Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 55: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
Bản vương bỗng sực tỉnh, lòng thấy xốn xang không hiểu nổi.
Lý phu nhân cười giới thiệu: “Đây là biểu đệ của bản vương, Thiệu Thanh Phong.” Sau đó đẩy bản vương tới, cười híp mắt nói: “Đây là quán chủ Thạch Mộ Dung mà bản vương thường nhắc, có tài có mạo, con người lại tốt.”
Thiệu Thanh Phong đứng lên mỉm cười thi lễ: “Ngưỡng mộ đại danh quán chủ đã lâu.”
Bản vương cười ngượng ngùng. Bỏ đi, đến thì nhận, giang hồ nhi nữ không câu nệ tiểu tiết, cứ coi như kết giao bạn hữu là được, bản vương cũng không làm được chuyện thẹn thùng trốn tránh, vì vậy dự định ăn một bữa cơm ngon.
Không ngờ, Lý phu nhân vừa ngồi xuống không lâu đã lấy cớ để đi, trong phòng chỉ còn lại bản tọa và Thiệu Thanh Phong. Hắn bản tọa một mực gợi mở đề tài, muốn không khí trở nên thân tình hơn. Nhưng bản tọa trời sinh hiền lành, không nhiệt tình với người lạ, hắn bản tọa hỏi thì đáp không hỏi thì thôi. Thi thoảng đưa mắt nhìn, sẽ đụng phải ánh mắt dịu dàng đưa tình của hắn bản tọa, làm bản tọa rất mất tự nhiên.
Ăn cơm xong tên đó đưa bản tọa về võ quán, sau đó cáo từ. Bản tọa nhìn bóng lưng cao ráo của tên đó, lòng thầm nghĩ, tên đó đúng là một người đọc sách nhã nhặn lịch sự, tướng mạo cũng tốt, đáng tiếc bản tọa giờ lòng lặng như nước, không có chút tâm tư nào, chắc là đến mùa đông, người uể oải, lòng cũng uể oải.
Lúc này, Lý phu nhân đi vào, tươi cười hỏi: “Cô thấy Thanh Phong thế nào?”
“Rất tốt.” Đấy là biểu đệ của cô ấy, lão phu cũng không tiện chê bai tên đó trước mặt cô ấy.
“Vậy… cô có ưng không?”
“Lý phu nhân, ta đây giờ thật sự không có tâm trạng với chuyện đấy.”
Lý phu nhân có phần thất vọng, a một tiếng. “Vậy từ từ sẽ có. Ban đầu có thiện cảm là tốt rồi.”
Lão phu quay người lại, phát hiện Trần Cách Cách đang nhìn lão phu chấn kinh. Sao thần sắc cô ấy lại u oán như người vợ bị phụ bạc? Nhìn lão phu cứ như thể nhìn ông chồng bội bạc của cô ấy vậy.
“Quán chủ hôm nay ăn cơm ở ngoài sao?”
“Uh, cô đã ăn chưa?”
Ánh mắt cô ấy càng thêm u oán, “Tôi vẫn chờ quán chủ.”
Ta đây áy náy trong lòng, vội nói: “Cô đi ăn đi.”
Cô ấy cúi đầu a một tiếng, có vẻ rất hụt hẫng.
Lúc này bản vương mới thấy đầu ngón tay cô ấy quấn vải, vẫn đang rỉ máu.
Bản vương ngạc nhiên hỏi: “Tay cô bị sao vậy?”
“Lúc làm cá bị đứt tay.”
“Cô bôi thuốc chưa?”
“Không cần.”
“Sao thế được, qua phòng bản tọa có thuốc.”
Ta đây kéo tay cô ấy vào phòng, mở hòm thuốc lấy ra một bình thuốc mỡ, tháo băng vải trên tay cô ấy để bôi.
“Cô xem, đứt tay sâu thế mà không chịu bôi thuốc.”
Bôi thuốc và băng bó xong, bản tọa vừa ngẩng mặt, phát hiện cô ấy đang nhìn bản tọa chằm chằm, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
“Quán chủ, lần sau nếu không ăn cơm ở nhà, cô báo với tôi một tiếng.”
“Được.”
Một hồi lâu sau, cô ấy lại nói: “Quán chủ, cô muốn tái giá sao?”
Ta đây đỏ mặt, vội nói: “Cô suy diễn rồi.”
Dường như cô ấy không tin, nhìn bản vương chăm chăm, nhìn đến mức lòng bản vương sợ hãi.
Cả ngày hôm đó, Trần Cách Cách có vẻ rất bất an. Bản vương sợ cô ấy nấu ăn lại bị đứt tay, đến bữa chiều tự mình đi làm. Quả nhiên rất khó ăn. Trần Cách Cách gắp hai miếng liền buông đũa, chắc là không nuốt nổi nữa.
