Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 47
Kết giới hết sức vững
chắc, bản tiên cô và hai cậu nhóc như thể trở thành ba chú chim sẻ bị
nhốt trong lồng sắt. Nhóc trọc đầu nói: “Tỷ tỷ đừng lo lắng. Đại sư
huynh và Nhị sư ca, nhất là Nhị sư ca sẽ không có chuyện gì đâu”.
Bản vương tức giận cười nhạt nói: “Có chuyện cũng chả sao, họ muốn đi chịu chết,
tỷ tỷ tất nhiên có thể chôn”. Nhóc trọc đầu trợn tròn hai mắt, ớn lạnh
nhìn bản vương.
Đương nhiên, hai vị đế quân mà hy sinh thì cũng
chẳng tới phiên bản tọa mai táng, bản tiên cô chẳng qua là tức giận nhất thời mới nói vậy thôi.
Cả hai người chúng đều tỏ ra vì bản tọa mà
liều mình xả thân, coi bản tiên cô chẳng ra cái gì, cũng không cho bản tọa cơ hội để phân bua. Nếu có thể quay ngược thời gian, bản tiên cô nhất định sẽ dũng cảm nói ra điều trong tận đáy lòng: Đánh không lại thì chúng bản tọa trốn chạy cũng được mà, sao cứ phải liều chết đối đầu chứ, như vậy không
phải ngu ngốc lắm sao?
Lão phu hối hận quá đi!
Phía
hoàng cung mây đen che phủ bầu trời, sấm sét giật ầm ầm, loáng thoáng
còn thấy hai luồng ánh sáng. Bản vương biết họ hẳn là đang giao chiến, trong
lòng như có dầu sôi lử bỏng, chỉ hy vọng đám mây dưới chây bay về phía
đó để bản vương có thể thăm dò được đôi chút. Nào ngờ, đám mây đáng ghét này
lại làm phản, trong lúc bản tiên cô nóng nảy giậm chân thì nó lại bay về hướng ngược lại.
Đám mấy bay mãi bay mãi, cuối cùng bay tới
bên ngoài hoàng thành. Phía dưới, luồng yêu khí đen ngòm đang nhe nanh
múa vuốt, bách tích đều đóng cửa cài then, trên các con đường trong vòng mười dắm đều vắng vẻ, không ai dám bước ra ngoài, không biết trong nhà
họ thì như thế nào.
Đám mây lại tiếp tục bay, bay đến phía
trên một thôn trang nhỏ, làng mạc cực kỳ hỗn loạn, quang cảnh tiêu điều hệt như vường bắp cải vừa bị heo giày xéo vậy. Một vị thôn trưởng có
chòm râu dê dẫn một đám hán tử lực lưỡng cầm theo búa, xẻng sắt đi lên
núi trừ yêu, người nào người nấy run lên cầm cập vì sợ hãi. Trên đường
đi, một con gì đó đen sì bỗng nhiên nhảy ra, chư vị hán tử liền la lên
oai oái, vứt búa xẻng tứ tung rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
“Yêu quái đến rồi…”
“Yêu quái đến rồi…”
“Đúng là sinh linh đồ thán*!”, nhóc trọc đầu ngồi cạnh lão phu than thở.
* Sinh linh đồ thán: Dân chúng lầm than.
Bản tiên cô ôm chặt nhi tử đã sớm tỉnh giấc vào lòng, nhất thời không nói được gì.
“Xem nhiều như vậy, tiên cô có cảm nhận được điều gì không? “. Một tiếng nói bi thương vang lên bên tai bản tọa, bản tọa xoay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt
tang thương của Bán Nguyệt Lão gia hỏa, dáng vẻ giống như đang muốn điểm hóa* bản tiên cô vậy.
* Điểm hóa: Làm phép, niệm chú.
Không biết từ lúc nào đám mây đã bay đến phía trên một ngọn núi, bên dưới mây mù phủ kín, trong màn sương mù dày đặc đó dường như vang lên tiếng chém giết, sớm đã không còn phong thái tiên sơn của người tu luyện nữa rồi.
Chắc lũ kỳ tài được sinh sôi nhờ Lệ Ma đang tranh giành địa bàn với
những người tu đạo của chính phái. Ôn Ngọc Tuyển từng lạc quan nói với
bản vương, chỉ cần Lệ Ma bị tiêu diệt thì tất cả yêu ma quỷ quái đều biến mất
theo, khắp nơi sẽ lại mưa thuận gió hòa, vén mây thấy mặt trời.
