Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 32
Chiếc đèn lồng và bút
chu sa Hoành Thanh không ném đi, vậy mà giờ lại có công dụng. Chúng bản tọa
cầm hai vật này tham gia dạ yến Trung Thu.
Nghe nói dạ yến tối nay, Diêm vương và Nương nương sẽ giá lâm tham gia
Vừa nghe nói hai vị này sẽ tới, bách tính của địa phủ ngay lập tức xôn xao, đi
tới đâu cũng thấy tiếng thảo luận vô cùng cực hào hứng, rõ ràng là vị Diêm
vương và Diêm vương nương nương này rất được ủng hộ và yêu mến. Còn đối
tượng thảo luận của nam nữ thì lại trái ngược nhau, các vị cô gái thì
xem trọng Diêm vương điện hạ, nam tử thì hiển nhiên yêu thích Diêm vương nương nương hơn. Trời còn chưa tối hẳn, người đã đứng chật cứng trên
con đê bên ngoài Minh Nguyệt lâu tại cầu Nhị Thập Tứ.
Cầu Nhị Thập Tứ,hình dáng của nó cũng giống với tên, chính là chiếc cầu cửu
khúc gồm có hai mươi bốn đoạn cầu quanh co khúc khuỷu, được xây trên Địa Tâm hồ, hồ lớn nhất âm phủ. Hai mươi bốn đoạn cầu này được phân bố đều
đặn xung quang hồ, một đầu nối tiếp với con đê, một đầu kéo dài đến giữa hồ, chỗ tụ hội chính là một tòa thiên đài đồ sộ được xây bởi đá cẩm
thạch trắng và đá lưu ly, phía trên thiên đài vẫn còn ba tầng nữa, tầng
trên cùng xây kiểu mái cong, bốn góc vểnh lên, lầu các rường cột chạm
trổ, đậy chính là Minh Nguyệt lâu.
Trên ngàn vạn thanh lan
can bạch ngọc chạm trổ hoa văn của cầu Nhị Thập Tứ được treo những chiếc đèn lồng mẫu đơn, nhìn từ xa giống như đai ngọc nổi trên mặt nước, nước sông và cầu mang cùng một sắc, sóng nước dập dềnh. Phía trước Minh
Nguyệt lâu có một cột Hoa Biểu[1] cao ngút trời. Bốn phía đều được quấn
hoa đăng rực rỡ mỹ lệ, khiến cho cả âm phủ được chiếu sáng thành một đại lục huy hoàng, chẳng còn chút không khí âm u đáng sợ nào.
[1] Cột đá Hoa Biểu: Cột đá cực lớn trang trí trước các công trình kiến
trúc lớn như cung điện, lăng mộ… trên thân cột thường khắc các hoa văn
rồng phượng.
Từ buổi trưa, binh lính của âm phủ đã sớm đứng
canh giữ tại hai mươi bốn đoạn đầu cầu. Muốn lên trên cầu cùng tham gia
hội Du Đăng cùng Diêm vương và Nương nương ở khoảng cách gần? Đương
nhiên có thể! Chỉ cần mua một tấm thẻ ngọc thông hành lên cầu là được.
Giây phút này lão phu cảm nhận sâu sắc đạo lý tiền tài là vạn năng.
Mục đích của chúng bản tọa rất rõ ràng, đó là hội hợp với Đế quân, lấy lại thanh kiếm Cơ Canh từ chỗ Diêm Vương. Còn việc khẩn cấp hiện nay, chính là
làm thế nào để lẻn và phủ Diêm Vương.
Trước lúc này, bản vương không hề có một chút tin tức nào của Chi Liên đế quân. Tên Hoành Thanh này
thì hết sức xem nhẹ phủ Diêm Vương. Ngay từ lúc vào thành đã tỏ ra khinh
thường nói: “Thì cứ trực tiếp xông vào thôi”, sau đó bị bản vương lườm nguýt
cho mấy cái. Bây giờ lại biết Diêm Vương sẽ xuất tuần, đây quả là một cơ hội hiếm có.
