Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 6: Một chén * Cả đời

Cập nhật lúc: 2026-09-12 03:30:44 | Lượt xem: 4

Lão phu đang rầu rĩ khổ đau trong phòng thì sư phụ chắp tay đi vào. Đầu tiên người nhìn lão phu bằng ánh mắt sâu kín, tiếp theo lại thở dài một tiếng sâu kín, rồi mới lên tiếng với giọng sâu kín: “Tiểu Mạt, Giang Thần nói… con quấy rối nó.”

Bản tọa nhảy dựng ra khỏi ghế: “Hắn nói bậy, con không làm gì.”

Khóe miệng sư tôn co giật: “Các sư ca đều làm chứng.”

Lão phu tĩnh lặng, các sư ca đúng là chỉ sợ thiên hạ không loạn!

Bản tọa trơ mắt nhìn sư phụ, một hồi lâu sau mới nghẹn ra được bốn chữ: “Thanh giả tự thanh” . Bốn chữ này, thường được dùng trong trường hợp muốn giải thích cho bản thân mà không giải thích được, bất đắc dĩ rồi mới phải dùng đến, hôm nay bản tọa đã cảm nhận được đạo lý sâu xa của nó.

Sư tôn hạ ánh mắt nhìn góc áo, thấp tiếng nói: “Tiểu Mạt, con cũng lớn rồi, không thể dây dưa cùng các ca ca như thế nữa, may mà là trong Tiêu Dao Môn, chẳng may truyền ra ngoài, hoặc là bị người khác nhìn thấy, thanh danh của con sẽ không còn. Nam nữ thụ thụ bất thân, vụ việc lúc nãy giữa con và Giang Thần, nếu là bị người ngoài nhìn thấy, chỉ có thể thành thân mới chặn được miệng lưỡi thế gian.”

Lão phu ngạc nhiên, vội nói: “Sư phụ, con chi so chiêu với hắn lão phu thôi.” Trong lúc so chiêu bất cẩn chạm đến cổ hắn lão phu, hậu quả có thể nghiêm trọng đến thế sao?

Thầy khó xử nói: “Tiểu Mạt, trong lúc so chiêu vừa sờ mặt vừa sờ cổ, còn ra thể thống gì?” Dứt lời, lão nhân gia sắc mặt ửng hồng, như thể người bị lão phu sờ mó là thầy, lão phu câm nín.

“Chuyện đấy… ta đây không hiểu lắm tâm tư thiếu nữ trẻ, con nay thích Vân Châu mai thích Giang Thần, lăng nhăng như thế không tốt. Nếu con còn trêu ghẹo Giang Thần, sư phụ ta đây chỉ có thể làm chủ cho nó.”

Bản vương lăng nhăng? Bản vương trêu ghẹo Giang Thần! Bản vương nghẹn giọng, một hồi lâu mới ấm ức nói được: “Sư tôn, con chưa làm gì.”

“Con đối với nó, sờ cũng đã sờ, nhìn cũng đã nhìn, còn muốn thế nào nữa?” Thầy liếc lão phu một cái, bối rối đỏ mặt mà đi.

Bản tọa cũng rất bối rối, sư tôn lão nhân gia là đàn ông, đến phòng bản tọa nói với bản tọa những lời riêng tư tế nhị này thật là làm khó sư tôn, nhưng sư tôn thật sự hiểu lầm bản tọa, bản tọa mà lăng nhăng ư? Bản tọa ôm nỗi khó chịu ru rú trong phòng, một mực phân tích biểu hiện hôm nay của Vân Châu.

Lão phu suy diễn một hồi, trái tim đã nản lòng thoái trí bắt đầu tro tàn lại cháy.

Ngộ nhỡ… ngộ nhỡ gã ghen? Chẳng may… chẳng may gã có chút tình cảm với lão phu?

Bản vương bị cái điều “chẳng may” đấy bám riết, vừa mâu thuẫn vừa băn khoăn, vật vã đến giữa trưa, lần đầu tiên trong đời quyết định dũng cảm một hồi, thử đi dò xét một phen tâm ý của tên đó. Nếu “chẳng may” không đúng, bản vương có thể chết tâm hoàn toàn, an tâm đi theo con đường làm Hồng Nương.

Lão phu chọn một phương án rất bình an rất bí mật.

Bản vương chạy đến rừng trúc, đốn ngã một cây trúc lớn, sau đó chặt làm mười sáu khúc, làm thành mười sáu cái chén.

