Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 35
Thân thể bị đẩy vào trong chiếc giường nước, xúc cảm mát lạnh trơn mềm như lan tỏa toàn thân
Không khí trước mặt bị hơi thở của một người bao phủ.
Thân thể nam nữ trời sinh đã có sự khác biệt hết sức lớn, cho nên bản vương rõ ràng
biết mình bị giam trong vòng tay hắn nhưng cũng không có cách nào thoát ra
Vừa sợ vừa tức
Bản vương cố gắng dùng sức đẩy hắn ra nhưng chẳng những không có chút hiệu quả,
ngược lại còn dễ dàng bị nhấn xuống một bên. Tiếp đó, đôi môi mềm mại
lướt qua cổ bản vương như chuồn chuồn đạp nước, xúc cảm rất nhẹ, còn mang theo
chút tê dại, ngưa ngứa, nhưng lại khiến đầu óc bản vương trong thoáng chốc không
để suy nghĩ được gì.
Nơi mà ánh mắt bản tọa có thể nhìn tới chính
là chiếc cằm với đường nét rõ ràng của Đế quân, lên trên chút nữa là đôi môi mỏng tuyệt đẹp, sống mũi cao mà thẳng… Bản tọa không dám tiếp tục nhìn
lên trên nữa, chỉ cảm thấy có một ánh mắt quái dị đang nhìn chằm
chằm vào khuôn mặt mình, nóng rực như thể lửa thiêu.
“Đưa
đèn lồng của mình cho đối phương nghĩa là đồng ý để người đó cùng song
tu[1] với mình, muội muội là người tu đạo, chắc hiểu được đạo lý ‘một khi
đã hứa thì không được nuốt lời’ chứ?”
[1] Song tu: Một nam một nữ cùng nhau tu luyện, có thể đạt được hiểu quả âm dương điều hòa, công lực tăng tiến.
Bản vương tức đến líu lưỡi, chuyện ngu xuẩn ngày hôm nay, tất cả là do bản thân
bản vương tự đào hố rồi cắm đầu vào. Nhưng mà Đế quân dùng thủ đoạn này quả
thật quá mức không quang minh chính đại. Bản vương vừa nghĩ tới chuyện tên đó mượn
cơ hội để ức h**p mình, trong lòng bản vương không kiềm chế được mà cảm thấy
chua xót, nước mắt cũng lã chã rơi.
Trong cơn giận dữ, bản tọa
đang suy nghĩ những từ ngữ cay nghiệt nhất để mắng chửi hắn một trận cho
thỏa thích, thì lại nghe thấy tiếng nói trầm thấp như mọi khi của hắn cất
lên: “Nếu muội muội cứ khóc mãi thế này thì thật không ngừng lại đâu đấy
nhé”
Sự việc nghe ra vẫn còn khả năng xoay chuyển, bản vương nhanh chóng không giãy giụa nữa, trừng to hai mắt, cố gắng không để những giọt nước còn đọng ở khóe mắt chảy xuống thêm nữa.
Bản tọa ấp úng mở miệng, lúng túng phát hiện ra giọng mình hơi nghèn nghẹt: “Vừa nãy là do sư
muội hồ đồ, ca ca phải chăng có điều gì căn dặn?”
Hai
người vẫn duy trì tư thế ám muội như cũ, Đế quân vừa mở miệng, hơi thở
nóng hực phun vào bên má của lão phu, tạo thành cơn nóng quái dị.
HẮN nói: “Đúng vậy. Ngày hôm nay có tiếp tục hay không, tất cả đều dựa vào một ý nghĩ của muội muội”.
Ta đây nào dám cố làm ra vẻ với hắn được nữa, thậm chí trên khuôn mặt còn mang
chút ý muốn lấy lòng: “Ca ca có chuyện gì thì cứ dăn dạy, chuyện gì
muội muội cũng sẽ nghe theo, tuân thủ đúng bổn phận làm muội muội”.
Đế quân từ tốn đáp: “Vậy được. Thế thì muội hãy nghe theo lời bản vương nói lúc
nãy. Chờ Đại sư ca đến thì mau chóng rời khỏi âm phủ”.
