Ba Đêm Định Mệnh
Chương 16
Dante bước ra khỏi sòng bài, nheo mắt trước ánh nắng chói chang. GÃ đã ngồi trên chiếu bạc đến tận những giờ ít ỏi của rạng đông, liên tục thua tiền. Người gã ám mùi của rượu và khói thuốc lá, ánh mặt trời như chích vào đôi mắt đỏ ngầu của gã. Tất cả những gì gã muốn là quên đi cơn buồn ngủ. Nhưng gã không có khả năng chợp mắt từ sáng hôm trước. Chuyến ghé thăm của Lucien ám ảnh gã.
Ai mà biết bạn gã sẽ cưới đứa con gái đó? Rồi cô lão phu giữ lá thư và thực sự đã đưa cho cậu lão phu?
Tội lỗi trí mạng từ những hành động xa xưa đè nặng gã, khiến gã phải khó khăn mới thở nổi. Lucien đã từng là bạn thân nhất của gã.
Người duy nhất từng chấp nhận hắn không cần suy nghĩ. Và hắn đã phản bội cậu ta đây.
GÃ trượt chân trên con đường đông đúc, điên cuồng gạt đám đông để lấy lối đi khi cố trốn chạy khỏi những cảm xúc của bản thân. Hai mắt giàn giụa. Vì ánh nắng, gã nghĩ. Ánh nắng chết tiệt luôn khiến đôi mắt nhức nhối sau một đêm chơi bời.
Khi tên đó đến được góc đường, chiếc xe ngựa màu đen bóng loáng, che kín rèm, thắng lại trước mặt. Tấm gia huy trên cánh cửa đã bị che lại. Nhưng tên đó biết loại phù hiệu nào ẩn sau đó.
Cánh cửa bật mở. “Vào đi.”
TÊN ĐÓ biết tiếng nói đó, chắc chắn sẽ nghe được nó. Nặng nhọc nuốt khan, tên đó kéo bản thân vào
Cánh cửa đóng sập, chiếc xe bắt đầu lắc lư tiến lên. Dante cảnh giác, đầu gã quay cuồng vì thiếu ngủ và uống quá nhiều rượu, cố ép bản thân nhìn vào đôi mắt xanh dương híp lại của hành khách còn lại trên xe. “Dạ thưa, tôi…”
“Yên tĩnh.”
TÊN ĐÓ bặm môi phục tùng ngay ngay lập tức.
“Lão phu rất phật lòng bởi những sự kiện gần đây, Dante ạ. Anh nói với lão phu Lucien đã chết.”
Dante gượng nở một nụ cười nhợt nhạt. “Tôi cũng nghĩ thế. Tôi chắc chắn toán cướp đã khử cậu bản vương.”
“Bản tọa trả tiền ám sát, chứ không phải bắt cóc đơn thuần.”
“Chúng ta đây bị lừa”, gã nói, cố gắng nhét sự căm phẫn vào trong tiếng nói của mình.
“Vậy sao?” Hai từ ẩn chứa sự đe dọa khiến Dante muốn lẩn tránh và ước sao bản thân không bị mắc kẹt trong chiếc xe ngựa này.
“Đ… đương nhiên rồi.”
“Vậy tại sao lão phu không tin anh?”
HẮN cố gắng nặn ra một nụ cười đầy sức thuyết phục. “Sao tôi lại phản bội chứ? Chúng bản tọa có thỏa thuận rồi mà.”
“Đúng vậy. Quyền gia nhập giới thượng lưu cho anh, Lucien phải chết cho lão phu. Nhưng Lucien không chết.”
“Một sai lầm nhỏ.”
“Sai lầm bản tọa định s
“C… cái gì?”
“Ta đây sẽ tự tay giải quyết vấn đề này.” Đối tác của tên đó mỉm cười. “Bởi rõ ràng anh không có bụng dạ giết tên đó, ta đây sẽ thuê ai đó khác đảm bảo việc này được thi hành.”
“Ai?”
Một bên lông mày nhướn cao trên đôi mắt xanh dương ánh lên nghi ngờ. “Bản vương không ngu đến mức nói với anh. Nhưng bản vương có nhiệm vụ này cho anh.” Kẻ phát ngôn cúi người, mái tóc vàng sáng lập lòe bên trong khoảng không mờ tối của chiếc xe ngựa. “Nếu anh thất bại, bước tiếp theo của bản vương là phái sát thủ theo sau anh.”
Dante nuốt xuống và khẽ gật đầu. “Đã hiểu.”
“Tốt.” Sự thỏa mãn dằn trong câu chữ. “Tối nay sẽ diễn ra một bữa tiệc ở nhà bản tọa, bản tọa mong anh sẽ tham dự. Còn bây giờ, đây là điều anh sẽ làm…”
♥♥♥
Aveline bước vào trong tòa lâu đài của Công tước Huntley ở Luân Đôn với chút bối rối. Mặc trên mình chiếc váy dạ hội hở vai táo bạo bằng lụa màu ngà thêu chỉ vàng cực kì quyến rũ, cô biết trông mình đã có phần giống phu nhân của một người đàn ông giàu có, đặc biệt cùng những hạt kim cương lấp ánh trên tai và cổ. Thế nhưng cô vẫn có cảm giác mình giống một con bướm thơ thẩn rồi mắc vào chiếc mạng nhện nhiều hơn.
Chỉ khi có Lucien bên cạnh mới khiến cô ngẩng cao đầu và nở được nụ cười thường trực trên môi. Sự hòa hợp của họ trong khu vườn chiều hôm trước đã dấy lên trong cô hy vọng vẫn có thể tìm được vài dàn xếp với cuộc hôn nhân của họ. Đêm nay tên đó trông quá đỗi quyến rũ trong bộ lễ phục đen đơn giản với một chiếc ghim gắn ruby đỏ đậm như màu máu gài trên cổ áo. Cùng nhau, họ tạo thành một cặp đôi ấn tượng và cô tự hào khi được sánh vai bên tên đó.
