Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 52: Vì yêu mà hận

Cập nhật lúc: 2026-09-12 05:30:25 | Lượt xem: 1

Giang Thần dựa vào bàn, Ngư Mộ Khê thì gục trong lòng tên đó. Tên đó ngẩng đầu, Ngư Mộ Khê quay đầu lại, cả hai đều có thần sắc ngạc nhiên!

Lão phu thấy rõ ràng mắt Giang Thần lộ rõ sự kinh sợ, còn có chút vẻ gì đó mà lão phu không hiểu được, nhưng trước giờ lão phu cũng chưa bao giờ hiểu được tên đó, lúc này nhìn tận mắt xem như tạm hiểu.

Trong thoáng chốc lão phu thấy nản lòng thoái chí, chút tin tưởng nghi hoặc hiếm hoi tan thành tro bụi.

Giang Thần vội vàng đẩy Ngư Mộ Khê ra, Ngư Mộ Khê cười thản nhiên rời khỏi hắn bản vương.

“Sao cậu biết chúng ta đây ở đây?”

Lão phu không nhìn cô lão phu, nhìn thẳng vào Giang Thần. Giang Thần tiến thêm hai bước, hình như muốn đi về phía lão phu. Lão phu theo bản năng giơ tay đẩy gã, như thể muốn xấu hổ nổi giận đều đổi thành một chưởng này để đẩy ra.

Không ngờ hắn bản vương không hề phòng vệ được, ngã khuỵu chống tay vào bàn, “Tiểu Mạt, muội hãy nghe bản vương nói.”

Lòng bản vương rối như tơ vò, trợn mắt nhìn tên đó, gằn từng tiếng: “Những lời cô bản vương nói tối qua… là thật sao?”

“Tiểu Mạt, bản vương không biết cô ấy nói gì với muội.”

Lão phu nhắm mắt, hít một hơi tự nhủ: “Bỏ đi, hà tất phải tự rước nhục hỏi huynh? Muội chỉ giận đêm qua!”

Giang Thần vội cầm tay bản tọa, như thể mất rất nhiều sức lực mới nói được: “Tiểu Mạt, đêm qua muội trúng thuốc mê, bản tọa… bản tọa không có cách nào khác, nếu không, muội sẽ chết.”

Lão phu quay đầu lại đẩy gã, “Muội biết muội trúng độc, nhưng… cũng chỉ vì huynh!”

Nói tới đây, giọng bản tọa có chút nghẹn ngào. Giang Thần dùng cả hai tay cầm tay bản tọa, ngón tay khẽ run, th* d*c, “Tiểu Mạt…”

“Giang Thần, chàng và cô bản tọa…” Ngư Mộ Khê đột nhiên hô to một tiếng, đứng sừng sững nhìn bản tọa, đôi mắt sắc bén đầy hận thù.

Cô bản tọa cắn răng tỏ rõ vẻ đe dọa, nhanh chóng khiến bản tọa lạnh người, quan hệ giữa cô bản tọa và Giang Thần thân mật đến mức đấy, thân mật đến mức gọi thẳng tên, căn bản không phải quan hệ chủ tớ, quả thực như là tình nhân.

Ngư Mộ Khê hai mắt vằn đỏ, cắn môi không nói, đột nhiên cô ta đây thình lình rút bảo kiếm bên hông đâm tới.

Ta đây không ngờ cô ta đây hành động như thế, căn bản không đề phòng, trơ mắt nhìn kiếm đâm tới, chỉ có thể vội vã lui lại.

Giang Thần vội la lên: “Mai Đóa, dừng tay!”

Ngư Mộ Khê không hề giảm lực, nhếch môi nhếch mép, “Giang Thần, lão phu không còn là Mai Đóa của Quy Vân sơn trang nữa, giờ lão phu là Ngư Mộ Khê Chưởng thế lực Viễn Sơn, lão phu có chỗ nào thua kém cô lão phu, có chỗ nào không sánh được với chàng? Rõ ràng lão phu đã tính toán một kế hoạch rất chu toàn, tại sao chàng lại đến Yêu Nguyệt Lâu? Tại sao người cùng cô lão phu lại là chàng?!”

