Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 8: Bướng bỉnh

Cập nhật lúc: 2026-09-12 03:30:52 | Lượt xem: 3

Sáng hôm sau, Vũ Hiên Viện nhao nhác phi phàm. Hào kiệt các nơi chuyện trò vui vẻ hòa đồng, căn bản không giống lời đồn giang hồ hiểm ác. Từ khi Viễn Chiếu đại sư đức cao vọng trọng được mọi người bầu làm minh chủ võ lâm, đại hội võ lâm đã nhiều năm không cử hành. Chuyện trong giang hồ, lão nhân gia xử lý công bằng không thiên vị, có tình có lý, ai nấy đều kính trọng ngưỡng mộ. Vì thế sinh nhật của lão nhân gia nhao nhác long trọng không thua gì đại hội võ lâm.

Sảnh lớn, mọi người lần lượt tặng lễ tỏ tâm ý, Viễn Chiếu đại sư cười ha hả chắp tay nói: “Mọi người thật khách sáo. Lão hủ vốn muốn mượn sinh nhật mời mọi người tụ họp đông vui một lần, mọi người còn mang lễ vật đến thế này thật khiến lão hủ ngại ngùng.”

Một vị của Vô Nhai phái tức thì lên tiếng: “Viễn Chiếu đại sư không thể nói vậy, dù lão nhân gia người có không phải minh chủ, vãn bối chúng bản vương cũng phải hiếu kính tỏ tâm ý. Mọi người nói đúng không?” Tức thì có tiếng người lao xao tán thành.

Tiểu vương gia phủ Hoài An cười nói: “Mấy năm nay, giang hồ gió êm sóng lặng, Viễn Chiếu đại sư đã tốn không ít tâm lực.”

“Đúng thế đúng thế.” Mọi người lại tán thành lao xao.

Bản vương nhìn xung quanh tiểu vương gia, tại sao không thấy tiểu quận chúa? Kỳ quái, chẳng lẽ đi rồi? Bản vương vốn đang háo hức được chiêm ngưỡng phong thái cốt cách của tiểu thư khuê các quý tộc hậu duệ hoàng gia trong truyền thuyết mà, thật là tiếc nuối.

Chỉ chốc lát sau, tiệc rượu được dọn ra, mọi người ngồi xuống theo thứ tự. Tiểu vương gia ngồi bên cạnh Viễn Chiếu đại sư, hắn bản tọa mặc trường bào gấm màu vàng nhạt, giữa một đám hào kiệt mặc toàn màu đen, xanh đậm, màu tro, hắn bản tọa như một đóa hoa cúc giữa bụi gai xù xì, hoàn toàn xa lạ, hoàn toàn mềm mại.

Bởi vì Viễn Chiếu đại sư là cư sĩ tu luyện tại gia, khách mời lại có phái Thiếu Lâm và Võ Đang, vì thế các món ăn bầy lên đều là món chay. Nhưng tụ hội thế này, người trong giang hồ lấy rượu làm vui, vì vậy Viễn Chiếu đại sư lại linh động một lần, làm tiệc có rượu. Vừa mở bình mùi rượu đã say sưa, chúng hào kiệt thoải mái chè chén.

Lão phu trời sinh yếu đuối, đặc biệt nhạy cảm với mùi rượu, vừa ngửi liền đau đầu, vì vậy lặng lẽ xin phép sư tôn, sau đó lui trước.

Trong vườn cảnh xuân quyến rũ, hoa nở rực rỡ, bướm ong vờn quanh. Lão phu đi dọc theo hành lang chậm rãi đi về Trúc Trí Viện.

Khi đi ngang qua hoa viên của Bồng Lai Các, đột nhiên nghe thấy một giọng nói lảnh lót.

Bản tọa đưa mắt nhìn qua, thấy trong Bồng Lai Các có một thiếu nữ trẻ tuổi đang ngồi, khí chất cao quý, xiêm hắn lộng lẫy, có điều đang bực tức nên vẻ mặt hơi dữ dằn. Sau lưng cô ấy có hai nha hoàn đang đứng, trước mặt là một nha hoàn đang quỳ. Khí thế đó, lẽ nào cô ấy là tiểu quận chúa? Viễn Chiếu đại sư cố ý sắp xếp cô ấy dùng cơm riêng ở đây, không cần chung đụng với quần hùng, lão nhân gia đúng là suy nghĩ chu đáo.

Nha hoàn đang quỳ vừa khóc nức nở vừa nói: “Quận chúa bớt giận, nô tỳ đã đi xem, trong nhà bếp thật sự không có món mặn nào.”

