Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 57: Lừa nhập động phòng

Cập nhật lúc: 2026-09-12 05:30:45 | Lượt xem: 3

Một đôi tay kéo bản vương lại, bản vương vừa tức vừa hận, cũng không dám quay đầu, bởi vì hắn lúc này nhất định không mảnh vải che thân. Bản vương đá chân ra sau, muốn khiến hắn buông tay, hắn lại nhào lên người bản vương, đè bản vương xuống sàn phòng tắm.Bản vương vừa thẹn vừa giận, xoay người đấm hắn một cái, đánh vài cái mới nhớ ra hắn chưa mặc quần áo.

“Tiểu Mạt, tiểu Mạt.” Tên đó thì thào gọi tên ta đây.

Bản vương tức muốn dậm chân. HẮN lại gạt bản vương lần nữa, giả nữ sống bên cạnh bản vương lâu như vậy! Bản vương vẫn nhớ, mấy lần bản vương tắm là do hắn đổ thêm nước nóng, thật ghê tởm !

Hắn lão phu đè trên người lão phu, đập vào mắt là thân hình của hắn lão phu, vẫn ướt át vì nước nóng. Lão phu xoay đầu, không dám nhìn hắn lão phu. Mặt bắt đầu nóng lên, vừa ngượng vừa giận mà không thể phát tiết.

Giang Thần tháo mặt nạ. “Tiểu Mạt, muội đánh bản tọa cũng mệt rồi, nghỉ một chút, nghe bản tọa nói mấy câu được không?”

“Cậu buông.”

“Lão phu không buông.”

Bản tọa nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể thoát ra.

“Tiểu Mạt, chuyện hôm đấy không phải như muội nghĩ. Đêm đó muội trúng xuân dược, lão phu cho là giải độc xong sẽ không còn vấn đề gì. Không ngờ sáng hôm sau tỉnh dậy, lão phu lại phát hiện nội lực của lão phu không còn chút gì. Lão phu cảm thấy rất quái dị, lo cô lão phu hạ độc, phải đi tìm cô lão phu để hỏi. Sợ ném chuột vỡ bình, tất nhiên lão phu không thể trở mặt với cô lão phu, không thể làm gì khác hơn là ngọt nhạt dỗ dành cô lão phu. Đúng lúc đấy muội đi vào. Lão phu lúc ấy không còn chút nội lực nào, không có cách nào bảo vệ muội, mới đành phải nói những lời đấy. Lão phu chỉ nghĩ sau này sẽ giải thích với muội, không ngờ muội lại tin, sau đó liền cao chạy xa bay không cần lão phu nữa.”

Giải thích của tên đó đúng là hợp tình hợp lý, nhưng lòng bản vương lại nghẹn phát đau.

“Chuyện gì huynh cũng gạt muội, thử hỏi coi muội là gì! Huynh thông minh nên không thèm giải thích với người ngốc nghếch như muội đúng không? Giờ phút này mới nói thử hỏi còn tác dụng gì!”

“Tiểu Mạt, ta đây không nói vì sợ muội chán nản. Lúc trước muội đã đánh giá ta đây phong lưu, nếu biết có một nữ nhân như thế thích ta đây, nhất định sẽ càng đánh giá ta đây tệ hơn. Dù ta đây không nói với muội nhưng không thẹn với lòng, ta đây chưa từng có tình cảm với cô ta đây, ta đây chỉ thích muội, từ đầu đến chân đều là của muội, chỉ của riêng muội.

“Lão phu biết muội nhất định sẽ chán ghét lão phu, hận lão phu. Lão phu cũng biết muội thẳng tính, nhanh chóng đi tìm muội sẽ chỉ khiến muội không chịu gặp, lão phu chỉ đành dùng cách giả gái đến bên muội.”

Bản vương trầm lặng không nói. Hay là bị khí nóng trong phòng làm cho choáng váng, sao lại thấy không suy nghĩ được gì?

“Muội không chịu tha thứ ta đây sao?”

“Huynh đứng lên rồi nói.”

