Bá Đạo Vương Gia, Điêu Ngoa Công Tử
Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-07-18 00:15:27 | Lượt xem: 8

——————————————————————————–

Màn đêm trong trẻo nhưng lạnh lùng, sương hàn rơi khẽ. Vô nguyệt, hữu phong.

Một bóng người trông tư thái có lẽ một tên sát thủ hạng hai xuất hiện tại nơi lơ là phòng bị nhất trong Cảnh Dương Vương phủ – trên nóc nhà! Ha ha, đây là lần đâu tiên Đại Đao Vương ngũ hắn lão phu được nhận nhiệm vụ, mục đích chính là thâu hương thiết ngọc, giết người diệt khẩu, đem cái tên đầu sỏ Lãnh Tà Dương tự nhiên xuất hiện trong vương phủ gần đây khiến xã hội rung chuyển bất an, đồng nghiệp nam nữ bạo tăng dân cư Đại Minh vương triều bắt đầu xuất hiện tình trạng mãi quốc….chặt ra làm trăm mãnh

Nghĩ lại, hắn đường đường Vương Ngũ, vì giang sơn xã tắc của Đại Minh triều vì dân cư của Đại Minh triều cư nhiên chỉ lấy của thượng thư đại nhân có 5000 hai lượng bạc mà chấp nhận tráng án tử này! Vương Ngũ hắn thật sự là phẩm cách cao thượng, Đại Minh rộng lớn cũng tìm không ra người thứ hai!! Ha ha ~~~

Chuyển cảnh, bên trong gian phòng!

Lãnh Tà Dương thân thể cứng ngắc, ánh mắt cũng không dám chớp lấy một cái, vừa rồi tên đó nghe thấy cái gì?! Lão phu yêu ngươi lão phu?! Quả thật là ba chữ đó ư??? Tên đó, thật sự muốn khóc!

Nhìn khuôn mặt Lãnh Tà Dương lộ vẻ sầu não cùng mi mắt hơi hơi ướt át, Lãng Tà vui sướng, đang vươn tay chuẩn bị vừa ôm chặt lấy mỹ nhân vào lòng vừa hôn! Đột nhiên Lãnh Tà Dương đi trước hắn bản tọa một bước hét lên thật chói tai: “A a a a a “

Âm thanh xuyên thủng bầu trời, có thể sánh bằng sấm sét!

Trên nóc nhà một bóng người tối đen chịu không được âm lượng cao như vậy lảo đảo một cái suýt nữa ngã sấp xuống! Vương Ngũ kinh hãi ôm lấy b* ng*c: “Nguy ngập thật nguy ngập a! Khó trách thị lang đại nhân chịu trả cái giá 5000 hai, nguyên lai Lãnh Tà Dương này cư nhiên nội lực thâm hậu như thế, còn am hiểu tinh tường mật công của võ lâm: sư tử hống! Quả nhiên không phải là nhân vật phàm thường a!

Một bên chịu đựng lỗ tai bị ngược đãi, Lãng Tà vỗ nhẹ lên khuôn mặt Lãnh Tà Dương: “Uy, đối phương không sao chứ?” Kỳ thật câu hắn muốn nói chính là: đối phương không trúng tà chứ……

Lãnh Tà Dương cực kỳ bi phẫn nhìn gã một cái, giống như gã vừa mới làm một chuyện đại hoại gì đó tội ác tày trời! Lãnh Tà Dương cuồng nộ, ngửa mặt lên trời hét lên: “Mấy đĩnh bạc trắng bóng của bản vương a a a a ——”

Lần này âm lượng rất cao, có thể sánh bằng sóng siêu âm!