“Nha đầu kia chết tiệt kia, đối phương không biết xuống núi mua sao? Thứ đồ ăn cho thỏ này ta đây ăn thế nào được?”

Choang một tiếng, tất cả bát đĩa trên bàn bị hất hết xuống đất, thức ăn nước canh hắt hết lên người nha hoàn kia.

Lão phu cau mày than thở, tính tình tiểu quận chúa có thể miêu tả thế này: ớt chỉ thiên chấm ớt chưng trộn tinh dầu mù tạt.

“Quận chúa bớt giận, nô tỳ đi ngay.”

“Trong vòng một khắc mà không về lão phu lấy mạng ngươi lão phu!”

Nha hoàn kia liều mạng dập đầu: “Quận chúa tha mạng. Xin quận chúa cho thêm chút thời gian, nô tỳ sợ không thể quay về trong một khắc được.”

Tiểu quận chúa nhấc chân đá, giận dữ quát lên: “Tiểu cô nương chết tiệt! Còn không đi mau!”

Lão phu không thể trơ mắt đứng nhìn nữa, quận chúa này ghê gớm quá. Xuống núi rồi còn đi mua đồ ăn, có là chim cũng phải bay mất một khắc.

Bản tọa rảo bước về phía đấy lên tiếng: “Quận chúa, với khoảng cách từ đây xuống chân núi, có là khinh công thượng thừa cũng mất nửa thời gian cả đi lẫn về. Cô bé này chỉ là một nha hoàn, cô có trói cô bé lại, thả lăn xuống chân núi cũng mất nửa thời gian.”

Nếu cô ấy không phải quận chúa, ta đây sẽ giáo huấn một phen. Nhưng nghĩ đến thân phận của cô ấy, ta đây sẽ bền bỉ chút để không gây phiền phức cho thầy, ta đây cố gắng nhẫn nhịn, nói giọng vui tươi, tỏ vẻ hiền lành khiêm tốn, nhưng chỉ là mặt nóng áp mông lạnh thôi.

Cô lão phu lạnh lùng lườm lão phu, hừ rồi nói: “Đối phương là ai? Mà nhúng mũi vào việc của người khác!”

Bản vương nhẫn nhịn, cười hai tiếng thi lễ: “Bản vương là môn sinh Tiêu Dao môn.”

Cô ta đây nhếch mép liếc ta đây: “Tiêu Dao môn lại có môn đồ như cậu sao? Bộ dạng của cậu cách hai chữ Tiêu Dao quá xa.”

Bản vương khẽ gật đầu cười theo: “Quận chúa nói rất đúng, tiểu nhân không tiêu dao chút nào, cùng lắm chỉ là lang thang, ha ha.” Bản vương vốn rất hài hước mà.

Dường như việc lão phu hạ mình khiến cô ấy hài lòng, không lớn tiếng với lão phu nữa, quay lại đá nha hoàn kia một cái, lạnh lùng nói: “Còn không đi mau.”

Tiểu nha hoàn nửa mặt trắng bệch, nửa mặt bị đá nên đỏ lừ, cúi đầu run rẩy. Ta đây nhìn mà lòng khó chịu, mỗi lần nhìn thấy tiểu cô gái thân thế cơ khổ bị ức h**p, ta đây không khỏi liên tưởng đến hoàn cảnh bản thân, không nhịn được mà ra tay. Tiểu Hà Bao cũng được ta đây cứu như vậy. Nhưng thân phận của “ác bá” ức h**p tiểu nha hoàn này không bình thường, ta đây phải nhẫn nhịn, dùng trí tuệ.

Bản tọa cười nịnh bợ: “Quận chúa, hay để bản tọa kiếm cho cô một con gà rừng, gà rừng nướng đặc biệt thơm ngon.”

Cô bản tọa nhướng mày, có vẻ động lòng.

Bản vương lại nói tiếp: “Quận chúa, quanh đây toàn người miền núi, có xuống chân núi cũng chẳng kiếm được món gì tử tế, còn tốn thời gian. Sư ca của bản vương rất thạo nướng gà rừng, cô chờ một lát, bản vương đi gọi hắn bản vương đến.”

Mặt cô ta đây có vẻ hòa hoãn hơn: “Vậy cậu đi nhanh đi.”

Lão phu nhanh chóng quay về chỗ tiệc, len lén kéo Giang Thần đi. TÊN ĐÓ đã uống tương đối, càng thêm phong lưu phóng khoáng, thật là sắc như mỹ ngọc, mắt như sóng xuân, càng thu hút, càng ưa nhìn.