Rất nhiều suy nghĩ đang giằng co trong đầu ta đây, không để cho Bán Nguyệt Lão
Tổ phải nói thêm gì nữa, ta đây gần như vô thức cúi đầu hỏi nhi tử: “Con có
sợ bị Thiên Lôi đuổi đánh không? “. Câu này quả thực là hỏi thừa, tộc
thú sợ phạt thiên như thể quỷ hồn dưới âm phủ sợ ánh nắng mặt trời vậy,
đứa con mới ba tuổi rưỡi của ta đây tất nhiên cũng không thể chống lại bản
năng sợ hãi, thần sắc run sợ khẽ thoáng qua trên khuôn mặt nó. Ta đây lại
hỏi tiếp: “Nếu như có thể dùng nó để đánh đổi sự bình an cho cha
con thì sao? Con chọn bên nào? “. Nhóc con khẽ gật đầu: “Đương nhiên là sự
bình an của cha”.
Lòng bản tọa nóng lên, ôm lấy nhi tử mà hôn tới tấp. Nhi tử ngoan của bản tọa, tuy thân mẫu bất tài, nhưng nếu thật sự
phải gánh chịu thiên kiếp, bản tọa đương nhiên sẽ là người đầu tiên đứng ra
phía trước bảo vệ con.
Không để cho bản thân hối hận, bản vương nói
với Bán Nguyệt Lão gia hỏa: “Bản vương biết pháp thân của minh đang ở đâu, làm phiền Sư tổ đưa bản vương đi một chuyến”. Lão nhân này chính là gian tế mà Thiên Đế
phái xuống ở bên cạnh chúng bản vương, thế nên bản tiên cô cũng chẳng phải giả
vờ hồ đồ với hắn bản vương làm gì. Nào ngờ Bán Nguyệt Lão gia hỏa lại cười nói: “Lưới
pháp thuật này do Đế quân tạo ra, bản vương không thể mở ra được”.
“Tiên nguyên và pháp thân của tiên cô vốn tâm linh tương thông, chỉ cần tiên
cô thi triển thuật triệu gọi, cho dù nó đang cách ngàn dặm cũng có thể
gọi đến ngay trong thoáng chốc. Bây giờ lão hủ* sẽ giúp tiên cô một tay,
đưa tiên cô đến chỗ của Lệ Ma”.
* Lão hủ: Nghĩa là lão già này. Những người lớn tuổi tự khiêm xưng mình như vậy.
Lão phu vừ nghe liền cuống cuồng cả lên, lão phu có biết thuật triệu gọi gì đâu chứ? Nhưng chưa kịp mở miệng, đột nhiên mặt Bán Nguyệt Tổ sư biến sắc, kinh hoảng hô to: “Không xong rồi! Yêu khi đột kích! “, thân hình Tổ sư
nhanh như chớp bay đến đám mây khác, phóng to thêm mấy lần, ông niệm
chú: “Định! “.
Bản tiên cô đang ngẩn người nhìn, một cốt nước như tên bắn phủ thẳng đến đám mây mà Bán Nguyệt Tổ sư đang đứng. Bán
Nguyệt Tổ sư tiếp tục hô to: “Bàn Thạch Quyết! Định! “. Nhưng dưới sức
mạnh xói mòn của cột nước, ông chỉ có thể lảo đảo ngăn cản được một lúc, cuối cùng bị dòng nước lớn quật đến nỗi chẳng còn lý trí của nhất phái
tông sư* nữa, rống lên một tiếng sợ hãi như giết heo, sau đó thân thể
liên bị cột nước cực lớn cuốn mất.
* Nhất phái tông sư: Tông sư của một học viện.
Trong lưới pháp thuật, bản tiên cô va hai nhóc con ngơ ngác nhìn nhau. Nhóc
trọc đầu nói: “Tỷ tỷ, tỷ thử nói xem Sư Tổ sẽ bị cuốn đi đâu”. Bản tiên
cô thở dài một tiếng: “Còn may là cột nước này to như thế, thứ bắn tới ít nhất là
một dòng sống, không đến nỗi phải lưu lạc đến rãnh nước hôi thối”.
Nhi tử kéo tay áo bản vương: “Yêu quái đến rồi! “.
