Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 70
Lão phu đột nhiên cười tinh quái: “Thật ra cái này cũng dễ thôi!”.
“Thật ra lão phu có một muội muội song sinh, tướng mạo giống lão phu tên đó hệt, hiện giờ
vẫn chưa có hôn ước. Song thân chúng lão phu đã qua đời từ lâu, huynh trưởng
là lớn nhất, nếu viên ngoại và phu nhân đồng ý, lão phu có thể làm chủ đính
hôn cho tiểu muội luôn.” Lão phu hỏi ngốc tử: “Lão phu cho muội muội đính hôn với
huynh, có được không?”. Bản tiên cô dùng đôi mắt rực lửa nhìn trừng
trừng ngốc tử, định sẵn chủ ý, nếu tên đó dám nói một chữ không”, bản tiên cô liền đánh cho tên đó một chưởng để tên đó lại phải đi đầu thai dưỡng linh hồn lần nữa. Như vậy bản tiên cô cũng đỡ phải lo lắng nhiều chuyện, tức thì phi thăng trở về thiên giới.
Ngốc tử hết sức thức thời, khẽ gật đầu như gà mổ thóc: “Được, được, được!”
Sự việc diễn ra rất đơn giản, lão phu ngay lập tức bịa ra sinh thần bát tự báo cho
Lý gia, phu phụ hai người đi tìm người bấm tay đoán số, đây lại quả thực là mối lương duyên do trời đất sắp đặt, bởi vậy họ không nén nổi vui
mừng phấn khỏi.
Bản tọa nói: “Thật không giấu giếm gì viên ngoại và
phu nhân, nhà bản tọa tuy là thư hương thế gia*, nhưng cũng không phải là
loại người cố chấp bảo thủ. Xét thấy hai nhà chúng bản tọa cũng cách xa nhau
và với tình hình hiện giờ của thiếu gia, không cần thiết phải tam môi
lục sính*, rình rang chuyện lên để làm gì. Lý gia chỉ cần chọn một ngày
lành gửi sính lễ đến, thuê một chiếc kiệu nhỏ rước muội muội bản tọa về là
được rồi. Chỉ có điều sau khi muội muội bản tọa vào cửa, không được nạp thêm
thiếp cho thiếu gia nữa”.
* Thư hương thế gia: Nhà có dòng dõi Nho học.
* Tam môi lục sính: Tam môi là ba bà mối, một người bên nam, một người
bên nữ và một người trung gian. Lục sính là sáu thủ tục cưới hỏi thời cổ đại: nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp trưng, thỉnh kỳ và thân nghênh.
Câu cuối cùng hiển nhiên khiến phu phụ nhà họ Lý do dự. Hai người đưa mắt
nhìn nhau, còn chưa mở miệng, ngốc tử đã giành nói trước: “Bản vương không muốn ai cả, bản vương chỉ cần nương tử thôi!”.
Không biết trong lòng phu phụ Lý gia đang tính toán điều gì, nhưng cuối cùng cũng thỏa hiệp. Chờ đến
khi trong phòng chỉ còn hai người, ta đây và ngốc tử, ta đây đi ra sau bình
phong niệm chú hóa thân, hiện ra dáng vẻ khi mặc hắn phục nữ của ta đây, cười
mỉm hỏi ngốc tử: “Muội muội này của ta đây như thế nào hả?”. Hai mắt hắn sáng
lên, thấy hắn đang định bổ nhào qua, ta đây vội vàng đổi sang dáng vẻ mặc nam
tử, trong tay còn cầm một cái roi, âm hiểm nói: “Nếu đã tốt, vậy thì hãy ráng mà chờ tới khi bái thiên địa, vào động phòng, uống rượu giao bôi.
Trước lúc đó, nếu huynh mà dám không an phận, dám nói những chuyện linh
tinh, cẩn thận lại ăn roi của ta đây đấy nghe chưa?”.
Thần trí mới
được mở mang của Lý Tiểu Liên công tử quả thật chỉ như đứa trẻ mới sinh ê a học nói, mấy lời giáo huấn này của lão phu mà gã lại có thể nghe hiểu. Sau
khi nếm thử một lần món “măng tươi xào thịt” không chút lưu tình của bản tiên cô, gã liền quá đỗi sợ hãi cái roi của lão phu, không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, chỉ dùng ánh mắt tủi thân mà nhìn lão phu.
