn bã ỉu xìu cất vào trong lòng.

“Tiểu Mạt.” Sư tôn dịu dàng gọi lão phu một tiếng, xoa đầu lão phu. Lão phu chấn kinh, từ khi lão phu mười hai tuổi, sư tôn không hề có động tác thân mật với lão phu như thế nữa, hôm nay là sao đây, ánh mắt cũng khác hẳn mọi khi, lão phu thật sự không hiểu.

Thầy thấp giọng khẽ thở dài: “Tiểu Mạt, ngàn vạn lần đừng nói cho bất cứ kẻ nào chuyện con có kiếm phổ, phải cất cho kỹ. Món đồ này, vừa là bảo bối hiếm có vừa là mầm mống tai họa.”

Đạo lý đấy bản vương biết, chuyện gì cũng có hơn có thiệt, có được nó cũng là lúc gánh vác cái hiểm nghèo đi kèm với nó, chẳng có chuyện gì chỉ lợi không hại. Nếu coi nó hơn cả tính mạng, nó là mầm mống tai hoạ, nếu chỉ coi nó như một quyển sách phàm thường, lúc cần gấp lấy nó ra làm giấy vệ sinh cũng được.

Ta đây trở lại phòng mình, ngồi một hồi mới nghĩ ra, ta đây vốn định mang khóa vàng tặng Giang Thần, thoáng cái đã quên.

Bản tọa cầm khóa vàng bình an đến tiền viện, vì đề phòng có ca ca nhanh nhẹn dũng mãnh nào giống như Thất sư thúc, bản tọa cố ý gõ cửa.

Hà Tiểu Nhạc ca ca chạy tới mở cửa, nhìn thấy là bản tọa, hắn bản tọa ngẩn người: “Vân Mạt, từ khi nào muội xa cách khách sáo với chúng bản tọa như thế, đến chỗ chúng bản tọa cũng phải gõ cửa!”

Chẳng lẽ trước kia lão phu đi đến đâu cũng nghênh ngang tùy tiện? Lão phu cười khúc khích hai tiếng, đi thẳng đến trước cửa phòng Giang Thần, gõ cửa hai tiếng.

Cửa mở ra, ánh sáng trong phòng làm ta đây lóa mắt, chói mắt hơn là, Giang Thần chỉ mặc áo ngủ! Hơn nữa, nút thắt lỏng lẻo, phơi bày non nửa b* ng*c. Vóc người tên đó cao ráo, chỗ da thịt phơi bày vừa vặn ngang tầm mắt ta đây, ánh đèn sáng tỏ, da tên đó chẳng đen, phần da thịt kia không thể hòa cùng bóng tối, bị ta đây trông thấy không sót chút gì.

Đầu lão phu mê man, thế này… thế này là lão phu quấy rối tên đó hay tên đó quấy rối lão phu? Hay là quấy rối lẫn nhau?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8