Cái vị đang đứng trên nóc nhà kia lần thứ hai lảo đảo một cái, ngã đập mặt xuống đất! Vương Ngũ thật vất vả khôi phục lại dáng đứng sau khi dang hai tay hai chân theo hình chữ đại nằm dài trên mặt đất! Nguyên lai công lực của tên Lãnh Tà Dương này còn lợi hại hơn những gì mình tưởng tượng, cư nhiên có thể liên tiếp chơi hai chiêu sư tử hống, hơn nữa cái sau còn mãnh liệt hơn cái trước…… ( Tạc tử lau mồ hôi ~) xem ra, cẩn thận là trên hết, vì để ngăn ngừa mọi chuyện có thể phát sinh, trước tiên ta đây cứ trốn bên cửa sổ nghe lén địch tình một chút, chuyện còn lại nói sau……

Đại khái cảm thấy được bên trong gian phòng khoảng không nhỏ hẹp, không đủ sức rống hết mọi bi phẫn, Lãnh Tà Dương vọt tới bên cửa sổ dùng sức đẩy cửa sổ ra, hô to: “Thiên a, ngươi lão phu cư nhiên không có mắt như vậy……” Nghĩ lại khi xưa tên đó lấy lời thề son sắc của tên đó đánh cược với lũ nha hoàn cùng đám tiểu tư trong vương phủ để chờ ngày thu gom?! Hôm nay cư nhiên tiền tới rồi nhưng lại lọt vào tay Lãng Tà!

Sau cửa sổ lộ ra một cái bánh mì loại lớn, Vương Ngũ khóc không ra nước mắt!

Lãnh Tà Dương cũng khóc không ra nước mắt, cọc tiền đặt cược này chính là một chung năm a!!! Hơn nữa, chỉ có một mình hắn bản tọa là kiên định cố chấp tin tưởng! Xem ra, hắn bản tọa quả thật là may mắn ngập đầu!

Lãng Tà mẫn tuệ-sâu sắc cảm thấy có điểm không thích hợp, hơn nữa, lại là vô cùng cực không đúng! Tiếng nói trầm xuống, tên đó lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?!” Nghe được câu bày tỏ của tên đó mà thống khổ không muốn sống như vậy sao?!

Lãnh Tà Dương nhìn trời, một tia gió mát thổi qua đầu ngón tay gã, không lưu lại bất cứ thứ gì. GÃ chợt xoay người, bình tĩnh nhìn Lãng Tà.

Lãng Tà bị ánh mắt của gã nhìn chăm chú sợ nổi da gà, rõ ràng gã đường đường là Vương gia, một chủ nhân khiến người người nể sợ, hôm nay cư nhiên lại sinh ra cảm giác mao cốt tủng nhiên! Thật đúng là con mẹ nó, khó chịu! Bất quá, gã chắc chắn sẽ không để cho gã cảm nhận được bản thân gã đang khiếp đảm!

Thế là, dưới ánh nến mờ ảo, hai người ánh mắt cố chấp không ai nhường ai lần thứ hai va chạm giữa không trung tạo ra một màn hỏa hoa vô hình chói mắt!

Vương Ngũ khẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, xem ra hôm nay không nên xuất hành! Vẫn là trở về tuyển cái ngày hoàng đạo khác rồi hẵng tính đi!

Độ ấm bên trong gian phòng càng ngày càng cao. Lãnh Tà Dương từng chữ từng chữ nói ra: “Chúng bản tọa kết hôn!” Đây là phương pháp thứ hai duy nhất cứu lại đống châu báo thân ái của hắn bản tọa! Chỉ cần có được địa vị của nửa chủ nhân trong vương phủ, vậy thì vàng bạc tài bảo trong vương phủ còn không phải toàn bộ đều do hắn bản tọa trông nom sao!

“Không được!” Lời nói khẳng định cực kỳ, hơn nữa ánh mắt khôn khéo lợi dụng tính kế của Lãnh Tà Dương quá mức rõ ràng, huống chi, chuyện thành thân này, đương nhiên hẳn là phải do Lãng Tà tên đó mở miệng trước!

“Tại sao?!” Thấy mình thật sự thua sạch khiến người nam nhân này cao hứng như vậy ư, Lãnh Tà Dương không phục hỏi! Nếu hắn thật sự không đáp ứng, xem ra, hắn ta đây Lãnh Tà Dương chỉ có thể dùng phương pháp duy nhất kia! Đó chính là, quay về Lung Linh Các, trọng thao cựu nghiệp! Điều kiện tiên quyết đương nhiên phải làm, nếu Lung Linh Các còn can đảm nhận hắn ta đây……

“Lão phu nói không được chính là không được!” Uy nghiêm bị mất đi nhiều ngày qua đột nhiên trở về trên người, Lãng Tà đột nhiên cường thế đứng lên!