Bản tọa quay đầu lại, nhìn thấy một bóng đen cực lớn đang tấn công kết giới.
Chỉ trong chớp mắt, kết giới dao động, ánh sáng màu xanh ngay lập tức
nhạt dần đi vài phần. Bản tọa còn chưa kịp kinh hoàng sợ hãi, chiếc đuôi rắng khổng lồ như có thể che khuất mặt trời lại tiếp tục quất tới, liên tục
đập vào kết giới. Bản tọa chỉ kịp đẩy nhi tử vào lòng nhóc trọc đầu, thân thể liền mất đi sự cân bằng, rơi xuống một tầng mây khác.
Dường
như có gì đó quấn lấy người bản vương, từng vòng từng vòng quấn chặt. Trong lúc choáng váng, hai tai ù ù, bản vương chỉ nghe được tiếng hô kinh sợ của nhóc
trọc đầu và nhi tử bản vương. Tới khi tất cả dừng lại, bản vương vẫn đang ở trên tầng
mây đó, nhưng phía trước lại xuất hiện ra một khuôn mặt… dung mạo thanh
tú, khóe miệng như cười như không ẩn chứa phong tình, đây không phải
gương mặt của nữ thừa tướng thì còn là ai?
Ý nghĩ đầu tiên
của bản tọa chính là mình đã ra khỏi thân thể của nữ thừa tướng rồi, đến khi
phát hiện ra là không phải, bản tọa bắt đầu lắp bắt: “Yêu quái kia, ngươi bản tọa
biến thành diện mạo của bản tọa để làm gì? “.
Trên khuôn mặt đối phương hiện lên nụ cười kỳ dị: “Thú vị lắm! “.
Sau đó, nó lạnh lùng hừ, nói: “Thần công của bổn tọa đã tăng tiến nhiều rồi, lần này sẽ không dễ dàng bị nhận ra đâu, hà hà”.
Phía trên tầng mây vang lên hai tiếng thở mạnh, nhóc trọc đầu đã hóa trở về
pháp htân là con chim mày trắng, đang chở thoe nhi tử ta đây mà gắng sức vỗ
cánh. Một người một chim đang hoang mang nhìn về phía này, hiển nhiên là không biết phải làm sao.
Gân xanh trên trán lão phu giật giật, lão phu không nhịn nổi cao giọng hét lên với con chim phía trên: “Còn ngẩn ra
làm gì? Mau mang Hàn Nhi đi càng xa cang tốt! “. Vừa dứt câu, bản tiên
cô cứ tưởng mình nghe nhầm. Bởi vì tên kia cũng làm khẩu hình giống hệt
lão phu, tiếng nói giống nhau, động tác cũng gã hệt: “Còn ngẩn ra làm gì? Mau
mang Hàn Nhi đi càng xa càng tốt! “. Theo ánh mắt kinh hãi của hai cậu
nhóc phía trên thì chắc là ngay cả vẻ mặt gã cũng mô phỏng giống hệt lão phu rồi đây.
Bản vương cố gắng kiềm chết lửa giận trong lòng, ai ngờ
tên kia còn quay mặt lại, giận dữ nói với bản tiên cô: “Đối phương bắt chước
lời bản vương nói làm gì? “. Dây thần kinh của bản tiên cô suýt chút nữa thì
đứt phựt.
Nhóc trọc đầu vỗ cánh, nhìn kể phía đối diện rồi
lại nhìn ta đây, ánh mắt không biết phải hướng về phía bên nào mới đúng. Lúc sau, nó cuống cuồng nói: “Tỷ tỷ! Ta đây đi tìm Nhị ca ca! “. Ta đây tuyệt
vọng nhìn chằm chằm nhi tử đang ngồi trên lưng chú chim như thể nhìn
được thêm chút nào hay chút ấy. Ánh mắt nó cũng gắt gao nhìn về
phía bên này, cái miếng nhỏ mím chặt, hai bàn tay yếu ớt nắm chặt lấy
cổ chú chim nhóc trọc đầu, trong tay túm chặt một chùm lông.
Sau đó, ta đây nghe thấy tiếng kêu vui sướng của nhóc trọc đầu: “Nhị sư ca! Đại sư ca! “.
Gần như cùng lúc, ta đây và yêu quái chầm chậm quay người lại, rồi chỉ lên người đối phương.
“Đại sư ca, Nhị sư ca, mau diệt tên yêu quái này đi! “.