Bây giờ Đế quân có bảo bản tọa đi hái hoa trong sương hay vớt trăng dưới nước
thì bản tọa cũng đồng ý ngay tức thì, chứ đừng nói mấy chuyện cỏn con này.
Ta đây khẩn thiết mà khẽ gật đầu lia lịa: “ Được,được, Nhị ca ca”.
Đế quân híp mắt, mang theo vẻ nghi ngờ mà săm soi ta đây.
“Những chuyện muội đã hứa trước nay, muội đều chẳng giữ lời”.
Bản tọa suýt nữa thì khóc toáng lên, lắc lắc đầu như trống bỏi nói: “Nào dám, nào dám”
Lão phu mở miệng định nói thêm câu gì nữa nhưng khắc sau đã bị một lực mạnh bịt kín miệng.
Đầu lưỡi mềm mại linh hoạt nhanh chóng tiến vào, khuấy đảo trong miệng ta đây.
Kèm theo đó là nụ hôn càng sâu, tay vòng quanh eo dần siết chặt, bàn tay
đặt phía sau đầu bản tọa càng xuyên sâu vào mái tóc, còn bản tọa chỉ giãy giụa một chút lúc đầu, sau đó liền vô lực phản kháng.
Bản tọa nhìn thấy ánh sáng dần tan thành những đốm nhỏ li ti rồi tắt hẳn.
Mạn Châu Sa Soa vẫn đang nở rộ, xòe rộng những cánh hoa kiều diễm yêu mị của chúng, từng lớp một bao chặt lấy bản tọa.
Đến khi bờ môi kia rời đi, ta đây vẫn không thể động đậy.
Ánh mắt Đế quân sáng rực, tiếng nói trầm tháp, hơi thở có chút hỗn loạn.
“Đây chỉ là một sự cảnh cáo nho nhỏ thôi, nếu sau đêm nay mà để bản tọa phát hiện ra muội còn ở lại âm phủ thì ca ca hết sức vui lòng đi tìm muội mà
tiếp tục chuyện song tu này đó. Muội phải nhớ kĩ đấy?”
Bản tọa mơ màng gật gật đầu.
Thân thể hoàn toàn không còn chút sức lực nào. Trong lúc ngẩn ngơ, bàn tay
bỗng bị nắm lấy, tiếp đó ngón út chợt thấy man mát. Lão phu mở to mắt, thấy
có một tia sáng màu vàng lóe lên ở ngón út lão phu rồi biến mất. Lão phu loáng
thoáng cảm nhận được ngón út mình giống như bị sợi dây nào đó buộc vào,
mà đầu bên kia sợi dây lại nối với… Lão phu chấn kinh nhìn thấy hình như khóe mắt Đế quân cong cong, nhẹ nhàng nở nụ cười, tên đó nắm lấy bàn tay lão phu giơ
về phía trước, sau đó đứng cách ra một khoảng giơ tay trái mình lên, rồi cử động ngón út.
Vô hình trung có cái gì đó đã kéo ngón út của bản tọa, khiến bản tọa không thể khống chế được mà để nó cử động theo.
“Đây là dây linh tê, chỉ cần muội cử động, lão phu đều biết được”.
Bản tọa hiếu kì cong ngón út lại, quả nhiên thấy ngón út của Đế quân cũng cong theo.
Ta đây đưa tay sờ xung quanh ngón út, nhưng chẳng sờ thấy thứ gì.
“Cái cái cái cái này, phải làm thế nào mới có thể xóa bỏ?”
Không biết vì sao ta đây lại thấy Đế quân có chút thất vọng, khẽ đáp: “Nếu như muội quên ta đây, dây linh tê sẽ tự động biến mất”
“Nếu như có một ngày bản tọa cử động ngón út, nhưng đầu bên kia lại không hề
truyền tín hiệu gì, khi đó bản tọa sẽ biết rằng, muội muội đã quên bản tọa mất rồi”.