Khi tên họ được loan báo trong phòng khách, cô chú ý vị Công tước cũng m truyền thống, nhưng vẻ đẹp trai với mái tóc vàng của cậu ta đây bị lu mờ khi đem so sánh với nét gợi cảm và bộ tóc đen của Lucien. Trong hai người đàn ông, Lucien trông quyền lực hơn, hiểm nghèo hơn. Robert vẫn gây ấn tượng với cô như một cậu bé đang chơi trò đóng giả làm người lớn.
Robert tiến lên chào đón họ theo đúng nghi thức lịch thiệp, giống mẹ cậu ta đây. Nữ Công tước mặc chiếc váy dạ hội với cổ áo thậm chí còn thấp hơn cả Aveline, không hiểu bằng cách nào, chiếc váy trông vừa táo tợn lại vừa thanh lịch. Bà ta đây khoác tay một quý ông ưu tú và lớn tuổi được giới thiệu là quý ngài Adminton.
“Chúng bản tọa chỉ tổ chức bữa tiệc nho nhỏ”, bà bản tọa thông báo cho Lucien với nụ cười giả tạo. “Chỉ có hai mươi tư người.Bản tọa tin anh quen tất cả.”
“Phải.” Đôi mắt Lucien thu hẹp khi hắn chú tâm vào một điểm phía bên kia căn phòng. Theo sau ánh mắt của hắn, Aveline không nhìn thấy gì đủ khiêu khích có thể khiến Lucien nhìn chằm chằm như thế, chỉ có Dante đứng gần lò sưởi đang chuyện trò với một người phụ nữ tóc đen xinh đẹp trạc tuổi Lucien. “Tôi quả thực quen hết thảy lũ người kia.”
“Wexford đi với tôi”, Adminton cộc lốc. Ông ta đây có một bộ ria mép rậm rạp co quắp mỗi lần mở miệng nói. “Ta đây biết cả hai anh thân thiết như phường đạo tặc. Nên nghĩ có thể anh muốn cậu ta đây ở đây.”
“Quả thế.” Lucien mỉm cười lịch sự. “Thật chu đáo, thưa ngài.”
“Chúng ta đây sẽ dùng bữa trong ít phút nữa”, Nữ Công tước lên tiếng, “giờ các vị khách danh dự cuối cùng cũng đã đến”. Bà ta đây bước đi với vị Bá tước, bỏ mặc họ lại với Robert.
“Không cần đế ý đến mẹ tôi”, vị Công tước trẻ nói. “Bà là người khắt khe với giờ giấc.”
“Đã biết”, Lucien đáp với cái nhăn nhó.
“Có lẽ anh muốn giới thiệu cô dâu của mình với mọi người”, Robert tiếp tục. Cậu bản vương cho anh trai cùng cha khác mẹ một nụ cười thiếu tin cậy. “Tôi mừng vì anh đã đến
Lucien đáp lại đứa em bằng ánh mắt mỉa mai. “Sao tôi lại không đến dự bữa tiệc tổ chức vì mình cho được?”
Vị Công tước trẻ gần như nao núng. “Dù thế, tôi mừng vì anh đã đến. Làm ơn thứ lỗi cho tôi trong khi tôi phải tiếp các vị khách khác.” Cậu bản vương băng qua căn phòng để tham gia cuộc nói chuyện với một cặp đôi lớn tuổi và cô con gái trẻ xinh đẹp của họ.
“Em nghĩ cậu bản vương thực sự có ý ấy”, Aveline rì rầm. “Mặc cho mối quan hệ tệ hại cỡ nào tổn tại giữa hai người, em nghĩ cậu bản vương thực sự muốn được thứ lỗi.”
Lucien cười ha hả. “Hãy coi đây là bài học đầu tiên của em. Không bao giờ được tin giới thượng lưu, em thân yêu ạ. Đặc biệt với người nhà Huntley.”
“Em tin anh.” Cô nở nụ cười trước vẻ ngạc nhiên rõ ràng của hắn. “Ít nhất em cũng tin anh giúp em vượt qua cuộc hội họp này. Em phải công nhận mình đang cảm thấy bị hăm dọa.”
“Đừng sợ.” Hắn nâng bàn tay đặt lên môi hắn, phớt một nụ hôn qua những ngón tay cô. “Em là con gái của một Nam tước và là cô dâu của một trong những kẻ giàu nhất Luân Đôn. Không ai xứng đáng thuộc về nơi đây hơn em.”
Cô bật cười lo lắng. “Chỉ cần anh đứng bên em thôi.”
Những ngón tay tên đó siết chặt quanh bàn tay cô và tên đó đặt tay cô khoác lên tay mình. “Anh hứa.”
♥♥♥
Lucien hộ tống Aveline thong thả dạo quanh căn phòng và giới thiệu cô với những vị khách khác. TÊN ĐÓ hy vọng bữa tối hôm nay sẽ được tuyên bố bắt đầu trước khi họ đến chỗ Dante và kẻ đi cùng tên đó, nhưng may mắn không đồng hành với tên đó. Mặc cho sự rề rà có chủ ý, tên đó cũng sớm nhận ra bản thân đang đứng trước mặt lũ người kia.
“Luce! Cậu đây rồi, anh bạn già.” Dante trông như thể ngâm cả đêm trong hũ rượu, nhưng tên đó nhe nhởn cười với Lucien, rõ ràng hy vọng cả hai đã lãng quên cuộc chạm trán sáng hôm trước.
Lucien gật gật đầu, đáp lại với sự lịch thiệp tối thiếu. “Dante.”
Nụ cười của Dante héo rũ và Lucien có thể cảm nhận được ánh nhìn thắc mắc của Aveline với hắn. Hắn lờ cả hai đi và quay sang bạn Dante. “Buổi tối tốt lành, phu nhân Turnbottom. Cho phép tôi giới thiệu vợ tôi, Aveline DuFeron.”
Ánh mắt choáng váng của người đàn bà tóc đen chĩa về phía Aveline. “Rất vui được gặp cô.”
“Tôi lấy làm hãnh diện khi được làm quen với cô, phu nhân Turnbottom”, Aveline nhã nhặn đáp.
Leticia, phu nhân Turnbottom, nhanh chóng cắm đôi mắt đen mơ màng trở lại Lucien. “Đã lâu lắm rồi, Lucien. Em mừng khi nghe tin anh đội mồ sống dậy.”
