Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 15
Từ khi gặp được thần tiên sống, nhóc trọc đầu lại nảy ra thói quen thập thà thập thò, cả ngày cứ như kẻ trộm cắp.
Không lâu sau nhóc liền đến tìm ta đây, tủi thân nói: ” Tỷ tỷ, đệ nhớ Hàn Nhi lắm, bao giờ chúng ta đây mới trở về? “.
Bản tọa quan tâm hỏi nó khó chịu ở chỗ nào, thằng nhóc lại úp úp mở mở, sống
chết cũng không chịu nói. Bản tọa nghĩ tới mấy người quen thân với nó ở trên
núi, bộ dáng cũng hắn như vậy, dù sao chắc cũng không ngoài mấy người đó,
cho nên bản tọa không truy hỏi nữa.
Những ngày vừa rồi thật ra bản vương
rất bận. Tuy mấy cửa tiệm này của bản vương không lớn lắm nhưng những việc vặt
tích lũy trong thời gian dài cũng không hề ít. Mấy năm gần đây, công sức bản vương dồn vào mấy cửa tiệm này đã không phải là ý định chơi bời như lúc
đầu nữa. Bởi vì người làm thuê trong tiệm từng nói với bản vương, cửa tiệm này
không chỉ là kế sinh nhai của một mình chưởng quầy, mà còn là kế sinh
nhai nuối sống cả nhà trên dưới mấy miệng ăn của những người làm công
này. Nghe xong, bản vương cũng đặt nhiều tâm sức hơn vào các cửa tiệm.
Quản sự[1] tìm tới nói với ta đây, tri huyện đương nhiệm là quan tân nhiệm[2],
rất nhiều mối quan hệ phải xây dựng lại từ đầu. Khoảng thời gian ta đây
không có ở đây ông vẫn cứ theo như thường lệ mà bỏ phong bao ngân lượng
rồi đem qua, bây giờ ta đây đã quay về, lại đúng lúc trong huyện gặp phải
chuyện cầu sập, đương nhiên phải tốn chút hoàng kim ngân lượng.
[1] Quản sự: Người quản lý, quản gia.
[2] Quan tân nhiệm: Quan mới nhận chức.
Có lẽ bản tiên cô cho dù thành tiên rồi cũng không thể thoát được chữ ”
tục “, đối với mọi quy tắc tại thế gian phàm tục này lão phu đều nắm rõ trong lòng bàn tay, còn cho đấy là lẽ đương nhiên. Ngay hôm đó lão phu đi lại thăm hỏi các cửa tiệm lân cận, tìm hiểu ý tứ của mấy vị chủ tiệm. Hôm sau,
lão phu bỏ vào phong bao số ngân phiếu cũng xem như kha khá rồi đưa tới hậu
đường nha môn.
Nếu lão phu biết lần này đi đến nha môn sẽ tự chuốc lấy phiền phức, nhất định lão phu đã chẳng bao giờ đi.
Bởi vì trước khi đi bản tọa có gói mang theo một ít phấn son khá tốt trong tiệm
để tặng cho nữ quyến của Huyện thái gia, đến đó bản tọa được cho hay là phu
nhân và khuê nữ của Huyện thái gia đang thưởng cúc ở hậu viện.
Loáng thoáng nghe thấy ở hậu viện có cả nam lẫn nữ, oanh thanh yến ngữ[3],
nói cười vui vẻ. Ở đó đang chơi đùa thích thú như vậy, bản tọa cũng chẳng
phải buồn chán quá mà đi làm phiền người bản tọa, chỉ đi tìm đại tỳ nữ của
phu nhân Huyện thái gia, thông báo danh tính, đưa tâm ý đến rồi thì coi
như xong việc.
[3] Oanh thanh yến ngữ: tiếng nói chuyện như tiếng chim oanh chim yên, miêu tả giọng nói cười của cô gái xuân thì.
Gió mát khẽ khàng thổi qua, hoa cúc trong vườn nở rộ, rực rỡ vàng óng.
Bản tiên cô đang nhàn nhã ung dung đi về, vừa ngắm hoa vừa phân tâm nghĩ
mình nên quay về núi chưa, không ngờ trong bụi hoa sột soạt vài tiếng,
một người từ trong đó chui ra. Người nọ rất khỏe, thoắt cái đã nắm lấy
cổ tay bản vương.
” Tiểu bảo bối ngoan, để bản tọa đoán xem nàng ta đây là ai nào? “
Giọng nói ngả ngớn đáng ghét vang lên làm bản tiên cô nổi hết da gà.
Bản vương vừa nhìn đã nhận ra ngay nam nhân này chính là tên thần tiên giả mạo
gặp hôm trước, trên mặt hắn buộc một dải khăn lụa, trông bộ dạng mò bên
này mò bên kia như thế chắc chắn là đang chơi bịt mắt bắt dê rồi.
Bản tọa giãy ra mà không được, vùng ra cũng chẳng xong, bản tọa liền lấy móng tay
dài của mình cấu mạnh vào vùng da non mềm trên tay hắn. HẮN hét to lên
một tiếng: ” Á “. Cái tên này không chỉ ăn nói tùy tiện, tính tình phóng túng, mà còn mạnh hắn như uống phải mười cân[4] xuân dược, chỉ thoắt một
cái, hắn đã nắm trọn luôn cả hay tay bản tọa.