Lão phu ngẩn ra nhìn hắn, chẳng biết có dây thần kinh nào lệch chỗ không mà trong ngực lão phu bỗng cảm thấy đớn đau.
“Trở về thôi”, Đế quân đột nhiên ôm chặt bản tọa, vận sức rồi bay lên lỗ hở phía
trên chiếc đèn lồng, hạ xuống đình nghỉ chân lúc trước.
Bên
tai vang lên tiếng nói lạnh lùng của Đế quân: “Chuyện tối hôm nay, chỉ
tạm thời không nhắc tới. Nhưng muội muội đừng quên, muội còn thiếu bản vương một
đêm tươi đẹp”
Chờ đến khi ta đây hoàn hồn hẳn, bên cạnh đã không còn bóng dáng gã nữa. Còn bản thân ta đây cũng không biết mình đã ôm chiếc
đèn lồng ngẩn ngơ đứng yên tại chỗ bao lâu rồi. Ta đây càng ngạc nhiên hơn
khi thấy hai người Hoành Thanh và Cơ Canh đang đứng trước mặt mình. Cơ
Canh mang vẻ mặt bất thường, đánh giá ta đây từ trên xuống dưới giống như xem
thử ta đây có thiếu đi cái gì không. Còn Hoành Thanh thì nhíu chặt lông mày, thần sắc hồ nghi, tựa như khắc sau gã sẽ xông lên dùng sức lay cho ta đây
tỉnh lại.
“Đại ca ca, huynh…huynh về rồi à?”
Hoành Thanh híp mắt: “Muội muội, sao muội lại ăn mặc như thế này? Tại sao mặt muội lại đỏ như thế?”
Ta đây “a” lên một tiếng, chậm chạp phát hiện ra mặt mình vẫn còn nóng ran, chột dạ lùi về phía sau một bước.
“Dòng chữ trên đèn lồng của muội là do ai viết?”
Bản vương lại như bị bắt quả tang khi đang làm việc mờ ám, vô thức giấu chiếc đèn lồng ra sau lưng, cười gượng nói: “Đại sư ca, muội có việc này muốn
thương lượng với huynh…”
Hoành Thanh xoay đầu về phía Cơ Canh, lạnh lùng hỏi: “Lúc nãy ai đã tới?”
Cơ Canh run lên: “Là…là…là Chi Liên Đế Quân”
Hoành Thanh túm lấy vạt áo của Cơ Canh: “HẮN đến đây làm gì?”
“HẮN…hắn…hắn…hắn đến bắt lấy cô cô rồi bay vào bên trong đèn lồng, con cũng không biết
họ ở trong đó làm gì… Á!”, lời nói của Cơ Canh kết thúc bằng một tiếng
hét thảm thiết, sau đó nó ôm đầu lui vào trong góc. Hoành Thanh đánh nó
xong, liền quay qua lão phu, vẻ mặt tỏ ra vô cùng cực đau đớn: “Muội muội, lẽ nào
sau lưng lão phu muội với Nhị sự đệ lại…”
Đúng là càng nói càng
khó nghe, bản tọa không thể không ngắt lời tên đó: “Các người đừng có nói bậy,
bản tọa với Nhị sư ca vô cùng cực trong sạch, chẳng xảy ra chuyện gì cả”.
Hoành Thanh mở ta đây hai mắt: “ Thật sao?”
Ta đây mặt không đỏ, tim không đập nhanh[2] mà khẽ gật đầu: “Đúng thế. Nhị sư
huynh đến đây vì có chuyện thương lượng với ta đây. Ta đây đang định nói lại với huynh đây này”
[2] Mặt không đỏ, tim không đập nhanh: Ý ám chỉ nói dối không thoáng chốc, nói dối mà không chột dạ.
Hoành Thanh liền xòe tay ra trước mặt bản vương: “Vậy được. Muội đưa chiếc đèn lồng sau lưng ra đây cho bản vương xem”
Lão phu biết nếu không đưa ra thì hắn nhất định không bỏ qua, đành phải đưa qua cho hắn. Nào ngờ vừa đến tay, hắn chẳng thèm xem mà “tõm” một cái, vứt
thẳng chiếc đèn lồng xuống hồ nước.