Cô ta đây uốn lưỡi âm “r” trong câu như thể tiếng rên gừ gừ của một con mèo. Trong quá khứ, tên đó từng nghe thấy giọng khàn khàn của cô ta đây – và cả cơ thể cân đối của cô ta đây – thật kh*** g**. Nhưng giờ tên đó chỉ thấy chúng quá phô trương.
Dante đỏm dáng cười và hắn cảm giác Aveline đông cứng bên cạnh khi sự hứng thú của Leticia với hắn trở nên rõ ràng ngay cả với người vợ đến từ vùng quê của hắn. “Quả thực đã rất lâu rồi. Ngài Turnbottom khỏe chứ?”
“Chết rồi,” Cô lão phu trao cho tên đó nụ cười từ tốn, thân thiết như thể Aveline và Dante không tồn tại. “Giờ em là góa phụ.”
“Chia buồn vì mất mát của cô.”
Cô bản tọa cười khúc khích. “Không đâu.”
Dante khoái trá ra mặt há hốc miệng trước vẻ không chút đau buồn rõ ràng của người đàn bà trước cái chết của chồng mình và Lucien đồng ý với nỗi ghê rợn không lời của cô. Trước kia, hẳn tên đó cũng sẽ thấy thích thú với lời bình luận của cô ta đây. Nhưng ngay lúc này, khi bản thân đã là một người chồng, tên đó hy vọng Aveline sẽ không bao giờ nói về cái chết của tên đó với vẻ nhẫn tâm như thế. Cái thực tế tên đó đã từng cười đùa cùng Dante và phu nhân Turnbottom khiến tên đó hổ thẹn.
Tên đó quay sang Aveline và chỉ nhìn vào đôi mắt xanh lá xinh đẹp của cô, sự chân thành sáng lên trong chúng, mới khiến tên đó cảm thấy đỡ hơn. Tên đó không phải là tên đàn ông đã từng là tên đó.
Ngày hôm qua hoặc rất nhiều ngày trước, điều đó khiến hắn lo lắng. Lúc này hắn lại nhận ra con người mình đang trở thành là ai đó hắn yêu thích nhiều hơn cả.
“Nếu hai người thứ lỗi”, tên đó nói, “tôi muốn giới thiệu vợ tôi cho các vị khách còn lại trước khi bữa tối được tuyên bố”. Tên đó trao cho Leticia một trong những cái cúi chào nhanh gọn nhất trước khi dẫn Aveline xa khỏi lũ người kia.
“Anh và Dante cãi nhau à?” Cô khẽ hỏi khi họ tiến đến nhóm người tiếp theo. “Anh trông có vẻ giận anh ta đây.”
“Giận” khó là từ miêu tả thứ cảm xúc phản bội đang quẫy đạp bên trong hắn. “Bọn anh có bất đồng.”
“Dường như còn hơn thế.”
Tên đó lóe lên ánh nhìn mất kiên nhẫn về phía cô. “Không phải bây giờ, Aveline.”
“Được thôi.” Cô nâng cằm theo cách bướng bỉnh như thường lệ và lườm hắn đầy ẩn ý. “Nhưng anh và em sẽ bàn đến chuyện này sau.”
“Có lẽ.” Tên đó nuốt trở vào tiếng cười hả hê khi thấy vẻ bực bội xẹt qua mặt cô, rồi đưa cô đi chào nhửng người khác.
Bữa tiệc tối như chẳng bao giờ có thể kết thúc.
Aveline ngồi chéo Lucien ở bữa tối và bị ép buộc phải nhìn phu nhân Turnbottom, kẻ ngồi bên cạnh tên đó, đong đưa tên đó sốt cả đêm. Người đàn bà tóc đen rõ ràng là kiểu phụ nữ Lucien về cơ bản thường xuyên hò hẹn, một góa phụ vô cảm, thậm chí không buồn giả vờ, ngoài vẻ lịch thiệp đơn giản, để tiếc thương cho cái chết của người chồng.
Thay vào đó, cô bản vương thầm thì với Lucien và ném cho gã những ánh nhìn mời chài. Hướng cơ thể theo cách cám dỗ gã với b* ng*c lồ lộ phì nhiêu của cô bản vương nhờ chiếc váy khoét sâu táo bạo. Dựa sát vào người gã và vạch những ngón tay dọc theo bàn tay gã khi cô bản vương nghĩ không có ai chú ý.
Aveline thấy hết. Và cảnh tượng trước mắt khiến cô muốn dùng nĩa xiên vào cô bản vương.
Bị sốc trước phản ứng hung tợn của mình, Aveline rời sự chú ý khỏi sự tán tỉnh công khai đó. Sau cùng, cô đã từ chối chia sẻ chiếc giường với Lucien. Mọi thành viên trong giới thượng lưu sẽ hoàn toàn thông cảm với chồng cô và tha thứ cho bất cứ mối quan hệ nào tên đó chọn. Cô thực sự không có quyền ghen tuông trước sự đong đưa của tên đó với một người đàn bà khác khi chính cô đã tước bỏ quyền làm chồng của tên đó.
Tuy thế, tên đó nên tự trọng để không đặt những mối quan hệ của bản thân ngay dưới mũi cô.
Cuối cùng thì bữa ăn thịnh soạn được chuẩn bị công phu, kéo dài lê thê cũng kết thúc và Aveline tạ ơn khi được đứng dậy cùng với các quý phu nhân khác. Những người đàn ông nán lại để uống rượu và hút xì gà. Lucien ném cho cô ánh nhìn thăm hỏi, nhưng cô vờ không nhìn thấy nó khi theo chân Nữ Công tước vào phòng khách.
Cô ước có thể được ở một mình, nhưng với tư cách là một trong những vị khách danh dự hôm nay, tất cả mọi người đều muốn nói chuyện với cô. Đa số các quý phu nhân đều tỏ thái độ rất ân cần khi họ nói chuyện, nhưng cô nhận thức rất rõ phu nhân Turnbottom đang quan sát từ phía bên kia căn phòng, một nụ cười tự mãn cong trên đôi môi bĩu ra của cô Công tước lại gần cô. “Bản vương hy vọng chị thích thú, cô gái thân mến.”