Lão phu vội nói: “Mau đi săn một con gà rừng, rồi muội sẽ đa tạ huynh!”

Tên đó cười một tiếng: “Để làm gì? Muội muốn ăn sao?”

Bản vương không còn thời gian kể tỉ mỉ, vội nói: “Vâng, nhanh đi, chuẩn bị xong mang đến hoa viên sau Bồng Lai Các tìm muội.”

Bản tọa quay đầu trở lại Bồng Lai Các, lo lắng không biết tiểu quận chúa có trút giận lên nha hoàn kia không.

Đến Bồng Lai các, nha hoàn kia vẫn đang quỳ trên đất, quét dọn mảnh vỡ và thức ăn. Cô ấy dùng tay trần nhặt mảnh vỡ, tiều tụy như lá cây, không biết tại sao lão phu nhìn mà xót xa, hốc mắt ướt nhòe. Nếu không phải lão phu may mắn được thầy nuôi dạy, chỉ sợ cũng sẽ lưu lạc đến tình cảnh này?

Hai nha hoàn khác đang quạt cho tiểu quận chúa, cô ta đây nôn nóng hỏi: “Lúc nào mới có?”

Lão phu vội nói: “Nhanh thôi nhanh thôi.”

Bản tọa rất tin tưởng vào sự nhanh nhẹn của Giang Thần, bản tọa từng nói, thi thoảng mới cảm nhận được ưu điểm của hắn bản tọa một lần, trên cơ bản là những lúc hắn bản tọa làm thịt thú rừng cho bản tọa ăn. Nhưng hắn bản tọa cũng lười, vì thế mấy tháng mới làm cho bản tọa một lần. Vì thế bản tọa nói nửa năm mới cảm động một lần trên cơ bản là chính xác, không hề sai.

Chỉ chốc lát sau đã thấy Giang Thần đi tới, tay cầm một túi tiền, sao nhanh vậy nhỉ? Bản tọa cũng thấy cái túi tiền kia không giống cất giấu gà rừng?

Giang Thần thấy trong Bồng Lai Các có người khác, dường như mất hứng.

Bản tọa vội vàng tiến tới cười hì hì: “Nhanh thỉnh an quận chúa. Quận chúa không quen ăn chay, muốn ăn món mặn, muội đã tiến cử huynh với quận chúa.”

GÃ run lên, ánh mắt lạnh ngắt, liếc bản vương một lượt, tiến lên hai bước miễn cưỡng chắp tay: “Thỉnh an quận chúa.”

Tiểu quận chúa vừa thấy hắn bản vương thái độ liền dịu đi, mày cũng bớt nhíu. Haizzz, sắc đẹp của Giang sư ca quả là đánh đâu thắng đó. Bản vương chợt nghĩ, nếu bên cạnh tiểu quận chúa có thêm mấy mỹ nam tử như Giang sư ca và Vân sư ca thì chắc cô bản vương sẽ dễ tính hơn nhiều.

Tiểu quận chúa đánh giá tên đó, hỏi: “Cậu là đầu bếp?”

Haizzz, cả tiếng động cũng khác hẳn lúc mắng mỏ nha hoàn, dịu dàng nhẹ nhàng còn mềm mỏng.

Đầu bếp! Giang Thần vốn đã không vui mặt lại tối tăm thêm. Bản vương không nhịn được cười ra tiếng, vội nói: “Tên đó là ca ca của bản vương, gà rừng tên đó nướng thật sự là mỹ vị nhân gian. Giang Thần huynh nhanh một chút, quận chúa đói bụng.”

Giang Thần lạnh lùng nghiêm mặt liếc mắt nhìn lão phu, lại nhìn tiểu nha hoàn đang dọn mảnh vỡ và thức ăn, nói với tiểu quận chúa: “Nếu quận chúa tới để chúc thọ Viễn Chiếu đại sư, thì nên biết Viễn Chiếu đại sư là cư sĩ, vốn ăn chay. Quận chúa không quen được đồ ăn thức uống ở đây thì nên quay về ngay nhanh chóng, thật sự không nên sát sinh ăn mặn trong nhà Viễn Chiếu đại sư, làm thế thật chẳng có chút thành ý chúc thọ nào.”

Tiểu quận chúa biến sắc, lão phu cũng biến sắc, hận không thể vo viên những lời Giang Thần vừa nói ấn trở lại mồm tên đó.