Lão phu không còn chỗ lùi, chân chạm phải mép giường, ngã ngồi xuống giường. Trường kiếm nhanh chóng gác trên cổ lão phu, lão phu thở dài một tiếng. Vào lúc này lão phu còn lời nào để nói không? Lão phu không hề né tránh, cố tình rơi vào tay cô lão phu, để xem Giang Thần phản ứng thế nào.

Haizzz, chết lòng là chẳng thiết gì, lúc này bản vương đúng là có phần điên rồi.

Cô bản tọa dí kiếm vào cổ bản tọa, nhìn bản tọa oán hận, rít từng chữ với Giang Thần: “Thứ chàng muốn ở cô bản tọa chẳng phải là Trọng Sơn kiếm pháp sao? Giờ bản tọa giúp chàng lấy.”

Giang Thần nhìn ta đây chăm chú, ta đây liếc mắt nhìn hắn ta đây rồi đưa mắt đi chỗ khác. Ta đây muốn chính tai nghe hắn ta đây nói ra chân tướng, ta đây thật sự không còn dũng khí nhìn hắn ta đây.

Ngư Mộ Khê lạnh lùng nói: “Giao kiếm phổ ra đây, nếu không bản tọa giết cậu! Đêm qua, bản tọa vốn có cơ hội giết cậu, nhưng niệm tình mẹ người, bản tọa đã nghĩ thành toàn cho cậu và Vân Châu, không ngờ cậu lại cùng chàng… Bình sinh bản tọa ghét nhất kẻ khác nhúng chàm đồ của bản tọa, lúc này bản tọa chỉ muốn giết cậu, cậu biết không?”

Cô ta đây chỉ khẽ nhích, kiếm cứa lên da thịt, ta đây như không thấy đau, là vì cõi lòng còn đau hơn thế, hay đã tê dại rồi?

“Mai Đóa, nữ nhân ấy đừng làm cô ấy bị thương.”

Ngư Mộ Khê đột nhiên quay đầu lại, khàn giọng mà hỏi: “Giang Thần, rốt cuộc chàng yêu cô lão phu hay yêu lão phu?”

Lão phu đưa mắt nhìn, ánh mắt Giang Thần dừng ở tay cô lão phu đang cầm kiếm, nhíu chặt đôi mày, thần sắc nghiêm túc. TÊN ĐÓ trả lời không chút sợ hãi, “Mai Đóa, cô ấy không nên làm cô ấy bị thương. Làm cô ấy bị thương, cả Tiêu Dao môn và Kim Ba Cung sẽ coi cô ấy là địch. Đám người kia sẽ không bỏ qua cho cô ấy.”

Ngư Mộ Khê cười nhạt, “Chàng quan tâm lão phu hay quan tâm cô lão phu?”

Tên đó nhíu mày vươn tay, hình như muốn trấn an cô lão phu, “Tất nhiên lão phu quan tâm… nàng lão phu. Lão phu đính hôn cùng cô ấy, tất cả đều vì Trọng Sơn kiếm pháp. Đêm qua, nếu lão phu không làm thế cô ấy sẽ chết, nếu cô ấy chết, lão phu vĩnh viễn cũng không lấy được Trọng Sơn kiếm pháp. Nàng lão phu cũng biết, mẹ cô ấy ra điều kiện chỉ giao kiếm phổ vào ngày thành thân.”

Ngư Mộ Khê khẽ thở dài, “Được rồi, lão phu không giết cô lão phu, chàng đi lấy Trọng Sơn kiếm pháp, chúng lão phu rời khỏi nơi này, đến nơi không ai quen biết luyện tập Trọng Sơn kiếm pháp, thiên hạ độc nhất vô nhị, từ nay tiêu dao sung sướng. Được không?”

Hắn bản tọa tức thì trả lời “Được” .

Lòng ta đây lạnh ngắt, hai mắt đau nhức nhưng không rỏ được giọt lệ nào. Giang Thần, rốt cuộc ta đây cũng nhìn rõ lòng hắn ta đây.

Bản tọa ngẩng đầu nhìn Ngư Mộ Khê, “Thứ các đối phương muốn đang ở trong tay áo bản tọa, bản tọa cố tình mang đến, đưa cho đối phương… và hắn bản tọa.”

