Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 19
Môn đồ dẫn chúng bản vương đến trước một ngôi điện, thiên điện có bức hoành phi màu trắng tên đó hệt trong
mơ. Sau khi đệ t* c*ng kính thông báo một tiếng, hắn bản vương mới nghiêng người, ý bảo bản vương hãy tiến vào.
Vào điện, bản tọa cùng nhi tử hành lễ. Sau
đó mới ngẩng đầu nhìn rõ Bán Nguyệt Tiền bối. Giống gã như trong giấc mơi
của bản tọa, Đế quân và Đại sư ca đang đứng hai bên trái phải phía dưới
thượng tọa của Tiền bối. Bản tọa liếc nhìn, thấy Đế quân đã mặc gã phục chỉnh
tề, trên khuôn mặt không có chút thần sắc quái dị nào mới hầm thở
phào nhẹ nhõm.
Bán Nguyệt Tổ sư vẫy tay với nhi tử bản vương, hiền từ nói: “Con qua đây cho Sư tổ xem nào”.
Nhi tử đứng im, không hề muốn rời bước, ta đây đẩy nó, nó mới từ từ đi qua. Sư
tổ đang ngồi trên tấm đệm hương bồ, ôm nhi tử ta đây vào lòng, sờ sờ trán
nó, rồi lại nắn nắn bàn tay yếu ớt, tán thưởng: “Đúng là một đứa trẻ
thông minh tuấn tú”.
Bản vương nghe mà hết sức hài lòng.
Sư tổ tiếp tục hỏi: “Con mấy tuổi rồi? Đã từng kinh qua phạt thiên chưa? “.
Ta đây vút qua, “mấy tuổi rồi” thì ta đây nghe hiểu. Còn tại sao lại nói về thiên kiếp?
Sư tổ thở dài một tiếng: “Sự việc đã đến nước này mà tiên tử ngươi lão phu vẫn còn hồ đồ”.
Người lấy từ trong ngực ra một tấm kinh, vẫy tay với lão phu nói: “Tiên tử
qua đây xem đi! “. Lão phu nghe lời bước qua, trên kính có khắc âm dương bát
quái, hiển nhiên đây chính là kính chiếu yêu hay cái gì đó tương tự vậy.
Sư tổ nói với Đế quân một tiếng: “Thất lễ rồi”, sau đó đem kính chiếu
thẳng vào tên đó. Trong kính tức thì hiện lên một con cửu vĩ thiên hồ trưởng
thành màu trắng. Sư tổ nói: “Đây chính là pháp thân[1] của Nhị sư ca
cô”.
[1] Pháp thân: Nguyên hình.
Đế quân là
chính là Hồ vương của tốc Cửu Vĩ Thiên Hồ, cái này bản vương đã biết từ lâu
rồi. Đương nhiên là chẳng thấy có gì lạ, pháp thân của Đế quân có bộ
lông trắng muốt sáng bóng, cặp mắt như vì sao lạnh giá, bộ dạng thanh
cao, kiêu ngạo, mãnh mẽ… Bản vương tưởng tượng có một ngày nếu bản vương sờ lên, không biết phải lãnh hậu quả thế nào?
Bán Nguyệt Tổ sư mỉm cười, đem kính chiếu về hướng nhi tử của bản vương: Ngươi bản vương hãy tiếp tục xem đi.
Trong kính…
Lão phu trông thấy mà hết sức chấn kinh.
Trong kính, một chú cửu vĩ thiên hồ đang lười biếng nằm cuộn tròn, cặp mắt
như ngọc lưu ly nửa khép nửa mở, cái mũi nhỏ ươn ướt gác lên trên hai
chân trước, đều đặn hít thở, phía trước có một vòng khí trắng nhàn nhạt.
Quen mắt quá… Bản tọa dường như còn có thể tưởng tượng ra nhóc con ấy vênh mặt
cao ngạo bước đi trên đường, thờ ơ với tất cả mọi thứ xung quanh.
Đây rõ ràng là chú hồ ly nhỏ đã bầu bạn với bản tọa ba trăm năm trên thiên giới mà! Chỉ có điều hình dáng nhỏ hơn so với khi đó.
Bản vương cứng họng líu lưỡi, không thốt lên được điều gì.
Tại sao lại như vậy? Trước giờ bản vương chưa từng liên tưởng những chuyện này lại với nhau.