Sự nhã nhặn của người phụ nữ ngay tức thì đặt Aveline vào thế phòng thủ. “Đương nhiên rồi, thưa Lệnh bà. Bà thật quá sức hào phóng khi làm chủ nhà của chúng tôi đêm nay.”
“Thực thế. Cho phép ta đây có đôi lời với chị được chứ?” Một ánh nhìn ngạo mạn được gửi đến các phu nhân tập trung xung quanh khiến họ ngay nhanh chóng di chuyển sang chỗ khác trong phòng.
“Đương nhiên rồi.” Aveline tập trung vào thái độ của bản thân chứ không phải mối lo âu đang thắt lại nơi bụng cô.
Nữ Công tước dẫn cô đến một góc khuất của căn phòng. Các phu nhân còn lại đứng ngoài tầm nghe nhằm tôn trọng vị chủ nhà của họ. Uy quyền mà Nữ Công tước tác động lên những người khác khiến Aveline ngạc nhiên, nhưng cùng một lúc, cô ngưỡng mộ điều đó. Nữ Công tước Huntley là một người phụ nữ khá ghê gớm.
Nhưng Aveline DuFeron cũng vậy, dù có là chú chuột đồng đi chăng nữa.
“Cô gái thân mến, lão phu không thể nào ngừng chú ý đến nỗi muộn phiền của cô ở bữa tối.” Clarissa vỗ về bàn tay rõ ràng đang cố tỏ ra thân thiết của một người mẹ. “Lão phu biết mẹ cô đã mất cách đây vài năm.”
“Thưa vâng.” Cô vật lộn với thôi thúc giật tay ra khỏi sự đụng chạm buốt giá của Clarissa.
“Vậy cô phải cho phép tôi hướng dẫn cô trong vấn đề này.” Bà bản vương hạ giọng đầy bí ẩn. “Đàn ông đôi khi hệt như những con thú thô lỗ.”
Aveline thẳng người. “Thứ lỗi cho tôi?”
“Bản vương không thể ngừng chú ý tới sự tán tỉnh của chồng cô với phu nhân Turnbottom. Đương nhiên cô bản vương là một người bạn thân thiết của gia đình, nhưng cô bản vương cũng là một góa phụ trẻ trung, xinh đẹp. Loại phụ nữ vẫn thường thu hút
“Tôi chắc chắn Lucien chỉ đang tỏ ra tử tế.” Đức Chúa lòng lành hẳn sẽ trừng phạt cô cho đến chết vì lời nói dối như thế, nhưng cô thà cạo đầu trọc lốc còn hơn thừa nhận với người đàn bà này rằng hành vi của Lucien đã tổn thương cô đến chừng nào.
Nữ Công tước lại ra vẻ kẻ cả vỗ về tay cô. “Thôi nào, cô gái, đàn ông luôn là đàn ông. Và chồng cô, nếu ta đây nói táo tợn hơn một chút, rất nổi tiếng với thiện chí dành cho phái đẹp của anh ta đây. Tất cả những gì một cô vợ dòng dõi và dịu dàng có thể làm trong trường hợp như thế này là nhìn sang hướng khác.” Bà ta đây buông tiếng thở dài một tiếng buồn bã. “Đương nhiên, anh ta đây có thể chờ khi lễ cưới với cô qua hai tuần lễ trước khi tìm kiếm chốn khác. Nhưng thế này là cung cách của một tay ph*ng đ*ng, ta đây e là thế?”
“Cảm ơn vì lời khuyên của bà”, Aveline cứng nhắc nói. “Nếu bà thứ lỗi cho tôi, thưa Lệnh bà, tôi muốn đi sửa sang lại một chút.”
Nữ Công tước gật gật đầu. “Đương nhiên là được, cô gái thân mến. Chỉ cần yêu cầu người hầu chỉ lối cho cô thôi.”
“Cảm ơn bà.” Cô vội vã thoát khỏi căn phòng, vẫn nhận thức rõ nụ cười điệu đà thỏa mãn của Clarissa sau lưng.
Người hầu gái chỉ cho cô đến một phòng khách nơi có thể chăm sóc cho các nhu cầu cá nhân, rồi lại rời đi khi Aveline đảm bảo có thể tìm được đường về. Ngay khi người hầu biến mât, Aveline sụp xuống chiếc ghế trước bàn trang điểm và nhìn chằm chằm vào gương mặt xanh xao của mình trong tấm gương.
Cô đã biết chuyện này có thể xảy ra, thậm chí còn dự liệu về nó. Lucien là một người đàn ông của những h*m m**n mạnh mẽ và sẽ không chịu đựng cô đơn quá lâu. Nhưng rồi, cô đã hy vọng hắn quan tâm cuộc hôn nhân của đám người kia hơn những sự thỏa mãn của thân thể. Cô đã hy vọng hắn có thể muốn tìm cách giải quyết các bất đồng của họ, dù chỉ vì lợi ích của Chloe.
Những giọt nước mắt làm cay xè đôi mắt cô. Quỷ tha ma bắt hắn đi. Cô đã hy vọng hắn có thể quan tâm đến mình dù chỉ một chút, rằng hắn có thể muốn có một cuộc hôn nhân và một gia đình thực sự. Phải, cô là kẻ đã chia cách đám người kia. Nhưng giá như hắn chỉ cần rủ chút lòng thương với nỗi ám ảnh trả thù, giá như hắn chỉ cần thỏa hiệp với cô, thì có thể đã còn cơ hội cho cả hai người.
Nhưng chẳng còn gì hết nếu tên đó cứ quấn quýt theo sau từng người đàn bà hấp dẫn cố tình lọt vào trong tầm mắt.
Cô đẩy người khỏi bàn trang điểm và đi lại trong phòng, cảm xúc hỗn loạn cho đến khi cảm giác bản thân sắp bùng nổ đến nơi. Tên đó với người đàn bà đó v* v*n nhau đã đủ tệ rồi, đã thế còn trước mặt gia đinh hợm hĩnh và khinh người của tên đó… cho họ có cơ hội cười vào mặt cô… đã vượt quá mức độ cho phép chịu đựng.