“Muội không tha thứ cho lão phu thì lão phu không đứng lên.” Hắn lão phu tỏ rõ sự cố chấp vô lại, khiến người khác phải đau đầu.

Tha thứ hay không? Giờ phút này không khí rực lửa ướt át, cảnh xuân đập vào mắt thử hỏi ta đây làm sao tỉnh táo để suy nghĩ?

Một giọt nước trên mặt hắn bản tọa rơi xuống má bản tọa, hắn bản tọa cúi đầu, nhẹ nhàng l**m đi.

Bản tọa tức thì như bị hỏa thiêu, mặt nóng bừng, vừa vội vừa thẹn nhưng không dám đẩy tên đó. Bởi vì thật sự không có chỗ nào ra tay.

“Tiểu Mạt, muội tha thứ cho bản tọa đi. Sau này bản tọa không gạt muội bất cứ chuyện gì nữa.”

“Huynh làm thế nào muội không thở được, huynh đứng lên trước đã muội mới suy nghĩ được.”

Hắn vừa lỏng tay, bản vương liền dùng sức đẩy hắn rồi vùng ra, chạy vội.

Ra khỏi phòng tắm, gió mát thổi qua, làm mặt ta đây đỡ nóng. Ta đây suy nghĩ cẩn thận liền thấy có chỗ không hợp lý, mẹ ta đây thật hơi quá đáng rồi.

Ta đây nổi giận đùng đùng chạy đến phòng thân mẫu khởi binh vấn tội.

Mẹ ta đây giống như đã biết tất cả, nhìn thấy ta đây liền cười đắc ý, “Ta đây đã nói con là nha đầu kia khờ, con còn không phục, thế nào, có khờ không?”

“Thân mẫu, người hơi quá đáng.”

“Lão phu thấy thế không ổn, cho nó một cái mặt nạ, đưa ra ý kiến đấy.”

Ta đây thở hổn hển nói: “Thân mẫu, sao người lại bênh người ngoài!”

“Nó là con rể bản vương, sao lại nói người ngoài? Cái tên kia còn là bản vương đặt đấy, Trần Cách Cách, Thần ca ca, bé gái khờ!” (Trần Cách Cách phiên âm là chén gé gé, Thần ca ca phiên âm là chén gē gē)

Mẹ bản tọa cười rất đắc ý, như một tiểu cô gái. Bản tọa tĩnh lặng, coi như đã hiểu năm xưa cha bị trêu đùa thế nào.

Bản vương không còn cách nào khác, bị mẹ ruột gài bẫy, thật sự là không khổ không có chỗ tố.

Thân phụ thấy bản tọa ủ ê, nở nụ cười khuyên nhủ: “Tiểu Mạt, có người bắt nạt cũng là hạnh phúc.”

Lão phu khẽ thở dài, xem ra bản thân tu luyện chưa đủ, chưa đến sức mạnh như cha lão phu.

Khi ăn cơm chiều, Giang Thần không giả gái nữa, nửa năm không thấy, tên đó càng thêm tuấn lãng, càng thêm trưởng thành. Dường như tên đó cũng biết lòng bản vương không được tự nhiên, không nói gì với bản vương, chỉ dùng ánh mắt nhìn bản vương chăm chú như giăng lưới.

Mẹ gắp thức ăn cho Giang Thần, dịu dàng nói: “Cha lão phu con đã về nhà mấy ngày trước, con ăn xong nên về gặp ông ấy.”

Giang Thần vừa nghe thì ngẩn người, tay cầm đũa như hóa đá.

Lão phu cũng thất kinh, tin tức này quá thình lình.

Giang Thần tức thì đứng dậy cáo từ, cơm cũng không ăn.

Mẹ tiễn hắn bản vương rồi nhìn chỗ hắn bản vương ngồi: “Biết trước thế này thì bản vương chờ nó ăn xong mới nói, nó bôn ba đường dài về đến đây, cơm cũng chưa kịp ăn.”

“Mẹ đừng quan tâm, chẳng lẽ Quy Vân sơn trang lại để tên đó bị đói sao?”