Bản vương dùng chủy thủ Vân Châu tặng khắc lên một cái chén câu “Rượu rót lòng buồn hóa lệ tương tư” (Tô Mạc Già – Phạm Trọng Yêm – người dịch Châu Hải Đường). Những cái chén trúc khác, bản vương khắc qua loa mấy câu ” Đào hoa đầm thẳm sâu ngàn thước, khó sánh tình Uông tiễn biệt bản vương “(Tặng Uông Luân – Lý Bạch – người dịch Laonongthoicom.net ), ” Năm năm tháng tháng hoa chẳng đổi, tháng tháng năm năm người khác rồi ” (Thơ vịnh ông đầu bạc – Lưu Hi Di).

Bản vương dự định đưa cái chén “lệ tương tư” cho Vân Châu, sau đó hỏi tên đó một câu. Nếu để phàm thường bản vương khó mà nói được câu đấy ra lời. Trên bàn tức thì xuất hiện mười sáu cái chén, bản vương chỉ nhìn chăm chú cái chén ở giữa, hận không thể khắc luôn câu muốn hỏi lên chén, bản vương rất sợ đến lúc đấy căng thẳng quá không thể thốt ra lời.

Đột nhiên, Tiểu Hà Bao thò đầu qua cửa sổ, sửng sốt nhìn một loạt chén trúc trên bàn lão phu, hỏi: “Tiểu thư, cô gieo quẻ sao?”

Bản vương kinh hoàng trong lòng, vội cười khan: “Haha, bản vương định tặng các ca ca làm chén uống nước.” Dứt lời, vội vàng cầm cái chén “lệ tương tư” nhét vào ống tay áo, câu thơ khắc trên đấy ngàn vạn lần không thể để Tiểu Hà Bao trông thấy, nếu không nhất định cô bé sẽ đi khắp Tiêu Dao Môn hỏi mọi người câu thơ đấy có ý nghĩa gì.

Tiểu Hà Bao khẽ thở dài nói: “Haizzz, mọi người trong Tiêu Dao môn đều suy nghĩ chu đáo như tiểu thư thì tốt biết bao, chén trúc chắc chắn khó vỡ hơn chén sứ nhiều.”

Bản vương lúng túng nhặt những cái chén còn lại, những cái chén này chỉ là ngụy trang, để che chắn cho “lệ tương tư”. Nếu Vân Châu đón nhận tâm ý của bản vương, những cái chén này có tặng hay không cũng như nhau, nếu tên đó không đón nhận tâm ý của bản vương, những cái chén này sẽ phát huy công dụng.

Ta đây lên tinh thần, bữa tối ăn qua loa, khi tịch dương hòa cùng màn đêm, ta đây cầm cái chén, đến phòng Vân Châu với tâm trạng “gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi không trở về”. (thơ Kinh Kha làm trước khi lên đường đi ám sát Tần Thủy Hoàng)

Hắn bản vương đang đứng trước bàn cầm bút vẽ tranh. Chậu đỗ quyên đỏ tươi khoe sắc trước cửa sổ, trên bàn trải một tờ giấy Tuyên Thành, một con tỳ hưu nhỏ bằng ngọc thạch chặn tờ giấy. Hắn bản vương đang vẽ tranh, trong mắt bản vương hắn bản vương chính là tranh.

Bản vương cố lấy dũng khí nói: “Ca ca, sinh nhật muội, các huynh đều tặng quà, muội… muội cũng có quà tặng lại mọi người.”

GÃ đặt bút, quay đầu nhìn lão phu.

Ánh mắt của hắn trong suốt như suối sâu, không nhiễm chút bụi trần. Đối diện ánh mắt hắn khiến ta đây thấy bối rối, vì vậy vội lắp bắp câu hỏi đã chuẩn bị: “Muội đưa cả đời này cho huynh, huynh nghĩ sao?” (chữ “chén” và “đời” phát âm gần giống nhau)

Lão phu nói xong liền dứt khoát đưa cái chén ra.

Khoảnh khắc đấy như dài đến vô tận, hắn lão phu chỉ cách lão phu một gang tay, mà như thiên sơn vạn thủy, trái tim lão phu như chim ưng tung cách bỗng nhiên lạc giữa tầng trời.

Hắn yên lặng nhận cái chén trong tay bản vương, nhìn kỹ một hồi rồi thấp giọng nói: “Chén này không tệ, muội khéo tay lắm.”

Chỉ một câu sơ sài đấy thôi sao? Hàng lông mày chẳng nhúc nhích mảy may?