Lão phu nhào đến lan can cầu, trơ mắt nhìn đèn lồng rơi xuống hồ, gió đêm thổi qua, chiếc đèn dần dần trôi mất, muốn vớt cũng không thể vớt lên được nữa, lão phu bất giác đau
lòng.
Rốt cuộc Đế quân đã viết gì lên đó? Bản vương vẫn chưa kịp xem cơ mà!
Nghĩ đến đây, ta đây căm hận trừng mắt nhìn Hoành Thanh. Nhưng vẫn chưa kịp mở
miệng thì có một giọng lạnh lùng vang lên: “Âm phủ quy định, trong hội
Du Đăng, tùy tiện hủy đi tín vật phải xử phạt thật nặng”.
Chúng bản vương đều giật mình, định thần nhìn lại, ở bên ngoài đình nghỉ chân có một nam tử được nhiều người vây quanh, thân mặc vương bào màu đen tuyền,
đeo mặt nạ quỷ dữ tợn, rõ ràng là Ngọc Lam Già Vương! Bản vương cuống quýt quan sát xung quanh một lượt, phát hiện thấy Cơ Canh không biết tẩu thoát
mất dạng từ lúc nào rồi.
Hoành Thanh dường như cũng sững sờ, định nói gì đó thì Ngọc Lam Già Vương đã ngăn không cho biện giải gì
thêm mà hạ lệnh: “Tống hai người này ra khỏi âm phủ”.
Tiếng nói của tên đó qua lớp mặt nạ như có thêm tiếng ồ ồ, nghe cực kỳ quái dị.
Vài tên quỷ sai nghe lệnh, hùng hổ tiến về phía chúng bản vương. Vị Ngọc Lam Già
Vương này, vừa tới đã muốn đuổi người, thật quá sức ngang tàng. Đối với
sự việc đột ngột diễn ra này, bản vương cũng lơ mơ chẳng hiểu gì, Hoành Thanh
thì chau mày, vừa phất tay một cái đã khiến mấy tên quỷ sai như bị gió
cuốn mà bay ra chỗ khác. Tên đó chầm chậm nói:”Khoan đã”
Cùng lúc đó, một tiếng nói yêu kiều của nữ tử cũng vang lên: “Khoan khoan”
Những người vây xem phía xa kinh hoàng tản ra hai bên, một mỹ nhân ăn mặc hoa
lệ từ từ bước về phía chúng bản vương. Khuôn mặt mỹ nhân lạnh lùng mang theo sự thanh cao, đó chính là Diêm Hậu Nữ Na mà bản vương vô cùng cực căm ghét.
Nữ Na vừa mở miệng liền khiến lão phu cực kỳ ngạc nhiện: “Điện hạ, vị này là
người quen của thiếp, thần thiếp bạo gan mở miệng cầu xin, xin điện hạ
mở lòng khoan dung mà tha cho họ”
Chuyện thần kỳ đã xảy ra, Ngọc Lam Già Vương lạnh như băng đó vừa nhìn thấy Nữ Na, giọng điệu nhanh chóng dịu dàng hơn nhiều.
“Diêm Hậu đã mở lời như vậy, ta đây đương nhiên sẽ nghe theo”
Nữ Na lạnh nhạt liếc nhìn chúng lão phu, sau đó tình ý nồng nàn dựa vào người Ngọc Lam Già Vương mà rời khỏi.
Bản tọa còn chưa kịp hoàn hồn, liền thấy một tên quỷ sai chạy đến, đưa cho
chúng bản tọa một tấm thiệp mời thếp vàng: “Diêm Hậu nương nương có lời mời
hai vị hạ giá đến làm khách tại phủ Thiên Tử”, nói xong còn chỉ chỉ đằng xa, một đoàn phó dịch[3] cung kính chắp vái chào bản tọa và Hoành Thanh,
cũng đồng nghĩa với việc không cho phép chúng bản tọa từ chối.
[3] Phó dịch: Tôi tớ, nô bộc