Chúng bản vương đã thương lượng kỹ, một khi xác định
Diêm Vương đã đến nơi diễn ra hội Du Đăng, phòng vệ tại phủ Diêm Vương
chắc chắn sẽ yếu đi. Hoành Thanh nhân đó mà lẻn vào phủ Diêm Vương thám
thính, còn bản vương thì vẫn tiếp tục ở lại đây. Đến khi Diêm Vương hồi phủ, bản vương ngay lập tức báo tin cho hắn qua một phép thuật nhỏ mà hắn đã để lại cho bản vương, để hắn có thể tức thì rút khỏi phủ Diêm Vương. Bởi và ngay cả Cơ
Canh cũng không biết Diêm Vương đã giấu pháp thân của nó ở nơi nào,
trước khi sự việc chưa được sáng tỏ, chúng bản vương không nên xung đột chính
diện với Ngọc Lam Già Vương.
Sự việc ban đầu rất thuận lợi.
Chúng bản vương ra giá cao và mua được một tấm thẻ ngọc lên lầu. Hoành Thanh đi bên
cạnh bản vương, bộ dạng ấp úng, vẻ mặt quái dị, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn
bản vương, giống như có chuyện gì không nói không được.
Lão phu để ý vừa
nãy có mấy vị thiếu nữ ôm chiếc đèn lồng trắng đi qua đi lại chỗ chúng
lão phu. Thậm chí có người còn chớp mắt, nhìn Hoành Thanh mà cười khúc khích, cơ thể õng ẹo tỏa ra khí chất phong tình lẳng lơ. Cứ vậy nên bản tiên
cô đành phải biết điều mà lui ra một chút, quả nhiên thiếu nữ đó liền
tiến lên trước, dâng tặng đèn lồng trắng của mình cho Hoành Thanh.
Hoành Thanh đẩy chiếc đèn lồng trắng trả lại, thiếu nữ đó giậm chân bỏ đi.
Lại có một người bước lên, Hoành Thanh thình lình chỉ lão phu rồi nói với cô
nương đó: “Thật ngại quá, đêm nay lão phu chỉ muốn đề chữ lên chiếc đèn lồng
của vị thiếu nữ kia thôi”. Thiếu nữ ấy sửng sốt nhìn lão phu, rồi lườm lão phu
một cái và bỏ đi.
Ta đây nghiến răng bặm môi nói với tên đó: “Đại sư ca, hiện nay muội muội chẳng còn chút pháp lực nào cả, huynh đừng có
đem ta đây ra làm lá chắn, rước lấy phiền phức không đâu!”.
Hoành Thanh xị mặt xuống, đau lòng nhìn bản vương: “Muội muội, huynh thật lòng mà”.
Lão phu ôm chặt chiếc đèn lồng trong lòng, bọc kín không chút khe hở. Hoành
Thanh bỗng thở dài một tiếng: “Muội muội, chắc muội vẫn còn nhớ lời người lái đò nói chứ, Thái Hư Đan có thể khiến người nhập mộng có một giấc mơ đẹp đan
xen sự thật mộng ảo. Cái gọi là đan xen giữa sự thật và mộng ảo chính là cảnh trong mộng ấy có ít nhất một nửa là sự thật”.
Lòng bản tọa
bỗng trầm xuống, đang định hỏi hắn bản tọa nói vậy là có ý gì thì đột nhiên trên không trung có tiếng hô to gây sự chú ý, trong vút qua trăm tiếng
chuông cùng vang lên.
Diêm Vương và Diêm Hậu đến rồi!
Lão phu còn chưa kịp nói gì thì đã phải bắt chước theo đám ma quỷ bên cạnh mà
quỳ xuống. Tiếng trống nhạc ầm ĩ phía trên khiến lòng lão phu càm thấy hết sức rối rắm, lão phu nghe thấy Hoành Thanh ở phía sau nói nhỏ với lão phu: “Ít nhất
vẫn có một chuyện là sự thật, vào mấy ngàn năm trước giữa lão phu và muội
đích thực đã có hôn ước”.
Từ khi bản vương có ký ức, bản thân đã là
một người phàm, khó khăn lắm mới khổ luyện được thành tiên, phi thăng lên tầng thứ nhất thiên giới, trở thành Bích Chi không biết đã bao nhiêu
năm… Chuyện mấy ngàn năm trước, khi đó có lẽ bản vương vẫn còn ở trong lục đạo
luân hồi, Hoành Thanh lại là một vị tiên trên thiên giới, làm sao lại có quan hệ gì với bản vương được?