Nhiệt độ trên mặt lão phu nhanh chóng biến mất, lão phu nhìn hắn lão phu chấn kinh, bàn tay trống rỗng, cõi lòng hụt hẫng như rơi xuống vực sâu.

Hắn ta đây đưa mắt nhìn ta đây, dừng một chút rồi nói: “Tiểu Mạt, muội tặng mỗi sư ca một cái chén sao?”

Bản vương vô tình nói tiếng “vâng”. Xem ra bản vương tự chừa đường lui là rất đúng, thăm dò thất bại, bản vương còn có thể lấy cớ tặng mỗi sư ca một cái chén, nhờ thế che dấu chuyện này.

Tên đó “A” một tiếng, xoay cái chén một vòng, sau đó đặt lên bàn.

Bản tọa khẽ thở dài một hơi, dường như tất cả dũng khí, khí lực toàn thân và hy vọng đều theo cái khẽ thở dài này lên chín tầng mây, chẳng còn lại gì.

Ta đây nhìn “cả đời” trên bàn, vô cùng cực thất vọng. Đột nhiên, ta đây phát hiện ra mình bị Tiểu Hà Bao làm giật mình nên cầm nhầm, đáng lẽ định tặng tên đó cái chén “lệ tương tư” thì lại thành cái chén “Tặng Uông Luân”, nhưng ta đây đã nói rất rõ ràng, cố ý nói “một chén” thành “cả đời”, sao tên đó có thể không hiểu? TÊN ĐÓ thông minh thế cơ mà.

TÊN ĐÓ vờ như không hiểu, một câu nói gạt câu hỏi của ta đây, như gió thu thổi bay lá vàng.

Bản vương hoàn toàn hết hy vọng, đúng là hắn bản vương không có ý với bản vương. Lần đầu tiên trong đời bản vương lấy hết dũng khí thổ lộ tâm tư, cứ như vậy tan thành tro bụi.

Haizzz, nước trôi hoa rụng xuân qua đó, trời đất miên man (Lãng đào sa lệnh – Lý Dục). Ta đây ngao ngán thất vọng ra khỏi phòng hắn, đem những cái chén còn lại đi tặng các ca ca khác qua loa cho xong, buồn bực đi ngủ.

Ngủ xong, bản vương rút kinh nghiệm xương máu, rốt cuộc tỉnh táo. Chỉ có thiếu nữ như tiên nữ mới xứng đôi với hắn, bản vương phải biết thân biết phận, chịu khó làm Hồng Nương. Vở kịch nào cũng chỉ có một nữ chính, những người khác chỉ làm nền.

Thích một người không nhất định phải sánh đôi cùng tên đó, có thể thấy tên đó hạnh phúc mỹ mãn cũng là một loại hạnh phúc, nếu tương lai tên đó hạnh phúc, lúc nhìn người vợ đẹp như tiên nữ có thể thi thoảng nghĩ đến bản vương, bản vương đây đã thỏa mãn rồi. Bản vương chỉ có thể tự an ủi mình như vậy, bản vương cảm thấy một ngày tự an ủi mình hai mươi lần, tự an ủi đến khi mình chết lặng là được, bởi vì những lúc luyện công, chân tê rồi thì không còn biết đau.

Bản tọa cứ ngồi choáng váng trong phòng. Ngoài trời tối đen cũng chẳng thiết lên đèn, lòng trống rỗng như chén trúc không.

Hắn chỉ nhận một cái chén, nhưng thứ lão phu muốn tặng là cả đời, haizzz.

Tiểu Hà Bao đi vào, thấy ta đây ngồi trong phòng tối đen thì giật mình.

“Tiểu thư, sao cô không thắp đèn?”

Ta đây khẽ thở dài một hơi, giọng ngao ngán: “Tiết kiệm dầu thắp đèn đi, cũng đâu có ai nhìn.”

“Ai nói không ai nhìn cô, em ngày nào cũng nhìn, càng nhìn càng thấy cô đẹp, mỗi lần cô đi tắm, em đều thấy như Dương Quý phi đi tắm.”

Dương Quý phi đi tắm! Ta đây thấy trước mắt tối sầm, lòng đau đớn, run run mà hỏi: “Tiểu Hà Bao, ta đây béo thế sao?”

Tiểu Hà Bao vội nói: “Tiểu thư cô hiểu lầm rồi. Dương Quý phi đi tắm là nói da cô trắng mịn nõn nà, không phải nói cô béo. Dáng người tiểu thư, thon chỗ cần thon, đầy chỗ cần đầy, rất gợi cảm rất tuyệt vời.” Dứt lời cô bé còn nuốt nước bọt.