Có thể do ánh mắt của ta đây quá mức kinh hoảng. Trong mắt nhóc con hiện lên
sự ngờ vực bất an, nó nhảy từ trên người của Lão gia hỏa xuống, túm chặt lấy
một ngón tay của ta đây rồi không dám buông ra nữa.
Ta đây dùng sức xoa khuôn mặt của nó, kích động hỏi: “A Hàn, con là A Hàn bầu bạn với ta đây ba trăm năm trên thiên giới sao? “.
Nó ngỡ ngàng nhìn lão phu.
Chín đuôi chính là sự tượng trưng cho Hồ đế ở Thanh Khưu.
Những con hồ ly phàm thường cũng có thể trở thành cửu vĩ thiên hồ, nhưng
chúng phải trải qua quá trình khổ luyện để từng cái đuôi mọc ra. Còn như A Hàn, từ khi sinh ra đã có chín đuôi, chỉ có hậu duệ chính thống của Hồ
vương mới có thể có được thú đó.
Ai cũng biết Hồ đế của thanh Khưu chính là Chi Liên đế quân. Hơn nữa, không thể không thừa nhận, A
Hàn cho dù là hình người hay là cơ thể hồ ly thì cũng đều rất giống gã.
Bán Nguyệt Tiền bối cười lớn nói: “Bây giờ thì chắc tiên tử đã hiểu đứa trẻ này là con ai rồi nhỉ? “.
Đế quân bước tới trước mặt lão phu, rồi ôm nhi tử. A Hàn hơi nhíu mày, nhìn Đế quân rồi quay sang lão phu, sau đó im ắng.
Ta đây cũng lặng thinh.
Hoành Thanh nói: “Nhị đệ đệ, đệ nhìn kìa, trông dáng vẻ của muội muội không giống như đang vui, mà sắp khóc rồi đấy”.
Lão phu thật sự muốn khóc rồi.
Một suy nghĩ cứ không ngừng vang vọng trong đầu bản vương: ” Đế quân và Tam sư
muội hắn… đã có con với nhau rồi… Đế quân và Tam muội muội hắn… đã có con với
nhau rồi…”.
Ta đây là cái tì chứ? Chẳng qua chỉ là kẻ xui xẻo do thần quỷ sai lầm mà nhập vào thân xác của Tam muội muội hắn thôi!
Thảo nào Đế quân đối xử với bản tọa tốt như vậy! Chẳng qua vì tưởng rằng bản tọa là Tam muội muội của tên đó thôi! Uổng cho bản tọa, lại tự đa tình.
Ta đây nói: “Ta đây quên hết rồi… Rốt cuộc đây là chuyện gì chứ? “.
Tiền bối nói: “Tiên tử chính là Tam muội muội của họ. Có điều, giữa chúng bản tọa
tuy có danh phận là sư đồ đồng môn, nhưng đó chỉ là trên danh nghĩa”.
Ông giải thích: “Các người vốn là thần tiên trên thiên giới. Khoảng năm năm trước, Linh Sơn ở tận cùng phía nam hạ giới đột nhiên bị một tảng đá
lớn từ trên trời rơi xuống, đập vỡ bức tượng thần Huyền Vũ[2] trấn giữ
linh khí ở đây, phá hỏng nghiêm trọng vận mệnh của nhân gian. Cùng lúc
đó, dưới năm cột Thiên Trụ phòng vệ đất trời ở tận cùng phía bắc, con
cóc đá trấn giữ linh khí cũng đổ lệ châu, lệ rơi liên tục chín ngày chín đêm. Hai vị thần quan trấn thủ tại hai nơi mới đem chuyện này hồi báo
Thiên Đế. Thiên Đế lệnh cho Ti Mệnh tinh quân[3] tra xét, tính ra được
lệ khí tích tụ mấy ngàn năm sắp không thể khống chế được nữa, nhân gian
sẽ xảy ra một trận hạo kiếp[4]. “
[2] Huyền Vũ là linh vật thiêng liêng có tượng là hình con rắn quấn quanh con rùa.
[3] Ti Mệnh tinh quân: Vị tinh quân chưởng quản vận số, đoán mệnh.
[4] Hạo kiệp: Đại nạn.