“……” Chụp lấy bình hoa gần đấy liều mạng ném vào màn đêm tối đen bên ngoài cửa sổ, Lãnh Tà Dương phát tiết kêu to, “Ông trời, ngươi ta đây thật muốn hại chết ta đây a!!”

Bị bình hoa đập trúng ngã xuống đất đầu rơi máu chảy không đứng dậy nổi, Vương Ngũ khóc rống lưu nước mắt, ông trời muốn hại chết gã thì đúng hơn……

Lãnh Tà Dương ngồi lên thành cửa sổ, gió lạnh thổi qua, tìm đường giải quyết chuyện này! Ngày đầu tiên bước vào vương phủ, gã cảm nhận được tiền cảnh khả quan của vương phủ liền quyết định đánh cược để gầy dựng đại nghiệp!

Từ quản gia, thậm chí cho đến lão phu nhân, xuống nữa là tên tiểu tư (sai vặt), thậm chí là tiểu nha hoàn của công chúa, lớn thì phỏng đoán thời tiết của năm đó ngày đó tháng đó, nhỏ thì chơi đoán màu sắc của nữ tiết tên đó (áo lót nữ)…… Mọi việc diễn ra với Lãnh đại công tên đó tử cho tới bây giờ đều là rất thuận lợi, xuất sư nhất định chiến thắng mà trở về, hơn nữa chiếu theo suy đoán của tên đó, cái loại cá tính ương ngạnh chết cũng không chịu mở miệng như Lãng Tà cộng thêm cái tính tình cũng chẳng ưa ngọt ngào mềm dẻo, đáng lý là cả đời cũng sẽ không bao giờ nói ra những lời này!

Vậy mà, vậy mà, tên đó cuối cùng cũng nghe được rồi! Tính cho đến hôm nay tên đó chỉ mới khai đổ (mở cược) không tới ba ngày! Lúc ấy sao mình lại có thể khẳng định Lãng Tà sẽ không nói ra những lời này như vậy?! Hay là, trong lòng mình đã ẩn ẩn chờ đợi nghe hắn nói, bất quá, tình yêu cùng tiền tài không thể chung đường a.

Đúng vậy, ba ngày trước chính mình đã vạn phần khẳng định trong vòng hai tháng này, Lãng Tà tuyệt đối sẽ không nói ra những lời này, còn những người khác, tất cả đều tin tưởng Vương gia của đám người kia nhất định sẽ nói! Đây là tại sao?! Lúc trước mình còn cố ý đề ra tiền cược rất nặng chính là một thua phải chung năm như vậy!! Chẳng lẽ, đây là phá phủ trầm châu* trong tiềm thức của mình?!

Thấy Lãnh Tà Dương sững sờ. Lãng Tà đột nhiên ho khan hai tiếng: “Đương nhiên, nếu đối phương thật sự muốn thành thân với lão phu như vậy…… Chúng lão phu thành thân đi……” (đợi mất nửa ngày, Lãng đại nhân đối phương rốt cuộc đang làm cái gì a!!!!)

Lãnh Tà Dương chưa kịp phục hồi tinh thần lại, nguyên lai mình chính là như vậy a…… Rõ ràng là mình hy vọng sẽ thắng, nếu như mình thắng, phỏng chừng sẽ khóc càng lợi hại hơn a…… Cho nên, hắn thua, thế là liền, giai đại hoan hỉ?! Này là cái thế đạo gì a!!!

“Tà Dương, tuy rằng bản vương không biết đang phát sinh chuyện gì, nhưng là bản vương…… Ai?!” Lời nói cùng thần sắc nguyên bản ôn nhu nhưng chỉ trong thoáng chốc nhanh chóng chuyển biến thành sắc bén, Lãnh Tà Dương chỉ cảm thấy trước mắt chợt lóe, thân ảnh của Lãng Tà đã chẳng biết đi đâu! Hắn bản vương xoay người, nhanh chóng nhìn thấy, trong bóng đêm mông lung, một thanh hàn quang cổ kiếm rạng rỡ sinh huy, hàn quang lóe lên khiến trong lòng hắn bản vương cũng cảm thấy run sợ hoang mang!