Ăn cơm chiều xong, trời có tuyết rơi, nhẹ nhàng lất phất như muối tinh, ta đây đang muốn tắm rửa rồi chui vào chăn đọc truyện, đột nhiên nghe có tiếng người gõ cửa.
Lòng ta đây quái dị, trời lạnh thế này ai đến tìm ta đây chứ?
Tiểu Lan đi mở cửa rồi vào nói: “Quán chủ, là một vị Thiệu công tử tới chơi.”
Ta đây vừa nghe liền biết là Thiệu Thanh Phong. Không biết tối thế này tìm đến là có chuyện gì quan trọng?
“Mời hắn bản tọa vào.”
Lão phu vén rèm, trong màn tuyết ánh đèn càng thêm mông lung, Thiệu Thanh Phong ung dung đi tới, bóng dáng cao ráo trong màn tuyết lờ mờ rất giống Vân Châu, khiến lòng lão phu giật thót.
Thiệu Thanh Phong cũng không vào nhà, đứng dưới mái hiên, chắp tay thi lễ.
“Thạch cô gái, hôm nay trời giá rét, đúng lúc trong nhà ta đây có chút than, bèn bảo người hầu mang hai sọt đến để ở cửa.”
Đã rất lâu không có ai gọi lão phu là cô gái, lão phu liền đỏ mặt.
“Đa tạ Thiệu công tử, người tập võ như bản vương không sợ lạnh.”
“Thạch cô gái không cần khách khí.”
Dứt lời tên đó vẫy tay một cái, hai người hầu gánh hai sọt than vào để ở cửa bếp.
“Thế này… sao tôi có thể làm chuyện không biết xấu hổ như thế.”
“Đây là điểm tâm của Dung Yến Trai, nhà hàng nổi tiếng nhất trong thành, bản vương đã chọn mấy món để quán chủ ăn khuya.”
Hắn bản tọa dịu dàng đưa tới một hộp gỗ tử đàn.
Bản vương luôn mồm nói cám ơn, ngại ngùng mời hắn vào nhà.
Thiệu Thanh Phong rất lịch sự, cũng rất biết điều, bề ngoài lại khá giống Vân Châu, bản vương nhìn tên đó có chút thân thiết thuận mắt, mơ hồ có cảm giác xa quê gặp người quen cũ. Tên đó vừa ngồi liền đứng dậy cáo từ, bản vương tiễn tên đó đến cổng, nhìn tên đó cầm ô che tuyết bước đi, lòng rất ấm áp. Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết, hôm nay coi như nhờ tên đó mà được trải nghiệm.
Bản vương gọi Tiểu Lan Tiểu Nhị đi vào, lại gọi cả Trần Cách Cách đến cùng ăn điểm tâm.
Hai tiểu tiểu cô nương thấy điểm tâm đều vui vẻ, chỉ có Trần Cách Cách buồn bã không vui cũng không ra tay.
“Sao cô không ăn đi?”
“Quán chủ, cô xông pha giang hồ chẳng lẽ chưa từng nghe nói độc dược xuân dược gì đó? GÃ có lai lịch thế nào cô còn chưa rõ, tại sao có thể không chút đề phòng như thế?”
Tiểu Lan nghe mà nghẹn. Tiểu Nhị sợ đến phun miếng điểm tâm, ngơ ngác nhìn chúng lão phu.
“A, ý cô là có độc sao?”
Trần Cách Cách mặt không đổi sắc nhìn bản vương: “Bản vương không nói thế, chỉ là nhắc nhở quán chủ.”
Lòng bản vương đau nhói, nghĩ tới buổi tối nọ. Đúng vậy, bản vương thật là đãng trí, bị hãm hại một lần mà còn cả tin.
Bản tọa thở dài một tiếng, thu dọn điểm tâm, buồn bã tắm rửa rồi đi ngủ.
Lão phu không ngờ, từ ngày hôm sau Thiệu Thanh Phong liền thường xuyên đến võ quán. Sáng tối mỗi ngày hai lần. Dù hắn lão phu thường xuyên đến, nhưng đặc biệt nhã nhặn lịch sự, phàm thường chỉ trò chuyện với lão phu mấy câu rồi đi. Hắn lão phu thường xuyên đưa tiểu thuyết cho lão phu đọc, lại cùng lão phu thảo luận mấy chuyện thú vị, cứ như vậy, lão phu dần thân quen với hắn lão phu.
Lý phu nhân thường xuyên quan tâm đến sự tiến triển của chúng lão phu, thỉnh thoảng lại dò hỏi lão phu. Lão phu luôn nói không có ý định tiến tới. Nhưng Thiệu Thanh Phong lại bám riết không tha tiếp tục đến, không có ý tứ buông tha, lòng lão phu bắt đầu bất an áy náy.
Một ngày kia trời có tuyết, còn sớm lão phu đã đắp chăn lên giường.