Cô và Lucien sẽ phải nói chuyện đêm nay. Nếu tên đó về nhà với cô, thế đấy.
Cửa sổ trên cao để mở và ngọn gió mát lành thổi vào trong căn phòng. Bị hương đêm quyến rũ, Aveline kéo rèm sang một bên và nhìn xuống khu vườn bên dưới. Công tước Huntley đủ giàu có để sở hữu cơ ngơi riêng ở Luân Đôn, một tòa lâu đài uy nghi có thể tìm thấy bất kỳ trong khu vực Mayfair xa hoa. Ngôi nhà bao gồm một cụm các khu vườn đáng yêu, hương hoa hồng dâng lên ngào ngạt đến tận chỗ cô, hòa vào trong những mùi hương ít hấp dẫn hơn của thành phố. Tuy vậy, bầu không khí buổi đêm vẫn xoa dịu những dây thần kinh đang căng thẳng cực độ của cô. Mặt trăng tròn vành vạnh treo trên cao như một đồng xu La Mã, cho phép cô nhìn xuống khu vườn. Những chiếc ghế và tượng đá như dát bạc trong đêm tối, vây quanh bởi những cái bóng hắt xuống từ những bụi hồng.
Đột ngột có chuyển động phía dưới, hai người đàn ông đang đi trên một trong những con đường dưới khu vườn xuất hiện trong tầm mắt cô. Gần đến một cái cây thì họ ngừng lại, có vẻ để tranh cãi. Aveline náu mình sau những tấm rèm nên không bị nhìn thấy, nhưng cô vẫn tiếp tục theo dõi được cảnh tượng dưới kia.
Sau vài phút một trong hai người đàn ông quay đi, ánh trăng rọi sáng khuôn mặt hắn ta đây nên cô có thể vạch lên rõ ràng những đường nét của Công tước Huntley khi cậu ta đây thả bước trở lại ngôi nhà. Cô chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng, gay gắt đó trên mặt cậu ta đây trước đây. Trông gần như thể cậu ta đây có hai nhân cách, giữa một vị Công tước trẻ con và mặt khác đen tối hơn. Phải chăng cậu ta đây đã phô mặt trái cho cả nhân gian, trong khi bên dưới vẻ trẻ trung thiếu tin cậy đang ẩn náu một cá nhân đầy toan tính? Vì sao cậu ta đây lại làm một việc
Người đàn ông thứ hai chậm chạp hơn khi bước theo sau và khi hắn ta đây, cũng lướt qua vệt trăng sáng mờ, Aveline nhận ra Dante.
Cô thụt lùi khỏi cửa sổ, trán nhăn lại lo lắng. Vì sao hai người lũ người kia lại lén lút trong vườn cùng nhau? Cô để ý họ chưa bao giờ nói chuyện, không gì hơn ngoài những lời chào hỏi lịch sự bắt buộc, cô cho rằng với ý thức của Công tước về tầm quan trọng của bản thân hẳn sẽ cảm thấy bị xúc phạm trước sự hiện diện của một tay ham mê cờ bạc không gia đình trong nhà cậu lão phu. Dẫu thế Dante là bạn của Lucien và có vẻ đã được Bá tước Adminton, một người bạn của Nữ Công tước che chở, điều lý giải vì sao gã được mời tới đây đêm nay. Khả năng Dante đã buông lối nhận xét nhạo báng và xúc phạm Robert hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng cô cho rằng Dante thông minh hơn thế nhiều. Cũng như sự hoài nghi cô dành cho bạn thân nhất của Lucien, cô phải thừa nhận một người đàn ông như thế sẽ không thể tiến quá xa trong giới thượng lưu lịch thiệp trừ khi gã cực kỳ thông minh. Và một kẻ thông minh sẽ không khiến một Công tước phật ý trong chính ngôi nhà của vị Công tước đó.
Cảm tạ vấn đề nan giải này đã mang tâm trí cô khỏi những rối rắm chồng cô mang lại, Aveline cứ xoay vần thắc mắc trong đầu khi quay trở lại phòng khách.
Các quý ông đã gia nhập cùng các quý bà lúc cô quay lại và ngay khi vừa đặt chân vào phòng, Lucien nhanh chóng tiến đến bên cô. Sự xuất hiện của hắn ồ ạt kéo theo tất cả những cảm xúc phiền muộn mà cô đã cố gắng kiếm soát, không dám ngước lên nhìn. Mùi nước hoa của người đàn bà kia bám trên người hắn và cô biết rằng nếu mở miệng, cô sẽ bắt đầu thuyết giảng như một người vợ chua ngoa.
Cô khoác tay hắn chỉ vì cần thiết – đơn giản chạm những đầu ngón tay lên tay áo – và lưu lại bên cạnh để trao đổi những câu pha trò với các vị khách đang tiến tới chúc mừng lũ người kia. Cùng lúc đó, cô quan sát những kẻ khác trong phòng.
Phu nhân Turnbottom rình rập Lucien như một kẻ đói khát trước bàn tiệc thịnh soạn. Nữ Công tước trông có vẻ lấy làm thích thú, vẻ độc ác sắc lẹm ẩn trong đôi mắt xanh lạnh giá. Robert trông hờ hững, nhưng thi thoảng cô lại bắt gặp những ánh mắt cậu lão phu ném thẳng về phía Dante. Dante chuyện trò thoải mái với Bá tước Adminton, trông như không hề nhớ đến những xung động cảm xúc sôi sục quanh
Và Lucien không nói với Dante một lời. Đầu cô quay cuồng. Aveline đếm từng phút cho đến khi họ có thể ra về.
Có điều gì đó đang làm Aveline khó chịu.
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng người hầu phòng của tên đó, Lucien liếc mắt về phía phòng Aveline. Cô hầu như không nói năng gì với tên đó cả tối và khi họ về nhà, cô chỉ đơn thuần lịch sự chúc tên đó ngủ ngon và biến mất vào phòng ngủ của mình.
GÃ căm ghét mỗi khi cô tỏ ra lịch sự. Aveline có thể thuyết giảng, lên lớp và quyến rũ gã. Song cô chưa bao giờ cố tỏ ra lịch sự trừ khi phật ý.
Có gì đó dứt khoát không ổn.