Trong vương phủ một cảnh náo nhiệt, người người bận rộn vội vã bẩm báo, nghiêm túc thảo luận tiến hành việc hôn nhân nghi lễ của Vương gia cùng công tử, hơn nữa cũng đã chờ được kẻ cố ý muốn phá hư hôn lễ tốt đẹp của đôi thần tiên quyến lữ! ( sự tình sao lại biến thành như vậy?! Nhìn trời…… Không nói gì……) uy…… Võ……

Toàn bộ thành viên trong vương phủ xuất động!

Lão phu nhân chiếm ngay vị trí chủ thượng, tọa bên cạnh nàng bản tọa chính là Vương phi tương lai Lãnh Tà Dương, người đúng bên cạnh Lãnh Tà Dương chính là người có địa vị được xếp thứ ba trong toàn bộ vương phủ – Cảnh Dương Vương gia Lãng Tà!

Hai lưu nha hoàn bên cạnh mắt lộ ra hung quang, hận không thể đem cái tên đang co rúm người lại giữa mặt đất kia bát bì oạt cốt (lột da róc xương)! Tiếp theo là hai hàng nô bộc tiểu tư giương giương mắt hổ, hận không thể đem cái người đang run rẩy trên mặt đất tỏa cốt dương hôi (bẻ xương đem đốt thành tro)!

Chúng ta đây sẽ không nhân nhượng cái loại người dám đi phá hảo nhân duyên của người khác!!! Ngươi ta đây cái tên chết tiệt này có biết hay không để có thể tổ chức hôn lễ này chúng ta đây đã phải âm thầm chuẩn bị mất bao lâu, lại phải mong đợi bao lâu, thật vất vả mới sắp được bát vân kiến nhật (vén mây thấy lại mặt trời), thế mà ngươi ta đây lại làm kỳ đà cản mũi chặn đầu xe (nguyên văn ‘hoành sáp nhất cước’), ngươi ta đây chán sống sao?!

Vương Ngũ run rẩy a, gã vẫn nhớ rõ năm đó chính mẹ bản tọa của mình đã dạy bảo: “Bất kể ra sao cũng không được đắc tội nữ nhân, nhất là nữ nhân của Cảnh Dương Vương phủ! Không nên hỏi tại sao, ngày sau đối phương tự nhiên sẽ biết!” Hiện tại Vương Ngũ cuối cùng cũng hiểu được, mẹ bản tọa a, ngài thật là có dự kiến trước! Nhi tử lúc này đối với người quả thực bội phục sát đất

Lãnh Tà Dương nhăm nhi món gì đó có vị chua rồi mới hất hất cằm với kẻ đang quỳ rạp dưới đất, dẫn đầu mở kim khẩu: “Uy, người đến là ai, tên gọi là gì, nhà ở phương nào, năm nay bao nhiêu tuổi, trong nhà còn có những ai, chịu người nào sai sử lại đêm hôm đến đột nhập Cảnh Dương Vương phủ bản tọa?”

Nói hết sức thông thuận a, ngay cả chính gã cũng không thể nhịn được tự bội phục mình! Xem ra, mình thật là có thiên phú làm Huyện lệnh a! Lần tới có rảnh kêu Lãng Tà tìm cho mình một cái chức Huyện lệnh nào đó vui đùa một chút ~ hắc hắc ~

Nhìn thấy mỹ nhân phía trên cao đường nở nụ cười âm hiểm, Vương Ngũ trong lòng bất an, không thể nhịn được liền khai ra hết: “Nhà của bản vương ngụ ở XX phố XX lâu XX hào, kêu Vương Ngũ, danh xưng Đại Đao Vương ngũ, năm nay 30 tuổi, trong nhà chỉ còn có một mình bản vương, thị lang đại nhân cho bản vương 5000 lượng bạc bảo bản vương đến giáo huấn một kỹ nữ tên là Lãnh Tà Dương, bản vương cái gì cũng khai hết rồi, đại nhân tha mạng a!”

“Kỹ nữ?!” Người trong ốc đồng loạt hô lên!