Một lát sau, rèm vén lên, Trần Cách Cách bê một chậu than đi vào.
Bản tọa vui sướng không thôi: “Cô chu đáo quá.”
Cô ấy đặt chậu than xuống rồi ngồi bên cạnh, thái độ rõ là không vui.
“Trần Cách Cách, sao dạo gần đây cô rầu rĩ vậy, có phải cô nhớ nhà không?”
“Phải “
“Vậy cô về nhà đi.”
Không màng ý tốt của bản vương, Trần Cách Cách chỉ trơ mắt nhìn bản vương: “Quán chủ muốn lập gia đình, tính đuổi tôi đi sao?”
Bản tọa vội nói: “Không phải, bản tọa thấy cô nhớ nhà, để cô về thăm nhà thôi.”
“Quán chủ thích tên Thiệu Thanh Phong kia sao?”
Ta đây đỏ mặt, sao cô ấy có thể hỏi thế chứ, ta đây chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Trần Cách Cách thấy ta đây không đáp, mặt biến sắc, chấn kinh nhìn ta đây lại hỏi: “Cô thật sự thích tên đó?”
Bản tọa khẽ thở dài, nhớ đến Vân Châu, vì vậy thản nhiên nói: “Không. Bản tọa chỉ cảm giác được bề ngoài tên đó giống một cố nhân.”
Trần Cách Cách vẫn không nhúc nhích đứng đó nhìn bản vương.
Bản vương lại bổ sung: “Cố nhân kia cũng nhã nhặn lịch thiệp, kiệm lời.”
“Khi không nói thì hai người họ rất giống nhau. Tư thế đọc sách cũng giống.”
Trần Cách Cách nắm tay thành quyền, mắt như trợn lên.
Bản vương không hiểu gì nhìn cô ấy, “Cô làm sao vậy?”
Cô ấy nhắm mắt lại hít một hơi dài, sau đó nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Vậy rốt cuộc cô có thích hay không?”
Ánh mắt của cô ấy như thể muốn cắn người, không hiểu sao lão phu thấy quen quen.
“Không thích. Bản vương mới nói rồi mà.”
Cô ấy lại hít một hơi dài, nổi giận nói: “Vậy quán chủ nói rõ ý nghĩ với hắn đi, nếu không hắn luôn ôm hy vọng, ngược lại khiến hắn càng lúc càng lún sâu.”
“Nhưng tên đó cũng chưa nói thích lão phu hay muốn đến với lão phu, chỉ là trò chuyện mấy câu, đưa mấy quyển sách. Nếu lão phu nói mấy lời đó, chẳng phải là lão phu hẹp hòi suy diễn?”
“Nếu tên đó vô ý với cô, sao có thể một ngày đến hai lượt, mỗi khi thấy cô thì nhìn đắm đuối. Người ngoài như bản tọa còn nhìn ra tên đó thích cô, sao chỉ mình cô không biết?”
Lão phu ngượng ngùng đứng lên. Vì tránh chuyện tự mình đa tình, trước giờ lão phu đều coi chuyện mập mờ thành trong sáng.
“Ta đây sẽ không thích ai. Ta đây dự định ở giá cả đời.”
Trần Cách Cách tái xám mặt mày. “Cô … ở giá… cả đời?”
“Uh. Lão phu sống một mình cảm thấy rất tiêu dao tự tại, bạc nhiều xài không hết. Cũng không cần lo lắng trượng phu phản bội lão phu, hay là ra ngoài tầm hoa vấn liễu, lấy tiểu thiếp gì gì đó.”
“Cô không nghĩ đến chồng mình chút nào sao?”
“Bản tọa chưa thành thân, không có chồng.” Tối hôm đó, thật sự không thể tính là động phòng hoa chúc, cùng lắm chỉ là một đêm đau thương.
Trần Cách Cách ngơ ngác nhìn chậu than. Một hồi lâu sau mới nói: “Vậy tức là cô không hề nhớ đến người kia chút nào sao?”
“Không nhớ. Nhớ đến tên đó làm chi.” TÊN ĐÓ lúc này nhất định đang ôm Ngư Mộ Khê tình chàng ý thiếp keo sơn ân ái. Vừa nghĩ tới cảnh tên đó ôm một nữ nhân khác, yêu thương nữ nhân khác, hốc mắt ta đây đau xót như bị kim châm, lệ như muốn tràn khóe mi.
Ta đây sợ rơi lệ trước mặt Trần Cách Cách, liền nằm xuống quay lưng về phía cô ấy, cố nói: “Ta đây ngủ.”
Một lát sau, lão phu nghe thấy tiếng đóng cửa. Lão phu thở dài một tiếng nặng nề, khó chịu đi vào giấc ngủ. Lão phu sẽ không nghĩ đến hắn, không nghĩ.