Vẫn mặc nguyên chiếc áo sơ mi và quần lễ phục, tên đó đợi cho đến khi nghe thấy cô hầu gái ra khỏi phòng. Rồi bước đến mở cánh cửa ngách.
Bị khóa.
Hắn trợn trừng nhìn chốt cửa, cơn tức giận cuộn trào bên trong như ngọn lửa bén bùi nhùi khô. Làm sao cô dám khóa cửa! Không phải hắn rất tôn trọng những nguyện vọng của cô sao? Không phải hắn đã hành động như một quý ông và không chiếm lấy những gì luật pháp quy định thuộc về hắn sao? Không phải hắn đã cố gắng dụ dỗ cô một cách dịu dàng hơn việc khăng khăng đòi quyền lợi làm chồng sao? Và đổi lại, cô khóa cửa để hắn bên ngoài ư?
Đầu tiên là sự phản bội của Dante và giờ là chuyện này. Làm sao một người đàn ông bình thường có thể chịu đựng được tất cả chỉ trong một ngày?
Trong phút giây điên cuồng, hắn phải kháng cự lại h*m m**n thôi thúc đá bay cánh cửa. Nếu Aveline nghĩ cô có thể nhốt hắn bên ngoài, cô sẽ phải suy nghĩ lại! Nhưng rồi tiếng ồn sẽ khiến người hầu chạy đến, rõ ràng sự hung dữ này đơn giản càng đẩy Aveline ra xa khỏi hắn.
Cô chắc chắn cũng đã khóa cánh cửa hành lang khi người hầu gái ra ngoài. Nhưngường khác.
Mở cửa sổ, gã trèo ra ngoài bệ cửa sổ hẹp. Từ nơi gã đứng chỉ cách hơn nửa mét so với những tấm rèm phất phơ trong gió trên khung cửa sổ để mở cửa phòng cô. GÃ chính xác chỉ cần nhảy từ bệ cửa bên này đến bệ bên kia, rồi đu người vào trong.
Khi chân hắn chạm đất, Aveline há hốc miệng quay ngoắt lại từ chiếc gương trang điểm, vẻ chết lặng vì ngạc nhiên trên gương mặt cô khiến hắn cười nhăn nhở, cùng lúc, những đường cong quyến rũ bó sát vào chiếc váy ngủ lụa mỏng đã khuấy động, làm thức tỉnh cơ thể hắn ngay tức thì. “Buổi tối tốt lành, em thân yêu.”
“Anh đang làm cái gì ở đây vậy?” Cô nhìn quanh, chộp lấy một tấm áo choàng và nhét vội hai cánh tay vào. “Đi ra, Lucien.”
“Nào, nào, đây là cách em nói với người chồng tận tụy của mình đấy à?”
“Tận tụy?” Cô mỉa mai.
“Em trông có vẻ phật ý với anh, bé cưng.” GÃ thản nhiên đi đến một cái ghế và ngồi xuống, duỗi cặp chân dài trước mặt, một nụ cười thông cảm nở trên môi. “Anh đã gây lỗi lầm gì vậy?”
Cô chỉ muốn xỉ vả vào mặt hắn, nhưng không hiểu sao không làm được, chỉ buông một tiếng động trầm mất kiên nhẫn. “Em mệt, Lucien. Em muốn đi ngủ.”
“Cứ lên nằm giữa những tấm mền nếu em muốn”, hắn hất đầu về phía giường. “Nhưng phải biết rằng anh sẽ không đi cho đến khi em nói chuyện gì khiến em buồn bực. Và vì sao em khóa cánh cửa đó.”
Câu cuối cùng phát ra gần như một tiếng quát và cô thoáng chốc ngây thơ. “Gì cơ? Em không nhớ.”
Vậy là cô muốn chơi đùa với hắn, phải không? Hắn đứng dậy khỏi ghế, thỏa mãn khi phát hiện hành động nuốt xuống bồn chồn của cô trước khi lấy lại vẻ lịch sự trên gương mặt xinh đẹp. Cô chẳng lẽ không hề nhận ra hắn là kẻ cầm trịch trong loại trò chơi này hay sao
“Em đang bước trên khu vực nguy ngập đấy, em thân yêu. Chẳng lẽ anh không phải là một người chồng tốt, dù cho em từ chối chung giường với anh? Chẳng lẽ anh không chu cấp đủ nơi ăn chốn ở cũng như quần áo đẹp cho cả em và con gái chúng ta đây?”
“Không phải vì thế.”
”Vậy thì anh là kẻ thất bại trong việc tìm hiểu vì sao em tức giận với anh rồi.”
“Em không tức giận. Em chỉ mệt thôi. Anh đi đi, xin anh đấy Lucien, để em ngủ.”
“Quá cứng đầu.” GÃ chậm rãi tiến về phía cô, thích thú trước cách cô rụt lùi khỏi mình. “Không còn chỗ nào để đi đâu, vợ yêu quý. Chính em đã tự khóa những cánh cửa.” GÃ cười khùng khục trước ánh mắt giật nảy của cô.
Cô ngừng lại trên đường tháo chạy và đứng yên, ngay cả khi tên đó đến trước mặt, từ bỏ vẻ mặt ngây thơ vờ vịt của mình. “Những ổ khóa dường như không cản được anh.”
“Không có gì trên trái đất này có thể tách anh ra khỏi em, Aveline ngọt ngào ạ.” Hắn vạch ngón tay dọc xuống kh* ng*c cô. “Ngoại trừ bất cứ bí mật nào giấu trong trái tim bướng bỉnh này của em.”
Cô gạt tay hắn ra. “Chúng ta đây đã nói đến chuyện này rồi, Lucien.”
“Có vẻ vẫn chưa đủ.” Tên đó cúi người sát lại, hít vào mùi hương từ mái tóc cô. “Nói cho anh biết mình đã làm gì khiến em bị tổn thương, tình yêu của anh.”
“Tình yêu của anh?” Cô dùng cả hai tay đẩy mạnh ngực hắn. Vì quá đột ngột, hắn trượt hẳn ra sau. “Sao anh dám gọi tôi như thế sau khi anh cho phép… ả bản tọa bám lên người anh cả tối nay?”