Đương nhiên, đối với vị Lý Tiểu Liên công tử này, bản tiên cô luôn dùng phương thức
khích lệ là chính. Thí dụ như một hôm nọ, dưới sự dạy dỗ đòn roi của bản tiên cô, Lý Tiểu Liên đọc một bài thơ:
Sàng tiền minh nguyệt quang. Nghi thị địa thượng sương. Cử đầu vọng minh nguyệt. Để đầu tư cố hương*.
* Bài thơ Tĩnh dạ tứ của Lý Bạch.
Lý Tiểu Liên công tử còn tự động đối “cố hương” thành “nương tử” để đọc
cho ta đây nghe. Ta đây khẽ gật đầu, tán thưởng: “Là người, phải có suy nghĩ, thiếu
gia đọc sách mà lại có cách nghĩ riêng của mình như vậy, tốt lắm!”.
Chẳng qua, tán thưởng xong, một trận đòn roi đương nhiên cũng khó tránh
khỏi.
Điều khiến bản vương khó hiểu là, ngốc tử tuy rất sợ ăn roi, nhưng vẫn cứ say mê chơi trò này mãi mà không biết chán. Có lúc bản vương thậm chí
còn hoài nghi là, tên ngốc này có phải đang cố tình tạo lỗi sai để chịu
hình phạt thể xác không. Nếu bản vương đánh quá mạnh, tên đó liền bĩu môi, khuôn mặt đầy vẻ uất ức, còn nếu bản vương đánh nhẹ quá, tên đó liền híp mắt, nâng hai bàn
tay lên mà cười ngây ngơ.
Ngày lành càng lúc càng đến gần, trong
phủ cũng dần được bao phủ bởi không khí mừng vui, đâu đâu cũng giăng dây đỏ, cửa sổ dán đầy giấy cắt hoa. Lam Tuyết viện như được thổi vào một
luồng gió mới, tân phòng* thay đổi hắn lão phu cách bài trí. Điều khiến phu phụ
nhà họ Lý vừa mừng vừa vui chính là bảo bối của họ từ lúc mở miệng nói
đến nay, dần không tránh người lạ nữa. Một nhóm nô bộc được điều thêm
vào Lam Tuyết viện, Lý Tiểu Liên công tử cứ lờ họ đi coi như không thấy. Sáng sớm, Tiểu Liên công tử còn đi thỉnh an phu phụ Lý gia, tuy cử chỉ
còn chút vụng về ngớ ngẩn, nhưng đã có bộ dạng như một con người bình
thường rồi. Lần đầu tiên ngốc tử đọc một bài thơ cho phu phụ nhà họ Lý
nghe, hai người mừng đến nỗi mở to mắt rồi ngất xỉu luôn.
* Tân phòng: Phòng ngủ của vợ chồng mới cưới
Cứ như vậy họ càng xem bản tiên cô như một vị Phật sống. Nhưng theo lý mà
nói, bản vương phải càng như cá gặp nước, vậy mà không hiểu tại sao, nhìn ngốc
tử đang từng ngày khá lên, trong lòng bản vương lại thầm cảm thấy bất an.
Ngày hỷ phục may xong, ngốc tử bần thần ngồi sờ bộ hỷ phục, vừa nhìn thấy lão phu vén rèm đi vào, tên đó ngẩng đầu cười với lão phu, nụ cười đó khiến lão phu sững
người.
Thân là thần tiên, việc tạo ra cho mình một bối cảnh là
chuyện quá sức dễ dàng. Đội cầu thân do phu phụ nhà họ Lý phái đi đúng
như kỳ hạn đón được hình nhân bản vương đã sắp đặt ở huyện bên cạnh. Nhìn thấy
Lý phu nhân ra ám hiệu bằng mắt với lão ma ma đi nghênh thân, bản vương nhanh chóng nhân cơ hội không ai chú ý, niệm thuật ẩn thân rồi đi đến phòng của thân mẫu của ngốc tử để nghe lén. Lý phu nhân không dằn nổi nỗi sốt sắng
hỏi vị ma ma kia: “Trương ma ma, bà thấy vị tiểu thư kia chưa? Là người
như thế nào?”. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của Trương ma ma cười tươi như
trăm hoa đua nở, liên thanh nói: “Ôi chao ôi chao, thật là phải chúc
mừng phu nhân rồi! Vị Bích thiếu nữ kia quả đúng như Bích công tử miêu
tả, vẻ ngoài giống hệt tên đó, con người lại tri thư đạt lý*, tao nhã đúng
mực. Bà già này làm bà mối hơn ba mươi năm nay, lần đầu tiên đón được
một khuê nữ xinh đẹp, phẩm cách đoan trang như vậy đấy!”.