Trái tim chết lặng của lão phu từ từ đập lại.

Tiểu Hà Bao vừa nói, vừa nhìn ngực bản vương chăm chú đầy hâm mộ, bản vương vội dùng tay che ngực. Bé gái kia sao có thể thiếu tế nhị như thế? Quả nhiên là ở Tiêu Dao môn lâu, có chút nhanh nhẹn dũng mãnh cởi mở.

Tiểu Hà Bao lại nói: “Tiểu thư, thật ra cô rất xinh đẹp, nhưng cô ăn mặc thế này chẳng coi được chút nào, các cụ nói người đẹp vì lụa, cô thử mấy bộ xiêm gã kia đi?”

Lão phu biết cô bé nói đến mấy bộ xiêm gã trong bọc, đúng là kiểu dáng đẹp chất vải tốt, nhưng lão phu chưa từng mặc, những năm trước lão phu đều cho Tiểu Hà Bao, năm nay chưa kịp cho.

Bản tọa vẫn cho rằng, nếu một người không thích bạn, bạn có ăn mặc cầu kỳ cũng có ý nghĩa gì, hắn bản tọa đâu có liếc tới một cái. Trường hợp ngược lại, nếu có ai đó vì vẻ ngoài mà thích bạn, đấy cũng chẳng phải tình cảm thật lòng. Vì lẽ đó, bản tọa chưa từng chú ý chuyện ăn mặc, trước giờ luôn mặc đồng phục như các sư ca, ban đêm đi ra ngoài có thể nói là trai gái khó phân biệt.

Tiểu Hà Bao mè nheo: “Tiểu thư, cô mặc thử một chút đi, mặc thử rồi cởi ra có được không?”

Lão phu tâm tình không vui, lười nói chuyện, lại càng không muốn nhúc nhích. Tiểu Hà Bao thấy lão phu không lên tiếng, liền vui vẻ tới thay quần áo cho lão phu.

Đêm dài nhàm chán, trong lòng trống vắng, bản vương buồn chán muốn chết, phá lệ không phản đối, để mặc Tiểu Hà Bao thay quần áo cho bản vương. Tiểu Hà Bao cởi trường bào Tiêu Dao màu trắng ngà bản vương đang mặc ra, mặc cho bản vương một bộ váy áo chiết eo màu lục.

Thắt lưng xong xuôi, cô bé hớn hở nói: “Tiểu thư, cô đúng là mỹ nhân, mặc bộ này trông khác hẳn.”

Cô bé lại mang gương và nến đến trước mặt lão phu, để lão phu tự nhìn chính mình.

Bản tọa nhìn lướt qua loa, vô tình nói: “Nhìn có khác gì cọng hành buộc giữa cái bắp cải không?”

Tiểu Hà Bao nghẹn giọng, khinh miệt nhìn lão phu nói: “Tiểu thư, cô thật không có mắt thẩm mỹ. Cô xem xiêm hắn này gợi cảm như thế, phô hết cái đẹp, kiểu dáng tuyệt vời. Cô nên mặc thứ này từ lâu rồi mới phải.”

Ta đây cúi đầu nhìn một chút, bộ xiêm tên đó màu lục này chỗ cần ôm thì ôm, chỗ nên thả thì thả, màu sắc tươi tắn thanh tân, chất vải mềm mại, như dòng suối chảy từ núi cao xuống, róc rách qua đất bằng. Khiến người ta đây thon chỗ cần thon, đầy chỗ cần đầy. Tự ta đây đánh giá cũng phải công nhận là, uhm, rất duyên dáng.

Tiểu Hà Bao nhìn lão phu không vút qua, đầy vẻ hâm mộ. Dù cô bé cũng là nữ, lão phu cũng thấy rất mất tự nhiên, rất muốn cởi bộ này ra.

Đột nhiên, ngoài cửa có tiếng Giang Thần: “Tiểu Mạt, bản tọa vào nhé.”

Ta đây ngây ngốc, ta đây mời tên đó đến khi nào?

Tiểu Hà Bao xoay người mở cửa, Giang Thần ung dung vào phòng.

HẮN đột nhiên như bị điểm huyệt, sững sờ đứng đó. Có điều dù người không nhúc nhích, nhưng ánh mắt hắn lóng lánh như sao, có phần giống ánh mắt Tiểu Hà Bao, lại có phần không giống, không giống ở chỗ nào bản tọa cũng không nói rõ được.