Tổ sư nói: “Lệ khí không thể khống chế được sẽ dẫn đến hạo kiệp của thiên
địa. Không chỉ nhân gian tai họa trùng trùng, mà thiên giới cũng chịu
ảnh hưởng, thật không phải chuyện thường. Còn nhớ bảy ngàn năm trước
cũng đã từng xảy ra một đại kiếp không thể khống chế lệ khí, Đồng Mâu ma quân[5] do lệ khí biến hóa thành có năng lực hủy thiên diệt địa, trận
hạo kiếp đó đã làm liên lụy Thiên Đế trước đây và rất nhiều tiên nhân
mất mạng”.
[5] Đồng Mâu ma quân: Ma quân mắt đỏ.
Lão gia hỏa thở dài một tiếng một tiếng nặng nề.
“Thiên Đế đã triệu tập chư thần đến trước bảo điện, hỏi có ai nguyện hạ phàm
giúp vượt qua trận đại nạn này không. Dưới điện tuy có nhiều vị tiên tài giỏi nhưng không có một ai trả lời. Sau đó, khi Thiên Đế hỏi đến lần
thứ hai, một vị tiên nữ đã bước vào đại điện”. Bán Nguyệt Tiền bối hướng
về phía bản vương, tỏ ý tán thưởng: “Chính tiên tử đã tự đến trước mặt Thiên
Đế, nguyện xuống trần cứu giúp sinh linh vượt qua trận hạo kiếp”.
Lúc này ta đây đã sớm quên mất chuyện đau buồn bi thương, tự chỉ tay vào mặt mình hỏi: ” Ta đây? “.
Đế quân cúi đầu nhìn dưới đất. Tên Hoành Thanh kia thì lại dùng ánh mắt
chan chứa tình cảm nhìn lão phu, nói: “Lúc đó ở trên đại điện, chúng tiên xôn xao bàn tán, muội muội ngẩng cao đầu đứng trước thiên giá, vẻ mặt kiên
nghị, vì nghĩa quên thân, dung mạo phong thái đó, thực làm cho Hoành
Thanh cực kỳ cảm phục, ngưỡng mộ không thôi”.
Sự tích anh hùng dũng cảm quên mình của Tam muội muội họ thật sự khiến lão phu chấn động, chỉ biết ngây ra như tượng gỗ.
Ta đây có thể nhập vào thân thể một người mạnh mẽ như vậy sao?
Lão gia hỏa nói: “Lúc đầu Thiên Đế hết sức do dự, nhưng tiên tử năm lần bảy lượt
cầu xin, cuối cùng Thiên Đế đã đồng ý lời thỉnh cầu của tiên tử, đồng
thời chỉ thị Chi Liên, Hoành Thanh, hai vị đế quân cùng giữ đỡ tiên tử”.
“Hiện nay hạo kiệp sắp đến gần, tất cả đều chờ xem tiên tử hành xử như thế nào”.
“Nhưng… nhưng… bản vương mất hết pháp lực rồi! “, bản vương lắp bắp nói.
Chí hướng của ta đây chỉ dừng lại ở những việc ăn uống và ngủ nghỉ, còn đại sự
như cứu giúp sinh linh trong thiên hạ, quả thực trước giờ ta đây chưa từng
nghĩ đến.
Hơn nữa, chưa nói tới việc hiện giờ bản vương đã mất hết
pháp thuật, cho dù pháp thuật vẫn còn đi chăng nữa, với bản lĩnh mèo ba
chân của bản vương, làm sao bản vương có thể cáng đáng trách nhiệm đồ sộ như vậy chứ… Không được, chuyện này không phải trò trẻ con, bản vương phải mau chóng làm
sáng tỏ mới được!
Ta đây mặt ủ mày chau nói: “Sư tổ, ta đây cũng rất
muốn vì sinh linh trong thiên hạ mà tận tâm tận lực, nhưng các người
thực sự đã nhận nhầm người rồi, ta đây không phải là Tam muội muội của các
người đâu, ta đây chẳng qua chỉ là một vị tiên địa vị thấp kém trên thiên
giới, bởi vì phạm lỗi mà bị đày xuống trần gian, không biết do đâu lại
nhập vào thân xác của vị tiên tử này”.
Tổ sư lấy từ trong
ngực ra một vật, nói: “Đôi ngọc linh lung[6] này có thể nhận ra chủ nhân của nó, có phải hay không, chỉ cần thử là biết”.
[6] Ngọc
linh lung: Trang sức bằng ngọc, gồm hai miếng ngọc ghép vào nhau, mỗi
lần hai miếng ngọc va chạm nhau phát ra thanh tiếng động thúy.