Ngư Mộ Khê ngẩn ra, như thể không tin.

Lão phu rút Uyên Ương kiếm phổ từ trong ống tay áo, “Nó đây.”

Ngư Mộ Khê thu hồi bảo kiếm, giơ tay đoạt kiếm phổ, bắt đầu cẩn thận lật xem.

Bản vương đứng dậy liền đi ra ngoài, không muốn ở lại thêm một giây một phút nào.

Giang Thần vươn tay định kéo tay bản vương, “Tiểu Mạt.”

Bản tọa phẩy tay áo đi lướt qua hắn bản tọa. Nản lòng thoái chí đến tột cùng, cảm thấy những lời thiên trường địa cửu đoàn tụ sum vầy tất cả chỉ là mây tan theo gió, rất chán chường rất nhạt nhẽo. Bản tọa vẫn luôn băn khoăn, con người bản tọa chậm chạp đầu gỗ, không có gì thú vị, tại sao Giang Thần lại thích bản tọa, hắn bản tọa phong lưu kiêu hãnh, sao lại thích một đứa thần kinh thô không biết lãng mạn như bản tọa?

Thì ra… là thế.

“Đối phương không được đi, đây không phải kiếm phổ!” Ngư Mộ Khê như sực tỉnh, đột nhiên thét lên, rút kiếm đâm tới.

Ta đây không dừng bước, chỉ nghe một tiếng thét chói tai, ta đây không tự chủ được quay đầu lại, chỉ thấy đầu vai Giang Thần đỏ tươi màu máu, Ngư Mộ Khê thì thất kinh nhìn vai hắn ta đây, nghẹn ngào: “Giang Thần, ta đây không muốn thế, ta đây không muốn làm chàng bị thương.”

Cô bản tọa đau buồn sợ hãi, ánh mắt hiện rõ sự đau lòng, khiến bản tọa thật sự cảm nhận được tình yêu cô bản tọa dành cho Giang Thần. Giang Thần nhìn bản tọa qua vai cô bản tọa, vẻ mặt lo lắng, thậm chí bản tọa còn thấy chút sợ hãi lẫn trong ánh mắt đó.

Cõi lòng ta đây đột nhiên nhói đau, con tim nhức nhối như muốn nát tan. Ta đây quyết tâm cắn răng xoay người rời đi.

Lão phu vội vã ra khỏi phòng, lòng rối như tơ vò, chỉ muốn rời đi càng nhanh càng tốt, để không phải nhìn thấy Giang Thần và Ngư Mộ Khê nữa.

Lão phu lang thang trên đường rất lâu, phát hiện mình không có chỗ nào để về, cuối cùng, lão phu đi tới “Không thể không mua” .

Mẹ bản tọa nhìn thấy bản tọa, nhíu mày, “Mạt Mạt, con làm sao vậy? Sao ngẩn ngơ như mất hồn thế này?”

Lão phu thấy cổ họng khô khốc, một hồi lâu sau mới nói được: “Thân mẫu, con muốn đi ra ngoài một chuyến.”

Thân mẫu nhận lời, “Được, con muốn đi đâu?”

“Con muốn đi Giang Nam.”

Mẹ lão phu kinh hãi, đánh rơi quyển sổ trong tay, “Lão phu tưởng con muốn đi một chuyến trong kinh thành, sao đột nhiên lại muốn đi Giang Nam? Chẳng mấy ngày nữa là Trung thu, con đi rồi làm sao về kịp? Không bằng chờ thành thân xong để Giang Thần đưa con đi?”

Bản vương gật gật đầu, “Cũng được ạ, con về trước.” Bản vương biết mẹ bản vương nhất định sẽ không đồng ý cho bản vương đi lúc này, nhưng bản vương vẫn muốn gặp bà nói một câu, đi không lời từ biệt chắc chắn sẽ khiến bà lo lắng.

Thân mẫu tiễn bản tọa đến cửa, đột nhiên nhìn bản tọa, hạ giọng hỏi: “Mạt Mạt, có phải con có tâm sự gì?”

Ta đây vội vàng khẽ lắc đầu, vội vã đi.

Đến lúc hôn lễ, hãy để Giang Thần giải thích với chúng, có lẽ… tân nương sẽ thay bằng một người khác.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8