Mẹ ta đây nhìn ta đây cười, “Nha đầu kia này không thương nó sao? Khẩu thị tâm phi đúng không.”

Bản tọa đỏ mặt, cúi đầu ăn cơm.

“Những năm qua thân phụ tên đó đi đâu thế ạ?”

Sắc mặt mẹ bản tọa thoáng buồn bã, một lúc lâu mới nói: “Năm đó khi tên đó rời khỏi đảo Lưu Kim bị thương hai chân, tên đó vốn là rời nhà trong cơn tức giận, giờ thân mang tàn tật càng không chịu trở về để Thích phu nhân chê cười, vì vậy liền ẩn cư ở kinh thành. Sau này tên đó quen Tạ Ngự tên đó bên cạnh Hoàng thượng, hai người trở thành bạn tốt, người này tên đó thuật cao minh lại thủ đoạn thông thiên, vì thế những lần Quy Vân Sơn Trang gặp trắc trở đều là Tạ Ngự tên đó âm thầm hóa giải.

“Cách đây không lâu, lão phu rốt cuộc thăm dò rõ ràng chỗ ở của hắn lão phu, để Thích phu nhân đến tìm hắn lão phu, hai người rốt cuộc hòa giải, Thích phu nhân đón hắn lão phu về nhà, xem như gương vỡ lại lành .”

Ta đây khóc nức nở không thôi, ân oán giữa hai người thật quá lâu, nếu một trong hai bớt kiêu hãnh thì có lẽ đã hòa giải từ lâu. Quả đúng là thế, rất nhiều chuyện tình trên thế gian này gặp vướng mắc, ngoại trừ yếu tố khách quan, phần nhiều đều do tính cách của người trong cuộc tạo nên.

Mẹ lão phu vỗ về tay lão phu, dịu dàng nói: “Một lát nữa con theo lão phu đi bái kiến cha mẹ Giang Thần.” Lão phu vừa nghe thế liền thấy đau đầu.

“Sức khỏe thân phụ Giang Thần không tốt, con nên đi thăm đúng không? Tên đó là sư ca của cha con. Huống hồ nói thế nào, lúc này con cũng còn là con dâu nhà họ Giang.”

Đúng là như thế, lão phu và Giang Thần có mâu thuẫn thế nào thì cũng là chuyện giữa lão phu và tên đó, bái kiến trưởng bối là chuyện tình lý nên làm. Vì vậy, ăn xong cơm chiều, lão phu cùng cha mẹ đến Quy Vân sơn trang.

Lần gặp mặt đầu tiên, Giang bá phụ lại nằm trên giường! Bản tọa không ngờ bệnh tình của ông ấy đã đến nông nỗi này.

Ông ấy suy yếu vươn tay, “Ah, đây là tiểu Mạt con gái Thạch Cảnh đúng không?”

Lão phu vội vàng tiến tới thi lễ, “Bá phụ.”

Giang bá phụ nhíu mày: “Sao còn gọi bá phụ, nên gọi cha (chồng) chứ.”

Bản vương ngượng ngùng đỏ mặt, cúi đầu không nói.

Ông ấy mệt mỏi nói: “Sức khỏe bản tọa không tốt, sống hôm nay không biết ngày mai. Con về là tốt rồi, nhanh thành thân cùng Thần nhi, bản tọa cũng được an tâm.”

Bản tọa nghe nói thế thì căng thẳng. Bệnh tình ông ấy nghiêm trọng vậy sao?

Thích phu nhân nhăn mặt nói với mẹ bản vương: “Xung hỉ không biết có tốt hơn không?”

Mẹ khẽ gật đầu, xoay người hỏi cha: “Xung hỉ là một ý kiến hay, Thạch Cảnh chàng thấy thế nào?”

Cha bản vương khẽ gật đầu liên tục, tỏ rõ thái độ nói gì nghe nấy.

Giang bá phụ cầm tay bản tọa, thều thào thành khẩn, “Tiểu Mạt, con bằng lòng đi. Bá phụ chờ đợi ngày này đã lâu.”