Ta đây bị tên đó nhìn đến mất tự nhiên, ta đây vốn quen mặc trang phục rộng rãi của Tiêu Dao môn, rất không thoải mái với thứ xiêm gã này.

Bản vương ho khan một tiếng: “Huynh đến có chuyện gì sao?”

Tên đó như được gọi hồn trở về, ngẩn người một phen, tươi cười đi tới, trong tay cầm một chén trúc.

“Tiểu Mạt, không thể ngờ, muội vẫn thầm thương trộm nhớ lão phu.”

Bản vương run bắn, vội nói: “Không! Không bao giờ!”

GÃ cười cười, ngón tay thon dài chỉ vào câu thơ trên cái chén trúc, dịu dàng nói: “Muội xem, rượu rót lòng buồn hóa lệ tương tư.”

Ta đây hít một hơi, choáng váng. Sao lại trùng hợp thế, cái chén “lệ tương tư” hóa ra là đến tay tên đó sao?

Hắn bản vương ung dung với vẻ bằng chứng rành rành khó mà chối cãi, lại nói một câu: “Bản vương sửng sốt quá mức, không thể tin được, cố ý chạy đến phòng Vân Châu, hỏi thăm hắn bản vương. Thì ra cái chén trúc muội tặng hắn bản vương khắc câu thơ trong bài Tặng Uông Luân của Lý Bạch.”

Bản vương lại hít một hơi, cắn răng hỏi: “Huynh đi hỏi Vân Châu?”

GÃ gật gật đầu, cười híp mắt: “Đúng, bản tọa còn đi hỏi tất cả các ca ca đệ khác, thì ra, chỉ có một cái chén “lệ tương tư”, muội chỉ tặng riêng bản tọa. Tình cảm đấy, bản tọa… bản tọa không có gì báo đáp, chỉ có thể đêm khuya đến đây…” GÃ dừng lại không nói vội, nhìn bản tọa đưa tình, đôi môi khẽ mím thành một nụ cười dịu dàng như gió xuân.

Đêm khuya đến đây làm gì? Bản tọa sợ muốn ngừng thở.

Hắn cười càng thêm đưa tình, sóng mắt càng thêm chan chứa.

Lão phu nhìn mồm tên đó chằm chằm, chỉ sợ tên đó mở mồm sẽ thốt ra bốn chữ “lấy thân báo đáp”, may mắn làm sao, tên đó nói ‘thể hiện tâm ý” .

Bản tọa thở phào nhẹ nhõm, A Di Đà Phật!

HẮN tỏ vẻ dùng tình lay động, dùng lý giúp người hiểu rõ, buồn bã nói: “Bản tọa cảm thấy dùng phương pháp uyển chuyển văn nhã này thật tốt hơn nhiều. Sáng hôm nay, trước mặt các ca ca đệ, muội cưỡng ép bản tọa như thế, bản tọa thật sự khó mà thuận theo, bản tọa là đàn ông, chuyện mất mặt thế, muội bảo bản tọa phải làm thế nào?”

HẮN cười như xuân, lão phu vừa nghĩ tới cái dáng vẻ tiết liệt buổi sáng, lại nghĩ tới chuyện hắn cầm chén “lệ tương tư” đi khắp nơi rêu rao, lão phu… lão phu không thể nhịn được nữa, bèn dùng chiêu Phong Quyển Tàn Vân (gió cuốn mây tan) đá hắn một cái.

Không ngờ được, cú đá ác liệt đấy vừa có thanh vừa có sắc. Một tiếng roẹt vang lên, bắp chân ta đây lộ ra vì váy rách.

Lão phu ngây dại, rốt cuộc đã hiểu tại sao trang phục của Tiêu Dao môn lại làm rộng rãi như thế.

Tiểu Hà Bao vỗ tay gọi: “Giang công tử mau nhìn, da tiểu thư nhà em trắng không!”

Lão phu chật vật che váy, mặt đỏ tới mang tai trợn mắt với Tiểu Hà Bao. Rốt cuộc cô bé là nha hoàn của ai?

Giang Thần khẽ lùi ra cửa, cười như có như không xem xét bản vương: “Tiểu Mạt, muội sáng chọc ghẹo, tối sắc dụ, là muốn khảo nghiệm định lực của bản vương sao?”

Bản tọa choáng váng, câm nín nghẹn ngào, vội đóng cửa bằng tốc độ nhanh nhất có thể, bản tọa không khảo nghiệm cậu, bản tọa trốn cậu còn không được đây?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8