[4] Một cân Trung Quốc bằng 0,5kg.
” Tiểu miêu ngang ngược, để ca ca đoán xem nàng lão phu là ai nào? “, tên đó cười toe toét nói.
Ta đây không còn cách nào khác phải lên tiếng: ” Cô này không phải, cô kia
cũng không phải, ta đây chỉ vô tình đi ngang qua thoi, ngươi ta đây bắt nhầm người
rồi, mau buông ta đây ra. “
” Ca ca không dễ gạt vậy đây! Cô ta đây mà không nói thì ta đây đành phải sờ đấy nhé. ” Hai người xô xô đẩy đẩy, bên
cạnh còn có một hồ nước, ta đây trông thấy liền có chút cuống quýt, mắng to: ” Cậu nổi điên thì đi mà tìm người khác mà điên, bên cạnh còn có một
hồ nước, cho dù cậu không nhìn người thì cũng phải nhìn đường chứ. “
Lời ta đây vừa dứt, gã còn men theo cánh tay của ta đây mà vừa sờ vừa nắn lên
trên, ta đây giận tím mặt, không kịp suy nghĩ mà hướng tay về phía mặt gã
hô to: ” Ngũ Hành Thiên Lôi! “.
Ầm ầm một tiếng vang dội, khói bụi mù mịt, nam nhân cao lớn liền giống như con ếch bốn chân bổ nhào xuống hồ.
Đế… Đế quân, Ngũ Hành Thiên Lôi của người, uy lực quả thật kinh người.
Bản tọa không dám xem thảm trạng[5] của tên huyền hắn thần tiên đó, vội vàng vắt chân lên cổ mà chạy mất dạng.
[5] Thảm trạng: Tình cảnh bi thảm.
Sau khi trở về, ta đây uống liền hai chén thuốc định thần mà tim vẫn đập như
nổi trống. Không biết tên đó có đi tìm ta đây không, bản tiên cô giờ đây
cũng xem như có một chiêu phòng thân, chẳng phải sợ gã làm gì. Có điều, ta đây cảm thấy nếu bị hạng người lưu manh vô lại như tên đó bám theo thì
nhất định sẽ phiền toái vô cùng cực.
Qua ngày hôm sau, nghe nói ” huyền gã thần tiên ” sắp rời khỏi Hồng Tiên trấn, mà bản vương vẫn không thể tin nổi.
Bách tính tự động cùng nhau đi cung tiễn thần tiên sống, thiên kim cảu Huyện thái gia còn khổ đau khóc sướt mướt. Ta đây mò đi xem toàn bộ quá trình đưa tiễn, sau khi xác định được người nọ đã đi rồi mới cảm thấy an tâm.
Tâm trạng rất tốt, lúc trở về ta đây liền vòng qua bên đường đối diện mua cho
nhóc trọc đầu món đậu rang đặc biệt mà nó thích nhất. Về đến viện tử
cũng là lúc mặt trời khuất bóng. Ta đây liếc mắt nhìn liền thấy nhóc trọc
đầu phàm thường hiếu động như chú khỉ con, vậy mà bây giờ lại đang quỳ
thẳng tắp dưới giàn cây tử đằng trong vườn, khuôn mặt nhăn nhó.
Ta đây bật cười, hỏi nó: ” Đệ đang làm gì thế? “.
Nhóc trọc đầu xoay mặt qua, ra sức thoáng chốc với bản tọa, bản tọa còn chưa kịp phản
ứng, một người đã bước ra dưới giàn cây tử đằng, cười tủm tỉm nói: ” Bản tọa
muội muội, biệt lai vô dạng[6]. “
[6]: Biệt lai vô dạng: Một câu
hỏi thăm sức khỏe khi gặp lại bạn sau một thời gian dài. Ý nói hy vọng
bạn vẫn khỏe từ lúc chúng lão phu chia tay.
Phản ứng đầu tiên của
bản tọa, không phải là chú ý tên đó đang nói gì, mà giơ tay lên hét to: Ngũ Hành Thiên Lôi!. Nam nhân đó không thèm thoáng chốc, tên đó đưa tay áo lên khẽ
phất, sét đánh giữa không trung liền bị tên đó tiên trừ. Bản tọa thật không dám
tin, lại hô to, tên đó lại phất tay. Chỉ trong chốc lát, bản tọa đã bị dồn vào
trong góc.
Tên thân tiên giả mạo khuôn mặt tràn đầy tà khí,
cặp lông mày chau lại: ” Muội muội, pháp thuật của muội đâu?, tên đó nhìn bản tọa
từ trái sang phải rồi đưa tay túm lấy bản tọa, Sao muội lại trở thành bộ dạng xấu xí như thế này? “.
Bản tọa thật chẳng hiểu hắn bản tọa đang nói gì.
” Ngươi bản vương buông tay ra ngay! Túm lấy bản vương làm gì! “, bản tiên cô nhìn hắn bằng ánh mắt nổi giận.
Hắn lão phu ngạc nhiên: ” Muội muội, muội không nhận ra lão phu sao? “.
Nhóc trọc đầu ở phía sau mặt mày buồn bực: ” Đại sư ca, tỷ ấy không phải là Tam sư tỷ…”
Thần tiên giả mạo nhìn bản tọa, rồi lại nhìn nhóc trọc đầu, cười nói: ” Đừng đùa nữa, bản tọa không tin đâu. “