“Cái quái gì… em đang nói đến Leticia.”
“Phải, tôi đang nói đến Leticia đấy”, cô nhại lại. “Tôi đã ngồi đó cả buổi tối để quan sát hai người. Thật đáng kinh tởm. Nếu anh muốn quan hệ với loại đàn bà đó, làm ơn đừng làm vấy bẩn mắt tôi!”
“Em sao có thể nghĩ anh đang khuyến khích cô lão phu được?”
“Tất cả mọi người đều nghĩ thế”, cô nghiến răng nói. “Ngay cả Nữ Công tước cũng phê phán chuyện đó.”
“Anh xin lỗi nếu anh khiến em trở thành chủ đề cho người ta đây đàm tiếu”, tên đó đáp, rõ ràng rất lấy làm chấn kinh. “Anh chưa bao giờ khuyến khích Leticia.”
“Anh cũng chưa bao giờ ngăn cản cô lão phu.”
“Có lẽ không. Nhưng anh là đàn ông, Aveline, một người đàn ông với người vợ xinh đẹp anh không thể chạm vào. Em không thể trông đợi anh giả mù và điếc trước sự hứng thú của những người đàn bà khác đơn giản chỉ vì em sẽ không tiếp nhận anh.”
“Tôi không trông đợi bất cứ điều gì như thế”, cô nói, giọng băng giá. “Tôi đơn giản chỉ yêu cầu anh đừng giương những hành động lăng nhăng của mình trước mặt tôi. Tôi yêu cầu điều đó bởi tôi đáng được tôn trọng khi là vợ anh.”
“Tức là anh có thể duy trì sự tán tỉnh – thậm chí những mối quan hệ của anh – nếu không có sự hiện diện của em ư?”
Cô gật gật đầu cụt lủn. “Đúng vậy.”
“Anh đã hiểu.” Cô có thể đâm một thanh sắt nóng qua ngực tên đó, nhưng thế vẫn còn ít khổ đau hơn nhiều. Tên đó nghĩ chúng đã có tiến triển. Tên đó đã quá tự tin rằng cô muốn mình và những vết sẹo không sao chịu đựng nổi.
Bị chấn động bởi sự từ chối của cô, vẫn còn bị giằng xé từ sự phản bội của Dante, gã chỉ còn trông vào một điều duy nhất làm khỏa lòng tự tôn bị tổn thương của mình. GÃ lôi cô vào vòng tay và hôn.
Cô vùng vẫy. Hắn lờ những cú đập tội lỗi trên vai mình, những tiếng phản đối nức nở thoát ra từ cổ họng cô và siết chặt vòng ôm. Cô là vợ hắn, lạy Chúa, hắn không chấp nhận bị tống cổ khỏi phòng ngủ của cô như một con cún hư đốn.
Mùi oải hương khiến hắn quay cuồng vì h*m m**n. Hắn ép những đường cong của cô lên cơ thể đói khát của mình, bàn tay vươn ngang, ôm chặt bờ hông hấp dẫn đầy nữ tính. Một lát sau, mọi cố gắng thoát ra của cô chết dần. Cánh tay cô vươn lên ôm lấy cổ hắn. Miệng hé mở dưới khuôn miệng và hôn lại hắn.
Trí não tên đó tắt ngấm khi đam mê bốc cao. Tên đó trượt hai bàn tay dọc theo lưng, nâng niu và v**t v* phần da thịt tươi mát và mềm mại qua tấm áo choàng cùng chiếc váy ngủ mỏng manh của cô. Lớp lụa mỏng nhuốm hơi ấm từ cơ thể cô dường như không hề tồn tại giữa họ.
TÊN ĐÓ dứt miệng khỏi cô trong chốc lát, thở dồn dập, nhưng rồi cô ghì đầu tên đó giữa hai bàn tay và mang trở lại trong một nụ hôn khác đầy nóng rực và mãnh liệt.
Ngay lúc này, những tiếng nói rầm rì thoát ra từ cổ họng cô, tiếng thút thít đòi hỏi, vì nỗi khao khát được cộng hưởng với những những tiếng nói nồng nhiệt của tên đó. Cô dụi mình lên tên đó, lùa những ngón tay vào mái tóc, len chân cô đầy thân mật vào nơi đã căng cứng như đá.
Tên đó sục vào cổ, hôn lên bờ vai và vùi gương mặt vào giữa b** ng*c cô.
“Lạy Chúa, vâng”, cô thì thào. “Chạm vào em đi, Lucien.”
Tên gã trên môi cô đã đánh tan hết chút kiềm chế nào còn sót lại của gã. Đôi nh* h** tỉnh giấc gần như đâm qua lớp lụa và gã ghé miệng đón lấy ngay qua chiếc váy, siết bên còn lại trong lòng bàn tay gã. Cô ngửa đầu ra sau trong một tiếng rên trầm, tha thiết, đôi bàn tay cố định đầu gã, lặng thầm cổ vũ.
Dưới h*m m**n cuồng nhiệt của gã, lớp áo lụa ướt đẫm và gần như trong suốt. Nhưng ngay cả thử thách cuối cùng đó cũng là rào cản quá lớn giữa gã và làn da cô. Đôi tay run rẩy với hao khát gần như tê tiệt khi gã gạt rơi chiếc áo choàng khỏi hai cánh tay cô, rồi hướng sự chú ý đến chiếc váy ngủ.
Aveline hăm hở với tay tới áo sơ mi của tên đó, kéo nó ra khỏi cạp quần.
Những vết sẹo của tên đó. Dù nguyền rủa chúng, nhưng tên đó không muốn cô lại cảm thấy kinh tởm. Tên đó hoàn thành việc cởi váy ngủ, để nó rơi thành một đống quanh chân và để mặc cô tr*n tr** trước mặt tên đó. Rồi tên đó nắm lấy đôi bàn tay nhỏ xinh của cô trong tay khi chúng thám hiểm bên dưới áo sơ mi nhằm tìm kiếm phần da thịt trên ngực tên đó.