Quả nhiên, tiểu quận chúa nổi giận! Cô ấy giơ ngón tay ngọc, bực tức mà nói: “Cậu… cậu thật to gan.”

Dáng vẻ dịu dàng xinh đẹp tuyệt trần của cô lão phu chỉ được chốc lát liền lộ nguyên hình, xem ra giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, sắc đẹp trước mặt cũng không tác động được.

Giang Thần chắp tay: “Tại hạ không dám, cáo từ.” Dứt lời, tên đó phẩy tay áo, xoay người bỏ đi, ba phần phóng khoáng bảy phần bướng bỉnh.

Hắn cũng giận rồi. Lão phu vốn không thích thị phi, một mực giữ hoà khí ước gì thiên hạ thái bình. Nhưng, cả hai vị trước mắt đều không ai kém ai, kỳ phùng địch thủ khiến tình huống tụt dốc, lão phu chợt vã mồ hôi lạnh.

Giang Thần vừa nhấc chân định bỏ đi. Ta đây vội vàng đuổi kịp, kéo tay hắn thấp tiếng nói: “Giang Thần, cô ta đây là quận chúa, đừng bướng bỉnh, nhanh làm theo ý cô ta đây.”

Tên đó nhìn lão phu, nói rõ ràng: “Quận chúa thì sao, may mắn sinh nơi phú quý, cũng chỉ hai con mắt như bao người, nhưng tính tình thì thật sự hơn nhiều!”

Bản vương thì thầm chỉ sợ quận chúa nghe thấy, tên đó lại nói rõ ràng như chỉ sợ quận chúa không nghe thấy!

Bản tọa sợ hãi quay đầu nhìn tiểu quận chúa, mặt cô bản tọa tái xanh. Nha hoàn đứng sau trắng bệch rất nghiêm trọng, ngơ ngác nhìn Giang Thần, như thể muốn nói ngươi bản tọa chết chắc rồi.

Lão phu âm thầm hít vào.

Giang Thần phẩy tay áo bỏ đi.

Tên này phẩy tay áo bỏ đi với bản vương nhiều thành quen rồi, trước mặt tiểu quận chúa cũng dám phẩy tay áo bỏ đi, đúng là ăn gam hùm mật gấu. Bản vương hít một hơi lạnh, vừa nghiến răng vừa bội phục.

Tiểu quận chúa quát lớn một tiếng: “Cậu quay lại cho bản tọa.”

Tiếng hét đấy khiến tai lão phu phát đau, Giang Thần như không nghe thấy, tiếp tục xoải bước đi tới.

Bản tọa vội vàng đuổi theo kéo tay áo hắn, dưới tình thế cấp bách, bản tọa véo thật mạnh vào tay hắn.

Tên đó nhìn lão phu: “Muội s* s**ng lão phu làm gì?”

Bản vương đỏ mặt, vội đẩy tay hắn ra. Véo và sờ khác nhau rất nhiều, ý nghĩa cũng khác hoàn toàn, nhưng giờ không phải lúc giải thích cho hắn sự khác nhau giữa véo và sờ.

Hắn đột nhiên nở nụ cười, dịu dàng nói: “Tiểu Mạt, muội muốn ăn gì, chúng bản vương ra sau núi câu cá nướng ăn nhé?”

Chẳng phải là cố tình chọc giận quận chúa sao? Bản vương cắn răng chỉ muốn nướng tên đó lên ăn! Bản vương âm thầm hối hận, chỉ vì nhất thời mềm lòng, muốn giúp nha hoàn kia, giờ liên lụy cả mình và Giang Thần, có khi một lát nữa liên lụy đến cả thầy mất.

Vừa nghĩ đến đấy, có hai người đi tới từ hướng đối diện, là sư phụ và Vân Châu, ta đây vã mồ hôi, sư phụ từng dặn cách xa người của triều đình, giờ thì hay rồi, ta đây tự động đưa thân đến cửa không nói, còn bị cửa kẹp trúng.

Thầy nhíu mày, từ xa đã hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Sư tôn, chuyện…này, nói ra thì dài dòng.”

Bản vương đang định kể lại, tiểu quận chúa đã đi huỳnh huỵch đến.

“Tử Chiêu, huynh tới đúng lúc lắm, Tiêu Dao môn lại có kẻ thế này sao!”

Lão phu nhìn Vân Châu thi lễ với tiểu quận chúa, thì ra họ quen nhau từ lâu. Thì ra Vân Châu có tên chữ, là Tử Chiêu.

Vân Châu mỉm cười: “Quận chúa, không biết lũ người kia đắc tội cô thế nào?”