Vương Ngũ thấy tình hình không ổn, vội nói: “Lão phu không biết a! Đại nhân ngài soi xét mọi việc a! Là thị lang đại nhân kia nói, chính là cái người tên là Lãnh Tà Dương này đã khiến cho mặt của Mẫu Đơn cô gái mà tên đó âu yếm sưng lên, hơn nữa phải tốn hết ba tháng mới hồi phục nguyên trạng, tên đó nói tên đó nhất định phải cho cái người tên là Lãnh Tà Dương này nếm mùi! Đại nhân, ngài mau nói cho người họ Lãnh này, kêu tên đó chạy đi, thị lang đại nhân, người phàm thường không thể trêu vào!”

Lãnh Tà Dương nhàm chán đánh một cái ngáp, ra cái chuyện cũ xì từ mấy trăm năm này a?! Ai còn định lôi ra nhắc lại a!! Hơn nữa, Mẫu Đơn kia cũng đâu thể gọi là đánh, đơn giản chính là gõ vài cái, liền thành ra nặng tay như vậy sao, cư nhiên phải ba tháng mới lành lại…… Thiết!

“Thị lang đại nhân người phàm thường không thể trêu vào? Như vậy, ngươi ta đây xem, ta đây mà gây sự với hắn ta đây thì sao?!” Lãng Tà lạnh lùng nói. Trên mặt hiện lên một tia trào phúng!

Vương Ngũ ngẩng đầu liếc mắt nhìn nam nhân cao lớn đứng bên cạnh mỹ nhân, trong lòng đột nhiên khủng hoảng gấp đôi, người nam nhân này thân thủ bất phàm hơn nữa lại đứng ở nơi đó, nói vậy cũng là một nhân vật gì đó trọng yếu trong vương phủ, chắc là nhất phẩm thị vệ a…… HẮN lắc khẽ lắc đầu: “Thị lang là chức quan rất lớn mà……”

Lãng Tà cười nhạt một tiếng: “Chức quan của hắn thật cao hơn bổn vương?”

“Bổn vương là chức quan gì…… A! Ngài…… Ngài là….. Vương gia tha mạng a, tiểu nhân có mắt không tròng!!” Vương Ngũ sợ tới mức mặt xám như tro tàn, không ngừng dập đầu! Những người còn lại đều dùng con mắt không thể tin nổi nhìn tên đó, người này không phải không biết, nơi tên đó tiến vào chính là Cảnh Dương Vương phủ chứ!

Lãng Tà thản nhiên hạ lệnh: “Tha ra ngoài, chém!”

“Vương gia tha mạng a!” Vương Ngũ ngay lập tức bi ai kêu.

“Chờ một chút, ” Lãnh Tà Dương mỉm cười nói, “Cậu nói, tên thị lang kia, cho cậu 5000 hai??” Xem ra tiền thua cược lần này không cần lo a, ha hả.

Lần này Vương Ngũ gấp gáp nói, tức thì trả lời: “Tiểu nhân trở về tức thì đem lại đây cho ngài!”

Lãnh Tà Dương vừa lòng gật gật gật đầu, nhìn phía Lãng Tà cười đáp: “Tà, là do tên thị lang đại nhân kia tác quái, chúng lão phu buông tha Vương Ngũ được không?”

Lãng Tà nhíu mày nhìn Lãnh Tà Dương, sau đó lại nhìn thấy nụ cười ngọt ngào kia nên mới gật khẽ gật đầu.

Tóm lại, cuối cùng, tên thị lang đại nhân kia… có còn sống trên nhân thế hay không thì chúng bản tọa không thể hiểu hết, nhưng Lãnh Tà Dương đích xác, xác thực, thật là cầm của người khác 5000 hai mới có thể trả hết nợ nần cờ bạc của tên đó!

Chẳng qua, từ sau cái ngày mà chuyện đó xảy ra trở đi, hắn đi tới chỗ nào, phía sau luôn có một nhân vật dư thừa! Người kia, tên là Lãng Tà! Tuy rằng này chính là một trò khôi hài, nhưng mà, Lãng Tà cho rằng, Lãnh Tà Dương thân thể bất đồng, hơn nữa còn nói nếu không theo sát nhất định sẽ lại trình diễn ra cái trò khôi hài cùng loại, thế là, bảo hộ, tất yếu!!! Sự tình tạm thời cứ như vậy diễn ra!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8