Cô ngước lên nhìn, đôi mắt đầy hoài nghi, nhưng hắn không muốn trả lời. Tất cả những gì hắn muốn là cô. Biết rằng giữa họ vẫn tồn tại sự lôi cuốn đến bất thường. Rằng vẫn còn chút hy vọng cho cuộc hôn nhân bỗng chốc biến thành trò đùa này.
Tên đó bế cô lên trong tay và mang về phía giường. Tên đó nhìn thấy sự cảnh giác lóe qua gương mặt cô, liền cúi xuống hôn trước khi cô có thể nhớ ra những nguyên tắc của mình. Trước khi cô nhớ ra mình đã thề sẽ không nằm chung với tên đó.
Cô dần dần thả lỏng cơ thể trên những chiếc gối khi tên đó hôn bằng tất cả kỹ năng tên đó sở hữu, v**t v* đôi bàn tay trên làn da mềm mại, thơm ngát của cô. Cơ thể cô trở nên hoàn mỹ sau khi sinh, trưởng thành hơn với những đường cong tròn trịa đầy nữ tính trên hông và ngực. Những đường rạn màu bạc trải dọc ngang bụng cho biết cô đã từng mang thai. Đứa con của tên đó. Đột nhiên, tên đó xiết bao mong muốn được quan sát cơ thể cô thay đổi, quan sát cô dần chín mọng và xinh đẹp trong thời gian ở cữ.
Tên đó cúi mình và trải đôi môi dọc theo những đường rạn nhợt nhạt, khiến cô thở gấp. Cô nâng hông lên trong mời gọi âm thầm. Nhưng thay vào đó tên đó hướng miệng lên trên, thêm một lần nữa tập trung vào đ** g* b*ng đào của cô.
Hai nụ hoa đã vươn cao đầy mời gọi, tên đó dùng răng và lưỡi trêu chọc những nụ hồng nhạy cảm. Cô rên lên tên tên đó, ưỡn lưng, thậm chí còn nguyền rủa, nhất là khi tên đó cứ khăng khăng dành thời gian để tôn thờ vòng một của cô. Cuối cùng, khi cô gần như giật hết tóc khỏi da đầu tên đó, tên đó mới chuyển đến môi cô.
HẮN nhấn nha hôn cô, không quá vội vã, mặc đập rộn vì sự kìm nén bức bối. Dần dần hắn khiến nụ hôn trở nên sâu hơn, m*n tr*n hơn, chạm lưỡi vào lưỡi cô, rồi rút lui. Cắn vào môi dưới của cô. Ôm đầu cô trong hai tay và giữ thật yên để hắn có thể tước đoạt miệng cô như hắn muốn.
Mồ hôi thấm ấm làn da. Hơn một lần cô giật mạnh áo tên đó, như thể liều lĩnh muốn xé toạc thứ đó khỏi cơ thể tên đó. Đó là khi tên đó khiến cô xao lãng – bằng những nụ hôn ướt đẫm thổi lên hai nụ hoa, hay nhấm nháp phần da nhạy cảm trên cổ cô. Rồi khi đôi tay buông rơi khỏi nhiệm vụ lúc kh*** c*m khiến đôi mắt cô chấp chới.
HẮN lùa bàn tay vào giữa hai đùi cô. Cô rất ấm áp và ẩm ướt – chỉ đang chờ đợi hắn. Cô khẽ kêu lên khi hắn chạm vào nếp gấp mong manh, đôi chân sõng soài mở ra chờ đợi. HẮN v**t v* cô bằng những ngón tay tài tình, rải rác những nụ hôn lên bụng, tay hoặc miệng cô. Bất cứ nơi nào hắn yêu thích.
Cuối cùng, hắn chuyển hướng và trao cô nụ hôn cả hai đều ao ước.
Cô khóc thét lên ngay cái chạm đầu tiên của miệng tên đó, đôi bàn tay mò mẫm và tìm thấy đầu tên đó nơi trung tâm cô khi tên đó thân mật mang đê mê đến. Những ngón tay cô bện vào tóc tên đó như thể cần bấu víu với một thứ gì đó. Bất cứ thứ gì.
TÊN ĐÓ ôm mông cô trong tay và nâng lên để có thể dễ dàng vươn tới mục tiêu của mình. Với những lần chuyển động của chiếc lưỡi, cô run rẩy, thốt lên những tiếng động êm ái đầy h*m m**n. Sự khuấy động đã mang cô đến đỉnh điểm của kh*** c*m. Cô gần như thét lên, ghì siết những ngón tay vào mái tóc tên đó. Rồi cô héo rũ.
HẮN quỳ thẳng dậy. Giờ hắn có thể chiếm được cô mà không sợ bị từ chối. Da thịt nữ tính, ngọt ngào của cô đang vẫy gọi, cả cơ thể hắn đáp lời, chỉ một ý nghĩ trượt vào nơi ấm áp đang chào đón đó cũng khiến thắt lưng hắn co giật. Cô sẽ không nói không đêm nay. Nhưng ngày mai cô sẽ nói gì?
Không có gì chắc chắn. Hắn biết thế. Nhưng ít nhất cũng biết được cô vẫn muốn hắn. Đam mê vẫn còn đó, nếu có khi nào họ giải quyết được những bất đồng giữa hai người.
Hắn khẽ khàng đứng dậy. h*m m**n tuôn qua những mạch máu và kéo căng từng thớ thịt khiến hắn như nhức nhối. Nhưng hắn sẽ không để cô cáo buộc hắn đã cưỡng ép cô. Đây là việc khó khăn nhất hắn từng làm, nhưng hắn đã quay lưng lại với tất cả những gì căng mọng, tràn trề đầy nữ tính ấy.
Cô chống khuỷu tay nghiêng mình ngẩng dậy khi tên đó mở khóa cánh cửa thông hai phòng, tiếng mở chốt to đến ngạc nhiên trong căn phòng im ắng. “Lucien? Anh đang đi đâu vậy?”
“Đi ngủ.” Thậm chí một cái liếc nhìn cô hắn cũng không dám, nếu không hắn sẽ đánh mất toàn bộ quyết tâm. “Chúc em ngon giấc.”
Tên đó bước qua cánh cửa và khóa trái, nhẫn nhịn một đêm đầy những cơn mơ chua chát và tự thỏa mãn lấy bản thân.