Tên đó ít khi cười nên nụ cười đẹp khó mà tưởng tượng, như ngàn dặm núi băng, như mây tan trăng tỏ, chiếu sáng nhân gian.

Đáng tiếc, nụ cười đấy không dành cho lão phu. Lão phu ngập ngừng nuốt nước miếng, lòng như bị đá đè.

Tiểu quận chúa giơ tay chỉ thẳng vào mặt bản vương, hừ nói: “Để con bé gái vô giáo dục này nói!”

Bản vương ngẩn người, lòng bùng lửa giận, người khác nói bản vương thế nào cũng được, nhưng bản vương kị nhất là “vô giáo dục”. Dù bản vương tốt tính cũng không nhẫn nhịn được nữa, lạnh lùng nói: “Bản vương không có gì để nói, quận chúa muốn thế nào thì như thế, chúng bản vương không phản đối.”

Quận chúa dậm chân: “Tử Chiêu, hai tên này ức h**p lão phu.”

Bản tọa nghe hai chữ “Tử Chiêu”, nhìn tiểu quận chúa giận mà như không giận, mắng mà như không mắng, ghen tuông bốc l*n đ*nh đầu. TÊN ĐÓ có tên chữ mà chưa từng nói với bản tọa. Quận chúa thì rõ ràng là đang làm nũng. Xem ra quan hệ giữa đám người kia không bình thường, nói không chừng, tiểu quận chúa đến đây chúc thọ Viễn Chiếu đại sư là vì muốn gặp gỡ tên đó.

“Quận chúa bớt giận, bản tọa sẽ đưa hai đồ đệ này về chỉ bảo, cáo từ .” Sư phụ rất giỏi bao che khuyết điểm, lôi kéo bản tọa và Giang Thần đi, để Vân Châu lại lo liệu. Cũng tốt, dù sao đám người kia quen biết đã lâu, từ từ hàn huyên đi.

Ta đây ghen tỵ đi theo sư phụ, đột nhiên cảm thấy có vấn đề, ta đây ghen với cô ta đây sao! Haizzz, dừng lại dừng lại.

Trở lại Trúc Trí Viện, bản vương kể lại tỉ mỉ một lượt, thầy vốn định nói bản vương, rồi cũng nhịn xuống, quay đầu đi nói Giang Thần: “Giang thiếu gia, con không thể nhường con gái sao, đấy còn là quận chúa, làm sao chịu chấp nhận.”

Giang Thần không lên tiếng, không có chút ý tứ hối hận nào, đứng đấy hiên ngang cứng cỏi. Bản tọa càng khẳng định, chỉ có Dạ Xoa mới khống chế được hắn bản tọa!

Thầy nhìn tên đó bất đắc dĩ khẽ thở dài một tiếng, chắp tay ra ngoài.

Bản vương thở phào nhẹ nhõm, rót một chén nước, uống nước vào bụng kêu rột rột vì đói, bản vương mới nhớ ra mình chưa ăn gì.

Lão phu nhìn lại, Giang Thần cũng đang nhìn lão phu chăm chú, ánh mắt mơ hồ có chút u uẩn. Trước giờ tên đó tâm cao khí ngạo, bướng bỉnh hơn người, hôm nay rốt cục gặp tiểu quận chúa kỳ phùng địch thủ, đúng là duyên phận.

Bản tọa cười ha hả: “Giang Thần, không phải huynh vừa nói muốn đưa muội ra sau núi nướng cá sao, chúng bản tọa đi thôi?”

Giang Thần xem xét lão phu một hồi: “Lão phu vốn định đưa muội đi, cố ý đến nhà bếp lấy muối. Nhưng giờ lão phu không muốn đi nữa.”

“Sao lạ vậy, không phải chính huynh vừa nói muốn đi sao?”

“Lúc nãy muốn chọc tức nha đầu kia kia mới nói thế, giờ không muốn đi.” Vẻ mặt hắn bản tọa rất khó hiểu, bản tọa chẳng hiểu nổi tại sao hắn bản tọa lại giận.

“Tại sao?”

“Mất hứng.” Hắn bản tọa lạnh lùng buông một câu, xoay người bỏ đi.

Bản tọa trơ mắt nhìn bóng lưng hắn bản tọa mà nghiến răng nghiến lợi, có gì đặc biệt hơn người chứ, không phải chỉ cao lớn một chút, mặt mũi tuấn tú một chút sao. Bản tọa sẽ tìm một Dạ Xoa trừng trị huynh, hừ!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8