Ánh mắt mọi người dồn về phía bản vương, như thể tính mạng Giang bá phụ nằm trong tay bản vương. Bản vương cảm thấy kỳ vọng nặng trĩu hai vai. Ai nấy đều nhìn bản vương chằm chằm, như thể nếu bản vương cự tuyệt, Giang bá phụ liền bệnh tình nguy kịch, không sức đổi trời.

Bản vương bối rối không nói được gì, trong lúc vô tình đưa mắt nhìn lên bắt gặp Giang Thần cũng đang nhìn bản vương mong đợi, ánh mắt êm dịu như hồ thu, như muốn nhấn chìm bản vương trong đấy.

Ta đây cúi đầu nhìn góc áo, ta đây biết làm sao cho phải?

Thích phu nhân tác phong dứt khoát, “Lão phu thấy nên thành thân ngay hai hôm sau! Đồ đã chuẩn bị từ trước, thiệp mừng thì đi gửi là được. Giờ vạn sự sẵn sàng, hai đứa đã về, nhân tiện làm luôn, tránh sinh rắc rối.”

“Được, được.”

Tiếng tán thành tức thì vang lên, bốn vị bề trên phối hợp rất ăn ý, hoàn toàn không hỏi ý của lão phu. Giang Thần cúi đầu, mím môi. May là hắn không cười, nếu hắn cười, chắc lão phu giận sôi gan mất.

Sau đó, Thích phu nhân bắt đầu cùng mẹ bản vương bàn bạc chi tiết hôn lễ, Giang Thần mặt đầy sắc xuân rửa tai lắng nghe, hết sức phối hợp.

Cha bản vương ngồi bên giường hàn huyên cùng Giang bá phụ, hai người đã đổi cách xưng hô thành ông thông gia. Bản vương câm nín.

Đến tận tối khuya, chúng bản tọa mới rời khỏi Quy Vân sơn trang, trên đường, bản tọa rất không vui hỏi mẹ bản tọa: “Mẹ bản tọa, người luôn thiên vị Giang Thần, tại sao không hỏi ý kiến của con? Chẳng lẽ người không biết chuyện giữa hắn và Ngư Mộ Khê?”

Thân mẫu khẽ gật đầu, “Lão phu biết hết. Tất cả là bé gái kia hy vọng hão huyền. Lão phu và Thích phu nhân đã xử lý nó xong xuôi. Yên tâm, sau này nó không còn cơ hội tìm đến dây dưa nữa. Giang Thần nó chỉ thích con, người ngoài chúng lão phu đều thấy rõ ràng, tại sao con lại thiếu tin tưởng vào bản thân như thế?”

Ta đây yên tĩnh, là người trong cuộc u mê, hay người ngoài cuộc u mê?

Đảo mắt đã đến hai hôm sau, bản tọa bị gả đến Quy Vân sơn trang bằng tốc độ của sấm chớp, nhanh gọn như thể cướp dâu.

Bốn vị trưởng bối đều thở phào nhẹ nhõm, như thể ta đây và Giang Thần cưới nhau là họ đẩy được củ khoai nóng. Khác nhau ở chỗ, Giang Thần là củ khoai nóng của cha mẹ hắn ta đây, còn ta đây là củ khoai nóng của cha mẹ ta đây.

Khi kiệu hoa đến Quy Vân sơn trang, ta đây lén vén rèm hở một khe nhỏ, kinh dị phát hiện, Giang bá bá đứng trước cổng đón khách, tiếng nói như chuông, bước đi như bay, đâu có chút vẻ bệnh tật nào! Thích phu nhân vui vẻ phấn khởi, gặp ai cũng nói, xung hỉ đúng là linh dược thần dược, thần tên đó đại phu gì gì đó chỉ là mây bay…

Lão phu mơ hồ cảm thấy bị lừa, nhưng kiệu hoa đã đến trước cửa, giờ mới tỉnh ngộ hình như đã muộn. Làm xong các thủ tục, lão phu bị đưa vào động phòng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8