* Tri thư đạt lý: Có tri thức, hiểu lễ nghĩa.
Những lời nói ba hoa phóng đại như vậy, chớ nói mẹ của ngốc tử, ngay
đến bản tiên cô nghe xong cũng phải mát cả ruột gan nữa là.
Mọi việc đều thuận lợi, bây giờ chỉ còn chờ hoán đổi thân phận nữa là xong.
Ngày lão phu và tên ngốc Lý Tiểu Liên thành thân chính là một ngày cuối thu dịu mát, bầu trời trong xanh không một gợn mây.
Hôm nay, khách khứa đến nườm nượp. Danh tiếng của tên ngốc Lý Tiểu Liên đã
lan khắp Xương huyện, trong mười người thì có chín người không tin tên
ngốc lại dễ dàng khỏi bệnh như vậy, cho nên đa số quan khách đến để xem
huyên náo. Điều khiến bản tiên cô tự hào chính là biểu hiện của ngốc tử
ngày hôm nay cực kỳ tốt. Vẻ ngoài của Chi Liên đế quân trời sinh vốn đã hoàn mỹ vô địch, khi tên ngốc ấy khoác lên bộ hỷ phục mới tinh đường
hoàng đứng ở lễ đường, bản vương nghe thấy xung quanh vang lên từng hồi xuýt
xoa, các quan khách đều hồi lâu không có phản ứng. Ngay cả bản tiên cô
đây vừa nhìn vào mà tim còn đập loạn xạ nữa là.
Ngốc tử và hình nhân bái đường xong liền đưa vào động phòng.
Bản vương quay trở về phòng, trên giường đang đặt một bộ hỷ phục đỏ tươi. Bản vương thả
tóc ra, tự mình cầm lấy lược chải lại mái tóc cho thẳng, không nén nổi
nở nụ cười hạnh phúc. Vừa ngẩng đầu nhìn thấy trong gương một nữ nhân
đang thả xõa mái tóc đen, hai má ửng hồng, đôi mắt ngập nước viết rõ hai chữ “tư xuân*”, quả thật khiến bản thân bản vương cũng giật cả mình.
* Tư xuân: Mơ mộng chuyện yêu đương.
Lúc này ta đây nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa, tên ngốc nôn nóng gọi to: “Nương tử! Nương tử!”.
Phó dịch hầu hạ bản tọa sớm đã chuồn đi uống rượu vui chơi, ngoài tiếng của tên
ngốc Tiểu Liên công tử thì không nghe thấy giọng của ai nữa. Tim bản tọa đập
dồn dập, vô thức định đi mở cửa, thế nhưng nghĩ lại thấy không ổn lắm
liền đứng cách một cánh cửa nhỏ tiếng nói với hắn: “Huynh đi qua bên kia
chờ bản tọa, bản tọa sẽ qua sau”. HẮN vẫn đập cửa rầm rầm, ngốc nghếch nói: “Cô bản tọa
không lừa bản tọa, cô bản tọa không lừa bản tọa chứ?”. Bản tọa đáp: “Không lừa huynh đâu”. HẮN
băn khoăn một lúc, sau đó mới vừa nài nỉ vừa làm nũng nói: “Được, vậy bản tọa qua bên kia chờ cô bản tọa, cô bản tọa phải nhanh lên đấy nhé”.
Ta đây không trả lời nữa, bởi vì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân loạn xạ,
sau đó là giọng nói run rẩy như sắp khóc của Tiểu Mã: “Thiếu gia, người
đi nhầm chỗ rồi! Thiếu phu nhân ở tân phòng bên cơ mà!”. Ngốc tử hậm hực nói: “Cậu thì biết cái gì!”
Tiểu Mã không dám trái ý, nói:
“Vâng vâng vâng! Để tiểu nhân đưa thiếu gia trở lại tân phòng nhé? Thiếu phu nhân đang đợi người đó!”.
Tiếng nói dần nhỏ lại rồi mất hẳn, ta đây nén cười, tiếp tục chải tóc.
Vừa mới bới tóc xong, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa và tiếng nói khẩn trương của Tiểu Mã: “Công tử vừa nãy thiếu gia lại mạo muội tới công
tử, công tử đừng trách tên đó nhé”. Ta đây ho một tiếng, độ lượng đáp: “Ta đây hiểu
mà. Vừa nãy ta đây uống chút rượu, bây giờ hơi đau đầu, nếu không có chuyện
gì thì đừng tới quấy rầy ta đây”. Tiểu Mã luôn miệng trả lời: “Vâng vâng
vâng!”.