Lão phu ngơ ngác hồi lâu, đột nhiên như
bừng tỉnh từ trong giấc mộng, người có hôn ước với Hoành Thanh nhất định là vị “Tam muội muội” thật sự kia, mà lão phu, chỉ là hàng giả thôi.
Khi lão phu quay đầu lại, đã không còn thấy bóng dáng của Hoành Thanh nữa, chắc là hắn đã đến phủ Diêm Vương rồi.
Lão phu đứng nguyên tại chỗ bần thần không biết bao lâu, mà trong lúc lão phu ngẩn
người, xa giá của Diêm Vương, Diêm Hậu đã đáp xuống Minh Nguyệt lâu. Các quan viên địa phủ khấn đầu bái lạy, trên thiên đài bắt đầu biểu diễn ca múa hết lượt này đến lượt khác.
Đến lúc lão phu nhớ ra, định
ngước lên nhìn một chút thì chỉ thấy những bóng dáng lả lướt trên đài
cao đèn đuốc sáng rực, không thể nhìn rõ ràng.
Một nam nhân mặc trang phục thư sinh, diện mạo khá tuấn tú đi đến trước mặt ta đây hỏi: “Thiếu nữ đi một mình sao?”.
Bản tọa lắc lắc đầu.
Tên đó chẳng những không bỏ đi, ngược lại còn chớp mắt với bản vương đầy ám muội: “Đã giờ này rồi, chắc là người kia không đến đâu nhỉ? Nam nhân nào để cho
các thiếu nữ phải chờ thì không phải là nam nhân tốt”.
Lão phu vẫn lắc lắc đầu. Nào ngờ tên này chẳng hề biết điều, được đằng chân lân đằng
đầu mà áp sát lại. Lão phu ngay lập tức quay người qua lườm hắn một cái. Đối phương sững người, tức thì lộ ra thần sắc nổi giận, đưa tay kéo cả cái đầu của
tên đó xuống. Khuôn mặt người lúc đầu còn phong độ nho nhã trong thoáng chốc
hai tròng mắt đã lòi ra ngoài, từ trong miệng lè ra cái lưỡi về phía lão phu
một lúc lâu mới thu về, rồi tức tối bỏ đi.
Bản tiên cô bị vẻ xấu xí của hắn ta đây dọa sợ phát khiếp, không dám thất thần nữa.
Lúc này, có hai tên quỷ sai cứ nhìn tới nhìn lui những du khách qua lại
trên cầu, không biết chúng đang tìm cái gì. Hai tên đó bước lại trước
mặt lão phu, ngừng lại rồi đột nhiên đánh giá lão phu từ trên xuống dưới.
“Đối phương, theo chúng bản tọa qua đây!”
Ta đây lấy làm kinh hãi: “ Hai vị quỷ sai đại nhân, chẳng hay có chuyện gì vậy?”
Một tên cười đáp: “Ngươi ta đây không cần phải sợ, gọi ngươi ta đây qua bên đó bởi vì
dáng ngươi ta đây có chút giống với Diêm Hậu nương nương. Hiện tại Đại vương và Nương nương muốn chơi một trò chơi nhỏ, chỉ cần ngươi ta đây tham gia phối
hợp”.
Trong bụng đầy ắp nghi ngờ nhưng ta đây không dám gây sự
chú ý, đành phải ngoan ngoãn vâng lời mà đi theo họ đến tầng một thiên
đài. Ở đó sớm đã có mười mấy nữ tử cao ngang nhau, thân hình thon thả
đang đứng chờ. Lúc bấy giờ tâm trí ta đây đã bị một nam một nữ ngồi ngay
ngắn ở chính diện thu hút. Trong lúc vội vàng, ta đây chỉ kịp liếc nhìn một
chút. Ngọc Lam Già Vương có thân hình cao gầy, ăn vận trang phục lộng
lẫy, đeo một chiếc mặt nạ quỷ băng giá, tỏa ra ánh sáng màu lục, khí thế đó quả khiến người ta đây không rét mà run. Bên cạnh hắn ta đây, một giai nhân
cũng đang mặc trang phục hoa lệ, giống như con chim nhỏ mà dựa vào hắn ta đây,
đó chính là Nữ Na, mẹ của Nữ La.